Chương 79: Muốn Sống Thì Tự Thú Đi
Từ lúc yêu nhau cho đến khi kết hôn, Vạn Thanh và Uông Thắng Vũ cũng đã quen biết hơn mười năm. Cô tự thấy mình ít nhiều gì cũng hiểu được con người của Uông Thắng Vũ, thế nên ngay từ đầu cô đã nói, bản chất của anh ta vốn chẳng phải người tốt lành gì.
Chỉ tiếc là, khi cô nhận ra điều này thì mọi chuyện đã rồi, cô đã kết hôn với Uông Thắng Vũ.
Thế nhưng, Vạn Thanh không ngờ rằng, sau khi thành ma rồi, cô mới phát hiện ra sự hiểu biết của mình về Uông Thắng Vũ có lẽ chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Sau khi giết người rồi mà tâm lý vững vàng đến đáng sợ, thậm chí đối mặt với ma quỷ vẫn có thể bình tĩnh như không, người đàn ông này tâm cơ sâu đến mức kinh người.
Nhìn Uông Thắng Vũ ôm Thi Văn ngủ ngon lành, Tạ Phán Nhi đứng trước đầu giường của họ, mặt mày ủ rũ cất lời: “Anh ta chẳng sợ chút nào thật, vậy mà vẫn ngủ được.”
Vẫn là bố mẹ cô dễ dọa hơn, chỉ cần gây ra chút động tĩnh là đã có thể khiến họ sợ đến quỳ lạy van xin. Nếu bố mẹ cô mà có tinh thần thép thế này, Tạ Phán Nhi nghĩ chắc mình sẽ còn tự kỷ hơn nữa.
Vạn Thanh nhìn chằm chằm đôi nam nữ trên giường, cười lạnh một tiếng: “Không sao. Nếu anh ta sợ đến hồn bay phách lạc ngay lập tức thì còn gì vui nữa. Anh ta không sợ là tốt nhất, người sống làm sao chịu nổi sự dày vò của ma quỷ.”
Dù sao thì ma quỷ cũng đâu cần ngủ.
Tiếng xì xèo lách tách vang lên từ phòng khách, Uông Thắng Vũ gần như giật mình tỉnh giấc ngay tức khắc.
Lại là bài hát I can see you. Uông Thắng Vũ liếc nhìn Thi Văn vẫn đang ngủ say bên cạnh, nhẹ nhàng lật chăn bước xuống giường.
Vẻ mặt anh ta vô cảm đi ra phòng khách, tắt TV rồi rút phích cắm. Nhìn phòng khách chỉ được ánh trăng soi sáng, Uông Thắng Vũ cất giọng âm trầm: “Vạn Thanh, đừng trẻ con như vậy nữa. Cô đã chết rồi thì hãy đến nơi cô nên đến đi.”
Một đôi bàn tay trắng bệch, thon dài từ sau lưng Uông Thắng Vũ vươn ra, từ từ bám lên vai anh ta, rồi một bên vai kia cũng cảm nhận được sức nặng như có cánh tay đè lên.
Hình ảnh phản chiếu trên cửa kính ban công cho thấy, Vạn Thanh lúc này đang nằm trên lưng anh ta, mái tóc dài mượt mà giờ đây đang rũ xuống trước ngực anh ta ta.
Uông Thắng Vũ đứng yên tại chỗ không nhúc nhích. Vẻ ngoài trông có vẻ bình tĩnh, nhưng nhịp tim đập nhanh hơn bình thường đã tố cáo sự bất an trong lòng anh ta.
Anh ta nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt thành quyền: “Cô nghĩ cứ bám lấy tôi thì tôi sẽ sợ sao?”
Vạn Thanh khẽ cười bên tai anh ta. Tiếng cười âm lãnh không thuộc về dương thế truyền vào tai Uông Thắng Vũ rõ mồn một, kèm theo đó là cảm giác buốt giá sau lưng, khiến hơi thở của anh ta ngưng lại trong giây lát.
Thấy sắc mặt anh ta lạnh đến độ như sắp đóng băng, Vạn Thanh lại bật cười một tiếng nữa rồi trượt khỏi lưng anh ta. Cô vung tay một cái, hất văng cái gạt tàn trên bàn trà xuống đất. Chiếc gạt tàn bằng thủy tinh lập tức vỡ tan tành.
Thi Văn trong phòng bị tiếng động làm cho tỉnh giấc. Thấy bên cạnh trống không, cô ta cũng lật chăn bò dậy, “tách” một tiếng, bật đèn lớn ở phòng khách. Ánh sáng đột ngột khiến Uông Thắng Vũ phải nheo mắt lại theo phản xạ.
Thi Văn nhìn những mảnh vỡ trên sàn, cẩn thận tránh qua đống thủy tinh để đi đến bên cạnh Uông Thắng Vũ: “Chồng ơi, sao thế? Đêm hôm không ngủ anh làm gì vậy?”
Uông Thắng Vũ điều hòa lại nhịp thở, lúc mở mắt ra đã quay về với dáng vẻ người đàn ông dịu dàng: “Không có gì, anh hơi mất ngủ nên ra ngoài hút điếu thuốc, không ngờ trượt tay làm vỡ gạt tàn. Xin lỗi đã làm em thức giấc.”
Thi Văn lắc đầu, quay người vào bếp lấy chổi ra định quét dọn. Uông Thắng Vũ liền bước tới, một tay cầm lấy cây chổi, một tay đẩy cô về phòng: “Mai em còn phải đến đoàn phim, để anh tự dọn được rồi, em đi ngủ đi.”
Thi Văn vốn là người ham ngủ, lúc này lại đang buồn ngủ rũ rượi, nên chỉ ngáp một cái rồi quay về phòng ngủ tiếp.
Uông Thắng Vũ quét dọn sạch sẽ đống mảnh vỡ trên sàn. Đúng lúc đổ rác vào thùng, anh ta bỗng cảm thấy cổ mình nhói lên một cái.
Giơ tay lên sờ, tay anh ta dính đầy máu. Anh ta có thể cảm nhận được một vết cắt trên cổ, không sâu, nhưng giống như một lời thị uy và cảnh cáo hơn.
Uông Thắng Vũ mặc kệ vết thương trên cổ, tiếp tục công việc dọn dẹp.
Tạ Phán Nhi bay qua liếc nhìn, hừ hừ nói: “Giả vờ giỏi thật đấy. Khí tức của anh ta rõ ràng đã yếu đi mấy phần rồi. Sau khi phát hiện chị có thể đến gần và ra tay với mình, dù bề ngoài có tỏ ra bình tĩnh thế nào thì trong lòng chắc chắn đã sợ hãi lắm rồi.”
Vạn Thanh nhìn Uông Thắng Vũ, rồi quay sang nói với Tạ Phán Nhi: “Đi thôi, chúng ta về.”
Tạ Phán Nhi a một tiếng: “Thế thôi à? Không dọa thêm nữa sao? Đêm nay náo loạn một trận thế này, em nghĩ ngày mai có lẽ anh ta sẽ đi tìm chùa chiền, tìm đại sư cao tay đến thu phục chị đấy.”
Vạn Thanh: “Có tiểu thiên sư ở đây thì chúng ta sợ gì chứ. Vả lại, tôi chỉ đang đòi lại công bằng cho mình, cũng không hại mạng ai, càng chẳng có gì phải sợ. Còn về chuyện tìm chùa…”
Vạn Thanh liếc nhìn Uông Thắng Vũ đang ra vẻ người đàn ông của gia đình, ánh mắt lạnh lùng nói: “Anh ta có giỏi thì trốn trong chùa cả đời đừng có ra ngoài.”
Hai nữ quỷ lại trở về nhà, nhưng để phòng hờ có chuyện gì xảy ra ở chỗ Uông Thắng Vũ, hồn ma do thám là anh Chương vẫn tiếp tục theo dõi.
Đúng như Tạ Phán Nhi dự đoán, trời vừa sáng, Uông Thắng Vũ đã lái xe đi tìm đại sư. Trước đây anh ta cũng chỉ là một người bình thường, không có quan hệ gì với giới tâm linh, nhưng anh ta có một người đồng nghiệp cũ rất tin vào những chuyện này.
Anh ta lấy cớ muốn cầu phúc cho người vợ đã khuất, hỏi người đồng nghiệp đó xem có biết vị đại sư nào đáng tin cậy không, sau đó mới lái xe tìm đến.
Vị đại sư mà Uông Thắng Vũ tìm đến quả thực có chút bản lĩnh, không phải loại lừa đảo bịp bợm, người này họ Trình, chuyên về xem phong thủy. Người không quen thì gọi một tiếng Trình đại sư, còn người trong nghề thì gọi thẳng là Phong Thủy Trình.
Tuy Phong Thủy Trình giỏi nhất là xem phong thủy, nhưng một số chuyện cũng có thể suy ra từ đó. Có những ngôi nhà phong thủy không tốt nên chiêu mời âm khách, có những ngôi mộ phong thủy không ổn ảnh hưởng đến con cháu đời sau, xử lý nhiều rồi nên ông ta cũng có kha khá kinh nghiệm đối với các trường hợp bị hồn ma quấy nhiễu.
Vừa nhìn thấy Uông Thắng Vũ, Phong Thủy Trình đã nhận ra âm khí vờn quanh trên người anh ta. Thậm chí khi anh ta bước vào cửa, chiếc chuông gió treo ở cửa còn khẽ vang lên vài tiếng, ánh mắt ông ta lập tức thay đổi.
Chuông gió của ông ta không phải loại bình thường, chỉ khi có âm vật ở gần mới phát ra tiếng động. Người này vừa vào cửa là chuông gió đã vang lên, không cần nhìn cũng biết có ma đi theo bên cạnh.
Uông Thắng Vũ vừa ngồi xuống, Phong Thủy Trình đã hỏi thẳng: “Gặp ma à?”
Uông Thắng Vũ ngẩn ra, cũng không chắc người này có bản lĩnh thật hay chỉ nói bừa để lừa gạt, nhưng vẫn thành thật gật đầu: “Cũng không hẳn là gặp ma. Vợ tôi mới qua đời cách đây không lâu, cô ấy bị trầm cảm nên đã tự sát. Có lẽ sau khi chết không yên tâm về tôi nên cứ bám theo mãi. Tôi muốn tiễn cô ấy đi cho thanh thản. Tôi biết làm vậy có thể hơi bạc bẽo, nhưng người đã mất rồi, người sống cũng phải tiếp tục sống cho tốt. Xin hỏi đại sư có cách nào giúp tôi tiễn cô ấy đi không?”
Phong Thủy Trình cẩn thận xem xét tướng mạo của anh ta, người này trông không giống bị đào hoa sát quấn thân. Nhưng ông ta lại không rành về tướng mạo, nên cũng không tiện đưa ra nhận xét.
Nếu có ma đi theo bên cạnh anh ta, có lẽ có thể trực tiếp giao tiếp với con ma đó, chỉ cần không có yêu cầu gì quá đáng thì cố gắng đáp ứng để tiễn vong đi cho êm đẹp là được.
Nghĩ vậy, Phong Thủy Trình bèn mở ngăn kéo bên cạnh, lục tìm Thiên Nhãn Phù. Ngành nghề của ông ta đa phần là dựa vào việc xem núi sông, xem địa mạch, xem kết cấu nhà cửa để phán đoán, nên cũng không thường xuyên cần phải mở thiên nhãn. May mà kho dự trữ của ông ta có đủ loại.
Đã có người tìm đến cửa nhờ vả, ít nhất ông ta cũng phải xem xem con ma đi theo anh ta là loại gì.
Kết quả, vừa mở Thiên Nhãn Phù, ông ta đã thấy đồng nghiệp của Cục Quản lý.
Anh Chương vẫy vẫy tay với Phong Thủy Trình: “Trình đại sư, lâu rồi không gặp.”
Phong Thủy Trình cũng có đăng ký danh tính ở Cục Quản lý. Ngoài việc làm việc bán thời gian cho Cục, ông ta còn có cửa hàng riêng của mình. Các loại bùa bình an bán trong tiệm hàng ngày đều là hàng nhập từ Cục Quản lý, nếu không thì chỉ dựa vào việc xem phong thủy ba năm chưa chắc đã có một mối, có lẽ ông ta đã chết đói từ lâu rồi.
Bùa của Cục Quản lý đều do thiên sư thật sự vẽ, linh nghiệm hơn nhiều so với những thứ lòe loẹt không rõ nguồn gốc bên ngoài. Cửa hàng của ông ta cũng nhờ vào danh tiếng bùa chú linh nghiệm mà gây dựng nên, dần dần mới có chút tiếng tăm.
Thế nên, so với các thiên sư chuyên bắt ma ở Cục Quản lý, dù một thầy phong thủy như ông ta không đến đó thường xuyên, nhưng vẫn nhận ra một vài đồng nghiệp trái ngành.
Đây cũng là lý do anh Chương dám đi theo Uông Thắng Vũ vào đây, mọi người đều là đồng nghiệp cả, anh ta chẳng sợ bị thiên sư thu phục.
Chẳng đợi Phong Thủy Trình hỏi, anh Chương đã kể lại chuyện người này giết vợ, giờ đang bị vợ mình quấn lấy để dọa dẫm, hòng phá vỡ phòng tuyến tâm lý của anh ta để anh ta lộ ra sơ hở, còn nhấn mạnh thêm: “Là vụ án do đệ tử của Yến đại thiên sư nhận đấy, ngài cứ yên tâm, chúng tôi biết chừng mực.”
Uông Thắng Vũ thấy vị đại sư này cứ nhìn chằm chằm ra sau lưng mình, cũng quay đầu lại nhìn theo, nhưng chẳng thấy gì cả. Trong lòng anh ta thầm đoán, có lẽ Vạn Thanh đã đi theo, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ nghi hoặc: “Đại sư? Ngài đang nhìn gì vậy?”
Phong Thủy Trình nghe xong lời anh Chương nói, lúc này mới nhìn sang Uông Thắng Vũ: “Chuyện của cậu không dễ xử lý đâu.”
Đây là có ý muốn đòi tiền rồi, có lẽ việc nhìn chằm chằm sau lưng anh ta cũng chỉ là một trò thần thần bí bí để lừa tiền. Uông Thắng Vũ gần như đã coi vị đại sư này là kẻ lừa đảo, nhưng vẫn muốn nghe xem ông ta có thể nói ra cái gì: “Không dễ xử lý ở chỗ nào?”
Phong Thủy Trình: “Dương gian có pháp luật, âm gian có nhân quả. Vợ cậu là thuận theo luật nhân quả đến để báo thù một cách chính đáng. Nếu cậu không muốn chết thì đi tự thú đi.”
Sắc mặt Uông Thắng Vũ lập tức sa sầm: “Cơm có thể ăn bậy, nhưng lời không thể nói bừa.”
Phong Thủy Trình cười một tiếng: “Có nói bừa hay không tôi biết, cậu cũng biết. Cậu chắc hẳn đã gặp âm hồn của vợ mình rồi, vậy thì nên biết trên đời này có âm gian, có địa phủ. Không phải ai cũng thấy tiền là sáng mắt, cũng không phải tiền nào cũng có thể kiếm được mà không thẹn với lương tâm. Mối làm ăn này của cậu tôi không nhận nổi, tôi sợ tổn hại dương thọ của mình. Mời cậu đi cho, không tiễn. Tiện đây tôi khuyên cậu một câu, tự thú sớm ngày nào tốt ngày đó, càng kéo dài càng nguy hiểm đến tính mạng.”
Uông Thắng Vũ đột ngột đứng phắt dậy. Có lẽ anh ta không ngờ những việc mình làm lại bị người ta vạch trần thẳng thừng như vậy. Vì chột dạ, thậm chí anh ta còn quên cả việc ngụy trang vẻ ôn hòa khiêm tốn bề ngoài, mà trực tiếp dùng vẻ mặt âm u nhìn Phong Thủy Trình: “Thần kinh, còn bày đặt đại sư, lãng phí thời gian của tôi!”
Nhìn anh ta tức giận bỏ đi, Phong Thủy Trình ung dung nâng chén trà lên nhấp một ngụm. Có những kẻ đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà.
Uông Thắng Vũ bôn ba bên ngoài cả một ngày trời. Ngoài vị đại sư do đồng nghiệp giới thiệu, anh ta còn tra trên mạng một vài nơi có tiếng tăm ở địa phương.
Nhưng những người anh ta tìm sau đó không phải nói năng chẳng ăn nhập gì, giống như ông nói gà bà nói vịt, thì cũng là hoàn toàn không nhìn ra vấn đề trên người anh ta. Chùa chiền, đạo quán anh ta cũng đều đã đến, muốn hỏi xem có vị đại sư nào có thể giúp người giải quyết vấn đề không, nhưng thứ anh ta nhận được chỉ là những lá bùa hoặc Phật bài đã được khai quang, giá vài chục tệ một cái.
Anh Chương đi theo Uông Thắng Vũ chạy đôn chạy đáo cả ngày. Đến tối về nhà, thấy hai chị em hồn ma đang đợi sẵn trong nhà Uông Thắng Vũ, anh Chương liền kể lại chuyện này cho họ nghe, còn nhấn mạnh: “Tên này đúng là xui xẻo, đến mấy cái đạo quán, chùa chiền tuy có hương khói, nhưng chẳng có đại sư hay thiên sư nào. Mấy đạo quán, chùa chiền được giới thiệu trên mạng thì tên đó lại cho rằng giống điểm du lịch hơn, ví dụ như Ngọc Xuân Quán, thế là tên đó trực tiếp bỏ qua luôn.”
Dù cho có đến Ngọc Xuân Quán, chỉ cần có anh Chương đi theo chào hỏi một tiếng với người trong đạo quán, thì cũng sẽ chẳng có ai nhận vụ này của anh ta, nhưng việc anh ta thấy nơi đó giống điểm du lịch rồi bỏ qua luôn thì chỉ có thể chứng minh đây chính là nhân quả, đã định sẵn là phải để Vạn Thanh đến báo thù.
Vạn Thanh nói: “Cảm ơn anh, hôm nay vất vả cho anh rồi. Tôi đã mua một ít nhang ở chỗ tiểu thiên sư cho anh, anh cứ đến đó dùng nhé.”
Anh Chương có chút bất ngờ: “Nhang do tiểu thiên sư bán không rẻ đâu, cô là ma mới, lấy đâu ra tiền thế?”
Vạn Thanh cười đáp: “Tôi có gửi một ít vàng thỏi trong ngân hàng, chỉ cần báo số hòm và mật khẩu là có thể lấy được.”
Đó cũng là do đám bạn thân khuyên cô trước khi kết hôn. Họ nói cô không làm thủ tục chứng thực tài sản, sau này tất cả tiền bạc đều là tài sản chung sau hôn nhân, một số khoản tiền trước hôn nhân chỉ cần động đến sau khi cưới cũng sẽ trở thành tài sản chung. Bố mẹ cô lại không còn để giữ giúp, nên để lại cho mình một con đường lui, vậy nên cô đã mua vàng thỏi từ trước và gửi trong ngân hàng.
Lúc đó giá vàng cũng khá hời, dù sao thứ này để vài chục năm cũng không lỗ, thế là cô mua.
Không ngờ con đường lui năm đó cuối cùng cũng phải dùng đến.
Số vàng thỏi cô mua cũng không nhiều, chỉ mười cây, sau đó còn gửi thêm một ít trang sức vàng, bán đi cũng được khoảng hơn mười vạn. Cô nhờ tiểu thiên sư chia số trang sức của mình cho đám bạn thân, coi như là quà lưu niệm cho họ, số vàng thỏi còn lại thì đổi hết thành tiền.
Một phần dùng làm phí cảm ơn. Khoảng thời gian này, nhìn Quý Nam Tinh và hai cậu bạn kia bận rộn điều tra giúp mình, dù tiểu thiên sư đã nhận phí của Vương Khải, nhưng Vương Khải là Vương Khải, còn cô là cô.
Phần còn lại, cô nhờ tiểu thiên sư mua giúp nhang. Tạ Phán Nhi nói nhang mà tiểu thiên sư bán rất ngon, nhưng giá cũng rất đắt, may mà cô còn có thể quy đổi một phần tài sản để mua nổi.
Số nhang đó cô chia cho Tạ Phán Nhi và anh Chương khá nhiều. Ai đã giúp mình, trong lòng cô đều ghi nhớ cả.
Anh Chương không ngờ còn có bữa ăn khuya bất ngờ, sau khi cảm ơn Vạn Thanh liền bay thẳng về nhà Quý Nam Tinh ăn đêm, để lại hai chị em hồn ma tiếp tục dày vò Uông Thắng Vũ.
Uông Thắng Vũ ngồi trên sofa một lúc. Căn nhà rất yên tĩnh, hôm nay dường như không có động tĩnh gì, không có tiếng nhạc bất ngờ vang lên, cũng không có con ma nào xuất hiện từ sau lưng.
Nhưng sau một ngày bị giày vò, sự bất an trong lòng Uông Thắng Vũ ngày càng nặng nề. Thậm chí anh ta còn nghĩ, hay là ngày mai lại đi tìm vị Trình đại sư kia, trong số bao nhiêu người, chỉ có ông ta là nhìn ra vấn đề của anh ta ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Nhưng bảo anh ta đi tự thú thì làm sao có thể được, đó là tội giết người, anh ta không gánh nổi.
Thi Văn tan làm mở cửa bước vào, thấy Uông Thắng Vũ ở nhà mình thì có chút ngạc nhiên, cô ta bất giác quay đầu nhìn ra hành lang, thấy không có ai mới yên tâm, sau khi đóng cửa lại, vừa thay giày vừa nói: “Sao hôm nay anh đến sớm vậy?”
Bình thường Uông Thắng Vũ đều đến vào buổi tối. Bản thân cô ta tan làm đã khá muộn, về đến nhà cũng đã tám, chín giờ, Uông Thắng Vũ thường sẽ đợi cô ta tan làm rồi mới đến. Vì vậy hôm nay vừa về đã thấy anh ta ngồi trong nhà mình, Thi Văn mới cảm thấy hơi kỳ lạ.
Uông Thắng Vũ thu lại những suy nghĩ trong lòng, nói: “Không cần cẩn thận như vậy đâu, nhớ em nên anh qua đợi em tan làm.”
Thi Văn cười liếc anh ta một cái: “Người nói phải cẩn thận là anh, người nói không cần cẩn thận cũng là anh.”
Thi Văn đặt túi xách xuống, một tay xoa eo nói: “Em đi tắm đây.”
Uông Thắng Vũ ừ một tiếng, lúc quay đầu nhìn sang thì thấy một bóng ma đang dán chặt vào lưng Thi Văn.
Bóng ma đó cao tương đương với Thi Văn, nhưng vì cúi đầu nên mái tóc quá dài đã che khuất gương mặt đang cúi gằm của cô ta. Uông Thắng Vũ biết, bóng ma dán sau lưng Thi Văn chính là Vạn Thanh.
Khoảnh khắc đó, chân Uông Thắng Vũ như bị đóng đinh xuống sàn, ngồi trên sofa không thể nhúc nhích. Anh ta cứ thế trơ mắt nhìn Vạn Thanh dán vào lưng Thi Văn, đi theo cô ta vào phòng mà cô ta không hề hay biết.
Nếu như hai ngày trước, Uông Thắng Vũ còn có thể giữ được bình tĩnh trước những trò quấy nhiễu của Vạn Thanh, bởi vì anh ta nghĩ, nếu Vạn Thanh có bản lĩnh thì có lẽ đã giết anh ta báo thù ngay từ đầu rồi. Anh ta vẫn luôn nhớ lời người lớn nói lúc nhỏ, chỉ cần trong lòng không sợ thì trên người sẽ có chính khí, yêu ma quỷ quái gì cũng sẽ không dám đến gần.
Thế nên anh ta đã cố gắng gồng mình, dường như chỉ cần tỏ ra không sợ hãi, tỏ ra còn ác hơn cả ma quỷ thì Vạn Thanh sẽ không dám làm gì anh ta nữa. Nhưng sau đêm qua, sau một ngày bôn ba, giờ đây lại nhìn thấy Vạn Thanh dán vào lưng Thi Văn đi vào phòng.
Dù không muốn thừa nhận, nhưng Uông Thắng Vũ cũng cảm nhận rõ ràng nỗi sợ hãi không dám đối mặt, không dám bộc lộ trong sâu thẳm tâm hồn mình.
Con người là vậy, chỉ cần còn chút khí thế chống đỡ, dù là tự lừa mình dối người cũng có thể giữ vững. Nhưng một khi chút khí thế này xì đi một ít, con người sẽ giống như quả bóng bay, chỉ cần châm một cái là vỡ.
Tạ Phán Nhi đang theo dõi Uông Thắng Vũ, thấy anh ta bị Vạn Thanh dọa cho một phen như vậy, không chỉ sắc mặt tái nhợt mà cả luồng hỏa khí khó chịu trên người cũng yếu đi không ít, liền vui vẻ chạy đi báo cho Vạn Thanh.
Vạn Thanh khẽ cười một tiếng: “Mới có hai ngày thôi mà. Cứ chờ xem, sự dày vò còn ở phía sau.”
———–
Trong lúc hai nữ quỷ đang chìm đắm trong niềm vui hành hạ kẻ thù, cuộc điều tra của Quý Nam Tinh cũng đã có tiến triển.
Quả nhiên như họ dự đoán, video có vấn đề. Bối cảnh trong video là do con người dựng lên, chỉ là, mượn sự che giấu mờ ảo của màn đêm, lợi dụng nhận thức theo quán tính của mọi người, video, nhảy xuống vách đá, dưới vách đá có thi thể để đóng khung một điều hiển nhiên, vì vậy coi video giả là bằng chứng của vụ án mạng thật.
Quan trọng hơn là, người quay video lại chính là anh trai của Thi Văn.
Người quay video đó là một nam thanh niên, khi đó được cho là đang chuẩn bị quay cảnh mặt trời mọc, kết quả lại vô tình quay được cảnh nhảy vực. Vì khoảng cách hơi xa, lúc phát hiện có người đứng ở rìa vách đá có vẻ không ổn mới zoom ống kính lại, nên hình ảnh mới có chút mờ nhòe.
Sau khi quay được cảnh có người nhảy vực, người đó đã lập tức báo cảnh sát, sau đó là công tác tìm kiếm cứu nạn, cuối cùng vớt được thi thể của Vạn Thanh dưới vách đá. Mọi thứ đều diễn ra theo đúng kế hoạch của Uông Thắng Vũ.
Nếu không phải vì Vạn Thanh chết đi mà chấp niệm không tan, thì Uông Thắng Vũ đã thật sự ôm khối tài sản đó mà sống ung dung tự tại rồi.
Nghe họ tổng kết lại những gì đã điều tra được, Trần Thập Nhất đang đặt vỉ nướng trên bếp than để nướng bánh gạo phô mai liền hỏi: “Tra ra được video là do anh trai của cái bà tiểu tam đó quay, nhưng làm sao để chứng minh video là giả?”
Cậu ta cũng đã xem đi xem lại video đó vô số lần, nhưng nhìn thế nào cũng thấy giống thật. Hình ảnh không quá rõ nét, bối cảnh lại được dựng gần như y hệt cảnh thật, trừ phi họ có thể tìm thấy bối cảnh giả.
Quý Nam Tinh nhìn chằm chằm vào những miếng bánh gạo phô mai trên vỉ nướng. Cậu không ngờ cái tòa nhà nhỏ rách nát bốn bề lộng gió, đến cái cửa sổ cũng không có này, giờ lại trở thành tụ điểm ăn uống trong trường của họ.
Nhân giờ thể dục mà đến đây nướng bánh gạo, Quý Nam Tinh cũng không nhịn được cười, học sinh cấp ba đúng là chuyện gì cũng dám làm.
Trương Nguyên ngồi bên cạnh đang duỗi tay hơ lửa nói: “Đừng coi thường đội giám định bây giờ. Chỉ cần video là giả thì đều có thể giám định ra được. Thời gian quay, ánh sáng lúc đó, thậm chí cả sự phân bố của các tầng mây trên trời. Cho dù Uông Thắng Vũ có tỉ mỉ đến đâu, cố tình chọn đúng thời gian, đúng hướng đi nữa, nhưng chỉ cần không phải quay cùng một ngày, không phải quay từ núi Quy Mân, thì vẫn có thể tìm ra được những chi tiết nhỏ để giám định. Chỉ là, trước đây không ai nghĩ một vụ án trông như tự sát bằng cách nhảy vực lại là một vụ mưu sát, nên chẳng ai lại đi tốn công sức giám định tính thật giả của một video trong một vụ án đã được kết luận là tự sát cả.”
Khi bánh gạo được nướng đến hơi cháy xém và phồng lên, Tiêu Dã xiên miếng bánh mềm và cháy nhất ở giữa đặt lên đĩa giấy dùng một lần rồi đưa cho Quý Nam Tinh: “Ăn đi.”
Nhìn chằm chằm nãy giờ, cứ như mèo nhìn cá, đáng yêu quá đi mất.
Quý Nam Tinh đang ngẩn người nghe họ phân tích vụ án thì đột nhiên được đút cho ăn, cậu bất giác đưa tay nhận lấy rồi cắn một miếng. Bị hơi nóng ngọt ngào phả vào mặt, cậu cũng tỉnh táo hơn vài phần.
Tiêu Dã xiên những miếng bánh gạo còn lại trên lò, đầu hơi nghiêng về phía Quý Nam Tinh: “Vị thế nào?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Được.”
Tiêu Dã mỉm cười, Trương Nguyên ho nhẹ một tiếng để kéo sự chú ý của họ lại: “Phòng tuyến tâm lý bên Vạn Thanh phá vỡ đến đâu rồi?”
Quý Nam Tinh đáp: “Sắp rồi.”
Bị ma ám, có mấy ai chịu đựng nổi, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi.
Trương Nguyên vừa định nói gì đó thì ngoài cửa đột nhiên vang lên một giọng nữ vui vẻ.
“Ha! Tôi đoán ngay là các cậu ở đây mà. Oa, các cậu đang nướng đồ ăn à, ăn gì thế?”
Tưởng Đường Đường một tay kéo Lâm Nghệ, một tay khoác tay Tiêu Tiêu xuất hiện ở cửa tòa nhà nhỏ rách nát.
Trần Thập Nhất quay đầu cười với bọn họ: “Sao các cậu tìm được đến đây vậy?”
Tưởng Đường Đường vừa đi vào vừa nói: “Giờ thể dục mà anh Dã lại không chơi bóng, tôi nhìn lại thì thấy top 1 server của chúng ta cũng không có ở đây, tưởng hai người lại trốn học đi mất. Sau đó phát hiện cậu với Trương Nguyên cũng không có mặt, dù sao thì cậu cũng không thể nào trốn học được, cậu không ở đây thì chứng tỏ họ chắc chắn cũng ở trong trường, thế là bọn tôi tìm đến đây thôi.”
Ở đây không có nhiều ghế đẩu, ngay cả bốn chiếc ghế nhựa mà họ đang ngồi cũng là lén lút mang vào. Nhưng Tưởng Đường Đường và các bạn cũng không câu nệ, tùy tiện khiêng mấy cái bàn ghế, hòn đá vỡ, lót một cái là có thể ngồi.
Có con gái ở đây, Trương Nguyên và các bạn chắc chắn sẽ không ăn một mình, chỉ là bánh gạo phô mai mang theo chỉ có năm que, trừ que mà Quý Nam Tinh đã ăn hơn nửa, thì còn lại bốn que.
Trương Nguyên nghĩ bụng Tiêu Dã không thích ăn loại này, vậy cậu ta và Trần Thập Nhất chia đôi một que, ba que còn lại nhường cho ba bạn nữ là được.
Kết quả là khi cậu ta nhìn lại cái lò, trên vỉ nướng chỉ còn lại ba que. Cậu ta liền chuyển ánh mắt sang Tiêu Dã đang ngồi bên cạnh, và cả que bánh gạo phô mai mà hắn đã cầm trên tay.
“Cậu nhanh tay thật đấy.”
Tiêu Dã xiên xiên vào những chỗ phồng trên que bánh gạo trong tay để tản nhiệt, những người khác đang nói gì, hắn chẳng nghe thấy.
Trần Thập Nhất đưa cho Tưởng Đường Đường một chiếc đĩa giấy dùng một lần, rồi xiên bánh gạo phô mai cho họ: “Thầy giáo không tìm bọn mình chứ?”
Tưởng Đường Đường cắn một miếng, nóng đến mức phải thổi phù phù: “Không tìm không tìm, có thấy mặt thầy đâu. Dù sao giờ thể dục vốn dĩ là thả vịt mà.”
Tiêu Tiêu đưa đồ ăn trong tay cho Trần Thập Nhất và Trương Nguyên: “Hai cậu ăn đi.”
Trương Nguyên xua tay: “Ăn đi ăn đi, đừng khách sáo.”
Tưởng Đường Đường nhìn quanh một vòng: “Ở đây cũng khá ổn đấy chứ. Trước đây nghe nói chỗ này có ma, biết có tòa nhà hoang nhưng chẳng dám đến. Lần sau tôi mang một cái nồi, chúng ta đến đây ăn lẩu nhé?”
Trần Thập Nhất nhìn sang Quý Nam Tinh, nhỏ giọng hỏi: “Ở đây có ma à?”
Quý Nam Tinh ăn xong miếng bánh gạo cuối cùng trong tay, đáp: “Ban ngày không có.”
Trần Thập Nhất lập tức yên tâm.
Quý Nam Tinh mỉm cười, ban ngày không có, nhưng không có nghĩa là ban đêm cũng không có.
Thấy cậu ăn xong, Tiêu Dã lập tức đổi khay thức ăn của mình cho cậu. Nhìn thấy lại có một que bánh gạo nướng nữa, Quý Nam Tinh ngước mắt nhìn hắn.
Tiêu Dã còn đưa tay che chắn cho cậu, xiên miếng bánh gạo lên rồi chạm nhẹ vào môi cậu, cứ như sợ Trương Nguyên sẽ qua giành mất: “Ăn đi.”
Lại được đút cho một que nữa, Quý Nam Tinh mỉm cười, đột nhiên cảm thấy Tiêu Dã có chút gì đó giống một chú chó, chỉ thiếu mỗi cái đuôi to đang vẫy vẫy phía sau.
Trương Nguyên nướng cả buổi mà chẳng được ăn gì, bèn đảo mắt một cái, người anh em này của cậu ta không giữ được nữa rồi.
Bánh gạo thì không có thời gian để nướng thêm một phần nữa, nhưng có thể nướng thứ khác, ví dụ như xúc xích.
Một lúc sau, một nam sinh lớp thể dục xách một túi đồ chạy đến, đưa cho Tiêu Dã rồi chẳng nói một lời lại cắm đầu chạy đi.
Tưởng Đường Đường miệng còn ngậm đũa nhìn sang: “Người vừa rồi có phải là ai đó không nhỉ?”
Lâm Nghệ bên cạnh nhắc nhở: “Tề Khang lớp 12.”
Tưởng Đường Đường lập tức nói: “A đúng rồi, sao anh ta lại thành đàn em chạy vặt của cậu thế?”
Tiêu Dã: “Đánh cho phục rồi thì tự nhiên thành đàn em thôi. Nướng nhanh lên, không nướng nữa là lát nữa hết bây giờ đấy.”
Tưởng Đường Đường và Trần Thập Nhất bắt đầu ra tay, vừa làm vừa than thở: “Chỉ là không có thì là, hơi thiếu vị.”
Tiêu Dã: “Có cái ăn là tốt lắm rồi, còn thì là nữa.”
Rồi hắn cầm xúc xích giăm bông và xúc xích ngô hỏi Quý Nam Tinh: “Cậu muốn ăn cái nào?”
Quý Nam Tinh: “Cái nào cũng được.”
Tiêu Dã vừa bóc vỏ vừa nói: “Cái nào cũng được nghĩa là cả hai. Được, tôi nướng cho cậu.”
Nhìn họ lại bắt đầu một vòng xiên nướng mới vô cùng náo nhiệt, ánh mắt Quý Nam Tinh rơi vào một góc cách đó không xa, có vài người bạn có lẽ đã bị mùi thơm này làm cho thèm đến phát khóc rồi.
Hết chương 79.
