Chương 8

Chương 8

 

Nhưng lần thân mật tột cùng đó giống như một giấc mộng xuân. Mộng tỉnh rồi, một gáo nước lạnh tạt cho Khương Tầm ướt sũng từ đầu đến chân.

 

Sáng hôm sau Khương Tầm tỉnh dậy trên giường An Diệc, cửa phòng mở, hai con mèo đều nằm trên trụ cào móng nhìn hắn chằm chằm.

 

Khương Tầm trở mình, bên chỗ An Diệc nằm đã trống không. Ngoài phòng khách, An Diệc ăn mặc chỉnh tề, đang ngồi bên bàn ăn sáng.

 

“Dậy rồi à?” An Diệc thấy hắn dậy thì chào một tiếng.

 

Khương Tầm cười với anh, chỉ chỉ nhà vệ sinh, hỏi: “Em dùng được không?”

 

“Đương nhiên, cứ tự nhiên.” An Diệc gật đầu nói.

 

Trong nhà vệ sinh, An Diệc đã chuẩn bị sẵn bàn chải và cốc giấy cho hắn, kem đánh răng cũng đã lấy sẵn. Trong lòng Khương Tầm ấm áp lạ thường, dường như cảm giác kích động của ngày hôm qua đến giờ vẫn chưa tan.

 

“Anh An.” Khương Tầm đánh răng xong nói vọng ra, “Em dùng dao cạo râu được không?”

 

An Diệc nói: “Được.”

 

Khương Tầm vệ sinh cá nhân xong khoan khoái đi ra, An Diệc đã ăn xong bữa sáng, còn thừa nửa ly cà phê, anh đang thong thả uống.

 

Khương Tầm đi vòng qua sau lưng anh, đưa tay nâng cằm An Diệc, bắt anh ngửa đầu lên, cúi xuống hôn lên môi anh một cái.

 

An Diệc cười, nói: “Ăn một cái bánh sandwich đi. Uống cà phê được không?”

 

“Được chứ, em không kén chọn.” Khương Tầm ngồi đối diện An Diệc, cười ngây ngô, nhìn bộ dạng An Diệc sạch sẽ mặc áo phông trắng, hắn thực sự rất thích.

 

“Lát nữa tôi phải ra ngoài, hôm nay em có kế hoạch gì không?” An Diệc hỏi.

 

Khương Tầm nói: “Em không có kế hoạch gì cả.”

 

“Thế tôi không quản em nữa đâu, ăn xong thì em về đi.” An Diệc đứng dậy, uống cạn nửa ly cà phê còn thừa, định đi thay quần áo.

 

Khương Tầm hỏi: “Thế bao giờ anh về?”

 

“Không biết, làm gì?” An Diệc có chút lơ đễnh. Từ giọng điệu của An Diệc, Khương Tầm cảm nhận được điều gì đó, hắn ngẩng đầu nhìn anh, hỏi: “Tối nay ăn cơm cùng nhau không?”

 

“Không.” An Diệc nói.

 

Khương Tầm lắc đầu, phản đối: “Không được.”

 

An Diệc phì cười, đứng đó hỏi: “Cái gì không được?”

 

Khương Tầm giở trò ăn vạ, hai tay nắm lấy cốc cà phê, nhìn An Diệc nói: “Muốn ăn cùng anh.”

 

An Diệc mặc kệ hắn, đi thay quần áo, vừa đi vừa nói: “Làm gì đấy? Muốn hẹn hò yêu đương với tôi à?”

 

Khương Tầm khẽ nhướng mày, nhìn bóng lưng An Diệc, truy hỏi: “Chẳng lẽ không phải?”

 

An Diệc không quay đầu lại, chỉ nói: “Đương nhiên là không rồi.”

 

Khương Tầm đứng dậy, đi tới dựa vào cửa, hỏi: “Ý anh là sao?”

 

“Có ý gì đâu.” An Diệc cởi áo phông, không bận tâm đến ánh mắt của Khương Tầm, mặc một chiếc sơ mi vào, vừa cài cúc vừa nói, “Em không nghĩ ngủ một đêm là có ý phải yêu đương đấy chứ? Đừng có giở bài này ra với tôi nhé.”

 

Khương Tầm nhìn anh chằm chằm anh, mày dần nhíu chặt lại.

 

“Đều là người trưởng thành cả rồi, ngủ một đêm thôi mà, đừng để trong lòng.” An Diệc quay lại nhìn Khương Tầm, cười một tiếng, nói.

 

“Trước giờ anh vẫn luôn nghĩ thế à?” Mãi một lúc sau, Khương Tầm mới hỏi anh một câu.

 

“Đúng rồi.” An Diệc nói, “Không thì sao?”

 

Khương Tầm còn định nói gì đó, nhưng An Diệc đã cắt ngang lời hắn: “Em thấy được thì sau này hai ta còn có thể hẹn tiếp. Còn nếu muốn yêu đương thì sớm liệu mà tìm người khác đi.”

 

Khoảnh khắc ấy Khương Tầm chỉ cảm thấy cực kỳ mỉa mai.

 

Giọng điệu và biểu cảm dửng dưng này của An Diệc như tát thẳng một cái thật mạnh vào mặt Khương Tầm, biến tấm chân tình của hắn thành trò cười. Hắn tưởng mình lại chạm được vào tình yêu, nhưng người ta căn bản chẳng có ý đó, người ta chỉ muốn chơi bời mà thôi.

 

Sau này ngủ với nhau nhiều rồi, có lần Khương Tầm bảo An Diệc: “Anh vì muốn ngủ với em mà cũng diễn sâu phết nhỉ.”

 

Lúc này Khương Tầm đã chẳng còn chút ngây ngô nào nữa, bị cái tính khí thất thường của An Diệc mài giũa cho sành sỏi rồi. Khương Tầm cười lạnh nói: “Hồi đó em tưởng anh thích em thật, tốt với em như thế kia mà.”

 

Họ vừa mới thân mật với nhau một lần, An Diệc đang tùy ý ngồi trên giường ăn hoa quả Khương Tầm gọt cho. An Diệc xiên một miếng dứa bỏ vào miệng, “Ừ hử” một tiếng cho qua, anh rũ mắt, vừa ăn vừa nói: “Ai nghiêm túc thì người đó thua.”

 

Khương Tầm chống tay lên giường, chồm người tới, muốn nhìn vào mắt anh. An Diệc đưa tay đẩy hắn ra, nói: “Tránh xa tôi ra một chút, giai đoạn trơ ì, làm xong không muốn nhìn thấy mặt em.”

 

Khương Tầm bèn xoay người bỏ đi.

 

Suốt thời gian qua hai người họ vẫn luôn giữ cái kiểu lúc gần lúc xa, lúc nóng lúc lạnh như vậy, nói yêu đương thì không phải, bảo không quan hệ gì thì lại có chút dây dưa.

 

Tính tình An Diệc thất thường, mềm không chịu cứng không ăn, có mấy lần Khương Tầm thực sự thấy nản lòng, cứ thế này mãi cũng chẳng có nghĩa lý gì. Nhưng cho đến tận bây giờ vẫn chưa tan, có lúc là Khương Tầm hết giận lên lầu tìm An Diệc, có lúc là An Diệc tìm hắn. Mối quan hệ của hai người như cái kẹo cao su, kéo dãn ra được cả đoạn dài ngoằng, nhưng dứt thì dứt không đứt hẳn.

 

An Diệc chưa bao giờ để bản thân mình chịu thiệt, tính cách cũng không phải dạng vừa, không vừa ý mình là anh chẳng nhịn chút nào, kể cả với Khương Tầm. Khương Tầm cũng nắm rõ tính anh rồi, bình thường không chọc vào anh. Nhưng có đôi khi tính khí của An Diệc giống hệt lũ mèo của anh, rõ ràng chẳng ai chọc ghẹo gì, vậy nhưng anh vẫn cứ tự nhiên trở mặt lạnh tanh.

 

Công ty mới của Khương Tầm vừa đi vào hoạt động, có rất nhiều việc, hắn thường xuyên phải đi công tác. Trước khi đi hắn lên lầu tìm An Diệc, An Diệc đang nằm trên sô pha nghịch điện thoại.

 

Khương Tầm tự mở cửa vào, thấy An Diệc ở nhà, hắn cởi áo khoác treo lên giá, đi tới ngồi xổm trước mặt An Diệc, hỏi anh: “Chơi gì đấy?”

 

An Diệc liếc cũng chẳng thèm liếc hắn lấy một cái, nói: “Có việc gì thì nói.”

 

Khương Tầm bảo: “Mai em phải đi công tác rồi.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

An Diệc: “Ồ. Biết rồi.”

 

“Cho em chút phản ứng đi chứ.” Khương Tầm cười, “Đừng có lạnh nhạt thế.”

 

An Diệc nói: “Thuận buồm xuôi gió.”

 

Khương Tầm ngồi xổm một lúc lâu, An Diệc cứ giữ vẻ mặt lạnh tanh như vậy nhắn tin.

 

Đợi một hồi lâu, đến khi ngón tay anh không cử động nữa, Khương Tầm cảm thấy cuộc trò chuyện của anh đã tạm dừng, hắn đưa tay định lấy điện thoại của anh ra: “Để ý đến em chút đi, thầy An.”

 

Đột nhiên An Diệc không vui, nhíu mày, không cho hắn lấy.

 

“Đừng động vào điện thoại tôi.” An Diệc lạnh lùng nói.

 

Căn phòng yên tĩnh trong chốc lát, con mèo mướp ngáp một cái, từ bệ cửa sổ nhảy xuống, lúc đi ngang qua, đuôi nó còn quẹt vào quần Khương Tầm. Khương Tầm im lặng một hồi lâu, thở dài một hơi, nói: “Em lại chọc gì anh rồi?”

 

“Đừng có thở dài ở chỗ tôi.” An Diệc khóa màn hình điện thoại đè dưới eo mình, nhắm mắt nói, “Thấy phiền thì cút.”

 

Tuy tính khí An Diệc không tốt, nhưng rất ít khi đuổi Khương Tầm cút. Bình thường với đám bạn bè kia tuy hay bảo bọn họ cút, nhưng với Khương Tầm thì không dùng từ gay gắt như vậy. Khương Tầm không biết hôm nay An Diệc sao lại khó ở thế, bản thân hắn thì vẫn khá bình tĩnh, hơn nữa sắp đi công tác rồi, trước khi đi hắn không muốn lại giận dỗi với An Diệc.

 

Khương Tầm cúi đầu hôn lên môi anh, trong giọng nói không chút oán giận, bảo: “Không phiền.”

 

Tính Khương Tầm cũng có thể coi như khá tốt, bị An Diệc nắn tròn bóp méo thế nào cũng được.

 

“Mấy hôm nay em cũng đâu có chọc gì anh đâu.” Khương Tầm cười, “Anh thấy em ngứa mắt chỗ nào, em sửa.”

 

An Diệc không nói gì nữa, nhắm mắt nằm đó.

 

Khương Tầm đưa tay sờ sờ dái tai anh, nói: “Em đói rồi, trong nhà chẳng còn gì cả.”

 

An Diệc nói: “Đặt đồ ăn ngoài đi.”

 

“Mấy hôm nữa toàn phải ăn đồ bên ngoài, em không muốn ăn.” Giọng Khương Tầm nghe rất đáng thương, “Anh sờ bụng em xem, xẹp lép rồi này.”

 

An Diệc mồm thì bảo mặc kệ hắn, nhưng mấy phút sau vẫn ngồi dậy, mở tủ lạnh lấy chút đồ, lại lấy nồi đất trong tủ bếp ra, làm cho Khương Tầm một suất cơm niêu, còn nhanh chóng nấu thêm một bát canh. Khương Tầm được hời nhưng không khoe mẽ, ngoan ngoãn ngồi bên bàn ăn đợi, không sáp lại gần người ta, mồm miệng cũng bớt ngứa ngáy hơn.

 

Đợi An Diệc bưng thức ăn ra cho hắn, Khương Tầm mới ngẩng đầu lên cười, nói: “Thơm quá, chuẩn vị cơm nhà, gọi đồ bên ngoài không có được hương vị này.”

 

An Diệc liếc hắn một cái, tuy không tỏ thái độ gì, nhưng vẻ mặt trông đã dịu đi rất nhiều. Nhưng mà cuối cùng hôm đó vẫn kết thúc trong không vui, thậm chí Khương Tầm còn bị đuổi xuống khỏi giường.

 

Khương Tầm ăn hết sạch chỗ cơm An Diệc nấu, sau đó đi rửa sạch sẽ nồi niêu bát đũa, còn rất biết ý gọt chút hoa quả mời An Diệc ăn. An Diệc ăn hoa quả, Khương Tầm đi tắm rửa vệ sinh cá nhân, xem ý tứ là tối nay định ngủ lại đây, An Diệc không lên tiếng, dù sao cũng không ngăn cản. Đợi Khương Tầm tắm xong đi ra, mặc một chiếc quần đùi của An Diệc, đi tới nhấc đĩa hoa quả trên tay An Diệc đặt lên bàn trà, vác An Diệc lên vai, đi về phòng ngủ.

 

An Diệc bị người ta vác chúi đầu xuống đất cũng không giận, chỉ cười nói: “Vai em cấn vào dạ dày tôi rồi.”

 

“Cấn một lúc đi.” Khương Tầm nói.

 

An Diệc bị ném lên giường, cảm giác chóng mặt còn chưa qua, Khương Tầm đã đè lên. Khương Tầm giam chặt An Diệc trong phạm vi cơ thể mình, không cho anh cử động, chỉ ôm lấy anh hôn. An Diệc rất phối hợp, trong mắt còn vương chút ý cười nhàn nhạt, đầu gối anh co lên cọ cọ vào eo Khương Tầm.

 

“Lần này đi đừng có bơ em nữa.” Khương Tầm và An Diệc chạm chóp mũi vào nhau, ậm ừ hỏi, “Được không hả, anh An?”

 

An Diệc không trả lời, tay vuốt ve cổ Khương Tầm, ngón cái gãi gãi sau tai hắn.

 

“Thỉnh thoảng cũng nhắn cho em vài cái tin nhắn, được không?” Khương Tầm hừ hừ, dùng mũi dụi vào An Diệc, “Quản em một chút đi mà.”

 

Mãi một lát sau An Diệc mới buông một câu: “Tôi không quản được.”

 

Lúc đó Khương Tầm đang hôn lên nốt ruồi nhỏ ở viền xương hàm dưới của anh. Khương Tầm rất thích chỗ này, lần nào thân mật cũng đều mút mát vô số lần, những lúc nghỉ giữa chừng cũng thường xuyên sáp lại cắn lấy nó.

 

Lúc An Diệc nói câu này vẫn mở mắt, ánh nhìn không hề mơ màng, dường như dục vọng cũng đã rút đi. Nhưng Khương Tầm vẫn đang chìm trong dục vọng, hắn hôn lên nốt ruồi đen nhỏ xíu đó, lại ngẩng đầu ngắm nghía, cảm thấy thật xinh đẹp đáng yêu, lại cúi đầu hôn thêm cái nữa.

 

Khoảnh khắc bị An Diệc đột ngột đẩy ra, Khương Tầm vô cùng ngỡ ngàng.

 

“Tôi không muốn làm nữa, em về đi.” An Diệc nói.

 

Cú đẩy vừa rồi của anh dùng lực rất mạnh, suýt nữa Khương Tầm đã ngã xuống đất, lúc này hắn đứng bên mép giường, cúi đầu nhìn An Diệc.

 

Bầu không khí êm đềm vừa nãy của hai người cũng đã tan biến sạch sẽ, mọi thứ bỗng trở nên gượng gạo và lạnh lẽo.

 

Cằm Khương Tầm căng thẳng, đôi mắt cười híp mí thường ngày giờ cũng lạnh xuống, hắn đứng đó, mặt không một chút cảm xúc.

 

“Anh lại lên cơn cái gì thế.” Khương Tầm nói.

 

Trong giọng nói của hắn cũng mang theo sự nóng nảy, rõ ràng là đã giận rồi.

 

Vẻ mặt An Diệc mất kiên nhẫn, anh nhíu mày: “Tôi không muốn làm, không được à?”

 

“Được.” Khương Tầm gật đầu.

 

An Diệc kéo chăn qua, trùm kín người, nói với Khương Tầm: “Lúc đi nhớ tắt đèn.”

 

Khương Tầm hỏi anh: “Anh có thể bình thường chút được không?”

 

“Không thể.” An Diệc cao giọng, tùy tiện hỏi lại, “Tôi bắt cậu đến à?”

 

Khương Tầm lại gật đầu, cầm lấy quần áo của mình, nói: “Là em hèn.”

 

Lúc Khương Tầm đi đã tắt hết đèn, động tác đóng cửa cũng không mạnh, thậm chí còn dọn cả chậu cát mèo, mang túi phân đi vứt, còn châm thêm chút nước. Hắn không trút giận bằng những hành động ầm ĩ, mà vẫn giống hệt như mọi lần rời đi trước đây.

 

Nhưng lần này Khương Tầm thực sự định sẽ không đến nữa.

 

Thôi bỏ đi. Hắn đã nghĩ như vậy.

 

Hết chương 8.

 

Chương 8

Ngày đăng: 19 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên