Chương 76: Sau Khi Tham Gia Show Thực Tế Về Trẻ Nhỏ, Bỗng Dưng Tôi Nổi Tiếng Rần Rần
Cậu bé đó tuổi còn quá nhỏ, lại là một hacker thiên tài, cho nên chỉ bị đưa đi giám sát giáo dục chứ không bị kết án. Người phụ nữ với tư cách là người giám hộ, cũng bị đưa đi cùng.
Vài ngày sau, khi tan làm, người phụ nữ chặn tôi ngay trước cổng chính của tổng công ty.
Đôi mắt cô ta đỏ hoe, “Tổng tài, con trai tôi đã biết sai rồi, nó còn nhỏ như vậy, ngài có thể tha cho nó được không?”
Tôi nhìn người phụ nữ trang điểm kỹ càng, “Cô có biết rõ con trai cô đã làm gì không?”
“Nó đúng là đã xâm nhập vào mạng công ty, nhưng công ty không phải là không có tổn thất gì sao?” Cô ta vội vàng giải thích, “Sau này tôi nhất định sẽ trông coi nghiêm ngặt, không để nó làm chuyện này nữa.”
“Vậy sao?” Tôi đột nhiên hỏi, “Con không dạy, là lỗi của cha, vậy cha của nó đâu?”
Cơ thể người phụ nữ căng cứng lên, “Nó, nó không có cha…”
“Ồ? Nhưng nó nói, tôi chính là cha nó, còn nói tôi đã làm tổn thương cô, nếu không cầu xin cô tha thứ, nó sẽ tiếp tục tấn công vào mạng công ty của tôi.”
Tôi tiến lên một bước, bao trùm bóng hình cô ta đang cứng đờ trong cái bóng của mình, “Sao tôi lại không biết, mình có thêm một đứa con trai từ khi nào nhỉ?”
“Không phải!” Lông mi cô ta run rẩy, lớn tiếng phản bác. Dường như nhận ra phản ứng của mình quá kích động, cô ta mím môi, che giấu, “Chúng tôi là gia đình đơn thân, nó từ nhỏ đã không có cha. Tôi nói ngài là cha nó, cũng chỉ là muốn dựng lên một tấm gương tốt cho nó thôi, không ngờ nó lại làm như vậy, gây phiền phức cho ngài rồi, tôi thật sự xin lỗi.”
Một lý do rất gượng gạo.
Nhưng mà, tôi chỉ khẽ cười một tiếng rồi lùi lại một bước, “Con trai cô rất ưu tú, nhà nước đưa nó đi chỉ là để định hướng đúng đắn mà thôi. Lần sau nếu còn nhận bừa cha rồi làm ra chuyện như vậy, người khác sẽ không có tính khí tốt như tôi đâu.”
Trong khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy tiếng lòng không thể tin nổi của cô ta, 【Chuyện gì vậy? Không phải tổng tài bá đạo nên tra hỏi mình sao? Không phải nên chất vấn mình sao? Không phải nên cảm thấy đây là máu mủ nhà anh ta, không thể lưu lạc bên ngoài, rồi mạnh mẽ ôm con trai về nhà sao? Tại sao anh ta lại tin rồi?】
Ánh mắt tôi dừng lại trên người cô ta, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
Dùng 【Tước Đoạt】 có thể tách hệ thống ra khỏi người cô ta, nhưng đây là lần đầu tiên tất cả mọi người đối mặt với một Công Lược Giả đang cố gắng thay đổi ký ức của người khác trong trạng thái tỉnh táo. Một trải nghiệm hoàn toàn mới như vậy, đương nhiên là phải thu thập dữ liệu cho thật tốt chứ, đúng không?
——–
Tôi nhận lấy tập tài liệu Trợ Lý đưa, xem qua động thái gần đây của các công ty con. Khi lật đến tập đoàn giải trí, động tác của tôi chợt dừng lại.
Gần đây Công ty giải trí đã tổ chức một chương trình truyền hình thực tế về gia đình và trẻ nhỏ. Tham gia chương trình có cả người nổi tiếng và người thường, được ghi hình theo hình thức livestream, cho khán giả thấy những khía cạnh ấm áp, căng thẳng, hoặc bình dị giữa các thành viên trong gia đình.
Chương trình vừa phát sóng đã nhận được nhiều phản hồi tích cực.
Không ít ngôi sao vì sinh con mà lui về với gia đình, dần dần phai nhạt trong mắt khán giả, nay nhờ chương trình này mà nổi tiếng trở lại, quay về với công chúng.
Cũng có những ngôi sao thể hiện một khía cạnh hoàn toàn khác so với hình ảnh thường ngày trên màn ảnh, nhờ sự tương phản đó mà thu hút một lượng lớn người hâm mộ, mở ra con đường diễn xuất mới.
Đối với người bình thường, chương trình lại thiên về việc thể hiện không khí đời thường. Có gia đình người thường đã giải quyết được mâu thuẫn giữa các thành viên trên chương trình, có gia đình lại rất được lòng khán giả, sau khi chương trình kết thúc thì tiến vào làng giải trí.
Vì vậy, để giành một suất tham gia chương trình này, có thể nói là khó như lên trời.
Nhưng mà, chương trình này tuy không tệ, nhưng sản nghiệp ăn nên làm ra dưới tay tôi nhiều vô số kể, chỉ thế này thôi thì chưa đủ để tôi dừng lại lâu đến vậy.
Thứ tôi thực sự chú ý, là dàn khách mời lần này.
Nhóm thứ nhất, nghệ sĩ lão thành và con trai luật sư của ông. Nghệ sĩ lão thành đã gần sáu mươi tuổi, để lại rất nhiều tác phẩm kinh điển, là một bậc tiền bối tài đức vẹn toàn. Mọi người đều nghĩ con trai ông cũng sẽ tiến vào làng giải trí, không ngờ con trai ông lại trở thành một luật sư, khiến vị nghệ sĩ lão thành đó tức đến sôi máu. Hai cha con đều không phải là người sẽ nhượng bộ, hơn nữa miệng lưỡi người nào người nấy đều sắc bén, hễ ở cạnh nhau là như hai thùng thuốc súng di động. Xem hai cha con họ đấu khẩu còn vui hơn xem tấu hài.
Nhóm thứ hai, ảnh hậu và cô con gái ba tuổi rưỡi của cô. Ảnh hậu khi đang ở đỉnh cao sự nghiệp đã vì tình yêu mà rời showbiz, nhưng lại gặp phải tra nam, còn bị tiểu tam đến tận nhà khiêu khích đẩy ngã xuống lầu, dẫn đến xuất huyết nặng, buộc phải cắt bỏ tử cung. Gia đình tra nam trọng nam khinh nữ, thấy cô không thể sinh con nữa, liền ly hôn ngay trong đêm. Chuyện năm đó ầm ĩ rất khó coi, có một thời gian còn lên top tìm kiếm. Bây giờ, có lẽ ảnh hậu cuối cùng cũng đã bước ra khỏi chuyện năm xưa, muốn quay lại màn ảnh để gầy dựng sự nghiệp, nuôi con gái.
Nhóm thứ ba, là tiểu hoa đán đang nổi và con riêng của chồng cô ta.
Chính là hai nhân vật chính trong tin tức mà quản gia đưa cho tôi xem.
Tiểu hoa đán gả cho người đàn ông hơn cô mười lăm tuổi, người đàn ông này có một cậu con trai riêng. Trên người tiểu hoa đán luôn có không ít tin đồn tiêu cực, vô số tài khoản marketing từng bóc phốt cô ta đối xử không tốt với con riêng. Lần này tham gia chương trình, có lẽ là muốn gột rửa những vết nhơ trên người.
Nhóm thứ tư, nhóm người thường, chính là người phụ nữ kia và con gái của cô ta. Tôi nhìn cô bé trong tài liệu, giọng nói của Trợ Lý đúng lúc vang lên sau lưng tôi.
“Tổng tài, cô bé này quả thực chính là phiên bản thu nhỏ của ngài.”
Gân xanh trên trán tôi giật giật, tôi nhìn Trợ Lý đang mỉm cười, “Sao, anh cũng muốn nói câu này lâu lắm rồi à?”
Trợ Lý mỉm cười, “Chủ yếu là tôi cảm thấy, những lúc như thế này mà không nói, thì hình như đã bỏ lỡ một cơ hội quan trọng nào đó.”
“…Nói hay lắm, lần sau không được nói nữa.”
“Vâng, thưa Tổng tài.”
Trợ Lý vẫn mỉm cười.
Tôi nhìn xuống quầng thâm dưới mắt Trợ Lý, hình như anh ta nghỉ ngơi không được tốt lắm, bèn nhíu mày, “Nghỉ ngơi không tốt à?”
“Cho anh nghỉ nửa ngày, về nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
Tôi đâu phải ông chủ tư bản bóc lột nhân viên. Một nhân viên tốt như Trợ Lý, tuyệt đối không thể vắt kiệt sức lao động của anh ta được.
Trợ Lý ngẩn ra một chút, rồi không từ chối, “Cảm ơn Tổng tài.”
Tôi hỏi, “Chuyện khiến anh phải xin nghỉ vẫn chưa giải quyết xong à?”
Trợ Lý rũ mắt xuống, “Vâng, tôi sẽ xử lý xong sớm nhất có thể.”
Dạo này tần suất xin nghỉ của Trợ Lý ngày càng nhiều.
Tôi lại tập trung vào tập tài liệu. Không ngờ người phụ nữ này tự dưng tạo ra cho tôi một đứa con trai chưa đủ, lại còn tạo ra thêm một đứa con gái nữa. Con trai tên Đoàn Đoàn, con gái tên Viên Viên, ý đồ của cô ta đã rõ như ban ngày.
Bình thường tôi không sợ những chuyện này, vấn đề nằm ở nhóm khách mời thứ năm. Nhóm thứ năm, chủ tịch tập đoàn Đạt Ca và con trai anh ấy.
— Cũng chính là anh cả của tôi và cháu trai tôi.
Tôi không nhịn được mà day day mi tâm. Vận khí của thằng cháu tôi sao mà đen đủi thế, hay là vẫn nên đưa nó đến chỗ Khương Thanh Xu trừ tà nhỉ, sao thằng nhóc này cứ ở đâu có Công Lược Giả là nó lại chui vào đó thế.
Tôi vừa định gọi cho anh cả, thì anh ấy đã gọi cho tôi trước.
“Em trai, tuần sau anh lên show truyền hình nhé.”
Từ miệng anh cả, tôi được biết, lần này anh đăng ký tham gia là vì chuyện xuất gia của cháu trai. Anh cả tính tình nóng nảy, lúc đầu biết cháu trai xuất gia, còn học Phật học ở đại học, anh ấy tức đến mức suýt nữa đã cho cháu trai tôi cảm nhận tình cha con dưới đế dép.
Anh cả và chị dâu tôi đã bàn bạc với nhau, cảm thấy có lẽ là do bình thường không đủ quan tâm đến con, thế là dứt khoát đăng ký tham gia chương trình. Một mặt là để tư vấn tâm lý cho cháu trai, xem có thể khiến nó hoàn tục hay không, một mặt là để quảng bá cho doanh nghiệp nhà mình, mặt khác cũng có thể nâng cao danh tiếng cho chương trình, đúng là một mũi tên trúng ba đích.
Tôi lại không nhịn được mà ấn ấn thái dương, “Anh cả, hay anh tham gia kỳ sau đi? Khách mời kỳ này có vấn đề.”
“Anh thấy rồi, có phải là người phụ nữ mang theo con gái kia không? Cô bé đó trông hơi giống người nhà mình đấy.”
“Đúng vậy, con trai cô ta là một hacker thiên tài, mấy hôm trước đã tấn công mạng lưới an ninh công ty em, còn đến công ty tìm em, nói nó là con trai em.”
“Bây giờ, con trai cô ta đang bị nhà nước giám sát, cô ta lại lôi ra một cô con gái nữa.”
“Nếu không có cô bé đó, anh tham gia kỳ sau cũng được, nhưng có nó, anh nhất định phải tham gia kỳ này.” Giọng anh cả trở nên nghiêm túc, “Em, em không cảm thấy cô bé này có chút vấn đề à?”
“Gì cơ?”
“Anh vừa nhìn thấy nó là đã cảm thấy thân thiết, rất có thiện cảm, chuyện này không đúng chút nào.”
Anh cả tôi không tin vào mấy chuyện hợp nhãn hợp duyên, anh chỉ cảm thấy, cô bé này có vấn đề.
“Em yên tâm, anh đi dò xét bọn họ trước, sẽ không có vấn đề gì đâu.”
Tôi không cản được anh cả, sau một hồi suy nghĩ, tôi bèn tăng cường vệ sĩ cho đoàn làm phim.
………….
Một tuần sau, chương trình bắt đầu phát sóng.
Thân phận mà người phụ nữ kia sử dụng là trợ lý của tiểu hoa đán.
Tiểu hoa đán dính không ít phốt, trước đây từng có tin đồn đánh mắng trợ lý, lần này ngôi sao và trợ lý cùng tham gia, đã thu hút một lượng lớn sự chú ý. Chương trình còn chưa bắt đầu, từ khóa “trợ lý Tiểu Chu” đã leo lên cuối bảng xếp hạng tìm kiếm.
Tiểu hoa đán và con riêng, Tiểu Chu và con gái ruột.
Tiểu hoa đán dung mạo diễm lệ, nồng nhiệt như hoa hồng; Tiểu Chu dung nhan thanh tú, trong trẻo như hoa linh lan.
Họ giống như một tổ hợp đối lập tự nhiên, vừa phát sóng đã tự tạo ra sức hút.
Ngoài ra, ảnh hậu tái xuất, cặp cha con đấu khẩu, ai nấy đều có điểm nhấn riêng.
Nhưng tất cả đều không thể sánh bằng anh cả và cháu trai tôi.
Lúc anh cả và cháu trai tôi xuất hiện, trong khoảnh khắc đó, màn hình bình luận trống trơn, sau đó là hàng loạt bình luận dày đặc ùa vào, gần như không thấy rõ mặt người.
Hôm nay anh cả không mặc vest, mà mặc một bộ đồ thường ngày đơn giản, nhưng vẫn có thể thấy được thân hình cân đối, bờ vai rộng và khuôn mặt góc cạnh, cực kỳ có cảm giác áp bức.
Đối ngoại, anh cả vẫn rất ra dáng dọa người. Còn đối nội, cứ nhìn tính cách của cháu trai là biết tính cách của anh cả rồi.
Cháu trai tôi vẫn mặc một bộ đồ Tôn Trung Sơn màu đen, trên cổ tay quấn một chuỗi Phật châu, đôi mắt hơi cụp xuống, toàn thân toát ra vẻ thanh lãnh trong trẻo không thể xua tan được.
Tóc nó đã dài ra một chút, hơi che đi đôi mắt.
Tôi liếc nhìn màn hình bình luận. Bình luận không thể nhìn nổi. Khắp nơi đều là “rớt liêm sỉ”.
Lọc ra vài bình luận có thể xem được, đại khái là:
【A a a, trong vòng năm phút, tôi muốn có toàn bộ thông tin của hai người đàn ông này!】
【Trời ơi! Người đàn ông này vậy mà đã gần bốn mươi tuổi rồi! Gương mặt này, thân hình này, còn ngon hơn cả mấy tiểu sinh hai mươi mấy tuổi!】
【Đây chính là Phật tử thanh lãnh trong truyền thuyết sao? Trời đất ơi, gương mặt này, thân hình này, đi tu đúng là lãng phí quá đi? Có hứng thú debut không?】
【Chị dâu thật có phúc!】
【Tôi không dám tưởng tượng, Phật tử vì tôi mà đỏ hoe mắt, siết lấy eo tôi ép vào tường, tôi sẽ là một cô bé hạnh phúc biết bao.】
【Tôi là nam cũng thích kiểu Phật tử này, muốn so xem Phật châu của ngài ấy cứng, hay cái mông của tôi cứng hơn. (ngại ngùng)】
Từ khóa tìm kiếm “Tập đoàn Đạt Ca” trực tiếp bùng nổ, leo thẳng lên top đầu. Lần quảng bá này của anh cả vô cùng thành công.
Khởi đầu không tệ, tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng mà, đến ngày thứ hai thì lại xảy ra chuyện.
Anh cả như bị vận rủi ám vào người, buổi sáng đến địa điểm hoạt động thì xe hỏng, đành phải đi bộ; buổi trưa đến sở thú, bị khỉ cướp mất bữa trưa; buổi chiều đói bụng đi kiếm tiền sinh hoạt cho mấy ngày tới, lại bị trộm mất túi; buổi tối trên đường về chỗ ở, xe bị nổ lốp, chỉ có thể đi bộ về. Trên đường về, một chiếc xe mất phanh, lao thẳng về phía anh cả. Anh né kịp thời, nhưng cánh tay vẫn bị sượt qua làm bị thương.
Trong vòng một ngày, đừng nói đến giao lưu cha con, anh cả đến một miếng cơm cũng chưa kịp bỏ vào mồm.
Cùng lúc đó, hàng loạt tin tức nóng hổi xuất hiện, nhóm của anh cả gần như chiếm hết nửa bảng xếp hạng tìm kiếm.
Tin tốt duy nhất là, sau lần này, có lẽ công chúng sẽ nhớ đến vị chủ tịch xui xẻo của Tập đoàn Đạt Ca.
Bởi vì anh cả xui xẻo đến mức khó tin, khiến không ít người nảy sinh lòng thương cảm. Tôi thương ông anh mình được một giây, rồi cho tập đoàn dược phẩm dưới trướng tung ra thị trường một bộ dụng cụ y tế, đặt tên là, “Cùng mẫu với Chủ tịch Đạt Ca”.
Người hâm mộ của anh cả nhanh chóng mua sạch.
Dù sao cũng là đồ hữu dụng, mua về cũng không lãng phí.
Cảm ơn anh cả, sau khi chia lợi nhuận với Tập đoàn Đạt Ca, tập đoàn dược phẩm của tôi một ngày kiếm được ba mươi triệu.
Nhưng chương trình này tuyệt đối có vấn đề, nó khắc với anh cả. Vì vậy, tôi gọi điện cho anh ấy.
“Anh cả, lần này đừng tham gia nữa, nếu anh muốn, kỳ sau em giữ chỗ cho.”
Giọng anh cả đau đến nhe răng trợn mắt truyền đến, “Lần này anh không tham gia được nữa rồi, bữa tối là tự nấu, trong một rổ nấm anh mua, có một cây nấm độc, bị anh ăn phải, anh vừa mới xem mấy người tí hon nhảy múa xong.”
“Cái sự xui xẻo hôm nay, hình như chỉ nhắm vào anh thôi, cháu trai em không bị gì cả. Cho nên ngày mai chị dâu em sẽ đến.”
Tuy nhiên, chưa kịp đợi chị dâu đến chương trình, công ty con của Tập đoàn Đạt Ca lại xảy ra chút vấn đề nhỏ. Vấn đề không nghiêm trọng, nhưng xử lý hơi phiền phức. Anh cả còn đang nằm trên giường, nên chỉ có thể để chị dâu đi xử lý.
Dường như có thứ gì đó đang ngăn cản sự xuất hiện của anh cả và chị dâu tôi.
Tôi suy nghĩ một lát, rồi nói với Trợ Lý, “Báo với bên chương trình, số tiếp theo tôi sẽ tham gia.”
Hết chương 76.
