Chương 79: Chung Cư Đế Hào ( Phần 6 )

 

Chương 79: Chung Cư Đế Hào ( Phần 6 )

 

Lúc Dương Mi trở về, Lận Tường đã tặng quà cho cậu bé ở căn hộ 211, cũng đã bắt đầu tạo dựng được mối quan hệ bạn bè, nhưng có thể chưa được sâu đậm lắm.

 

Dương Mi kể lại chi tiết cuộc trò chuyện với Tiểu Kỳ và những cảm nhận của mình với họ.

 

Hạ Bạch đưa ra nghi vấn trước đó cậu đã nghĩ đến.

 

Hai mắt Lận Tường mắt sáng lên, “Tôi biết rồi! Tôi có một phỏng đoán!”

 

Hạ Bạch: “. . . . . .  Có liên quan gì đến phim ảnh không?”

 

Lận Tường: “Có thể, có lẽ là chỉ một chút thôi, không nhiều.”

 

Hạ Bạch: “Cậu nói đi. . . . . .”

 

“Liệu có phải như thế này không, tòa nhà này thực chất là một bệnh viện tâm thần.” Lận Tường nói: “Tất cả bọn họ đều mắc các loại bệnh tâm thần khác nhau với nhiều mức độ khác nhau. Ông lão ở căn hộ 204 và Tiểu Kỳ ở căn 211 là bị mắc chứng hoang tưởng, họ đều tưởng tượng mình có một đứa con hiếu thảo và một người yêu như trong tiểu thuyết ngôn tình điển hình.”

 

“Chờ đã, thực ra cô bé ở căn hộ 305 có thể cũng bị chứng hoang tưởng, mẹ cô bé đã chết từ lâu rồi, cô bé tưởng tượng mẹ mình vẫn còn sống và chỉ đi xa thôi.”

 

Hạ Bạch nhận ra có sơ hở, “Bà chủ tiệm ở căn 303 cũng nói rằng cô bé bị mẹ bỏ rơi.”

 

“À, bà chủ tiệm cũng bị bệnh tâm thần.” Lận Tường sửa lời ngay lập tức khi nhìn thấy Hạ Bạch nhìn mình có vẻ ghét bỏ, “Được rồi, tôi biết điểm này có hơi gượng ép. Bà chủ tiệm trước đó biết mẹ của cô bé, không biết mẹ của cô bé đã chết, bà ấy đâu có tham gia thiết lập bàn thờ đâu, đúng không?”

 

“Cô bé biết mẹ của mình đã chết, không thể chấp nhận được, vậy nên đã tưởng tượng ra một người mẹ.”

 

Dương Mi không thể nghe tiếp được nữa, “Mẹ cô bé thường xuyên gửi đồ về cho nó.”

 

Lận Tường: “. . . . . .”

 

“Đó là như vậy, chỉ có Tiểu Kỳ ở căn 211 và ông lão ở căn 204 là bị chứng hoang tưởng.”

 

“. . . . . .”

 

Cậu ta vẫn kiên quyết tin rằng đây là một bệnh viện tâm thần.

 

Dường như nhìn ra sự nghi ngờ của ba người, Lận Tường nói: “Tiểu Kỳ ở căn 211 và ông lão ở căn 204 rất rõ ràng, rõ ràng là không phải tưởng tượng thì có thể là manh mối quan trọng, những người khác cũng có thể giải thích được, ví dụ như bà chủ tiệm, bà ấy kiêu ngạo, kết quả lại kết hôn với một người đàn ông nhu nhược vô năng, những tích lũy trong cuộc sống hôn nhân và những lời bàn tán bên ngoài, bà ấy đã bị rối loạn cảm xúc.”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Nếu đây là nơi ở đơn lẻ thì có thể nói là bệnh viện tâm thần bị bỏ rơi được. Nhưng ở đây còn có hai cặp vợ chồng, một cặp bà cháu, bệnh viện tâm thần cho cả gia đình vào ở thì quả thật rất hiếm gặp.”

 

Lận Tường suy nghĩ một lúc, “Cũng đúng, vậy tại sao hai người họ lại rõ ràng như vậy? Là chuyện gì đã xảy ra?”

 

Hạ Bạch nói: “Có lẽ giống như những gì Tiền Tinh nói về người già, họ chỉ sợ bị bắt nạt hoặc bị người khác khinh thường, vậy nên đã phóng đại và tô vẽ thêm dựa trên cơ sở lúc ban đầu.”

 

Lận Tường thở dài, “Vậy chúng ta vẫn chưa có bất kỳ đột phá nào.”

 

Lăng Trường Dạ hỏi cậu ta: “Còn cậu, cậu có phát hiện gì ở cậu bé đó không?”

 

“Ồ.” Lận Tường lập tức kể chi tiết tình hình ở căn hộ 211, “Bố mẹ của cậu bé đi làm ăn xa, bà ngoại ở đây chăm sóc nó. Cậu bé rất thích món quà của tôi, tôi nói lần sau sẽ gọi cậu bé ra ngoài, mua thêm cho nó, cậu bé nói là có thể nó sẽ không ra được, bà ngoại của nó quản nó rất nghiêm.”

 

Lận Tường cũng học được cách khai thác thông tin, cậu ta hỏi cậu bé: “Tại sao bà ngoại lại quản em nghiêm như vậy, có phải do em nghịch ngợm quá không?”

 

“Không có! Tôi lúc nào cũng rất ngoan ngoãn trước mặt bà ấy, trước đây bà ấy không như vậy, nhưng gần đây không biết vì sao, lúc tôi đi tiểu tiện bà ấy cũng phải nhìn, thật là phiền chết đi được.”

 

Hạ Bạch nói: “Trước đây bà ngoại cậu bé không như vậy, gần đây mới quản cậu bé nghiêm như thế, bên trong sự thay đổi đó có thể có manh mối quan trọng.”

 

“Tôi cũng nghĩ vậy.” Lận Tường nói: “Tôi có hỏi cậu bé, nó suy nghĩ một lúc rồi cũng không biết vì sao bà ngoại mình lại đột nhiên thay đổi như vậy. Hỏi thêm nữa tôi sợ cậu bé sẽ phản kháng, hơn nữa lúc đó bà ngoại của nó cũng mua đồ ăn về rồi, vậy nên tôi không hỏi thêm nữa.”

 

Hạ Bạch: “Bình thường thì điều gì khiến một người già đột nhiên trông chừng cháu trai mình nghiêm ngặt như thế?”

 

Lận Tường: “Tôi lập tức nghĩ đến việc bắt cóc trẻ em, nhìn vẻ phòng bị của bà lão với người lạ, thậm chí còn không nhận quà, rất phù hợp. Còn có việc giết người, trong tòa nhà chung cư hoặc gần đó có kẻ giết người rất nguy hiểm, điều này lại liên quan đến bàn thờ, có thể ai đó đã bị giết.”

 

Hạ Bạch “Ừm” một tiếng, bình thường, hai trường hợp này đều có khả năng rất lớn.

 

Lận Tường: “Vậy nên, hẳn là bà ngoại của cậu bé đó biết điều gì đó?”

 

Cả ba người đều gật đầu, theo như những manh mối hiện tại thì đúng là như vậy.

 

Lận Tường nói: “Được, tôi tiếp tục theo dõi bọn họ.”

 

Sau khi bọn hắn xâu chuỗi lại những manh mối hiện có, Lận Tường hỏi: “Ủa? Tiền Tinh tỷ đi đâu rồi? Chẳng phải nói chị ấy đi theo dõi ông già bên cạnh à? Chẳng lẽ bị ông già chọc tức làm cho tự kỷ rồi?”

 

 Hạ Bạch: “….. Không đến mức đó đâu, tôi cảm thấy bọn họ có khá nhiều chủ đề chung để nói chuyện.”

 

Lận Tường không hiểu cảm giác đó của Hạ Bạch đến từ đâu, một người là ông già thích nhìn trộm, một người là mỹ nhân rực rỡ, lấy đâu ra điểm chung để nói chuyện, có chút đối địch thì có.

 

Tuy nhiên, cậu ta vẫn luôn tin tưởng Hạ Bạch, cảm thấy chắc là Tiền Tinh nói ông già sợ bị bắt nạt, rất hiểu những ông già đáng thương này nên mới có thể trò chuyện được.

 

Vừa nhắc đến Tào Tháo thì Tào Tháo đã xuất hiện.

 

Tiền Tinh đứng ở bên ngoài gõ cửa.

 

Hạ Bạch mở cửa cho ông ta, sau đó nhìn chằm chằm vào ông ta mười mấy giây, khiến Tiền Tinh không hiểu ra sao, “Sao vậy Hạ Bạch? Trên mặt tôi có gì à?”

 

Nói xong, ông ta còn đưa tay lên mặt mình.

 

Hạ Bạch: “Không có gì, chỉ là cảm thấy chị rất đẹp.”

 

Ánh mắt cậu chuyển đến ngực của Tiền Tinh, “Vóc dáng cũng rất nóng bỏng.”

 

“……”

 

Lận Tường lập tức nói với Lăng Trường Dạ và Dương Mi: “Bình thường Hạ Bạch không biến thái như vậy đâu, cậu ấy lúc nào cũng vô dục vô cầu, tâm không dính chút bụi trần.”

 

Dương Mi cũng nhỏ giọng nói: “Vậy sao đột nhiên cậu ấy lại biến thái như vậy? Có phải là yêu mỹ nhân rồi không?”

 

Lăng Trường Dạ: “……”

 

“Cũng, cũng tạm.” Tiền Tinh cứng đờ bước vào cửa, giống như rất sợ Hạ Bạch tiếp tục chủ đề này, vội vàng mở miệng nói: “Tôi đã tìm hiểu được một ít thông tin từ chỗ lão Vương bên cạnh.”

 

Có vẻ như Hạ Bạch không mấy hứng thú với thông tin ông ta tìm được, vẫn hơi ngây ngốc, nhưng lại khẽ nhíu mày, ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm ông ta?

 

May mà có Lận Tường, Lận Tường nghe vậy thì lập tức hỏi: “Phát hiện ra chuyện gì rồi?”

 

Tiền Tinh vội vàng đi đến bên cạnh Lận Tường, quay lưng về phía Hạ Bạch, nói: “Về lão Vương thì không có gì mới, chỉ là ông ta có một người con trai vừa hiếu thảo vừa giỏi giang. Nhưng mà, tôi nghe được một số chuyện về ông ấy từ những hộ gia đình khác. Haiz, người già rồi, chỉ muốn có người nói chuyện, ông ấy cũng sợ cô đơn, vậy nên đã nói với tôi rất nhiều.”

 

Hạ Bạch: “…..”

 

Lận Tường sốt ruột hỏi: “Ông ấy nói gì vậy?”

 

“Đừng có gấp chứ cậu trai.” Tiền Tinh nói: “Đầu tiên là cô gái ở căn 209, cô bé đó là học sinh cấp ba, thành tích rất tốt, không biết có phải là bị mỡ heo che mắt hay không mà bỏ nhà theo một tên côn đồ trong trường, hai người đã cùng nhau dọn đến đây ở.”

 

Ra là Tiểu Kỳ thật sự có bạn trai, chỉ có điều bạn trai này không tốt như vậy, cô ấy chỉ nói với mọi người là anh ta đẹp trai, hay bám người.

 

Lão Vương nhà bên cũng có con trai, nhưng mà con trai không hiếu thảo và giỏi giang như ông ấy nói.

 

Giả thuyết về bệnh viện tâm thần của Lận Tường đã sụp đổ.

 

Tiền Tinh tiếp tục: “Sau đó, có lẽ người bạn trai kia không còn thích cô ấy nữa, không còn đến đây ở nữa. Lão Vương nói thẳng là cô ấy bị bạn trai bỏ rơi.”

 

Cho nên, cô ấy cũng sợ người khác bàn tán, thương hại, cố ý nói với mọi người là bạn trai cô ấy rất bám người, có tính chiếm hữu cao à?

 

Cô gái mười bảy mười tám tuổi chưa từng được yêu thật lòng, có lẽ không biết nói cụ thể như thế nào về việc một người đàn ông yêu cô ấy, kinh nghiệm chỉ có trong tiểu thuyết ngôn tình, tính chiếm hữu cao, không cho nhìn người đàn ông khác, rất bám người, không thể biến mất khỏi tầm mắt anh ta một ngày nào.

 

Cô ấy cứ nói với người khác như vậy.

 

Tiền Tinh tiếp tục: “Cụ già ở căn 211 là đang trông con cho con trai và con dâu. Bà cụ không có bạn đời, một mình nuôi con trai khôn lớn, chỉ có mỗi đứa con trai này, sau khi con trai kết hôn, đối xử với bà cụ không còn tốt như trước nữa, bà cụ rất sợ con dâu và con trai mình.”

 

Thậm chí ông ta còn dò la được cả chuyện trên tầng ba, “Bà chủ căn 303 là người mê tiền, ban đầu cứ tưởng chồng bà ta là đại gia, kết hôn rồi mới biết tiền của anh ta đều là tiền bồi thường của bố anh ta, chồng bà ta không chỉ là con trai của công nhân tàn tật bị sa thải, mà còn rất vô dụng.”

 

“Mẹ của cô bé ở căn hộ 305 rất xinh đẹp, nghe nói là tiểu tam, rất không đứng đắn. Lão Vương nói nhất định là cô ta bỏ con đi theo người khác rồi.”

 

“Bà cụ ở căn 308 thì có lẽ ông lão đã mất rồi, dù sao thì cũng đã rất lâu rồi không thấy xuất hiện. Bà ấy không thể chấp nhận được chuyện đó nên suốt ngày vẫn nói với mọi người là đi mua khoai lang cho ông lão ăn.”

 

“Căn 406 ở một đôi vợ chồng trẻ, theo như lời của lão Vương thì là người không làm việc đàng hoàng, không chịu tìm một công việc tử tế, một người thì ở nhà viết tiểu thuyết gì đó, một người thì ở nhà chụp ảnh đăng lên mạng gì đó.”

 

“Lợi hại quá chị Tinh!” Lận Tường nói: “Vậy mà chị đã nắm rõ tình hình của cả khu chung cư chỉ bằng việc nói chuyện với một ông lão,.”

 

Tiền Tinh xua tay, “Đều là những thông tin cơ bản thôi mà, không tính là gì, chắc mấy người trên lầu bọn họ cũng đều biết. Người già là như vậy đó, chỉ cần kiên nhẫn một chút là được, ông ấy rất muốn có người nói chuyện trên trời dưới đất.”

 

Lận Tường: “Chị, quả nhiên là chị rất hiểu về người già.”

 

“Làm gì có, tôi không hiểu người già chút nào cả!” Tiền Tinh vội vàng nói.

 

Hạ Bạch: “…..”

 

Chính ông là người già, cả ngày còn hóng hớt một đám người già cãi nhau, ai có thể hiểu hơn ông nữa?

 

“Nhưng mà đúng nhỉ, đều là những thông tin tương đối cơ bản, chúng ta vẫn chưa có manh mối gì.” Lận Tường nói.

 

Lăng Trường Dạ: “Tối nay chờ đến lúc ăn cơm, xem bọn họ có phát hiện gì không.”

 

Phát hiện của những người chơi ở tầng trên cũng gần giống như những gì Tiền Tinh nói, đều là những điều cơ bản này.

 

Điều duy nhất Vệ Kính Vân bổ sung là: “Căn phòng mà đôi vợ chồng kia ở là do bọn họ mua, mua loại phòng này một là vì không có tiền, hai là đợi khi nhà bị giải tỏa, xung quanh đây không phải đều đang giải tỏa để xây dựng cao ốc sao? Bọn họ đang chờ đợi kiếm bộn tiền nhờ giải tỏa đấy.”

 

“Lại nói tiếp, cả hai vợ chồng bọn họ đều thuộc kiểu người không thực tế, sống dựa vào giấc mơ. Người đàn ông thì tự cho mình là người có văn hóa, coi thường những người khác trong khu chung cư này, luôn cảm thấy mình sẽ viết ra được một tác phẩm nổi tiếng, trở thành đại văn hào. Còn người phụ nữ thì, nói sao nhỉ, bây giờ có lẽ là thời kỳ Internet mới bắt đầu phát triển? Chắc là cô ta muốn trở thành kiểu người nổi tiếng trên mạng đời đầu? Cả ngày lên mạng câu view câu like.”

 

Nói xong, Vệ Kính Vân lại thở dài, biết được những điều này dường như cũng chẳng có tác dụng gì.

 

Những gì bọn hắn phát hiện được ở tầng ba còn không bằng những gì tầng hai có được.

 

Hùng Tây Nguyên nói: “Đã là ngày thứ hai rồi….. Hay là, tối nay chúng ta tìm cách xem thử rốt cuộc là ai đã lập bàn thờ? Đây có thể là một bước đột phá.”

 

Vệ Kính Vân: “Tôi đồng ý, nhưng chúng ta nhất định phải cẩn thận, chúng ta còn ba ngày rưỡi để tìm thêm manh mối, không cần thiết phải mạo hiểm vào tối ngày thứ hai.”

 

Hùng Tây Nguyên: “Thế nào là mạo hiểm, không để cho bọn họ phát hiện à?”

 

“Đúng vậy.” Vệ Kính Vân nói: “Nếu bị bọn họ phát hiện ra chúng ta đang điều tra chuyện kiêng kỵ, có thể bọn họ sẽ hợp sức đuổi chúng ta đi, đến lúc đó có thể bảo vệ cũng không dám giữ chúng ta lại.”

 

“Vậy làm sao để không bị phát hiện?”

 

“Cái này thì còn tùy vào bản lĩnh của mọi người thôi.”

 

Điều Vệ Kính Vân muốn nói có lẽ là tùy vào kỹ năng và đạo cụ của mỗi người, chuyện này thuộc về bí mật riêng tư, không tiện nói ra.

 

Hắn ta nhìn Lăng Trường Dạ, hỏi: “Đội trưởng Lăng, như vậy có được không?”

 

Lăng Trường Dạ nhìn thoáng qua Từ Thanh Danh vẫn luôn ngồi uống nước im lặng bên cạnh, gật đầu, “Tôi không có ý kiến gì.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Chuyện này cứ như vậy quyết định, mục tiêu tối nay của mọi người là xem thử rốt cuộc bàn thờ đó là do ai lập.

 

Về cơ bản thì có thể loại trừ hiềm nghi đối với bà chủ tiệm và chồng bà ta, vì vậy nên tối nay Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đến tiệm gội đầu 303 sớm hơn một chút, muốn dò hỏi thêm chút tin tức hữu ích từ bà ta.

 

“Hừm! Cái loại người như hắn ta mà cũng đòi làm người có văn hóa?!”

 

Bà chủ tiệm hết sức khinh bỉ, thậm chí còn bật cười, “Sao hắn ta có thể mặt dày tự xưng mình là người có văn hóa chứ!”

 

Khi Lăng Trường Dạ nhắc đến chuyện, nghe nói ở đây có một nhà văn đang viết sách, bà chủ tiệm cười lạnh, “Hắn ta đừng có làm ô uế danh dự những người có văn hóa, thật đúng là không biết xấu hổ mà!”

 

Hạ Bạch ngây ngốc hỏi: “Bà chủ, anh ta đã làm gì xúc phạm đến người có văn hóa sao?”

 

Bà chủ nhìn dáng vẻ ngây ngô ngốc nghếch của cậu, thoạt nhìn không có chút tâm cơ nào, nói: “Nói cho các cậu nghe cũng không sao, dù sao người trong chung cư này cũng đều biết, các cậu cứ coi như nghe chuyện phiếm đi.”

 

Bà ta hạ thấp giọng, “Người đàn ông ở căn 406 và người phụ nữ ở căn 305 dan díu với nhau.”

 

Hạ Bạch có chút sững sốt, người phụ nữ ở căn 305 chẳng phải là mẹ của cô bé kia sao?

 

Nói đến đây, bà chủ tiệm lại càng thêm khinh bỉ, trong khinh bỉ đó còn có chút phẫn nộ, “Lúc đó người phụ nữ ở căn 305 còn chưa chia tay với bố của con gái cô ta đâu, vậy mà đã dan díu với người đàn ông khác, thật là vô liêm sỉ!”

 

Ông lão ở căn 204 cũng nói cô ta không đứng đắn. Bà chủ tiệm nói người trong chung cư ai cũng biết, xem ra là thật.

 

Lăng Trường Dạ mỉm cười, nói: “Bà chủ, mấy loại chuyện làm tổn hại thanh danh người khác này, không có bằng chứng không thể nói lung tung được đâu.”

 

“Tôi nói lung tung cái gì! Tôi là loại người như vậy sao?” Nghe anh nói vậy, bà chủ liền sốt ruột, “Chính mắt tôi nhìn thấy, bọn họ hôn nhau ở hành lang vào đêm khuya! Không biết xấu hổ làm chuyện đó ngay ở hành lang, còn là người phụ nữ kia chủ động! Tôi còn thấy cô ta đến căn hộ 406!”

 

Để phối hợp với bà chủ, thể hiện bọn họ tin tưởng bà ta, Hạ Bạch đần mặt: “Wao!”

 

“…”

 

Có lẽ nhận ra hiệu quả không được tốt lắm, Hạ Bạch lại nói: “Hóng hớt quả nhiên là bản tính của con người, thật vui vẻ.”

 

“…”

 

Bà chủ tiệm cúi đầu nhìn xuống, thấy Lăng Trường Dạ đang được bà ta gội đầu yết hầu khẽ run lên, đang cười thầm.

 

Có cái gì buồn cười chứ?

 

Anh có thấy được vẻ mặt của cậu khi nói câu đó đâu!

 

Sau khi Lăng Trường Dạ gội đầu xong, khi bọn hắn chuẩn bị rời đi, anh lại hỏi bà chủ: “Gần đây có vụ án mạng hoặc bắt cóc trẻ em nào không?”

 

“Không có.” Bà chủ suy nghĩ một chút rồi nói, sau đó lại hỏi: “Cậu trai đẹp, hỏi cái này làm gì?”

 

Lăng Trường Dạ thất vọng nói: “Chuẩn bị tư liệu hóng hớt cho ngày mai, nếu không có thì thôi vậy.”

 

Bà chủ tò mò: “Đây là phương thức phục vụ mới ở thành phố lớn à? Vừa phục vụ vừa kể chuyện phiếm cho khách hàng nghe?”

 

Lăng Trường Dạ nghiêm túc gật đầu, “Đặc biệt là kiểu tiệm làm đẹp gội đầu như thế này, thời gian phục vụ dài, khách hàng sẽ cảm thấy nhàm chán, kể một số chuyện thú vị sẽ khiến bọn họ vui vẻ. Tôi quen rồi, xin lỗi, nếu ở đây không có, chúng tôi sẽ nhập gia tùy tục, không làm khó bà.”

 

Hạ Bạch: “…..”

 

Anh nghiêm túc nói hươu nói vượn cũng rất đẹp trai, giống hệt lúc anh mới được may lại xong.

 

“Thì ra là vậy, có lý đấy.” Vẻ mặt bà chủ tiệm như vừa học được kiến thức mới, “Không làm khó không làm khó! Cái này thì có gì mà làm khó chứ! Tối mai tôi lại kể cho các cậu nghe.”

 

Sau khi Lăng Trường Dạ cảm ơn bà ta xong thì bọn hắn rời đi.

 

Ra khỏi tiệm 303, bọn hắn lại thấy cô bé ở căn 305 đang nhìn hai người qua khe cửa, lúc bọn hắn sắp xuống cầu thang, cuối cùng cô bé cũng đi ra, đôi mắt đỏ hoe, hỏi: “Hai anh có nhìn thấy mẹ của em không? Có nhìn thấy không?”

 

Dáng vẻ cô bé như sắp khóc đến nơi.

 

Hạ Bạch khó xử nói: “Anh không chắc.”

 

Cô bé đột nhiên ngẩng đầu, đây có lẽ là lần đầu tiên cô bé nghe được câu trả lời không phải là phủ nhận, “Không chắc là có ý gì? Nếu anh đã nhìn thấy mẹ em, anh có thể nói cho em biết được không?”

 

Hạ Bạch: “Anh có nhìn thấy một người phụ nữ rất xinh đẹp, em có ảnh của mẹ em không? Để anh xác nhận xem có phải bà ấy không đã.”

 

“Có!” Cô bé lập tức nói: “Anh trai vào đây, em cho anh xem!”

 

Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ vừa đi đến cửa, cô bé lại nói: “Mẹ nói, nhất định không được cho người đàn ông lạ vào phòng, hai anh đứng đây đợi được không? Chỉ một phút thôi.”

 

Hạ Bạch liếc mắt nhìn vào trong phòng, nói: “Được.”

 

Bà chủ tiệm nói, mặc dù người phụ nữ ở căn hộ 305 đã đi, nhưng thường xuyên gửi đồ về cho cô bé, cái gì cũng có. Quả nhiên là vậy, trong căn phòng  này, trên bàn trà nhỏ trước ghế sofa bày đầy trái cây đồ ăn vặt, trên ghế sofa có vài chiếc váy, trong túi áo của một chiếc váy lộ ra một góc tờ một trăm đồng.

 

Quả thật cô bé không thiếu thứ gì.

 

Cô bé chạy vội tới, đưa một bức ảnh cho Hạ Bạch xem, “Anh trai, anh xem xem, có phải mẹ em không.”

 

Nhìn thấy cô bé vô cùng mong đợi nhìn chằm chằm vào mình, còn căng thẳng nắm chặt góc áo, trong lòng Hạ Bạch bỗng dâng lên cảm giác áy náy, cậu nhìn chằm chằm vào bức ảnh vài giây, sau đó nói: “Xin lỗi, không phải bà ấy.”

 

Hi vọng trên khuôn mặt cô bé dần biến mất.

 

Lúc hai người xuống lầu, nhìn thấy cô bé vẫn đứng đó, đứng ở ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, nhìn chằm chằm vào bức ảnh trên tay mình.

 

Trở về phòng, Lăng Trường Dạ kể lại những gì bọn họ nghe được từ chỗ bà chủ tiệm cho Lận Tường và Dương Mi nghe.

 

Lận Tường và Dương Mi đang ở trong căn hộ 202, qua khe cửa phòng này có thể nhìn thấy một chút bên kia cầu thang, nếu có người đến bàn thờ đó, hai người có thể phát hiện ra ngay.

 

Sau khi nghe xong, Lận Tường nói: “Không có vụ án mạng và bắt cóc trẻ em nào, vậy tại sao bà cụ ở căn 211 lại đột nhiên thay đổi? Chẳng lẽ là bà ấy biết được ai là người hại những người trong chung cư?”

 

Hạ Bạch: “Chắc là vậy, nhìn dáng vẻ lo lắng của bà ấy, có lẽ bà ấy đã tận mắt chứng kiến.”

 

Lận Tường thở dài, “Nhưng mà, bà ấy thật khó tiếp cận, ngày mai tôi sẽ nghĩ cách.”

 

“Còn nữa, người phụ nữ ở căn 305 vậy mà lại dan díu với người đàn ông ở căn 406, lúc đó bà chủ tiệm đã chất vấn chồng mình có phải là cảm thấy người phụ nữ ở căn 305 xinh đẹp như tiên nữ, bà ấy lo lắng ông ta cũng ngoại tình à?”

 

Lăng Trường Dạ: “Chuyện này có vẻ như người trong chung cư đều biết, ngày mai chúng ta sẽ hỏi thăm thêm từ những người khác.”

 

Dương Mi lập tức nói: “Ngày mai để tôi đi hỏi thăm Tiểu Kỳ.”

 

Lăng Trường Dạ gật đầu, “Được, bây giờ chúng ta chia thời gian nhé.”

 

Lúc nãy xuống lầu, Lăng Trường Dạ đã “làm rơi” đạo cụ giám sát của anh ở cầu thang, đây là điều bọn họ đã bàn bạc trước.

 

Lúc này điện thoại của Lăng Trường Dạ đang phát hình ảnh gần bàn thờ cầu thang.

 

Một mình nhìn chằm chằm cả đêm quá mệt mỏi, hai người thay phiên nhau cũng vậy, bốn người thì tốt hơn một chút, cùng lắm là ngủ ít đi hai tiếng thôi.

 

Bởi vì từ mười một giờ đến mười hai giờ có thể sẽ xuất hiện tiếng động lạ, bọn hắn quyết định bắt đầu thay phiên nhau xem giám sát từ mười hai giờ.

 

Lúc này mới mười giờ, Lận Tường và Dương Mi mang một ít nước nóng về phòng để rửa mặt qua loa, trước mười một giờ thì quay lại phòng của bọn hắn, cùng nhau nghe ngóng và xem hình ảnh giám sát.

 

Cũng giống như tối hôm qua, không lâu sau mười một giờ, bọn hắn lại nghe thấy tiếng động.

 

Lần này hình như là tiếng trẻ con đập bóng, “bịch bịch bịch”.

 

Còn có tiếng dao chặt xuống thớt.

 

Thỉnh thoảng còn có tiếng người, rất mơ hồ, giống như tiếng khóc, tiếng kêu gào.

 

Hạ Bạch cẩn thận chọc một thủng lỗ trên tường, không nhìn thấy gì bất thường ở căn 204 bên cạnh, người già ngủ sớm, lúc này ông lão ở căn 204 đã ngủ rồi.

 

Lận Tường ghé mắt vào khe cửa nhìn ra ngoài, lúc này bóng đèn nhỏ duy nhất ở hành lang đã tắt, trong hành lang tối om chỉ có một tia sáng của đèn led hắt ra từ khe cửa, tầm nhìn chưa đầy nửa mét, gần như không nhìn thấy gì cả.

 

Nhưng mà, trong bóng tối rất yên tĩnh, không giống như sẽ có chuyện gì xảy ra bên trong.

 

Lận Tường không dám nhìn về phía cầu thang, cậu ta chỉ cần tưởng tượng đến bàn thờ trong bóng tối là đã thấy rợn người rồi, đặc biệt là khi nghe thấy tiếng trẻ con đánh bóng, trong phim kinh dị và truyện ma, những trường hợp như thế này, thứ mà đứa trẻ đánh nhất định là đầu người.

 

Cậu ta sợ lúc mình nhìn qua, chỗ bàn thờ đó cũng đột nhiên xuất hiện một cái đầu người đẫm máu, hoặc là có một khuôn mặt ma quỷ đang yên lặng chờ cậu ta ở đó, mỉm cười.

 

Không sao, Lăng Trường Dạ và Dương Mi đang dùng điện thoại xem.

 

Hình ảnh đêm khuya trong điện thoại cũng rất mờ, cửa sổ nhỏ ở cầu thang có ánh trăng chiếu vào, nhưng hơi xa, may mà bàn thờ có màu vàng chói mắt, bọn họ mới có thể nhìn thấy bàn thờ ẩn trong bóng tối đó, những thứ khác xung quanh, chỉ có thể nhìn thấy hình dạng mờ ảo.

 

Hình như ở đó cũng không có gì bất thường.

 

Cho đến khi tiếng động biến mất, bọn họ cũng không phát hiện ra nguồn gốc của tiếng động lạ.

 

Lận Tường: “Tiếng động hình như là từ trên lầu truyền xuống, chẳng lẽ là ở tầng ba?”

 

Lăng Trường Dạ: “Sáng mai hỏi bọn họ thử xem, chúng ta chuẩn bị đi ngủ đi.”

 

Hạ Bạch: “Mọi người đi ngủ đi.”

 

Bọn họ quyết định sáu giờ sáng dậy, một người nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát một tiếng rưỡi, người đầu tiên là Hạ Bạch.

 

Hạ Bạch xem xong thì đến lượt Lận Tường, Lận Tường xem xong thì đến lượt Lăng Trường Dạ, Dương Mi xem cuối cùng.

 

Bốn người xem xong không thấy bất kỳ ai đến gần bàn thờ, sau sáu giờ, bọn họ ra hành lang xem, phát hiện bàn thờ không có gì thay đổi, vẫn giống như ngày hôm qua.

 

Ngày hôm nay, không có ai thay trái cây và bánh ngọt mới.

 

Lận Tường: “Có phải là bọn họ biết chúng ta đang âm thầm quan sát rồi không? Con đường này xem ra không ổn rồi.”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Đi gặp những người chơi khác trước xem thế nào đã.”

 

Ba người hiểu ý anh, xem thử có người chơi nào tử vong hay không.

 

Không có, một người cũng không có.

 

Tất cả người chơi đều đến ăn sáng.

 

Trong trường hợp này, không có người chơi nào tử vong, ngược lại là một chuyện khiến người ta bất an.

 

Trước khi bọn hắn vào trò chơi, trong tư liệu mà Cục Quản lý Trò chơi cung cấp đã nhìn thấy những thi thể bị trò chơi ném ra, trong đó có một người toàn thân là những vết thương hình con giun do móc câu móc ra, nội tạng lộ ra ngoài, chết thảm thiết đáng sợ.

 

Còn bọn hắn, hôm nay đã là ngày thứ ba rồi, bọn hắn đã ở trong khu chung cư này hai đêm, vậy mà mười ba người không có một ai tử vong, thậm chí không có một ai bị thương hoặc rơi vào tình thế nguy hiểm?

 

Chẳng lẽ trò chơi muốn dồn lại đến cuối cùng mới bùng nổ?

 

Hầu hết các phó bản trò chơi mà bọn họ từng trải qua đều có người chết ngay trong ngày đầu tiên, hoặc là trong thời gian rất ngắn đã có người chết.

 

Nói một cách máu lạnh thì đó là một chuyện tốt đối với những người chơi chưa chết, bởi vì cái chết là phương pháp quan trọng để tìm hiểu quy luật của trò chơi, có chết thì mới có manh mối, bản thân mình mới có thể tránh được cái chết.

 

Nhưng kiểu tình huống không có người chết như thế này, cho đến bây giờ bọn hắn vẫn mù mờ như thế này, không có may mắn, chỉ khiến bọn hắn càng thêm lo lắng và sợ hãi.

 

Hết chương 79.

 

Chương 79: Chung Cư Đế Hào ( Phần 6 )

Ngày đăng: 14 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên