Chương 8: Oan Gia Ngõ Hẹp
Sau lễ đản thần, trong cung có phần yên tĩnh hơn. Bên trong thư phòng, Chung Ly Dao đang ngồi ngay ngắn, tay cầm bút luyện chữ, trong bình ngọc trên bàn cắm một cành lạp mai, trắng trong như tuyết. Tay y múa bút như mây bay nước chảy, miệng lại thong thả hỏi: “Bây giờ, ngươi đã biết ‘Thanh Vân Lệnh’ này là vật gì không?”
Tạ Nhị đang mài mực cho y trước bàn, lúc này bèn đáp: “Có nó rồi, ta liền có thể cùng ca ca đi học.”
Đức An hòa ái nhắc nhở: “Tạ công tử, vẫn nên xưng hô là ‘Điện hạ’ thì hơn, trong cung đông người lắm miệng, không tiện tùy ý như vậy.”
“Không sao.” Chung Ly Dao cười nói: “Ở trong cung cứ gọi là ‘ca ca’, ngày sau nếu ra khỏi Đông Cung, đổi lại xưng hô cũng không muộn.”
“Nhưng… khi nào ta mới có được ‘Thanh Vân Lệnh’?” Tạ Nhị hỏi.
Chung Ly Dao nói: “Có được Thanh Vân Lệnh chỉ là có tư cách tham gia kỳ thi tuyển thôi, mà kỳ thi tuyển này lại vô cùng nghiêm ngặt, sẽ do các lão sư dạy Tam văn là Thi, Phú, Dịch và Lục nghệ là Lễ, Nhạc, Xạ, Ngự, Thư, Số của Thái Học, mỗi môn chọn ra một vị, để khảo hạch chín mục này, kết quả phải do chín vị lão sư cùng nhau bàn bạc thông qua thì mới được.” Y ngừng một lát rồi mới nói: “Ít nhất cần cả chín mục đều đạt và phải có một môn xuất sắc vượt trội.”
Tạ Nhị hỏi: “Nhưng mà ca ca ơi, ta chưa từng học Tam văn Lục nghệ, làm sao mới có thể qua được chuẩn thí?”
Chung Ly Dao không đáp mà hỏi ngược lại: “Ngươi có thấy hoa mai trước bàn không? Hoa mai không tranh đua với trăm hoa khoe sắc mùa xuân, sinh vào tháng chạp đông giá, lớn lên trong gió tuyết sương lạnh, ấy vậy mà vẫn trắng trong như tuyết, hương thơm thoang thoảng. Nó sinh ra có khổ không? Cảnh sống của nó có lạnh lẽo không?”
Tạ Nhị gật đầu.
“Như vậy có thể thấy, hương mai thơm từ giá rét mà ra. Hoa còn như thế, huống chi là người? Càng nên không sợ gian nan, không ngại khổ cực, nếu ngươi có lòng muốn vào Thái Học, thì phải gắng sức học hành, khổ luyện chăm chỉ, dốc hết toàn lực, như vậy, mới có thể không hổ thẹn với lòng.”
Tạ Nhị im lặng một lúc rồi nói: “Dốc hết toàn lực thì có thể không hổ thẹn với lòng. Ca ca, ta không muốn không hổ thẹn với lòng.”
“Ồ? Vậy ngươi…”
“Ta muốn cùng ca ca đi học, ca ca ở đâu, ta liền đi tới đó.”
“Nếu đã như vậy thì phải chăm chỉ đấy.” Chung Ly Dao bị hắn làm cho bật cười, đặt bút xuống, lấy từ trên bàn một cuốn Kinh Thi đưa qua: “Ngươi có thể đọc cuốn này trước, mỗi ngày ba bài, phải đọc thuộc lòng, hiểu rõ nghĩa của nó, ngày thường, sau khi trời tối, Bổn cung tan học ở Thái Học về sẽ kiểm tra bất cứ lúc nào.”
“Nếu không biết chữ hoặc không hiểu nghĩa câu, Tạ Nhị có thể hỏi ca ca bất cứ lúc nào không ?”
“Đương nhiên rồi.” Chung Ly Dao nói.
Tạ Nhị tiện tay lật ra một bài, đó là bài thơ trong “Văn Vương chi thập – Văn Vương”: “Vương, quốc khắc, sinh… Duy Chu chi…”
Chung Ly Dao giải thích: “‘Vương quốc khắc sinh, duy Chu chi trinh’. ‘Duy’ chỉ sự bảo toàn, suy xét, mang ý nghĩa nhanh nhẹn, thông tuệ. ‘Trinh’ vốn chỉ loại gỗ cứng, mang ý nghĩa kiên cường, mạnh mẽ; ngày nay, thực ra được viết là ‘Trinh’, càng có ngụ ý cát tường.”
Nói xong, một lúc sau, Tạ Nhị đột nhiên nói: “Ca ca, ta thích chữ này.”
Chung Ly Dao thấy vẻ mặt của hắn, dường như nghĩ đến điều gì đó, bèn nhấc bút viết lên giấy hai chữ, nét bút phóng khoáng mà thoải mái, đường nét cứng cáp mà mạnh mẽ.
Tạ Nhị đọc: “Tạ, Trinh.”
“Thế nào?” Chung Ly Dao mỉm cười nhìn hắn, nói: “Vốn dĩ cái tên Tạ Nhị này quá thô thiển, thật sự không phải chữ hay, chắc hẳn là đám thị tòng kia tùy tiện đặt cho ngươi một cái biệt danh, hay là đổi cho ngươi thành Tạ Trinh, tên này có được không?”
Tạ Nhị vẫn đang nhìn chằm chằm vào hai chữ trên giấy, một lúc sau, hắn mới nói: “Mẫu thân thường dặn ta phải kiên cường, hóa ra kiên cường chính là Trinh, cát tường cũng là Trinh.”
Chỉ thấy hắn vô cùng vui mừng, nâng tờ giấy lên, hỏi: “Ca ca, có thể tặng tên của ta cho ta được không?”
Chung Ly Dao gật đầu, mỉm cười nhìn hắn: “Đương nhiên rồi.”
Tạ Trinh nhìn y chằm chằm, thỉnh cầu: “Ca ca, huynh có thể gọi tên mới của ta được không?”
“Tạ Trinh.” Chung Ly Dao xoa đầu hắn.
Tạ Trinh bỗng mỉm cười rạng rỡ, giơ tờ giấy lên rồi lao tới ôm lấy eo y, đầu dúi vào lòng y, từ cổ họng bật ra tiếng “Ca ca” khe khẽ.
Chung Ly Dao thoáng kinh ngạc, hơi có chút bối rối không biết phải làm sao, một lúc lâu sau mới từ từ hạ cánh tay đang giơ lên, vỗ nhẹ mấy cái vào lưng hắn, rồi quay đầu nhìn về phía Đức An.
Đức An đành phải nhẹ giọng nhắc nhở: “Tạ công tử, nô tài biết ngài vui mừng, nhưng tuyệt đối không được thất lễ, phải biết chừng mực.”
Tạ Trinh hoàn hồn, vội vàng lùi lại mấy bước rồi hành lễ, chỉ thấy hai mắt hắn hoe đỏ, nhưng chỉ cúi đầu nói: “Xin lỗi ca ca, sau này sẽ không như vậy nữa, xin người thứ tội.”
Chung Ly Dao vẫn mỉm cười nhàn nhạt, chỉ nói: “Không sao, sau này chú ý là được rồi. Ngươi về thay quần áo đi, dùng bữa trưa xong, theo Bổn cung đến giáo trường luyện tập.”
Tạ Trinh gật đầu, lui ra ngoài.
Thấy người đi rồi, Chung Ly Dao lại tiếp tục luyện chữ. Lúc này, tay tuy cầm bút, nhưng lại chỉ ngẩn người ra, một lúc lâu sau y mới hỏi: “Đức An, có phải cậu bé buồn rồi không?”
“Theo nô tài thấy thì đúng là như vậy.” Đức An an ủi: “Tạ công tử tuổi còn nhỏ, nhất thời vui buồn thất thường, đó cũng là chuyện thường tình.”
“Tình cảm tự nhiên, tính cách thuần phác.” Chung Ly Dao bỗng thở dài một tiếng: “Chỉ tiếc là thân ở chốn này, lại không biết là phúc hay họa.”
“Chủ tử, ngài lo xa rồi.” Đức An khẽ nói: “Tạ công tử tuy tính cách thuần phác, nhưng cũng bướng bỉnh lạ thường, không phải sức mạnh nào cũng có thể lay chuyển được.”
Chung Ly Dao nhìn cành mai trên bàn, trầm ngâm suy nghĩ một lúc, rồi lại đặt bút, viết lên tờ giấy Tuyên hai dòng chữ:
Vương quốc khắc sinh, Duy Chu chi trinh;
Tế tế đa sĩ, Văn Vương dĩ ninh.
Qua bữa trưa, hai người cùng dùng bữa.
Vì Tạ Trinh tạm thời ở lại Đông Cung, nên mọi việc ăn uống sinh hoạt đều do Thái tử sắp đặt. Chung Ly Dao lệnh cho Đức Hỉ kề cận chăm sóc, lo toan mọi việc, nếu có gì thiếu thốn, thì phải báo ngay.
Lúc này, Chung Ly Dao đang hỏi hắn: “Mấy ngày nay, có gì bất tiện hay thiếu thốn gì không?”
Tạ Trinh lắc đầu.
“Cơm canh có hợp khẩu vị không?”
Tạ Trinh gật đầu, rồi lại cúi gằm mặt xuống, im lặng ăn cơm.
Chung Ly Dao liếc nhìn Đức An, rồi lại nhìn Đức Hỉ.
Đức An bèn hỏi: “Tạ công tử, có tâm sự gì sao, tại sao lại buồn rầu không vui?”
Tạ Trinh lắc đầu, vẫn không nói gì.
Chung Ly Dao mỉm cười, làm ra vẻ tiếc nuối thở dài: “E là đọc sách mệt mỏi quá rồi, đã vậy, thì nghỉ ngơi một ngày, không đến giáo trường luyện tập nữa vậy.”
Quả nhiên, Tạ Trinh ngẩng mặt lên nhìn y: “Ca ca, ta không mệt, chúng ta đi luyện tập đi.”
Đức Hỉ và Đức An trao đổi ánh mắt với nhau, âm thầm khâm phục.
Tạ Trinh vốn biết được vài chữ, mẫu thân hắn lúc còn sống từng dạy một số bài thơ văn, có những bài cũng coi như thuộc lòng. Thư (thư pháp), Số (toán học) có chỗ tương đồng, nên cũng có chút liên hệ. Nhưng hai môn Xạ (bắn cung), Ngự (cưỡi ngựa) thì chưa từng tiếp xúc, ban đầu không tránh khỏi bỡ ngỡ, Chung Ly Dao bèn dạy từ căn bản, và ra lệnh cho hắn bất kể mưa gió gì cũng đều phải khổ luyện chăm chỉ.
Tạ Trinh nhận lệnh, trong lòng cẩn thận ghi nhớ.
Từ đó về sau, trời sáng liền dậy, đọc sách luyện chữ, học thuộc lòng thơ văn, ghi nhớ sách Lễ, giương cung luyện kiếm, tối đến thổi sênh tiêu, không hề lơ là, nếu có gì khó hiểu hoặc thắc mắc thì sẽ đợi Điện hạ tan học về rồi hỏi rõ từng điều một.
Hôm ấy, từ Thái Học trở về, đến tối vẫn không thấy hắn đâu, Chung Ly Dao bèn hỏi: “Tạ Trinh đâu rồi?”
Thị vệ bèn đáp: “Tạ công tử đến giáo trường luyện tập, hôm nay vẫn chưa về, chắc là do miệt mài luyện tập nên trễ giờ.”
“Ồ?” Chung Ly Dao chắp tay sau lưng: “Đức An, chúng ta đi xem Tạ Trinh thế nào, được không?”
Đức An đã sớm cho người chuẩn bị áo choàng, cúi người mặc vào rồi thắt lại cho y, đưa lò sưởi tay rồi chuẩn bị kiệu lên đường.
Trong giáo trường vô cùng náo nhiệt, kiệu của Đông Cung vừa đến gần, liền có người định vào thông báo, nhưng Chung Ly Dao vén rèm kiệu lên, xua tay. Lập tức mọi người lui xuống, im lặng vào trong viện, lên đài quan sát của giáo trường, chỉ đứng im ở đó, nhìn từ xa.
“Khải nhi cũng ở đó.” Chung Ly Dao nhìn mấy bóng người quen thuộc bên cạnh Tạ Trinh: “Bên cạnh có phải là Phàn Tiêu, con trai của Lan Khánh Đốc phủ Phàn Thân và Doãn Thừa An con trai của Đốc sát Ngự sử Doãn Phong không? Còn một người nữa, hẳn là con trai thứ của Từ Trí Uyên, Từ Chính Phi.”
Đức An trả lời: “Chủ tử có trí nhớ thật tốt, đúng là bọn họ.”
Ánh mắt Chung Ly Dao chăm chú, quan sát một lát, liền thấy Tạ Trinh mấy ngày nay vóc dáng cao lớn hơn, cơ thể cũng ngày càng rắn rỏi hơn, nhìn qua thấy hắn lại càng thêm rắn chắc hơn hẳn so với bạn bè đồng trang lứa.
Lúc này, Tạ Trinh đang đứng vững giương cung, sắc mặt trầm tĩnh, vẻ mặt chuyên chú, chỉ thấy hắn nghiêng người nín thở, cánh tay căng cứng, “vút” một tiếng, một mũi tên bay đi, trúng ngay hồng tâm.
Chung Ly Khải quay đầu nhìn hắn, lại thì thầm mấy câu với những người khác, cách quá xa, nên không nghe rõ được.
Tạ Trinh không hề lay động, trong mắt không có gì khác, chỉ rút thêm một mũi tên từ trong ống tên ra, cứ thế mấy lần, tất cả đều trúng hồng tâm.
Chung Ly Dao mỉm cười nhìn, gật đầu tỏ vẻ khen ngợi: “Có tiến bộ lắm.”
Lại thấy bên kia, Chung Ly Khải hất cằm: “Tạ Nhị, hơn một tháng không gặp, đã có bản lĩnh thế này rồi à?”
Tạ Trinh chắp tay hành lễ với y: “Bẩm Nhị hoàng tử, Tạ Trinh được Thái tử Điện hạ dạy bảo nên mới có tiến bộ.”
Chung Ly Dao mỉm cười gật đầu, Đức An ở bên cạnh cũng khẽ khen ngợi: “Tạ công tử bây giờ hành xử đúng mực, quả thật đã rất hợp lễ nghi.”
“Tạ Trinh? Ta lại thấy cái tên Tạ Nhị hợp với ngươi hơn đấy.” Chung Ly Khải vừa nói vừa nhìn mấy người bên cạnh, khiến mọi người đều khe khẽ cười.
Tạ Trinh chắp tay, nhưng không tranh cãi.
“Thôi được, Tạ Nhị,” Chung Ly Khải tiến lên mấy bước, giả vờ nói nhầm: “À phải rồi, Tạ Trinh, ngươi đã có tiến bộ, hay là cùng bọn ta tỷ thí một phen đi, thế nào?”
Tạ Trinh cất cung, để thị vệ dọn dẹp ống tên, rồi mới lại hành lễ với Chung Ly Khải: “Đa tạ Nhị hoàng tử ưu ái, Tạ Trinh vẫn chưa đủ sức tỷ thí với ngài, hôm nay vẫn còn bài tập chưa hoàn thành, xin ngài…”
“Nói cũng phải, nếu không phải nhờ Hoàng huynh, giờ này ngươi chẳng qua chỉ là một tên đầy tớ hèn mọn, nay được vẻ vang rồi, lại có thể đến nơi này, cùng luyện tập với bọn ta.” Chung Ly Khải giương cung bắn một mũi tên, cũng trúng ngay hồng tâm, hắn ta hài lòng liếc nhìn một cái rồi mới nghiêng đầu nhìn Tạ Trinh: “Hôm nay, nếu ngươi thắng được, Bổn điện sẽ tha cho ngươi một lần, để ngươi tự do đi lại; nếu thua, thì cút khỏi tầm mắt của Bổn điện, thế nào?”
Tạ Trinh cúi đầu, không tranh cãi, chỉ nói: “Bẩm Nhị hoàng tử, Tạ Trinh được Thái tử Điện hạ cho phép luyện tập ở đây.”
Chung Ly Khải nhìn hắn, cười khẩy một tiếng: “Ngươi lấy danh Hoàng huynh ra để ép ta à? Ngươi có biết thân phận của Bổn điện cũng giống như Hoàng huynh không.”
Tạ Trinh nhíu mày, lại nói: “Thái tử Điện hạ là người cao quý nhất trong thiên hạ này.”
“Ngươi!” Chung Ly Khải giơ cung tên lên chĩa vào hắn, cười lạnh nói: “Ngươi dám sỉ nhục Bổn điện, hôm nay, ngươi có tỷ thí hay không?”
Phàn Tiêu ở một bên, khoanh tay nhìn hắn: “Sao không tỷ thí một phen với Nhị Điện hạ? Lẽ nào – ngươi dám không nghe lệnh Điện hạ?”
Từ Chính Phi liếc mắt ra hiệu, Doãn Thừa An lòng đã hiểu rõ, bèn lên tiếng khuyên can: “Nhị Điện hạ không nên kích động, làm bị thương người, sẽ khó ăn nói với Thái tử Điện hạ. Huống chi, Thánh thượng đã hạ chỉ, cho phép hắn nhận Thanh Vân Lệnh, tham gia kỳ thi tuyển của Thái Học rồi, Tạ Trinh đến giáo trường Hổ Bí luyện tập cũng không có gì đáng trách.”
“Ôi chao, Thừa An, ngươi đúng là lằng nhằng.” Phàn Tiêu “chậc” một tiếng, gãi đầu thở dài.
“Người đâu, trói nó lại cho ta.” Chung Ly Khải ném cung tên xuống, quát: “Hôm nay sẽ cho ngươi biết thân phận của Bổn điện.”
Chung Ly Dao nhìn từ xa, không lên tiếng. Trái lại Đức An, cẩn thận hỏi: “Chủ tử, có cần…”
“Không cần nữa.” Nụ cười cuối cùng trên mặt Chung Ly Dao cũng dần biến mất: “Đức An, về cung.”
“Nhưng mà…” Đức An do dự.
Chung Ly Dao giơ tay lên, Đức An liền im bặt, khẽ cúi đầu cung kính chúc phúc, sau đó lập tức sắp xếp người chuẩn bị xe ngựa về cung.
Tháng Chạp là khoảng thời gian thời tiết lạnh nhất, suốt đường gió thổi rít gào từng cơn, nhìn bầu trời trắng xóa, khu vườn u ám mờ mịt, Đức An khẽ bẩm: “Chủ tử gia, e là lại sắp có tuyết rơi rồi…”
Hết chương 8.
Chú thích:
- Đản thần (誕辰): là một cách gọi trang trọng và mang tính tôn kính để chỉ ngày sinh nhật.
