Chương 77: Ác Mộng Trong Làng

 

Chương 77: Ác Mộng Trong Làng

 

Nghe vậy, Ứng Vũ im lặng một lúc, bắt đầu nhớ lại xem có ai đã từng nhảy điệu nhảy này trong những buổi tiệc cuối năm của phòng thí nghiệm hay không.

 

Cuối cùng anh ta cũng nhớ ra một người.

 

Chu Kỳ An không muốn lãng phí thời gian, vừa dứt lời liền điều khiển dải lụa trắng kéo xuống một bộ hài cốt. Tiếng động lớn khiến dân làng giật mình, đồng loạt nhìn về phía đó.

 

Nhân cơ hội này, cậu nhanh chóng đeo mặt nạ bằng một tay, cởi giày và tất ra, bước chân nhẹ như lông hồng. Trong ánh sáng lờ mờ, Chu Kỳ An nấp sau một cây cột, nhanh chóng trà trộn vào đội ngũ nhảy múa của những người đeo mặt nạ chân đất.

 

Lấy eo làm trục, xoay hông, dậm chân, hai tay dang rộng như chim hạc.

 

Cậu có khả năng bắt chước bẩm sinh đáng kinh ngạc, giống như cá heo… có thể nhanh chóng bắt chước hành vi của các loài động vật khác. Sau hai nhịp, chỉ dựa vào ánh sáng le lói, Chu Kỳ An đã có thể vặn vẹo cơ thể mình một cách kỳ dị giống như dân làng.

 

Khóe mắt Ứng Vũ giật giật.

 

Tên kia chắc chắn đã nhảy rất nhiều lần trong các buổi tiệc cuối năm.

 

Trong màn trình diễn múa vừa đáng sợ vừa đẹp mắt, Chu Kỳ An đảo mắt quan sát xung quanh.

 

Ngoài những bộ xương treo lủng lẳng phía trên, thứ đáng chú ý nhất là bệ tròn xung quanh. Ánh mắt cậu dừng lại trên bệ tròn màu trắng vài giây, nó quá cao nên không thể nhìn rõ.

 

Chu Kỳ An chậm rãi di chuyển về phía trước, mép bệ chỗ bên cạnh sân khấu có thể nhìn thấy một số vết máu khô, dường như đã từng có động vật bị giết thịt ở đây.

 

Tế đàn à?

 

Vài bậc thang cuối cùng được lát bằng xương trắng, cúi đầu phục tùng dưới bàn thờ.

 

Giả sử máu không phải của động vật mà là của con người, điều đó có nghĩa là hài cốt của người bị giết có thể ở gần đó. Khi Chu Kỳ An muốn đến gần hơn một chút, thôn dân phía trước đột nhiên quay lại, phía sau là một khuôn mặt khác, đang nhìn chằm chằm vào cậu!

 

Chu Kỳ An nín thở.

 

Cố gắng giữ vững cơ thể, cậu cứng đờ dang rộng tứ chi.

 

Sau vài giây đối mặt với khuôn mặt lạnh lùng đó, cậu mới phát hiện ra có sự khác biệt giữa những người dân làng phía trước và phía sau.

 

Mỗi người ở hàng đầu đều đeo hai chiếc mặt nạ, mặt xanh ở phía trước và một chiếc mặt nạ nhỏ ở phía sau đầu. Hành động đột ngột chậm lại của cậu rõ ràng đã thu hút sự chú ý của những người xung quanh, vài ánh mắt nghi ngờ hướng về phía Chu Kỳ An.

 

Chu Kỳ An ra tay trước, trừng mắt nhìn đối phương, nói bằng khẩu hình: “Anh nhảy sai rồi.”

 

Quả nhiên, vì đang phân tâm nhìn cậu nên người kia trở nên mất tự tin, vội vàng tập trung nhảy múa.

 

Cùng lúc đó, Chu Kỳ An cảm thấy đầu óc choáng váng.

 

“Bốc hơi, chúng ta đang bốc hơi!”

 

Tiếng gầm gừ cố gắng kiềm chế của người chơi đột nhiên vang lên từ phía sau.

 

Lượng nước trong cơ thể đang nhanh chóng mất đi, Chu Kỳ An nhìn chằm chằm vào bàn thờ, cuối cùng cũng nhận ra điều gì còn thiếu: Tế phẩm.

 

Bất kỳ nghi lễ nào, ngoài khiêu vũ, đều phải có tế phẩm.

 

Người chơi chính là tế phẩm tốt nhất.

 

【Chuyên gia biến mất: 0/2】.

 

Bảng nhiệm vụ dường như đang lặng lẽ ám chỉ rằng, mỗi khi tìm thấy một mục tiêu, quá trình bốc hơi mới tạm dừng một lần.

 

Khiêu vũ tiêu tốn rất nhiều năng lượng.

 

Lúc đầu, cậu còn có thể đổ mồ hôi lạnh, nhưng dưới sự bốc hơi dữ dội này, chưa đầy nửa phút sau, cổ tay đã gầy đi một vòng, ống tay áo trống rỗng. Chu Kỳ An cắn chặt răng, liều lĩnh bước đến hàng đầu tiên, nhân lúc người khác cúi đầu, cậu xoay người nhảy lên và mở mắt ra.

 

Lần này, cuối cùng cậu cũng nhìn thấy rõ ràng bàn thờ!

 

Ở giữa bàn thờ, những mảnh thi thể tươi mới được bày biện như món ăn, đầu lâu biến dạng nằm lẫn lộn giữa những mảnh xương, hai hốc mắt rỗng tuếch nhìn thẳng về phía cậu.

 

“Chị Triệu…”

 

Chu Kỳ An đã từng nghe cô gái trẻ gọi người chơi mất tích như vậy. Mái tóc màu rượu đỏ trên da đầu bị lột ra chính là bằng chứng rõ ràng nhất về danh tính của cô ấy.

 

Ánh mắt Chu Kỳ An chợt lóe lên, theo một nghĩa nào đó, chị Triệu cũng có thể được coi là một trong những chuyên gia biến mất.

 

Cơ hội ngay trước mắt, cậu không lao lên ngay lập tức, mà mặc kệ cho cơ thể tiếp tục bốc hơi dưới ánh mắt ngày càng nghi ngờ của dân làng.

 

Anh đang đợi, đợi một cuộc bạo loạn khiến dân làng mất cảnh giác.

 

Sinh lực liên tục mất đi, Chu Kỳ An giơ cánh tay yếu ớt lên tiếp tục nhảy múa, cậu biết mình sẽ đợi được.

 

Phía sau.

 

Kể từ khi nhận ra sự bốc hơi, sắc mặt của mọi người đều thay đổi.

 

Người có khuôn người đàn ông mặt chữ điền đỏ bừng vì nóng nảy, mà điều tồi tệ hơn là, hắn ta phát hiện ra cô gái trẻ bên cạnh dường như không bị ảnh hưởng bởi sự bốc hơi tàn khốc đó.

 

Trong nhà thờ, dường như phụ nữ miễn nhiễm với quy luật tử vong đó.

 

“Mẹ kiếp!” Mặt nạ giả mạo của người đàn ông người đàn ông mặt chữ điền hoàn toàn vỡ vụn, con ngươi đảo quanh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô gái trẻ dần trở nên lạnh lùng.

 

Chuyên gia biến mất.

 

Nếu một trong số họ chết, cũng có thể coi là biến mất.

 

“Tìm thấy rồi!” Giọng nói phấn khích pha chút nham hiểm của người đàn ông người đàn ông mặt chữ điền vang lên.

 

Cô gái trẻ gần đó là người đầu tiên nghe thấy, cô ấy bước tới đầy phấn khích: “Thật sao? Ở đâu?”

 

“Ở…”

 

Người đàn ông người đàn ông mặt chữ điền tiến lại gần cô, nở nụ cười đầy ẩn ý, con dao găm giấu trong tay áo đột nhiên đâm về phía bụng mềm mại của cô gái.

 

Phập!

 

Âm thanh da thịt bị xuyên thủng rất đặc trưng, như cảm nhận được tai họa ập đến, cô gái trẻ hoảng sợ tột độ.

 

“Chết đi!” Người đàn ông người đàn ông mặt chữ điền gằn giọng, nhưng âm thanh mong đợi của lưỡi dao cắt qua da thịt đã không xuất hiện.

 

Ngược lại, bản thân hắn ta, sau một khoảnh khắc đau đớn, cảm thấy ngực lạnh lẽo, như thể có gió lùa vào.

 

Đồng tử của người đàn ông người đàn ông mặt chữ điền giãn ra.

 

Khuôn mặt cô gái vẫn giữ nguyên vẻ kinh hãi, nhưng trong đáy mắt lại hiện lên ý cười mỉa mai hoàn toàn trái ngược với sự sợ hãi, cô rút con dao găm ra, máu cũng theo đó chảy ra.

 

Người đàn ông người đàn ông mặt chữ điền khó khăn thốt ra một chữ từ trong cổ họng: “Cô… tôi…”

 

Hắn ta chợt nhận ra mình đã bị màn kịch ngu ngốc của cô gái lừa.

 

Ôm lấy vết thương đang rỉ máu, người đàn ông người đàn ông mặt chữ điền ngã về phía trước. Hắn ta không hiểu mình đã sai ở đâu, một phó bản có độ khó cao chắc chắn phải có những người chơi mới để làm bia đỡ đạn, mà lúc ở trong thị trấn, chỉ có cô gái này là ngốc nghếch trả lời mọi câu hỏi của hắn ta.

 

Dân làng rất nhạy cảm với mùi máu, ngay khi chất lỏng màu đỏ tươi bắn ra, bọn họ lập tức tiến lại gần.

 

Thành viên hiệp hội cô bé quàng khăn đỏ là người đầu tiên phản ứng lại, hoàn toàn không quan tâm đến người đàn ông người đàn ông mặt chữ điền đã chết không nhắm mắt, người mà hắn ta đã từng quen biết, chỉ nhắc nhở: “Nhanh lên, mang xác chết đi.”

 

Bọn họ không thể để dân làng cướp mất được.

 

Chu Kỳ An dần tụt lại phía sau dân làng, bắt đầu chạy ngược về phía tế đàn!

 

Quả nhiên, hỗn loạn chắc chắn sẽ xảy ra.

 

Vấn đề chỉ là Ứng Vũ tìm thấy bộ xương trước, hay người chơi không thể nhịn được mà tự giết hại lẫn nhau trước, cậu phán đoán khoảng thời gian giữa hai khả năng này sẽ không quá xa.

 

Khoảnh khắc tiếng la hét thảm thiết vang lên, Chu Kỳ An biết đó là khả năng thứ hai.

 

Mọi người đều thiếu kiên nhẫn.

 

Trên bàn thờ đầy vết máu, thi thể nằm rải rác.

 

Khi Chu Kỳ An đưa tay ra định nhấc thi thể lên thì hệ thống đột nhiên hiện lên lời nhắc: Có muốn cất giữ không?

 

Cuối cùng cũng có một thiết kế nhân văn.

 

“Bắt lấy nó!” Giọng nói khàn đặc của trưởng thôn đột ngột vang lên, đôi mắt đục ngầu ấy lại chính là người đầu tiên phát hiện ra có kẻ lạ mặt trà trộn vào đội ngũ.

 

Tình hình trên sân trong nháy mắt trở nên cấp bách, người chơi ở gần cửa lớn nhất đã chạy thoát, phần lớn những người dân tức giận mất đi mục tiêu, lập tức trút giận lên Chu Kỳ An vẫn còn ở trên bệ tế.

 

Bọn họ bao vây từ bốn phía, trưởng thôn càng như tên thủ lĩnh giơ cao hai tay, tư thế vặn vẹo dữ tợn lao về phía Chu Kỳ An.

 

Bên kia, Ứng Vũ vốn đã tìm được bộ hài cốt, ai ngờ người đàn ông mặt chữ điền lại thể hiện một màn thao tác thần sầu, tự đưa bản thân về với đất mẹ.

 

Người dân bắt đầu hành động, lúc này muốn mất công lấy bộ xương treo ngược xuống đã là điều không thể.

 

Tiếng gầm gừ giận dữ từ nơi xa hơn truyền đến, Ứng Vũ hơi nghiêng người, né tránh một người dân đang lao về phía mình.

 

Ứng Vũ liếc mắt về phía tế đàn.

 

Tình hình bên Chu Kỳ An không ổn lắm, trưởng thôn xông lên phía trước nhất, trong tay những người dân thì cầm giá nến sắc nhọn, mũi nhọn đều nhắm vào người thanh niên trên tế đàn.

 

Trên tay Ứng Vũ vẫn còn xách chiếc ba lô Chu Kỳ An ném xuống trước đó, hai mắt nheo lại khóa chặt mục tiêu, thản nhiên móc từ trong đó ra một viên gạch.

 

Anh ta hơi ước lượng một chút, một cú ném cực kỳ chính xác, trực tiếp đánh trúng trưởng thôn.

 

“Á!” Cái gáy hôm nay phải chịu hai lần tấn công.

 

Trưởng thôn loạng choạng, hai người dân phía sau va vào khối u trên lưng ông ta, lại bị bật ra một chút, ba người đồng thời ngã nhào xuống đất.

 

“Nhanh lên!” Ứng Vũ nhìn Chu Kỳ An đang chạy vòng từ phía sau, thúc giục một tiếng.

 

Nhân lúc trưởng thôn bị đập đã gây ra hỗn loạn, Chu Kỳ An chạy đến như một cơn gió, nhanh chóng vượt lên trước anh ta!

 

Ứng Vũ bị bỏ lại phía sau: “….”

 

Vũ điệu tế lễ bị gián đoạn, tốc độ của những người dân phía sau cũng vượt quá người thường, vặn vẹo thân thể đuổi theo. Mùi hôi hám không thể diễn tả bằng lời nói từ bốn phương tám hướng bốc lên, một bàn tay xương đột nhiên từ bên cạnh thò ra, tóm lấy Chu Kỳ An, suýt chút nữa đã khiến cậu mất đà ngã nhào xuống đất.

 

Những bộ xương bao quanh cột trụ, vậy mà sống lại.

 

Máu dường như đã đánh thức chúng, bộ xương trắng bệch từ từ chui ra từ khắp mọi ngóc ngách, áp sát người chơi. Chu Kỳ An không biết xương ở dưới chân mình đã hồi sinh từ chỗ nào, bắt đầu sờ soạng về phía mắt cá chân trần trụi của cậu.

 

“Chết tiệt!”

 

Sao toàn nhắm vào một mình cậu thế?

 

Cây 【Ba toong】 trông có vẻ nhẹ nhàng giáng một đòn mạnh vào bộ xương, ngay khoảnh khắc bộ xương xuất hiện một vết nứt, Chu Kỳ An lách người chạy ra ngoài.

 

Cậu vẫn đang đi chân trần, trên đường giẫm phải cành cây khô và đá vụn, cảm giác đau nhói khiến Chu Kỳ An hơi nhíu mày.

 

Rất nhanh, cậu đã không còn quan tâm đến cơn đau hành hạ nữa.

 

“Bắt lấy nó! Đó là mặt nạ nhà tôi, nhất định là nó đã ăn trộm!”

 

“Còn nhà tôi nữa, nó ăn trộm quần áo nhà tôi.”

 

“Tên trộm đáng chết, mặt dây chuyền của tôi, tên trộm đáng chết!”

 

Tiếng mắng chửi nguyền rủa của đàn ông, đàn bà trong thôn không ngừng truyền vào tai, Chu Kỳ An hít một ngụm khí lạnh.

 

Tốc độ của những người dân dường như ngày càng nhanh, lúc bọn họ vừa chạy vừa mắng chửi, Chu Kỳ An thậm chí còn không nghe thấy tiếng thở dốc hay tiếng thở hổn hển, chỉ có thể tự an ủi bản thân, chỉ cần trước khi bị người dân bắt được, ném được thi thể xuống giếng là nhiệm vụ coi như hoàn thành.

 

Những người chơi phía trước đều đang liều mạng chạy trốn.

 

Chu Kỳ An quay đầu lại nhìn, sau khi ra khỏi nhà thờ, những người dân hung dữ nhe nanh múa vuốt, màu sắc áo gai trở nên nhợt nhạt, xung quanh như có hơi nước bao phủ, tỏa ra hơi thở thánh khiết.

 

Cậu lập tức hiểu ra lý do tại sao mọi người đều cố gắng tránh sử dụng đạo cụ.

 

Dường như chỉ cần làm vấy bẩn màu trắng thánh khiết gần như hòa làm một thể với đất trời kia, sẽ bị bất hạnh bao trùm.

 

“Nhảy múa còn nhảy ra buff cho bọn họ nữa.”

 

Lúc này tất cả thù hận đều tập trung vào Chu Kỳ An, ngay khi cậu đang cắm đầu chạy trốn, bỗng nhiên cảm thấy phía sau dường như yên tĩnh lại.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Chu Kỳ An không nhịn được lại ngoái cổ ra sau.

 

Phía sau, những người dân vậy mà lại biến mất một cách kỳ quái.

 

Chu Kỳ An sững sờ, bước chân khẽ dừng lại.

 

“Không ổn.” Ứng Vũ nghĩ đến điều gì đó: “Đến nhà trưởng thôn có thể còn có đường tắt khác.”

 

Sắc mặt Chu Kỳ An cũng thay đổi.

 

Một khi để người dân đi đường tắt đến nhà trưởng thôn trước, độ khó hoàn thành nhiệm vụ của bọn họ sẽ tăng lên vô hạn.

 

Phía trước đã lờ mờ nhìn thấy ngôi làng.

 

Những ngọn núi xung quanh tạo thành tấm chắn tự nhiên, phong tỏa mọi sinh vật trong làng, núi non trùng điệp bao quanh, ngôi làng trông vô cùng yên tĩnh, tĩnh lặng đến kỳ dị.

 

Trái tim Chu Kỳ An gần như muốn nhảy lên đến cổ họng, rõ ràng biết những người dân vào làng trước có thể đã mai phục sẵn, nhưng vẫn phải một mình xông vào.

 

Trong lúc cậu đang thở hổn hển, bầu không khí tĩnh lặng của ngôi làng bỗng nhiên bị tiếng gào thét thảm thiết phá vỡ ——

 

“Con ơi ——”

 

“Bọn trẻ đều biến mất rồi!”

 

………..

 

Tiếng la hét của những người dân trong làng vang lên không ngừng, vô cùng chói tai.

 

Trong đầu Chu Kỳ An hiện lên cảnh tượng Thẩm Tri Ngật dẫn theo một đám trẻ con, mỉm cười tiễn biệt bọn họ, suýt chút nữa đã phân tâm trong lúc chạy trốn.

 

Vốn dĩ còn có chút lo lắng, bây giờ đã hoàn toàn bị dập tắt.

 

Nếu chỉ có một hai đứa trẻ đáng sợ cùng với Thẩm Tri Ngật biến mất, vậy thì ai là người gặp chuyện ngoài ý muốn còn chưa biết.

 

Nhưng mà cả đám đều biến mất, vậy thì kẻ gặp chuyện tuyệt đối không phải là Thẩm Tri Ngật.

 

“Tập trung tinh thần.” Ứng Vũ thấy cậu không còn tập trung, lên tiếng kéo sự chú ý của cậu lại.

 

Chu Kỳ An lập tức tỉnh táo lại, tăng tốc chạy về phía nhà trưởng thôn.

 

Vài người chơi cũng có chút hồn bay phách lạc, dường như đã xảy ra chuyện gì đó nằm ngoài nhiệm vụ bình thường.

 

Tiếng hét của người dân tuyệt đối không phải giả vờ, người chơi có vết bớt trên trán chạy ở phía trước nhất và cô gái trẻ không khỏi nhìn nhau, điều này hoàn toàn khác với tình huống mà bọn họ tưởng tượng.

 

Cô gái trẻ: “Tôi còn tưởng rằng…”

 

Người đàn ông cả gan ở lại kia chắc chắn đã chết từ lâu rồi.

 

Cô giáo đột nhiên hỏi: “Liệu có phải là một nhánh trong cốt truyện không?”

 

Vừa nhìn đã biết bọn trẻ trong làng không bình thường rồi, cho dù là những ông lớn đứng đầu hiệp hội cũng không thể nào mang đi hết trong một lần được, có lẽ chỉ là trùng hợp mà thôi.

 

Không ai lên tiếng.

 

Không ai biết chuyện gì đang xảy ra, cô gái trẻ nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy trước khi rời làng, không khỏi rùng mình một cái.

 

Quá kỳ lạ.

 

Kỳ thực suy nghĩ của người đàn ông mặt chữ điền không sai, trong phó bản cấp bốn sao không thể không có người chơi mới để làm vật hy sinh. Nhưng mà vòng vo một hồi…”

 

Đừng nói là người mới, ngay cả người bình thường cũng chẳng thấy bóng dáng.

 

Hàng loạt suy nghĩ hỗn loạn lóe lên trong đầu, cũng chỉ trong vài giây.

 

Bọn họ đã đến cuối làng, chỉ cần đi thêm một chút nữa là có thể vào làng.

 

Tất cả mọi người đều đồng loạt thả chậm bước chân, đã biết người dân đang ở trong làng, tất nhiên phải giảm bớt động tĩnh.

 

“Phải chia làm hai nhóm.”

 

Người dân sẽ nhanh chóng chuyển sự phẫn nộ sang các thành viên khác trong nhóm.

 

Phải có người thu hút hỏa lực.

 

Thành viên Hiệp hội cô bé quàng khăn đỏ nhìn về phía Chu Kỳ An: “Nếu là người khác, có thể phải cần đến vài người mới có tác dụng, cần phải dẫn người dân đi theo ba hướng còn lại. May mà trong chúng ta có một người có thể giúp mọi người tranh thủ thời gian nhiều nhất…”

 

Chưa kịp nói hết chữ cuối cùng, một cơn gió lạnh đã lướt qua bên cạnh.

 

Bụng truyền đến một trận đau đớn, khoảng cách quá gần, cậu thanh niên lại nhấc chân với tốc độ nhanh đến mức cực hạn, thành viên hiệp hội cô bé quàng khăn đỏ căn bản không kịp phản ứng. Hắn ta đau đớn khom lưng, nhìn Chu Kỳ An với ánh mắt như muốn băm thây cậu ra ăn tươi nuốt sống.

 

“Cậu là đồ ngu à?”

 

Ngón tay thon dài siết chặt lấy cổ đối phương.

 

Vừa rồi chỉ là nhất thời bất cẩn, thành viên Hiệp hội cô bé quàng khăn đỏ đang định phản kháng, đôi đồng tử mang sắc xanh của Chu Kỳ An dưới mắt kính gọng vàng nhìn chằm chằm hắn ta, lại không nhìn ra một chút cảm xúc của con người nào.

 

“Tôi đi thu hút hỏa lực, còn cái xác kia cậu định giải quyết thế nào?”

 

Sắc mặt thành viên Hiệp hội cô bé quàng khăn đỏ biến đổi.

 

Sau khi tiến vào phó bản, Chu Kỳ An vẫn luôn đóng vai người chịu thiệt thòi.

 

Người đàn ông mặt chữ điền đề nghị trao đổi thông tin, cậu liền chia sẻ vô điều kiện, lợi dụng nấm độc và gạch để chơi đùa trưởng thôn, cũng là người gánh chịu mọi rủi ro, thậm chí trong nhà thờ bị yêu cầu đến nơi nguy hiểm nhất tìm hài cốt, cậu cũng sảng khoái đồng ý.

 

Điều này đã thành công gieo vào lòng những người khác hình tượng một người chơi hành sự táo bạo, nhưng lại nghe lời người khác.

 

Chu Kỳ An đẩy gọng kính, lại khôi phục dáng vẻ người tốt bụng nơi công sở: “Nhanh lên đi.”

 

Cậu đang nói lại lời của người đàn ông mặt chữ điền.

 

Chỉ có điều lần này, dưới sự ngầm đồng ý của tất cả mọi người, người bị phái đi thu hút hỏa lực biến thành thành viên Hiệp hội cô bé quàng khăn đỏ.

 

Chu Kỳ An tiếp tục chạy về phía nhà trưởng thôn, mắt nhìn bốn phương tám hướng đề phòng bị tập kích. Không nhìn thấy người dân mai phục, ngược lại nhìn thấy Cô Thân lặng lẽ xuất hiện thần không biết quỷ không hay, ánh mắt cô ta đảo quanh như đang tìm kiếm thứ gì đó.

 

Không còn vẻ tao nhã thường ngày, sắc mặt Cô Thân bây giờ âm trầm đáng sợ.

 

Những đứa trẻ trong làng, tại sao lại đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi?

 

…………..

 

Không có nhân viên công tác đi theo, Chu Kỳ An vui vẻ tự tại.

 

Cửa sân nhà trưởng thôn đang mở, giếng nước nằm dưới gốc cây đại thụ, cách nhà kho để đồ linh tinh không xa. Người chơi từng làm nhiệm vụ múc nước nói: “Nước giếng ở đây lạnh vô cùng.”

 

Vừa đứng dưới bóng cây âm u, âm thanh nhắc nhở vang lên:

 

【Có ném thi thể chuyên gia mất tích xuống không?】

 

Chu Kỳ An không chút do dự chọn có.

 

Các bộ phận cơ thể vỡ vụn ngay lập tức rơi xuống giếng, toàn bộ cảnh tượng thật kinh hoàng và ghê tởm. Một số người có mặt không khỏi quay mặt đi, thi thể của người đàn ông mặt chữ điền thì nguyên vẹn hơn rất nhiều, rơi thẳng xuống như một tảng đá lớn.

 

Sau khi im lặng một lúc, mọi người nhìn nhau.

 

Kỳ lạ, tại sao lại không nghe thấy thông báo nhiệm vụ hoàn thành?

 

Tiếng gầm rú của dân làng bên ngoài ngày càng rõ ràng, có vẻ như họ không thể câu giờ được lâu hơn nữa.

 

Chưa đầy hai phút sau, một tiếng chạy gấp gáp vang lên từ cửa.

 

“Có chuyện gì vậy?”

 

Theo tính toán thì đã đến lúc bọn họ hoàn thành nhiệm vụ, thành viên hiệp hội cô bé quàng khăn đỏ không nhận được thông báo, còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, bước vào thì thấy mọi người đang cau mày vây quanh giếng nước.

 

Hắn ta cũng chạy tới, thò cổ ra nhìn.

 

Một bàn tay trắng bệch, đã bắt đầu có dấu hiệu co cứng, bất ngờ thò ra khỏi giếng, nắm chặt lấy cổ hắn ta.

 

Đó là cánh tay của người đàn ông mặt chữ điền!

 

Bàn chân dần dần rời khỏi mặt đất, mười ngón tay của thành viên hiệp hội cô bé quàng khăn đỏ hiện ra những sợi dây thép quấn chặt.

 

Gương mặt hắn ta đỏ bừng vì nghẹt thở, nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh điều khiển dây thép, trực tiếp siết chặt lấy cánh tay đó.

 

Cánh tay cứng đờ lại rơi xuống giếng, hắn ta xoa xoa cái cổ lần thứ hai bị siết chặt, thốt ra một câu chửi thề: “Mẹ kiếp, cái quái gì vậy?”

 

Chu Kỳ An dường như đã nghĩ ra điều gì đó, trong cuốn sách giáo khoa ở phó bản trường học, trang đầu có đề cập rằng, việc ném xác chết vào nơi có nhiều tử khí rất dễ sinh ra linh hồn.

 

Nội dung trong sách giáo khoa không thể nói ra, cậu chậm rãi nói: “Người chơi sau khi chết biến thành ma để trả thù là chuyện rất bình thường mà.”

 

Chỉ là thường thì họ sẽ trả thù kẻ giết mình.

 

Nhưng theo những gì vừa xảy ra thì, thành viên hiệp hội cô bé quàng khăn đỏ bị tấn công, có vẻ như bây giờ là tấn công bừa bãi.

 

Chu Kỳ An lắc đầu, sau khi hiểu ra, chân mày cậu càng nhíu chặt hơn: “Hóa ra là vậy.”

 

Cô giáo cài then cửa, những âm thanh đó ngày càng gần, đóng cửa ít nhất có thể cản trở dân làng một chút, cô vội vàng hỏi: “Là vậy là sao?”

 

Đừng có úp úp mở mở nữa!

 

Từ Côi cười lạnh: “Chẳng lẽ mọi người vẫn chưa nhận ra sao? Nếu chúng ta ném người của mình xuống đó, sau này chúng ta có thể bị hai con ma đó tấn công bất cứ lúc nào, nhưng nếu lúc đó mọi người cùng nhau tìm thấy bộ xương của chuyên gia biến mất đầu tiên…”

 

Những lời còn lại không cần nói ra mọi người cũng hiểu.

 

Chuyên gia đầu tiên bị dân làng giết chết, như vậy họ sẽ có thêm một trợ thủ.

 

Chu Kỳ An thở dài: “Quả nhiên đường tắt không dễ đi, đó chính là con đường sai lầm.”

 

Tiến thêm một bước nữa, vực thẳm cũng không còn xa.

 

“Là bọn chúng!” Tai họa ập đến, tiếng la hét kinh hoàng vang lên, “Chắc chắn là những kẻ ngoại lai này đã bắt cóc lũ trẻ!”

 

Tiếng đập cửa ầm ầm khiến mặt đất rung chuyển. Cánh cửa vốn chắc chắn giờ hơi cong vào trong, có vẻ như không trụ được bao lâu nữa.

 

Xác chết trong giếng không ngừng bò lên, tiếng móng tay cào vào thành giếng vô cùng chói tai, cô gái trẻ định nhấc tảng đá lớn đập xuống, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

 

Chu Kỳ An đột nhiên ngăn cô gái lại, nói một câu khó hiểu: “Chỉ có một thi thể vùng dậy.”

 

Một người là người đàn ông mặt chữ điền, một người là chị Triệu, chỉ có người đàn ông mặt chữ điền vùng dậy.

 

Cái chết là một sự thật đã được định sẵn, dường như điều này không liên quan gì đến thời gian chết.

 

“Hơn nữa, đã qua một đêm, tại sao thi thể trên tế đàn vẫn còn đó?”

 

Những vật hiến tế mới như họ đã được đưa đến nhà thờ, những vật hiến tế cũ đáng lẽ phải bị tiêu hủy mới đúng. Tại sao phó bản lại tốt bụng như vậy, còn đặc biệt để lại cho họ một cái?

 

Cô gái trẻ dường như nhận ra điều gì đó, nhưng vẫn chưa rõ ràng.

 

Đúng lúc này, Chu Kỳ An như chợt nghĩ đến điều gì đó, liền lấy một thứ từ trong túi ra.

 

Khoảnh khắc mảnh vải được mở ra, mọi người nhìn thấy thứ bên trong, đều sững sờ, ngay sau đó là nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng.

 

Đó là một phần thi thể của chị Triệu bị phân tán trong sân, môi trên và nửa tai mà Chu Kỳ An vẫn luôn giữ gìn cẩn thận.

 

Hóa ra lý do đến giờ bọn họ vẫn chưa nhận được thông báo nhiệm vụ hoàn thành.

 

Là do thi thể trên tế đàn căn bản không được nguyên vẹn!

 

Hết chương 77.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Người đàn ông mặt chữ điền: Người chơi mới mà tôi muốn dùng làm bia đỡ đạn đâu rồi?

 

 

Cô gái trẻ: Thế giới này ngày càng tàn khốc, đừng nói là người mới, ngay cả người bình thường cũng không có.

Chương 77: Ác Mộng Trong Làng

Ngày đăng: 13 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên