Chương 82: Tôi Ngủ Ở Giữa, Tôi Là Thiên Tử

 

Chương 82: Tôi Ngủ Ở Giữa, Tôi Là Thiên Tử

 

Ninh Lạc thề, thứ nhất, cậu không phải là loại người chỉ biết coi trọng ngoại hình.

 

Thứ hai, sao lại có người đẹp trai hợp gu thẩm mỹ của cậu đến thế!

 

【Nhất là cái khuyên tai màu đen bên trái kia, xuýt xoa, nước miếng từ khóe miệng của tôi đã chảy ra làm sông Hoàng Hà dâng cao gây ngập lụt mất rồi.】

 

【Tôi có thể là sinh viên múa, sinh viên thể thao, sinh viên nghệ thuật, nhưng nếu không có trai đẹp, tôi sẽ sống không bằng chết!】

 

Nhanh như chớp, cậu đã xóa ngay lịch sử tìm kiếm giết người phi tang xác.

 

Xây dựng hoang đảo là sứ mệnh của cậu, sứ mệnh phải hoàn thành, đây chính là khẩu hiệu của thời đại mới!

 

Tiền Đa Đa sợ hãi co rúm trong góc, run lẩy bẩy.

 

Tổ tông ơi, đừng có nói nữa. Nhìn sắc mặt của vị đứng cạnh ngài đi!

 

Tiền Đa Đa cẩn thận liếc nhìn Lộ Đình Châu đang đứng im lặng ở đó, thấy đôi mắt đen láy của đối phương nhìn chằm chằm Ninh Lạc, đường quai hàm căng cứng, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng.

 

Ninh Lạc đang mải mê ngắm nghía, đột nhiên phát hiện bên cạnh mình lạnh toát, nhiệt độ giảm thẳng xuống ba mươi độ. Lần theo luồng khí lạnh, cậu nhìn về phía Lộ Đình Châu.

 

Lộ Đình Châu mỉm cười, hơi nhướng mày, trong mắt mang theo vẻ khó hiểu: “Thích à?”

 

Giống như nghe được một câu nói cực kỳ khó hiểu, giọng điệu của anh đầy vẻ nghiến răng nghiến lợi.

 

Ninh Lạc dù có chậm chạp đến mấy cũng cảm nhận được sự khác thường của anh, cậu ngập ngừng do dự đáp: “Cũng… cũng được? Anh không thích à?”

 

Cái quái gì mà cũng được!

 

Lộ Đình Châu nhìn về phía Hoắc Lâm Sâm vừa cập bờ.

 

Hoắc Lâm Sâm: “…”

 

Khoảnh khắc hai người nhìn nhau, anh ta thật sự có cảm giác như bạn mình đã nghĩ xong chỗ chôn mình luôn rồi.

 

Chàng trai cao to, vui vẻ, hoạt bát hoàn toàn mất đi nụ cười của mình.

 

[Ninh Lạc, thu ánh mắt của cậu lại đi, chỉ thiếu điều móc mắt ra dán lên người người ta thôi.]

 

[Lúc này, một Lộ Đình Châu nhẹ nhàng đã tan nát cõi lòng.]

 

[Trời ơi, ánh mắt của Lộ Đình Châu đáng sợ quá, không giống đang diễn, mà như sắp ăn thịt con người ta đến nơi rồi.]

 

Hoắc Lâm Sâm theo bản năng sờ khuyên tai bên trái của mình, dưới ánh mắt ngày càng sáng của Ninh Lạc và ánh mắt ngày càng lạnh của Lộ Đình Châu, anh ta ngượng ngùng buông tay, cuối cùng yếu ớt phát ra âm thanh đầu tiên sau khi lên bờ, cười gượng gạo: “À, xin chào mọi người, haha.”

 

Không phải chứ, anh ta chỉ đến xem náo nhiệt, xem Lộ Đình Châu xui xẻo, mất mặt như thế nào, sao lại tự mình chui đầu vào rọ thế này?

 

Phương Lộc Dã có nói là mình sẽ nghe thấy những âm thanh kỳ lạ, nhưng không nói là loại âm thanh này mà.

 

Lộ Đình Châu cũng cười, nụ cười không chạm tới đáy mắt, đôi mắt phượng một mảnh lạnh băng: “Hoắc tiên sinh, không ngờ lại gặp được cậu ở đây, đúng là bất ngờ thật.”

 

Anh cố ý nhấn mạnh năm chữ cuối cùng.

 

Hoắc Lâm Sâm: “…”

 

Anh ta gượng gạo nói: “Ừ đúng, hahaha, gặp được anh tôi cũng rất vui.”

 

Ninh Lạc tò mò, nhìn Lộ Đình Châu, rồi lại nhìn Hoắc Lâm Sâm: “Hai người quen nhau à?”

 

Lộ Đình Châu nhếch môi: “Đúng, chúng tôi quen nhau.”

 

Các anh chồng của em tụ tập cùng nhau rồi, vui không?

 

Ninh Lạc quả thật rất vui, cậu đứng bên cạnh Lộ Đình Châu, cười híp mắt hỏi Hoắc Lâm Sâm: “Anh trai, anh tên gì vậy?”

 

Chơi lớn luôn!

 

Hướng Bặc Ngôn thề, chắc chắn là tên này đang cố tình không nể nang gì, chơi tới luôn.

 

Cái gì mà anh trai, gọi kiểu như vậy không thấy buồn nôn à.

 

Sắc mặt Lộ Đình Châu âm trầm.

 

Hoắc Lâm Sâm hứng chịu ánh mắt như muốn thiêu đốt anh, cười như một con chó vừa bị thiến, khổ sở đáp: “Hoắc Lâm Sâm, cậu gọi tôi là anh Hoắc hoặc anh Lâm Sâm gì cũng được.”

 

【Được, chồng yêu, em biết rồi.】

 

Ninh Lạc gật gật đầu, khóe miệng nở nụ cười rạng rỡ: “Tôi biết rồi, vậy tôi sẽ gọi anh là anh Lâm Sâm —”

 

Lộ Đình Châu ngắt lời cậu: “Lạc Lạc.”

 

“Hả?” Ninh Lạc nghi hoặc quay đầu.

 

Lộ Đình Châu bình tĩnh nói những lời trước đây anh chưa từng nói, ánh mắt dừng trên người Ninh Lạc, mang theo chút oan ức: “Em gọi anh ta là anh trai, vậy gọi tôi là gì?”

 

Ninh Lạc cảm thấy đây căn bản không phải là vấn đề cần phải hỏi: “Gọi anh là anh Lộ.”

 

【Các anh đều đẹp, đều là đỉnh của chóp, cảm ơn các anh đã chữa khỏi bệnh lác mắt nhiều năm của em, nhìn đến nỗi mắt cũng thẳng luôn rồi [chảy nước miếng][mặt mê trai], trẫm sẽ bắt hết các anh vào Dưỡng Tâm Điện, cùng trẫm chơi trò bịt mắt bắt dê!】

 

Hoắc Lâm Sâm run vai.

 

Ôi vãi chưởng, sao tên nhóc này lại buồn cười thế?

 

Lộ Đình Châu nói: “Vậy không được.”

 

Ninh Lạc rất biết lắng nghe: “Tại sao lại không được?”

 

Lộ Đình Châu nhìn cậu, chậm rãi nói: “Anh ta nhiều hơn tôi một chữ, dựa vào cái gì chứ.”

 

Mọi người: ???

 

Thầy Lộ! Anh đang nói cái gì vậy hả thầy Lộ!!

 

Bình luận cũng lướt qua một loạt dấu chấm hỏi, cư dân mạng hận không thể xuyên vào màn hình, nắm lấy vai Lộ Đình Châu mà lắc thật mạnh, lắc cho rớt hết nước mà Ninh Lạc đã rót vào đầu anh ra.

 

Ninh Lạc cũng im lặng.

 

Cậu tuân theo truyền thống tốt đẹp của dân tộc, trung dung hài hòa: “Vậy gọi là anh Hoắc, chắc là không có vấn đề gì chứ?”

 

【Đều là hai chữ, bằng nhau rồi!… Kỳ lạ, mình đang làm người phân xử à?】

 

Lộ Đình Châu có chút hài lòng, nhưng không phải rất hài lòng: “Không được.”

 

Ninh Lạc trừng mắt nhìn anh: “Lại sao nữa?”

 

Lộ Đình Châu đáp: “Đến trước đến sau, dù sao tôi cũng phải hơn cậu ta một chữ.”

 

Mọi người: “…”

 

Thôi, bọn họ hoàn toàn câm nín luôn rồi.

 

Hoắc Lâm Sâm kinh hãi, ông trời ơi, Lộ Đình Châu sao lại thành ra thế này?

 

Sau đó anh ta khẽ nhỏ giọng, “Khốn thật”: “Tôi cũng là một phần trong trò chơi của hai người à?”

 

Bị Lộ Đình Châu liếc một cái, anh ta nuốt những lời còn lại vào trong, mỉm cười chuyên nghiệp: “Hai người cứ từ từ nói chuyện, cứ coi như tôi vừa đánh rắm đi.”

 

[Cứu mạng, Lộ Đình Châu, anh khiến tôi thấy xa lạ!]

 

[Lộ Đình Châu, Thương Hiệt thời hiện đại.]

 

[Hồng hồng hỏa hỏa hoảng hoảng hốt hốt, người xui xẻo lại là Hoắc Lâm Sâm.]

 

[Lộ Đình Châu bây giờ ghen tuông cũng mang đậm phong cách Ninh Lạc, hai người đúng là có tướng phu thê mà.]

 

[Cười chết mất, Ninh Lạc bây giờ đã trở thành một tính từ rồi à?]

 

Ninh Lạc chống nạnh đứng đó: “Cũng không cần hơn một chữ, sau này anh đổi tên thành Lộ ππ đi, sau này ai gọi anh, thì bắt đầu đọc từ 3.1415926.”

 

Lộ Đình Châu trầm tư một lát: “Cũng không phải không được.”

 

Ninh Lạc: ?

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Cậu làm điều mà tất cả mọi người đều muốn làm, túm lấy vai Lộ Đình Châu lắc mạnh: “Tỉnh táo lại chút đi anh ơi! Ai yểm bùa anh vậy, ép anh thành ra thế này?!”

 

Lộ Đình Châu im lặng liếc cậu một cái.

 

Ninh Lạc giống như bị ánh mắt của anh thiêu đốt, đột nhiên im bặt.

 

“Anh đừng, đừng có vu oan giá họa cho người khác nha.” Cậu nhỏ giọng cảnh cáo.

 

Lộ Đình Châu nắm lấy bàn tay đang túm cà vạt của mình, giữ chặt trong tay, không nói gì.

 

Ninh Lạc chột dạ nhìn đi chỗ khác, nhưng cũng không giãy khỏi tay anh.

 

Trong số những người ở đây, người duy nhất không hiểu chuyện gì đang xảy ra là Hàn Nguyệt Vấn, cô hoàn toàn không hiểu mọi người bị làm sao, không biết vì sao bầu không khí lại quỷ dị như vậy.

 

Ăn trong bát ngó trong nồi, có gì lạ đâu? Người như bọn họ không phải là đa tình, chẳng qua là muốn cho tất cả những người mình yêu một mái nhà mà thôi.

 

Nhưng cũng có thể hiểu được, người trẻ tuổi vẫn thích tình yêu thuần khiết, còn cô, đã là một bản thể tiến hóa hoàn chỉnh rồi.

 

Ví dụ như bây giờ, Hàn Nguyệt Vấn nóng, cũng không tự mình quạt, Tả Đằng tự nhiên có mắt nhìn, giúp cô quạt, quạt đến mức chính hắn ta cũng đổ mồ hôi đầm đìa. Hàn Nguyệt Vấn vừa tận hưởng từng cơn gió mát vừa nói: “Nếu mọi người đã đến đông đủ rồi thì chúng ta đi xem nhà nhé?”

 

Mọi người đã sớm nhìn thấy mái nhà màu cam ẩn sau những lùm cây, ai cũng bị phơi nắng đến không chịu nổi, sôi nổi đồng ý.

 

Ninh Lạc đi theo đoàn người, vừa đi vừa nhìn: “Hòn đảo này cũng khá lớn đấy, đi bộ nhiều thế này đúng là mệt chết đi được.”

 

Hướng Bặc Ngôn khinh thường liếc cậu một cái: “Cậu xuống khỏi vali hành lý trước đi rồi hẵn nói.”

 

Ninh Lạc cưỡi trên vali hành lý của mình, hoàn toàn trái ngược với những người khác đang đổ mồ hôi đầm đìa, làm trò hề với Hướng Bặc Ngôn, vừa đắc ý lại ngông cuồng: “Tôi không xuống đấy.”

 

Khiến Hướng Bặc Ngôn tức giận không thôi, ngay lập tức khoe cơ bắp tay của mình, lạnh lùng ném ra hai chữ: “Muay Thái.”

 

Ninh Lạc nhìn hai lạng thịt kia của gã ta, nghi ngờ mình bị lừa: “Cậu là Thái quyền đúng không, chuyên luyện để làm món chân gà nướng kiểu Thái ấy.”

 

“…”

 

Mái tóc hồng của Hướng Bặc Ngôn dựng đứng: A a a a a a, tức chết mất! Không nói lại được tên này!

 

Ninh Lạc đi một lúc, tốc độ càng ngày càng chậm, cậu nghi ngờ là hết điện rồi, kết quả, vừa quay đầu nhìn lại thì ôi mẹ ơi, Lộ Đình Châu ở phía sau đang túm áo cậu.

 

“Anh làm gì vậy?” Cậu hỏi.

 

Lộ Đình Châu ngẩng đầu, liếc nhìn Hoắc Lâm Sâm đang đi phía trước Ninh Lạc.

 

Đối phương như cảm nhận được, bước chân đi càng lúc càng nhanh hơn.

 

Lộ Đình Châu bực bội thu hồi ánh mắt, vừa nghĩ tối nay sẽ bảo Phương Lộc Dã vứt hết đồ của tên đó ra ngoài, vừa nói với Ninh Lạc: “Em cứ gọi cậu ta là anh Hoắc được rồi, Hoắc Lâm Sâm cũng được.”

 

Ninh Lạc chậm rãi giơ một dấu chấm hỏi, đưa tay quơ quơ trước mặt Lộ Đình Châu: “Triều Thanh đã diệt vong hơn một trăm năm rồi, mở mắt ra nhìn về phía trước đi Lộ Bảo, sao anh vẫn còn dừng lại ở chủ đề trước vậy?”

 

Lộ Đình Châu mím môi, hàng mi dày rậm rũ xuống, phủ lên đáy mắt một mảng bóng râm, yên lặng nhìn cậu, thẳng thắn nói: “Tôi không thích em gọi tên đó như vậy.”

 

Lộ Đình Châu rất ít khi nói những lời như vậy, Ninh Lạc ngẩn ra, nhìn đôi mắt phượng đang yên lặng nhìn mình kia, trong lòng bỗng dưng vô cớ có chút hoảng loạn, cậu vội vàng nói: “Vậy, vậy nếu anh không thích, em sẽ không gọi nữa.”

 

“Thật không?” Lộ Đình Châu hỏi, dường như sợ Ninh Lạc lừa mình, ngữ khí mang theo chút do dự, âm cuối còn hơi kéo dài một chút.

 

“Uầy, đương nhiên là thật rồi,” Ninh Lạc giảm tốc độ, đi song song với anh, một tay ôm lấy cánh tay anh, lắc lắc, “Em nhất định sẽ không gọi nữa, anh yên tâm đi.”

 

Cậu nói xong, nhân lúc xung quanh không có ai, nhỏ giọng nói: “Đối với em, loại người như Hoắc Lâm Sâm chỉ là người qua đường thôi, anh hiểu mà, chỉ là diễn kịch thôi.”

 

Nhóc con lừa đảo, nếu thật sự là diễn kịch, sao trong lòng lại gọi hăng say thế.

 

Lộ Đình Châu và Ninh Lạc nhìn nhau, khóe miệng hơi cong lên, nụ cười biến mất chỉ trong vài giây, như thể là cố gắng kìm nén để Ninh Lạc không để ý, nhẹ giọng nói: “Được, vậy tôi tin em.”

 

Ninh Lạc nhìn thấy, đau lòng muốn chết, cũng không đi về phía trước nữa, kéo tay áo Lộ Đình Châu, cùng anh chậm rãi đi về phía trước.

 

Hoắc Lâm Sâm phía trước giật giật khóe miệng.

 

Anh ta phát hiện ra, Lộ Đình Châu càng ngày càng không biết xấu hổ.

 

Đồng thời, kỹ năng diễn xuất cũng ngày càng tốt hơn.

 

Sau mười phút đi bộ, cuối cùng mọi người cũng đến nơi.

 

May mắn là căn nhà cũng không tệ, chắc đây là đảo tư nhân, xây một biệt thự ở đây, còn có sân thượng và cửa sổ sát đất, phong cảnh cực kỳ đẹp.

 

Nếu không phải bắt bọn họ đến đây sinh tồn nơi hoang dã, có lẽ bọn họ sẽ rất thích phong cảnh ở đây.

 

Chu Kiệu đi kiểm tra tủ lạnh, lắc đầu với mọi người: “Không có một hạt gạo nào.”

 

Ninh Lạc không chịu nổi tin dữ này, nằm vật ra lưng ghế sofa: “Em đói quá, khát quá…”

 

Nước thì có.

 

Ninh Lạc vừa dứt lời, trước mặt liền có hai chai nước đưa tới.

 

Lộ Đình Châu nhìn Hoắc Lâm Sâm, đáy mắt tràn đầy sát khí.

 

Hoắc Lâm Sâm rụt tay lại: “Khụ, đừng nhìn tôi như vậy… Tôi chỉ là có thói quen thích giúp đỡ người khác thôi.”

 

Tay rụt lại một nửa, chai nước trong lòng bàn tay bị rút đi.

 

Ninh Lạc vơ ngay lấy hai chai nước, cười híp mắt với hai khuôn mặt kia: “Uống được, uống được hết, em là trâu nước mà.”

 

【Thu lại làm gì, đều là của tôi hết!】

 

Hoắc Lâm Sâm muốn cười, cảm thấy bạn nhỏ này thật thú vị.

 

Nhưng bị Lộ Đình Châu liếc một cái, lại không cười nổi nữa, anh ta bắt đầu lo lắng cho đống hành lý mình để ở nhà Lộ Đình Châu.

 

Không phải đã bị vứt vào thùng rác, bị vận chuyển đến trạm thu hồi rồi đấy chứ?

 

Hướng Tư Kỳ nói: “Chúng ta chọn phòng ngủ trước, vấn đề ăn uống lát nữa nói, đặt hành lý xuống đã.”

 

Anh ta hỏi mọi người muốn ngủ phòng nào.

 

Mọi người đều đang chìm đắm trong cú sốc không có đồ ăn, nhao nhao nói tùy ý.

 

【Tùy ý?】Rada của Ninh Lạc hoạt động, 【Nếu là tùy ý, vậy thì mình phải ra tay rồi.】

 

Cậu chỉ vào sơ đồ tầng hai, chỉ vào căn phòng ngoài cùng, nói với Lộ Đình Châu: “Anh ngủ phòng này nhé? Có cửa sổ sát đất, có thể ngắm cảnh biển, phong cảnh đẹp tuyệt vời.”

 

Lộ Đình Châu nhìn lướt qua một cái, gật đầu: “Được.”

 

Ninh Lạc lại chỉ vào căn phòng ở hành lang, nói với Hoắc Lâm Sâm: “Anh Hoắc ngủ phòng này, sát hành lang, có nhiệm vụ gì quan trọng cũng tiện lên xuống.”

 

Hoắc Lâm Sâm vô cùng cảm động vì cậu nghĩ cho mình: “Được, không vấn đề gì.”

 

Hướng Bặc Ngôn hỏi: “Vậy cậu ngủ ở đâu?”

 

“Còn tôi.” Ninh Lạc vươn tay, chỉ vào căn phòng ở giữa hai phòng, “Ngủ ở đây!”

 

【Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải, tôi ngủ ở giữa, tôi là thiên tử! Ha ha ha ha! Trái ôm phải ấp, wuhu, còn gì bằng.】

 

Hướng Bặc Ngôn: “…”

 

Cư dân mạng bình luận: [Ninh Lạc, hạt châu bàn tính của cậu bắn vào mặt tôi rồi.]

 

[Thương Lộ Đình Châu một giây, không thể nhiều hơn, dù sao thì tôi cũng chỉ là người thích xem náo nhiệt mà thôi.]

 

[Tính ra thì ba người này mới là sướng nhất!!]

 

Lộ Đình Châu bóp méo chai nước khoáng trong tay.

 

Nhóc con, lừa, đảo!

 

Còn nói chỉ là người qua đường?!

 

Hết chương 82.

 

Chú thích:

  • Thương Hiệt: Là một nhân vật huyền thoại quan trọng trong văn hóa Trung Quốc, tượng trưng cho sự sáng tạo ra chữ Hán, một trong những hệ thống chữ viết cổ xưa nhất thế giới.

 

  • Hồng hồng hỏa hỏa hoảng hoảng hốt hốt: Đây là một cụm từ lóng trên mạng, diễn tả trạng thái náo nhiệt, hỗn loạn, hoặc khó tin. Nó thường được dùng để thể hiện sự ngạc nhiên, bối rối, hoặc không biết phải làm gì.

 

Chương 82: Tôi Ngủ Ở Giữa, Tôi Là Thiên Tử

Ngày đăng: 27 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên