Chương 76: Gặp Ma

Chương 76: Gặp Ma

 

Nữ quỷ tên là Vạn Thanh, vừa qua sinh nhật tuổi ba mươi, đang làm việc cho một công ty nước ngoài với mức lương ba trăm nghìn tệ một năm.

 

Vốn dĩ năm nay, nếu không có gì bất trắc xảy ra, cô còn có thể thăng chức thêm một bậc nữa. Đối với tương lai, cô đã dốc toàn bộ nhiệt huyết và nghị lực để sống, nào ngờ chỉ sau một đêm, cô lại trở thành một hồn ma đơn độc lang thang ở nhân gian.

 

Cô lớn lên trong một gia đình đơn thân, cha mất từ khi cô còn rất nhỏ, một tay mẹ cô đã nuôi cô khôn lớn.

 

Gia đình cô cũng chẳng phải giàu có gì. Ban đầu, mẹ cô đẩy xe hàng bán đồ ăn vặt dọc các con phố, sau này căn nhà cũ nát của gia đình bị giải tỏa và được đền bù. Nhưng vì diện tích nhà vốn không lớn, nên dù được đền bù thì cũng chẳng có bao nhiêu tiền.

 

Bọn họ chỉ nhận được một căn hộ rộng hơn một trăm mét vuông ở vùng ngoại ô và một chút tiền. Với số tiền ít ỏi đó, mẹ cô đã mua ngay một mặt bằng cửa hàng nhỏ, từ gánh hàng rong ven đường nay đã có một tiệm ăn của riêng mình.

 

Đợi cô lớn lên, mẹ cô lại bán căn nhà hơn trăm mét vuông ấy đi, gom hết số tiền tiết kiệm bao năm để mua cho cô một căn hộ mới ở khu vực có giao thông thuận tiện hơn trong thành phố. Bà nói rằng, sau này dù là cuộc sống hay công việc gì cũng vậy, vị trí tốt một chút thì ở cũng sẽ thoải mái hơn.

 

Căn nhà đó được mua trước khi cô kết hôn. Khi ấy, cô thậm chí chỉ mới vào đại học, còn chưa hẹn hò với Uông Thắng Vũ, vậy mà mẹ cô đã tính toán hết cho tương lai của cô rồi.

 

Lớn lên trong một gia đình như vậy, từ nhỏ mẹ đã dạy cô rằng, con gái muốn sống tốt thì phải nỗ lực nhiều hơn con trai, phải học hành chăm chỉ, làm việc chăm chỉ, nếu không sau này chỉ có thể đi theo con đường kết hôn sinh con mà thôi.

 

Vì vậy, khi biết mình khó có khả năng mang thai, giữa việc thụ tinh trong ống nghiệm và sự nghiệp, Vạn Thanh đã nghiêng về sự nghiệp hơn. Dù có gia đình, có con cái cũng là một loại hạnh phúc, nhưng thứ hạnh phúc ấy lại giống như đám mây hư ảo, không thể nắm bắt được, chẳng thể nào thực tế bằng công việc ngay trước mắt.

 

Giờ đây, khi đứng trong nhà của cậu tiểu thiên sư, nhìn dòng xe cộ ngược xuôi tấp nập bên ngoài, Vạn Thanh chỉ thấy lòng mình vô cùng hối hận, tại sao mình lại kết hôn.

 

Tạ Phán Nhi ngồi bên cạnh, cùng cô ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ: “Mấy con ma đến nhà tiểu thiên sư đều thích đứng ở đây nhìn ra ngoài, chẳng biết lúc đó bọn họ đang nghĩ gì nữa.”

 

Vạn Thanh nhìn sang nữ quỷ “thổ địa” của nhà tiểu thiên sư, hỏi: “Lúc nhìn ra ngoài, cô đang nghĩ gì?”

 

Tạ Phán Nhi đáp: “Nghĩ rằng nếu mình còn sống thì bây giờ sẽ ra sao, là bị gia đình độc hại ép đến thỏa hiệp, hay là đang tỏa sáng trên sân khấu mà mình yêu thích.”

 

Vạn Thanh lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc rồi nói: “Tôi đang nghĩ, nếu năm đó tôi không nhất thời mềm lòng mà đi sai đường, thì bây giờ sẽ ra sao?”

 

Tạ Phán Nhi tỏ vẻ khó hiểu: “Đi sai đường?”

 

Vạn Thanh: “Tình cảm giữa tôi và Uông Thắng Vũ khá bình lặng. Hồi còn đi học thì cùng nhau đến lớp, cùng nhau ăn cơm. Sau khi tốt nghiệp thì dọn về sống chung, nhưng cũng chỉ là bầu bạn có nhau, rồi cùng nhau phấn đấu cho sự nghiệp. Tôi vừa tốt nghiệp được hai năm, công việc có chút khởi sắc thì mẹ tôi bị nhồi máu não. Bà cấp cứu trong bệnh viện hơn một tháng, lúc tỉnh táo thì còn nhận ra người quen, lúc trở nặng thì hôn mê sâu trong phòng chăm sóc đặc biệt, hết phẫu thuật này đến phẫu thuật khác.”

 

Tạ Phán Nhi lặng lẽ ngồi bên lắng nghe.

 

Lúc này, Vạn Thanh có lẽ cũng đang dạt dào cảm xúc, hiếm khi lại có ham muốn được giãi bày: “Ngay trước giường bệnh của mẹ tôi, Uông Thắng Vũ đã cầu hôn. Khi đó tôi đã rơi vào một lối mòn suy nghĩ, tôi muốn mẹ có thể yên lòng, yên lòng rằng sau khi bà ra đi, tôi sẽ không còn một mình nữa, yên lòng rằng tương lai của tôi sẽ có gia đình, có người thương, có con cái. Thế nên, tôi đã đồng ý lời cầu hôn.”

 

Nói đến đây, Vạn Thanh không kìm được mà bật cười, rồi nhìn sang Tạ Phán Nhi: “Nhưng mẹ tôi vốn không phải là kiểu phụ nữ xem việc thành gia lập thất là nhiệm vụ hay là ưu tiên hàng đầu trong đời. Từ nhỏ, bà đã dạy tôi phải độc lập, phải tự chủ, phải dùng chính bản lĩnh của mình để đạt được tự do trong cuộc sống. Thế nhưng khi ấy tôi cũng chỉ mới hai mươi mấy tuổi, sắp phải mất đi người thân duy nhất, tôi cũng hoảng loạn và sợ hãi, kết quả là đã chọn một con đường không lối thoát như thế này.”

 

Tạ Phán Nhi vỗ vai cô an ủi: “Cô cũng đâu biết hung thủ là ai, biết đâu không phải là anh ta thì sao?”

 

Vạn Thanh lắc đầu. Cô đúng là không biết hung thủ là ai, thậm chí đến cả việc mình chết như thế nào cô cũng không hay, nhưng cô có thể chắc chắn một điều rằng, chuyện này không thể không liên quan đến Uông Thắng Vũ được.

 

Tạ Phán Nhi rất hào phóng nhường lại vùng đất phong thủy của mình cho Vạn Thanh. Góc phòng chất đầy thú nhồi bông của cô nàng được dán một lá Tụ Âm Phù, ở trong đó được âm khí bao bọc vô cùng dễ chịu.

 

Từ lúc có ý thức sau khi chết, Vạn Thanh vẫn luôn tìm kiếm Uông Thắng Vũ. Không tìm được anh ta, cô liền tìm đến Vương Khải theo địa chỉ đã điều tra được trước đó. Ban ngày thì lẩn tránh ánh mặt trời, ban đêm thì bám theo Vương Khải, không hề chợp mắt.

 

Cô cứ ngỡ làm ma rồi thì không cần ngủ, nhưng trong chiếc ổ nhỏ thoải mái này của Tạ Phán Nhi, có lẽ vì biết rằng đã có người giúp đỡ mình, nên tâm trạng căng thẳng của cô cũng đã thả lỏng đi đôi chút. Chỉ có điều, thoải mái quá một tẹo là cô lại thiếp đi lúc nào không hay.

 

Khi nghe thấy tiếng động và tỉnh giấc, chính cô cũng giật nảy mình. Hóa ra ma cũng có thể ngủ được.

 

Ngẩn người một lúc, Vạn Thanh quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh. Cậu trai tên Tiêu Dã đang mặc đồ ngủ nấu mì trong bếp.

 

Trong nồi là bún đã được ngâm từ tối hôm qua. Hai bếp lò cùng hoạt động, một bên luộc bún, một bên hâm nóng thịt băm và rau củ.

 

Hai bếp lò hoạt động không ngừng nghỉ, Tiêu Dã còn canh thời gian để cắt thêm xúc xích hộp dự trữ. Sau khi nồi thịt băm nóng lên, hắn lại tất bật đổi sang một chiếc chảo đáy phẳng khác. Trong lúc nồi bún bên kia vẫn đang sôi, hắn đã đập mấy quả trứng, thêm chút gia vị, động tác của hắn vô cùng thành thục, đã cuộn được vài chiếc trứng cuộn tamagoyaki rồi.

 

Lúc này, trong phòng tắm vang lên tiếng đánh răng rửa mặt, hẳn là cậu tiểu thiên sư cũng đã dậy rồi.

 

Tiêu Dã trong nhà bếp cũng tắt bếp, múc bún ra hai chiếc bát lớn, rồi đổ phần topping thịt băm cay nóng vào.

 

Sau khi bữa sáng được dọn lên bàn, Quý Nam Tinh mới lau mặt bước ra khỏi phòng tắm.

 

Tiêu Dã đưa đũa cho cậu: “Ăn nhanh đi! Phần topping này là công thức bí truyền của dì Vương đấy, ăn với mì hay trộn với cơm gì cũng đều ngon cả. Cậu nếm thử xem.”

 

Quý Nam Tinh nhận lấy đôi đũa rồi ngồi xuống, trộn đều bát bún lên: “Hôm qua cậu bảo hôm nay sẽ trổ tài cho tôi xem, vậy ra trổ tài của cậu là dì Vương vất vả chín mươi phần trăm, còn cậu thì nấu chín bún thôi à?”

 

Tiêu Dã đẩy đĩa trứng cuộn về phía cậu: “Tôi không vất vả sao? Cậu xem trứng cuộn tôi làm đẹp thế này cơ mà, vàng ươm, phẳng mịn. Nếm thử đi, ông nội tôi còn khen ngon đấy.”

 

Quý Nam Tinh ăn một miếng, rồi gật đầu: “Cũng không tệ.”

 

Dù chỉ là ba từ khen ngợi, nhưng Tiêu Dã vẫn cảm thấy được khích lệ vô cùng. Hắn quyết định sau này phải học lỏm dì Vương cho tử tế, thắp sáng cho bằng được kỹ năng nấu nướng này.

 

Ăn sáng xong, Quý Nam Tinh cầm chiếc chuông vàng gõ nhẹ vào người Vạn Thanh: “Tôi không hạn chế tự do của cô, tôi cũng sẽ nhanh chóng giúp cô điều tra ra sự thật mà cô muốn biết. Trong thời gian này, tôi mong cô có thể kiềm chế quỷ khí trên người, đừng tùy tiện làm hại người khác.”

 

Vạn Thanh không rõ chiếc chuông vàng đó dùng để làm gì, nhưng ngay khoảnh khắc nó chạm vào người, cô có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh trói buộc đang bao phủ lấy mình.

 

Tạ Phán Nhi vội vàng thì thầm phổ cập kiến thức cho cô: “Cái chuông này lợi hại lắm đấy, gõ một cái, nếu ra ngoài mà gặp phải ma quỷ lợi hại hơn, nó sẽ bảo vệ chúng ta.”

 

Vạn Thanh mỉm cười, cũng không quá để tâm đến chiếc chuông vàng này, chắc chỉ là pháp khí của thiên sư thôi. Còn về việc làm hại người khác, chấp niệm của cô chỉ là muốn biết sự thật về cái chết của mình, đến cả Vương Khải cô còn không có ý định giết, thì đương nhiên sẽ không vô cớ làm hại người khác.

 

Ngay khi Vạn Thanh nghĩ rằng họ sắp ra ngoài để giúp mình tìm kiếm sự thật, thì cô lại thấy hai cậu trai quay về phòng, lúc đi ra đã mặc trên người bộ đồng phục cấp ba.

 

Vạn Thanh: “???”

 

Đồng phục cấp ba??

 

Mãi cho đến khi hai người mở cửa rời đi, Vạn Thanh mới không thể tin nổi mà nhìn sang Tạ Phán Nhi: “Họ vẫn còn là học sinh cấp ba à?”

 

Tạ Phán Nhi gật đầu, vẻ mặt vô cùng tự hào: “Đúng vậy, bài tập về nhà còn là do tôi làm giúp đấy!”

 

Đột nhiên Vạn Thanh cảm thấy, trông cậy vào hai đứa trẻ, có phải là hơi không đáng tin cậy không? Hay là cô cứ quay về dọa Vương Khải tiếp, thúc giục hắn ta đi điều tra cho mình thì hơn?

 

Hai người họ không chỉ là học sinh cấp ba, mà còn là những học sinh vừa tan buổi tự học sáng đã bị cô chủ nhiệm lôi tuột vào văn phòng để phê bình.

 

Cô chủ nhiệm nhìn hai người mà thấy đau cả đầu. Bản kiểm điểm vì tội trốn học lần trước vẫn còn nằm trong ngăn kéo của cô, mới được bao lâu mà đã lại trốn học ra ngoài rồi.

 

Nhưng đối mặt với Quý Nam Tinh, cô lại không thể nói nặng lời. Đứa trẻ này từ nhỏ đã học giỏi nhưng sức khỏe lại không tốt, e rằng tâm tư cũng nhạy cảm, ở nhà được cưng như trứng mỏng, chưa từng nghe một lời nặng nhẹ nào. Với những đứa trẻ như vậy, trước khi mở lời cô cũng phải suy nghĩ đắn đo mấy lần.

 

Nhưng Tiêu Dã thì khác, nhìn cái tướng tá này là biết khách quen của văn phòng rồi, mặt dày mày dạn, chắc hẳn người rủ rê Quý Nam Tinh trốn học cũng chính là cậu chàng.

 

Cô chủ nhiệm lườm Tiêu Dã đang cười hề hề một cái, nói: “Hai em tự nói đi, chuyện này phải giải quyết thế nào đây.”

 

Tiêu Dã che Quý Nam Tinh sau lưng, nói: “Cô biết mà, Quý Nam Tinh sức khỏe không tốt, ăn ít mà lại không chịu được đói. Trời lạnh thế này không thể để cậu ấy đói bụng ngồi trong lớp gặm bánh mì khô được, đúng không ạ? Em thấy cậu ấy tội nghiệp quá nên mới đưa ra ngoài tìm chút gì đó để ăn thôi. Với lại, thành tích của cậu ấy ổn định như vậy, cũng chẳng ảnh hưởng gì. Hay là cô cho bọn em một cơ hội nữa, lần này bỏ qua nhé cô?”

 

Quý Nam Tinh phải cúi đầu nín cười, trông có vẻ khá vất vả.

 

Cô chủ nhiệm gần như bị hắn chọc cho tức cười: “Hóa ra em là người tốt bụng biết quan tâm bạn bè, em bất đắc dĩ mới phải đưa bạn mình đi trốn học à?”

 

Tiêu Dã: “Cũng không bất đắc dĩ lắm ạ, em cũng đói.”

 

Cô chủ nhiệm đập mạnh tay xuống bàn một cái. Tiêu Dã giật mình, vội quay lại xem Quý Nam Tinh có bị dọa không. Thấy cậu không sao, hắn mới tiện tay cầm một cuốn vở trên bàn cô chủ nhiệm quạt cho cô: “Cô bớt giận, bớt giận ạ. Bọn em biết sai rồi, thật đấy cô ơi.”

 

Cô chủ nhiệm cười lạnh: “Tích cực nhận lỗi, nhưng sống chết gì cũng không sửa, phải không! Mỗi người viết một bảng kiểm điểm ba nghìn chữ! Tiết sinh hoạt lớp thứ Sáu tuần này cả hai đứa lên bục đọc cho tôi!”

 

Tiêu Dã còn định mặc cả, nhưng nhìn thấy ánh mắt trừng trừng của cô chủ nhiệm, hắn liền im bặt: “Dạ vâng, bọn em về viết kiểm điểm ngay đây.”

 

Cô chủ nhiệm bảo Quý Nam Tinh về lớp trước, còn giữ Tiêu Dã ở lại.

 

Tiêu Dã tỏ vẻ bất lực: “Vẫn còn mắng nữa hả cô? Không phải cô đã phạt em viết kiểm điểm rồi sao?”

 

Cô chủ nhiệm lôi quyển vở của Tiêu Dã ra, gõ gõ lên mặt bàn: “Nét chữ của em lúc thế này lúc thế khác, sao thế, hôm nay viết tay trái, ngày mai viết tay phải à?”

 

Tiêu Dã liếc nhìn quyển vở. Tạ Phán Nhi đã cố gắng bắt chước nét chữ của hắn, nhưng học theo có hơi không giống.

 

Hắn lại không giống Quý Nam Tinh, bài tập từ đầu năm học đã do Tạ Phán Nhi viết, nét chữ tương đối thống nhất nên không bị phát hiện. Còn của hắn thì thực sự có hơi lộ liễu.

 

Tiêu Dã giả vờ không hiểu: “Chỉ là đôi lúc bút không được thuận tay cho lắm thôi cô ơi.”

 

Cô chủ nhiệm: “Gia đình em có điều kiện, bản thân em cũng thông minh, chỉ cần cố gắng một chút trong học tập là có thể gặt hái được kết quả tốt. Nhưng nhiều chuyện không thể cứ tàm tạm là được. Bây giờ em chuyện này tàm tạm một chút, chuyện kia tàm tạm một chút, sau này đến lúc quan trọng, biết đâu lại thiếu đúng cái ‘ột chút đó thì sao. Cô biết em tuy có hơi nghịch ngợm, nhưng bản tính không xấu. Có điều, có những thứ thuộc về nguyên tắc thì không thể phá vỡ. Hôm nay em nhờ người khác viết bài tập, ngày mai có dám nhờ người khác thi hộ không?”

 

Tiêu Dã: “Cô không hiểu đâu, bản thân nguyên tắc vốn dĩ là tùy người mà định. Nguyên tắc của em là không làm chuyện gian trá phạm pháp, làm một người chính trực lương thiện. Em đảm bảo thành tích của mình không đi xuống, lại còn tạo điều kiện cho người khác tìm việc làm, một công đôi việc, tốt biết bao. Bài tập về nhà vốn dĩ có tác dụng củng cố kiến thức. Khi việc củng cố kiến thức đối với em đã trở thành một việc lãng phí thời gian, thì nó đã đi ngược lại mục đích ban đầu rồi. Đời người ngắn ngủi, thanh xuân chóng tàn, em phải tranh thủ thời gian làm những việc mà em cho là quan trọng chứ, đúng không cô? A, chuông reo rồi, em về lớp đây, em chào cô!”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Không đợi cô chủ nhiệm tóm lại, Tiêu Dã quay người bỏ chạy.

 

Trong văn phòng, một thầy giáo đang cầm cốc trà uống nước không nhịn được mà bật cười: “Bọn trẻ bây giờ ấy à, đúng là khác xa chúng ta ngày xưa. Nhưng mà mấy đứa cứng đầu một chút lại hay, cười cười nói nói trông đáng yêu biết bao. Nếu nó có thể giữ vững thành tích không sụt giảm, cô cứ mắt nhắm mắt mở cho qua đi.”

 

Cô chủ nhiệm hừ lạnh: “Tôi mắt nhắm mắt mở thì cũng chẳng sao, tôi chỉ dạy năm nay thôi. Sang năm phân ban Văn-Lý, nếu không có gì thay đổi, nó sẽ là học sinh lớp thầy đấy.”

 

Thầy giáo đang cầm cốc trà khựng lại. Học sinh cá biệt ở lớp khác thì ông còn hóng chuyện được, chứ về lớp mình thì người đau đầu lại chính là ông.

 

Nỗi đau không biến mất, nó chỉ chuyển từ người này sang người khác mà thôi. Nhìn thầy dạy Toán không còn gì để nói, cô chủ nhiệm cầm giáo án bước ra khỏi văn phòng, vẻ mặt cũng khoan khoái hơn vài phần.

 

Đợi Tiêu Dã về đến lớp, Quý Nam Tinh không nhịn được mà giẫm lên chân hắn.

 

Tiêu Dã cũng không dám rút chân ra, chỉ nhe răng nhăn nhó: “Giày mới của tôi.”

 

Quý Nam Tinh: “Lẽ ra không nên nghe cậu trốn học. Sau này tôi cứ giả bệnh thôi vậy, chuyện trốn học cứ để dành cho những trường hợp khẩn cấp.”

 

Tiêu Dã nghĩ một lát rồi nói: “Hay là để tôi giả bệnh?”

 

Quý Nam Tinh liếc hắn một cái: “Cậu giả bệnh có ai tin không?”

 

Người cao to vạm vỡ như trâu, ai mà tin cho nổi.

 

Tiêu Dã thở dài, hắn chỉ là không muốn nghe Quý Nam Tinh nói không khỏe. Dù biết rõ đó là giả, là một cái cớ, nhưng hắn cảm thấy có lẽ mình đã bị hai lần trước của Quý Nam Tinh dọa cho sang chấn tâm lý luôn rồi.

 

Buổi trưa, Tiêu Dã và Quý Nam Tinh không ăn ở trường. Tiêu Dã đã đặt đồ ăn ngoài giao về nhà từ trước, vừa tan học là cả hai đi thẳng về nhà.

 

Hội bốn người ăn cơm thường ngày nay thiếu mất hai. Trần Thập Nhất thì không sao, vì quen thân với Quý Nam Tinh và Tiêu Dã nên ở trong lớp cậu ta không còn là một kẻ vô hình như trước nữa, cũng đã quen biết thêm vài bạn học khác có quan hệ khá tốt. Hai người họ không có thời gian thì cậu ta vẫn có thể tìm người khác đi ăn cùng.

 

Nhưng Trương Nguyên thì không dễ cho qua như Trần Thập Nhất. Cậu ta muốn xem xem hai người kia đang lén lút làm gì.

 

Thế là cậu ta kéo Trần Thập Nhất lén lút bám theo sau, thấy họ vào khu chung cư, bèn quyết định đột kích tận nhà.

 

Nhìn hai người đang đứng trước cửa, Tiêu Dã không nghĩ ngợi gì mà đóng sầm cửa lại.

 

Trương Nguyên đưa chân ra chặn: “Làm gì đấy làm gì đấy, hai cậu có chuyện gì mờ ám à?”

 

Trần Thập Nhất cũng ló đầu từ phía sau vào: “Nam Tinh! Cậu có trong nhà không?”

 

Tiêu Dã nhìn họ: “Hai cậu đến đây làm gì?”

 

Trương Nguyên khoanh tay trước ngực, đánh giá hắn: “Câu đó phải là bọn tôi hỏi mới đúng chứ, hay là hai cậu lén lút trốn trong nhà ăn đồ ngon?”

 

Cửa thang máy bên cạnh lại mở ra, một anh chàng giao hàng xách một túi đồ ăn lớn đi tới. Trương Nguyên đưa tay nhận lấy: “Cảm ơn, vất vả cho anh rồi.”

 

Tiêu Dã hết cách, đành phải để bọn họ vào nhà.

 

Quý Nam Tinh lấy nước cho bọn họ rồi hỏi: “Có đủ không, có cần gọi thêm gì không?”

 

Tiêu Dã: “Đủ rồi, không đủ thì còn bún từ sáng chưa ăn hết, để họ tự nấu mà ăn.”

 

Trong nhà, hệ thống sưởi sàn ấm áp. Trương Nguyên và Trần Thập Nhất cởi áo khoác, ngồi lên ghế cao ở quầy bar. Trần Thập Nhất nhỏ giọng nói với Quý Nam Tinh: “Trương Nguyên tò mò không biết hai cậu giấu bọn tôi làm gì, nên mới đột kích thế này đấy. Nếu có gì không tiện nói thì thôi, tôi hiểu mà.”

 

Quý Nam Tinh buồn cười nhìn cậu ta: “Cậu hiểu rồi à?”

 

Trần Thập Nhất gật đầu, vẻ mặt cao thâm khó lường. Cậu ta hiểu hết.

 

Trương Nguyên thì chẳng khách sáo chút nào với Tiêu Dã, hỏi thẳng: “Sao nào, hai cậu yêu nhau, thấy tôi và Trần Thập Nhất ngứa mắt à?”

 

Tiêu Dã suýt nữa thì bị nước bọt của chính mình làm cho sặc chết: “Cậu nói linh tinh gì thế! Vớ va vớ vẩn!”

 

Đối với người khác, Trương Nguyên không phải là loại người hay tò mò truy cho ra nhẽ. Chuyện của người khác thì liên quan gì đến cậu ta, nhưng Tiêu Dã thì khác, đó là anh em chơi với nhau từ hồi mẫu giáo.

 

Từ khi lên cấp ba, mối quan hệ giữa cậu ta và Tiêu Dã rõ ràng không còn là thân thiết nhất nữa. Nhưng vì người đó là Quý Nam Tinh, nên dường như cậu ta cũng không có cảm giác anh em tốt bị cướp mất cho lắm.

 

Nhưng dù vậy, trong lòng vẫn có chút hụt hẫng. Dù sao thì bao nhiêu năm qua vẫn luôn chơi cùng nhau, bạn chơi cùng đột nhiên đổi bạn chơi, bảo không có cảm giác gì thì chắc chắn là không thể.

 

Thế nên hôm nay, trong lòng Trương Nguyên thực ra cũng có một hai phần tức giận, có lẽ là đã tích tụ từ đầu năm học đến giờ. Cậu ta biết nếu không nói rõ, mối quan hệ giữa cậu ta và Tiêu Dã sau này chắc chắn sẽ ngày một xa cách.

 

Con người Tiêu Dã, cậu ta hiểu rất rõ, có lúc thì tâm tư tinh tế vô cùng, có lúc lại rất qua loa đại khái. Ví dụ như bây giờ, cậu ta đang cười hỏi, mà Tiêu Dã lại chẳng hề nhận ra chút bực bội trong lòng cậu ta.

 

Tiêu Dã không nhận ra, nhưng Quý Nam Tinh thì có. Ngay lúc Tiêu Dã định nói đông nói tây để cho qua chuyện, Quý Nam Tinh đã lên tiếng: “Có một vài chuyện không thể giải thích bằng khoa học được, chỉ là không biết cậu có thể chấp nhận được hay không thôi.”

 

Trần Thập Nhất nhìn Quý Nam Tinh, mắt hơi mở to: “A, là chuyện kiểu đó à?”

 

Cậu ta còn tưởng hai người họ đang yêu nhau.

 

Trương Nguyên nghe cuộc đối thoại úp úp mở mở của bọn họ, khẽ nhíu mày: “Chuyện gì không thể giải thích bằng khoa học?”

 

Quý Nam Tinh đứng dậy vào phòng, lấy ra hai lá bùa, kích hoạt phù văn rồi dán lên người Trần Thập Nhất và Trương Nguyên.

 

Quý Nam Tinh chỉ về phía sau lưng họ: “Chuẩn bị tâm lý đi, nhìn về phía đó.”

 

Trần Thập Nhất vốn biết chuyện này của Quý Nam Tinh, nên cũng biết phải chuẩn bị tâm lý cho việc gì. Cậu ta sợ đột ngột nhìn thấy cảnh tượng khó chấp nhận, bèn đặc biệt lấy tay che mắt, rồi nhẹ nhàng he hé kẽ tay, cẩn thận nhìn qua.

 

Trương Nguyên thì quay thẳng đầu lại.

 

Sau đó, cả hai nhìn thấy trong nhà có thêm hai cô gái.

 

Một người mặc chiếc váy len đỏ trắng xinh xắn có viền lông, sắc mặt trông không giống người sống, nhưng so với nữ quỷ có vẻ “ma quái” hơn bên cạnh thì trông “sống động” hơn một chút. Cô gái đó thấy họ nhìn mình, còn giơ tay vẫy vẫy: “Chào.”

 

Bên cạnh cô gái này là một người trông lớn tuổi hơn một chút, mặc áo khoác lông da lộn kiểu tiểu thư, quần jeans bó sát, trông rất tinh anh và tháo vát, đang nhìn bọn họ với vẻ mặt vô cảm.

 

Trần Thập Nhất cẩn thận bỏ tay xuống, cũng giơ tay vẫy lại: “Chào.”

 

Rồi lẳng lặng nhích lại gần Quý Nam Tinh hơn. Cậu ta không ngờ trong nhà Quý Nam Tinh lại thật sự có mấy “người bạn tốt” thế này.

 

Trương Nguyên kinh ngạc trong vài giây, nhìn Quý Nam Tinh và Tiêu Dã, rồi lại nhìn hai nữ quỷ bên kia, sau đó không kìm được mà dụi mắt. Nhìn lại lần nữa, hai nữ quỷ vẫn còn đó, lúc này cậu ta mới chắc chắn rằng những gì mình thấy là thật.

 

Quý Nam Tinh nói: “Tạ Phán Nhi, nếu hai cậu còn nhớ thì hẳn sẽ biết, chính là cô gái mà cô chủ nhiệm của chúng ta từng dạy. Đoạn video lật ngược tình thế trên mạng lần trước thực ra là do Tạ Phán Nhi mới quay. Người còn lại tên Vạn Thanh, mới chết không lâu, nhưng vì nguyên nhân cái chết không rõ ràng nên chấp niệm không tan, bọn tôi đang giúp cô ấy điều tra nguyên nhân cái chết.”

 

Quý Nam Tinh nói xong liền gỡ lá bùa trên người Trần Thập Nhất xuống. Dương khí của Trần Thập Nhất vốn đã yếu hơn người thường do mang bệnh, mở thiên nhãn một lúc thế này thì không sao, nhưng để lâu thì không được.

 

Còn Trương Nguyên, cậu ta trẻ tuổi khí thịnh, dương khí dồi dào, để cậu ta mở thêm một lúc cũng không ảnh hưởng gì.

 

Tiêu Dã nói: “Chuyện này bọn tôi mới nhận hôm qua thôi. Hôm nay tra ra được một vài thông tin nên định nhân lúc buổi trưa về đây bàn bạc với thân chủ, tức là cô Vạn Thanh đó đó, thế nên mới về thẳng nhà.”

 

Nói xong, hắn lườm Trương Nguyên: “Không có vớ vẩn như cậu nghĩ đâu, mau tống hết mấy cái suy nghĩ không lành mạnh ra khỏi đầu cho tôi!”

 

Trương Nguyên không nhịn được mà bật cười, rồi lại tò mò rốt cuộc chuyện này là thế nào.

 

Tiêu Dã nói: “Chuyện thế nào lát nữa tôi sẽ nói với cậu sau. Giờ nghỉ trưa có hạn, tôi nói qua những gì tra được đã.”

 

Tiêu Dã mở điện thoại lên: “Một tháng trước, do không chịu nổi áp lực vì video bị lộ, dẫn đến quan hệ gia đình của Vạn Thanh tan vỡ, bệnh trầm cảm tái phát, đã tự sát tại núi Quy Mân vào ngày bảy tháng mười một.”

 

Sắc mặt Vạn Thanh đại biến, quỷ khí trên người cuồn cuộn bùng lên, thổi bay không ít đồ đạc trong nhà xuống đất: “Không thể nào! Tôi tuyệt đối không thể tự sát được! Tôi cũng không bị trầm cảm!”

 

Tiêu Dã không nhìn thấy Vạn Thanh nên đã nhờ Quý Nam Tinh mở thiên nhãn cho mình. Thấy cô kích động như vậy, hắn bèn đưa điện thoại cho Vạn Thanh: “Lúc đó có người quay được video, tuy trời rất tối, nhưng người đó mặc bộ quần áo giống hệt cô, kiểu tóc cũng rất giống. Quan trọng nhất là, ba ngày sau khi sự việc xảy ra, người ta đã vớt được thi thể của cô từ dưới chân núi, còn chồng cô, Uông Thắng Vũ, vì không chịu nổi cú sốc, đã được công ty cho nghỉ phép dài hạn không lương. Người điều tra còn tra ra được rằng, tài sản của cô vì không có họ hàng thân thích nên đã được Uông Thắng Vũ toàn quyền thừa kế.”

 

Vạn Thanh nhìn chằm chằm vào đoạn video, hai mắt đỏ ngầu, lắc đầu: “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào. Tôi không thể tự sát, tôi tuyệt đối không thể tự sát được!”

 

Trần Thập Nhất không nhìn thấy nữ quỷ, nhưng động tĩnh trong nhà có hơi đáng sợ, thế là cậu ta lại rụt người về phía Quý Nam Tinh.

 

Những người khác thì có thể nhìn thấy nữ quỷ. Trương Nguyên đã hoàn hồn khỏi kinh ngạc về thế giới phi khoa học này, thấy cô như vậy liền phân tích theo bản năng: “Bị mất đi ký ức về cái chết, liệu có phải lúc đó đã xảy ra chuyện gì, khiến cho mảng ký ức này của cô bị trống không? Có lẽ cô không tự sát, mà là trong lúc ý thức mơ hồ đã nghe theo mệnh lệnh của ai đó mà thực hiện hành động nhảy vực.”

 

Tiêu Dã: “Ý thức mơ hồ mà còn nghe theo mệnh lệnh của người khác được à?”

 

Trương Nguyên: “Cậu từng nghe nói đến trò bịp ‘vỗ vai’ chưa? Dùng thuốc kết hợp với một vài hành vi tương tự như thôi miên, cậu bị vỗ một cái, thậm chí có thể đi theo người ta ra ngân hàng rút tiền, nhưng sau đó ký ức sẽ trở nên mơ hồ, hoàn toàn không nhớ gì về toàn bộ quá trình bị lừa.”

 

Ba Trương Nguyên là cảnh sát, những chuyện này cậu ta nghe ba mình kể không ít, nhưng đó là chuyện của rất lâu về trước rồi. Bây giờ ý thức phòng chống lừa đảo đã cao hơn, mấy năm gần đây cũng ít xuất hiện những vụ lừa đảo kiểu này.

 

Nghe bọn họ phân tích, Quý Nam Tinh lắc đầu, nói: “Cô ấy không tự sát. Cô ấy bị sát hại. Trên người cô ấy có hơi thở của người chết bất đắc kỳ tử.”

 

Hết chương 76.

 

Chương 76: Gặp Ma

Ngày đăng: 26 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên