Chương 82: Sợi Chỉ Đỏ

Chương 82: Sợi Chỉ Đỏ

 

Không khí Tết ở nhà họ Quý vẫn rất đậm nét truyền thống. Trước khi Quý Nam Tinh về, cả nhà đã bắt đầu trang hoàng đèn lồng kết hoa. Từ câu đối trên cổng lớn, những dây kết truyền thống treo khắp nơi, cho đến dải băng cầu phúc năm mới vắt trên cây cối và bụi rậm quanh biệt thự, nhìn đâu cũng thấy không khí náo nhiệt.

 

Đây là lần đầu tiên Tạ Phán Nhi theo Quý Nam Tinh về nhà, và cô nàng cũng lộ ra vẻ mặt y hệt như Hạ Quân Ngạn lần đầu tới đây: “Tôi biết cậu có tiền, nhưng không ngờ nhà cậu lại giàu đến thế. Nhà đã giàu cỡ này rồi thì cậu còn làm thiên sư làm chi nữa, vừa vất vả lại còn phải đối mặt với sinh tử.”

 

Thường xuyên qua lại với âm hồn đâu phải chuyện hay ho gì. Cậu mạnh thì âm hồn sợ, chứ cậu mà yếu thì có thể bị chúng nuốt chửng bất cứ lúc nào.

 

Quý Nam Tinh ấn tấm mộc bài trong túi xuống một chút, ra hiệu cho cô nàng đừng có ồn ào.

 

Ban ngày, nhà cậu thường không có ai. Anh cả và sư huynh đều có sự nghiệp riêng phải lo, chị gái cũng chỉ được nghỉ vài ngày Tết. Vì vậy, cậu không hỏi quản gia xem có ai ở nhà không mà đi thẳng về phòng mình, rồi thả Tạ Phán Nhi ra ngoài.

 

Tạ Phán Nhi vừa ra khỏi tấm mộc bài liền lập tức tò mò ngó nghiêng khắp nơi: “Phòng ngủ của cậu còn to hơn cả căn nhà bên kia nữa. Hóa ra tiểu thiên sư đúng là một đại thiếu gia hàng thật giá thật. Nhà cậu đẹp quá đi, chỉ là không có mấy người, cảm giác hơi lạnh lẽo một chút.”

 

“Mấy ngày tới cô cứ ở trong phòng, đừng có chạy lung tung.”

 

Tạ Phán Nhi ngoan ngoãn đáp: “Vâng, yên tâm đi ông chủ, tôi chắc chắn sẽ không chạy lung tung đâu.”

 

Quý Nam Tinh cởi áo khoác, mở tủ quần áo định thay một bộ đồ mặc ở nhà thoải mái hơn, thì thấy cả một hàng quần áo mới tinh trong tủ. Những bộ đồ cậu từng mặc trước đây đều đã được cất đi rồi.

 

Không cần đoán cũng biết đây chắc chắn là tác phẩm của sư huynh cậu. Anh ta rảnh rỗi là lại thích bày biện quần áo cho người khác, mà trong cái nhà này, người có thể để anh ta bày biện cũng chỉ có mình cậu thôi.

 

Cậu tiện tay chọn một chiếc áo hoodie mỏng nhẹ, rồi phát hiện sau lưng áo lại có dải ruy băng vắt chéo. Đã thắt nơ bướm thì thôi, đằng này cuối dải ruy băng còn đính hai chiếc chuông nhỏ, trông càng giống đồ của con gái hơn.

 

Quý Nam Tinh đang lặng lẽ định cất chiếc áo về chỗ cũ để chọn cái khác, thì ngoài cửa vang lên giọng của sư huynh cậu: “Cứ mặc cái này đi, đẹp thế còn gì. Lưng có nơ bướm, trông như một món quà lớn ấy.”

 

Quý Nam Tinh quay đầu lại: “Sư huynh, em là con trai, anh đừng nuôi em như con gái nữa.”

 

Nghe vậy, Quý Nguyên Đình lập tức tỏ vẻ không hài lòng: “Em nói thế là kỳ thị giới tính đấy nhé! Con trai thì sao, không được đeo nơ với chuông à? Tay em chẳng phải cũng đang đeo một cái chuông nhỏ đấy thôi.”

 

Quý Nam Tinh lười tranh cãi với anh ta, cũng không muốn nghe anh ta lải nhải thêm nữa nên dứt khoát mặc luôn chiếc áo vào.

 

Quý Nguyên Đình liền nở một nụ cười mãn nguyện: “Đẹp thế còn gì, mắt nhìn của anh quả là tốt thật. Mau xoay một vòng cho sư huynh xem nào.”

 

Quý Nam Tinh ngoan ngoãn xoay một vòng. Từ nhỏ đến lớn, cậu vẫn luôn bị sư huynh mình sắp đặt như vậy đấy.

 

Thấy vẻ mặt không tình nguyện của cậu, Quý Nguyên Đình đưa tay nhéo má cậu một cái coi như tha cho, nhưng rồi lại hỏi: “Sao thằng nhóc nhà họ Tiêu lại đến chỗ em ở thế?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Cậu ấy biết em âm khí nặng, sợ lạnh, mà dương khí trên người cậu ấy có thể giúp em ấm hơn nên mới dọn đến ở.”

 

Nghe vậy, Quý Nguyên Đình cũng không hỏi thêm gì nữa. Tiểu sư đệ đã lớn rồi, vốn đã chín chắn hơn bạn bè cùng trang lứa rất nhiều, làm việc gì cậu cũng tự có chừng mực: “Anh vừa đến Cục Quản lý hỏi rồi, năm nay chắc sư phụ không về ăn Tết được đâu.”

 

Quý Nam Tinh nhìn sư huynh: “Vậy có nói sư phụ đi đâu, làm gì không anh?”

 

Quý Nguyên Đình nói: “Chắc là ở trong một ngôi mộ nào đó.”

 

Quý Nam Tinh thắc mắc: “Mộ á?”

 

Một ngôi mộ thôi mà cần nhiều sếp lớn của Cục Quản lý đi cùng lúc vậy sao?

 

Tuy người xưa rất coi trọng chuyện hậu sự, với đủ các loại lăng mộ và phong thủy để vũ hóa thành tiên, nhưng người chết thì vẫn là chết rồi, mộ táng có lợi hại đến đâu cũng không thể thực sự vũ hóa thành tiên được.

 

Cùng lắm là âm khí bên trong nặng hơn một chút, sinh ra vài thứ tà vật. Nhưng tà vật có thể cầm chân sư phụ của họ và một dàn cao thủ lợi hại lâu đến vậy, thì phải là thứ hung dữ đến mức nào.

 

Quý Nguyên Đình nói: “Năm ngoái vừa ăn Tết xong, chẳng phải bên Trường Lâm khởi công xây tàu điện ngầm, còn bảo là tuyến tàu điện ngầm liên tỉnh đầu tiên sao. Kết quả là vừa khởi công chưa bao lâu thì bị trì hoãn không rõ lý do. Một thời gian sau, Cục Quản lý bên mình nhận được lệnh điều động.”

 

Tỉnh Trường Lâm cách chỗ họ khá xa, nằm ở phía Bắc nhiều hơn. Mấy năm nay tỉnh này tập trung phát triển du lịch nên mới dốc sức xây dựng hạ tầng giao thông, đào bới khắp nơi. Việc đào ra một hai ngôi mộ cũng là chuyện bình thường.

 

Nhưng một ngôi mộ có thể giữ chân sư phụ của họ lâu đến vậy thì lại không bình thường chút nào.

 

Quý Nguyên Đình nói: “Chuyện này cấp trên vẫn chưa xử lý xong nên được giữ bí mật với bên ngoài. Nhưng cách đây không lâu họ mới nhận được một vài hồi âm, sự việc đã có tiến triển rồi, chắc là sắp về thôi.”

 

Quý Nam Tinh thở dài: “Mong là sư phụ sớm quay về.”

 

Nhìn bộ dạng trẻ con của cậu, Quý Nguyên Đình xoa đầu cậu một cái. Cũng chỉ khi ở trước mặt người nhà, Quý Nam Tinh mới có chút dáng vẻ làm nũng, chứ ra ngoài thì cậu chững chạc lắm.

 

Nói xong chuyện của sư phụ, Quý Nguyên Đình liếc vào phòng ngủ của cậu: “Sao lại mang con bé đó về đây?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Cô ấy có một mình nên em mang về luôn. Bài tập nghỉ đông của em còn phải nhờ cả vào cô ấy đấy.”

 

Quý Nguyên Đình hừ một tiếng: “Oai quá nhỉ, biết ngự quỷ nữa cơ đấy.”

 

Hai người đang nói chuyện thì quản gia đến, báo rằng ông bà chủ đã về.

 

Quý Nguyên Đình và Quý Nam Tinh cùng đi ra cổng lớn: “Không phải bảo hai ngày nữa mới về à, sao hôm nay đã về rồi.”

 

Hai người vừa ra đến cổng thì chiếc xe đón người cũng vừa chạy vào. Xe vừa dừng hẳn, một quý bà đã mở cửa bước xuống.

 

Mái tóc xoăn gợn sóng tuyệt đẹp, dù đã có chút dấu vết của thời gian, nhưng vẫn là một mỹ nhân rạng rỡ. Có lẽ vì cuộc sống nhiều năm thuận buồm xuôi gió, vậy nên giữa đôi mày của bà vẫn còn nét trong trẻo của một thiếu nữ vô lo vô sầu.

 

Rõ ràng là mẹ Quý đang đi giày cao gót, vậy mà lại chạy nhanh như bay, lao tới ôm chầm lấy Quý Nam Tinh vào lòng: “Ôi út cưng của mẹ, mau để mẹ xem nào. Ba mẹ không có ở nhà, các anh chị có chăm sóc con tử tế không?”

 

Quý Nguyên Đình đứng bên cạnh nói: “Mẹ, con còn ở đây mà.”

 

Mẹ Quý lập tức dỗ dành cậu con trai thứ ba: “Thằng Ba ngoan, lát nữa mẹ ôm con sau.”

 

Đúng là… câu dỗ dành thần thánh, thằng Ba ngoan.

 

Quý Nguyên Đình không nhịn được mà đảo mắt một cái.

 

Ba Quý cũng xuống xe theo sau, vỗ vai hai cậu con trai thứ ba và thứ tư: “Đứng ở cổng làm gì, vào nhà đi.”

 

Quý Nam Tinh gọi: “Ba nhỏ, mẹ nhỏ.”

 

Đây được xem là cách gọi riêng của cậu. Vì không thể gọi thẳng là ba mẹ, mà nếu gọi là ba Quý, mẹ Quý thì lại kỳ cục quá. Ở một số vùng người ta sẽ gọi chú thím là ba nhỏ, mẹ nhỏ, tuy chỗ họ không gọi như vậy, nhưng đây cũng là một cách để phân biệt trong xưng hô.

 

Cứ coi như là gọi chú thím, nhưng thực chất là đang gọi ba mẹ.

 

Mẹ Quý khoác tay Quý Nam Tinh một lúc lâu. Nếu là trước đây, cậu chắc chắn sẽ đẩy bà ra vì sợ âm khí trên người mình ảnh hưởng đến họ, nhưng lần này cậu lại không hề đẩy ra, cứ để mặc cho bà khoác tay.

 

Mẹ Quý tưởng rằng do họ đi vắng lâu ngày, con trai nhớ ba mẹ nên trái tim tức thì mềm nhũn ra, ôm lấy Quý Nam Tinh mà không biết phải cưng chiều thế nào cho đủ.

 

Nhìn mẹ Quý rưng rưng nước mắt như thể mình ở nhà phải chịu tủi thân ghê gớm lắm, Quý Nam Tinh đành bất lực nói: “Các anh chị chỉ hận không thể hái sao trời trăng sáng cho con thôi. Con ở nhà rất tốt, còn kết giao được với mấy người bạn nữa.”

 

Quý Nam Tinh vừa nói vừa chủ động ôm mẹ Quý một cái: “Dương khí trên người Tiêu Dã rất nặng, tiếp xúc với cậu ấy một chút là có thể trấn áp được phần nào âm khí trên người con. Sáng nay con vừa mới tạm biệt cậu ấy, nên bây giờ âm khí không nặng lắm, có thể tiếp xúc với ba mẹ một chút.”

 

Chuyện này Quý Nam Tinh đã từng nói trong nhóm chat gia đình trên WeChat, nhưng mẹ Quý nhất thời không nhớ ra. Giờ nghe cậu nói vậy, mắt bà bỗng sáng rực lên: “Ba mẹ mua rất nhiều đồ từ nước ngoài về, chắc hai hôm nữa là giao tới. Con lựa kỹ một chút rồi gửi một ít sang nhà họ Tiêu nhé.”

 

Quý Nam Tinh gật đầu. Tuy Tiêu Dã và ông nội đã đến Hải Thành chứ không có ở đây, nhưng anh cả và chị dâu của nhà họ Tiêu thì vẫn ở nhà. Hàng xóm cũ đã gặp lại nhau thì những dịp lễ Tết thế này đúng là nên qua lại thăm hỏi.

 

Con trai cả và con gái thứ hai không có ở nhà, trong nhà chỉ có con trai thứ ba và thứ tư, ba Quý và mẹ Quý kéo hai đứa con nói chuyện rất lâu. Rất nhiều chuyện đã nói qua trên WeChat rồi, nhưng giờ gặp mặt, họ vẫn hỏi han lại cặn kẽ từng chút một về cuộc sống thường ngày của chúng.

 

Nói đến mức Quý Nam Tinh khô cả họng thì ba Quý và mẹ Quý mới tha cho.

 

Vừa được thả ra, Quý Nam Tinh liền chạy thẳng về phòng ngủ của mình. Hai chiếc chuông nhỏ treo sau áo cậu cũng vang lên những tiếng lanh canh trong trẻo, nhưng không hề ồn ào, khiến mẹ Quý nhìn mà vui vẻ ra mặt.

 

Quý Nguyên Đình kể công: “Quần áo con chọn đấy, dễ thương không? Vừa hay có thể trung hòa bớt khí lạnh trên người thằng bé.”

 

Tuổi còn nhỏ mà ngày nào cũng mặt mày nghiêm nghị, cứ như thế này đáng yêu hơn nhiều.

 

Ba Quý nhận lấy tách trà quản gia đưa tới, uống một ngụm rồi nói: “Lên cấp ba đúng là hoạt bát hơn hẳn. Mấy người bạn tốt mà thằng bé vừa nhắc đến phẩm hạnh thế nào?”

 

Chuyện hồi tiểu học vì để lộ khả năng nhìn thấy ma mà bị bạn thân đâm sau lưng, ba Quý tuyệt đối không cho phép xảy ra lần thứ hai.

 

Họ không cản Quý Nam Tinh kết bạn, nhưng kết giao với loại bạn bè nào thì họ chắc chắn phải điều tra. Nếu đối phương phẩm hạnh không tốt, họ có cả trăm cách để người đó tự nhiên biến mất khỏi cuộc sống của Quý Nam Tinh.

 

Quý Nguyên Đình đáp: “Đều rất tốt. Cách đây không lâu còn giúp thằng bé phá một vụ án liên quan đến âm hồn. Tên nhóc nhà họ Tiêu còn đến ở cùng Nam Tinh rồi, biết Nam Tinh sợ lạnh nên sẵn lòng dùng dương khí của mình để sưởi ấm cho thằng bé, thậm chí còn vì thằng bé mà đi học vẽ bùa. Còn mấy đứa kia thì đều chấp nhận khả năng thấy ma của Nam Tinh rất tốt. Ba mẹ cứ yên tâm, con vẫn đang để mắt tới.”

 

Mẹ Quý nói: “Lớn hơn một chút đúng là chín chắn hiểu chuyện hơn. Biết đâu lại thật sự kết giao được những người bạn thân thiết cả đời. Con để ý nhiều vào, đừng để em con bị người ta bắt nạt.”

 

Đứa bé do chính tay mình chăm bẵm từ nhỏ, dù ra ngoài có thể tay không xé xác lệ quỷ, thì trong mắt mẹ Quý vẫn là một đứa trẻ mềm mại, yếu ớt, đáng yêu, hễ không để ý là sẽ bị người khác bắt nạt.

 

———-

 

Nhà họ Quý nói đông cũng không đông, nhưng nói ít cũng chẳng phải là ít. Bên nội, phía nhà ba Quý tuy không có anh em ruột, nhưng vẫn có mấy người anh em họ thân thiết. Bên ngoại, phía nhà mẹ Quý thì có hai người anh trai, ngoài ra còn có một vài người bạn làm ăn mấy chục năm.

 

Con trai cả đã lớn, đã tiếp quản công ty, có vòng xã giao riêng. Ngoài việc đi chúc Tết họ hàng, ba Quý và mẹ Quý cũng không bắt cậu con trai cả phải đi theo.

 

Nhưng cô con gái thứ hai nhà họ Quý, tức chị hai Quý Nghiên Đình của họ thì không thoát được. Dẫn cô đi chúc Tết cũng là một hình thức xã giao, để cô quen biết thêm nhiều người cùng trang lứa, xem có ai vừa mắt không, chứ cứ ru rú trong phòng nghiên cứu cả ngày, muốn yêu đương cũng chẳng tìm được đối tượng.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Cậu con trai thứ ba Quý Nguyên Đình của nhà họ Quý thì vì lý do công việc, càng gần Tết càng có nhiều tiệc tối và lễ trao giải. Anh ta có thương hiệu thời trang cao cấp của riêng mình, cuối năm là lúc bận tối mắt tối mũi, thực sự không có thời gian đi thăm họ hàng bạn bè cùng ba mẹ.

 

Thế là cô con gái thứ hai và cậu con út bị bắt đi làm tùy tùng. Ba mẹ Quý đi đâu cũng dắt hai đứa theo.

 

Quý Nghiên Đình phản kháng không thành công, kinh phí cho thí nghiệm tiếp theo của cô vẫn còn nằm trong tay ba Quý, đành phải ngoan ngoãn nghe lời. Còn Quý Nam Tinh thì hoàn toàn không phản kháng, là đứa trẻ vị thành niên duy nhất trong nhà, cậu thậm chí còn chẳng có tư cách phản kháng.

 

Hơn nữa, ra ngoài cũng không phải là không có thu hoạch gì, vừa được ăn uống lại còn được nhận lì xì.

 

Quý Nghiên Đình bưng một đĩa trái cây nhỏ tìm đến chỗ Quý Nam Tinh đang ngồi ngẩn người trong góc: “Chán rồi à?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Em quen rồi.”

 

Cũng chẳng có gì là chán hay không, dù sao chỉ cần cậu không tỏ ra nhiệt tình thì cũng chẳng ai không biết ý mà chạy đến bắt chuyện với cậu.

 

Quý Nghiên Đình xiên một quả dâu tây đưa đến bên miệng cậu: “Thôi, vì tiền lì xì mà ráng chịu đi.”

 

Những người mà ba Quý mẹ Quý phải đến tận nhà chúc Tết đều không phải gia đình tầm thường. Quan hệ bình thường thì lì xì vài chục nghìn tệ, quan hệ thân thiết hơn một chút thì một bao lì xì cũng đã mấy trăm nghìn tệ. Loại lì xì này thường là séc, nên nhận mấy cái liền cũng không chiếm chỗ là bao.

 

Tiền lì xì cậu nhận đều được để trong chiếc túi xách nhỏ của mẹ Quý, đợi về nhà sẽ đưa lại cho cậu.

 

Nhìn Quý Nghiên Đình, Quý Nam Tinh hỏi: “Kinh phí phòng thí nghiệm của chị eo hẹp đến thế à?”

 

Chị gái mình thì cậu vẫn hiểu. Nếu thật sự không muốn đến thì đã sớm trốn về phòng thí nghiệm rồi. Nhưng bây giờ đã đến mà lại không vui, vậy thì chỉ có một mục đích duy nhất: Đến để kiếm tiền lì xì.

 

Quý Nghiên Đình nói: “Cũng không hẳn là vấn đề kinh phí, chị Hướng Lăng có người yêu rồi.”

 

Hướng Lăng là một trong những cô bạn thân của Quý Nghiên Đình, tình bạn bắt đầu từ hồi mẫu giáo nên quan hệ tự nhiên cũng không phải dạng vừa. Chỉ cần Quý Nghiên Đình được nghỉ ở nhà là gần như đều tụ tập với mấy cô bạn thân.

 

Hướng Lăng này Quý Nam Tinh cũng quen. Hồi nhỏ chị hai dắt cậu đi chơi, Hướng Lăng là người chăm sóc cậu chu đáo nhất. Có lẽ do bản tính dịu dàng, bẩm sinh có tinh thần trách nhiệm cao, có những lúc Quý Nghiên Đình mải chơi quên mất trời đất, sau đó mới sực nhớ ra mình còn dắt theo em trai.

 

Vừa quay đầu lại đã thấy Hướng Lăng xách mũ của cậu, lẽo đẽo theo sau không rời nửa bước.

 

Còn tại sao lại là xách mũ, đó là vì Quý Nam Tinh từ nhỏ đã biết mình đặc biệt, không thích để người khác dắt tay. Hướng Lăng lại sợ lơ là một cái là làm lạc mất cậu, thế là cứ xách mũ của cậu đi theo sau.

 

Thấy Quý Nghiên Đình cứ chọc chọc vào đĩa hoa quả mà không ăn, Quý Nam Tinh hỏi: “Thế nên chị cũng muốn yêu đương à?”

 

Quý Nghiên Đình nhìn về phía đám đông náo nhiệt đằng kia.

 

Hôm nay họ đến chúc Tết một ông chủ họ Thường, khởi nghiệp từ ngành thiết bị y tế. Việc kinh doanh của ông ta có phần trùng lặp với nhà họ, nhưng họ không phải là đối thủ cạnh tranh mà còn thường xuyên giúp đỡ nhau điều chuyển hàng hóa. Ông Thường luôn đối xử tốt với mọi người, quan hệ trong giới rất tốt, nên người đến chúc Tết cũng không ít.

 

Trong đó có mấy gia đình còn cố ý đưa con cái đi cùng, đều ở độ tuổi hai mươi mấy, một mặt là để phát triển mối quan hệ, mặt khác cũng có tâm tư giống ba mẹ cô, muốn xem có ai hợp với con mình không, một hình thức xem mắt trá hình.

 

Nhưng không biết có phải do chất lượng đàn ông trong nhà quá cao hay không, dù là anh cả, hay cậu ba trông có vẻ không đứng đắn, ngay cả em út chưa thành niên cũng toát ra vẻ điềm tĩnh từ trong ra ngoài, điều này khiến Quý Nghiên Đình nhìn sang con nhà người khác là lập tức thấy không vừa mắt.

 

Hời hợt, ấu trĩ, đi theo ba mẹ thì tỏ vẻ khiêm tốn, nhưng sự ngạo mạn trên người thì lại chẳng hề che giấu.

 

Quý Nghiên Đình nhìn một lúc rồi lắc đầu: “Nếu toàn là loại này thì chắc cả đời này chị cũng không muốn yêu đương nữa.”

 

Cô chỉ là thấy sau khi Hướng Lăng có người yêu thì cứ quấn lấy bạn trai, nên mới tò mò, không biết sao tình yêu lại có ma lực đến thế.

 

Hướng Lăng lại bảo với cô, đợi đến khi cô gặp được người đó, cô sẽ cảm nhận được ma lực của tình yêu.

 

Quý Nam Tinh không nhịn được mà mỉm cười.

 

Cậu thiếu niên có khuôn mặt tinh xảo, mặc một chiếc áo len trắng, ngồi trên ghế sô pha trước cửa sổ sát đất, dáng vẻ cúi đầu nhẹ nhàng bật cười quả thực có thể làm cho người khác say đắm.

 

Thấy vậy, Quý Nghiên Đình lại khẽ thở dài. Người nhà cô ai cũng có ngoại hình ưa nhìn, ngày nào cũng nhìn những gương mặt này, làm sao cô có thể để mắt đến những kẻ phàm phu tục tử ngoài kia được. Thôi thôi, phần đời còn lại cứ làm bạn với phòng thí nghiệm vậy.

 

Hai người ngồi đây lười biếng một lúc thì mẹ Quý không thấy con gái con trai đâu, liền đi tìm. Đầu tiên, bà vỗ nhẹ vào đầu con trai: “Ngồi thêm một lát nữa nhé, mẹ dắt chị con đi gặp vài người, lát nữa là về được rồi.”

 

Nói xong bà liền kéo Quý Nghiên Đình đi.

 

Hóa ra là con trai của viện trưởng một bệnh viện tư nhân nào đó đi du học ở nước ngoài đã về, được đặc biệt đưa đến ra mắt mọi người. Mẹ Quý thấy đối phương tướng mạo tuấn tú, gia thế tuy không bằng nhà mình nhưng cũng không tệ. Nhà họ cũng không phải kiểu coi trọng môn đăng hộ đối, chỉ cần người tốt là được, thế nên mới kéo Quý Nghiên Đình qua chào hỏi.

 

Trước mặt người ngoài, Quý Nghiên Đình vẫn giữ vẻ kiêu sa của một nữ thần, khiến Cát Kỳ mê mẩn ngay lập tức. Người vừa rồi còn tỏ ra phóng khoáng, thoáng chốc đã đỏ bừng cả tai, ngượng ngùng chào hỏi Quý Nghiên Đình.

 

Ngoại hình Cát Kỳ không tệ, mày rậm mắt to, trông cũng rất có tinh thần. Trạng thái trước sau khác biệt rõ rệt này cũng lập tức lọt vào mắt hai bà mẹ.

 

So với nhà họ Quý, nhà họ Cát chắc chắn là trèo cao. Nhà hắn ta kinh doanh trong lĩnh vực phẫu thuật thẩm mỹ, tuy đã phát triển thành chuỗi, nhưng một viện trưởng bệnh viện kinh doanh kiểu này thực sự không thể khiến nhà họ Quý coi trọng được.

 

Huống hồ chi Quý Nghiên Đình vừa có năng lực lại vừa có nhan sắc, nếu có được một cô con dâu như vậy thì đúng là nằm mơ cũng phải cười.

 

Vì vậy, mẹ Cát cũng rất vui lòng tác thành, thậm chí còn chủ động nói: “Các con có chuyện của người trẻ, không cần ở đây với chúng ta đâu, tự đi ra kia chơi đi.”

 

Mẹ Quý cũng nhìn con gái, ra hiệu cho cô đi tiếp xúc thử xem.

 

Quý Nam Tinh không biết đã đi tới từ lúc nào, cậu nắm lấy tay Quý Nghiên Đình: “Vào trận năm người còn thiếu một, chị vào gánh team với em.”

 

Quý Nghiên Đình không có cảm giác gì với Cát Kỳ, trông còn không đẹp trai bằng em trai mình. Còn những thứ khác, mới gặp lần đầu, ngoài khuôn mặt có thể thấy ngay ra thì trong thời gian ngắn làm sao thấy được gì khác.

 

Quý Nam Tinh đến kéo cô đi, cô cũng thuận thế mỉm cười với hai mẹ con nhà họ Cát: “Xin lỗi, cháu đi trước nhé.”

 

Mẹ Quý không ngăn cản, còn cười nói: “Thằng út nhà tôi được nuông chiều quen rồi, sáng sớm đã bị lôi đi chúc Tết cùng, trong lòng không cam tâm tình nguyện chút nào.”

 

Còn khi nhìn lại Cát Kỳ, ánh mắt bà đã không còn vẻ nhiệt tình đánh giá con rể tương lai nữa. Út cưng nhà bà không phải là đứa trẻ tùy hứng, việc thằng bé đến ngắt lời trực tiếp cuộc tiếp xúc giữa chị hai và nhà họ Cát, e là đã nhìn ra điều gì đó từ hai mẹ con nhà này.

 

Mẹ Cát cũng nói theo: “Mấy đứa trẻ đứa nào chẳng vậy.”

 

Thấy Cát Kỳ vẫn nhìn về phía Quý Nghiên Đình, mẹ Quý sợ hắn ta sẽ đuổi theo con gái mình, nên liền lựa vài câu hỏi mà các bậc trưởng bối hay hỏi để giữ chân Cát Kỳ một lúc. Đợi Cát Kỳ trả lời xong hết các câu hỏi thì đã không thấy bóng dáng hai chị em nhà họ Quý đâu nữa.

 

Quý Nam Tinh kéo Quý Nghiên Đình ra nhà kính trồng hoa phía sau. Nơi đây có nắng, có hoa tươi, lại không có nhiều người ồn ào. Sau đó, cậu lấy điện thoại ra đăng nhập vào game.

 

Quý Nghiên Đình thấy vậy có chút ngạc nhiên: “Em chơi game thật à?”

 

Quý Nam Tinh đáp lại một tiếng: “Đúng là thiếu một người thật.”

 

Cậu, Tiêu Dã, Trương Nguyên và Tạ Phán Nhi, vừa vặn thiếu một người. Cái điện thoại cà tàng của Trần Thập Nhất không chơi nổi game.

 

Quý Nghiên Đình không rành chơi game lắm, nhưng thỉnh thoảng cũng bị bạn thân lôi vào cho đủ người, cũng biết một vài thao tác cơ bản. Vừa đăng nhập vào game, cô vừa nói: “Chị chỉ nằm thôi đấy nhé, mấy đứa lo mà thắng, đừng trông mong gì ở chị.”

 

Sợ kỹ năng chơi game quá tệ của chị sẽ bị chửi, vừa vào trận Quý Nam Tinh đã gõ vào kênh chat: “Chị gái tôi.”

 

Sau đó mọi người đồng loạt nhắn tin chào chị hai.

 

Quý Nghiên Đình vừa điều khiển nhân vật trong game vừa nói: “Chị đường đường là người đi làm rồi mà lại phải chơi game cùng một đám học sinh cấp ba các em. Chị còn tưởng là nhà họ Cát kia có vấn đề gì nên em mới kéo chị đi đấy.”

 

Quý Nam Tinh lại đáp một tiếng: “Vấn đề không nhỏ đâu.”

 

Quý Nghiên Đình hơi ngạc nhiên, nhìn trái nhìn phải, mang theo chút tò mò hóng hớt: “Vấn đề gì? Nếu không nói được thì thôi.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Trên người Cát Kỳ kia có dính đến án mạng.”

 

Cậu cũng không xem xét kỹ hơn, chỉ thấy trên người hắn ta có một lớp hồng quang, không phải kiểu hồng quang của hỷ sự sắp đến, mà là màu đỏ mang theo sát khí. Rõ ràng là sẽ có chuyện phiền phức, lại thêm màu đỏ như máu kia, hoặc là đã dính vào án mạng, hoặc là sắp dính vào án mạng.

 

Hơn nữa, Cát Kỳ kia cũng không phải là đào hoa chính của chị cậu, không cần thiết phải lãng phí thời gian để tiếp xúc. Lỡ như không cẩn thận từ thiên đào hoa phát triển thành đào hoa sát thì mới phiền phức.

 

————

 

Trên đường về nhà, mẹ Cát nhìn con trai, giọng điệu mang theo chút trêu chọc, hỏi: “Hôm nay đi cùng ba mẹ một chuyến, không uổng công chứ?”

 

Cát Kỳ cười nói: “Mẹ nói gì vậy, uổng công với không uổng công gì chứ.”

 

Ba Cát ngồi bên cạnh nói: “Tôi thấy hai mẹ con đừng mơ mộng nữa. Đó là đại tiểu thư nhà họ Quý đấy, tôi chỉ là một viện trưởng nhỏ bé, nhà họ Quý làm sao mà để mắt tới được.”

 

Mẹ Cát nói: “Viện trưởng thì sao, viện trưởng thì kém lắm à? Trong ngành thẩm mỹ, nhà họ Cát cũng thuộc hàng có tên tuổi, quy mô sự nghiệp cũng không nhỏ. Tuy so với nhà họ Quý thì có hơi trèo cao, nhưng con trai chúng ta vốn dĩ rất ưu tú. Ông không biết đấy thôi, hôm nay Quý phu nhân đã hỏi Kỳ Kỳ rất nhiều chuyện, cứ giữ Kỳ Kỳ lại nói chuyện mãi, rõ ràng là cũng có ý tứ rồi. Thôi ông đừng quan tâm nữa, cứ để bọn trẻ tự phát triển là được.”

 

Ba Cát không nói gì thêm. Nếu thật sự có thể kết thông gia với nhà họ Quý thì cũng là chuyện tốt, ông đương nhiên không phản đối, chỉ là, gia thế đối phương quá cao, ông sợ sau này mình con trai sẽ bị lép vế.

 

Cát Kỳ thì không nghĩ nhiều như vậy, trong đầu vẫn nhớ lại dáng vẻ của Quý Nghiên Đình, xinh đẹp cao quý, đứng giữa đám đông mà như tỏa sáng. Một cô gái dịu dàng, gia giáo như vậy, đã gặp được thì chắc chắn hắn ta sẽ nắm bắt cho thật tốt.

 

Trong lòng đang lên kế hoạch làm sao để theo đuổi cô, thì điện thoại lại reo lên. Cát Kỳ lấy điện thoại ra khỏi túi, vô tình làm rơi thứ gì đó từ trong túi ra.

 

Cát Kỳ cúi đầu nhìn, một sợi chỉ đỏ bình thường đến mức có thể mua ở ven đường với giá hai tệ đang nằm trên đùi hắn ta, mà sắc mặt hắn ta cũng trắng bệch ngay khoảnh khắc trông thấy sợi chỉ đỏ đó.

 

Sợi chỉ đỏ này, lúc ở nước ngoài, rõ ràng hắn ta đã vứt nó đi rồi cơ mà.

 

Hết chương 82.

 

Chương 82: Sợi Chỉ Đỏ

Ngày đăng: 26 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên