Chương 81: Chung Cư Đế Hào ( Phần 8 )

 

Chương 81: Chung Cư Đế Hào ( Phần 8 )

Lận Tường hít sâu một hơi, “Cho nên, cái mà hệ thống trò chơi nói lúc đầu về việc trải nghiệm cuộc sống trần tục là một gợi ý quan trọng à?”

Hạ Bạch: “Đúng vậy, căn hộ này, mùi nhang trên người cư dân là từ nhân gian đến, cũng chính là do người ở dương gian đốt.”

“Bàn thờ đó, hai nén hương, đúng là để thờ cúng người chết.” Hạ Bạch nói: “Nhưng không phải do bất kỳ người nào trong số những cư dân này lập nên, mà là do người ở dương gian lập. Có lẽ người ở dương gian đã lập một bàn thờ chung cho những người chết trong chung cư này.”

“Hoặc là có người đơn độc đốt tiền giấy, cúng trái cây bánh kẹo cho ai đó ở đây, tất cả đều được chuyển đến thông qua bàn thờ đó, bàn thờ đó là con đường kết nối âm dương hai giới.”

“Trái cây chúng ta nhìn thấy ngày đầu tiên, một phần ở trong phòng cô bé căn 305, đó hẳn là mẹ cô bé gửi đến.” Hạ Bạch mím môi nói: “Cô ta không bỏ rơi con gái mình, chỉ là cô ta đang ở dương gian mà thôi.”

Dương Mi cũng hiểu ra, “Tiểu Kỳ đi gặp bạn trai, bạn trai cô ấy phát điên là vì cô ấy đã chết, còn bạn trai cô ấy vẫn còn sống. Một người sống nhìn thấy một người chết đến tìm mình, sao có thể không phát điên?”

Lận Tường: “Bà cụ ở căn 211 vì không trông nom cháu trai cẩn thận, khiến cháu trai qua đời, có lẽ bà ấy cũng bị con dâu đánh chết, vậy nên bây giờ bà ấy mới trông chừng cháu trai kỹ như vậy?”

Tiền Tinh cũng nói: “Con trai lão Vương bên cạnh đã lâu không đến thăm, thực ra cậu ta cũng là người sống, nhưng đúng như mọi người nói, con trai lão Vương không được hiếu thảo, sau khi ông ấy mất không đốt nhiều tiền giấy cho ông ấy, vậy nên ông ấy là người sống khốn khổ nhất trong chung cư này.”

“Nói như vậy, những người thân, bạn trai mà họ nói ở bên ngoài, thực ra là người sống, những người bị nhốt trong chung cư này đều là những hồn ma đã chết, hồn ma vẫn luôn chờ đợi người sống đến thăm họ.”

Ban đầu Lận Tường càng nghĩ càng thấy rợn tóc gáy, nhưng nghe chị Tiền nói vậy, đột nhiên cảm thấy khá hơn.

Những hồn ma bị nhốt trong chung cư này đang chờ đợi ai đó đến thăm mình.

Chị Tiền lúc nào cũng có thể đồng cảm với người khác, ngay cả ma quỷ cũng vậy.

Hạ Bạch gật đầu, “Có lẽ bọn họ không biết mình đã chết, vẫn tưởng rằng mình còn sống, những người không có ở đây chỉ là ra ngoài thôi.”

“Còn một điều tôi vẫn không hiểu.” Lận Tường nói: “Bọn họ là hồn ma đã chết, vậy tại sao chúng ta cũng là hồn ma đã chết?”

Lăng Trường Dạ thay Hạ Bạch giải thích vấn đề này, “Chúng ta chưa chắc đã thực sự là hồn ma đã chết, có thể là ở trạng thái linh hồn giống như hồn ma, nếu không chúng ta sẽ lập tức phát hiện ra họ là hồn ma, rất nhiều chỗ có thể phát hiện ra như nhiệt độ cơ thể, ăn uống…. Đây là một chung cư năng lượng dưới âm phủ dành cho hồn ma sinh tồn, chúng ta xuất hiện ở đây, cũng thuận theo hoàn cảnh mà trở thành trạng thái giống như hồn ma.”

Lận Tường hiểu ra.

Rất nhanh, cậu ta lại nghĩ đến một điều khiến mình rợn cả người, “Nếu như vậy, có phải có người chơi nào đó đã thực sự chết rồi không, bởi vì nơi này vốn là chung cư âm phủ dành cho hồn ma sinh tồn mà, vậy nên bọn hắn vẫn tồn tại bình thường, còn chúng ta thì không hề hay biết?”

Hạ Bạch gật đầu, “Đúng vậy.”

Điều này cũng giải thích tại sao cho đến bây giờ vẫn chưa có ai gặp chuyện.

Vậy nên, có thể hai ngày nay bên cạnh bọn hắn có người chơi thực sự đã chết.

Lận Tường: “Vậy chúng ta làm sao xác định được, phải đến phòng tất cả người chơi tìm thi thể à? Khoan đã, đây là âm phủ, mọi thứ đều là hư ảo, thi thể của bọn hắn còn ở đó không?”

Hạ Bạch nói: “Chúng ta vào đây có thể là ở trạng thái linh hồn, nên lẽ ra không thể có thi thể mới đúng, nhưng thi thể là dấu hiệu của cái chết, cũng có thể sẽ có thi thể ảo tồn tại, để lại cho chúng ta làm manh mối.”

Vậy thì khó làm rồi, nếu không có thi thể, chúng ta làm sao xác định được có ai đó đã thực sự chết? Lận Tường hoang mang nói.

“Dễ thôi.” Trong điện thoại Dương Mi hiện ra mấy lá bài, thân phận trò chơi của hắn từ lâu đã không còn là bí mật ở trung tâm giao lưu người chơi nữa, vậy nên hắn cũng không giấu diếm, “Cuối cùng thì thẻ kỹ năng của tôi cũng có đất dụng võ rồi.”

Hắn nhìn Lăng Trường Dạ, “Đội trưởng, tôi dùng thẻ nào đây?”

Lăng Trường Dạ suy nghĩ một chút, “Người yêu hay con trai gì cũng đều được, nhưng xét thấy cậu dùng thẻ người yêu nhiều quá rồi, hơi có tâm hồn yêu đương rồi, lần này dùng thẻ con trai đi.”

Lận Tường: “?”

Dương Mi lập tức chọn thẻ con trai.

Sau khi kỹ năng được kích hoạt, hắn đi đến bên cạnh Lận Tường, chớp chớp đôi mắt to, “Nhìn tôi này, có cảm giác muốn làm bố chưa?”

Lận Tường: “???”

Hắn cũng đâu có sinh nở được!

Không sinh nở được thì thả thính làm chi?

Dương Mi lại đi đến trước mặt Hạ Bạch, còn chưa kịp mở miệng, Hạ Bạch đã nói, “Không muốn, không muốn.”

Hắn lại nhìn Lăng Trường Dạ và Tiền Tinh.

Lăng Trường Dạ mỉm cười hiền từ, “Trong kế hoạch cuộc đời tôi không có hạng mục nào liên quan đến con trai.”

Tiền Tinh hơi kích động, “Tôi muốn có con trai, nhưng có thể không phải kiểu như cậu được không?”

“. . . . . .” Dương Mi nói: “Xem ra mọi người không phải hồn ma thực sự, vậy tôi đi thử ông lão bên cạnh.”

Dương Mi vừa ra khỏi cửa, Lận Tường đã kéo Hạ Bạch đang định đi theo lại, “Lúc tôi mới gặp Dương Mi, luôn có cảm giác hắn cũng có chút thích tôi, muốn yêu đương với tôi. Vừa rồi đội trưởng nói cậu ta dùng thẻ người yêu nhiều quá, hơi có tâm hồn yêu đương rồi. . . . . . ?”

Hạ Bạch gật đầu, “Cậu cũng biết đấy, kỹ năng linh hồn sử dụng nhiều dễ ảnh hưởng đến linh hồn, Dương Mi vào trò chơi rất nhiều, dùng thẻ người yêu là nhiều nhất, linh hồn sắp bị ướp đẫm vị luôn rồi, vậy nên bình thường thần thái và lời nói dễ có chút cảm giác yêu đương, rất dễ bị người khác hiểu lầm.”

Lận Tường: “. . . . . .”

Lận Tường trầm mặc nhưng chớp giật sấm rền bên tai cậu ta liên hồi không dừng.

Chung quy vẫn là cậu ta tự mình đa tình thôi.

Ở phó bản này, quả thực thẻ con trai rất phù hợp.

Lão Vương ở căn 204 suốt ngày khoe khoang con trai.

Bà cụ ở căn 211 một mình nuôi con trai khôn lớn, bây giờ lại sợ con trai.

