Chương 78: Kịch Bản Giả Vờ Mang Thai Tranh Sủng

 

Chương 78: Kịch Bản Giả Vờ Mang Thai Tranh Sủng

 

Ninh Lạc vô cùng không hài lòng trước sự im lặng của Ninh Dương: “Anh, anh nói gì đi chứ, máu đang chảy ra quá trời kìa.”

 

Chảy chút máu thì có làm sao, có chết người đâu.

 

Ninh Dương uất ức không có chỗ trút giận, không thể tin nổi mình đang chứng kiến kịch bản giả vờ mang thai tranh sủng này.

 

Anh ta cứng giọng đáp: “Anh không mang.”

 

Nếu có mang thì đã đưa cho Lộ Đình Châu rồi, tuyệt đối không cho tên đó có cơ hội này.

 

Điều khiến Ninh Dương càng thêm khó tin hơn nữa là, Lộ Đình Châu lại dịu dàng an ủi Ninh Lạc: “Không sao, cũng không đau lắm, lát nữa vết thương sẽ lành thôi, đừng lo.”

 

Nói xong, anh khẽ nhíu mày, giọng nói có phần kìm nén, nhìn thế nào cũng không giống dáng vẻ “không sao” cả.

 

Ninh Dương: “…”

 

Mấy người diễn viên các cậu thật biết chơi, ảnh đế đúng là ảnh đế, nắm bắt biểu cảm thật tốt, thật chuẩn xác.

 

Một người đàn ông thô kệch như anh ta nhìn vào còn thấy có chút đau lòng.

 

Đương nhiên là Ninh Lạc cũng rất đau lòng, cậu mượn khăn giấy từ chỗ Chu Kiệu, giúp Lộ Đình Châu ấn vào vết thương cầm máu, cau mày: “Có đau không? Em thấy máu chảy mãi, hình như vết thương rất sâu.”

 

Lộ Đình Châu nhìn vào đôi mắt trong veo, đen trắng rõ ràng của cậu, trong đó chứa đầy sự lo lắng dành cho anh, lời nói ra khỏi miệng liền đổi hướng: “Cũng có chút đau.”

 

Ninh Lạc nghe vậy, liền giao chiếc máy khoan điện yêu thích của mình cho anh, vỗ ngực: “Vậy anh đừng làm nữa, phần còn lại cứ giao cho em!”

 

Lộ Đình Châu cong khóe môi, “Ừm” một tiếng, tiện thể hỏi: “Có cần tôi giúp em xắn tay áo lên không?”

 

Ninh Lạc suy nghĩ: “Vậy anh cẩn thận một chút, đừng chạm vào vết thương.”

 

Ninh Dương nắm chặt tay: Đủ rồi, tôi nói đủ rồi!

 

Em có nghĩ là Lộ Đình Châu buổi tối ngủ, trong chăn có một hạt đậu xanh cũng làm tên đó đau không?

 

Ninh Lạc vô tình quay đầu lại, nhìn thấy sắc mặt của anh ta, kinh ngạc: “Anh, anh sao vậy?”

 

Ninh Dương cười lạnh: “Tôi đứng giữa hai người, cảm thấy thật ngộp thở.”

 

Ninh Lạc khó hiểu: “Nhu cầu oxy của anh lớn vậy sao? Không cho phép người khác đứng cạnh anh hít thở một chút à?”

 

Ninh Dương: “…”

 

Mẹ kiếp, cái mạch não quỷ quái gì vậy.

 

Trong ống kính, nhìn thì có vẻ chỉ có một mình anh ta, nhưng thật ra đã nứt ra thành mấy mảnh rồi.

 

Kỳ sau cho dù là cả một ruộng dưa, cho dù là scandal của bố anh ta, anh ta cũng tuyệt đối không đến nữa!

 

Ninh Dương thầm thề trong lòng, sau đó xoay mạnh đầu Ninh Lạc lại, đối diện với Lộ Đình Châu: “Gọi ai là anh hả, không phải đã nói rồi sao, đây mới là anh trai của em, đừng có nhận vơ người thân với tôi.”

 

Trời ơi, một đám siêu nhân! Không có ai là người bình thường.

 

Lộ Đình Châu khẽ ho một tiếng, làm như không có chuyện gì xảy ra, dời ánh mắt đi, giả vờ không nhìn thấy sự suy sụp của Ninh Dương, ánh mắt hướng về phía Tào Cẩn Lưu.

 

Thấy cậu ta lau mồ hôi cho Chu Kiệu, ân cần hỏi han, còn tranh thủ ôm ôm dán dán, má cọ vào mặt Chu Kiệu. Chu Kiệu bị cậu ta cọ đến ngứa ngáy, cười đẩy cậu ta ra, bảo cậu ta mau đi làm việc chính đi.

 

Lộ Đình Châu trầm ngâm, ghi nhớ lại.

 

Nhưng mà, mấy chiêu này không thích hợp dùng bây giờ, anh có chút tiếc nuối, đợi sau này tìm cơ hội thử xem.

 

Phương Lộc Dã ở bên cạnh nhìn đến ngây người.

 

Hướng Bặc Ngôn thấy cậu ta há to miệng ngây ngốc, ghét bỏ huých cậu ta một cái: “Làm gì vậy?”

 

Phương Lộc Dã từ từ khép miệng lại: “Cậu giúp tôi xem xem, có phải mặt trời mọc đằng Tây rồi không?”

 

Hướng Bặc Ngôn nói: “Cậu bị bệnh à?”

 

Ánh mắt Phương Lộc Dã như nhìn thấy quỷ, nhưng giọng điệu lại rất chắc chắn: “Vậy thì chắc chắn là mặt trời biến thành màu xanh lá cây rồi, thế mới khiến người ta biến thành màu xanh.”

 

Nếu không thì là bão từ mấy ngày trước ảnh hưởng đến từ trường sinh học của anh trai cậu ta, bão từ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm!

 

Hướng Bặc Ngôn càng thấy cậu ta bị thần kinh: “Toàn màu xanh, vậy không phải là người khổng lồ xanh sao?”

 

Phương Lộc Dã bị nghẹn lời.

 

Cậu ta nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên toàn là người khổng lồ xanh có đầu của anh trai cậu ta.

 

“…”

 

Cư dân mạng xem đến đây, đặc biệt là nhìn thấy Ninh Dương bị gạt ra ngoài, ai nấy đều cười như điên.

 

[Phim ba người, thế mà anh vợ lại không có nổi một cái tên.]

 

[Ninh Dương: Dựa vào sức một người cô lập cả thế giới!]

 

[Vũ trụ có trạm vũ trụ, ở đây chật chội không có trạm vũ trụ, anh ơi, nơi này chắc chắn không có chỗ cho anh đâu.]

 

[Ninh Dương: Chuyển nhượng mắt, ai có nhu cầu xin liên hệ (thả tim).]

 

Cuối cùng, mấy người phấn đấu vất vả cả một buổi sáng, rốt cuộc cũng làm xong ổ chó, còn lót cỏ khô mềm mại. Dường như ba chú chó con biết đó là ổ của chúng, sau khi vào trong thì rất thích thú, vừa vẫy đuôi vừa kêu ư ử.

 

 

Ninh Lạc nghe mà tim như muốn tan chảy, cậu đưa tay chọc chọc một con màu vàng trắng, chú chó con bị chọc đến lật ngửa bụng, sau đó lồm cồm bò dậy, ôm lấy ngón tay cậu cắn một cái.

 

Nó chưa mọc răng, cắn cũng không đau, Ninh Lạc lại đổi tay khác chọc nó: “Tính tình hung dữ vậy à? Không cảm ơn anh thì thôi, lại còn cắn anh à.”

 

Ninh Dương đứng một bên, nói: “Em còn thích động vật nhỏ à?”

 

Còn tưởng tên nhóc này chỉ thích kiếm tiền với mê trai đẹp thôi chứ.

 

Mắt Ninh Lạc sáng lên: “Tất nhiên là em thích rồi.”

 

【Em thích rất nhiều động vật nhỏ lắm, ví dụ như BMW, Land Rover, Jaguar, yêu không chịu nổi luôn ấy chứ.】

 

Ninh Dương lịch sự im lặng.

 

Anh ta cảm thấy thiên hạ rộng lớn, vậy mà không có chỗ cho người bình thường như mình đứng, mong sao cho kỳ này kết thúc sớm một chút.

 

Kỳ này vì có khách mời mới xuất hiện, không thể để người ta vừa đến đã kết thúc, nên cố ý kéo dài thêm ba ngày.

 

Đến khi thật sự phải đi, mọi người đều lưu luyến không rời, chỉ có Ninh Dương là mang theo tâm trạng phấn khích, kích động nhìn con đường rời khỏi thôn.

 

Sau đó gọi: “Ninh Lạc, đi thôi.”

 

Ninh Lạc không trả lời.

 

Ninh Dương hơi cao giọng, gọi: “Ninh Lạc, đi thôi!”

 

Vẫn không có ai trả lời.

 

Ninh Dương quay đầu lại, phát hiện cậu nhóc đó lại đang nói chuyện vui vẻ với Lộ Đình Châu và Phương Lộc Dã.

 

Ninh Lạc đón ánh mặt trời, cười nhìn Lộ Đình Châu, hỏi anh: “Vậy khi nào mô hình của em mới làm xong? Lần sau gặp mặt có đưa cho em không?”

 

Cậu vẫn chưa quên bản thiết kế mà Lộ Đình Châu cho cậu xem, cực kỳ mong chờ mô hình nha.

 

Lộ Đình Châu xoa đầu cậu: “Không cần đợi đến lần sau gặp mặt, lần này về là có thể đưa cho em rồi.”

 

Hôm nay Ninh Lạc không tạo kiểu tóc, tóc rất mềm mại, sờ rất thích.

 

Lộ Đình Châu dừng một chút, rồi lại xoa thêm một cái.

 

Ninh Lạc không để ý bàn tay nán lại trên đầu mình quá lâu, hoặc có thể nói là cậu đã quen rồi.

 

Nghe thấy bản thân sắp có goods in hình mình, cậu gật đầu lia lịa, cười đến cả nốt ruồi lệ chỗ đuôi mắt cũng trở nên ngọt ngào: “Vâng vâng, được, vậy em về gửi địa chỉ cho anh nhé?”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Lộ Đình Châu cười một tiếng, nói: “Mô hình rất dễ vỡ, dễ bị va chạm hỏng. Khi nào em rảnh, tôi mang qua cho em.”

 

Phương Lộc Dã: “…”

 

Anh muốn gặp mặt thì nói thẳng ra đi, ý đồ rõ ràng như vậy, anh đoán xem Ninh Lạc có đoán ra được những tâm tư đó của anh không?

 

Ninh Lạc nghiêm túc suy nghĩ: “Hình như lúc nào em cũng có thời gian, dạo này em rảnh lắm.”

 

Lộ Đình Châu: “Vậy chúng ta hẹn sau nhé?”

 

Ninh Lạc gật đầu lia lịa.

 

Phương Lộc Dã đấm tay: Haha, đoán đúng rồi, quả nhiên Ninh Lạc không đoán ra!

 

Phương Lộc Dã cảm thấy thật thần kỳ, anh trai cậu ta là người toàn tâm cơ, nhiều đến mức khiến người ta sợ hãi, kết quả lại bị Ninh Lạc – một kẻ thiếu tâm cơ đến mức thủng lỗ chỗ – nắm giữ trong lòng bàn tay, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Ninh Lạc trị vạn vật.

 

Ninh Lạc còn muốn nói gì đó thì bị người ta túm lấy gáy.

 

Ninh Dương âm trầm hỏi: “Còn chưa nói chuyện xong à? Hay là em đi theo người ta luôn đi.”

 

Ninh Lạc kinh ngạc: “Vậy thì không được!”

 

Ninh Dương thấy cậu như vậy, trong lòng cũng dễ chịu hơn chút.

 

【Em không ngốc, nếu em đi theo bọn họ, ngoại trừ sắc đẹp ra thì không thu hoạch được gì cả. Nhưng đi theo anh thì khác, tiền tiêu vặt hàng tháng của em cộng lại cũng hơn chục triệu đó! 】

 

Ninh Dương mặt không biểu cảm: “…”

 

Nói đến tiền là tổn thương tình cảm đấy nhé.

 

Về nhà sẽ cắt tiền tiêu vặt của em luôn!

 

Trên đường về, Ninh Lạc đang mải mê nhắn tin với Lộ Đình Châu, hỏi hai người rốt cuộc ngày nào gặp mặt, gặp ở đâu.

 

Lộ Đình Châu hỏi cậu thích ăn gì, có thể đến nhà hàng gặp mặt, Ninh Lạc suy nghĩ kỹ, gửi một tin nhắn:

 

【Cái gì em cũng thích ăn, không chọn được thì phải làm sao?]

 

【Lộ: Vậy đi chợ đêm đi? Muốn ăn gì thì ăn.]

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Được đó được đó!]

 

Bàn phím của Ninh Lạc có âm thanh khi gõ chữ, lạch cạch lạch cạch không ngừng, Ninh Dương quay đầu nhìn cậu, nói: “Em đang nhắn tin với Lộ Đình Châu à?”

 

Ninh Lạc: “Vâng vâng, đúng rồi ạ.”

 

Ninh Dương nói: “Em vẫn nên cẩn thận với tên đó một chút, nếu em thật sự muốn sau này tìm mười anh chàng đẹp trai làm bảo mẫu thay phiên nhau bóp vai đấm lưng cho mình, thì tốt nhất là đừng có trêu chọc tên đó.”

 

Ninh Lạc ngẩng đầu lên khỏi điện thoại: “Hả? Tại sao?”

 

【Không đúng, khoan đã, sao anh biết em muốn bao nuôi mấy anh chàng đẹp trai làm bảo mẫu nam? 】

 

Cho dù không có thuật đọc được suy nghĩ, thì tâm tư của thằng nhóc này cũng viết hết lên mặt rồi.

 

Ninh Dương nhếch khóe miệng, không tiếc lời chê bai Lộ Đình Châu: “Bởi vì tên đó lòng dạ hẹp hòi hơn cả mũi kim, thù dai lại nhớ lâu.”

 

Ninh Dương nói xong, còn dọa Ninh Lạc: “Tên đó có thể cho phép em tìm mấy anh chàng đẹp trai làm bảo mẫu nam sao? Nói không chừng còn trực tiếp nhốt em ở nhà, không cho đi đâu, để em chỉ có thể nhìn một mình anh ta thôi.”

 

Có phải là có tính chiếm hữu mạnh không? Có đáng sợ không?

 

Ninh Dương nhìn sắc mặt Ninh Lạc, đợi cậu nói sợ hãi xong sẽ tung ra chiêu tiếp theo.

 

Ninh Lạc cúi đầu, mím môi, giọng nói ngượng ngùng: “Nhốt vào phòng tối gì đó, cũng, cũng quá là… táo bạo rồi.”

 

【Viết ra cũng bị kiểm duyệt đấy, vậy thì ngại chết đi được (Ngượng ngùng) 】

 

Ninh Dương: … Cút đi, tôi mệt mỏi lắm rồi!

 

Ninh Lạc ngượng ngùng một hồi, trong đầu toàn là những tình tiết không thể nói sau khi bị nhốt vào phòng tối, cậu cắn ngón tay cái suy nghĩ hồi lâu, quay đầu lại, phát hiện Ninh Dương quay lưng về phía mình.

 

Chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng thấy giống như kem que đá bào, hoàn toàn vỡ vụn.

 

Ninh Lạc không biết anh ta đang suy sụp cái gì, quay đầu nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ: “Ơ? Hình như đây không phải đường về nhà?”

 

“Ồ,” Ninh Dương chỉnh lại cà vạt, giọng nói đột nhiên trầm ổn, “Trước khi về nhà, chúng ta đi thăm Tạ tổng trước.”

 

Ninh Lạc im lặng một lát, giơ tay phát biểu: “Trong cái thăm hỏi này, có bao nhiêu phần hả hê trên nỗi đau của người khác?”

 

Ninh Dương hừ lạnh: “Em thì hiểu cái gì, đây gọi là giao thiệp.”

 

【Được được được, phải phải phải, bản thân anh cũng nhỏ mọn, thù dai nhớ lâu, sao lại có mặt mũi đi so sánh với Lộ Đình Châu chứ? Không biết xấu hổ à.】

 

Trên trán Ninh Dương từ từ nổi lên chữ “井” (Tỉnh) thật to.

 

Dù sao mặc kệ là tâm tư gì, Ninh Dương vẫn dẫn Ninh Lạc đến bệnh viện huyện.

 

Ninh Lạc nhìn môi trường ở đây:

 

【Chắc cả đời này Tạ tổng chưa từng ở loại bệnh viện này bao giờ, không đến mức khó chịu chết ở đây chứ? 】

 

Ninh Dương cười khẩy, đúng là mạng quý thật đó.

 

Ninh Lạc đoán không sai, Tạ Kha lúc này đang khó chịu muốn chết, hắn ta nằm trên giường bệnh mà cảm thấy chỗ nào cũng không thoải mái, cảm thấy nơi này rất bẩn, khắp nơi đều là vi khuẩn, ngay cả tường cũng ố vàng bong tróc.

 

Ghê tởm nhất là, giường bệnh bên cạnh thỉnh thoảng lại nôn, cái mùi chua loét ấy cứ thế lên men trong cả phòng bệnh.

 

Tạ Kha sắp suy sụp rồi, nhưng lại không thể xuất viện sớm được, hắn ta mở cửa sổ thông gió thì lại thấy nóng quá.

 

Điều khiến hắn ta suy sụp nhất là, tên khốn Tào Cẩn Lưu kia lại còn dám đến thăm hắn ta!

 

Ninh Lạc và Ninh Dương còn chưa vào, đã nghe thấy tiếng đồ đạc bị đập vỡ trong phòng bệnh:

 

“Cút, cút hết ra ngoài! Hai người cùng cút hết cho tôi!”

 

Ninh Lạc nhìn vào trong, ôi mẹ ơi, Chu Kiệu và Tào Cẩn Lưu đều ở đây.

 

【Lần này náo nhiệt rồi đây.】

 

Ninh Dương gật đầu.

 

Không ngờ đến chế nhạo, à không, đến thăm bệnh nhân, còn có thể xem trò vui, lời quá rồi.

 

Đối mặt với Tạ Kha đang nổi cơn thịnh nộ, Tào Cẩn Lưu sợ anh họ mình phát điên cắn người, lập tức bảo vệ Chu Kiệu: “Anh bình tĩnh một chút, tùy tiện ném đồ đạc làm người khác bị thương thì sao!”

 

Vừa rồi mảnh vỡ của cái cốc suýt chút nữa cứa vào cánh tay Chu Kiệu, dọa Tào Cẩn Lưu giật mình, bây giờ cậu ta nói chuyện với Tạ Kha cũng không khách khí nữa.

 

Tạ Kha chỉ vào hai người bọn họ, tức đến run rẩy: “Hai người cố ý đúng không? Hả?! Tức chết tôi rồi, tức chết tôi rồi!”

 

Ninh Lạc nhìn, ôi chao, tức đến trợn trắng mắt luôn kìa, ngay cả lời thoại tổng tài bá đạo cũng không nói được nữa!

 

Chu Kiệu không thèm để ý đến sự chất vấn điên cuồng của Tạ Kha, lấy ra một tập giấy: “Xem đi.”

 

Tạ Kha căn bản không muốn xem, ném sang một bên: “Cái gì đây?”

 

Giọng nói Chu Kiệu bình tĩnh: “Lúc trước tôi ký hợp đồng với anh, là ký theo hợp đồng nhân viên, anh biết chứ?”

 

Tạ Kha không kiên nhẫn: “Vậy thì sao?”

 

Chu Kiệu nói: “Rất đơn giản, đưa tiền bồi thường thôi việc N+1 cho tôi.”

 

Yêu cầu trực tiếp, rất hợp lý.

 

Nhưng lại rất kỳ quặc.

 

Ninh Lạc sửng sốt, sau đó cười đến mức run cả vai:

 

【Ha ha ha ha ha ha, làm tốt lắm! 】

 

Hết chương 78.

 

Chương 78: Kịch Bản Giả Vờ Mang Thai Tranh Sủng

Ngày đăng: 17 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên