Chương 80: Chung Cư Đế Hào ( Phần 7 )
“Đội trưởng Lăng, anh đã gặp qua tình huống nào như thế này lúc vào trò chơi chưa?”
Người chơi ở tầng ba chắc hẳn đã vô cùng lo lắng, bởi bọn hắn chưa bao giờ gặp phải tình huống như vậy. Vì thế, họ hắn đã hỏi những người chơi vào trò chơi nhiều hơn mình, mong tìm được một chút an tâm.
Theo bảng xếp hạng điểm tích lũy, người vào trò chơi nhiều nhất ở đây lẽ ra phải là Dương Mi, nhưng vì đội trưởng đang ở đây, đương nhiên Vệ Kính Vân biết người đầu tiên mình cần hỏi là ai.
Lăng Trường Dạ cười, “Không cần vội, với những kiểu trò chơi như thế này thì chúng ta càng phải kiên nhẫn tìm kiếm manh mối, nóng vội sẽ làm hỏng việc.”
Anh không nói đã từng gặp hay chưa.
Vệ Kính Vân lại nhìn anh một cái, muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Hắn ta cảm thấy đội trưởng của đội tấn công này có chút giống hồ ly, bề ngoài thì hòa nhã dễ nói chuyện, nhưng khi nghĩ kỹ lại thì thực chất anh ta lại không nói gì cả.
Dù vậy, lời của anh ta nói vẫn có tác dụng trấn an nhất định, đặc biệt là đối với Hùng Tây Nguyên, người hâm mộ của Lăng Trường Dạ.
Hắn ta nói: “Đúng, chúng ta hãy nhanh chóng trao đổi manh mối đi. Tôi sẽ nói về tầng ba của chúng tôi trước, tối qua chúng tôi không phát hiện có cư dân nào đến khu vực bệ thờ, cũng không tìm được căn hộ nào phát ra tiếng động kỳ lạ.”
Lận Tường nói: “Tầng hai của chúng tôi cũng vậy. Tôi nghi ngờ kẻ đứng sau có thể đã phát hiện ra chúng ta đang điều tra việc này, vậy nên đã tạm dừng. Có vẻ như con đường tìm ra nhân vật chính thông qua bệ thờ không thể đi được nữa.”
Chỉ hai câu đối thoại thôi đã khiến tâm trạng vừa mới được xoa dịu một chút lại lập tức trở nên bồn chồn.
Hùng Tây Nguyên bực bội nói: “Nếu đã bị lộ, chi bằng chúng ta hãy thử vào xem bên trong bệ thờ có gì, xem họ đang cúng bái cái gì.”
Vệ Kính Vân nói: “Bản thân bệ thờ đã rất tà môn rồi, có rất nhiều điều kiêng kỵ. Rõ ràng đây là chìa khóa của câu chuyện, có thể ẩn chứa quy tắc tử vong. Hơn nữa, nếu chúng ta lục lọi, bị người dân trong tòa nhà chung cư nhìn thấy, có thể bọn họ sẽ đuổi chúng ta đi.”
Khi mới nhìn thấy bệ thờ, Hạ Bạch cũng muốn xem bên trong cái lều nửa vời đó có gì, nhưng cũng vì lý do này mà không dám động tay.
Sợ quá nhiều điều kiêng kỵ, sợ chạm vào quy tắc tử vong.
Hùng Tây Nguyên: “Đuổi thì đuổi, chúng ta có thể lén lút trèo vào như kẻ ăn mày kia.”
“Cậu nói linh tinh gì đấy, như vậy chúng ta còn có thể tìm hiểu thông tin từ cư dân được nữa à?” Vệ Kính Vân hét lên.
Mã Hâm Giáp đứng bên cạnh cười nhạo: “Đúng rồi, cùng nhau làm tặc cùng nhau chết đi.”
“Ôi ôi ôi!” Tiền Tinh thấy vậy lập tức bước lên, “Đừng có gấp, đừng cãi nhau, các cậu quá nóng vội rồi, chúng ta còn hai đêm nữa cơ mà? Thay vì ở đây nóng vội, không bằng cơm nước xong xuôi rồi cùng nhau đi tìm manh mối?”
Tên đầu gấu Mã Hâm Giáp này, mỗi lần bị Tiền Tinh ngắt lời, muốn chửi cũng không chửi được, lần này cũng vậy.
Hạ Bạch chú ý, lần này còn thấy hắn ta nhìn chằm chằm vào mặt Tiền Tinh vài giây, lúc ngậm miệng thì trông tâm tình cũng không tệ lắm.
Chẳng lẽ hắn ta thích Tiền Tinh?
Bình thường thì, những người chơi không phải là thành viên của tổ chức đối địch với Cục Quản lý Trò Chơi, đều rất ủng hộ công việc của Cục Quản lý Trò Chơi, ít nhất là bề ngoài sẽ không chế giễu.
Mã Hâm Giáp đã bắt đầu chế giễu công việc của Cục Quản lý Trò Chơi ngay từ khi chưa vào trò chơi, rất có thể hắn ta là người chơi của tổ chức đối địch, trong đó, tổ chức lớn nhất chính là Thánh Du Công hội .
Hạ Bạch: “?”
Sau khi Tiền Tinh ra tay can ngăn, mọi người bắt đầu ăn sáng.
Hạ Bạch vừa ăn dưa, vừa nghĩ về người ăn mày mà bọn hắn vừa nhắc đến. Hiện tại vẫn chưa ai đến chỗ người ăn mày kia để tìm hiểu tình hình.
Sau khi ăn sáng trở về, lúc bọn hắn phân công lại công việc, Hạ Bạch đã đề nghị có thể đến tìm người ăn mày, chủ quán ăn nhanh và chủ cửa hàng tạp hóa để nói chuyện.
Lăng Trường Dạ: “Tôi đã nói chuyện với chủ cửa hàng tạp hóa lúc mua đồ, anh ta từ nơi khác đến đây buôn bán, mới tiếp quản công việc làm ăn thời gian gần đây, không hiểu lắm về nơi này, chỗ người ăn mày thì có thể đi tìm hiểu, nhìn hắn ta lén lút như vậy, có thể đã lẻn vào những căn phòng trống trong chung cư để ở rồi, có lẽ hắn ta biết không ít thông tin của những người ở trong tòa nhà chung cư đó.”
Lận Tường: “Vậy tôi tiếp tục đi tìm hiểu căn hộ 211.”
Dương Mi: “Tôi đi tìm Tiểu Kỳ, tôi cũng nóng lòng lắm rồi.”
Lăng Trường Dạ gật đầu, “Tôi và Hạ Bạch đi tìm người ăn mày.”
Phân công xong, Dương Mi lập tức cầm đồ ăn vặt đi tìm Tiểu Kỳ ở căn hộ 209.
Hạ Bạch nói: “Là tôi ảo giác à? Sao tôi lại cảm thấy trong phó bản trò chơi lần này Dương Mi chăm chỉ quá vậy?”
Cậu cũng chỉ vào trò chơi cùng Dương Mi hai lần, cảm thấy Dương Mi chăm chỉ hơn địa đồ lần trước rất nhiều.
Lăng Trường Dạ nói: “Có lẽ hắn muốn chứng minh bản thân mình trước mặt Dương Nghi, chứng minh rằng không có anh trai cũng không có vấn đề gì.”
Hạ Bạch sững sờ.
Hắn cần phải chứng minh sao? Hắn đã là người chơi đứng đầu bảng xếp hạng điểm tích lũy rồi còn gì.
Lăng Trường Dạ: “Đừng suy nghĩ nữa, lần này chúng ta không thể lười biếng được nữa, đi thôi.”
Hạ Bạch: “Ừ!”
Khi bọn hắn đi tìm người ăn mày, người ăn mày vẫn đang ngủ trong căn phòng trống kia.
Hai người học theo hắn ta trèo vào trong từ chỗ cửa sổ. Đây chính là lợi thế khi đến kiếm người ăn mày tìm manh mối, bọn hắn không thể xông vào phòng của những cư dân khác, còn căn phòng người ăn mày đang ở thì được, đây vốn dĩ không phải nhà của hắn ta, hắn ta cũng không thể đuổi bọn hắn ra khỏi chung cư.
Người ăn mày nghe thấy tiếng động thì định la lên, nhưng Lăng Trường Dạ đã cầm một hộp hủ tiếu xào lắc lắc trước mặt hắn ta.
Bụng người ăn mày lập tức phát ra tiếng kêu gào.
“. . . . . .”
Hạ Bạch còn chu đáo mang theo một hộp sữa đậu nành cho hắn ta, “Chúng tôi chỉ tò mò thôi, không biết bà chủ tiệm 303 nói có đúng không, chỉ muốn nghe chuyện phiếm thôi mà, được chứ?”
Người ăn mày nuốt nước bọt, đói đến mức thở không ra hơi, giọng nói yếu ớt, “Bà ta đã nói gì với các cậu?”
Lăng Trường Dạ nói: “Bà ta nói người phụ nữ ở căn hộ 305 và người đàn ông ở căn hộ 406 có quan hệ bất chính, hơn nữa còn là người phụ nữ ở căn hộ 305 chủ động.”
Nói xong, anh còn lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý, nghiêng đầu chỉ về phía Hạ Bạch, “Hai anh em chúng tôi thích nghe những chuyện phiếm yêu đương hồng phấn như vậy.”
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Không phải, không phải cậu. Cậu là một chàng trai ngay thẳng, lương thiện và trong sáng.
Trên gương mặt người ăn mày cũng lộ ra một nụ cười giống hệt như vậy, nhưng bẩn thỉu, hắn ta giật lấy hộp hủ tiếu xào trong tay Lăng Trường Dạ, “Hê hê, sớm nói có phải tốt hơn không, tôi hiểu mà.”
Hắn ta cầm hộp hủ tiếu xào ăn ngấu nghiến, ăn đến mức nghẹn mới cầm lấy hộp sữa đậu nành của Hạ Bạch, uống vài ngụm lớn mới có thể nuốt xuống được, “Bà chủ tiệm đó không nói dối, hơn nữa, xem như các cậu là những người đầu tiên cho tôi ăn trong hai ngày nay, tôi sẽ tiết lộ thêm một bí mật nữa cho các cậu biết, chồng bà chủ tiệm đó và người phụ nữ ở căn hộ 305 cũng có quan hệ bất chính.”
Hạ Bạch ngạc nhiên, “Sao có thể, ông ta dám à?”
“. . . . . .”
Hạ Bạch nghĩ lại, nghe thì vô lý, nhưng quả thật rất có khả năng. Lần đầu tiên bọn hắn đến căn 303 để gội đầu, bà chủ tiệm đã nói bóng gió rằng chồng bà ta cảm thấy người phụ nữ ở căn hộ 305 là tiên nữ.
Hạ Bạch: “Không phải ông ta rất yêu bà chủ tiệm sao?”
Người ăn mày thở dài đầy tang thương và từng trải, “Chính vì yêu nhiều nên mới như vậy.”
Hạ Bạch: “Tôi không hiểu lắm về kiểu tình yêu như thế.”
Cậu quay đầu hỏi Lăng Trường Dạ: “Đội trưởng, anh có hiểu không?”
Lăng Trường Dạ có chút dị thường, nói: “Không hiểu, không hiểu.”
“Haiz….” Người ăn mày nhìn họ thở dài, bộ dạng đầy kinh nghiệm, như thể có thể làm thầy của bọn hắn được vậy, “Các cậu còn non lắm. Ông ta rất yêu bà chủ tiệm đấy, năm đó để theo đuổi bà ta, ông ta đã tiêu hết số tiền bồi thường của bố mình. Nhưng sau khi kết hôn, ông ta bị bà chủ nhà chèn ép và chế giễu hàng ngày, bà chủ nhà mỗi ngày, à không, mỗi giờ mỗi phút đều chế giễu ông ta, không khịa ông ta hai ba câu là khó chịu, các cậu thử nghĩ xem, cảm giác của ông ta sẽ như thế nào.”
Hạ Bạch: “Ông ta điên à?”
Người ăn mày im lặng vài giây, sau đó nhìn cậu một cái, “Gần như vậy, cuối cùng ông ta cũng muốn làm một việc gì đó để phản kháng lại bà chủ tiệm, lại còn kích thích bà ấy một phen.”
Hạ Bạch: “Ông ta thật đúng là không có chí khí.”
Người ăn mày không đồng ý, “Cài này mà còn không gọi là có chí khí à?”
Hạ Bạch: “Cái gọi là việc lớn, là phản kháng mà anh nói chính là ngoại tình? Thực hiện trên người một người phụ nữ khác, đây không phải là không có chí khí thì là gì, có bản lĩnh thì ông ta ly hôn đi.”
Người ăn mày: “. . . . . .”
Lăng Trường Dạ: “Chuyện này mọi người trong tòa nhà chung cư có biết không? Tôi thấy họ đều biết chuyện của người đàn ông ở căn hộ 406 và người phụ nữ ở căn hộ 305.”
“Hẳn là không biết, đây là bí mật tôi phát hiện ra.” Người ăn mày nói: “Hôm đó tôi muốn lên sân thượng để hóng mát thì nhìn thấy hai người họ, à, các cậu biết đấy.”
Nói xong, anh ta cười một cách dâm đãng, lại nghiêng đầu nhìn họ, “Nếu có thêm một bao thuốc lá nữa, tôi sẽ kể cho các cậu nghe một chuyện khác còn kích thích hơn.”
Lăng Trường Dạ không hút thuốc, bình thường cũng không tham gia vào những cuộc vui có rượu bia, đồ trong không gian cũng không có thuốc lá, anh lập tức đi đến cửa hàng tạp hóa mua thuốc lá cho người ăn mày, còn chu đáo mang theo một chiếc bật lửa.
Người ăn mày lập tức châm thuốc, hít một hơi thật sâu, phun khói thuốc ra khỏi miệng, mông lung che phủ khuôn mặt hắn ta, trông như đang hồi tưởng lại, “Tôi thấy người phụ nữ ở căn hộ 406 đang cầm máy ảnh chụp hình.”
Hạ Bạch: “Người phụ nữ ở căn hộ 406 đang thu thập bằng chứng chồng mình ngoại tình à? Kết quả lại chụp được chồng của bà chủ tiệm 303 và người phụ nữ ở căn hộ 305?”
Người ăn mày nói: “Có lẽ là vậy.”
……
Trong căn hộ 209.
Tiểu Kỳ thở dài, “Lần gần đây nhất tôi đi gặp bạn trai. . . . . .”
Dương Mi nghiêng người lại gần, “Sao rồi?”
Bọn họ đã nói chuyện rất lâu, cuối cùng cũng nói đến điều Dương Mi cho là trọng điểm, hắn không dám thể hiện quá kích động, cũng không dám thuận theo lời nói dối của cô ta, chỉ thể hiện mình có chút tò mò, giống như bạn thân bình thường tâm sự chuyện tình cảm vậy.
Tiểu Kỳ: “Anh ấy điên rồi.”
Không biết tại sao trong lòng Dương Mi bỗng nhiên cảm thấy lạnh buốt.
Hắn không ngờ lại là bốn chữ này, hắn tưởng Tiểu Kỳ sẽ nói bạn trai cô lại quấn lấy cô cả ngày, cùng lắm thì hắn nghĩ Tiểu Kỳ sẽ nói với mình rằng, bạn trai cô bắt đầu không còn dính người như trước nữa, hoặc quá mức thì là bạn trai cô đã có người mới.
Hắn không biết ý nghĩa của câu nói ấy là gì, nhưng hắn lại cảm thấy không đúng, cảm thấy rất nguy hiểm.
Nụ cười tò mò trên mặt hắn suýt chút nữa đã không giữ được, “Yêu cô đến mức phát điên luôn à?”
Vẻ mặt Tiểu Kỳ vô cùng hoang mang, nhưng lại có thể nhìn ra cô oan ức và buồn bã như thế nào, sau vài giây, cô lại mím môi cười, “Đúng vậy, anh ấy nói sao anh lại thế nhỉ, nói yêu tôi yêu đến phát điên. Như vậy có tốt không?”
Dương Mi cố gắng duy trì nụ cười trên mặt mình, “Thật sự là anh ta có tính chiếm hữu mạnh quá, lại còn dính người.”
……
Lận Tường ngồi xổm trước cửa căn hộ 211, áp tai vào khe cửa, nghe bà cụ đang mắng mỏ cháu trai mình.
“Cháu mà xảy ra chuyện gì, bà làm sao nói chuyện với bố mẹ cháu đây?!”
Cháu có biết không, nếu cháu xảy ra chuyện, bà cũng không sống nổi.
“Cô ta sẽ đánh bà, cô ta sẽ nhốt bà vào nhà vệ sinh, cô ta sẽ bắt bà ăn thức ăn cho heo.”
“Cháu không được chơi với con bé ở căn hộ 305 nữa, biết chưa, biết chưa? biết chưa?!”
Bà ấy lặp đi lặp lại hai từ “Biết chưa”, càng lúc càng điên loạn, nhưng lại có tiếng nức nở trong đó.
Có lẽ là phát hiện mình đã làm cho cháu trai sợ hãi, hoặc là đã làm điều gì đó, bên trong cửa lại truyền đến giọng nói hốt hoảng, “Là bà không đúng, cháu ngoan, chân cháu có đau không, bà xoa bóp cho cháu, là bà không đúng, bà sai rồi.”
“Vậy cháu có thể ra ngoài chơi được không?” Giọng của cậu bé rất nhỏ, Lận Tường phải gắng sức lắm mới nghe được mơ hồ.
Giọng của bà cụ bỗng dưng đột ngột thay đổi, “Không được! Không được ra ngoài! Cháu phải ngoan ngoãn ở nhà, bên ngoài rất nguy hiểm, cháu phải ở bên cạnh bà, biết chưa?”
…..
Ở căn hộ 204.
Tiền Tinh kết thúc bài ca dài đằng đẵng của mình, thở dài kết luận: “Già rồi, thật không dễ dàng gì, toàn là đắng cay thôi.”
Lão Vương thở dài, “Đúng vậy đó.”
“Nói đến người ở căn hộ 211, con dâu không coi bà ta là người, mỗi khi không vui là đánh đập, đánh đến mức bà ấy run rẩy sợ hãi. Giúp trông cháu thì còn phải tự bỏ tiền túi, cháu trai mà bị thương chút xíu thôi là con dâu sẽ cầm gậy đánh đến mức bà ấy không thể xuống giường được, may là bây giờ con trai con dâu đi làm ăn xa, bà ấy cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.”
Tiền Tinh: “Nói cho cùng thì con cái đều là tội, chi bằng không có.”
“Không có cũng không được.” Lão Vương nói: “Cậu nhìn đi, hai vợ chồng già ở căn hộ 308 đấy, con cái mất sớm, hai người họ nương tựa vào nhau đến già, đến tuổi này rồi, đã không thể rời xa nhau được nữa. Chúng tôi nghi là ông già ấy đã chết rồi, đã lâu không thấy ông ta ra ngoài, cậu nhìn đi, bà cụ như người mất hồn vậy.”
Tiền Tinh đau lòng đến mức hai mắt đỏ hoe: “Già rồi đúng là khổ.”
Lão Vương thấy vậy, vừa chua xót vừa kinh ngạc: “Cậu là người tôi thấy có thể đồng cảm với những người già như chúng tôi nhất, thật không dễ dàng gì, cậu hiểu chúng tôi quá.”
Tiền Tinh: “Đâu có, ai rồi cũng sẽ già đi, tôi chỉ là thấy nhiều nghĩ nhiều thôi.”
……
Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ hẹn với người ăn mày lần sau sẽ đến nghe hắn ta kể chuyện nữa, lúc quay lại, Dương Mi và Lận Tường đã chờ bọn hắn ở trong phòng, ngay cả Tiền Tinh cũng ở đó.
Dương Mi là người sốt ruột nhất, hắn vội vàng kể lại những lời Tiểu Kỳ đã nói cho hai người nghe: “Tôi cảm thấy rất không thích hợp, đội trưởng, Hạ Bạch, hai người thấy sao?”
Đạo cụ giám sát vẫn còn ở trên cầu thang, bọn hắn không có cách nào nhìn thấy biểu cảm lúc đó của Tiểu Kỳ, Lăng Trường Dạ lại bảo hắn kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối, cùng với biểu cảm chi tiết của Tiểu Kỳ lúc đó cho bọn hắn nghe một lần nữa.
Nghe xong, Lăng Trường Dạ khẳng định nói: “Không đúng, cánh cửa đột phá thật sự có thể đã đến rồi.”
“Hả?” Lận Tường suy nghĩ một chút, nói: “Bạn trai cô ta không yêu cô ta như cô ta nói, vì anh ta mà cô ta bỏ nhà ra đi từ năm lớp 11, đã hy sinh nhiều như vậy, cuối cùng khi nhận ra bạn trai đã bỏ rơi mình, cô ta đã làm gì đó với bạn trai, vậy nên bạn trai cô ta mới phát điên.”
“Cô ta, cô ta…. Không phải là cô ta giết bạn trai của mình chứ?! Cái bàn thờ đó là của cô ta ……?”
Lăng Trường Dạ không nói gì, anh không biết tại sao mình lại không nói gì, hai hàng chân mày khẽ nhíu lại, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Thấy vậy, người sốt ruột nhất là Lận Tường cũng không dám quấy rầy anh, mãi cho đến khi anh hỏi: “Mọi người còn phát hiện được gì nữa không?”
Lận Tường và Tiền Tinh lập tức kể lại tình hình chỗ mình cho bọn hắn nghe.
Nhân tiện Lận Tường đưa ra nghi vấn của mình: “Bà cụ không cho cháu trai chơi với cô bé ở căn 305, đây là vì sao?”
Hạ Bạch lẩm bẩm: “Lại là căn 305 ……”
Cậu cũng cảm thấy rất không đúng, cảm giác này rất giống với cảm giác khi cậu ở Đại học Y Hòa Bình và phó bản Rạp chiếu phim Hài Hòa, khi cho rằng mình đã phát hiện ra chân tướng, lại có cảm giác giống như khi giải một bài toán khó mà lại bỏ sót mất một điều kiện ẩn vậy.
Bọn hắn đã bỏ sót điều gì?
Phó bản trò chơi này nhất định không yên bình như vẻ bề ngoài, nhất định là đang che giấu điều gì đó.
Cậu chải chuốt lại những manh mối bọn hắn đã tìm được từ đầu đến cuối.
Lăng Trường Dạ nói: “Chúng ta đi xem những người chơi ở tầng ba có phát hiện gì mới không.”
Hạ Bạch tạm thời dừng suy nghĩ của mình lại rồi “Ừm” một tiếng, cậu cũng muốn biết những người chơi ở tầng ba có phát hiện gì mới hay không, cậu cảm thấy chỉ cần có người đá mình một cái là cậu sẽ hiểu ra ngay.
“Không có gì có giá trị hết.” Vệ Kính Vân lo lắng muốn chết: “Chúng tôi đã khoan một cái lỗ trên tường của mấy hộ gia đình rồi nhìn chằm chằm bọn họ cả buổi sáng, nhưng cũng không phát hiện ra gì.”
Mã Hâm Giáp cũng bực bội không chịu nổi: “Bà nó! Rốt cuộc thì cái phó bản chết tiệt này phải chơi kiểu gì đây!”
Hùng Tây Nguyên nói: “Cũng không phải là không có phát hiện gì. Cặp vợ chồng già ở căn 406 kia, không phải mọi người đoán là ông lão đã chết ở trong nhà sao? Không có, tôi đã kiểm tra từng ngóc ngách trong phòng rồi, trừ khi thi thể của ông lão bị nhét vào tủ lạnh hoặc tủ quần áo.”
“Đó mà gọi là phát hiện à? Vô dụng!” Mã Hâm Giáp cười nhạo.
“Thái độ của cậu là sao? Không ăn nói tử tế được à? Vậy cậu đã phát hiện ra gì hữu ích chưa?” Hùng Tây Nguyên lớn tiếng phản bác.
Bọn họ đã mất cả buổi sáng, liên tục nhìn chằm chằm vào mấy hộ gia đình này, tổng kết ra được cũng chỉ có một chút thông tin hữu ích như thế, vậy mà còn bị chế nhạo, sao hắn ta có thể bình tĩnh không tức giận cho được?
Nếu như thực sự vô dụng, bọn hắn cũng không còn cách nào khác nữa.
“Hai người lại cãi nhau nữa rồi?” Tiền Tinh bất lực nói: “Có gì đáng để cãi nhau chứ?”
Lần này hiệu quả hòa giải của cô không được tốt lắm, Hùng Tây Nguyên duỗi thẳng tay chỉ vào Mã Hâm Giáp: “Tôi không muốn cãi nhau, là do hắn ta kiếm chuyện trước!”
“Cậu thử chỉ thêm một cái nữa xem?” Mã Hâm Giáp xắn tay áo lên bước tới: “Có tin tôi đánh gãy tay cậu luôn không?”
“Tới đây, cậu thật sự cho rằng tôi sợ cậu à?!”
Thấy hai người lao vào nhau sắp đánh đến nơi, Tiền Tinh đứng ở giữa đưa hai tay ra đẩy sang hai bên, hai người đàn ông cường tráng bỗng chốc bay xa bốn mét, đập vào bức tường, bức tường cũ kỹ không hề hấn gì, nhưng hai người thì đồng thời phun ra một ngụm máu.
Cả tầng một bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
Ngay cả Từ Thanh Danh cũng nhìn qua.
Hạ Bạch để ý thấy lúc Tiền Tinh đẩy ra, hình như có thứ gì đó từ lòng bàn tay ông ta bay ra, nhưng quá nhanh, cậu nhìn không rõ.
Đây có lẽ chính là lý do tại sao bức tường sau lưng hai người không hề hấn gì, mà máu trong miệng hai người lại phun ra một ngụm lớn như vậy.
Đôi môi đỏ mọng của Tiền Tinh khẽ nhếch lên, rất nhanh sau đó lại hạ xuống, cô nói hết sức chân thành: “Hai người xem kìa, sao lại không biết nghe lời khuyên như vậy chứ, bây giờ có thể ngồi yên lặng nghiên cứu trò chơi được chưa?”
Nói xong ông ta liền đi tới đỡ Mã Hâm Giáp, Mã Hâm Giáp ngây người nhìn ông ta, giống như một đứa trẻ ngoan ngoãn để ông ta đỡ dậy, lúc Tiền Tinh đi đỡ Hùng Tây Nguyên, hắn ta vẫn còn đang nhìn ông ta.
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Sau màn đó, không còn ai dám lớn tiếng cãi nhau nữa, rất nhiều người chơi len lén nhìn Tiền Tinh với ánh mắt kiêng dè.
Nhưng mà, cho dù đã yên tĩnh trở lại, mọi người cũng không có manh mối nào để thảo luận nữa.
Bọn hắn đã nghĩ hết mọi cách để tiếp cận mấy hộ gia đình này rồi, hướng đi này đã đến hồi kết, trò chơi cũng không có phản ứng gì, những hướng khác bọn họ lại không tìm thấy.
Những người chơi cứ im lặng ngồi đó, vào lúc giữa trưa, ánh mặt trời cũng không thể chiếu vào được tầng một của khu chung cư đổ nát này, tất cả đều bị tòa nhà cao tầng nguy nga phía trước che khuất, không khí ẩm ướt hòa quyện với mùi dầu mỡ của thức ăn, lên men trong căn phòng âm u, không thể giải thích được, không thể xua tan được.
Vệ Kính Vân nói: “Hay là chúng ta đổi phòng, hoán đổi đối tượng nhiệm vụ thử xem, những người chơi tầng ba đi điều tra cư dân tầng hai, những người chơi ở tầng hai đến điều tra cư dân tầng ba, biết đâu sẽ có phát hiện mới.”
Bản thân hắn ta nói ra ý kiến này cũng không có chút tự tin nào, chỉ là muốn đổi cách thức mà thôi.
Những người khác không có ý kiến, không biết là có suy nghĩ gì khác hay không.
Bọn hắn cứ như vậy mà giải tán.
“Haizz, đây là lần đầu tiên gặp phải loại trò chơi như thế này, mông lung không biết gì, không có một chút động tĩnh gì cả. Tất nhiên là tôi cũng chưa chơi được mấy trò chơi.” Lận Tường nói.
Bọn họ vừa nói vừa lên tầng hai.
Lận Tường hỏi: “Vậy bây giờ chúng ta làm gì? Hay là chúng ta đi kiểm tra cái bàn thờ đó xem sao.”
“Bàn thờ tôi đã xem rồi, không có vấn đề gì.” Tiền Tinh nói.
Hạ Bạch hỏi: “Cô nhìn thấy bên trong rồi à, bên trong có bài vị gì không, có thể nhìn ra được bọn họ thờ cúng cái gì không?”
Tiền Tinh nói: “Lúc nãy tôi chỉ nhìn sơ qua thôi, bên trong hình như không có gì cả, tối om. Không có bài vị, không có tượng thần, cũng không có ảnh. Nhưng mà, tôi chỉ nhìn sơ qua thôi, không có kiểm tra kỹ càng.”
“Trời ơi.” Lận Tường đau khổ nói: “Manh mối về bàn thờ cũng vô dụng rồi, chúng ta còn đường nào để đi nữa không?”
“Có.” Lăng Trường Dạ nói: “Tiếng động từ mười một giờ đến mười hai giờ đêm.”
“Âm thanh đó tất cả chúng ta đều có thể nghe thấy, nhưng lại không tìm thấy nó bắt nguồn từ đâu, hiện tại nó là điểm đáng ngờ nhất.”
Lăng Trường Dạ nói: “Nếu như không thể tìm thấy manh mối hữu ích nào khác từ phía cư dân, chi bằng chúng ta nghiên cứu theo hướng âm thanh đó.”
“Được.” Lận Tường rất phối hợp: “Vậy nghiên cứu như thế nào?”
Lăng Trường Dạ: “Trước tiên tổng kết thông tin cơ bản, thứ nhất là thời gian xuất hiện âm thanh, hai đêm liên tiếp đều là từ mười một giờ đến mười hai giờ, tại sao lại là thời điểm đó?”
Tiền Tinh trả lời câu hỏi này của anh: “Khoảng thời gian từ mười một giờ đêm đến mười hai giờ đêm là thời khắc âm dương giao hòa. Nghe đồn là vào thời điểm này có thể nhìn thấy ma quỷ.”
“Tôi biết rồi!” Lận Tường nói: “Những âm thanh đó là do ma quỷ phát ra! Vậy cho nên chúng ta mới không nghe thấy! Trong khu chung cư này có ma! Tôi đã nói sao trò chơi này lại yên bình như vậy, không hề đáng sợ chút nào. Rất nhiều âm thanh như vậy, có thể chúng ta đã bị ma quỷ bao vây rồi!”
“Thật sao?” Hai mắt Dương Mi sáng lên: “Vậy thì tốt quá!”
Càng nghĩ càng thấy đáng sợ, Lận Tường sởn cả gai ốc: “. . . . . .”
Hạ Bạch đang nhíu mày suy nghĩ thì nghe thấy mọi người nói chuyện, hai mắt cậu từ từ mở to: “Âm dương giao hòa, âm dương giao hòa …..”
【 Chào mừng mọi người đến với Chung cư Đế Hào, hãy cảm nhận cuộc sống bình dị ở nơi đây. 】
Nén nhang trên bàn thờ cháy đến tận cùng, trái cây tươi ngon, tiền giấy.
Mùi nhang trên người rất nhiều cư dân.
Trái cây trên bàn, tiền trong túi của cô bé ở căn 305.
Lúc cô gái ở căn 209 đi thăm bạn trai, anh ta bị điên.
Cậu bé, cô bé ở đây không đi học, không ai ra khỏi khu chung cư.
. . . . . .
Đột nhiên Hạ Bạch chạy ra ngoài, chạy đến chỗ bàn thờ ở đầu cầu thang.
“Hạ Bạch!” Lận Tường cũng đuổi theo cậu chạy ra ngoài,
Những người khác cũng theo sau.
Hạ Bạch nhìn chằm chằm vào bàn thờ, vài giây sau nhìn về phía Lăng Trường Dạ. Lăng Trường Dạ đã cúi người nhặt đĩa trái cây trên bàn thờ lên để kiểm tra, trái cây không có vấn đề gì, nhưng mặt sau tờ tiền giấy đè bên dưới lại có một cái tên nhỏ xíu.
Lê Thi Kỳ.
“Lê, Lê Thi Kỳ?” Lận Tường ấp úng: “Sao, sao lại là tên của cô gái ở căn 209? Quả nhiên cái bàn thờ này là do cô ta lập ra sao?”
Lăng Trường Dạ lại dùng đèn pin điện thoại chiếu sáng bên trong bàn thờ, bên trong là một tấm vải đen, đúng là không có thứ gì như bài vị, nhưng lật mặt sau tấm vải đen ra, dùng đèn pin chiếu vào, miễn cưỡng có thể nhìn rõ được một hàng chữ.
Lê Thi Kỳ, Vương Phú Quý, Lý Triều Phượng . . . . . . Tên của từng cư dân ở đây.
Lận Tường nổi hết da gà, hơi lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu: “Đây ….. Rốt cuộc là …… Ha, tôi biết rồi, trên đây là tên của nững người lập bàn thờ, lúc đó bọn họ……”
Hạ Bạch nghe thấy động tĩnh, vội vàng che miệng cậu ta lại, kéo cậu ta vào phòng 202.
Chờ đến khi tất cả mọi người đều vào trong, đóng cửa phòng lại, Hạ Bạch mới nói: “Âm thanh kỳ lạ vào lúc mười một giờ đến mười hai giờ đêm không phải do ma quỷ tạo ra, chúng ta mới là ma quỷ, bên này chúng ta mới là âm phủ.”
Hạ Bạch thở hổn hển, bản thân cậu vừa mới phát hiện ra điều này cũng không thể bình tĩnh được: “Bọn họ, những cư dân này, từ tầng một đến tầng bốn, tất cả đều đã chết.”
“Âm thanh vào lúc mười một giờ đến mười hai giờ đêm là do người sống ở dương gian phát ra, vào thời khắc âm dương giao hòa đã truyền đến đây, bởi vì chúng ta mới “chết” không lâu, vậy cho nên mới có thể nghe thấy, còn bọn họ đã chết từ rất lâu rồi, cho nên không thể nghe thấy được.”
“Nếu như chúng ta đoán không nhầm thì những âm thanh đó hẳn là truyền đến từ chỗ bàn thờ.”
Dương Mi đã ngây cả người.
Còn Lận Tường thì cảm thấy da đầu mình tê rần.
Hết chương 80.
