Chương 78: Di Chúc
Về khoản dọa người thì Tạ Phán Nhi đã có đầy kinh nghiệm thực tiễn, cô nàng đã thực hành trên chính bố mẹ của mình rồi. Biết Quý Nam Tinh định để Vạn Thanh đi dọa Uông Thắng Vũ, hòng phá vỡ phòng tuyến tâm lý của anh ta, Tạ Phán Nhi có thể nói là dốc hết túi khôn ra mà truyền thụ những chiêu trò hù dọa tinh túy nhất mà mình tích lũy được.
Quý Nam Tinh nhìn Vạn Thanh vừa nghe Tạ Phán Nhi truyền thụ kinh nghiệm vừa ghi chép, thậm chí còn sắp xếp mức độ dọa dẫm tăng dần theo từng cấp, biến cả quá trình chuẩn bị thực hiện thành một bài trình chiếu PPT hẳn hoi.
Mười mấy trang PPT, cũng không biết Uông Thắng Vũ có thể trụ được đến trang thứ mấy.
Tạ Phán Nhi đem những kiến thức thông thường về ma quỷ học được từ chỗ Quý Nam Tinh ra dặn dò chi tiết: “Dọa người cũng phải có chừng mực, không được dọa chết người ta đâu. Dọa chết người thì nghiệp chướng nhân quả này sẽ tính lên đầu chúng ta đấy, vì một cuộc đời viên mãn hơn ở kiếp sau, chúng ta phải biết điểm dừng.”
Vạn Thanh nghiêm túc gật đầu. Dù trong lòng cô chất chứa nỗi oán hận vì bị sát hại, nhưng cô biết rõ hơn ai hết, vì một kẻ cặn bã mà chôn vùi tất cả tương lai của mình thì không đáng.
Thấy Vạn Thanh biết nghe lời khuyên như vậy, Tạ Phán Nhi cảm thán: “Giá mà con ma nào cũng lý trí được như thế này thì tốt quá. Từ lúc đến nhà tiểu thiên sư, em đã gặp không ít âm hồn vì báo thù mà biến thành lệ quỷ, giết hại người vô tội rồi. Rõ ràng họ là người bị hại, nhưng lại không tài nào nuốt trôi cục hận trong lòng, bất chấp tất cả để báo thù. Đến lúc xuống địa phủ, không biết còn phải vào tầng địa ngục nào để chuộc lại tội lỗi giết chóc của mình nữa.”
Vạn Thanh nói: “Có lẽ, vốn dĩ là vì tôi không yêu anh ta.”
Tạ Phán Nhi không hiểu, cô nàng bò lên chiếc bàn trà nhỏ trong góc, tò mò nhìn cô: “Không yêu?”
Vạn Thanh mỉm cười: “Bởi vì không yêu, nên mới có thể lý trí cân nhắc thiệt hơn. Nếu không, đối mặt với người mình yêu sâu đậm, bị phản bội, bị mưu sát, ngọn lửa hận thù ấy sẽ thiêu rụi lý trí của con người ta ra tro, trong đầu chỉ còn lại ý nghĩ phải kéo anh ta cùng xuống địa ngục. Bởi vì không yêu, nên tôi mới có thể tỉnh táo đến vậy.”
Nói xong, Vạn Thanh như nghĩ đến điều gì đó, cô quay đầu nhìn về phía Quý Nam Tinh đang ngồi trên sofa ở phòng khách lớn: “Tiểu thiên sư.”
Quý Nam Tinh đang đọc sách, nghe cô gọi thì khẽ ừ một tiếng: “Chuyện gì?”
Tiêu Dã đang ngồi vẽ bùa trên tấm thảm đối diện cậu ngẩng đầu lên: “Sao thế?”
Quý Nam Tinh lật một trang sách: “Không nói chuyện với cậu.”
Tiêu Dã không nhìn thấy ma: “Ồ.”
Vạn Thanh nói: “Di sản của tôi có thể chuyển nhượng được không? Tôi muốn quyên góp toàn bộ di sản của mình.”
Quý Nam Tinh đáp: “Lúc còn sống cô không để lại di chúc, sau khi chết tài sản của cô đương nhiên sẽ thuộc về Uông Thắng Vũ. Ngay cả khi anh ta là hung thủ giết cô, sau khi anh ta bị kết án thì tài sản của cô cũng đã thuộc về anh ta rồi.”
Tạ Phán Nhi tích cực giơ tay: “Tôi có cách! Quay video! Tiểu thiên sư, giống như lần trước quay video minh oan cho tôi ấy, quay video cho chị Vạn Thanh đi!”
Quý Nam Tinh: “Dùng video làm di chúc cần có hai người làm chứng, đồng thời phải có bằng chứng thời gian rõ ràng. Chúng ta không thể làm người làm chứng cho cô ấy được, vì trước khi cô ấy chết, chúng ta và cô ấy hoàn toàn không quen biết. Đến lúc tòa án thẩm vấn thì nói thế nào, bị cô ấy tùy tiện kéo vào làm chứng trên đường à?”
Vạn Thanh: “Bạn thân của tôi có được không?”
Quý Nam Tinh: “Nếu cô muốn để lại tiền cho bạn thân, vậy thì họ không thể làm người làm chứng.”
Vạn Thanh: “Tôi muốn quyên góp hết tiền của mình, quyên cho tổ chức phúc lợi nào cũng được, quyên cho dự án Hy Vọng cũng được, quyên đi đâu cũng được, chỉ là, một xu cũng không muốn để lại cho Uông Thắng Vũ!”
Vì không nghe được bọn họ nói chuyện, Tiêu Dã bèn bật chiếc máy quay đặc biệt mua từ Cục Quản lý lên, lúc này mới có cảm giác được tham gia: “Tôi thấy vụ di chúc này khả năng thành công khá lớn đấy.”
Ánh mắt của hai hồn ma và một người trong phòng đều đổ dồn về phía hắn. Tiêu Dã nói: “Thời gian thì có thể chỉnh lại trên điện thoại. Người làm chứng thì dán cho hai cô bạn thân của cô ấy một lá Thiên Nhãn Phù, nếu bọn họ không sợ người bạn đã chết của mình. Sau đó đợi chuyện của Uông Thắng Vũ bị phanh phui, để hai cô bạn thân cầm video di chúc yêu cầu xét xử lại. Bản di chúc này không phải để lại cho cá nhân, mà là quyên góp cho xã hội, cộng thêm việc Uông Thắng Vũ giết vợ, biết đâu khả năng bản di chúc được xét xử lại là rất lớn.”
Với những chuyện chưa từng thử qua, Quý Nam Tinh trước nay không bao giờ đưa ra kết luận vội vàng. Thấy mọi người đã nói vậy, cậu bèn đáp: “Vậy thì cứ thử xem.”
Tạ Phán Nhi ghé vào tai Vạn Thanh hỏi nhỏ: “Lỡ bạn chị sợ chị thì sao?”
Vạn Thanh lắc đầu: “Tôi không biết, cứ liên lạc với họ xem sao đã.”
Nếu bọn họ sợ cô, vậy thì đành nghĩ cách khác vậy.
———-
Lúc nhận được điện thoại, Ngụy Thiến và Lưu Ngọc có hơi ngạc nhiên. Vạn Thanh là bạn thân của bọn họ, là bạn tốt vẫn giữ liên lạc suốt bao năm từ cấp ba, đại học cho đến khi đi làm. Người mà Vạn Thanh quen biết, bọn họ không dám nói là biết hết, nhưng nếu là người quan trọng đến mức có thể gửi gắm di vật, thì không lý nào bọn họ lại không biết.
Nhưng vì đối phương liên lạc với cả hai, nên hai người nghĩ có bạn đi cùng cho có đôi, nơi hẹn lại là một nhà hàng trên phố thương mại, người qua kẻ lại đông đúc, chắc sẽ không có chuyện gì, thế nên mới đồng ý gặp mặt.
Vào đến phòng riêng của nhà hàng, hai cô thấy có ba chàng trai, hai người nhìn nhau. Ngụy Thiến hỏi: “Là các cậu hẹn chúng tôi à?”
Ba chàng trai này trông còn trẻ, giống như vẫn còn đang đi học, cảm giác không giống người quen của Vạn Thanh.