Con của bà cụ ở căn 308 đã mất từ khi còn nhỏ.

Ông lão bên cạnh, người ban đầu vừa gặp bọn hắn đã mắng “Không biết xấu hổ”, vừa nhìn thấy Dương Mi chưa gõ cửa đã xông vào, lời định nói đến miệng lại nuốt xuống, ông ta liếc nhìn Dương Mi thêm cái nữa, vẫn là bộ dạng hung dữ, “Có chuyện gì?”

Giọng điệu hoàn toàn khác với lúc trước.

Dương Mi chớp chớp mắt, “Khát nước.”

“Cậu không có cả nước uống à? Sống kiểu gì vậy!” Nói xong ông ta rót cho Dương Mi một bát nước.

Dương Mi uống xong, nói lời cảm ơn rồi bỏ đi.

Ông lão: “. . . . . .”

Bọn hắn đều nghe thấy cuộc trò chuyện của Dương Mi với ông lão, trong lòng đã có đáp án, Dương Mi trở về đã khẳng định suy đoán của bọn hắn.

“Kỹ năng có hiệu quả, ông ta thực sự là hồn ma.” Dương Mi nói.

Đã tin bọn họ là hồn ma, nhưng Lận Tường nghe xong vẫn rất xúc động, “Bọn họ thực sự đều đã chết rồi, haiz, rốt cuộc thì bọn họ đã trải qua những chuyện gì vậy?”

Lăng Trường Dạ nói: “Nhưng bọn họ không cho rằng mình đã chết, nói cách khác, bọn họ không biết mình chết như thế nào, điều tra nguyên nhân cái chết của bọn họ có thể là nhiệm vụ chính của chúng ta.”

Lận Tường thở phào nhẹ nhõm, “Cuối cùng cũng có phương hướng rồi, không còn mù mờ nữa.”

Dương Mi cũng thoải mái hơn so với lúc trước rất nhiều, “Lát nữa tôi đi thăm dò những cư dân khác, nhân tiện hỏi thăm thử, xem có thể tìm được manh mối gì không.”

“Có điều, thẻ con trai của tôi có thể không có hiệu quả cao đối với một số người trẻ tuổi và những người không thích trẻ con.”

Hạ Bạch nói: “Tôi có thể giúp cậu.”

Mọi người đều nhìn cậu, khuôn mặt cậu không chút biểu cảm, nói: “Tôi có một kỹ năng đạo cụ, có thể biến tôi thành đại minh tinh trong giới ma quỷ, nhưng một trò chơi chỉ có thể dùng một lần, chúng ta phải chọn đúng thời cơ.”

“. . . . . .”

Lăng Trường Dạ vừa nghe đã biết đạo cụ này của cậu từ đâu ra, anh mỉm cười, “Được, tất cả phục vụ đại minh tinh.”

Hạ Bạch: “. . . . . .”

Đừng có cười như vậy mà.

Lăng Trường Dạ nhắc nhở: “Vì bọn họ không cho rằng mình đã chết, vậy nên trước tiên đừng nói cho bọn họ biết, ai biết được khi bọn họ ý thức được mình đã chết thì sẽ xảy ra chuyện gì.”

Hai người gật đầu.

Vì kỹ năng của Hạ Bạch chỉ có thể sử dụng một lần, bọn họ quyết định để Dương Mi đi thăm dò trước, nếu hắn không thăm dò được những cư dân và người chơi trẻ tuổi thì để Hạ Bạch sử dụng kỹ năng, Hạ Bạch tạm thời đi theo sau hỗ trợ hắn.

Dương Mi quen đường quen lối đi đến chỗ Tiểu Kỳ trước, thái độ của Tiểu Kỳ đối với hắn không có gì thay đổi nhiều, nhưng cũng khen hắn rất đáng yêu, muốn có một đứa con gái như vậy.

Phản ứng của bà cụ ở căn 211 thì càng rõ ràng hơn, Lận Tường gõ cửa hai ngày cũng không mở, hắn vừa gõ đã mở, bà cụ rụt rè đứng sau cửa nhìn hắn.

Bà ấy cũng là hồn ma, bà ấy cũng đã chết.

Dương Mi: “Không cho cháu vào ngồi một lát sao?”

Bà cụ do dự một chút rồi cũng cho hắn vào, kèm theo cả Hạ Bạch đi cùng.

Căn phòng chật hẹp được dọn dẹp rất ngăn nắp, sàn nhà và bệ cửa sổ không thấy một hạt bụi nào, chỉ là có hơi tối tăm. Cửa sổ của các phòng số lẻ trên mỗi tầng đều hướng về phía bắc, bị tòa nhà phía trước che khuất, buổi sáng trong phòng cũng rất tối, bà cụ không bật đèn.

Có lẽ là không nỡ.

Nghĩ đến lời lão Vương ở căn 204 nói, cũng có thể là sợ lãng phí, sẽ bị con trai và con dâu mắng.

Dương Mi nhìn cậu bé đang ngồi trên ghế, nói: “Cậu bé lớn như vậy rồi, chính là lúc hiếu động muốn chơi đùa, sao bà cứ nhốt nó trong phòng vậy?”

Cậu bé gật đầu lia lịa.

“Không được, không được ra ngoài!” Bà cụ xua tay liên tục, “Bên ngoài nguy hiểm lắm, nó sẽ gặp chuyện mất!”

Dương Mi hỏi: “Bên ngoài nguy hiểm chỗ nào?”

Bà cụ cúi đầu, xoa xoa tay không nói lời nào.

Hạ Bạch cau mày nhìn Dương Mi, Dương Mi ra hiệu đã hiểu, hắn nhíu mày khó chịu, nói: “Không có nguy hiểm gì chứ? Những đứa trẻ khác đều có thể ra ngoài chơi, bà không cho nó ra ngoài chơi, chính là ngược đãi nó!”

“Không có, không có!” Bà cụ vội vàng đứng dậy, trên khuôn mặt nhăn nheo lộ vẻ lo lắng sợ hãi, “Không có ngược đãi nó, chân nó bị đau, nó không thể chạy ra ngoài chơi được, nó phải ở nhà!”

Dương Mi và Hạ Bạch nhìn cậu bé.

Cậu bé lập tức nhảy xuống khỏi ghế, nhảy loi choi mấy cái, “Không đau, con khỏe lắm!”

Cậu bé bị nhốt ở nhà có lẽ đã chịu một bụng ấm ức, thấy cuối cùng cũng có người lên tiếng thay mình, vội vàng oán trách: “Bà nội không cho cháu ra ngoài, nguy hiểm đều là cái cớ mà thôi, người khác ra ngoài sao không thấy nguy hiểm? Cháu muốn đi tìm Tĩnh Tĩnh chơi, bà cũng không cho cháu đi tìm Tĩnh Tĩnh.”

Tĩnh Tĩnh chính là cô bé ở căn 305.

Sáng nay bọn họ đã nghe Lận Tường nói chuyện này rồi.

Dương Mi hỏi: “Sao lại không cho nó đi tìm Tĩnh Tĩnh? Tĩnh Tĩnh chỉ là một bé con thì có nguy hiểm gì chứ?”

“Nguy hiểm, nguy hiểm. . . . . .” Bà cụ liên tục nói nguy hiểm, nhưng hỏi bà ấy Tĩnh Tĩnh nguy hiểm ở chỗ nào thì bà lại không nói ra được, chỉ nói: “Người phụ nữ ở căn 305 đó có thể dạy dỗ ra đứa con gái tốt đẹp gì chứ? Cô ta suốt ngày ve vãn đàn ông.”

Dương Mi: “Bà cũng biết sao? Bà nhìn thấy à?”

“Hừ! Mắt già này của tôi sắp mù rồi! Hai người đàn ông trong căn hộ này đều bị cô ta dụ dỗ lên giường rồi.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Dương Mi đưa mắt nhìn Hạ Bạch, Hạ Bạch nói: “Đừng có đánh trống lảng, vẫn chưa nói chỗ nào nguy hiểm đâu, nếu không gặp Tĩnh Tĩnh là có thể ra ngoài phải không?”

Bà cụ bị hỏi dồn dập, cuối cùng cũng nói ra một chút, giọng bà vô cùng căng thẳng, nói rất nhỏ: “Người ở căn hộ 308, dẫn từ ngoài về một người đàn ông, người đó mặc đồ đen, trên mặt còn vẽ những hình thù kỳ quái, nhìn rất nguy hiểm. Hai ông bà đó đã già rồi, lúc đi xuống cầu thang còn khó khăn, nhìn là biết sắp xuống lỗ đến nơi rồi, chắc là không muốn chết, vậy nên đã tìm người đến kéo dài mạng sống.”

“Tìm người kéo dài mạng sống, chắc là sẽ tìm trẻ con phải không?” Bà ấy nói với vẻ lo lắng bất an.

“Không được ra ngoài, không thì sẽ bị bắt đi cướp mạng đó.”

Dương Mi lập tức nhìn Hạ Bạch, Hạ Bạch khẽ gật đầu.

Dương Mi nói: “Bà nói đúng, không cho nó ra ngoài, để cháu mua cho nó ít đồ chơi mang đến vậy.”

Cậu bé uất ức nhìn bọn hắn, nhưng nghe nói còn có đồ chơi, tốt xấu gì cũng coi như là không quậy phá nữa.

Lúc bọn hắn rời đi, cậu bé lén nhét cho hắn một tờ giấy.

Trên đó là nét chữ non nớt xen lẫn với phiên âm: “Tĩnh Tĩnh, gần đây anh không đến tìm em chơi, không phải anh không muốn chơi với em nữa, em là bạn tốt nhất của anh, bà nội nhốt anh trong nhà, đừng giận anh nhé, chờ anh.”

Dương Mi: “Xem ra quan hệ của bọn nó rất tốt.”

Hạ Bạch gật đầu.

Hai người kể lại thông tin dò la được từ căn hộ 211 cho Lăng Trường Dạ và những người khác nghe, để mọi người phân tích trước, sau đó đi lên tầng ba.

Chỗ bà chủ tiệm 303 thì có những thông tin gì bà ấy biết hẳn là đã nói hết cho Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ rồi, hơn nữa thẻ con trai đối với bé gái chắc là không có hiệu quả gì, vậy nên sau khi đưa tờ giấy của cậu bé lúc nãy cho bé gái căn 305 xong thì bọn hắn lập tức đi thẳng đến chỗ bà cụ căn 308, vừa hay bọn hắn cũng dò la được một chút thông tin về bà ấy từ chỗ bà cụ căn 211.

Bà cụ 308 là người lớn tuổi nhất trong chung cư này, tóc đã bạc trắng.

Bà ấy nhìn thấy Dương Mi thì phản ứng còn dữ dội hơn cả bà cụ ở căn 211, nước mắt liên tục trào ra khỏi hốc mắt.

Nhìn thấy hai người nhìn mình, bà ấy vội vàng lấy khăn tay lau nước mắt, nói: “Xin lỗi, xin lỗi, đột nhiên tôi nhớ đến con trai đã mất của mình nhiều năm rồi, tôi như nhìn thấy nó về thăm tôi vậy.”

Lúc nói câu này, bà ấy vẫn nhìn Dương Mi với đôi mắt đỏ hoe. Hạ Bạch biết, lần này nhất định bọn họ sẽ có thu hoạch, chỉ cần Dương Mi hỏi, bà ấy nhất định sẽ nói hết những gì mình biết cho Dương Mi nghe.

Sau khi vào nhà, bà cụ lập tức lấy hết đồ ăn ngon tìm được trong phòng cho bọn họ, nhìn Dương Mi hết sức ân cần.

Dưới cái nhìn trìu mến của bà ấy, Dương Mi bóc một quả quýt ăn.

Sau khi thấy Hạ Bạch ra hiệu, bọn hắn không đi thẳng vào vấn đề, mà bắt đầu trò chuyện với bà cụ về cuộc sống thường ngày và quá khứ.

Bà cụ tên là Từ Mai, đúng như bọn hắn đã đoán, nơi này vốn là khu tập thể của công nhân nhà máy dệt, bà ấy và chồng đều là những công nhân đầu tiên của nhà máy dệt.

“Sau này, nhà máy dệt làm ăn thua lỗ rồi phá sản, ông chủ bán đất của nhà máy, còn tiền lương của chúng tôi cũng không trả mà bỏ trốn.” Bà cụ nói: “Tiền lương bao nhiêu năm của chúng tôi, không biết phải đòi ai.”

“Bọn họ san bằng nhà máy, lại muốn đến san bằng khu tập thể, một khu tập thể lớn hơn đã bị san bằng rồi, nơi này là dùng mạng sống của hai người mới giữ lại được, coi như là chừa lại một nơi ở cho những người vô gia cư, không có tiền như chúng tôi.”

“Cũng chừa lại cho hai chúng tôi, những người không con cái, không công việc, cũng chẳng có tiền một nơi nương tựa.” Nói đến đây, hốc mắt bà cụ lại đỏ hoe, “Haiz, những người sống ở đây đều là những người đáng thương.”

Có lẽ đã lâu rồi không có ai nói chuyện, bà ấy nói liên hồi, có rất nhiều điều muốn nói.

Hai người nghe bà ấy nói một lúc lâu, mãi cho đến khi bà ấy nói đến khát nước, uống một ngụm nước, Hạ Bạch mới hỏi: “Bà còn mong ước gì nữa không?”

“Đã lớn tuổi thế này rồi, còn mong ước gì nữa, chỉ mong hai ông bà già chúng tôi có thể sống vui vẻ bên nhau, cùng nhau ra đi.” Bà cụ nói.

Hạ Bạch: “Bà không muốn gặp lại con trai của mình sao?”

“Muốn chứ, sao lại không muốn.” Bà cụ vừa nói vừa nhìn Dương Mi, sau đó bà ấy nói: “Năm đó chúng tôi suýt chút nữa không vượt qua được, nhưng đã nhiều năm trôi qua như vậy rồi, chúng tôi cũng đã nghĩ thông suốt, chúng tôi không thể mãi chìm đắm trong quá khứ được, chúng tôi còn phải sống tốt cuộc sống của mình, nương tựa lẫn nhau, cũng coi như là đã vượt qua rồi.”

Hạ Bạch đưa mắt nhìn Dương Mi, Dương Mi lập tức hỏi: “Cháu nghe người ta nói, hai bác đã dẫn về chung cư một người đàn ông mặc đồ đen rất kỳ quái.”

“Người đàn ông mặc đồ đen nào?” Bà cụ ngơ ngác, “Nửa năm nay chúng tôi chưa từng dẫn ai về chung cư cả, không chỉ nửa năm, chúng tôi không có họ hàng bạn bè gì, cả năm cũng không dẫn ai về nhà hết.”

Bà ấy không giống như đang nói dối, hơn nữa chắc chắn bà ấy cũng sẽ không nói dối Dương Mi.

Dương Mi cảm nhận điều này còn sâu sắc hơn, hắn không biết nên hỏi thế nào nữa, đành nhìn về phía Hạ Bạch.

Hạ Bạch hỏi: “Gần đây hai bác có nghe nói đến người nào kỳ quái lợi hại không?”

“Người kỳ quái lợi hại à?” Bà cụ suy nghĩ một chút rồi nói, “À, có một lần chúng tôi đi mua rau, nghe nói con trai sắp chết của người bán hàng rong được một người rất lợi hại cứu sống.”

……

“Nghĩa là sao?” Sau khi nghe bọn hắn kể lại, Lận Tường nói: “Bà cụ căn 211 nói người ở căn 308 dẫn về một người đàn ông mặc đồ đen kỳ quái, nhưng bà cụ ở căn 308 lại nói không biết.”

Đến giờ bọn hắn vẫn chưa đến nhà đôi vợ chồng trẻ ở căn 406, thẻ con trai đối với bọn họ cũng không có hiệu quả gì, vậy nên hai người không lên lầu, mà lập tức quay về kể lại những gì dò la được cho mọi người nghe.

Lận Tường nghe xong thì ý thức được người đàn ông mặc đồ đen kia chính là nhân vật mấu chốt, nhưng không hiểu tại sao bà cụ ở căn 308 lại nói không biết, “Bà ấy đang nói dối à?”

“Chắc là không.” Lăng Trường Dạ nói: “Có lẽ là vì bà cụ ở căn 308 đã chết trước lúc đó rồi.”

Hạ Bạch cũng nghĩ như vậy, lúc cậu nghe bà cụ ở căn 308 nói bọn họ không dẫn ai về chung cư đã nghĩ đến khả năng này. Bà cụ ở căn 308 chết trước, sau khi bà ấy chết, chồng bà ấy mới dẫn về một người đàn ông mặc đồ đen, nhưng bà ấy đã chết rồi nên không biết chuyện gì xảy ra sau đó ở chung cư, vì vậy bà ấy mới nói không biết.

Cho nên cậu mới hỏi như vậy, thực chất là đang hỏi lúc bà ấy còn sống, bọn họ có từng nghe nói hoặc gặp qua người đàn ông mặc đồ đen kỳ quái kia hay không.

Xem ra là có.

Lận Tường nói: “Vậy chúng ta có thể tiếp tục dùng cách này để làm rõ trình tự tử vong của bọn họ?”

Lăng Trường Dạ: Trước tiên chúng ta hãy xác định xem bà cụ có phải là người chết sớm nhất trong số bọn họ hay không.

Bọn hắn lập tức xuất phát, chia nhau ra hỏi thăm các hộ dân, ngoại trừ đôi vợ chồng ở tầng bốn hiện tại vẫn chưa tiếp xúc gì, cuối cùng bọn hắn đã xác định được, ông lão ở căn 204, cô gái ở căn 209, vợ chồng bà chủ tiệm ở căn 303 và bé gái ở căn 305 đều biết người đàn ông mặc đồ đen kia.

Lận Tường nói: “Vậy là như thế này, bà cụ ở căn 308 chết trước, sau khi bà ấy chết, người chồng còn sống ở căn 308 đã tìm một người đàn ông mặc đồ đen kỳ lạ đến chung cư, người đàn ông mặc đồ đen kỳ lạ đó có thể có liên quan đến cái chết của những người khác.”

Hạ Bạch gật đầu, “Tôi có một suy đoán, lúc trò chuyện với bà cụ, tôi cảm thấy mặc dù bà ấy rất nhớ con trai, nhưng đã nghĩ thông suốt, cũng không còn chấp niệm gì, rất bình thản, khác với bà cụ ở căn 211, hơn nữa bà ấy cũng đã lớn tuổi rồi, có thể là chết tự nhiên hoặc chết vì bệnh, khác với những người khác.”

“Tốt tốt tốt.” Lận Tường cũng không suy nghĩ xem Hạ Bạch nói đúng hay không, tin tưởng một cách mù quáng, chỉ lo vui mừng, “Trời ơi, thanh nhiệm vụ của chúng ta cuối cùng cũng có tiến triển rồi, đã tìm được nguyên nhân cái chết đầu tiên.”

Hạ Bạch nhìn Tiền Tinh, “Mỹ nữ, cô thấy sao? Chẳng phải cô rất hiểu người già à?”

Tiền Tinh: “. . . . . . Có lẽ vậy.”

Hạ Bạch tiếp tục phân tích, “Bé trai ở căn 211 hẳn là chết trước bà cụ, hơn nữa là gặp chuyện ở bên ngoài, nếu không bà cụ cũng sẽ không căng thẳng như vậy. Có lẽ bà ấy không biết mình đã chết, quên hết những chuyện liên quan đến cái chết của bọn họ, nhưng một số cảm xúc và cảm giác thì vẫn còn lưu lại, trở thành một loại chấp niệm.”

Lăng Trường Dạ: “Ngoài việc không cho cháu trai ra ngoài một mình, còn có hai điểm bà ấy cũng nhắc đến không chỉ một lần, một là không cho cháu trai của mình chơi với bé gái ở căn 305, hai là bà ấy luôn cảm thấy chân cháu trai mình bị đau, nhưng bây giờ chân cháu trai đã không còn đau nữa.”

Hạ Bạch gật đầu, “Cái chết của cháu trai bà ấy có liên quan đến bé gái và đôi chân.”

Dương Mi nói: “Cháu trai và bé gái là bạn tốt, có khả năng bọn họ cùng gặp chuyện, hoặc là cháu trai bà ấy bị bé gái liên lụy, vậy nên bà cụ mới không cho cháu trai mình chơi với bé gái?”

Lận Tường lập tức nói: “Rất có thể!”

Hạ Bạch tiếp tục nói: “Bà chủ tiệm ở căn 303 luôn miệng nhắc đến người phụ nữ ở căn 305, rất để ý việc chồng mình có coi người phụ nữ kia là tiên nữ hay không, có thể cái chết của bà ấy có liên quan đến chuyện này.”

“Nói đến đây, người đàn ông ở căn 406 và người phụ nữ ở căn 305 cũng có quan hệ, ba nhà đều có liên quan đến căn 305, xem ra căn 305 là mấu chốt.” Lận Tường nói.

Tiền Tinh: “Căn 406 kia chúng ta vẫn chưa đến, có lẽ có thể tìm được manh mối gì đó từ chỗ bọn họ.”

Thông tin về căn 406 kia đều là do người chơi ở tầng ba và người ăn xin nói cho bọn hắn biết, bọn hắn thực sự vẫn chưa trò chuyện đàng hoàng, nhưng nên lấy lý do gì để bắt chuyện và vào được nhà bọn họ đây.

Dương Mi: “Bọn họ không có con, có vẻ là người chỉ biết đến bản thân, có lẽ thẻ con trai của tôi không có tác dụng gì với bọn họ.”

Lăng Trường Dạ: “Không phải cô vợ ở căn 406 thích lên mạng và muốn nổi tiếng sao? Đừng quên là ở đây chúng ta còn có một đại minh tinh.”

Hạ Bạch: “. . . . . .”

Hạ Bạch: “Bây giờ phải dùng à? Chỉ có thể dùng một lần ba tiếng thôi.”

Lăng Trường Dạ: “Dù sao cũng phải dùng với những người này, hơn nữa còn có thể nhân tiện thăm dò xem có người chơi nào thực sự chết hay không.”

Hạ Bạch: “Được, vậy thì đợi lúc ăn tối dùng vậy.”

Ba tiếng đồng hồ rất quý giá, lúc vừa xuống lầu Hạ Bạch vẫn chưa dùng, cậu dự định đợi lúc người phụ nữ ở căn 406 xuống mua cơm thì mới dùng. Đôi vợ chồng ở căn 406 này cứ ru rú trong nhà, bọn hắn chưa từng thấy người chồng xuống ăn cơm, lần nào người vợ xuống cũng canh lúc chủ quán sắp dọn hàng.

Hạ Bạch vừa ăn vừa nhìn chằm chằm cửa cầu thang, nhìn thấy người phụ nữ mặc quần đùi đi dép lê bước xuống, cậu lập tức sử dụng kỹ năng, cố ý đi ngang qua trước mặt cô ta.

Ban đầu người phụ nữ không có phản ứng gì.

Hạ Bạch ngẩn người, sau đó càng thêm khoa trương hơn, cậu hất cằm đi ngang qua trước mặt cô ta.

“. . . . . .”

Lăng Trường Dạ cúi đầu cười, trong mắt anh ánh lên tia sáng màu xanh.

Dương Mi hỏi: “Đội trưởng, anh đang cười Hạ Bạch à?”

Lăng Trường Dạ: “Tôi chỉ cảm thấy cậu ấy rất đáng yêu.”

Lận Tường: “. . . . . . ?”

À, đúng đúng đúng, không sai, đúng là rất đáng yêu!

Nhưng mà, sao từ miệng anh ta nói ra lại có cảm giác không đúng lắm nhỉ?

Người phụ nữ ở căn 406 dụi dụi mắt, bánh kếp trong tay cũng rơi xuống đất, sau đó phát ra tiếng hét chói tai vang vọng khắp chung cư, “Hạ Bạch! Trời ơi! Là Hạ Bạch! Hạ Bạch kìa!”

Hạ Bạch: “. . . . . .”

Đột nhiên cậu cảm thấy có chút sợ hãi.

Người phụ nữ đã kích động chạy đến, bụm miệng hét lên, “Hạ Bạch! Thật sự là Hạ Bạch rồi, trời ơi!”

“Hạ Bạch, tôi có thể chụp ảnh chung với anh được không?” Người phụ nữ kích động giơ chiếc điện thoại đeo trên cổ lên, “Làm ơn, tôi thích anh lắm!”

Vẻ mặt Hạ Bạch cứng ngắc gật đầu.

Người phụ nữ chụp một bức ảnh chung với Hạ Bạch, sau đó lại kích động quay đầu nói: “Là Hạ Bạch! Siêu sao Hạ Bạch! Mọi người không muốn chụp ảnh chung, xin chữ ký của anh ấy sao? Tôi có thể chụp cho mọi người!”

Hạ Bạch nín thở quay đầu nhìn.

Lăng Trường Dạ, Dương Mi, Lận Tường và Tiền Tinh đều nhìn không chớp mắt, nhưng ai cũng đều vểnh tai lên nghe.

Két.

Có tiếng ghế bị đẩy ra vội vàng.

Lam Tương vẫn luôn im lặng không nói chuyện, nhưng bây giờ lại kích động nói: “Là Hạ Bạch kìa! Chúng ta mau đến chụp ảnh chung với anh ấy đi!”

Người chơi nam ở cùng phòng với cô ta cũng đứng dậy, vừa lẩm bẩm chẳng qua chỉ là một minh tinh thôi mà, vừa bước nhanh đến bên cạnh Hạ Bạch cùng cô ta.

Hạ Bạch đứng giữa bọn họ, nhìn điện thoại, trên khuôn mặt ngơ ngác lộ ra nụ cười gượng gạo cứng đờ.

 

Hết chương 81.

 

 

Chương 81: Chung Cư Đế Hào ( Phần 8 )

Ngày đăng: 14 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên