Chương 76: Văn Học Chị Dâu, Đúng Là Trường Tồn Theo Thời Gian
Ninh Lạc ở đầu dây bên kia vẫn không buông tha cho Lộ Đình Châu.
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Số của kẻ lừa đảo đâu? Gửi mau, tui sẽ dùng kho tàng câu chửi sảng khoái kinh điển của mình để thay cậu xông pha.】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Tui sẽ vì Lu Lu mà giương cao ngọn cờ, xem ai dám đối đầu với cậu!】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Sao cậu không trả lời tui? Cậu không định chụp tin nhắn rồi chuyển tiếp cho kẻ lừa đảo đấy chứ? Đừng tin lời đàn ông, Lu Lu à!】
Lộ Đình Châu không nhịn được nữa, trả lời một câu: 【Không phải cậu cũng là đàn ông à?】
Ninh Lạc rất giỏi tùy cơ ứng biến: 【Trừ khi người đàn ông đó là tui.】
Thấy đối phương bắt đầu im lặng, cậu lại gõ thêm một hàng chữ: 【Rốt cuộc thì cậu nghĩ thế nào? Không định tha thứ đấy chứ?】
Lộ Đình Châu cố gắng biện minh cho mình đôi câu: 【Thật ra không phải là cố ý lừa gạt, chỉ là không có cơ hội nói ra thôi.】
【Nếu cậu để ý quan tâm đến chuyện tiền bạc, đối phương nói sẵn sàng xin lỗi và muốn bồi thường bao nhiêu cũng được.】
Ninh Lạc không nói gì, gửi cho anh một meme.
Một con mèo đẩy xe mua sắm: Đi mua cho cậu ít não đây.
Một lúc sau: 【Có uống Lục Ca Hạch Đào không? Đặt cho cậu ba thùng rồi đấy, thiếu gì bổ sung nấy, dù nghèo cũng phải ăn ngon một chút.】
Lộ Đình Châu: “…”
Ninh Lạc đã bắt đầu sốt ruột, lên Baidu tìm kiếm cách cứu vớt người yêu đương mù quáng, thì bên kia lại gửi tin nhắn mới.
【Lu Lu: Xóa mất rồi.】
Ninh Lạc truy hỏi: 【Đòi lại tiền chưa?】
【Lu Lu: … Đòi lại rồi】
Ninh Lạc lập tức cảm thấy thoải mái.
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Tốt tốt tốt, để ăn mừng cậu đã tỉnh ngộ, chúng ta cùng chơi game nhé?】
【Lu Lu: Thôi, muộn rồi, lát nữa đi ngủ.】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Vậy bây giờ chúng ta trò chuyện cũng được, vừa hay tôi có chuyện siêu kích thích muốn kể cho cậu nghe!】
Lộ Đình Châu quả thật đang rửa mặt chuẩn bị đi ngủ, bị Ninh Lạc làm ồn lại càng thêm mệt mỏi, thấy tin nhắn liền trả lời “Chuyện gì”, rồi sau đó đi đánh răng, điện thoại rung lên, anh tùy ý liếc mắt nhìn xuống.
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Gần đây tui có công việc được tiếp xúc với Lộ Đình Châu, nhưng đây không phải trọng điểm!】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Trọng điểm là hôm nay tui tranh thủ lúc anh ấy không chú ý, sờ soạng cơ bụng anh ấy mấy lần! Trời ơi cảm giác thích muốn chết, tui còn dùng cả lòng bàn tay và mu bàn tay xoa xoa mấy lần.】
Lộ Đình Châu bị sặc.
“Khụ, khụ khụ!”
Không cẩn thận nuốt phải một ngụm kem đánh răng vị bạc hà, Lộ Đình Châu nhíu mày vội vàng súc miệng.
Lộ Đình Châu bắt đầu hồi tưởng lại kỹ càng, có chuyện này sao?
Hình như lúc hai người trốn trong góc hóng chuyện, Ninh Lạc quả thật luôn đẩy anh ra sau, anh còn tưởng cậu sợ bị phát hiện.
Sờ cơ bụng… Lộ Đình Châu nheo mắt, nói như vậy, có người cố ý giả vờ không với tới đuôi khủng long, tay ở phía sau sờ soạng lung tung, thật ra là tranh thủ chiếm tiện nghi của anh?
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Nếu có thể nhéo một cái thì càng tốt, tiếc là tách ra nhanh quá, không kịp, tiếc thật đó.】
Lộ Đình Châu cũng cảm thấy rất đáng tiếc.
Anh là người thấu tình đạt lý như vậy, nếu thật sự biết Ninh Lạc nghĩ như thế, chắc chắn sẽ chiều theo ý cậu.
【Lu Lu: Lần sau cậu muốn sờ, thì cứ nghĩ trong lòng, biết đâu anh ấy sẽ chủ động cho cậu sờ đó.】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Còn nói nữa, tôi chính là có chút không dám nghĩ, cứ cảm thấy là lạ.】
【Lu Lu: Sao vậy? Là thấy lạ chỗ nào?】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Tui nói cậu đừng giận, tui cho rằng tên này có ý đồ xấu với tui đó!】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Chắc chắn anh ấy biết tui không cưỡng lại được khuôn mặt đó, suốt ngày dùng sắc đẹp dụ dỗ tui, nam nhân Đát Kỷ đáng ghét.】
Lộ Đình Châu im lặng: Cái biệt danh quỷ quái gì thế này.
Ninh Lạc nói xong bắt đầu liệt kê hai ba chuyện Lộ Đình Châu đã làm với cậu, từng chuyện một mang ra phê phán.
Để tường thuật chi tiết và chân thực, Ninh Lạc cố gắng nhớ lại từng chi tiết hai người ở bên nhau, liệt kê ví dụ một hồi liền có chút không đúng.
Cậu dừng tay gõ chữ, nhìn dòng chữ “Lần trước suýt nữa thì hôn rồi, sợ chết khiếp, tim tui suýt chút nữa thì ngừng đập”, chưa gửi đi, cậu vội vàng xóa hết toàn bộ.
Ninh Lạc chưa bao giờ thấy trí nhớ của mình tốt như vậy, ngay cả độ cong khóe miệng của Lộ Đình Châu ngày hôm đó cũng nhớ rõ mồn một, còn có cả mùi nước giặt thoang thoảng nhàn nhạt trên người anh, và cả sự mềm mại ấm áp khi môi chạm vào.
Ninh Lạc cảm thấy trán mình càng ngày càng nóng, lật người nằm vật ra giường trừng mắt nhìn điều hòa: “Mày có thể làm mát được không hả? Đồ vô dụng.”
Ninh Lạc điều chỉnh lại một chút rồi mới tiếp tục gửi tin nhắn.
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Tóm lại là như vậy đó, tui nghi ngờ tên này có âm mưu dụ dỗ tui, chắc chắn là vậy rồi!】
Lộ Đình Châu nhìn chằm chằm câu “Tui nghi ngờ tên này có âm mưu dụ dỗ tui” hồi lâu, khóe miệng cong lên, có chút cảm giác vui mừng như đi Tây Thiên thỉnh kinh, sau khi trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn, cuối cùng cũng thấy đường lên trời.
Anh đặt bàn chải đánh răng xuống tạm dừng việc rửa mặt, cũng không để ý đến cái biệt danh quỷ quái “nam nhân Đát Kỷ ” kia nữa, tùy ý chọn một ví dụ của Ninh Lạc trích dẫn lại, trả lời cậu:
【Vậy xem ra anh ta thực sự là muốn dụ dỗ cậu rồi.】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Đúng không!!! Tui biết mà, anh ấy đang làm tui kích động.】
Lộ Đình Châu từ tốn dẫn dắt: 【Vậy, cậu định tiếp theo sẽ làm thế nào? Có thể nói cho tôi biết được không?】
Anh đảm bảo sẽ vô cùng phối hợp.
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Không sao, tui kích động xong rồi.】
【Lu Lu: ?】
Bên kia gửi đến mấy tấm ảnh chụp màn hình mua sắm.
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Đương nhiên là mua card, mua đồ lưu niệm, mua búp bê bông, yêu anh ấy hết mình!】
Lộ Đình Châu: “……?”
Đột nhiên anh cảm thấy có chút nghẹn thở.
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Lộ Đình Châu đáng ghét, bẫy tiêu dùng chết tiệt, sau này không thèm nhìn anh ấy cười nữa, toàn làm tui tốn tiền!!】
Ninh Lạc nghiến răng nghiến lợi gõ xong hàng chữ này rồi gửi đi, năm phút trôi qua rồi mà đầu dây bên kia vẫn chưa trả lời.
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Lu Lu, cậu còn ở đó không?】
“…” Thật ra anh có thể không ở đó.
Lộ Đình Châu nhìn tuýp kem đánh răng bị bóp méo, mở vòi nước rửa sạch kem đánh răng trên tay, gõ chữ bằng một tay. Từng chữ từng chữ gõ ra, nhìn thế nào cũng cảm giác được anh đang nghiến răng nghiến lợi.
【Lu Lu: Không, ngủ rồi!】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Hả? Không phải cậu nói muốn trò chuyện với tui à? Sao nhanh vậy đã đi ngủ rồi?】
【Lu Lu: Nói nữa là block luôn đó.】
Ninh Lạc ngậm miệng ngay lập tức, không dám ho he.
Lộ Đình Châu nhìn mình trong gương, nhếch môi, hất sạch nước trên tay.
Hiện tại anh có cảm giác mệt mỏi hệt như đi Tây Thiên thỉnh kinh, sau khi trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn, cuối cùng cũng thấy đường lên trời, nhưng kết quả lại được thông báo “Chúc mừng bạn đã trúng giải ‘Trải nghiệm lại một lần nữa’, chúng tôi sẽ đưa bạn về điểm xuất phát”.
Lộ Đình Châu nhắm mắt lại, lại đổi cho mình một cái tên hotspot mới.
…………..
Bên này, sau khi Ninh Lạc mất đi bạn trò chuyện, lại lên mạng một lúc, cảm thấy không có gì thú vị, cậu ngáp một cái chuẩn bị đi ngủ.
Sau đó, khi tắt wifi, lại nhìn thấy tên hotspot mới của Lộ Đình Châu.
Ninh Tĩnh Chí Viễn.
Trong nháy mắt, trong đầu Ninh Lạc hiện lên hình ảnh bông sen màu hồng.
Ninh Lạc: “.”
Đây là nửa đêm không ngủ, bị đả kích rồi sao?
Lộ Đình Châu ngủ lúc nào, Ninh Lạc không biết, thậm chí còn không biết Phương Lộc Dã và những người khác về lúc nào.
Cậu đặt điện thoại xuống, ngã đầu ra ngủ, chất lượng giấc ngủ cực tốt, còn mơ một giấc mơ.
Mơ thấy mình nằm trên tám múi cơ bụng, cảm giác sờ vào cực kỳ đã tay, Ninh Lạc giống như bị nam châm hút vào đó, lưu luyến không rời, sờ tới sờ lui sờ qua sờ lại vẫn chưa thấy đủ, còn thò ngón trỏ ra chọc chọc, cảm giác rất tuyệt.
Sau đó, trên đỉnh đầu truyền đến tiếng hừ nhẹ, khàn khàn, gợi cảm không thể tả được.
Ninh Lạc cứng đờ người, từ từ ngẩng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.
Lộ Đình Châu cau mày, sắc mặt khó chịu, không biết vì sao trên mặt lại hơi ửng đỏ.
Anh đưa tay, nắm lấy bàn tay đang làm loạn của Ninh Lạc, cúi người xuống, môi dán vào tai Ninh Lạc, nhẹ nhàng cọ xát.
Giọng nói trầm ấm, mang theo chút giận dỗi ghen tuông: “Đã sờ tôi rồi, thì không được phép sờ người khác nữa.”
Ninh Lạc chấn động đến mức hồn bay phách lạc, đồng tử mở to.
Có lẽ thấy cậu mãi không đáp lại, dái tai truyền đến một chút đau đớn.
Bị Lộ Đình Châu cắn một cái.
Bị Lộ Đình Châu cắn một cái!!!
Lộ Đình Châu buông cậu ra, đôi môi ấm áp phả hơi thở nhẹ nhàng lên dấu răng đó: “Không nói gì sao, chủ nhân…”
Ninh Lạc: ???!!!!
Cậu lập tức tỉnh dậy khỏi giấc mơ, trừng mắt nhìn trần nhà.
Mười phút trôi qua, não bộ mới bắt đầu hoạt động.
Đờ mờ!!!
Chủ nhân??
Hả? Chủ nhân??!
Cậu đang làm cái quái gì thế!! Cậu đã mơ thấy cái quái gì thế này!
Hóa ra gu của cậu là như thế này sao?!
Mặt Ninh Lạc đỏ bừng, sắc đỏ lan nhanh đến tận mang tai, sau đó toàn thân đều đỏ lên, giống như bị nhúng vào nồi nước sôi, biến thành con tôm luộc chín.
Cậu co người lại, trùm chăn kín đầu, trong lòng gào thét điên cuồng:
【A a a a a a a a a a a!】
Hướng Bặc Ngôn bị đánh thức, lật người ngồi dậy, đầu tóc bù xù trừng mắt nhìn về phía phòng Ninh Lạc, ánh mắt đó hận không thể xuyên qua tường chiếu thẳng vào trán Ninh Lạc.
Tên này mới sáng sớm ăn phải còi báo động à!!
Mọi người: Mẹ kiếp, muốn ngủ một giấc thôi mà sao lại khó khăn đến thế!
Ai đó mau bịt miệng Ninh Lạc lại giúp tôi có được không?!
Ninh Lạc phát ra mười mấy đợt sóng âm thanh công kích liên tiếp, thành công đánh thức tất cả mọi người, cuối cùng cũng mệt, nằm vật ra giường, nhớ ra hôm nay còn có ghi hình, cậu vỗ vỗ mặt, đổ hết đống rác rưởi màu vàng trong đầu mình ra, quyết định rời giường.
Cậu vén chăn ra, chuẩn bị đi thay quần áo, ánh mắt nhìn xuống dưới.
Chăn từ trong tay trượt xuống.
Ninh Lạc “bịch” một tiếng, lại nằm vật ra giường, cánh tay đặt lên mắt, mặt ngày càng đỏ hơn, dái tai đỏ đến mức sắp nhỏ máu.
“Mình đúng là một tên háo sắc…” Cậu lẩm bẩm lầu bầu, không còn thiết sống nữa.
Một tiếng sau, cuối cùng cửa phòng Ninh Lạc cũng được đẩy ra.
Cậu cũng không cố ý, nhưng thật sự là vừa liếc mắt đã nhìn thấy Lộ Đình Châu đang đứng trong sân nói chuyện với người khác.
Dường như Lộ Đình Châu cũng cảm nhận được, anh cũng nhìn sang.
Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung.
Nhiệt độ trên mặt Ninh Lạc vừa hạ xuống lại tăng lên, “rầm” một tiếng, đóng cửa lại thật mạnh.
Thu hồi lại một Ninh Lạc vào phòng.
Phương Lộc Dã giơ tay lên được một nửa, còn chưa kịp chào hỏi, quay đầu hỏi Lộ Đình Châu: “Tên này mới sáng sớm đã lên cơn gì thế?”
Lộ Đình Châu rũ mắt: “Ai biết, đi mà hỏi cậu ấy.”
Phương Lộc Dã: “…”
Sao cậu ta lại cảm thấy, tâm trạng anh trai mình cũng không được tốt cho lắm nhỉ?
Ngược lại, tâm tình Tào Cẩn Lưu cực kỳ tốt, cậu ta lượn qua lượn lại quanh Chu Kiệu, chọc cho Chu Kiệu vui. Đến lúc ăn cơm thấy Ninh Lạc vẫn chưa ra, liền chủ động đi gọi: “Anh Tiểu Lạc, ăn cơm thôi!”
Ninh Lạc ra ngoài, đến bàn ăn ăn cơm.
Vị trí ăn cơm của bọn họ vốn là ngẫu nhiên, chỉ là quen ngồi ở đâu thì ngồi ở đó, lâu dần thành cố định.
Vị trí của Ninh Lạc vốn là ở giữa Ninh Dương và Hướng Bặc Ngôn, đối diện với Lộ Đình Châu.
Nhưng bây giờ cậu ngay cả nhìn vào mắt Lộ Đình Châu cũng không dám, vừa nhìn là trong đầu toàn “Chủ nhân chủ nhân”, giống như con mèo máy Tmall tự động trả lời.
Cậu kéo Hướng Tư Kỳ đang định ngồi xuống: “Anh, đổi chỗ với tôi đi.”
Nói xong, không để ý đến ánh mắt của mọi người, ngồi xuống vị trí ngoài cùng, cúi đầu khuấy cháo.
Lộ Đình Châu liếc mắt nhìn cậu một cái, Ninh Lạc cảm nhận được, cơ thể căng cứng, suýt chút nữa đã vùi đầu vào trong bát.
【Ha ha, thật tốt, tuổi còn trẻ đã có được một căn biệt thự, đúng làm làm mình ghen tị chết đi được!】
Cư dân mạng thức dậy từ sáng sớm canh livestream, ai nấy đều bày tỏ vẻ mặt khó hiểu.
[? Sao tôi lại có cảm giác cứ như mình đã bỏ lỡ rất nhiều drama vậy?]
[Ai biết anh chàng dầu mỡ kia đi đâu rồi không? Sao trên mặt khách mời mới lại có vết thương vậy?]
[Mạnh dạn đoán, liệu có khi nào hai người này đánh nhau tối qua không?]
[Anh chàng dầu mỡ, anh không đến nữa là góc tường bị người ta đào mất đấy! Anh xem em trai của anh đối với Chu Kiệu ân cần thế nào kìa.]
[Mọi người không cảm thấy Ninh Lạc và Lộ Đình Châu cũng rất kỳ lạ sao, sao Ninh Lạc cứ trốn tránh vậy?]
[Tên nhóc này trốn thì cũng thôi đi, sao còn đỏ mặt nữa!]
[Ninh Lạc à, mặt cậu đỏ như cái ấm pha trà vậy, cậu như thế tôi rất khó không nghĩ nhiều đấy.]
[Có ai tóm tắt lại cho tôi biết chuyện gì với không, gấp chết tôi rồi! Bây giờ tôi chính là con chồn không ăn được dưa trong ruộng dưa đấy!]
Phương Lộc Dã nhìn trái nhìn phải, cảm thấy Ninh Lạc và Lộ Đình Châu càng ngày càng có tướng phu thê.
Biểu cảm trên mặt hai người đều giống nhau, đều mang theo chút ý tứ như chết lặng.
Rốt cuộc là bị làm sao vậy?
Cậu ta nghĩ nghĩ, đẩy cho Lộ Đình Châu một đĩa dưa muối nhỏ: “Anh, anh nếm thử cái này đi.”
Lại đẩy cho Ninh Lạc một đĩa, “Cái này ngon nè, cậu cũng nếm thử đi.”
Ninh Lạc ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt lo lắng của Phương Lộc Dã, trong lòng cũng có một chút cảm động.
【Đột nhiên mình phát hiện, cái tên Phương Lộc Dã này cũng được đấy, thật không tồi, không uổng công bình thường tôi thương cậu như vậy, cũng đã đến lúc cậu kết cỏ ngậm vành báo ân tôi rồi.】
Khóe miệng Phương Lộc Dã giật giật: Giọng điệu trưởng bối này là sao? Ninh Lạc, cậu đừng có mà quá đáng.
Ninh Lạc đánh giá cậu ta từ trên xuống dưới vài lần.
【Trước kia không nghiêm túc nhìn, bây giờ đột nhiên phát hiện tên này trông cũng ra dáng lắm, mắt ra mắt, mũi ra mũi.】
Lộ Đình Châu đang xem điện thoại, Nhiếp Văn Đào cũng đang hóng hớt, hỏi anh về mối quan hệ giữa Chu Kiệu, Tạ Kha và Tào Cẩn Lưu, cuối cùng cảm thán một câu: 【Chậc chậc chậc, văn học chị dâu, đúng là trường tồn theo thời gian.】
Cái quái gì thế. Lộ Đình Châu phiền muộn, tắt màn hình.
Đột nhiên nghe thấy Ninh Lạc lại lẩm bẩm trong lòng.
【Nói mới nhớ, mùa xuân thứ hai của Phương Lộc Dã đến chưa nhỉ, sao vẫn còn độc thân vậy, có phải là không được không?】
Đàn ông không thể nói là không được!
Suýt chút nữa Phương Lộc Dã đã đập bàn đứng dậy, cậu ta độc thân thì sao? Cậu ta thích thế đấy! Còn hơn cái đồ trai tân như Ninh Lạc!
Đột nhiên, Phương Lộc Dã cảm thấy trên người mình như có một luồng khí lạnh.
Cậu ta quay đầu, đối diện với ánh mắt suy tư đầy ẩn ý của Lộ Đình Châu.
Đột nhiên Lộ Đình Châu nghĩ đến, nếu anh thật sự thành đôi với Ninh Lạc, vậy chẳng phải Ninh Lạc là chị dâu của Phương Lộc Dã sao?
Trong nháy mắt, ngay cả ánh mắt nhìn Phương Lộc Dã cũng thay đổi.
Hết chương 76.
Tác giả có lời muốn nói:
Lộ Đình Châu tối qua: Ninh Tĩnh Chí Viễn, tâm bình khí hòa.
Lộ Đình Châu sáng nay: Nhìn ai cũng là tình địch.
Chú thích:
- Ninh tĩnh trí viễn: Có nghĩa tâm thái bình lặng, không bị tạp niệm mới có thể xác định và thực hiện được những mục tiêu cao xa.