Trương Nguyên nói: “Hai chị ngồi đi, uống gì không? Có lẽ có vài chuyện chúng ta cần phải nói chuyện từ từ.”
Hai cô gái kéo ghế ngồi xuống đối diện họ, gọi một ly trà hoa đơn giản rồi mới hỏi: “Các cậu tìm chúng tôi có việc gì?”
Trương Nguyên nói: “Hai chị có suy nghĩ gì về cái chết của chị Vạn Thanh không?”
Lưu Ngọc nhíu mày: “Các cậu hỏi vậy là có ý gì?”
Trương Nguyên: “Chính là về chuyện bệnh trầm cảm…”
Không đợi Trương Nguyên nói xong, Ngụy Thiến đã ngắt lời: “Cô ấy không bị trầm cảm. Sao các cậu lại quen Vạn Thanh? Các cậu nói cô ấy có di vật, là gì vậy? Còn hỏi về bệnh trầm cảm của cô ấy, có phải các cậu cũng đang nghi ngờ điều gì không?”
Tiêu Dã nhìn họ: “Cũng?”
Lưu Ngọc nói: “Chúng tôi không tin Vạn Thanh sẽ tự tử, cô ấy không phải kiểu người sẽ nghĩ quẩn mà tự tử. Nhưng Uông Thắng Vũ, chồng cô ấy lại nói cô ấy bị trầm cảm, còn là kiểu trầm cảm cười nữa. Nhưng rõ ràng không phải vậy, chúng tôi cũng không biết phải nói với các cậu thế nào, chỉ là… Vạn Thanh không phải là người sẽ tự tử.”
Vạn Thanh không phải kiểu người bề ngoài vui vẻ nhưng lại giấu mọi đau khổ vào trong. Tính cách cô ấy cũng không phải kiểu lúc nào cũng là cây hài của nhóm, mà là trời sinh đã vô tư. Ngay cả hồi lo lắng chuyện con cái đến mất ăn mất ngủ, trên người cô ấy vẫn tràn đầy nhiệt huyết và kỳ vọng vào tương lai.
Vì vậy, họ không tin Vạn Thanh sẽ tự tử. Nhưng trớ trêu thay, cái chết của Vạn Thanh lại được kết luận là tự sát, còn có cả video nhảy xuống vực vô tình quay được. Bọn họ không tin thì có thể làm gì được chứ?
Trương Nguyên nói: “Hôm nay tìm hai chị đến chính là vì chuyện này.”
Hai cô gái nhìn nhau, vẻ mặt càng thêm nghi hoặc nhìn ba chàng trai đối diện: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
Lúc này Quý Nam Tinh mới lên tiếng: “Vạn Thanh có việc muốn nhờ hai chị giúp. Tôi là thiên sư, chuyên xử lý những chuyện liên quan đến âm hồn. Vạn Thanh hiện đang ở đây, nếu các chị đồng ý, tôi có thể khai thiên nhãn cho hai người thấy chị ấy. Nếu không muốn, thì cứ coi như hôm nay chưa có chuyện gì xảy ra.”
Từng chữ đối phương nói ra bọn họ đều hiểu, nhưng khi ghép lại thành câu thì lại chẳng hiểu gì cả. Thiên sư? Âm hồn?
Dù bọn họ tin rằng trên đời này chắc chắn có linh hồn tồn tại, nhưng niềm tin ấy lại xen lẫn cả hoài nghi vì chưa bao giờ tận mắt chứng kiến, lại mâu thuẫn với nền giáo dục khoa học mà họ được tiếp thu từ nhỏ đến lớn. Nhất thời, đầu óc cả hai đều có chút mông lung.
Quý Nam Tinh uống một ngụm trà, cho họ chút thời gian để tự tiêu hóa.
Một lúc lâu sau, Ngụy Thiến mới lên tiếng: “Cậu nói Vạn Thanh đang ở đây?”
Quý Nam Tinh gật đầu.
Ngụy Thiến: “Cậu có thể cho chúng tôi gặp cô ấy?”
Quý Nam Tinh lại gật đầu.
Lưu Ngọc ngồi bên cạnh hỏi một câu thực tế hơn: “Vậy… trông cô ấy có đáng sợ không?”
Dù sao cũng là ngã chết. Lúc còn sống họ là bạn thân, sau khi chết tuy không thể nói là quá sợ, nhưng vẫn có chút e dè.
Quý Nam Tinh nói: “Không đáng sợ, lúc sống thế nào, chết đi vẫn thế ấy.”
Lưu Ngọc ồ một tiếng, nhìn sang Ngụy Thiến, muốn Ngụy Thiến quyết định.
Ngụy Thiến nói: “Vạn Thanh muốn chúng tôi giúp cô ấy chuyện gì, tìm hung thủ à? Có phải Uông Thắng Vũ đã giết cô ấy không?”
Quý Nam Tinh: “Không biết, sự việc vẫn đang được điều tra. Cô ấy muốn lập di chúc, nhưng cần có người làm chứng.”
Về việc người chết lập di chúc như thế nào, Tiêu Dã ngồi bên cạnh giải thích cho hai người họ nghe một lượt. Nghe xong, hai cô gái nói: “Cho chúng tôi gặp cô ấy đi.”
Chỉ cần Vạn Thanh vẫn là Vạn Thanh, dù có biến thành ma, thực ra họ cũng không sợ lắm, miễn là cô ấy vẫn còn lý trí và tỉnh táo như lúc còn sống.
Quý Nam Tinh dán cho họ mỗi người một lá Thiên Nhãn Phù, sau đó Ngụy Thiến và Lưu Ngọc liền nhìn thấy Vạn Thanh đang ngồi bên cạnh ba chàng trai.
Cô vẫn xinh đẹp như vậy, tuy sắc mặt có chút trắng bệch của người chết, nhưng ánh mắt nhìn họ không hề hung dữ, vẫn mang theo nụ cười như khi còn sống.
Lưu Ngọc oa một tiếng rồi bật khóc nức nở. Cô đưa tay muốn chạm vào Vạn Thanh, nhưng chỉ có thể nhìn thấy chứ không thể chạm vào, vừa đưa tay ra đã xuyên qua người Vạn Thanh.
Nhìn bàn tay không thể nắm lấy đối phương, nghĩ đến việc từ nay về sau bọn họ thực sự âm dương cách biệt, Lưu Ngọc nức nở: “Rốt cuộc là có chuyện gì vậy chứ, cậu còn bảo sau này sẽ làm mẹ đỡ đầu cho con tôi cơ mà, sao cậu lại, sao cậu lại…”
Gặp lại những người bạn thân hơn cùng nhau mười năm, lòng Vạn Thanh cũng ngổn ngang trăm mối. Đây là bạn bè của cô lúc còn sống, họ đã cùng nhau đi qua những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất, họ đã hẹn ước biết bao điều về tương lai, vậy mà cô đã không còn tương lai nữa rồi.
Nhìn hai cô bạn thân khóc như mưa, Vạn Thanh gắng gượng nặn ra một nụ cười: “Đừng khóc nữa, thời gian không còn nhiều, tôi cần hai cậu giúp.”
Ngụy Thiến cũng vừa rút khăn giấy lau nước mắt vừa hỏi Vạn Thanh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nếu cô không tự sát thì tại sao lại nhảy vực.
Vạn Thanh kể lại toàn bộ sự việc cho hai người bạn nghe. Ở phía bên kia, ba chàng trai cũng đang bàn bạc về tính khả thi của việc quay video di chúc.
Quý Nam Tinh gửi tài liệu luật sư gửi đến vào trong nhóm chat, nói: “Cách thay đổi thời gian trên điện thoại mà các cậu nói lúc trước không chắc có hiệu quả hay không. Hơn nữa, người làm chứng là bạn thân của cô ấy chứ không phải công chứng viên chuyên nghiệp, sau này ra tòa có thể sẽ bị bác bỏ.”
Trương Nguyên nói: “Cứ thử đi. Uông Thắng Vũ đã giết Vạn Thanh, dù tòa có xử thì chắc cũng không tuyên án tử hình ngay. Tên đó còn có một bà tiểu tam ở bên ngoài, tiểu tam còn đang mang thai, con riêng cũng có quyền thừa kế. Đến lúc đó, chẳng khác nào tên đó lấy tiền của Vạn Thanh để nuôi con trai mình, nghĩ thôi đã thấy buồn nôn rồi. Vả lại Vạn Thanh cũng muốn quyên góp tiền, chúng ta cứ cố gắng giúp một tay.”
