Chương 78: Mang Theo Con Riêng Tham Gia Show Thực Tế Về Gia Đình Và Trẻ Em, Tôi Bỗng Nổi Đình Nổi Đám Chỉ Vì Lười.

Chương 78: Mang Theo Con Riêng Tham Gia Show Thực Tế Về Gia Đình Và Trẻ Em, Tôi Bỗng Nổi Đình Nổi Đám Chỉ Vì Lười.

 

Nhóm tiếp theo là một vị nghệ sĩ lão thành và cậu con trai luật sư của ông.

 

“Từ nhỏ tôi đã rất thích các tác phẩm của ngài, rất mong được hợp tác với ngài.”

 

Tôi bắt tay vị nghệ sĩ lão thành.

 

Đáng tiếc là hiện tại ông đang có phòng làm việc riêng, mà cũng không muốn gia nhập công ty nào, nếu không tôi nhất định sẽ đưa ra một mức giá mà ông không thể từ chối, để có thể ký hợp đồng với ông.

 

Vị nghệ sĩ lão thành có gương mặt rất hiền hòa, sau khi trò chuyện vài câu với tôi, cậu con trai luật sư của ông cũng tiến lên, hai tay bắt lấy tay tôi. Luật sư mặc vest, áo sơ mi cài đến chiếc cúc trên cùng, đeo một cặp kính gọng vuông không viền, khắp người đều toát lên vẻ nghiêm cẩn, giống như một hình chữ nhật được vẽ ra bằng thước kẻ. Nhưng lúc này, hai mắt cậu ta lại sáng rực.

 

“Chào ngài, tôi vẫn luôn ngưỡng mộ ngài vô cùng vì đã xây dựng được một đội ngũ luật sư bách chiến bách thắng.”

 

“Đội ngũ luật sư của Tập đoàn Hoàn Tinh vẫn luôn là một huyền thoại trong giới luật sư.”

 

“Màn thể hiện của cậu trong ‘Vụ án cướp tài sản tại phố Thiện Sơn’ cũng vô cùng xuất sắc.”

 

“Ngài quá khen rồi.”

 

Nghệ sĩ lão thành nghe cuộc đối thoại của chúng tôi, sắc mặt hơi thay đổi, nhưng cuối cùng vẫn vì giữ thể diện cho con trai mà không nói gì. Ông vẫn không ủng hộ con trai mình làm luật sư.

 

Nhóm cuối cùng là một tiểu hoa đán đang nổi và cậu con riêng của chồng cô ta. Tiểu hoa đán này tai tiếng đầy mình, bất kể cô ta làm gì, ở đâu, lúc nào, cũng có anti-fan tìm đủ mọi góc độ để công kích. Giống như bây giờ, cô ta là nhóm cuối cùng làm quen với tôi, liền bị không ít người dùng đủ mọi lời lẽ để mắng chửi.

 

【Không giống cô ta chút nào, cô ta thích cướp ống kính nhất mà, lần trước còn giành spotlight đến mức làm một khách mời khác tức tối ném cả ly. Sao giờ lại ngoan ngoãn ngồi đó, không tranh giành nữa? Hơn nữa, bình thường thấy trai đẹp là cô ta đã sấn tới rồi, sao đến trước mặt Tổng tài lại im hơi lặng tiếng thế?】

 

【Chắc không phải là lạt mềm buộc chặt đấy chứ? Giả vờ không quan tâm để thu hút sự chú ý của Tổng tài, thực tế thì người xuất hiện cuối cùng mới dễ để lại ấn tượng sâu sắc hơn.】

 

【Đùa à, cô ta mà có cái não đó sao? Chuyện ngược đãi con riêng ở sân bay lần trước quên rồi à? Tôi đoán đơn giản là cô ta sợ hãi khi thấy sếp thôi, Tổng tài là sếp của sếp của sếp cô ta mà.】

 

【Tôi thấy Tiểu Hoa này cũng không đến mức thái quá như mọi người nói đâu? Tôi thấy hôm qua cô ấy đưa con riêng đến khu vui chơi, thằng bé trông cũng vui lắm mà.】

 

【Bạn ở trên là thủy quân phải không? Hai bữa hôm qua đều do thằng bé lo liệu đấy. Người đàn bà này không biết tiết kiệm một chút nào, làm cho sáng nay không có tiền ra ngoài ăn, đành phải mua một ít nguyên liệu về nấu. Thằng bé mới năm tuổi đã phải bắc ghế nấu cơm cho cô ta, còn cô ta thì cứ như một con cá mặn nằm ườn ra đó, có ra dáng một người mẹ không?】

 

Tôi đã xem lại đoạn phát sóng hôm qua của cô ta. Sau khi bọn họ đến biệt thự, có nửa buổi sáng để dọn dẹp phòng ốc. Cô ta không dọn dẹp, mà lại tìm một lối đi riêng, trực tiếp đi kiếm tiền.

 

Lúc này đang là cuối hạ đầu thu, những bông hoa cuối cùng trong sân đang bung nở tràn đầy sức sống. Cô ta đã dùng những bông hoa này để bện thành nhiều chiếc bờm cài tóc hình động vật dễ thương, lại dùng cành liễu đan một chiếc giỏ hoa đơn giản để đựng chúng, rồi dắt theo cậu con riêng ra cổng khu vui chơi bán hàng rong.

 

Bản thân cô ta đeo một chiếc bờm tai mèo, cũng đeo cho cậu con riêng một cái. Cô ta có dung mạo rạng rỡ, cậu bé thì tinh xảo đáng yêu, một lớn một nhỏ dễ dàng thu hút vô số ánh nhìn. Rất nhiều đứa trẻ đã nằng nặc đòi bố mẹ mình mua, ngay cả người lớn cũng không kìm được mà động lòng.

 

Những người đến khu vui chơi phần lớn đều sẵn lòng chiều theo ý con mình, vậy nên đã mua một chiếc bờm cài tóc dễ thương, các cặp đôi đang yêu lại càng không keo kiệt về khoản này, huống hồ chi cô ta còn bện cả kiểu cho gia đình và kiểu cho các cặp đôi.

 

Số bờm tóc mà cô ta bện trong nửa buổi sáng đã nhanh chóng bán hết sạch, ngay cả chiếc giỏ cũng có người mua, tổng cộng bán được hơn năm trăm tệ.

 

Nếu buổi chiều cô ta tiếp tục bán bờm tóc, rất có thể sẽ kiếm đủ tiền tiêu cho cả bảy ngày.

 

Ngay cả cậu con riêng cũng trở nên phấn khích, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, đòi quay về cắt thêm gai hoa.

 

Nhưng Tiểu Hoa lại phẩy tay, lười biếng nói, “Kiếm nhiều thế làm gì, đủ ăn hôm nay là được rồi.”

 

Cô ta vươn vai đứng dậy, cười tủm tỉm nói, “Đi, mẹ dắt con vào khu vui chơi.”

 

Họ ăn trưa và ăn tối trong khu vui chơi, mua vé trọn gói nửa ngày cho người lớn, và chơi thỏa thích cả buổi chiều.

 

Cậu con riêng vốn ra dáng ông cụ non bỗng bộc lộ cảm xúc, vô cùng vui vẻ. Còn Tiểu Hoa cũng để lộ ra mặt trẻ con của mình, tràn đầy sức sống, cô ta rạng rỡ và quyến rũ, khiến nhiều người nhớ ra rằng, cô ta cũng mới hai mươi hai tuổi, cái tuổi vừa tốt nghiệp đại học mà đã làm mẹ kế của một đứa trẻ năm tuổi, lại còn gả cho một người đàn ông ba mươi bảy tuổi.

 

Từ khóa “Thương Tiểu Hoa” đã có một khoảng thời gian ngắn lọt vào top tìm kiếm, rồi nhanh chóng bị gỡ xuống. Bên dưới từ khóa này toàn là những lời chửi bới, phần lớn đều nói rằng nếu cô ta đã cam tâm tình nguyện sớm gả vào nhà giàu để làm mẹ kế, thì đừng có ở đây vừa muốn thế này lại vừa muốn thế kia.

 

Vé vào khu vui chơi không hề rẻ, thêm vào đó đồ ăn trong khu vui chơi vốn đã đắt, hai bữa họ đều ăn trong khu vui chơi, tiêu gần hết năm trăm tệ vừa kiếm được.

 

Thế nhưng Tiểu Hoa lại không hề hoang mang, toàn thân toát ra cảm giác thư thái sau khi đã chơi đùa thỏa thích, cô ta cười tủm tỉm nhéo nhẹ má cậu con riêng, “Hôm nay mẹ mời con ăn cơm, ngày mai đến lượt con mời mẹ đấy nhé. Mẹ nhớ là con biết nấu ăn đúng không?”

 

Cô ta dắt cậu bé đến siêu thị gần đó, mua một vốc mì sợi và vài quả trứng. Thế nên mới có cảnh tượng mà fan nói sáng nay, để con riêng nấu cơm.

 

Lúc này, đối mặt với tôi, cô ta quả thực không hề có chút điệu bộ giả tạo hay cố ý quyến rũ nào như lời anti-fan nói. Cô ta phóng khoáng đưa tay ra, “Tổng tài, chào ngài.”

 

Dù đã che giấu, nhưng vẫn có thể nhận ra sự qua loa trong ánh mắt của cô ta, cái khí chất “cá mặn” của một kẻ chỉ mong “a, mệt quá, bao giờ mới được tan làm” không ngừng tràn ra ngoài.

 

Thú vị thật.

 

………

 

Mọi người đã đến đông đủ, hôm nay chính thức bước vào phần thứ hai của tập này.

 

Đội ngũ chương trình đưa mọi người đến một công viên và thông báo rằng, trong công viên có tổng cộng mười hai chiếc túi gấm. Tùy theo số lượng túi gấm tìm được từ nhiều đến ít mà sẽ nhận được các khoản tiền với mệnh giá khác nhau.

 

Trong suốt thời gian tham gia chương trình, ba bữa ăn của các khách mời đều phải tự lo liệu, mà trên người họ không có một đồng nào, chỉ có thể kiếm tiền từ chương trình, hoặc tự kiếm như ngày đầu tiên. Do đó, số lượng túi gấm trong tay sẽ quyết định chi phí ăn uống.

 

Sau khi chương trình công bố luật chơi, sắc mặt mọi người đều khác nhau.

 

Ảnh hậu ôm Tiểu Lý Ngư hôn một cái, “Bảo bối sẽ mang lại may mắn cho mẹ, đúng không con?”

 

Tiểu Lý Ngư bị hôn nhột, cười khúc khích.

 

Tiểu Hoa vẫn giữ vẻ lười biếng như cũ, cô ta vỗ vỗ đầu cậu con riêng, “Đi đi con trai ngoan.”

 

Cậu bé không thể tin nổi nhìn Tiểu Hoa đang đi về phía chiếc ghế dài dưới bóng cây, “Mẹ không tìm cùng con à?”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Tiểu Hoa duỗi người trên ghế dài, “Tối qua mẹ cày phim khuya quá, sáng nay lại dậy sớm, mệt rồi, mẹ nghỉ một lát rồi đi tìm sau.”

 

Tiểu Chu ngồi xổm xuống, xoa đầu Viên Viên, “Viên Viên, con còn nhớ những gì mẹ đã nói với con không?”

 

Viên Viên nắm chặt quả đấm nhỏ, giống như đang tuyên thệ, giọng nói non nớt, “Con nhớ rồi, làm bất cứ việc gì cũng phải dốc toàn lực, đã làm thì không để lại hối tiếc!”

 

Tiểu Chu hôn lên trán Viên Viên, “Đi thôi, mẹ con mình cùng cố gắng!”

 

Nghệ sĩ lão thành cười ha hả nhìn các nhóm phụ huynh và con cái khác, “Người trẻ tuổi thật là có sức sống, bộ xương già này của tôi đây cũng cảm thấy như trẻ lại theo.”

 

Cậu luật sư đẩy gọng kính, “Bố, bố không già đâu.”

 

Nghệ sĩ lão thành lườm con trai một cái, “Mày mà không chọc tức tao thì tao còn có thể trẻ ra thêm một chút nữa đấy.”

 

Cậu luật sư đáp, “Bố, bố có biết hiệu ứng cá chình không? Con làm vậy là tốt cho tinh thần của bố đấy.”

 

Nghệ sĩ lão thành nổi giận, “Thằng ranh con, mày muốn chọc cho tao tức chết phải không!”

 

Cháu trai tôi ghé sát vào người tôi, “Chú út, hai chúng ta dù có thắng thì cũng cảm thấy hơi ăn gian thì phải.”

 

“Cháu nghĩ trong một chương trình thực tế như thế này, khán giả chỉ xem thứ hạng thôi sao?”

 

“Nhiều tiền có điểm hấp dẫn của nhiều tiền, ít tiền cũng có điểm hấp dẫn của ít tiền mà.”

 

“Điểm kích thích của việc dư dả tiền bạc nằm ở cảm giác sung sướng khi dẫn đầu một cách vượt trội. Còn điểm mong đợi của việc thiếu thốn tiền bạc lại nằm ở chỗ, làm thế nào để dùng một số tiền cực ít mà vẫn hoàn thành được ba bữa ăn tươm tất.”

 

“Việc người nổi tiếng sống cuộc sống của người bình thường, hay những hạnh phúc nhỏ nhoi của một gia đình bình dị đều là những chiêu bài rất dễ kéo gần khoảng cách với khán giả. Nếu có tay nghề, có thể tạo ra cảm giác kinh ngạc khi dùng vài chục tệ để nấu ra một bàn thức ăn ngon. Kể cả khi không có gì cả, cũng có thể ngược fan một chút, tăng thêm sự kỳ vọng của khán giả vào màn lội ngược dòng của họ.”

 

Tôi chậm rãi xắn tay áo lên đến khuỷu tay, “Một gia đình có đủ tiền, nội dung trước khi giành chiến thắng là hút fan nhất. Còn một gia đình thiếu tiền, điểm nhấn thực sự của họ chỉ bắt đầu thể hiện sau khi nhận được tiền.”

 

Cháu trai tôi gật đầu, hỏi, “Vậy chú út, chúng ta chuẩn bị…?”

 

Tôi xắn nốt tay áo bên kia lên, ngạo nghễ cười một tiếng, “Tất nhiên là giật giải quán quân rồi!”

 

“Những cuộc thi chú đã tham gia, chưa bao giờ có thứ hạng nào khác ngoài hạng nhất!”

 

“…Cháu biết ngay mà.”

 

…………..

 

Những chiếc túi gấm được giấu ở nhiều nơi khác nhau, có cái cần phải tìm được NPC có nhiệm vụ mới hoàn thành được, có cái lại được giấu ở những nơi kín đáo, chờ đợi người có duyên vén lớp ngụy trang ra.

 

Thấy bốn nhóm còn lại đều đã chọn hướng đi cho mình, tôi và cháu trai bèn đi về một hướng khác với họ. Đi chưa được mấy bước đã nghe thấy ban tổ chức thông báo, “Nhóm Tiểu Lý Ngư đã có được một túi gấm!”

 

“Nhanh thế, chắc là túi gấm được giấu đi phải không chú? Thời gian ngắn thế này, làm nhiệm vụ thì không thể nào xong được.” Cháu trai tôi vừa nói, ngược lại còn bị kích thích tinh thần chiến đấu.

 

“Chú út, xem ra chúng ta phải tăng tốc rồi!”

 

Tôi cười xoa đầu thằng bé.

 

Phía trước là một quầy bắn bóng bay, yêu cầu hai cha con/mẹ con phải cùng nhau bắn vỡ năm mươi quả bóng, mỗi nhóm có năm mươi lăm viên đạn. Nếu một nhóm không đạt được mục tiêu, thì sẽ cần hai nhóm cùng nhau bắn vỡ chín mươi lăm quả, và cứ thế tiếp tục. Cứ bắn liên tục thì cuối cùng cũng sẽ đạt được mục tiêu, chỉ là, tốn nhiều thời gian hơn.

 

Tôi cầm súng lên, lắp băng đạn, “Đừng tốn nhiều thời gian quá, hoàn thành trong một lượt thôi.”

 

Ba điểm thẳng hàng, bóng bay nổ tung, mảnh vụn bay tung tóe. Cháu trai tôi lập tức bắn theo một phát, tiếng “bốp” lại vang lên.

 

Giọng cháu trai tôi sang sảng, “Chú út yên tâm!”

 

Tiếng súng vang lên liên hồi, hai mươi giây sau, chúng tôi đã có được chiếc túi gấm đầu tiên.

 

Bắn bóng bay, vớt cá vàng, đoán tượng thạch cao… tôi và cháu trai tôi lần lượt có được bốn chiếc túi gấm.

 

Lúc này, bóng cây phía trước lay động, hai người từ khúc quanh bước ra.

Là Tiểu Chu và Viên Viên.

 

Bọn họ trông có vẻ hơi tả tơi, và quan trọng nhất là, hai tay trống không, chưa lấy được một túi gấm nào.

 

Cô ta nhìn thấy tôi, sắc mặt hơi thay đổi, lập tức muốn kéo Viên Viên rời đi, nhưng lại bị vấp một cái, người loạng choạng. Tôi đưa tay ra nắm lấy cánh tay cô ta, ngăn cô ta ngã. Cô ta nương theo lực của tôi đứng vững lại, mím môi, lí nhí nói, “…Cảm ơn.”

 

Viên Viên cũng bị dọa cho giật mình, lúc nãy đã theo bản năng muốn đỡ lấy Tiểu Chu, không màng đến thân hình nhỏ bé của mình có thể bị đè bẹp hay không. Thấy Tiểu Chu không sao, cô bé liền bám chặt vào chân mẹ, giống như một chú chim non đang hoảng sợ.

 

Đôi mắt cô bé mở to thật tròn, hàng mi khẽ run.

 

Anh cả nói không sai, tuy tôi không cảm nhận được cái sức hút kỳ lạ mà anh ấy nói, nhưng công bằng mà nói, cô bé này quả thực rất dễ khiến người ta yêu mến, khiến người ta đau lòng.

 

Trong số mấy đứa trẻ này, cô bé là bé gái xinh đẹp nhất. Nhưng kỳ lạ là, trong phòng phát sóng trực tiếp, rất ít người nhắc đến cô bé – trừ khi dùng làm bằng chứng cho thấy tôi và Tiểu Chu quen biết nhau. Ngay cả khi có nhắc đến, lời nhận xét cũng vô cùng nhất quán.

 

Ngoan ngoãn đáng yêu.

 

Lời nhận xét đơn điệu như thể đang nói về một nhân vật trên giấy vậy.

 

Sự hiện diện của con bé rất mờ nhạt.

 

Giống như… Trợ lý của tôi vậy.

 

Hết chương 78.

 

Chương 78: Mang Theo Con Riêng Tham Gia Show Thực Tế Về Gia Đình Và Trẻ Em, Tôi Bỗng Nổi Đình Nổi Đám Chỉ Vì Lười.

Ngày đăng: 26 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên