Chương 77: Oan Có Đầu, Nợ Có Chủ
Người sống mang hơi thở của người sống, còn âm hồn cũng có mùi vị của riêng mình.
Âm hồn chết bệnh thì vương mùi đắng chát, âm hồn chết già thì thoang thoảng mùi hương khói, âm hồn tự sát lại phảng phất vị chua chát, đắng cay, đau khổ, còn hồn ma chết oan chết uổng thì mang theo mùi tanh của máu và gỉ sắt.
Chỉ có điều, không phải thiên sư nào cũng ngửi được thứ mùi này, cũng giống như không phải ai cũng có thể nhìn thấy âm hồn.
Sư phụ của Quý Nam Tinh thường nói cậu sinh ra đã định sẵn để làm nghề này, bởi vì cậu bẩm sinh đã có thể nhìn, cũng có thể ngửi.
Tiêu Dã và Trần Thập Nhất không hề nghi ngờ gì về lời nói của Quý Nam Tinh. Cậu nói Vạn Thanh bị giết thì chắc chắn là bị giết, chỉ có Trương Nguyên là theo bản năng dựa vào bằng chứng trước mắt để phán đoán.
“Video này không có chính diện, chỉ có một bóng lưng cực kỳ giống. Chi tiết này đúng là không thể dùng làm bằng chứng để kết luận cô ấy tự sát được. Về ngọn núi Quy Mân này, các cậu có đi điều tra chưa?”
Tiêu Dã đáp: “Vẫn chưa kịp, chiều nay còn có tiết học. May mà mai là cuối tuần, có thể dành ra hai ngày để điều tra.”
Trương Nguyên vừa xem xét tài liệu Tiêu Dã điều tra được, vừa quay sang nhìn Vạn Thanh: “Cô nói cô và chồng thỏa thuận ly hôn trong hòa bình, sau đó khi tỉnh táo lại thì đã thành một con quỷ rồi. Ngày hai người bàn chuyện ly hôn là ngày mấy?”
Vạn Thanh: “Ngày mùng năm tháng trước.”
Hôm đó là thứ sáu, cô vốn định bàn bạc xong xuôi vào thứ sáu, rồi cuối tuần sẽ đi thu dọn đồ đạc.
Căn nhà mà cô và Uông Thắng Vũ đang ở là nhà bọn họ vay tiền mua sau khi cưới. Hồi đó, tiền trả trước mỗi người một nửa, tiền vay sau đó cũng do cả hai cùng gánh vác.
Bởi vì trong cuộc hôn nhân này, cô luôn mang tâm lý áy náy, dù sao cũng là do cô không muốn có con mới đến bước đường này, cho nên cô nói ra đi tay trắng, tức là nhà cửa xe cộ cô đều không cần. Thậm chí số tiền tổ chức đám cưới, đi hưởng tuần trăng mật và tiền sính lễ hồi đó, cô cũng định tính toán kỹ lưỡng rồi trả lại cho Uông Thắng Vũ.
Suy cho cùng thì, sau này Uông Thắng Vũ sẽ phải một mình trả nợ mua nhà, áp lực càng lớn hơn. Còn cô lại làm lỡ dở của người ta bao nhiêu năm như vậy, cho dù sau này anh ta có tìm người khác, thì thời gian và tiền bạc qua lại cũng là một khoản tiêu hao. Lúc đó, cô thật sự đã mang thành ý lớn nhất để bù đắp, chỉ mong có thể chia tay trong êm đẹp.
Thực ra, cũng là nhờ mẹ đã cho cô cảm giác an toàn, cô mới có thể buông tay một cách phóng khoáng như vậy.
Bản thân cô có một căn nhà đã trả hết tiền, không phải không có chỗ ở. Cô còn có công việc của riêng mình, lương tháng hai ba vạn, đủ để cô sống rất sung túc. Vì vậy, cho dù có ra đi tay trắng khỏi cuộc hôn nhân này, cô vẫn có đủ tự tin để bắt đầu lại.
Kết quả ai mà ngờ, chỉ sau một đêm, mọi thứ đã thay đổi, cô còn chết một cách không rõ ràng như vậy.
Trương Nguyên nói: “Trước đây tôi có nghe ba tôi kể một vụ án. Có một cô gái bị bạn trai giết, sau đó gã bạn trai đã vứt xác cô gái ở nơi hoang dã, rồi dùng tài khoản mạng xã hội của cô ấy để tiếp tục đăng bài. Gã ta còn tìm một người bạn có bóng lưng giống cô gái đó để giả làm cô ấy ra ngoài, làm mờ đi thời điểm tử vong, tạo ra giả tượng là cô gái đó đã mất tích.”
Trần Thập Nhất xoa cằm nói: “Ý của cậu là, nếu chị Vạn Thanh đây không phải tự sát, vậy thì người trong video không phải là chị ấy, mà là một người có bóng lưng cực kỳ giống, giả vờ nhảy xuống vực để tạo ra hiện trường giả là tự sát. Đợi đến khi người ta tìm thấy thi thể của chị Vạn Thanh dưới chân núi, sẽ chỉ nghĩ chị ấy tự vẫn thôi ư? Nhưng làm vậy có qua mắt được pháp y không, thời gian tử vong không khớp mà.”
Tiêu Dã nói: “Biết đâu hôm thỏa thuận ly hôn, Vạn Thanh không chết mà chỉ bị đánh thuốc mê. Đến ngày quay video này, cô ấy mới bị người ta đẩy xuống vách đá ngã chết.”
Tiêu Dã nói xong thì nhìn về phía Quý Nam Tinh: “Không phải âm hồn có thể hiện ra dáng vẻ lúc chết của họ sao? Ví dụ như bị tai nạn xe thì gãy tay gãy chân, có con quỷ còn moi được cả mắt ra. Vậy Vạn Thanh cứ hiện ra dáng vẻ trước lúc chết là biết có phải bị ngã chết hay không thôi.”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Cô ấy không có ký ức, không nhớ gì về chuyện lúc mình chết cả. Muốn hiện ra dáng vẻ trước lúc chết thì phải đợi cô ấy tự mình khôi phục ký ức, nhớ lại mình đã chết như thế nào.”
Nếu không, âm hồn sẽ chỉ thể hiện dáng vẻ thường ngày, vì đó là hình ảnh của chính họ trong ký ức.
Hồn phách vô hình, tồn tại được là nhờ dựa vào ký ức.
Trương Nguyên nhìn Vạn Thanh: “Xung quanh cô có ai có dáng người đặc biệt giống cô không, bạn thân hay tri kỷ gì đó?”
Vạn Thanh lắc đầu: “Không có. Tôi có hai người bạn thân, một người cao gần bằng tôi nhưng mập hơn, người còn lại thì rất gầy, nhưng lại lùn hơn tôi.”
Tiêu Dã nhìn Quý Nam Tinh: “Cậu không có suy đoán gì à?”
Sao cứ cảm giác cậu chỉ ngồi bên cạnh nghe bọn họ nói thôi vậy.
Quý Nam Tinh cười một tiếng: “Không phải các cậu suy đoán rất tốt sao, đã phân tích hết mọi khả năng rồi còn gì.”
Nhìn bọn họ thảo luận rôm rả, cậu cũng đỡ được khối việc.
Sau một buổi trưa bàn bạc, bọn họ thậm chí còn liệt kê ra mấy điểm cần phải điều tra tiếp theo.
Đầu tiên là nơi nhảy vực ở núi Quy Mân, nhảy xuống đó là chết thật, hay bên dưới còn có bậc thang hoặc chỗ khuất nào đó để tạo ra hiện trường giả, rồi leo lên từ một nơi khác.
Tiếp theo phải điều tra xem Uông Thắng Vũ có ngoại tình hay không.
Người có thể giúp anh ta tạo ra bóng lưng giả như vậy, ngoài người phụ nữ thân mật với anh ta ra, thì ai lại đi liều lĩnh đến thế.
Một điểm nữa là phải kiểm tra vấn đề tài chính của Uông Thắng Vũ, xem anh ta có nợ nần gì không. Nếu không thì tài sản của Vạn Thanh thực ra chỉ có một căn nhà và mặt bằng cửa hàng mẹ cô để lại là đáng tiền, tiền tiết kiệm thậm chí còn không có bao nhiêu. Trước đó lúc thỏa thuận ly hôn cô cũng đã nói sẽ bồi thường về kinh tế, nếu không phải nợ nần bên ngoài thì chắc cũng không đến nỗi ra tay sát hại tàn độc như vậy.
Việc tra sổ sách cần người chuyên nghiệp giúp đỡ, chuyện này Quý Nam Tinh tự mình tìm người giải quyết. Còn Tiêu Dã và Trương Nguyên thì hôm sau đến núi Quy Mân. Sợ hai người họ không an toàn, Quý Nam Tinh còn gọi hai vệ sĩ đi cùng, dù sao cũng phải thăm dò dưới núi, lúc nào cũng cần có biện pháp an toàn như dây thừng các loại.
Trần Thập Nhất thì chẳng có gì cần cậu ta giúp, chạy không được, mệt không xong, đúng chuẩn một bệnh nhân nhỏ.
Vì vậy, Quý Nam Tinh quay sang Trần Thập Nhất đang ủ rũ vì không giúp được gì, nói: “Lo ôn bài đi, thi giữa kỳ xong rồi, thi cuối kỳ cũng không còn xa đâu.”
Trần Thập Nhất ước gì có thể vùi đầu vào bàn học: “Tiểu Nam Tinh, cậu cũng học được cách đâm dao từ khi nào vậy.”
Quý Nam Tinh nhìn cậu ta cười mà không nói, cảm thấy trong bốn người bọn họ, chỉ có Trần Thập Nhất là giống học sinh cấp ba thực thụ nhất.
Hai người còn lại, một kẻ có lẽ trời sinh vừa ngây thơ vừa trưởng thành, nhưng những lúc quan trọng có thể gánh vác trách nhiệm được; người kia thì là fan cuồng phá án, lần đầu gặp phải chuyện âm hồn tìm hung thủ thế này, chắc đến nằm mơ cũng hăng hái giúp tìm cho ra bằng được.
——–
Núi Quy Mân không cao nhưng khá dốc, không giống núi Phong Diệp có bậc thang hoàn chỉnh để leo lên. Nhưng hướng của núi Quy Mân rất đẹp, có một mặt không bị cảnh vật che chắn, hướng thẳng về phía mặt trời mọc.
Có không ít người chuyên leo núi Quy Mân để ngắm bình minh.
Hai thanh niên trai tráng tràn đầy năng lượng dẫn theo hai vệ sĩ thể lực siêu phàm leo lên đỉnh núi. Sau đó, bọn họ dựa vào video nhảy vực để tìm kiếm góc quay tương ứng một hồi lâu, cuối cùng cũng xác định được vị trí bên cạnh một tảng đá lớn.
Bởi vì nơi này cách đây không lâu có người nhảy xuống, nên toàn bộ khu vực gần mép vực đã được rào lại. Có thể thấy dây xích rào chắn đều mới được lắp, lớp sơn trên đó vẫn còn mới toanh.
Trương Nguyên đứng ở góc mà cô gái trong video đã đứng rồi nhìn xuống, đón cơn gió núi vẫn cảm thấy hơi rợn người: “Dám nhảy xuống đây, thật sự cần phải có dũng khí rất nhiều.”
Tiêu Dã đã bắt đầu buộc dây thừng vào người: “Tôi sẽ men theo đây xuống xem sao, biết đâu lại có phát hiện gì.”
Hai người vệ sĩ đang kiểm tra an toàn cho hắn. Một trong hai người vệ sĩ buộc đầu kia của sợi dây thừng vào người mình trước, rồi thêm một sợi dây an toàn nữa tìm một cây đại thụ buộc thành nút.
Sau khi chắc chắn rằng dù Tiêu Dã có trượt chân thì vẫn có thể dùng lực giữ hắn lơ lửng giữa không trung mà không bị rơi xuống, họ mới để hắn đi.
Trước ngực buộc một chiếc GoPro, Tiêu Dã vịn vào một sợi dây an toàn khác từ từ hạ xuống. Trương Nguyên cúi người ở mép vực nói với hắn: “Chú ý môi trường xung quanh, xem cây cỏ có dấu vết bị giẫm đạp không, hoặc vạch các bụi cây rậm rạp ra xem có làm rơi thứ gì không.”
Tiêu Dã ngẩng đầu nhìn cậu ta: “Lẽ ra phải là cậu xuống mới đúng.”
Trương Nguyên cười một tiếng: “Chẳng phải thể lực của tôi không bằng cậu sao, nghiêm túc đi.”
Tiêu Dã lườm cậu ta một cái, tiếp tục thả dây xuống. Nhưng đáng tiếc là khu vực này hoàn toàn không có mỏm đá nào để đặt chân. Mặc dù nếu nhảy xuống mà phản ứng đủ nhanh thì đúng là có thể bám vào cây cỏ mọc ra từ vách đá rồi từ từ leo lên.
Nhưng vấn đề là ai dám chứ? Vách đá dựng đứng thế này, nhảy xuống một cái là rơi thẳng xuống đáy, một chút sơ sẩy là mất mạng như chơi.
Tiêu Dã được Trương Nguyên và hai vệ sĩ hợp sức kéo lên. Sau khi ngồi lại vào xe, Trương Nguyên lấy thẻ nhớ ra cắm vào máy tính, phát lại đoạn video vừa quay, cậu ta nhíu mày, nói: “Thật sự không có chỗ đặt chân. Lạ thật, chẳng lẽ vẫn như suy đoán trước đó, Vạn Thanh bị người ta đánh thuốc mê rồi đưa xuống?”
Việc bị đánh thuốc mê cũng là hành vi không tự nguyện, chắc không tính là tự sát, phải tính là bị giết chứ.
Tiêu Dã nói: “Nếu sự thật là vậy thì chắc chắn hung thủ đã tẩu thoát rồi, vì thi thể đã được hỏa táng, không thể tìm được bằng chứng nữa.”
Trương Nguyên nói: “Chỉ cần đã làm thì chắc chắn sẽ để lại dấu vết, tôi không tin đâu! Chuyện này tôi có thể về hỏi ba tôi được không, biết đâu lại có hướng điều tra mới.”
Tiêu Dã gật đầu: “Hỏi đi, chú xử lý mấy chuyện này kinh nghiệm hơn chúng ta, biết đâu chú ấy liếc một cái là nhìn ra vấn đề.”
Hai người nhìn ra khoảng không gian núi non mây mù cuồn cuộn vì thời tiết không tốt, vốn tưởng rằng đã đoán ra sự thật, chỉ còn chờ thực địa xác minh, nào ngờ thực tế lại hoàn toàn không như họ nghĩ.
Trương Nguyên thở dài: “Tôi còn tưởng sau khi gần như xác định được hung thủ thì quá trình suy luận sẽ dễ dàng. Cũng phải, nếu bên dưới thật sự có mỏm đá hay chỗ nào cho người ta đặt chân thì cảnh sát không thể không để ý, dù sao thì những năm gần đây có quá nhiều vụ án giết vợ rồi. Cho dù có video thì chắc chắn họ cũng phải điều tra.”
Trước đó cậu ta còn nghĩ, một vụ tự sát như thế này không thể nào cảnh sát không điều tra. Điều tra hiện trường, khám nghiệm tử thi, không thể tùy tiện kết luận là tự sát được.
Nhưng hôm nay đến núi Quy Mân, nhìn thấy thực địa ở đây, nhảy xuống thế này rõ ràng là ôm tâm thế quyết tâm phải chết, không có một con đường sống nào, cũng không có cách nào làm giả được.
Tiêu Dã nói: “Không sao, cứ từ từ điều tra thôi. Chỉ cần đã làm thì nhất định sẽ có dấu vết.”
Hai người tay trắng trở về, nhưng phía Quý Nam Tinh thì lại có chút thu hoạch.
Uông Thắng Vũ vì chuyện gia đình nên được công ty cho nghỉ phép không lương dài hạn. Anh ta không ở trong nhà mình, nói với bên ngoài là sợ tức cảnh sinh tình, nên đã tìm một nơi ở khu du lịch ngoại ô, thuê một căn hộ nhỏ một phòng ngủ một phòng khách để nghỉ ngơi tĩnh tâm.
Theo thông tin Quý Nam Tinh điều tra được, cuộc sống hàng ngày của Uông Thắng Vũ rất đơn giản, ngủ đến khi tự tỉnh, sau đó đi dạo loanh quanh, tự đi chợ mua rau, rồi lại ru rú trong nhà không ra ngoài.
Người bình thường mà theo dõi, có lẽ cũng chỉ tra được đến thế. Nhưng người Quý Nam Tinh tìm không phải người bình thường. Sổ sách dương gian cậu đã có người chuyên nghiệp giúp điều tra, những việc khác đương nhiên phải nhờ đồng nghiệp ở âm gian, ví dụ như theo dõi sát sao.
Vị trí công việc ở Cục Quản lý chỉ có bấy nhiêu. Đối với những âm hồn vẫn giữ được lý trí nhưng chấp niệm không tan, không muốn đầu thai, muốn không làm điều ác mà vẫn được ăn no thì phải cạnh tranh việc làm.
Nhưng đa số âm hồn lúc sống chỉ là người bình thường, sau khi chết cũng chỉ là quỷ bình thường, vừa không làm được nhân tài cao cấp, cũng không thể làm tay chân cho thiên sư, nên công việc có thể làm cũng không nhiều.
Những việc như theo dõi sát sao thế này, ngoài công việc chính ở Cục Quản lý ra, là cơ hội kiếm thêm hiếm có khó tìm.
Nếu thiên sư có nhu cầu, các âm hồn phải cạnh tranh mới có được việc.
Quý Nam Tinh có một âm hồn hợp tác lâu dài, cậu trả thù lao hậu hĩnh, âm hồn giúp việc cho cậu cũng rất nghiêm túc và cẩn thận. Chỉ theo dõi hai ngày đã phát hiện ra chuyện động trời.
Uông Thắng Vũ ngoại tình, đối tượng ngoại tình của anh ta còn đang mang thai.
Nghe tin Quý Nam Tinh điều tra được, Vạn Thanh thần sắc ngẩn ngơ, quỷ khí cuộn trào. Cô không phải vẫn còn vương vấn tình xưa với Uông Thắng Vũ, mà hoàn toàn là vì hận.
Vậy ra đây chính là lý do giết cô ư? Sợ cô biết sự thật anh ta ngoại tình sẽ không chịu ra đi tay trắng, hay là anh ta muốn mưu tính nhiều hơn cho đứa con sau này của mình?
Âm hồn đến báo cáo tình hình nói: “Gã này làm việc rất cẩn thận, thuê nhà ngay sát vách cô gái kia. Ban ngày thì coi như không quen biết, chỉ đến đêm khuya, khi chắc chắn xung quanh không có ai mới sang nhà cô gái qua đêm với cô ta.”
Quý Nam Tinh nhìn âm hồn đang theo dõi, hỏi: “Vậy lúc anh theo họ có nghe họ nhắc đến Vạn Thanh, hay chuyện Vạn Thanh chết không?”
Âm hồn đáp: “Phần lớn thời gian họ đều bàn về tương lai, nói là muốn chuyển đến thành phố khác sống. Nhưng vì cô gái kia hiện tại vẫn còn công việc, tạm thời chưa đi được. Họ còn đang bàn tính bán hết tài sản thừa kế, tức là căn nhà và mặt bằng cửa hàng của Vạn Thanh, sau đó cho thuê căn nhà đang trả góp. Tính cả tiền trong tài khoản của Vạn Thanh nữa, chắc cũng được gần một nghìn vạn.”
Căn nhà kia của Vạn Thanh được mua từ rất sớm, lúc cô vừa tròn mười tám tuổi. Khi đó căn nhà đã có giá hơn một trăm vạn, qua bao nhiêu năm, khu vực đó phát triển lên, giá nhà tự nhiên cũng tăng theo, chắc cũng được khoảng năm sáu trăm vạn.
Mặt bằng cửa hàng tuy không lớn, nhưng lại mặt nằm ở mặt đường, xung quanh cũng sầm uất, bán hai ba trăm vạn cũng không thành vấn đề. Cộng tất cả lại, đúng là có thể thu về gần chục triệu.
Quỷ khí bắt đầu mất kiểm soát lan ra ngoài. Quý Nam Tinh liếc nhìn Vạn Thanh, thấy cô đang cố gắng đè nén sự căm hận trong lòng, dù biết được sự thật như vậy cũng không bị mất đi lý trí, cậu cũng không ra tay giúp cô giữ bình tĩnh, mà để cô tự giải tỏa rồi điều chỉnh.
Một lúc lâu sau, quỷ khí cuộn trào trong phòng dần tan đi. Vạn Thanh im lặng một hồi lâu rồi nhếch khóe miệng, nở nụ cười lạnh lùng, quay đầu nhìn Quý Nam Tinh: “Anh ta sẽ phải trả giá cho việc này, phải không?”
Cô rất hận, vốn dĩ cô sẽ có một tương lai tự do không ràng buộc, chỉ vì lòng tham của một gã đàn ông mà cô mất tất cả. Điều này làm sao cô không hận cho được.
Nếu Uông Thắng Vũ thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật, Vạn Thanh không dám chắc mình còn có thể giữ được lý trí như bây giờ. Dù có hóa thành lệ quỷ, cô cũng muốn báo thù.
Quý Nam Tinh gật đầu: “Sẽ phải trả giá. Nhất định sẽ phải trả giá.”
Không một chút mơ hồ, không một chút lấp lửng, một lời đảm bảo rất dứt khoát và thẳng thắn, khiến cho nỗi hận ngày một lớn trong lòng Vạn Thanh cuối cùng cũng được an ủi phần nào.
Tạ Phán Nhi vừa bị quỷ khí quanh thân của Vạn Thanh dọa cho phải trốn vào đống thú bông dán Tụ Âm Phù, lúc này mới bay ra: “Chị Vạn Thanh, chị yên tâm đi, tiểu thiên sư nhất định sẽ giúp chị!”
Âm hồn ra ngoài kiếm thêm hỏi: “Vậy tôi có theo nữa không?”
Quý Nam Tinh gật đầu, đưa cho anh ta một lá Tụ Âm Phù, lại đốt cho anh ta một nén nhang: “Phiền anh theo thêm một thời gian nữa, có phát hiện gì thì báo lại cho tôi ngay.”
Trong lúc âm hồn đang hưởng nhang, Quý Nam Tinh hỏi: “Nếu chỉ nhìn bóng lưng thì đối tượng ngoại tình của Uông Thắng Vũ có giống Vạn Thanh không?”
Âm hồn trước tiên lắc đầu. Vạn Thanh là kiểu phụ nữ rất giỏi giang tháo vát, nếu dùng một từ để hình dung thì chính là kiểu đoan trang và gọn gàng.
Còn đối tượng ngoại tình của Uông Thắng Vũ thì rất đàn bà, rất biết làm nũng, cũng rất dính người, bộ đồ ngủ bình thường cũng có thể mặc ra vẻ quyến rũ mê hoặc, hoàn toàn không giống Vạn Thanh.
Nhưng nói xong, âm hồn lại nói thêm: “Cô gái đó tóc xoăn sóng to, nếu cô ta duỗi thẳng tóc, mặc quần áo của Vạn Thanh vào thì hình như cũng có chút giống.”
Anh ta vừa nói vừa quan sát kỹ Vạn Thanh, lại vòng ra sau lưng cô nhìn một lúc, rồi gật đầu lần nữa: “Bóng lưng giống, nếu cô gái đó đứng thẳng người.”
Tạ Phán Nhi nhìn Quý Nam Tinh, che miệng, đôi mắt trợn tròn: “Có phải chúng ta đã tìm ra sự thật về cái chết của chị Vạn Thanh rồi không?”
Chính là gã đàn ông ngoại tình liên thủ với tiểu tam giết vợ để chiếm đoạt tài sản!
Nhưng những gì Tiêu Dã và Trương Nguyên vừa đi thực địa điều tra về lại khiến cho suy đoán này không đứng vững.
Khi nghe tin tiểu tam của Uông Thắng Vũ có thai, họ càng gạch bỏ khả năng giả mạo Vạn Thanh nhảy vực. Vách đá dựng đứng như vậy, dù có đeo đồ bảo hộ cũng chưa chắc đã dám nhảy thật, huống hồ người phụ nữ kia còn đang mang thai.
Lúc Trần Thập Nhất xách đồ ăn đã đóng gói lên, mấy người trong phòng trừ Quý Nam Tinh đang ung dung nghịch nén nhang của mình, thì cả Tiêu Dã và Trương Nguyên đều chau mày nhăn trán.
Cậu ta đặt bữa tối lên bàn cho bọn họ, vừa mở hộp thức ăn vừa quan sát sắc mặt của mọi người: “Chuyện không thuận lợi à?”
Quý Nam Tinh nhẹ nhàng phủi lớp tro trắng bên cạnh lư hương, lắc đầu: “Không được thuận lợi lắm.”
Trần Thập Nhất thở dài: “Ăn trước đã. Vậy ngày mai các cậu tiếp tục điều tra hay đi học?”
Hai ngày cuối tuần trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã hết.
Quý Nam Tinh nói: “Cứ đi học trước đã. Tôi đã nhờ anh Chương theo Uông Thắng Vũ rồi, hy vọng có thể tìm được chút manh mối từ lời nói của anh ta.”
Anh Chương tên là Chương Diệp, nhưng vì họ của anh ta, lại thêm cái tính làm việc không ngừng nghỉ, nên rất nhiều âm hồn trong Cục Quản lý đều thích gọi anh ta là anh Chương Ngư. Trước đây Quý Nam Tinh từng hợp tác với anh ta, hợp tác rất yên tâm, nên hễ có việc cần theo dõi, cậu đều thích tìm anh Chương.
Uông Thắng Vũ không thể nào ngờ được có một con quỷ đang theo sát mình, biết đâu lúc không có ai xung quanh bọn họ sẽ tiết lộ thông tin gì đó.
Chỉ tiếc là, Vạn Thanh không còn người thân nào trên đời, thi thể cũng đã bị hỏa táng, bọn họ muốn xin khám nghiệm lại tử thi cũng không được. Ngay cả núi Quy Mân cũng vì mấy hôm trước thời tiết xấu, vừa mưa vừa gió, không biết đã bị cuốn trôi bao nhiêu bằng chứng, manh mối đột phá cho vụ này cũng không dễ tìm.
Nhưng mà, mọi người đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nếu chuyện này đơn giản rõ ràng ngay từ đầu thì Vạn Thanh cũng không bị kết luận là tự sát.
Bước ngoặt của sự việc xảy ra hai ngày sau. Quý Nam Tinh đang trong giờ học, anh Chương đang theo dõi muốn bay vào trường tìm cậu, nhưng môi trường trong trường học khá đặc biệt, anh Chương không vào được, đành phải đi tìm Tạ Phán Nhi.
Tạ Phán Nhi là quỷ do Quý Nam Tinh nuôi, nói là nuôi cũng không hẳn, nhưng trên người Quý Nam Tinh có âm mộc bài của Tạ Phán Nhi, có âm mộc bài này Tạ Phán Nhi có thể bay vào trường học.
Thầy giáo dạy Toán đang giảng về hàm số lượng giác trên bục, còn Quý Nam Tinh thì một tay chống cằm lắng nghe Tạ Phán Nhi kể lại phát hiện của anh Chương.
Quý Nam Tinh khẽ nheo mắt, lấy tay che miệng thì thầm: “Tổ đạo cụ?”
Tạ Phán Nhi gật đầu: “Anh Chương nói tối qua bọn họ nằm trên giường nói chuyện, có nhắc đến đạo cụ. Gì mà tốn rất nhiều tiền, cái cô Thi Văn kia muốn bán lại từng đợt, nhưng Uông Thắng Vũ bảo cô ta đốt hết đi. Anh Chương thấy có chút vấn đề, nên hôm nay không theo Uông Thắng Vũ nữa mà theo cái cô tiểu tam kia. Nhưng cô tiểu tam chỉ đi làm bình thường, cũng không thấy cô ta làm đạo cụ gì cả. Anh Chương bảo cứ báo cho cậu biết trước chuyện này, anh ấy vẫn đang theo họ.”
Nghe thấy cậu “tự nói chuyện một mình”, Tiêu Dã lập tức nghiêng người qua hỏi nhỏ: “Sao thế?”
Quý Nam Tinh đẩy hắn ra: “Tạ Phán Nhi đang ở đây, cậu tránh ra xa một chút.”
Thành cũng bởi dương khí, bại cũng bởi dương khí. Tiêu Dã đáng thương nói một tiếng, “Được rồi”, rồi xê dịch ghế ra ngoài một chút.
Quách Xán nghe như vịt nghe sấm, ngẩng đầu lên nhìn một cái, rồi quay sang bạn cùng bàn của mình: “Bọn họ cãi nhau à?”
Trương Nguyên thấy Quý Nam Tinh quay đầu ra phía cửa sổ, dường như đang nói gì đó khe khẽ, bèn cười: “Làm sao tôi biết được, cậu tò mò thì tự đi mà hỏi.”
Quách Xán cố nén sự tò mò trong lòng: “Thôi thôi, lỡ anh Dã đang bực, đấm nát đầu chó của tôi thì sao, tôi không muốn làm bao cát trút giận đâu.”
Tạ Phán Nhi truyền đạt xong thông tin liền bay đi mất. Cô nàng không quen thầy giáo dạy Toán này, dù sao cũng đã đến rồi, tiện thể đi xem cô chủ nhiệm của mình đang làm gì.
Quý Nam Tinh gửi tin nhắn trong nhóm chat bốn người: [Mọi người nói xem, cảnh núi ở Quy Mân Sơn có thể làm giả không?]
Trần Thập Nhất là người trả lời đầu tiên: [!!! Hướng điều tra mới à?]
Trương Nguyên nhìn tin nhắn, nheo mắt lại. Làm giả cảnh núi, hình như cũng không phải là không có khả năng. Nếu chỗ cô gái trong video nhảy xuống không phải là núi Quy Mân, hoặc căn bản chỉ là một bối cảnh giả, thì cho dù cô ta có mang thai, nhảy thế nào mà chẳng được.
Tiêu Dã đợi Tạ Phán Nhi đi rồi mới lại sáp vào: “Có phát hiện gì à?”
Quý Nam Tinh: “Cái cô Thi Văn kia làm ở tổ đạo cụ của một công ty điện ảnh. Tối qua bọn họ lại nhắc đến chuyện phải xử lý đạo cụ gì đó.”
Tiêu Dã nói: “Hình như chúng ta đã bỏ qua một hướng điều tra.”
Quý Nam Tinh nhìn hắn: “Cậu muốn nói đến video?”
Tiêu Dã gật đầu. Bọn họ vẫn luôn điều tra địa điểm trong video, nhưng lại chưa từng điều tra bản thân cái video đó. Cảnh vật trong video thực ra không rõ nét lắm, mà là lúc trời gần sáng, có chút ánh sáng yếu ớt, lại dường như bị mờ do khoảng cách, chỉ có thể thấy lờ mờ cảnh núi và bóng lưng của cô gái nhảy xuống vực.
Kết hợp với thi thể được tìm thấy dưới chân núi Quy Mân, người ta tự nhiên sẽ liên kết hai thứ lại với nhau.
Nếu như từ đầu đến cuối, cái video này cũng là giả thì sao.
Quý Nam Tinh nói: “Vậy thì tìm người kiểm tra video này đi. Dương gian dùng cách của dương gian, âm gian cũng có thể dùng cách của âm gian rồi.”
Tiêu Dã tò mò: “Cách điều tra của âm gian? Cách gì?”
Quý Nam Tinh mím môi cười khẽ, cách của âm gian đương nhiên là… oan có đầu, nợ có chủ.
Trước đó cậu vẫn luôn giữ Vạn Thanh lại, không cho cô đi tìm Uông Thắng Vũ, chỉ sợ cô gặp anh ta sẽ nhất thời hận thù dâng lên mà mất đi lý trí.
Nhưng mấy ngày nay, cậu ngày nào cũng dùng An Hồn Hương xông cho cô, mà bản thân Vạn Thanh cũng là người có tâm tính mạnh mẽ, đủ lý trí, nếu không thì tên Vương Khải chụp lén kia đã không chỉ gãy một chân mà là toi cả mạng rồi.
Nếu đã có khả năng tự chủ, mà lại không để cô đi làm gì đó với Uông Thắng Vũ, e là cái hận trong lòng khó mà nguôi ngoai được.
Hết chương 77.
