Chương 8: Bắt Chuột Núi
Bầy lợn con mới mua về vẫn còn nhỏ quá, lại vừa tới môi trường xa lạ, cơ thể vẫn còn yếu ớt nên chưa thể thả ngay lên núi được. Ứng Không Đồ xắn tay áo lên, dọn dẹp lại căn phòng chứa nông cụ ở một góc sân để làm nơi nuôi tạm bầy lợn.
Ứng Không Đồ vốn có rất nhiều năm kinh nghiệm nuôi lợn, đón lợn con về nhà, việc đầu tiên hắn làm là điều chỉnh lại thói quen ăn uống của chúng. Nếu nuôi lợn vì mục đích kinh tế, tốt nhất là nên cho chúng ăn thức ăn đã nấu chín. Nhưng mục đích của hắn lại không nằm ở đó, thế nên hắn cũng chẳng có ý định cho ăn đồ chín làm gì.
Bầy lợn con hiện tại vẫn còn non nớt yếu ớt lắm. Trước mắt chủ yếu là cho chúng ăn lá rau trộn với cám gạo, đợi qua một thời gian nuôi dưỡng cứng cáp hơn, hắn sẽ trộn thêm rau dại, cỏ dại vào để bầy lợn từ từ thích ứng. Lợn con không thể nhốt mãi ở nhà, vậy nên hắn dự định dựng một cái lán nhỏ ngay cạnh mảnh vườn trồng rau trên núi Vụ Xuyên, đợi lán dựng xong, hắn sẽ đưa bầy lợn lên núi Vụ Xuyên chăn thả tự do.
Sáng hôm ấy, Ứng Không Đồ lên núi từ lúc tờ mờ sáng. Việc dựng lán vốn dĩ chẳng có gì rắc rối, thế nhưng để dựng được một cái lán vừa chắc chắn lại vừa bền bỉ thì đòi hỏi phải có chút kỹ thuật, hơn nữa cũng phải tốn ròng rã vài ngày. Mà lúc này, thứ hắn không thiếu nhất chính là thời gian.
Ứng Không Đồ dạo quanh khu rừng một vòng, hắn chọn chặt vài thân cây nhỏ sinh trưởng kém, mọc ẩn dưới tán lá rậm rạp, rồi kéo tất cả về bãi đất trống. Những cành lá vướng víu cũng nhanh chóng bị róc sạch, trong không khí bắt đầu thoang thoảng mùi hương đắng chát nhưng thanh mát đặc trưng của nhựa cây.
Ứng Không Đồ khá thích mùi hương này, hắn hít sâu một hơi, lại chợt nhận ra trong làn gió còn thoang thoảng một mùi hương khác lạ. Đó là hương thơm ngai ngái, ấm áp, hòa quyện giữa ánh nắng mặt trời và lông mèo. Hắn nương theo hướng mùi hương đưa mắt nhìn sang, giữa rừng cây rậm rạp thấp thoáng một đốm lông cam trắng đan xen vào nhau.
“Phi Tiêu?” Ứng Không Đồ đặt nhánh cây xuống đất, vẫy tay gọi con mèo, “Mi tới rồi à?”
Chú mèo mướp màu cam vểnh cao chiếc đuôi, khoan thai bước đến trước mặt Ứng Không Đồ, rồi dụi dụi cái đầu nhỏ vào chân hắn: “Meo.”
Ánh mắt Ứng Không Đồ bất giác dịu lại, hắn khom người vuốt ve đỉnh đầu chú mèo, tiện tay gãi nhẹ dưới cằm nó mấy cái: “Hôm nay lên núi sớm thế cơ à?”
Mèo cam ngoan ngoãn ngồi xổm bên chân Ứng Không Đồ, nó híp đôi mắt lại, ưỡn cái ngực đầy lông ra, trong cổ họng còn phát ra tiếng “khò khè, khò khè”, trông có vẻ rất tận hưởng.
Ứng Không Đồ mỉm cười, móc từ trong túi áo ra một khúc cá được bọc cẩn thận bằng lá chuối, đặt ngay trước miệng nó: “Ăn đi này.”
Khúc cá này vốn là cá bắt từ hồ chứa nước mang đi sấy khô, bên ngoài còn tẩm thêm một lớp bột thịt thơm phức. Đây là món ăn vặt Ứng Không Đồ cất công chuẩn bị riêng cho Phi Tiêu. Chú mèo mướp dùng cái mũi hồng hồng ngửi ngửi ngón tay hắn, lại nịnh nọt liếm láp hai cái, sau đó mới vội vàng ngoạm lấy khúc cá, đặt xuống đất rồi nhóp nhép ăn ngon lành.
Ứng Không Đồ mặc kệ nó, hắn lại tiếp tục róc thân gỗ, hì hục dựng lán trên bãi đất trống vừa dọn. Thực ra thì, nếu dùng gạch đá để xây thì cái lán sẽ kiên cố và khó hỏng hóc hơn, gạch đá thời nay cũng chẳng hề đắt đỏ gì. Nhưng Ứng Không Đồ không muốn băm vằm ngọn núi này thành một mớ hỗn độn, vậy nên hắn thà tận dụng nguyên liệu có sẵn tại chỗ để dựng một chiếc lán gỗ.
Hiện tại đàn lợn con còn quá nhỏ, vẫn cần một mái che để che mưa che nắng, làm chỗ nghỉ ngơi qua đêm. Đợi sau này chúng lớn thêm chút nữa, trở thành những con lợn da dày thịt béo thì chẳng cần phải cẩn thận như thế làm gì, lúc ấy, dẫu chỉ giăng tạm một tấm bạt che mưa giữa rừng cũng là quá đủ rồi.
Chẳng bao lâu sau chiếc lán đã hoàn thành, Ứng Không Đồ chuyển bầy lợn con lên núi, vẫn đều đặn mang thức ăn lên cho chúng mỗi ngày. Rất nhanh sau đó bầy lợn con cũng đã quen với cuộc sống chăn thả, chúng tung tăng chạy nhảy khắp khu rừng, chỉ khi nào đến giờ ăn hoặc đi ngủ mới lững thững quay về lán. Ứng Không Đồ nán lại quan sát chúng một thời gian, hắn nhận thấy bầy lợn nhỏ này thích ứng với cuộc sống hoang dã cực kỳ tốt, chúng say sưa sục sạo tìm đủ loại rau dại và quả rừng để ăn, nhưng lại chẳng mấy khi cắn xé vỏ cây hay phá hoại gì.
Kể từ khi có đàn lợn nhà ở đây, quả nhiên bầy lợn rừng cũng kiêng dè, hiếm khi bén mảng tới gần. Có lẽ là vì nguồn thức ăn ở khu vực này vốn chẳng nhiều nhặn gì, bầy lợn rừng cũng không muốn mạo hiểm tiến vào một nơi vừa thiếu thốn lại vừa tiềm ẩn nguy cơ.
Khu vực quanh vườn rau nhỏ lại dần trở lại thời yên bình vốn có.
Vườn rau nhỏ nằm gọn trong hàng rào trúc của Ứng Không Đồ cũng đang thi nhau phát triển, luống rau muống hắn trồng đã đến kỳ thu hoạch, cọng rau cắt xuống vừa giòn vừa non, tươi xanh mơn mởn. Hắn đem rau muống xào chung với chao hoặc thịt bò, hương vị phải nói là ngon tuyệt đỉnh. Mấy luống cà chua, ớt, cà tím trồng kế bên cũng lác đác trổ hoa. Ước chừng khoảng hơn hai mươi ngày nữa là có thể thu hoạch lứa quả đầu tiên rồi.
Ứng Không Đồ đang lúi húi nhổ cỏ dại cho vườn rau.
