Chương 75: Quân Tử Ái Tài Thủ Chi Hữu Đạo, Tiểu Nhân Ái Tài Một Hữu Lễ Mạo

 

Chương 75: Quân Tử Ái Tài Thủ Chi Hữu Đạo, Tiểu Nhân Ái Tài Một Hữu Lễ Mạo

 

Tào Cẩn Lưu nghe thấy tiếng hét giận dữ của Tạ Kha, sợ hãi rụt người lại, vùi vào trong lòng Chu Kiệu, miệng mếu máo cực kỳ tủi thân và đáng thương: “Anh ơi, anh xem anh họ kìa, anh họ không những hung dữ đánh người, mà mắng người cũng rất hung dữ.”

 

Chu Kiệu còn chưa kịp phản ứng, Tạ Kha đã bị kích động đến mất lý trí: “Tào Cẩn Lưu, có phải cậu muốn chết không!”

 

Ninh Lạc ở bên cạnh hóng chuyện: 【Tôi cảm thấy cậu ta không muốn chết, nhưng cũng không tha thiết muốn sống lắm đâu.】

 

Cậu theo bản năng sờ túi quần, muốn lấy hạt dưa ra cắn, kết quả phát hiện mình đang mặc đồ ngủ, hơi tiếc nuối, đành ôm đuôi khủng long của mình để an ủi.

 

Lộ Đình Châu cúi đầu nhìn bàn tay trống rỗng của mình.

 

Khẽ miết đầu ngón tay, trên đó vẫn còn lưu lại cảm giác ấm áp mềm mại.

 

Chu Kiệu thấy dáng vẻ giận dữ của Tạ Kha giống như một con khủng long phun lửa, liền bảo vệ Tào Cẩn Lưu đang ngoan ngoãn chườm đá lên mặt: “Tạ Kha, anh có thể bình tĩnh một chút được không, cậu ấy là em họ anh đó.”

 

Tạ Kha càng tức giận hơn: “Tôi không có đứa em họ nào như vậy!!”

 

“Tạ Kha!” Chu Kiệu nắm đúng điểm yếu của hắn ta, “Mọi người đều đang nhìn, anh cũng không muốn tiếp tục ầm ĩ nữa chứ?”

 

“Em! Chu Kiệu, thằng nhóc đó vừa nói gì em không nghe thấy sao? Em lại còn giúp thằng nhóc đó nói chuyện?” Tạ Kha kinh ngạc đến mức nói không nên lời.

 

“Tôi không phải đang giúp cậu ấy nói chuyện, tôi cũng không muốn giúp ai trong hai người, tôi chỉ hy vọng màn hài kịch này nhanh chóng kết thúc đi.” Chu Kiệu mím môi nói.

 

Tào Cẩn Lưu nghe vậy thì tủi thân nhìn Chu Kiệu.

 

Nhưng Chu Kiệu lại không nhìn cậu ta, Tào Cẩn Lưu cúi đầu, giống như quả cà tím bị sương đánh, héo rũ.

 

“Em… Được… Chu Kiệu, em giỏi lắm!” Tạ Kha chống tay vào lưng ghế sofa, tay còn lại ôm ngực, trước mắt tối sầm lại.

 

Hắn ta đây là sao chứ? Người thầm mến mình giây trước, giây sau lại biến thành tình địch, không những tận lực đào góc tường của hắn ta, mà còn lôi kéo Chu Kiệu làm phản, đứng về phía đối lập với mình!

 

Tạ Kha chất vấn: “Vậy những khoảng thời gian vui vẻ giữa chúng ta thì tính là gì?”

 

Ninh Lạc giành trả lời: 【Tính là rong biển.】

 

Mặt Tiền Đa Đa méo mó, vừa yêu vừa hận nhìn cậu.

 

Chu Kiệu: “Giữa chúng ta, chưa bao giờ vui vẻ cả.”

 

Tạ Kha lại bị chặn họng.

 

Nhưng không thể không nói, Chu Kiệu vẫn rất hiểu Tạ Kha, biết hắn ta sĩ diện, lập tức nắm được điểm yếu của Tạ Kha, khiến hắn ta có lửa giận cũng không phát ra được, nghẹn trong lòng càng khó chịu hơn.

 

Cuối cùng Tạ Kha cũng nếm trải được cảm giác có miệng mà không nói nên lời.

 

Ninh Dương lại được dịp chế giễu, đổ thêm dầu vào lửa, anh ta rất thích thú khi thấy Tạ Kha gặp xui xẻo: “Tạ tổng, đây là anh không đúng rồi, đã là người một nhà thì nên dạy dỗ và giao tiếp đàng hoàng, không phân biệt đúng sai đã ra tay đánh người rồi, còn nguyền rủa Tiểu Tào chết đi, thật sự là không nên.”

 

Nói xong, Ninh Dương vuốt lại cổ áo, ung dung tự tại, từ trong ra ngoài đều toát lên vẻ sung sướng khi đứng ngoài cuộc hóng chuyện.

 

Ninh Lạc cay nghiệt bình phẩm: 【Anh vênh váo kiêu ngạo như con gà trống ở sân sau, đi đường cũng ngẩng cao đầu.】

 

Ninh Dương hung hăng mắng thầm một tiếng trong lòng.

 

Đó là bởi vì em không nhìn thấy dáng vẻ Tạ Kha tranh giành mối làm ăn với anh! Đó còn gọi là tranh giành làm ăn không? Đó là tiền, là tiền đó!

 

Quân tử yêu tiền tài, lấy của cải bằng con đường chính đáng, Ninh Dương lại liếc nhìn Tạ Kha, cười khẩy, tiểu nhân yêu tiền tài, không có lễ độ.

 

Tạ Kha bị anh ta nói cho một tràng dài, tức muốn chết, ngay cả dạ dày cũng bắt đầu đau, đau đến mức hắn ta toát cả mồ hôi: “Tôi không phân biệt đúng sai? Cậu ấy vừa nói gì mọi người đều nghe thấy rồi chứ? Đây còn không phải là không phân biệt đúng sai sao? Chẳng lẽ phải đợi đến khi bị cắm sừng mới chịu sao!”

 

Giọng nói của Tào Cẩn Lưu yếu ớt vang lên: “Anh họ, em thấy anh và anh Tiểu Kiệu chia tay rồi nên mới nói như vậy, em biết anh tức giận, anh đánh em thì cứ đánh đi, coi như là trút giận.”

 

Cậu ta yếu đuối không thể tự lo liệu, chỉ có cái miệng là vẫn phun ra lời lẽ nồng nặc mùi trà xanh: “Chỉ cần sau này hai chúng ta cạnh tranh công bằng là được, dù sao thì anh cũng không còn là gì của anh Tiểu Kiệu nữa. Cũng đừng nói những lời như cắm sừng gì đó, như vậy là không tôn trọng anh Tiểu Kiệu.”

 

Tạ Kha run rẩy nửa ngày, nhưng lại không thốt ra được lời nào.

 

Tiền Đa Đa vừa nhìn sắc mặt hắn ta, kinh hãi: “Tạ tổng, sao mặt anh trắng bệch như người chết vậy?”

 

“Tôi… dạ dày…!” Tạ Kha gắng gượng thốt ra hai chữ, sau đó trợn trắng mắt, ngất xỉu trên ghế sofa.

 

Mọi người kinh hãi.

 

“Chết tiệt!”

 

“Chuyện gì thế này?”

 

“Không phải chứ? Không lẽ thật sự bị tức đến ngất luôn rồi sao?”

 

Đối diện, Chu Kiệu thản nhiên nói: “Anh ấy bị đau dạ dày, tối nay chưa ăn cơm.”

 

Lại bị chọc tức một trận, không ngất xỉu mới lạ.

 

Sao không nói sớm!

 

Tiền Đa Đa kéo Phương Lộc Dã và mấy người khác, vội vàng khiêng Tạ Kha lên như khiêng bao tải, xông ra khỏi nhà chính, tức tốc đến bệnh viện ngay trong đêm.

 

“Đây là lần thứ hai hắn ta vào viện rồi,” Ninh Lạc chọc chọc Lộ Đình Châu, nhỏ giọng nói, “Tạ Kha rất hiếu thắng, Chu Kiệu cũng rất hiếu thắng, nhưng từ nay về sau Chu Kiệu không cần phải hiếu thắng nữa, anh biết tại sao không?”

 

Lộ Đình Châu nghe cậu vòng vo nửa ngày, hỏi: “Tại sao?”

 

Ninh Lạc chỉ vào Tào Cẩn Lưu nói: “Bởi vì, người mạnh mẽ của cậu ấy đã đến rồi.”

 

Lộ Đình Châu: “…”

 

Thần tiên chỉ đường dẫn lối kiểu mạng xã hội à.

 

Tào Cẩn Lưu vì vết thương đau nên cứ kêu mãi, Chu Kiệu lại tìm cho cậu ta một quả trứng gà, bảo cậu ta lăn trên mặt, hơi dùng sức một chút là cậu ta lại kêu đau: “Anh nhẹ tay thôi, đau quá đi~”

 

【… Tại sao cậu kêu đau mà âm cuối còn có giọng điệu nũng nịu lả lướt thế?】 Ninh Lạc vô cùng khó hiểu.

 

Chu Kiệu đặt tay xuống, đứng trước mặt Tào Cẩn Lưu, im lặng nhìn cậu ta.

 

Thấy Chu Kiệu không nói gì, Tào Cẩn Lưu liền hoảng sợ, cậu ta che khuôn mặt đầy vết thương của mình, liên tục nói: “Em nói bừa thôi, không đau chút nào… Anh đừng giận, là em sai rồi.”

 

Càng nói giọng điệu càng nịnh nọt, Ninh Lạc như nhìn thấy một con chó Shiba đang vẫy đuôi, vì phạm lỗi mà lộ ra nụ cười gượng gạo ngượng ngùng, nhưng không mất đi vẻ lịch sự, cầu xin chủ nhân tha thứ.

 

Chu Kiệu hỏi: “Tại sao lại nói với Tạ Kha là cậu thích tôi? Cậu cảm thấy làm như vậy vui lắm sao?”

 

Tim Tào Cẩn Lưu giật thót một cái, không biết nên trả lời câu hỏi khó này như thế nào.

 

Ninh Lạc thấy mọi người đã đi hết liền kéo Lộ Đình Châu định chuồn ra ngoài, nhưng khi nghe thấy câu hỏi này, chân như mọc rễ không đi được nữa.

 

Lộ Đình Châu đi được vài bước, quay đầu lại nhìn, thấy Ninh Lạc đã nhấc mông lên, nhưng đầu còn dán vào khung cửa nhìn vào trong, giống như một cây gậy đặt nghiêng cắm ở góc tường, chỉ lộ ra mỗi cái đầu.

 

“…”

 

Lộ Đình Châu cảm thấy, cảnh tượng này nếu nhìn từ trong ra ngoài, sẽ vô cùng kích thích.

 

Trong nhà.

 

Tào Cẩn Lưu cảm thấy mình quá oan uổng: “Không phải, em không có ý đó! Em thật sự rất thích anh, trước giờ vẫn luôn thích anh, anh không biết, hai người chia tay em vui mừng đến mức nào đâu!!”

 

Chu Kiệu im lặng, một lúc sau mới nói: “Nhìn ra rồi, rất vui mừng.”

 

Xong rồi, không cẩn thận nói ra lời thật lòng rồi!

 

Tào Cẩn Lưu hận không thể tự tát cho mình một cái, vội vàng chữa cháy: “Không không không, ý em là, cuối cùng anh cũng thoát khỏi bể khổ rồi, Tạ Kha không phải là người tốt, em vui mừng thay cho anh.”

 

“Vậy cậu, cậu có thể tốt đến mức nào?” Chu Kiệu ấn quả trứng gà trong tay lên mặt Tào Cẩn Lưu, đau đến mức cậu ta lập tức rơi nước mắt, chỉ là, bây giờ không dám kêu nữa.

 

Chu Kiệu thấy vậy, nói: “Cho dù cậu thật sự thích tôi, cậu cũng chỉ mới học đại học, Tào Cẩn Lưu, tôi lớn hơn cậu tám tuổi, chúng ta không hợp nhau.”

 

Ninh Lạc nhẩm tính: 【Chà, hai người chênh lệch còn lớn hơn, lúc cậu còn mặc quần thủng đít thì anh Tiểu Kiệu của cậu đã học cấp hai rồi.】

 

“Anh nói như vậy… em cũng không biết phải nói sao,” Tào Cẩn Lưu vừa nghe thấy lời này liền khó chịu, cái đầu mềm mại rũ xuống, “Vậy anh cũng phải cho em một cơ hội chứ? Chúng ta còn chưa từng ở bên nhau, sao anh biết không hợp? Nhỡ đâu, nhỡ đâu anh lại thích người nhỏ tuổi hơn thì sao, đúng không?”

 

Cậu ta ngẩng đầu lên, đáng thương nhìn Chu Kiệu, nói, “Không phải mọi người đều nói trai lớn rất được yêu thích sao? Chứng tỏ em vẫn có chút sức cạnh tranh trên thị trường.”

 

Chu Kiệu muốn nói gì đó, nhưng đối diện với ánh mắt sắp khóc của Tào Cẩn Lưu, vẫn không nói ra được: “… Tùy cậu vậy.”

 

Dù sao thì cũng phải thử thất bại rồi mới chịu bỏ cuộc.

 

Tào Cẩn Lưu lại coi câu nói này là ngầm đồng ý, đầu tiên là không thể tin được, sau đó lập tức cười toe toét.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cười đến ngây ngô.

 

Ninh Lạc cảm thấy cậu ta càng giống con chó Shiba đang vẫy đuôi hơn.

 

Chu Kiệu liếc cậu ta một cái, sau đó lặng lẽ rời mắt đi.

 

Sau đó liền nhìn thấy một cái đầu lơ lửng giữa không trung, đang cười tủm tỉm nhìn mình.

 

Hai người nhìn nhau.

 

Tim Chu Kiệu đập thật mạnh, lùi lại mấy bước thì đụng phải Tào Cẩn Lưu, không kịp nghĩ nhiều liền chỉ về phía đó, sắc mặt trắng bệch: “Ma! Ma!! Có ma!!”

 

Con ma lập tức quay đầu lại nhìn về phía sau, cũng hét lên thảm thiết: “Có ma??? Ma ở đâu, á á á á á!!”

 

Tào Cẩn Lưu ôm lấy món quà từ thiên nhiên ban tặng này, nghe thấy giọng nói quen thuộc, còn chưa kịp quay đầu lại, miệng đã buột miệng nói: “Idol? Là cậu à?”

 

Chu Kiệu từ trong nỗi kinh hoàng tột độ hoàn hồn lại, đồng tử giãn ra, từ từ tập trung, nhìn chằm chằm vào cái đầu kia.

 

Sau đó giống như ống kính quay chậm trong phim, cái đầu kia quay lại, nhô về phía trước một chút, lộ ra cái cổ bên dưới, sau đó một bàn tay đưa ra, vẫy vẫy.

 

“Chào?” Ninh Lạc cười ngượng ngùng, “Vừa nãy cậu đang gọi tôi à?”

 

Chào cái đầu nhà cậu!

 

Chu Kiệu sống ngần này năm, lần đầu tiên trong đời có ý nghĩ muốn đánh người thành cái bánh quai chèo.

 

Đợi đến khi phản ứng lại chính là xấu hổ, vì phản ứng sinh lý quá mức của mình vừa rồi.

 

Chu Kiệu khẽ ho khan một tiếng: “Tiểu Lạc, cậu, cậu đến từ lúc nào vậy? Từ nãy đến giờ một mình cậu vẫn luôn ở đây không đi sao?”

 

Ninh Lạc nói: “Một mình? À, không phải một mình tôi.”

 

Mí mắt Chu Kiệu giật giật, bỗng dưng cảm thấy có dự cảm không lành.

 

Quả nhiên, Ninh Lạc lại kéo ra một bàn tay khác, vẫy vẫy chào mọi người: “Anh, chào bọn họ đi.”

 

Chu Kiệu nhìn Lộ Đình Châu đi theo ra, đồng tử từ từ phóng đại.

 

Dưới ánh mắt kinh hãi quỷ dị của hai người, tố chất tâm lý của Lộ Đình Châu vô cùng vững vàng, anh mỉm cười: “Chúng tôi đi ngang qua, đến tìm đồ ăn.”

 

Tào Cẩn Lưu & Chu Kiệu: “…”

 

Thần kinh, anh đúng là thiên tài.

 

Nhìn xem hai chúng tôi có tin không?

 

Tin hay không Lộ Đình Châu không quan tâm, dù sao thì lý do cũng đã đưa ra rồi, còn rất lịch sự đưa ra yêu cầu khác của mình: “Đúng rồi, Tiểu Tào, nhớ dọn dẹp nhà bếp cho sạch sẽ, ngày mai còn dùng.”

 

Tào Cẩn Lưu: “Hả? Nhưng tôi là người bị thương, có thể để….” Tổ chương trình đến làm không?

 

Những lời còn lại chưa kịp nói ra đã bị cậu ta nuốt trở lại ngay lập tức dưới ánh mắt như cười như không của Lộ Đình Châu: “Vâng, thầy Lộ, không vấn đề gì thầy Lộ. Tôi thích làm việc nhà nhất mà, ha ha ha, ai mà tranh việc của tôi là tôi giận liền đó nhé!”

 

Lộ Đình Châu hài lòng gật đầu: “Rất có tính giác ngộ, không tệ.”

 

Ninh Lạc cũng hài lòng gật đầu: “Đảng và tổ chức coi trọng cậu, thích nhất là sinh viên đại, lúc nào cũng trẻ trung, lúc nào cũng tràn đầy nhiệt huyết.”

 

“Không không không, đó là điều tôi nên làm.” Tào Cẩn Lưu lạc lối trong những lời khen ngợi của hai người, hoàn toàn quên mất mình muốn hỏi gì.

 

“Thế thì cứ như vậy đi,” Lộ Đình Châu kéo cái đuôi khủng long của Ninh Lạc, “Đi thôi, về ngủ.”

 

“Đi đi đi.” Ninh Lạc vừa đi vừa nhảy chân sáo theo sau.

 

Chu Kiệu nhìn hai người kia đi xa rồi mới ý thức được có gì không đúng.

 

“Khoan đã, rốt cuộc bọn họ đến từ lúc nào? Đứng ở đó bao lâu rồi? Tại sao tối muộn vậy hai người lại ở cùng nhau?”

 

Tào Cẩn Lưu gãi đầu: “A… Quên hỏi mất rồi.”

 

Thầy Lộ vừa mở miệng lên tiếng, cậu ta liền bị dắt mũi đi theo.

 

Chu Kiệu: “…”

 

Chu Kiệu: “Còn nữa, đừng có ôm tôi nữa, buông tay ra!”

 

Chu Kiệu đỏ mặt, hạ giọng nói.

 

…………….

 

Ninh Lạc ăn dưa hóng chuyện cả buổi tối rất vui vẻ, di chứng duy nhất là không còn chút buồn ngủ nào, sau khi vui vẻ nói lời chúc ngủ ngon với Lộ Đình Châu, lại được vuốt ve đuôi khủng long, Ninh Lạc trở về phòng mình, nằm trên giường sung sướng kết nối mạng wifi của Lộ Đình Châu, bắt đầu lướt điện thoại.

 

Cậu thậm chí còn rảnh rỗi đăng một bài lên vòng bạn bè.

 

【Tôi chính là con trai thứ tư thất lạc nhiều năm của Đông Hải Long Vương, Ngao Dạ. Thời hạn ba năm đã đến, chuyển khoản cho tôi 50 tệ, giúp tôi trở về vị trí Long Vương.】

 

Bên dưới rất nhanh đã có bình luận:

 

【Ninh Dương: Không ngủ nữa, cẩn thận đường chân tóc bị đẩy lên đỉnh đầu.】

 

【Hướng Bặc Ngôn: Tin cậu là Long Vương còn không bằng tin tôi là Tần Thủy Hoàng.】

 

【Phương Lộc Dã: Cậu cứ thức đi, ai có thể thức được như cậu, tôi còn phải ở bệnh viện cùng Tiền Đa Đa trông chừng ông anh dầu mỡ.】

 

Hướng Bặc Ngôn nói xong, còn nhắn riêng cho Ninh Lạc.

 

【Rốt cuộc thì Tào Cẩn Lưu có thượng vị thành công không?】

 

Ninh Lạc rất xấu xa đáng ghét trả lời ba chữ: 【Cậu đoán xem.】

 

Không để ý đến Hướng Bặc Ngôn ở đầu dây bên kia nhảy dựng lên, Ninh Lạc thấy Lu Lu cũng đang online, like bài đăng của mình, liền hỏi cậu ta có muốn chơi game không.

 

【Có người thượng vị, có người thắp hương, mà tôi vẫn luôn lên hạng. Lu Lu, lên thôi!】

 

【Lu Lu: Khoan đã, hỏi cậu một vấn đề trước.】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Gì cơ? Cậu nói đi.】

 

【Lu Lu: Rất đơn giản, nếu cậu phát hiện có người lừa cậu, cậu sẽ làm gì?】

 

Ninh Lạc vừa nghe, thảo nào bạn chơi game của mình lại thức khuya như vậy, hóa ra là gặp phải vấn đề tình cảm nan giải!

 

Lúc này đương nhiên là phải để bậc thầy tình yêu, quân sư dày dặn kinh nghiệm xem xem rốt cuộc là chuyện gì.

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Hỏi tui á? Vậy cậu hỏi đúng người rồi, tôi thân kinh bách chiến, chìm nổi trong biển tình, chút chuyện tình cảm nhỏ này, dễ thôi!】

 

Lộ Đình Châu: Hừ hừ.

 

Ngón tay khẽ động, lễ phép thỉnh giáo: 【Nói rõ hơn xem?】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Phân tích theo từng trường hợp nhé, đầu tiên, đối phương có lừa tiền cậu không?】

 

【Lu Lu: Không phải tôi… Thôi bỏ đi.】

 

Lộ Đình Châu nghĩ đến lần trước lễ Thanh Minh mình nhận hai phần quà của Ninh Lạc mà không nói gì, theo tính cách keo kiệt của đối phương… Chắc là, có thể, có lẽ, coi như là lừa tiền?

 

Anh thử thăm dò gửi tin nhắn: 【Chắc là có, lừa rồi, nhưng không nhiều.】

 

【Lu Lu: Đối mặt với tình huống này, cậu xử lý thế nào?】

 

Lừa tiền?!

 

Ninh Lạc từ trên giường nhảy dựng lên, hai tay thay nhau gõ chữ vô cùng nhiệt huyết:

 

【Chuyện này mà cậu không mắng sao? Chuyện này mà cậu còn yêu được sao? Nhịn một chút tức đến nghẹn, mắng một trận biển rộng trời cao! Cậu không mắng thì để tui đi mắng, đưa tài khoản cho tui, kẻ lừa đảo đáng ghét, tui muốn xé nát miệng hắn ta!!】

 

Lừa tình lừa thân lừa sắc, lừa gì cũng đều được, duy chỉ có không thể lừa! Tiền! Của! Cậu!

 

Lộ Đình Châu: “…”

 

Anh lặng lẽ mở phần cài đặt điện thoại, đổi tên điểm phát Wi-Fi của mình.

 

Hết chương 75.

 

Chú thích:

 

  • Quân tử ái tài thủ chi hữu đạo, tiểu nhân ái tài một hữu lễ mạo: Câu này có nghĩa là, người quân tử thích tiền tài, thì sẽ kiếm tiền bằng những cách chính đáng, hợp pháp. Còn kẻ tiểu nhân thích tiền tài, thường sẽ kiếm tiền bằng những cách bất chính, không có đạo đức.

Chương 75: Quân Tử Ái Tài Thủ Chi Hữu Đạo, Tiểu Nhân Ái Tài Một Hữu Lễ Mạo

Ngày đăng: 17 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên