Chương 8: Bá Đạo Tổng Tài Yêu Tôi (Hạ)
Một tuần sau, gã đàn ông đó cũng tổ chức một buổi họp báo và cho ra mắt sản phẩm Trí Não.
Nhưng mà, buổi họp báo này tuy có gây ra chút xôn xao, nhưng lại không có thêm động tĩnh gì sau đó.
Hầu hết mọi người đều kinh ngạc và nghi ngờ về tiến độ nghiên cứu Trí Não của công ty hắn ta, nhưng khi mua hàng, họ vẫn chọn thương hiệu của công ty tôi.
Một tuần sau, một vài chuyên gia và phòng thí nghiệm đã đăng bài trên các nền tảng mạng xã hội, nói rằng một loại vật liệu được sử dụng trong Trí Não của công ty tôi có tính phóng xạ, đeo trong thời gian dài sẽ gây ra những ảnh hưởng xấu không thể phục hồi cho cơ thể con người, thậm chí còn gây nên ung thư.
Thật nực cười, phòng thí nghiệm của tôi là phòng thí nghiệm hàng đầu thế giới, mỗi một chiếc Trí Não trước khi xuất xưởng đều phải trải qua những cuộc kiểm tra vô cùng nghiêm ngặt. Đến cả phòng thí nghiệm của tôi còn không phát hiện ra chất phóng xạ, vậy thì mấy vị chuyên gia vô danh trong giới này làm sao mà phát hiện ra được vậy?
Ngay sau đó, lại có vài người nhảy ra, nói rằng sau khi đeo Trí Não, họ quả thật cảm thấy có chút không khỏe, hoặc là rụng tóc, hoặc là chất lượng giấc ngủ không tốt.
Họ cầm biểu ngữ đến những nơi bán Trí Não gây rối, có người còn đăng video nói rằng mình sẽ đến trụ sở chính của công ty tôi để đòi quyền lợi, nhưng sau khi đăng video thì lại bặt vô âm tín. Một tuần sau tái xuất, người đòi quyền lợi nằm trên giường bệnh nói năng ấp úng, cứ vòng vo tam quốc, chẳng nói được câu nào rõ ràng, nhưng tất cả đều nhằm mục đích cho mọi người thấy vẻ thảm hại của mình, ngầm ám chỉ rằng anh ta đã bị đối xử bất công tại công ty của tôi.
Ba người đồn thành hổ, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Nhưng trước khi dư luận kịp lên men hoàn toàn, nhà nước đã ra tay.
Nhà nước tung ra một giấy chứng nhận kiểm định, sau đó mạnh tay xử phạt những kẻ tung tin đồn, niêm phong vài phòng thí nghiệm giả mạo, đồng thời chặn một loạt các tài khoản công khai lan truyền tin đồn.
Không cần tôi ra tay, chuyện này đã được xử lý sạch sẽ.
Tôi lắc ly rượu vang đỏ, đứng trước cửa sổ kính sát đất của tầng cao nhất nhìn xuống.
Nực cười, trước khi ra tay, chẳng lẽ gã này không biết động não một chút sao?
Công nghệ này của tôi chỉ cần có một chút vấn đề nhỏ thôi thì đã sớm bị nhà nước hủy hợp đồng rồi.
Lợi ích khi hợp tác với nhà nước chính là ở chỗ này, không cần lo lắng về tin đồn và quảng bá sản phẩm, tự khắc sẽ có nhà nước ra tay.
Phía sau có tiếng gõ cửa, trợ lý bước vào báo cáo cho tôi các dữ liệu liên quan đến Trí Não của Tâm Hưng mà anh ta đã mua được.
Kỳ lạ chính là, công nghệ Trí Não của công ty này gần như y hệt với công nghệ do viện nghiên cứu của tôi phát triển, điểm khác biệt duy nhất là vật liệu tôi dùng tốt hơn vật liệu hắn ta dùng rất nhiều.
Viện nghiên cứu có nội gián?
Nhưng mà rất nhanh sau đó, sự thật đã cho tôi biết, vấn đề không nằm ở phòng thí nghiệm của tôi, mà là ở toàn bộ tập đoàn Tâm Hưng.
Bởi vì trong quý tiếp theo, Tâm Hưng liên tục tung ra các sản phẩm công nghệ cao khác nhau, muốn cạnh tranh với doanh nghiệp của tôi. Hầu như mỗi lần ra mắt sản phẩm, công nghệ được áp dụng đều giống hệt bên tôi.
Hơn nữa, khoảng thời gian ra mắt sản phẩm của đối phương rất ngắn, ngắn đến mức không đủ để doanh nghiệp đó nghiên cứu thành công và đưa vào sản xuất hàng loạt với quy mô lớn được.
Điều này chỉ có thể chứng tỏ rằng, vị tổng tài kia có điểm kỳ quái, giống như hai người phụ nữ có hệ thống kia vậy.
Đáng tiếc là, cho dù hắn ta dùng thủ đoạn gì, khoảng thời gian ra mắt có ngắn đến đâu, thì trong việc quảng bá và phát hành sản phẩm, chỉ sớm hơn một giây thôi cũng đã chiếm hết lợi thế rồi.
Thêm vào đó, thương hiệu của doanh nghiệp tôi lớn hơn, đáng tin cậy hơn, nên phần lớn công chúng sẽ chọn thương hiệu của tôi.
Ngay cả khi hắn ta có phát động cuộc chiến về giá cả, thì cũng không thể lay chuyển được dù chỉ một con số lẻ trên báo cáo của tôi.
Tôi ước tính sơ bộ, trong quý này, có lẽ bên đó đã lỗ đến vài trăm triệu rồi.
Thực ra thì, sản phẩm của công ty đó làm cũng không tồi – dù sao thì công nghệ ứng dụng cũng hoàn toàn giống với sản phẩm của viện nghiên cứu thuộc công ty tôi – chỉ là hắn ta cứ nhất quyết phải đối đầu với tôi, mà lần nào đối đầu cũng thua, vốn không thu hồi được, nên tất nhiên là sẽ bị dồn vào thế bí.
Bên đó kế này không thành lại bày kế khác.
Tâm Hưng bắt đầu mời người nổi tiếng làm đại diện, tạo hiệu ứng người nổi tiếng, đồng thời mời không ít người có tầm ảnh hưởng lớn trên mạng, nói rằng mua hàng hiệu không nhất thiết phải mua thương hiệu lớn, một số thương hiệu mới nổi ngược lại còn có ưu thế hơn.
Tiếc là, dưới trướng của tôi không chỉ có công ty nghiên cứu, mà còn có công ty giải trí lớn nhất giới showbiz, số lượng ngôi sao nhiều không đếm xuể.
So ra thì, thủ đoạn của tôi cao minh hơn nhiều.
Tôi tự đắc uống cạn ly rượu vang, rồi hỏi trợ lý:
“Hôm nay đã tưới nước sôi lên cây phát tài trước cửa công ty bọn họ chưa?”
“Tưới rồi, sắp chết khô rồi.”
“Hôm nay đã sắp xếp xong gián điệp trong phòng livestream của bọn họ chưa?”
“Đã sắp xếp xong rồi.”
Tôi gật đầu hài lòng, mở phòng livestream lên.
Tốc độ mạng lúc nhanh lúc chậm, cùng với màn hình thỉnh thoảng lại đen ngòm, khiến khóe môi tôi hài lòng nhếch lên.
Quả nhiên, mua chuộc đội ngũ lao công bên đó, cứ 5 phút rút dây mạng một lần, cứ 10 phút ngắt cầu dao điện một lần, đúng là một lựa chọn sáng suốt.
Nhân tiện cũng nói thêm, quá trình mua chuộc đội ngũ lao công bên đó thuận lợi đến bất ngờ, bởi vì đội ngũ lao công bên đó tổng cộng chỉ có ba người, bọn họ phụ trách dọn dẹp cả tòa nhà, mà lương tháng lại chỉ có 2000 tệ.
Cô lao công phụ trách dọn dẹp nhà vệ sinh là người đồng ý dứt khoát nhất.
【Được được được, không vấn đề gì, chuyện này kể cả cậu không đưa tiền thì dì cũng giúp! Cậu không biết đâu, cái lão tổng của bọn tôi suốt ngày làm bậy trong nhà vệ sinh, ban ngày ban mặt mà hai người cứ rên rỉ trong đó, trai gái gì cũng lôi tuột vào nhà vệ sinh, không biết thuê phòng à!】
【Cái chổi trong nhà vệ sinh trông như đít gà bị chồn vặt sạch lông, chỉ còn lại một nhúm thôi, lần nào xin đổi chổi mới cũng không cho, trong khi mấy cái loại áo mưa của lão thì đổi xoành xoạch, nào là gân, nào là gai.】
【Còn cái giẻ lau nữa, chỉ còn lại hai mảnh vải, rách nát như đồ cổ từ thời Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung truyền lại ấy, thế mà cũng không cho đổi! Lần đó tôi vào dọn dẹp, lão làm chuyện tốt mà không thèm đóng cửa, còn rên to hơn, kêu cái gì mà “giẻ rách”, “sắp hỏng rồi”, tôi chỉ muốn ném luôn cái giẻ lau vào, cho bọn họ xem cái gì mới gọi là giẻ rách thật sự!】
Theo lời trợ lý, bọn họ là bạn thân, nghỉ hưu rồi nhưng nhàn rỗi không chịu được nên ra ngoài làm lao công, không phải vì tiền, mà chỉ để giết thời gian. Tòa nhà này chính là của con trai cô lao công dọn nhà vệ sinh kia.
Ban đầu họ nghĩ, cùng nhau làm việc ở đây, ngày nào cũng được gặp chị em bạn già, còn được hóng chuyện, ai ngờ lại gặp phải một công ty như thế này, cũng coi như là đấu sức với nhau, muốn xem công ty này còn có thể gây ra chuyện gì, bao giờ thì sập tiệm.
Tôi vô cùng kinh ngạc.
Tôi từng nghĩ gã đàn ông này sẽ là một đối thủ có chút thú vị, không ngờ hóa ra lại là một tên háo sắc ngu ngốc từ trong ra ngoài.
Thế là, buổi livestream này đã kết thúc trong sự hoài nghi và chửi bới của công chúng.
Chắc là trong một thời gian dài sắp tới, cái tên tập đoàn Tâm Hưng sẽ gắn liền với danh hiệu “Cái công ty ngay cả đến livestream của mình cũng không lo nổi, thế mà còn đòi quảng bá sản phẩm công nghệ cao”.
Tôi tưởng rằng cuộc chiến thương trường này đến đây là kết thúc, không ngờ vừa quay đầu lại thì tôi đã bị bắt cóc.
“Hừ, chàng trai, cậu giỏi lắm!” Hắn ta ngồi xổm trước mặt tôi, vỗ vỗ vào má tôi, “Cậu đã thành công chọc giận tôi rồi đấy.”
Tôi lờ đi hành động mang tính sỉ nhục của hắn ta, nhanh chóng liếc nhìn xung quanh.
Một nhà kho bỏ hoang.
Tôi vẫn đang mặc bộ vest dự tiệc, bộ vest này là hàng may đo thủ công mất một tháng trời, giờ đã nhàu nhĩ nhăn nhúm như một miếng dưa muối khô.
Lần trước gặp phải tình huống này là lúc gặp người phụ nữ vụng về làm vỡ chiếc cốc cà phê yêu thích của tôi.
“Tại sao lại bắt cóc tôi?”
“Cậu thật sự nghĩ rằng tôi không biết mấy trò mèo vặt vãnh mà cậu bày ra sao? Được rồi, cậu đã thắng, tôi đã hoàn toàn bị cậu thu hút sự chú ý rồi đấy.”
Tôi: …
“Tôi không cho rằng một bại tướng dưới tay tôi còn có giá trị gì để tôi phải tốn công tốn sức đối phó.”
“Hay là trong đầu anh chỉ toàn rác rưởi bẩn thỉu, nhìn thấy cái gì cũng chỉ nghĩ đến chuyện lên giường?”
Không đúng, theo cái nết của gã này thì chắc là hắn ta nhìn ai cũng sẽ liên tưởng đến nhà vệ sinh mới phải.
Gã đàn ông nghe vậy thì cười lạnh một tiếng, “Lạt mềm buộc chặt.”
Tôi thản nhiên đáp: “Ai lại đi lạt mềm buộc chặt với một kẻ bắt cóc?”
Đây cũng là điều tôi không thể hiểu nổi.
Cơ nghiệp của hắn ta vẫn còn đó, tuy hiện tại đang nợ nần chồng chất, nhưng chỉ cần trụ được qua giai đoạn này, hắn ta sẽ trở thành thương hiệu lớn thứ hai chỉ sau công ty tôi. Số tiền đó rồi sẽ quay trở lại túi hắn ta, dù sao thì hắn ta cũng là công ty duy nhất trên thế giới nắm giữ công nghệ tương đương với công ty tôi.
Thế mà hắn ta lại nghĩ quẩn, đi bắt cóc tôi.
Nếu hắn ta phải ngồi tù vài năm rồi mới ra, công nghệ thay đổi từng ngày, những công nghệ cao của mấy năm trước quay đi quay lại đã thành lạc hậu, chưa kể công ty này chưa chắc đã còn chỗ cho hắn ta.
Hơn nữa, lùi một bước mà nói, các quản lý cấp cao của Tâm Hưng có thật sự trung thành giữ gìn doanh nghiệp, chờ hắn ta trở về không? Tâm Hưng vốn đã đứng trên bờ vực phá sản, là hắn ta một tay cứu sống cả công ty. Bây giờ không có hắn ta, đám quản lý cấp cao kia e là không giữ nổi doanh nghiệp này đâu.
Thượng bất chính hạ tắc loạn, có một ông chủ suốt ngày lôi người vào nhà vệ sinh thì khó tránh khỏi việc sẽ có những thuộc hạ động dục ở nhà vệ sinh, ở văn phòng, hay thậm chí ở bất kỳ nơi công cộng nào.
Tiếc là đám thuộc hạ đó không có sức mạnh kỳ lạ như tổng tài Tâm Hưng, không thể có được công nghệ tiến triển song song với công ty tôi.
Khả năng là có đến tám phần, đến lúc hắn ta ra tù, công ty đã không còn tồn tại nữa rồi.
Thế nhưng, là tổng tài của một công ty lớn, hắn ta lại không hề có nhận thức này, quay ngoắt đi bắt cóc tôi. Hành vi này không giống một vị tổng tài đang nắm giữ miếng cơm manh áo của hàng nghìn người, mà giống một tên du côn sĩ diện hão hơn.
Hắn ta dùng một tay siết lấy cằm tôi, ánh sáng mờ ảo trong nhà kho khiến đường quai hàm sắc bén của hắn ta cũng trở nên mơ hồ. Hắn ta híp mắt, nhìn tôi từ trên cao xuống: “Ở cùng tôi mà còn dám lơ đãng? Hử? Cậu đang nghĩ gì?”
“Tôi đang nghĩ, anh sẽ phải vào tù ngồi bao lâu.”
Sắc mặt gã đàn ông biến đổi, hắn ta cười lạnh, tay trượt xuống, một tay bóp lấy cổ họng tôi, một tay bắt đầu cởi cà vạt của chính mình. “Vốn dĩ muốn đợi cậu cam tâm tình nguyện thần phục tôi, nhưng đã muốn tống tôi vào tù thì tôi sẽ chiếm lấy cậu trước!”
“Muốn tống tôi vào tù ư, tôi muốn xem thử xem, một Tổng tài đường đường chính chính như cậu có mất mặt không!”
Hắn ta rất hiểu đạo lý vừa đấm vừa xoa, nói lời cay độc xong lại dịu giọng: “Đừng sợ, tôi sẽ không làm cậu đau đâu, cậu sẽ thích cảm giác này thôi.”
Tốt lắm, trước đây chỉ có kẻ nhòm ngó 18cm của tôi, vậy mà giờ lại có thằng đàn ông nhòm ngó đến cả cúc hoa của tôi!
Tôi khàn giọng nặn ra mấy tiếng từ trong cổ họng: “Đợi đã…”
Gã đàn ông hơi nới lỏng tay một chút, bàn tay lỏng lẻo đặt lên cổ tôi, cười nói: “Sao, đại tổng tài, định mềm mỏng rồi à?”
Tôi nói: “Tôi vẫn luôn thắc mắc, những công nghệ đó anh lấy ra bằng cách nào, tại sao lại có thể đồng bộ được với công ty tôi.”
Không biết gã đàn ông nghĩ đến điều gì, trên mặt thoáng qua một tia u ám, hắn ta cười âm trầm: “Đó là một bí mật.”
Tôi lại nói: “Xem ra quả thật không phải do anh tự mình lấy ra, e là anh chẳng hiểu gì về những sản phẩm mà mình tạo ra cả.”
Tôi nhếch môi: “Dù sao thì, một vị tổng tài dành thời gian ở trong nhà vệ sinh còn nhiều hơn ở văn phòng, thế thì làm sao mà hiểu được sản phẩm của mình chứ.”
Trong mắt gã đàn ông lóe lên vẻ tức giận: “Rốt cuộc mày muốn nói gì?”
Tôi khẽ bật cười, rồi đột ngột dùng sức, nghiêng mạnh cả người lẫn ghế sang một bên! Cùng lúc đó, một cây kim gây mê bắn trúng gã đàn ông, cửa lớn nhà kho bị đạp tung, cảnh sát nhanh chóng ập vào đè hắn ta xuống đất.
Trợ lý ngược sáng chạy về phía tôi, động tác nhanh nhẹn đỡ tôi dậy, cởi dây trói.
Tôi cử động cổ tay, từ trên cao nhìn xuống đôi đồng tử đã nhuốm bụi đất và dần dần tan rã của hắn ta.
“Một trong những chức năng quan trọng nhất của Trí Não là báo động khi bị tấn công và định vị vệ tinh, đồ ngu.”
Hết chương 8.