Gần mười triệu tệ chứ ít gì, nếu để kẻ đã giết mình hưởng lợi, e rằng người lý trí như Vạn Thanh cũng sẽ hận đến mức muốn ra tay giết người mất.
Người sống không nên khai thiên nhãn nhìn âm hồn quá lâu, điều đó cũng sẽ ảnh hưởng đến chính bọn họ.
Vì vậy, sau khi khai thiên nhãn cho Ngụy Thiến và Lưu Ngọc một lúc để bọn họ xác nhận sự tồn tại của Vạn Thanh, Quý Nam Tinh liền thu Thiên Nhãn Phù lại. Sau đó, hai cô gái cầm chiếc máy quay do Tiêu Dã cung cấp để tiếp tục trò chuyện với Vạn Thanh.
Chuyến đi này coi như đã mở ra một cánh cửa đến thế giới mới cho bọn họ. Hóa ra sau khi chết, con người thật sự có linh hồn, cũng thật sự sẽ phải thanh toán những nghiệp chướng đã gây ra khi còn sống.
Xem ra không thể làm chuyện xấu được, từng việc từng việc một, đều được ghi lại hết.
Ngụy Thiến cảm thán: “Nếu ai cũng tin chắc rằng có địa phủ tồn tại, rằng chết không phải là hết, liệu kẻ ác trên đời có bớt đi nhiều không.”
Ví dụ như loại người giống Uông Thắng Vũ, nếu anh ta biết sau khi chết thật sự sẽ phải xuống địa ngục thanh toán nợ nần luân hồi, liệu anh ta có còn dám giết người không.
Nghe vậy, Quý Nam Tinh nói: “Những kẻ ác dám coi thường pháp luật, thì địa phủ sau khi chết chưa chắc đã có sức răn đe với chúng. Hơn nữa, việc biết đến sự tồn tại của địa phủ cũng đồng nghĩa với việc làm lu mờ ranh giới sinh tử, đó chưa chắc đã là chuyện tốt.”
Những kẻ dùng người sống làm Đả Sinh Thung để hút vận may, những kẻ nuôi tiểu quỷ để đổi vận, có kẻ nào mà không biết rõ về âm hồn?
Những tên thiên sư chỉ biết nhận tiền mặc kệ chuyện tốt xấu, chúng biết rõ có địa phủ, chẳng lẽ chúng làm ít chuyện ác đi sao? Thậm chí còn nhân cơ hội đó để mưu đồ nhiều hơn.
Vậy nên đối với một số người, chỉ cần có lòng dạ độc ác thì cả pháp luật lẫn báo ứng đều không có sức ràng buộc đối với họ.
———–
Muốn âm hồn có sắc mặt bình thường thì cần phải dưỡng cho hồn phách ngưng tụ hơn một chút. Chuyện này không phải chỉ thắp một hai nén nhang là được, vì vậy kế hoạch quay phim phải tạm hoãn lại. Hơn nữa, việc thay đổi thời gian trên điện thoại ra sao, quay phim như thế nào theo yêu cầu công chứng mà luật sư gửi tới, tất cả đều cần phải được tính toán chi tiết từng li từng tí.
Phải cố gắng hết sức để video di chúc có sức thuyết phục hơn, bởi một khi video này đã quay và nộp đi thì sẽ không có cơ hội quay lại nữa.
Nhưng việc đi dọa Uông Thắng Vũ thì có thể đưa vào lịch trình ngay được rồi.
Kể từ khi Vạn Thanh chết, trong lòng Uông Thắng Vũ không hề có nửa điểm áy náy hay hoảng sợ vì đã giết người, thậm chí đêm đến còn chẳng gặp ác mộng lấy một lần. Nhất là sau khi vụ án được kết luận là tự sát, anh ta lại được thừa kế toàn bộ di sản của Vạn Thanh, cuộc sống của anh ta lại càng thêm thoải mái.
Gia đình của anh ta không phải thuộc dạng giàu có gì, tuy không nghèo nhưng cũng chẳng phải là có tiền. Nhà anh ta ở một thành phố nhỏ hạng ba, để có thể đứng vững ở thành phố Ngọc Lan này, anh ta cũng đã phải tốn không ít công sức.
Khi cưới Vạn Thanh, anh ta đã thật sự từng thích cô, vừa xinh đẹp vừa thông minh, năng lực làm việc lại tốt, tính tình cũng không phải người hay so đo tính toán.
Đặc biệt là lúc họ kết hôn, bố mẹ Vạn Thanh đều đã qua đời, anh ta biết dưới tên Vạn Thanh còn có một căn nhà và một mặt bằng cho thuê. Dùng tiền thuê nhà và mặt bằng đó để trả khoản vay mua nhà, tiền lương của hai người thì dùng cho sinh hoạt. Điều kiện như vậy đã tốt hơn rất nhiều người rồi.
Thế nhưng, điều Uông Thắng Vũ không ngờ tới là, Vạn Thanh lại muốn ly hôn với anh ta chỉ vì không muốn sinh con.
Đối với anh ta, ly hôn không chỉ có nghĩa là mọi thứ phải bắt đầu lại từ đầu. Mà ngay cả khi Vạn Thanh ra đi tay trắng, thậm chí bồi thường kinh tế cho anh ta mười mấy vạn tệ, nhưng còn sau này thì sao? Chi phí thời gian đã bỏ ra lúc đầu khiến anh ta không thể nào chấp nhận kết cục công dã tràng xe cát được.
Nhưng không có con thì cũng không được. Chưa nói đến việc anh ta là con một trong nhà, chỉ riêng chuyện con cái, suy nghĩ của Uông Thắng Vũ cũng giống như đa số đàn ông khác: Sinh thì cũng đâu cần anh ta sinh, nuôi thì chỉ cần bỏ ra chút tiền là được, dù sao con đẻ ra, người làm mẹ chắc chắn sẽ phải bỏ ra nhiều công sức hơn.
Huống chi còn có đoạn video quay lén đó. Anh ta biết video là cắt ghép, nhưng anh ta không tin Vạn Thanh vô tội và trong sạch. Nếu không phải cô đã thay lòng đổi dạ, thậm chí có người khác bên ngoài, thì sao lại có thể dứt khoát muốn ly hôn với anh ta như vậy, dù ra đi tay trắng cũng cam lòng.
Cái gai đó cắm sâu trong lòng Uông Thắng Vũ, khiến cho ác ý trong lòng anh ta ngày một lớn dần.
Lớn đến mức khiến anh ta bắt đầu lên kế hoạch cho một cái chết hoàn hảo.
Vừa tưới nước cho mấy chậu cây cảnh vẫn xanh um tươi tốt dù là giữa mùa đông trên ban công, Uông Thắng Vũ vừa nhìn đám trẻ đang chơi bóng rổ dưới sân, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười.
Đợi Thi Văn kết thúc dự án đang làm, bọn họ sẽ chuyển đến một thành phố khác sinh sống.
Trước đây ở lại thành phố Ngọc Lan là vì ở đây có nhiều cơ hội phát triển, triển vọng việc làm tốt. Nhưng bây giờ, anh ta đã không cần phải khom lưng vì năm đấu gạo nữa rồi.
Đợi bán xong căn nhà dưới tên Vạn Thanh, anh ta sẽ chọn một thành phố có điều kiện sống tốt hơn một chút để hưởng thụ cuộc sống.
Trong lúc đang mải mê lên kế hoạch cho tương lai, trong nhà đột nhiên vang lên tiếng nhạc. Tiếng nhạc phát ra từ chiếc điện thoại anh ta để trên bàn trà, chiếc điện thoại vốn đang khóa màn hình giờ lại hiện lên giao diện đang phát nhạc.
Đó là một bản nhạc không lời, là bản nhạc mà ngày trước mỗi khi ở nhà nghỉ ngơi, đọc sách hay làm bánh ngọt trong bếp, Vạn Thanh thích nghe đi nghe lại nhất.
Tên bài hát là: I can see you.
Từ ban công nhìn vào, thậm chí anh ta còn có thể thấy hình ảnh chiếc đĩa than đang quay trên màn hình điện thoại, từng vòng, từng vòng một, tiếng nhạc cũng theo đó mà từ từ vang lên.
Mí mắt Uông Thắng Vũ đột nhiên giật giật, nhưng vẻ mặt anh ta vẫn bình tĩnh. Anh ta đặt bình tưới nước xuống, đi vào phòng khách, tắt nhạc, thậm chí còn gỡ luôn cả ứng dụng phát nhạc.
Nhìn bề ngoài, anh ta có vẻ rất thản nhiên, nhưng đến tối, trước khi sang nhà Thi Văn ở bên cạnh, anh ta đã tắt nguồn điện thoại rồi để lại ở nhà.
Vạn Thanh đứng trong góc phòng quan sát anh ta nãy giờ, cô biết, lòng anh ta chẳng hề bình lặng như vẻ bề ngoài.
———–
Thi Văn làm việc trong đoàn làm phim, chuyên phụ trách đạo cụ. Cô ta đã theo đoàn mấy tháng nay, mắt thấy đoàn phim sắp đóng máy, dự án của bọn họ kết thúc là có thể nhận tiền lương và tiền thưởng, bảo Thi Văn nghỉ việc lúc này cô ta chắc chắn sẽ không đồng ý.
Uông Thắng Vũ cũng là để tránh né sự dò hỏi của hàng xóm láng giềng, nên mới lấy cớ đi giải khuây để ra ngoài thuê nhà ở.
Dù cho khu này chẳng có ai quen biết anh ta, nhưng để cẩn thận, mỗi khi tiếp xúc với Thi Văn, anh ta vẫn tránh mặt người khác. Mỗi ngày chỉ có buổi tối, sau khi chắc chắn không có ai trên hành lang nhìn thấy, anh ta mới sang căn hộ Thi Văn thuê để cùng cô ta ân ái.
Thi Văn đã mang thai được gần bốn tháng, bụng đã hơi nhô lên.
Chuyện video tuy mới xảy ra hơn hai tháng trước, nhưng chuyện Vạn Thanh không muốn có con và muốn ly hôn đã dây dưa hơn nửa năm rồi.
Cũng chính trong nửa năm đó, Uông Thắng Vũ đã qua lại với Thi Văn.
Giờ đây, mọi trở ngại phía trước đã được dọn sạch, tiền cũng đã về tay. Thi Văn nằm trong lòng Uông Thắng Vũ, nhẹ nhàng xoa cái bụng hơi nhô lên, nói: “Tuần sau đoàn phim đóng máy, tổ đạo cụ của bọn em dọn dẹp xong hiện trường và đạo cụ là có thể nghỉ rồi. Đến lúc đó chúng ta đi xem nhà trước nhé, em muốn chọn một nơi không khí trong lành, yên tĩnh, có phòng khách thật lớn, tràn ngập ánh nắng, có bốn phòng ngủ. Em muốn một trai một gái, như vậy cần hai phòng cho con, rồi thuê thêm một người giúp việc ở tại nhà nữa, được không anh?”
Uông Thắng Vũ hôn lên trán cô ta: “Đều nghe theo em.”
Thi Văn cười rạng rỡ, mơ mộng về tương lai, rồi lại bắt đầu bàn với Uông Thắng Vũ về tên của con. Vì không biết là trai hay gái nên cô ta đã nghĩ ra cả một đống tên cho cả nam lẫn nữ.
Cô ta nói một hồi lâu, nhưng thấy Uông Thắng Vũ hôm nay có vẻ hơi lơ đãng, liền ngồi thẳng dậy: “Anh sao thế? Em nói chuyện với anh mà anh chẳng tập trung gì cả.”
Uông Thắng Vũ vỗ nhẹ lên đầu cô ta: “Em ghi lại những cái tên thấy hay đi, anh đi nấu cơm.”
Thi Văn hừ một tiếng, kéo chiếc gối ôm bên cạnh rồi nằm dài trên sofa nghịch điện thoại.
Uông Thắng Vũ vào bếp, định mở tủ lạnh xem bên trong có gì để nấu. Nhưng rồi, qua hình ảnh phản chiếu trên mặt kính tủ lạnh, anh ta nhìn thấy sau lưng mình, trong góc tường, có một người phụ nữ đang đứng, người đó là Vạn Thanh.
Uông Thắng Vũ giật mình quay phắt lại, nhưng sau lưng anh ta chẳng có gì cả.
Anh ta đứng nhìn chằm chằm vào góc tường một lúc lâu, cố gắng trấn tĩnh lại trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Anh ta hơi nghiêng đầu, nhìn lại mặt kính tủ lạnh một lần nữa.
Lần này, hình ảnh phản chiếu trên đó là một góc tường trống không, như thể những gì anh ta vừa thấy chỉ là hoa mắt.
Bản nhạc lúc chiều anh ta còn có thể nghĩ là do điện thoại bị hacker xâm nhập, có người cố tình giở trò. Nhưng hình ảnh vừa rồi, chẳng lẽ có ai đến nhà Thi Văn lắp đặt máy chiếu 3D hay sao?
Uông Thắng Vũ không thừa nhận rằng lúc này trong lòng anh ta đã bắt đầu hoảng sợ. Lúc còn sống còn bị anh ta giết, chẳng lẽ chết rồi biến thành ma lại lợi hại hơn được à?
Nghĩ vậy, nhịp tim hoảng loạn của anh ta cũng dần ổn định lại. Uông Thắng Vũ quay người lần nữa, mở tủ lạnh lấy nguyên liệu ra. Lúc đóng cửa, anh ta cẩn thận liếc nhìn qua mặt kính phản chiếu, không có gì cả.
Uông Thắng Vũ cười lạnh một tiếng, giết người anh ta còn không sợ, lẽ nào anh ta lại sợ một con ma chỉ biết giở mấy trò vặt vãnh để dọa người?
——–
Trong thế giới mà Uông Thắng Vũ không thể nhìn thấy, Vạn Thanh và Tạ Phán Nhi đi cùng để giúp cô dọa người có thể thấy rõ ràng khí tức trên người Uông Thắng Vũ ngày càng mạnh lên, tỏa ra một cảm giác nóng rát khiến bọn họ không thể lại gần.
Vạn Thanh là một con ma mới chết không lâu, Tạ Phán Nhi tuy đã chết nhiều năm nhưng lại hoàn toàn không có kinh nghiệm về chuyện âm gian. Hai hồn ma cũng không dám hành động hấp tấp. Dù sao thì hôm nay cũng đã dọa được rồi, bước đầu tiên coi như đã hoàn thành. Hai con ma vội vã quay về nhà Quý Nam Tinh để hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì.
Nghe bọn họ kể lại, Quý Nam Tinh nói: “Đó là sát khí. Động vật sợ đồ tể, ma quỷ tất nhiên cũng sẽ sợ kẻ ác. Hầu hết các hồn ma đều dùng cách hù dọa để làm suy yếu dương khí trên cơ thể người sống. Dương khí càng yếu thì càng dễ lại gần. Nếu có người không hề sợ hãi, dương khí tự nhiên cũng sẽ không suy yếu đi được.”
Quý Nam Tinh vừa nói vậy, bọn họ liền hiểu ngay sát khí đó là gì. Vạn Thanh đứng bên cạnh nhíu mày không nói gì, Tạ Phán Nhi có chút sốt ruột: “Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ? Tên đó đã nhìn thấy chị Vạn Thanh rồi mà không sợ chút nào sao, tố chất tâm lý của tên đó có phải là quá tốt rồi không?”
Tiêu Dã nghe bọn họ nói qua máy quay, bèn hiến kế: “Không sợ là không thể nào. Đầu tiên, các cô không được để anh ta biết các cô sợ anh ta. Thứ hai, các cô có thể từ từ tiếp cận, từ dọa dẫm từ xa cho đến tiếp xúc thân thể, cứ dọa như vậy trước đã. Các cô có thể nhìn thấy khí tức trên người anh ta, dù anh ta có giả vờ bình tĩnh đến đâu, khí tức trên người cũng sẽ không nói dối. Khi khí tức trên người anh ta yếu đi, đó chính là lúc các cô mạnh lên!”
Hết chương 78.