Thời tiết ngày một oi bức, cỏ dại cũng theo đó mà mọc lên như nấm. Hắn tưới nước bón phân cho rau thế nào thì phân bón và nước cũng nuôi cỏ dại như thế, chúng cũng sinh sôi nảy nở, mọc lên xanh tốt um tùm. Nếu không nhờ hắn chăm chỉ dọn cỏ, e là đám cỏ dại này sớm muộn gì cũng nuốt chửng cả vườn rau.
Lúc Ứng Không Đồ đang cúi đầu nhổ cỏ, thì từ phía cánh rừng bên trên vườn rau bỗng vang lên tiếng kêu đầy vẻ cảnh cáo của Phi Tiêu.
Tiếng meo như gầm gừ, khàn đặc và hung dữ, khác hẳn với chất giọng nũng nịu nheo nhéo thường ngày của nó.
“Phi Tiêu?” Ứng Không Đồ ngừng tay, ngước mắt nhìn lên núi. Khu rừng bỗng chốc lại tĩnh lặng không một tiếng động. Hắn đứng yên tại chỗ chờ mấy giây, sợ chú mèo mướp đụng phải thú dữ trong rừng, hắn vội xách cuốc lao nhanh về hướng đó.
Chẳng mấy chốc hắn đã thấy Phi Tiêu đang đứng giữa bãi đất trống. Nó hơi hạ thấp thân mình, cúi gằm đầu nhìn chằm chằm vào đám cỏ dại ngay dưới móng vuốt.
“Sao thế?” Ứng Không Đồ cất bước đi tới, “Có rắn à?”
Phi Tiêu không ngẩng đầu lên, ngay khi Ứng Không Đồ vừa bước tới gần, nó bất thình lình thọc mạnh móng vuốt vào khe nứt trên mặt đất, chỉ dùng hai chân sau để trụ vững, hai chân trước của nó cào bới liên tục, chẳng mấy chốc mà bộ vuốt sắc bén đó đã lôi ra một con chuột núi. Con chuột núi vừa ngoi lên mặt đất đã muốn bỏ chạy, nhưng Phi Tiêu đã nhanh như chớp cúi đầu cắn phập xuống, ngoạm chặt lấy con mồi.
Đến lúc này, chú mèo mướp mới chịu ngước mắt lên nhìn Ứng Không Đồ: “Meo.”
“Giỏi lắm.” Ứng Không Đồ vươn tay xoa xoa đầu nó, rồi đưa mắt nhìn con mồi, “Con chuột núi này to thật đấy.”
Con chuột núi này ít nhất cũng phải nặng đến hai cân, với vóc dáng cỡ như Phi Tiêu mà khi ngoạm nó còn suýt chút nữa đã không ngậm nổi.
Phi Tiêu ưỡn cái ngực bông xù lên, đôi mắt màu cam ánh lên vẻ kiêu ngạo: “Meo!”
Rừng sâu vốn là nhà của vô số loài động vật hoang dã, trong chuỗi thức ăn, họ nhà chuột nằm ở dưới tầng đáy, đồng thời cũng là loài có số lượng đông đảo nhất, vậy nên khi Ứng Không Đồ thấy Phi Tiêu bắt được chuột núi cũng chẳng mấy bận tâm. Thời tiết đang dần ấm lên, các loài động vật hoang dã lần lượt bước vào kỳ sinh sản, bản thân loài chuột sinh sôi nảy nở cực kỳ nhanh, số lượng nhiều cũng là chuyện hết sức bình thường. Thế nhưng sau khi bắt gặp bóng dáng lũ chuột núi thêm vài lần nữa, Ứng Không Đồ mới phát hiện có gì đó không ổn, hình như số lượng các loài chuột trong khu rừng này đã đông đúc quá mức rồi.
Hôm ấy, hắn gác lại mọi việc, rảo bước lên núi để kiểm tra cẩn thận lại một lần. Phi Tiêu đã sang nhà hắn từ sớm, nó cứ đủng đỉnh đi theo gót chân hắn lên núi, một người một mèo tản bộ dưới ánh nắng ban mai. Giữa lưng chừng núi, sương mù sớm mai giăng kín lối, không khí mang theo mùi hương đặc trưng của rêu phong và cây cỏ.
Ứng Không Đồ vừa đi vừa quan sát tình trạng cây cối xung quanh, hễ Phi Tiêu đi mỏi chân là nó sẽ ngồi bệt xuống đất không chịu bước tiếp, lúc đó hắn lại ẵm nó lên rồi bế nó đi một đoạn.
Rất nhanh sau đó hắn đã nhận ra, số lượng chuột ở đây thực sự đã vượt xa sức tưởng tượng của mình, mà sức tàn phá của chúng cũng vô cùng mạnh mẽ. Rất nhiều cây sa mộc, thông dầu, vân sam hay phong đỏ trên núi đều gặm nhấm cắn phá, thân của không ít cây sa mộc bị bóc nham nhở, lộ cả phần gỗ nhẵn thín bên trong. Thê thảm hơn nữa là, vô số gốc thông Hoa Sơn còn bị gặm đứt cả rễ, dưới gốc cây bị khoét thành từng cái hang, đất đai bị bới tung tóe ra ngoài.
Hèn chi dạo gần đây cây cối phát triển kém đi thấy rõ, Hắn cứ ngỡ là do thời tiết hanh khô nên lá cây mới rũ rượi, ai ngờ đâu đã bị lũ chuột này gặm nhấm tan hoang từ thuở nào rồi. Nhiều loài động vật trong rừng khi hoạt động đều có những con đường cố định, và ở loài chuột, khuynh hướng này lại càng đặc biệt rõ rệt hơn.
Ứng Không Đồ ngồi xổm xuống tìm kiếm một chốc, rất nhanh sau đó hắn đã phát hiện ra một “đường chuột chạy” –– con đường mòn do một con chuột nào đó di chuyển quanh năm suốt tháng mà thành, những vết giẫm đạp và cắn phá hằn lên cực kỳ rõ nét. Thấy Ứng Không Đồ ngồi xổm xuống, Phi Tiêu tò mò luồn lách qua chân hắn kêu: “Meo.”
“Suỵt.” Ứng Không Đồ ấn nhẹ xuống phần gáy con mèo, hạ giọng dặn dò, “Đừng kêu.”
Phi Tiêu khẽ nhón chân, nhẹ nhàng bước từng bước êm ru, chiếc đuôi rủ xuống, quả nhiên không kêu thêm tiếng nào nữa. Thay vào đó, ánh mắt nó nương theo tầm nhìn của Ứng Không Đồ, đăm đăm hướng về phía trước. Ứng Không Đồ vừa nhìn đã biết nó đang tiến vào trạng thái rình mồi, hắn khẽ vuốt dọc sống lưng nó: “Mèo ngoan, bắt giúp tao một con chuột núi nhé.”
Chú mèo ngửa đầu lên nhìn chóp cằm của Ứng Không Đồ, lí nhí kêu một tiếng: “Meo?”
Ứng Không Đồ vươn tay chỉ về phía cuối con đường chuột chạy: “Thấy không? Chỗ rễ cây kia có một cái hang chuột đó, chắc chắn là bên trong có chuột núi đang trốn đấy.”
Phi Tiêu vẫn chưa phản ứng lại được tình hình, Ứng Không Đồ đành đẩy nhẹ mông nó một cái, hối thúc nó mau tiến lên. Dường như lúc này chú mèo mướp mới lờ mờ ngộ ra, nó lạch bạch chạy vài bước, đến ngay trước cửa hang chuột, Phi Tiêu bỗng hạ thấp trọng tâm, cái mũi nhỏ chun lại, ra sức hít ngửi ở bên ngoài cửa hang. Rất nhanh sau đó nó đã ngửi thấy mùi của loài chuột, nó vươn móng vuốt chọc thẳng vào trong đào bới, chân trước bên phải khều không tới, nó lại đổi sang chân trước bên trái, ép sát thân mình xuống, lấy hết sức bình sinh mà moi móc.
Chẳng mấy chốc, bên trong hang đã truyền ra tiếng kêu “chít chít”. Phi Tiêu càng nghe càng hưng phấn, nó đứng thẳng hai chân sau lên, còn hai chân trước thì điên cuồng bới sâu vào trong hang. Moi móc một lúc lâu, thình lình có một bóng đen xẹt qua cửa hang –– con chuột núi trốn bên trong rốt cuộc cũng chạy được ra ngoài. Phi Tiêu hoàn toàn không cần Ứng Không Đồ nhắc nhở, nó chộp ngay một vuốt lên, chuẩn xác đè chặt con chuột xuống dưới đất.
“Meo!” Chú mèo mướp màu cam ngửa đầu lên nhìn Ứng Không Đồ.
Ứng Không Đồ ngồi xổm xuống, xoa xoa cái đầu nhỏ của nó trước: “Không hổ danh là Phi Tiêu!”
Có lẽ Phi Tiêu cũng cảm nhận được lời khen trong giọng điệu của hắn, vậy nên nó lại càng hưng phấn tợn: “Meo!”
Ứng Không Đồ gãi gãi dưới cằm nó: “Để tao xem nào.”
Con chuột núi xui xẻo bị Phi Tiêu tóm được là một con chuột nhung, có lẽ là giống chuột nhắt bụng đen, kích cỡ của nó cũng khá lớn, lúc này đang ra sức giãy giụa hòng thoát thân.
Ứng Không Đồ lôi điện thoại ra chụp một tấm ảnh, rồi cẩn thận ghi chép lại làm tư liệu.
Rất nhanh sau đó Phi Tiêu đã không nén nổi bản tính tò mò, nó bắt đầu vờn con chuột, cứ nới lỏng chân cho con chuột nhung chạy đi, rồi đợi khi đối phương sắp sửa chuồn mất, nó lại giẫm lên cái đuôi con chuột bộp một phát, con chuột nhung định đột phá vòng vây bỏ chạy năm lần bảy lượt, nhưng lần nào cũng đều không thể thoát được.
Ứng Không Đồ vừa tra cứu tư liệu xong, nhìn thấy cảnh này thì không nhịn được mà mỉm cười. Mấy trăm năm trước hắn từng nuôi một con báo lửa, con báo lửa ấy cũng là một thợ săn chuột cừ khôi. Bây giờ, báo lửa đã chẳng còn, nhưng chú mèo mướp màu cam này làm việc cũng ra trò phết. Nghĩ đến đây, Ứng Không Đồ lại đưa tay xoa đầu Phi Tiêu, sau đó tiếp tục chuyến tuần tra.
Sau khi đi một vòng quanh núi, hắn đã nắm được tình hình đại khái. Các loài gặm nhấm trong rừng chủ yếu chia làm hai loài, thứ nhất là chuột và thứ hai là sóc. Loài gặm vỏ cây đa phần là họ sóc, điển hình như sóc chuột hay sóc bụng đỏ. Còn loài chuyên đào phá rễ cây đích thị là đám chuột, ví dụ như chuột đồng, chuột nhung hay chuột núi. Số lượng sóc và chuột quá lớn rất dễ làm bùng phát nạn chuột núi, tình hình hiện tại đang cực kỳ không khả quan.
Ứng Không Đồ khẽ cau mày, hắn chụp lại hàng loạt những hang chuột điển hình và dấu vết chuột hoạt động, đệ trình thẳng lên Cục Lâm nghiệp và Thảo nguyên của huyện. Nạn chuột núi vẫn luôn là loại hình sinh vật gây hại nghiêm trọng cho hệ sinh thái, năm nào cũng có những địa phương bùng phát dịch chuột núi. Số lượng chuột trên núi Tình Phương đã nhiều đến thế này, e rằng tình trạng ở các ngọn núi xung quanh còn kinh khủng hơn.
Báo cáo xong xuôi, Ứng Không Đồ tiếp tục đi tuần tra trên núi. Rất nhanh sau đó chuông điện thoại của hắn bỗng reo vang, hắn liếc nhìn đồng hồ thông minh trên cổ tay, là một dãy số lạ. Ở cái huyện lị bé tẹo này ít người lạ lắm, ngay cả nhân viên giao hàng cũng có người cố định, hiếm khi có số lạ gọi đến. Ứng Không Đồ nhìn màn hình một hồi, đắn đo giây lát rồi quyết định nghe máy.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của một người đàn ông trung niên: “Xin chào, cho hỏi có phải cậu là Ứng Không Đồ không?”
Ứng Không Đồ đáp: “Đúng vậy, ông là…”
“Tôi là Bùi Nhạc Cửu, Phó Trạm trưởng Trạm Kiểm lâm phụ trách khu vực của chúng ta, vừa rồi tôi có nhận được báo cáo, nói rằng trong rừng chúng ta có nguy cơ bùng phát nạn chuột phải không?”
“Tôi cũng không chắc có phải là nạn chuột hay không, chỉ thấy số lượng cây cối bị lũ chuột phá hoại khá nhiều, hang chuột cũng dày đặc.”
Giọng Bùi Nhạc Cửu có chút nghiêm trọng, nhưng thái độ vẫn cực kỳ lịch sự: “Cậu vẫn đang ở trên núi chứ? Có thể dẫn chúng tôi đi xem hiện trường nạn chuột được không?”
Ứng Không Đồ ngập ngừng một chút rồi nói: “Tôi đang ở trên núi Tình Phương.”
“Núi Tình Phương cũng được, nếu cậu không phiền, tôi sẽ dẫn người lên đó xem xét tình hình nhé?”
Dù sao thì chuyện trên núi cũng chẳng có gì phải giấu giếm, Ứng Không Đồ nhanh chóng nói sơ qua vị trí đại khái của mình.
Tốc độ làm việc của Bùi Nhạc Cửu và đội ngũ kỹ thuật viên rất nhanh, chỉ hơn mười phút sau, bọn họ đã phóng xe máy tới tận chân núi, ba người hội họp trên đỉnh núi.
Bùi Nhạc Cửu lấy ống tay áo quệt mồ hôi trên mặt, sau khi chào hỏi Ứng Không Đồ xong, ông vội vàng giải thích: “Hôm qua bên chúng tôi vừa nhận được báo cáo, nói rằng khu vực Ô Đặc Lạp đã bùng phát nạn chuột núi, tàn phá mất hơn năm ngàn mẫu rừng phòng hộ và rừng cây bụi.”
Hèn chi bọn họ lại đến nhanh đến thế, Ứng Không Đồ vừa nghe đã hiểu ngay: “Thời tiết dần ấm lên, rất dễ xảy ra nạn chuột… Mọi người đi theo hướng này nhé.”
Ứng Không Đồ dẫn Bùi Nhạc Cửu và kỹ thuật viên đến mấy khu vực bị chuột phá hoại nặng nề nhất: “Tôi không phải dân chuyên nghiệp, chỉ cảm thấy quanh đây có khá nhiều sóc bụng đỏ, sóc chuột và chuột nhung.”
Tuy Ứng Không Đồ không quen thuộc với những danh từ chuyên ngành của các loài gặm nhấm, nhưng tài quan sát tìm hang chuột, đường chuột chạy của hắn thì phải nói là tuyệt kỹ. Hắn lần lượt chỉ ra từng cái hang, từng đường mòn do chuột để lại.
Bùi Nhạc Cửu và kỹ thuật viên đứng bên cạnh liên tục chụp ảnh, rồi nhanh chóng ghi chép lại.
Rất nhanh sau đó kỹ thuật viên đã đưa ra kết luận chắc nịch: “Cái này chắc chắn là nạn chuột núi rồi, mật độ chuột trên một hecta rừng ở đây đã vượt quá hai mươi con rồi, với một khu rừng trưởng thành như thế này, cứ trên mười con một hecta là đã bị tính thành nạn chuột rồi.”
Sắc mặt Bùi Nhạc Cửu khẽ biến đổi: “Nạn chuột nghiêm trọng à?”
Kỹ thuật viên lắc đầu: “Chắc là chưa đến mức đó đâu, tình trạng này trông có vẻ như mới phát sinh thôi, chúng ta cần phải tiếp tục theo dõi.”
Bùi Nhạc Cửu chau mày: “Thế thì cũng phải tiến hành rải bả rồi.”
Kỹ thuật viên dặn dò: “Vẫn phải khảo sát thêm để xác định tình hình cụ thể đã.”
Bùi Nhạc Cửu quyết đoán: “Đi ngay bây giờ đi.”
Nói xong, Bùi Nhạc Cửu ngẩng đầu nhìn Ứng Không Đồ: “Không Đồ này, bốn ngọn núi bên phía cậu cũng phải đồng loạt tiến hành phòng chống. Phiền cậu theo dõi sát sao tình hình chuột thêm một chút nhé? Hoặc nếu cậu thấy bất tiện, cứ để người bên chúng tôi làm cũng được.”
Ít nhiều gì Bùi Nhạc Cửu cũng biết một chút về thân phận của Ứng Không Đồ, đơn xin lắp đặt thiết bị phòng chống lợn rừng ở khu vực này đợt trước là chính tay ông đã ký duyệt mà.
Ứng Không Đồ hỏi: “Nếu đã xác định là nạn chuột núi rồi, vậy thì bên ông dự định dùng biện pháp gì để xử lý?”
Bùi Nhạc Cửu đáp: “Trước mắt chủ yếu vẫn là rải bả chuột có độc tính thấp, ngoài ra còn bố trí thêm bẫy kẹp, tìm người chuyên nghiệp lên đào hang bắt chuột sống.”
Kỹ thuật viên bổ sung thêm: “Bên Ô Đặc Lạp vừa phát triển thành công một loại virus đậu mùa trên chuột, tuy nhiên muốn dùng thì phải làm đơn xin cấp phép, mà cũng chưa biết là có xin được hay không.”
Bùi Nhạc Cửu như đoán được Ứng Không Đồ đang suy nghĩ điều gì, ông vội nói thêm: “Chúng tôi cũng rất chú trọng đến vấn đề sinh thái, vậy nên cho dù có rải bả thì cũng chỉ dùng loại thuốc có độc tính thấp hoặc bả chuyên dụng nhắm vào loài chuột, cố gắng giảm thiểu ảnh hưởng lên các loài động thực vật khác.”
Ứng Không Đồ âm thầm cân nhắc trong lòng một lát, sau đó gật đầu: “Được, tôi sẽ hỗ trợ giám sát. Chuyện này phải làm phiền các ông rồi.”
Bùi Nhạc Cửu xua tay: “Có gì đâu mà phiền, đây vốn là trách nhiệm mà chúng tôi nên làm. Giờ chúng tôi sang mấy ngọn núi khác kiểm tra tình hình trước nhé?”
Ứng Không Đồ tiễn bọn họ ra đường mòn: “Được.”
Bùi Nhạc Cửu vẫy tay: “Hẹn gặp lại cậu sau.”
Hết chương 8.
Tác giả có lời muốn nói:
Chú thích: Báo lửa (Kim miêu – beo vàng châu Á), thuộc bộ ăn thịt, họ Mèo, là một loài động vật họ mèo có kích thước trung bình, không phải hổ đâu nha.
