Chương 80: Bị Giày Vò Đến Phát Điên

Chương 80: Bị Giày Vò Đến Phát Điên

 

Trong giờ tự học buổi tối, Quý Nam Tinh đang làm bài tập. Mấy hôm nay Tạ Phán Nhi không chỉ bận rộn mà còn giàu sụ, có chị Vạn Thanh mua nhang cho, cô nàng chẳng thèm làm công cho cậu để kiếm chút nhang khói này nữa rồi, thế là bài tập Quý Nam Tinh cũng đành phải tự mình làm.

 

Làm xong tờ đề toán, Quý Nam Tinh đậy nắp bút lại rồi nói với Tiêu Dã bên cạnh: “Tôi ra ngoài một lát.”

 

Tiêu Dã kéo ghế về phía trước để nhường đường cho cậu: “Đi đâu thế?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Chỉ ở trong trường thôi, không đi xa đâu.”

 

Phải nói với Tiêu Dã một tiếng, chứ nếu cậu ra ngoài quá lâu, e là hắn sẽ chạy đi tìm mất.

 

Tiêu Dã ồ một tiếng, rồi lại nói: “Tôi đi cùng cậu nhé?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không cần đâu, cậu làm bài tập đi.”

 

Nhét lá bùa vào túi, Quý Nam Tinh viện cớ đi vệ sinh, cậu xin phép giáo viên một tiếng rồi đi ra ngoài.

 

Vòng qua hồ nước nhân tạo, dẫm lên những chiếc lá rụng chưa kịp quét dọn trên mặt đất, Quý Nam Tinh lại một lần nữa tìm đến tòa nhà nhỏ ọp ẹp kia.

 

Xung quanh tòa nhà này đến một cây đèn đường cũng không có, lúc này chỉ có ánh trăng lạnh lẽo rọi vào, vừa tối tăm vừa tĩnh mịch.

 

Quý Nam Tinh quay lại chỗ mà buổi chiều trong giờ thể dục họ đã ngồi nướng đồ ăn. Bếp than nhỏ, vỉ nướng và mấy chiếc ghế đẩu bằng nhựa vẫn còn đặt ở trong góc. Quý Nam Tinh đứng giữa tòa nhà một lúc, rồi rút một lá bùa từ trong túi ra, khẽ rung nhẹ.

 

Lá bùa vàng kẹp giữa hai ngón tay bỗng chốc bùng cháy.

 

Âm khí của lá bùa quyện với hương thơm của vật phẩm cúng tế. Mùi hương này đối với quỷ hồn cũng giống như gà quay, lẩu, xiên nướng đối với người sống vậy. Một lá bùa còn chưa cháy hết, con quỷ trốn trong góc đã ló đầu ra, ra sức hít lấy hít để. Đã nhiều năm rồi nó chưa được ăn no, mùi vị này thật quá đỗi mời gọi.

 

Quý Nam Tinh cúng xong một lá bùa, nhìn con quỷ vẫn trốn trong góc không dám ra ngoài, nói: “Có cần tôi đưa đi siêu độ không?”

 

Con quỷ kia không ngờ Quý Nam Tinh lại có thể nhìn thấy nó, không chỉ thấy mà còn dám nói chuyện với nó. Nó vừa nghĩ bụng con người này đúng là to gan thật, vừa co mình trốn sâu hơn vào trong góc.

 

Rõ ràng là không muốn rồi.

 

Quý Nam Tinh nói: “Sau này mỗi tuần tôi sẽ qua đây đốt một lá bùa. Nếu muốn ở lại đây tôi cũng không quản, nhưng phải nhớ là không được làm chuyện tổn thương hay hãm hại người khác. Một khi đã làm, tôi sẽ đến thu phục ngay.”

 

Lá bùa đã cháy hết, Quý Nam Tinh tiện tay vung một cái, tro bùa liền tan đi, tránh để người khác nhìn thấy dấu vết đốt bùa ở đây rồi lại đồn thổi mấy chuyện linh tinh.

 

Trước khi rời đi, cậu lại ngoảnh đầu nhìn về phía góc tường mà con quỷ đang trốn, thấy nó vẫn nấp ở đó không dám ra, cậu bèn đặt chân lên đống gỗ và gạch vụn rồi đi mất.

 

Một lúc lâu sau, con quỷ kia mới từ trong góc phiêu dạt bay ra, đứng ở vị trí mà Quý Nam Tinh vừa đứng, cố gắng ngửi mùi khói hương còn sót lại trong không khí.

 

Tiếc là tòa nhà nhỏ này bốn bề xiêu vẹo, đến một cái cửa sổ cũng không có, cơn gió trong đêm đông chỉ khẽ thổi qua là đã cuốn đi hết sạch mọi mùi hương.

 

Con quỷ đứng trong tòa nhà một lúc rồi lại ngồi xổm xuống, ngẩng đầu nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ, thầm nghĩ, đợi lần sau, lần sau người này tới nhất định nó sẽ bắt chuyện. Đã lâu lắm rồi nó không được nói chuyện, lâu đến mức nó quên mất lần cuối cùng mình có thể giao tiếp với người khác là khi nào.

 

——–

 

Mãi đến khi Quý Nam Tinh quay về, Tiêu Dã mới yên tâm tiếp tục làm bài tập. Hắn viết được vài chữ lại ngả cả người qua hỏi: “Đợi nghỉ đông, chúng ta đi suối nước nóng trong núi nhé.”

 

Quý Nam Tinh mở vở bài tập ngữ văn ra: “Núi nào?”

 

Tiêu Dã đáp: “Cậu từng đến núi Bảo Tháp chưa, là cái ngọn núi có hình dáng trông rất giống bảo tháp ấy. Chỗ đó là suối nước nóng thật đấy, không phải nhân tạo đâu.”

 

Thành phố Ngọc Lan là thành phố trực thuộc trung ương, địa phận rộng lớn, có núi có sông, thậm chí đi ra vùng rìa một chút còn có một phần giáp biển. Kể cả không ra khỏi thành phố thì cũng có vô số nơi ăn uống vui chơi.

 

Tiêu Dã vẫn nhớ trước đây Quý Nam Tinh từng nói với hắn rằng, sư phụ cậu dặn, trước khi thành niên không được rời khỏi thành phố Ngọc Lan, thế nên lúc hắn tìm hiểu các địa điểm du lịch, hắn đều bỏ qua những nơi nằm ở ngoài thành phố.

 

Quý Nam Tinh dừng bút, ánh mắt nhìn Tiêu Dã vô cùng mong đợi, như thể đang phát sáng vậy, sau đó nói: “Cậu có biết về sự kiện núi Bảo Tháp không?”

 

Tiêu Dã chớp chớp mắt, bất giác hạ thấp giọng hỏi: “Sự kiện gì?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Chắc khoảng ba năm trước, có một nhóm sinh viên cũng đi suối nước nóng ở núi Bảo Tháp vào kỳ nghỉ đông. Do đặc điểm địa chất, phía sau núi Bảo Tháp có một khu vực mọc tỏi dại. Loại tỏi này ở chỗ chúng ta rất hiếm, phía Bắc thì nhiều hơn. Mấy sinh viên đó không biết nghĩ thế nào mà nửa đêm mò mẫm chạy đi hái rau dại.”

 

Tiêu Dã hỏi: “Sau đó thì sao, gặp ma à?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không phải gặp ma, mà là mất tích.”

 

Tiêu Dã khẽ hít một hơi: “Là do con người hay không phải do con người?”

 

Quách Xán ngồi hàng sau họ gần như rạp cả người lên bàn để hóng chuyện, cũng nghe rất nhập tâm: “Hai cậu đang kể chuyện ma à, tôi cũng muốn nghe! Sau đó có tìm thấy bọn họ không?”

 

Trương Nguyên cũng đặt bút xuống, một tay chống cằm lắng nghe Quý Nam Tinh kể. Nếu là trước đây, có lẽ cậu ta sẽ chỉ coi đây là một câu chuyện bịa đặt, nhưng bây giờ, qua chuyện của Vạn Thanh mà biết rằng, thế giới bên kia thực sự có tồn tại, vậy nên những gì Quý Nam Tinh nói rất có thể đã từng xảy ra.

 

Quý Nam Tinh kể: “Sau đó chuyện này kinh động đến cả khách sạn. Năm sinh viên đại học đang yên ổn ở khách sạn bỗng dưng biến mất. Kiểm tra camera giám sát thì thấy bọn họ đi về phía ngọn núi sau lưng khách sạn, thế là người ta liền tổ chức đi tìm. Kết quả là tìm thấy quần áo, áo khoác, điện thoại, thậm chí là cả giày, chỉ là không thấy người đâu.”

 

Đêm hôm khuya khoắt, bên ngoài gió còn đang thổi vù vù, họ lại ngồi kể chuyện ma trong lớp học, không khí này đúng là quá hợp cảnh.

 

Quách Xán xoa xoa cánh tay, cảm thấy hơi lành lạnh, nhưng lại rất tò mò, hỏi dồn: “Sau đó thì sao?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Có phụ huynh của một sinh viên bình thường cũng tin vào mấy chuyện ma quỷ thần thánh, cũng quen biết một vài sư phụ. Vị sư phụ đó tính ra con nhà họ vẫn còn sống, chỉ là bị mắc kẹt. Đội tìm kiếm lật tung cả ngọn núi lên cũng không tìm thấy người, thế nên mới đoán là, có lẽ đã bị bắt cóc.”

 

Quách Xán nói: “Không thể nào, sinh viên đại học mà cũng bị bắt cóc à? Bọn họ là nam hay nữ, nếu là mấy bạn nữ thì khả năng bị bắt cóc có vẻ cao hơn.”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Về sau, vị sư phụ mà phụ huynh kia mời đến tính được rằng, nhóm sinh viên đó vẫn ở trên núi, nhưng không tính ra được bọn họ bị kẹt ở đâu. Mãi cho đến khi một vị thiên sư đi ngang qua nhìn ra vấn đề của ngọn núi sau, nói rằng từ trường của núi Bảo Tháp có điểm bất thường, chỉ cần đi vào sai thời điểm đặc biệt thì sẽ vô tình rơi vào không gian thời gian chồng chéo.”

 

“Vị thiên sư đó phát hiện ra vấn đề, phải tốn rất nhiều công sức mới tìm được khe hở thời gian chồng chéo để đưa nhóm sinh viên đó ra ngoài. Năm người, sau khi được đưa ra, người thì điên, kẻ thì ngốc, mạng thì vẫn còn đó, nhưng đều bị thiếu mất một vài hồn phách kẹt lại trong không gian thời gian kia rồi.”

 

Đúng lúc này, một cơn gió mạnh bất ngờ thổi qua cửa sổ, khiến cây đại thụ bên cạnh rung lên dữ dội.

 

Vẻ mặt Trương Nguyên vẫn khá bình tĩnh, còn Quách Xán thì bị tiếng động bên ngoài dọa cho giật nảy mình. Thấy chỉ là gió nổi lên, cậu ta mới thở phào một hơi: “Ôi vãi chưởng, tiếng gió rít ngoài kia làm nhạc nền đúng là dọa chết người mà.”

 

Quý Nam Tinh nhìn sang Tiêu Dã: “Âm khí của tôi khá nặng, dễ tương thích với từ trường của âm gian hơn.”

 

Tiêu Dã lập tức nói: “Thế thôi không đi nữa, núi Bảo Tháp đó, gạch bỏ!”

 

Quách Xán kéo áo Quý Nam Tinh: “Sao cậu biết âm khí của mình nặng? Cậu cũng tìm sư phụ xem qua rồi à?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Ừ, xem rồi.”

 

Quách Xán ồ một tiếng: “Có phải người sức khỏe không tốt thì âm khí sẽ nặng hơn không? Để tôi kể cho các cậu nghe, tôi có một đứa bạn học tiểu học, rất hay bị xuất hồn. Tức là ban đêm nó sẽ đi đến đủ mọi nơi, thấy rất nhiều chuyện kỳ lạ, tỉnh dậy vẫn nhớ rõ. Hồi nhỏ nó cứ tưởng mình nằm mơ, sau này mới biết là nó bị xuất hồn. Tôi không có lừa các cậu đâu.”

 

Trương Nguyên: “Dễ xuất hồn như vậy mà không tìm sư phụ xử lý à?”

 

Quách Xán nhìn Trương Nguyên, mắt trợn tròn: “Cậu có phải bạn cùng bàn của tôi không đấy? Lẽ nào vừa rồi cậu bị ai nhập hồn à? Cậu thế mà lại không cười khẩy một tiếng rồi thấy chuyện này hoang đường sao?”

 

Trương Nguyên thẳng thừng lườm cậu ta một cái.

 

Quách Xán khoa trương vỗ vỗ ngực: “Đúng rồi đúng rồi, cái lườm này mới đúng điệu nè.”

 

Trêu chọc Trương Nguyên xong, Quách Xán nói: “Cậu tưởng sư phụ có bản lĩnh thật sự ở đâu cũng tìm được à? Cậu tìm mười người thì phải có mười một kẻ lừa đảo. Dù sao thì nó cũng chỉ xuất hồn thôi, cứ coi như là nằm mơ, hình như cũng không ảnh hưởng gì nhiều đến bản thân, chỉ là, sức khỏe không được tốt, mùa hè nóng nực mà chẳng đổ một giọt mồ hôi nào, y như ‘top 1 server’ của chúng ta vậy, không sợ nóng mà sợ lạnh.”

 

Thấy Quách Xán còn định kéo Quý Nam Tinh tiếp tục tán gẫu về chuyện ly hồn mới lạ của bạn cậu ta, Tiêu Dã một tay đẩy đầu Quách Xán ra, một tay kéo cậu bạn cùng bàn nhà mình lại gần: “Có làm bài tập nữa không hả, cô giáo đang nhìn trên kia kìa.”

 

Quách Xán khẽ tặc lưỡi một tiếng: “Rõ ràng là các cậu khơi mào chủ đề, sao lại không cho người ta nói cho đã chứ. Các cậu muốn nghe chuyện ma không, tôi còn nhiều lắm, đảm bảo đáng sợ, kịch tính!”

 

Còn về giáo viên, tối nay là giờ tự học của thầy vật lý. Thầy vật lý thường không dùng giờ tự học để giảng bài mà sẽ để mọi người tự làm bài tập, nếu có bài lý nào không hiểu thì cứ trực tiếp lên bục giảng tìm thầy. Thế nên cứ đến giờ tự học môn lý hàng tuần là bọn họ lại tự do nhất.

 

Đuổi được Quách Xán nói chuyện không có hồi kết đi, Tiêu Dã nhỏ giọng hỏi: “Cái chứng dễ ly hồn kia có cách giải không?”

 

Quý Nam Tinh: “Có chứ, tìm một pháp khí nặng một chút để trấn áp hồn phách là được. Cái nặng này không phải là trọng lượng vật lý, mà là trọng lượng năng lượng của pháp khí. Ví dụ như đá Thái Sơn, hoặc là ngọc trấn hồn. Nhưng những thứ này chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu, có tiền cũng chưa chắc đã mua được.”

 

Đá Thái Sơn thì Tiêu Dã biết, nhưng cái còn lại thì chưa từng nghe qua: “Ngọc trấn hồn là ngọc gì?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Tôi cũng không biết, chưa từng thấy, chỉ đọc qua trong sách thôi. Hình như là một loại ngọc có chất liệu vốn đã rất đặc biệt, sau đó trải qua đủ loại quá trình luyện chế xử lý, có được năng lực trấn áp hồn phách thì chính là ngọc trấn hồn. Từ rất lâu về trước, có một số kẻ làm chuyện ác sợ âm hồn báo thù tố cáo, sẽ đặc biệt đi tìm ngọc trấn hồn về để trấn áp những âm hồn đã chết, khiến bọn họ không thể đến địa phủ, cũng không thể đầu thai, cứ thế ngày qua ngày cho đến khi hồn phi phách tán.”

 

Tiêu Dã xoay xoay cây bút trong tay, hắn còn đang nghĩ nếu có cơ hội gặp được thì bằng mọi giá cũng phải kiếm một cái, để phòng trường hợp âm khí trên người Quý Nam Tinh nặng, lỡ đâu một ngày nào đó đến nơi có từ trường giống như núi Bảo Tháp, hồn phách bị kẹt lại thì biết làm sao.

 

Nhưng thứ hiếm có như vậy, không biết có may mắn gặp được hay không.

 

Trời lạnh, năng lượng tiêu hao cũng nhanh hơn. Chuông tan học vừa vang lên, ngoài khối mười hai phải tiếp tục học thêm một tiết tự học tối muộn, học sinh khối mười và mười một đã xách cặp sách lao ra khỏi trường. Dãy hàng quán ăn vặt bên ngoài, quán nào quán nấy đều chật kín người.

 

Nào là xiên chiên, nào là thịt gà rán, gà phi lê rán, rồi các loại đồ hầm, đi dọc con đường này, người không đói cũng bị mùi thơm làm cho đói bụng.

 

Trương Nguyên mở điện thoại: “Có muốn ăn lẩu không? Tôi gọi đồ ăn ngoài đến nhà Nam Tinh, tiện thể nói chuyện với Vạn Thanh về tiến độ bên họ.”

 

Trần Thập Nhất giơ tay: “Tôi cũng đi, tôi mua đồ uống, các cậu uống gì?”

 

Quý Nam Tinh đứng bên cạnh đã mặc kệ họ rồi, nhà cậu gần như đã trở thành một trong những “cứ điểm” của họ. Dương khí trên người Trương Nguyên và Tiêu Dã thì không cần lo lắng.

 

Chỉ có Trần Thập Nhất, mỗi lần đến cậu còn phải giúp cậu ta xua tan âm khí, nhưng cũng không phải chuyện phiền phức gì. Thấy cậu ta hăng hái tham gia như vậy, Quý Nam Tinh cũng không nói lời từ chối.

 

Đồ ăn được giao đến rất nhanh, một đống đồ ăn thức uống. Họ vừa cởi áo khoác ngồi xuống sưởi ấm người thì nồi lẩu đã được mang tới.

 

Hơi nóng bốc lên nghi ngút, họ bắt đầu nhúng đồ ăn. Vạn Thanh ngồi trên bệ cửa sổ nhìn đám nam sinh trung học trong phòng khách, quay sang Tạ Phán Nhi bên cạnh, nói: “Trước đây ngày nào cô cũng nhìn họ ăn uống thế này, có thèm không?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tạ Phán Nhi đáng thương gật đầu lia lịa: “Thèm lắm chứ, mỗi lần thấy họ ăn uống, em cảm thấy sống thật là tốt biết bao.”

 

Trương Nguyên bật máy quay lên, rồi qua ống kính nhìn thấy hai cô gái bên cửa sổ, hỏi: “Hai người có muốn ăn một chút không?”

 

Tạ Phán Nhi lắc đầu: “Thôi, mọi người cứ ăn đi.”

 

Họ ăn cũng đâu phải là thật sự ăn vào miệng, chỉ là ngửi mùi, sau đó tăng thêm một chút cảm giác no bụng, nhưng thịt không vào miệng thì cảm giác no có mạnh đến mấy cũng chỉ là hư ảo.

 

Trương Nguyên nhìn Vạn Thanh: “Bên Uông Thắng Vũ bây giờ tình hình thế nào rồi?”

 

Vạn Thanh nói: “Đã gần một tuần anh ta không ngủ được một giấc trọn vẹn rồi. Con người không ngủ, sớm muộn gì tinh thần cũng sụp đổ. Biết đâu tôi chẳng cần điều tra cái bối cảnh gì đó, cứ giày vò thế này là anh ta sẽ tự đi đầu thú thôi.”

 

Trần Thập Nhất ghé sát vào ống kính nhìn bọn họ rồi nói: “Vậy hai chị có muốn lén lắp một cái camera không, người ta lúc tinh thần sụp đổ biết đâu lại nói thẳng ra chuyện giết người đấy.”

 

Quý Nam Tinh đang gắp thịt trong nồi nói: “Lắp rồi.”

 

Tiền là do Vạn Thanh tự bỏ ra, chỉ là việc lắp đặt hơi tốn công một chút, may mà mọi chuyện đều thuận lợi.

 

Trương Nguyên nói: “Về bối cảnh giả, lần này chúng tôi cũng đã tìm ra chút manh mối rồi.”

 

Quý Nam Tinh nhìn Trương Nguyên, chuyện này cậu ta cũng chưa nói với cậu.

 

Trương Nguyên nói: “Thi Văn kia là người của tổ đạo cụ. Tôi tra ra được đoàn phim của bọn họ có mấy cái nhà kho, địa chỉ tôi đều lấy được rồi. Giờ chỉ cần nhờ anh Chương đến mấy cái nhà kho đó dạo một vòng, xem có phát hiện được gì không.”

 

Trần Thập Nhất giơ ngón tay cái về phía cậu ta: “Cũng không thấy cậu trốn học, mà cậu tra được không ít thứ đấy nhỉ.”

 

Trương Nguyên cười một tiếng, từ nhỏ đến lớn cậu ta xem không ít các vụ án hình sự, chuyện phá án của ba mình cậu ta cũng nghe không ít. Nếu không có chút bản lĩnh điều tra này thì bây giờ đổi mục tiêu vẫn còn kịp, đừng mơ mộng làm pháp y nữa.

 

Mấy người đang bàn bạc bước tiếp theo nên làm gì thì ngoài cửa vang lên tiếng mở khóa bằng vân tay.

 

Mấy người đang gắp đồ ăn trong nồi lập tức khựng lại, mãi cho đến khi có người đẩy cửa bước vào, là một anh chàng đẹp trai tóc dài, ánh mắt của cả nhóm mới cẩn thận nhìn về phía Quý Nam Tinh.

 

Quý Nam Tinh còn chưa kịp lên tiếng, Quý Nguyên Đình vừa từ nước ngoài về đã cười khẽ một tiếng: “Đang tụ tập bạn bè à.”

 

Quý Nam Tinh gọi một tiếng, rồi quay sang nói với các bạn: “Đây là anh hai của tôi.”

 

Tiêu Dã vội vàng đứng dậy: “Chào anh hai, em là Tiêu Dã, em trai của Tiêu Tụng.”

 

Quý Nguyên Đình nói: “Anh biết, anh cả và Nam Tinh đều đã nói với anh rồi, bảo hai đứa bây giờ là bạn cùng lớp. Em lớn hơn Nam Tinh một chút, bình thường ở trường phải chăm sóc nó cẩn thận nhé.”

 

Tiêu Dã cười đáp: “Anh hai yên tâm, em nhất định sẽ chăm sóc Nam Tinh thật tốt.”

 

Trương Nguyên và Trần Thập Nhất cũng đứng dậy chào: “Chào anh hai, bọn em là bạn học của Nam Tinh. Em là Trương Nguyên.”

 

“Em tên là Trần Thập Nhất.”

 

Quý Nguyên Đình liếc nhìn về phía bệ cửa sổ. Tuy anh ta ở nước ngoài, nhưng hễ rảnh là lại trò chuyện với người nhà. Chỉ có điều, anh cả của anh ta là một kẻ cuồng công việc, đã qua cái tuổi có thể nói chuyện bình thường rồi, còn chị gái của anh ta thì ngoài cậu em út và các công trình nghiên cứu ra, chẳng có kiên nhẫn với ai cả.

 

Thế nên ngày nào Quý Nguyên Đình cũng nói chuyện với Quý Nam Tinh nhiều nhất. Một vài chuyện ở trường của Quý Nam Tinh, rồi cả những vụ án cậu xử lý gần đây hầu như cậu đều kể cho anh ta nghe. Anh ta cũng biết ít nhiều về hai nữ quỷ trong nhà, thế nên lúc này chỉ coi như không nhìn thấy.

 

“Các em cứ ăn tiếp đi, anh qua đây đưa ít đồ.”

 

Quý Nguyên Đình tránh sang một bên, mấy trợ lý xách quần áo theo sau lần lượt đi vào, rồi treo quần áo vào trong phòng của Quý Nam Tinh.

 

Quý Nam Tinh bất giác nói: “Quần áo của em nhiều lắm rồi.”

 

Quý Nguyên Đình đi thẳng vào bếp mở tủ lạnh lấy một chai nước: “Nhiều gì mà nhiều, mặc đi mặc lại cũng chỉ có mấy bộ. Ở nhà cũng đã thay cho em một đợt rồi. Cứ mặc tạm đi, mẫu hè năm sau khoảng hai tháng nữa là ra, đến lúc đó anh lại mang qua cho.”

 

Quý Nguyên Đình qua đây chỉ để đưa quần áo. Đương nhiên nếu chỗ Quý Nam Tinh không đông người thế này, chắc chắn anh ta sẽ ở lại qua đêm. Nhưng có nhiều người cùng chơi với tiểu sư đệ của mình như vậy, anh ta là bậc phụ huynh, cũng không nên tham gia náo nhiệt làm gì.

 

Thấy các trợ lý đã cất quần áo xong, Quý Nguyên Đình xoa đầu Quý Nam Tinh: “Các em cứ chơi tiếp đi, anh đi trước đây. Tối về nhà nhớ cẩn thận nhé.”

 

Mấy người đồng thanh đáp vâng. Đợi người đi hết, Trần Thập Nhất trầm trồ: “Anh trai cậu đẹp trai thật đấy, gen nhà cậu đỉnh quá. Chị cậu thì đẹp gái, anh cậu thì đẹp trai, nhà cậu là gia đình gì thế này.”

 

Quý Nam Tinh cười cười, không nói rằng mình chẳng có chút quan hệ huyết thống nào với họ, chỉ nói: “Ăn nhanh đi, thịt nhừ hết rồi.”

 

Tạ Phán Nhi ghé vào tai Vạn Thanh nói nhỏ: “Sao em cứ có cảm giác, hình như vừa rồi anh trai của tiểu thiên sư nhìn chúng ta một cái thì phải.”

 

Vạn Thanh gật đầu: “Đúng là có nhìn.”

 

Chẳng trách Quý Nam Tinh tuổi còn nhỏ đã có bản lĩnh như vậy, xem ra có lẽ là gia học uyên thâm, có cảm giác khí tức trên người anh trai cậu cũng không phải dạng vừa.

 

Vạn Thanh nhìn đồng hồ rồi nói: “Chúng ta cũng nên đi làm việc thôi.”

 

Tạ Phán Nhi cười khanh khách: “Được thôi! Tiểu thiên sư, chúng tôi đi nhé, đi dọa người đây!”

 

———–

 

Vạn Thanh vẫn chưa ly hôn với Uông Thắng Vũ, mà Uông Thắng Vũ lại là hung thủ giết cô, thế nên giữa cô và anh ta có một chút nhân quả ràng buộc. Trước đây không tìm được Uông Thắng Vũ là vì lúc đó Vạn Thanh vẫn là một hồn ma mới, hoàn toàn không cảm nhận được sợi dây ràng buộc đó.

 

Thời gian này ở nhà Quý Nam Tinh được nhang khói hun đúc, dần dần cô cũng có thể cảm nhận được sự tồn tại của sợi dây đó.

 

Thế nên khi không thấy người ở nhà anh ta và nhà Thi Văn, Vạn Thanh nhắm mắt cảm nhận một lúc, liền tìm thấy Uông Thắng Vũ đang ở một khu phố sầm uất, không dám về nhà.

 

Trong góc của một cửa hàng bán đồ ăn nhanh, Uông Thắng Vũ đội mũ gục đầu ngủ.

 

Thời gian này anh ta không ngủ được một giấc trọn vẹn nào, không phải nửa đêm bị tiếng động làm cho tỉnh giấc thì cũng là bị lạnh mà thức dậy. Quan trọng hơn là, dường như Vạn Thanh ngày càng lợi hại hơn, có mấy lần anh ta thậm chí còn cảm thấy nghẹt thở rồi giãy giụa tỉnh lại, sau khi tỉnh còn phát hiện trên cổ có một sợi dây thừng.

 

Nửa đêm nửa hôm trên cổ bị thòng dây, Uông Thắng Vũ suýt nữa thì bị dọa đến tim ngừng đập.

 

Dù anh ta vẫn luôn tự nhủ rằng, người quỷ khác đường, chỉ cần anh ta không sợ, Vạn Thanh sẽ không làm gì được anh ta, nhưng sự thật là, anh ta đã bị quỷ ám, cả thể xác lẫn tinh thần đều đã bị giày vò đến ngưỡng sụp đổ rồi.

 

Nhà thì thực sự không thể ở nổi nữa, nhưng ở nơi đông người ồn ào thì anh ta lại có thể yên ổn hơn một chút, thế nên lúc này đến nhà cũng không dám về, phải đặc biệt tìm một cửa hàng bán đồ ăn nhanh náo nhiệt để chợp mắt một lát.

 

Mấy hôm nay anh ta đã mệt mỏi rã rời, gần như vừa nhắm mắt là đã ngủ thiếp đi. Nhưng chưa ngủ được bao lâu, một cảm giác mất trọng lượng chợt ập đến, ngay sau đó là một luồng khí lạnh buốt trên cổ.

 

Con người khi thiếu ngủ vốn dĩ đã có cảm xúc không ổn định, huống chi đã hơn một tuần nay, thời gian anh ta chợp mắt cộng lại cũng chưa đến vài tiếng. Nếu không phải còn trẻ, e là đã sớm đột tử rồi.

 

Cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo trên cổ mình, Uông Thắng Vũ biết Vạn Thanh lại đến rồi.

 

Đầu óc mụ mị quá đỗi, anh ta mơ hồ không phân biệt được mình đang ở đâu, còn tưởng đang ở nhà. Cảm giác bực bội cộng với tức giận khiến Uông Thắng Vũ chỉ cảm thấy một ngọn lửa nghẹn ứ trong lồng ngực, nóng rực mà không cách nào trút ra được.

 

Anh ta đột ngột bật dậy, hất văng tất cả mọi thứ bên cạnh mình, khay đĩa bát đũa loảng xoảng rơi vỡ đầy đất. Cửa hàng đồ ăn nhanh đang náo nhiệt cũng lập tức im bặt, không ít người kinh ngạc nhìn kẻ bỗng dưng phát điên ở trong góc.

 

Lúc này đầu óc Uông Thắng Vũ thực sự không tỉnh táo, nhưng anh ta có thể nhìn thấy Vạn Thanh đang đứng trước mặt mình, mặc bộ quần áo lúc cô chết, mái tóc dài, gương mặt âm trầm, đang hung dữ nhìn anh ta.

 

Uông Thắng Vũ không thể nhịn được nữa, liền đưa tay ra bóp cổ cô, hai mắt hằn lên những tia máu đỏ, giận dữ đến nỗi gân xanh trên cổ cũng nổi lên, mắt sung huyết: “Tao giết được mày một lần thì vẫn có thể giết mày lần thứ hai! Mày tưởng mày làm ma ám tao thì tao sẽ sợ chắc! Vạn Thanh, con khốn! Mày làm người tao có thể lấy mạng mày, mày làm ma tao cũng có cách khiến mày hồn bay phách tán!”

 

Ác ý và hận thù không hề che giấu đó khiến những người xung quanh đang hóng chuyện sợ hãi lùi lại liên tục. Vài người đứng xa đã lấy điện thoại ra quay, bất kể người này đột nhiên phát điên hay đang diễn kịch làm trò nghệ thuật gì đó, cứ có chuyện hot là có view.

 

Vạn Thanh cũng không ngờ lại có thể dồn Uông Thắng Vũ đến mức phát điên giữa đám đông. Thấy thời cơ cũng đã gần chín muồi, cô liền kéo Tạ Phán Nhi đang đứng bên cạnh ngây người ra nhìn rồi biến mất.

 

Vạn Thanh vừa biến mất, Uông Thắng Vũ lập tức hoàn hồn. Ý thức có phần tỉnh táo lại, anh ta nhìn thấy đám người đang vây quanh mình xem náo nhiệt, đột nhiên nhớ lại những lời mình vừa nói, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch. Đến cả áo khoác để trên ghế anh ta cũng quên lấy, vội vàng đẩy đám đông ra rồi chạy mất.

 

Uông Thắng Vũ chạy về nhà. Chuyện anh ta giấu kín trong lòng đã bị chính bản thân anh ta nói ra, không biết có bao nhiêu người quay lại được, anh ta thậm chí còn không nhớ mình có nhắc đến tên Vạn Thanh hay không.

 

Trong khoảnh khắc này, nỗi hoảng sợ vì sự việc bại lộ còn lớn hơn nhiều nỗi khiếp sợ vì bị quỷ ám. Chuyện anh ta làm mà bị người khác biết thì chắc chắn anh ta sẽ mất hết tất cả.

 

Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng động. Uông Thắng Vũ nhìn chằm chằm ra cửa chính, tim đập thình thịch, chỉ sợ người bước vào là cảnh sát.

 

Cửa mở ra, anh ta thấy người đứng ở cửa là Vạn Thanh, thậm chí Vạn Thanh còn giống như lúc còn sống, tan làm về nhà, cởi giày bước vào, còn cười hỏi anh ta hôm nay mua món gì.

 

Uông Thắng Vũ vốn đã đang trong tình trạng đầu óc hỗn loạn, chồng chất đủ loại sợ hãi kinh hoàng. Trong đầu anh ta chỉ có một suy nghĩ duy nhất là: Vạn Thanh đã chết, vậy thì không thể để Vạn Thanh xuất hiện trước mặt người khác nữa. Mình đã giết được cô một lần, thì cũng có thể giết cô lần thứ hai.

 

Uông Thắng Vũ sa sầm mặt, tiến về phía Vạn Thanh đã vào trong nhà. Nhân lúc cô không phòng bị, anh ta vươn tay bóp cổ cô, hung hăng quật cô xuống đất, rồi đè lên người cô gằn giọng: “Mày đã chết rồi tại sao còn quay về! Mày đã chết rồi tại sao còn quay về!!”

 

Tạ Phán Nhi trợn tròn mắt nhìn Uông Thắng Vũ sắp bóp chết Thi Văn, vẻ mặt ngơ ngác: “Anh ta có bị bệnh tâm thần không vậy, anh ta đang làm gì thế?”

 

Họ có làm gì đâu!

 

Vạn Thanh nói: “Con người không ngủ trong một thời gian dài sẽ xuất hiện tình trạng rối loạn ý thức, ảo giác, suy giảm nhận thức. Tôi đã giày vò anh ta hơn một tuần rồi, dưới áp lực cả về thể xác lẫn tinh thần, phát điên cũng là chuyện bình thường.”

 

Trước đây dù tỏ ra bình tĩnh điềm đạm đến đâu, đó cũng chỉ là bộ mặt giả tạo mà Uông Thắng Vũ dựng lên. Con người này giỏi nhất chính là ngụy trang, muốn thông qua việc quỷ ám để phá vỡ phòng tuyến tâm lý của anh ta không hề dễ dàng, nhưng nếu ra tay từ giới hạn thể chất, thế thì lại dễ hơn nhiều.

 

Xem kìa, mới hơn một tuần không ngủ thôi mà đã sụp đổ rồi.

 

Thấy Thi Văn sắp bị bóp chết, Tạ Phán Nhi lo lắng nói: “Vậy bây giờ chúng ta làm sao đây, cô ta chết rồi có đổ lỗi cho chúng ta không?”

 

Ngoại trừ lần trước bị hận thù làm cho mất hết lý trí mà gây ra một vụ tai nạn xe, Tạ Phán Nhi làm ma bao nhiêu năm nay chưa từng hại một ai.

 

Vạn Thanh nhìn anh ta một lúc lâu, sau đó ngưng tụ quỷ khí của bản thân, đột ngột lao tới hất văng Uông Thắng Vũ đang bóp cổ Thi Văn ra.

 

Hết chương 80.

 

Chương 80: Bị Giày Vò Đến Phát Điên

Ngày đăng: 26 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên