Chương 83: Chỉ Để Gặp Mặt Nói Một Câu “Chúc Mừng Năm Mới”

Chương 83: Chỉ Để Gặp Mặt Nói Một Câu “Chúc Mừng Năm Mới”

 

Vào ngày Ba mươi Tết, họ hàng nhà họ Quý đều đến Trang Cách Lý để chúc Tết. Nhà họ Quý tuy có bốn người con, nhưng chưa có ai lập gia đình cả, trong khi đó, mấy nhà anh em họ của ba Quý, có nhà cháu trai đã học tiểu học rồi.

 

Nhà có nhiều trẻ con thì tự nhiên sẽ ồn ào. Quý Nam Tinh không thích trẻ con cho lắm, sau khi chào hỏi khách sáo cùng người lớn một lúc thì cậu liền trốn về phòng.

 

Tạ Phán Nhi đang hăng hái cày game, còn Quý Nam Tinh thì thoải mái dựa vào ghế nằm đọc sách. Đúng lúc đang thảnh thơi thì Tiêu Dã gọi video tới.

 

Quý Nam Tinh vừa bắt máy, khuôn mặt anh tuấn của Tiêu Dã lập tức nở một nụ cười rạng rỡ: “Quý Náo Náo mau nhìn này! Chuông gió tôi làm bằng vỏ sò đây, làm mất cả buổi sáng đấy, có đẹp không? Đợi tôi về rồi sẽ tặng chuông gió vỏ sò này cho cậu.”

 

Thấy bên chỗ hắn mặc áo cộc tay, khung cảnh phía sau thì nắng vàng rực rỡ, Quý Nam Tinh mỉm cười: “Là vỏ sò cậu tự nhặt à?”

 

Tiêu Dã: “Đương nhiên rồi, tất cả đều do tôi tự tay nhặt ở bờ biển đấy. Còn đây là thành quả đi bắt hải sản hôm nay, trưa nay đã nhờ đầu bếp chế biến rồi.”

 

Vừa nói, Tiêu Dã vừa chĩa camera điện thoại về phía chiếc xô nhỏ. Trong xô có cả cua, nhím biển và hải sâm, xem ra thu hoạch cũng không ít.

 

Sau khi cho cậu xem thành quả bắt hải sản hôm nay, Tiêu Dã lại hướng camera ra phía biển: “Nhìn biển này, mặt biển hôm nay khá lặng sóng. Tôi đã hẹn người ngày mai ra khơi đánh cá rồi. Loại cá vừa mới bắt lên mà nướng tại chỗ thì siêu ngon luôn ấy. Tiếc là cậu không đến được, nhưng mà không sao, đợi cậu đủ mười tám tuổi, chúng ta tốt nghiệp cấp ba rồi, tôi sẽ lại dẫn cậu đến đây chơi, dẫn cậu đi nhặt vỏ sò, đi bắt hải sản, đi ra khơi đánh cá.”

 

Chàng thiếu niên xắn gấu quần đi dạo bên bờ biển, vai rộng chân dài, dáng người cao ráo thẳng tắp. Một tay hắn xách chiếc xô nhỏ, tay kia cầm điện thoại, vẻ mặt rất dịu dàng, nhưng chính hắn lại không nhận ra.

 

Từng lớp sóng biển vỗ vào bờ, đập vào bắp chân hắn, hòa cùng tiếng gió biển, hắn cứ ríu rít kể cho người ở đầu dây bên kia nghe về cuộc sống thường ngày của mình.

 

Từ những chuyện nhỏ nhặt như hôm nay ăn gì, đến những chuyện lớn lao như đã giao đấu với mấy người lính cần vụ đi theo các ông cụ, rồi đánh cho họ đo ván ra sao. Chuyện gì hắn cũng kể, không phải là không có chuyện gì để nói mà tìm chuyện, ngược lại là có quá nhiều điều muốn nói, nên cứ nghĩ đến đâu là nói đến đó. Mỗi ngày sau khi xa Quý Nam Tinh, mong muốn tâm sự và chia sẻ của hắn gần như sắp trào ra ngoài luôn rồi.

 

Nếu không phải sợ Quý Náo Náo chê hắn phiền, có lẽ Tiêu Dã chỉ thấy một bông hoa nhỏ ven đường cũng phải chụp ảnh lại để chia sẻ với Quý Nam Tinh.

 

Qua khung cảnh trong video, có thể thấy lúc này Quý Nam Tinh hẳn là đang ở căn biệt thự lớn của gia đình, nhưng cảm giác có vẻ hơi yên tĩnh quá. Tiêu Dã hỏi: “Hôm nay là Ba mươi Tết mà, không lẽ người nhà cậu vẫn đang bận công việc à?”

 

Sự yên tĩnh này không giống không khí đón Tết chút nào.

 

Quý Nam Tinh hướng điện thoại ra khu vườn nhỏ bên ngoài, một đám trẻ con đang chạy nhảy đuổi bắt nhau, bọn trẻ đang chơi trốn tìm trong vườn. Chỉ là, trong phòng cách âm tốt nên không nghe thấy nhiều tiếng ồn ào.

 

“Đông người lắm, họ hàng trong nhà đều đến cả. Nhưng mọi người ở dưới lầu, tôi thấy ồn nên trốn về phòng rồi.”

 

Tiêu Dã: “Anh trai tôi bảo hôm qua cậu đến nhà tôi à?”

 

Quý Nam Tinh ừ một tiếng: “Ba nhỏ mẹ nhỏ của tôi đi du lịch về, mang theo không ít đồ, anh cả tôi liền chọn một ít mang qua, tiện thể chúc Tết luôn. Tôi còn nhận được lì xì của anh trai và chị dâu cậu nữa. Tiếc là cậu không có ở nhà, không thì đã nhận được lì xì của anh cả tôi rồi.”

 

Tiêu Dã không để ý việc cậu gọi là “ba nhỏ mẹ nhỏ”, chỉ nghĩ đó là cách gọi thân mật trong nhà cậu. Nghe tin mình mất một bao lì xì, hắn lập tức lộ vẻ mặt đau như cắt: “Tổn thất nặng nề quá!”

 

Quý Nam Tinh bị hắn chọc cho bật cười.

 

Thấy mình đã chọc cười được người ta, Tiêu Dã cũng vui lây, cầm điện thoại mà cười đến không thấy mắt đâu.

 

Ở phía xa, ông cụ nhà họ Lý đang đánh cờ với ông cụ Tiêu, ăn mất một quân xe của ông rồi nói: “Tiểu Dã cũng đến tuổi yêu đương rồi nhỉ.”

 

Ông cụ nhà họ Tiêu khẽ hừ một tiếng: “Với cái đầu óc của nó mà cũng yêu đương được à, còn chưa chơi chán nữa là.”

 

Ông cụ nhà họ Lý hất cằm về phía Tiêu Dã: “Ông xem nó cười kìa, một cuộc điện thoại mà nói cả buổi trời. Không phải nói chuyện với người mình thích thì làm gì có nhiều chuyện để nói như thế.”

 

Ông cụ Tiêu cũng quay đầu lại, nheo mắt nhìn một lúc: “Yêu đương thật thì tốt quá. Yêu nhau từ hồi cấp ba, cùng nhau lên đại học, tốt nghiệp đại học là cưới luôn.”

 

Ông cụ Lý nói: “Xem ông vội chưa kìa. Cháu lớn nhà ông đã cưới vợ rồi, cháu lớn nhà tôi còn chưa có bạn gái nữa là, tôi đây còn chưa vội, ông vội cái chi?”

 

Ông cụ Tiêu đi một nước pháo chiếu tướng ông ta, tâm trạng vui vẻ: “Tôi không vội, con cháu tự có phúc của con cháu, chúng nó muốn thế nào thì cứ thế ấy, tôi cũng lười quản.”

 

Chuyện trong nhà ông chưa bao giờ quản, cũng chẳng bao giờ giục. Con trai ông yêu đương cưới xin ông cũng mặc kệ. Cái đồ mọt sách ấy, ông đã chuẩn bị sẵn tinh thần cả đời này không được bế cháu rồi cơ.

 

Kết quả không ngờ cái đồ mọt sách đó lại là người kết hôn sớm. Vừa đến tuổi được đăng ký kết hôn là cưới liền, năm sau đã cho ông bế cháu đích tôn.

 

Lúc đó ông cũng mới hơn bốn mươi, còn trẻ chán.

 

Ai dè con trai con dâu đều vào làm ở đơn vị cơ mật, thế là thẳng tay vứt cháu trai cho ông. Ông và bà vợ già của mình mãi mới nuôi được đứa cháu lớn đến tuổi tự chăm sóc bản thân, thì thằng con trời đánh của ông lại gửi về thêm một đứa nhỏ nữa.

 

Đợi đến khi nuôi đứa nhỏ này đến tuổi hiểu chuyện thì bà vợ già của ông cũng mất. Giờ chỉ còn lại một mình ông, tuy có hai đứa cháu bên cạnh, nhưng suy cho cùng thì vẫn khác.

 

Đến tuổi này, ông cũng coi như đã nhìn thấu rồi. Con cháu có cuộc sống của riêng chúng, ông không can thiệp, cũng chẳng bao giờ thúc giục gì. Chắt chít thì số mệnh có là có, không có cũng chẳng cưỡng cầu. Chỉ cần mọi người đều khỏe mạnh bình an, những thứ khác đều không quan trọng.

 

Tiêu Dã cầm điện thoại nói rất lâu, đi đi lại lại dọc bờ biển không biết bao nhiêu vòng, mãi đến khi điện thoại báo pin yếu mới quyến luyến cúp máy.

 

Nắm chặt chiếc điện thoại vẫn còn hơi ấm, nhìn những con sóng cuộn trào, Tiêu Dã không khỏi thở dài. Xa nhau nhiều ngày như vậy, không biết Quý Náo Náo có bị lạnh không.

 

Hắn muốn gặp cậu. Giây phút này, ý nghĩ đó bỗng trở nên mãnh liệt lạ thường, mãnh liệt đến mức trái tim Tiêu Dã đập loạn nhịp, không thể kiểm soát được, máu trong người cũng như sôi lên, thôi thúc hắn phải làm gì đó ngay lập tức.

 

Thế là hắn liền xách chiếc xô nhỏ đầy ắp hải sản chạy về biệt thự ven biển, cắm sạc điện thoại rồi bắt đầu tra vé máy bay.

 

Vé máy bay dịp Tết không dễ mua, giá lại còn đắt. Nhưng may là ngày Ba mươi không rơi vào đợt cao điểm đầu hay cuối của kỳ nghỉ, nên vẫn còn vé. Về phần giá cả thì cũng không sao, hắn bán bùa kiếm được không ít, chút tiền vé máy bay này chẳng đáng là gì.

 

Hắn gọi dì Vương, người giúp việc đi theo để chăm sóc ông nội, bảo rằng mình ra ngoài chơi tối mới về, có lẽ là sẽ về khá muộn, bảo mọi người đừng đợi, rồi vơ lấy quần áo chạy đi mất.

 

Ngoài một chiếc điện thoại vừa sạc đầy pin và một chiếc áo khoác dày, Tiêu Dã chẳng mang theo túi xách gì mà cứ thế chạy thẳng. Hắn dễ dàng qua cổng an ninh, lại mua thêm một ít đặc sản ở sân bay rồi vừa kịp giờ lên máy bay.

 

Đến khi máy bay bắt đầu lăn bánh cất cánh, trái tim luôn xao động khó hiểu của Tiêu Dã mới dần lắng lại. Chỉ hai tiếng nữa thôi, hắn sẽ gặp được Quý Náo Náo.

 

———–

 

Về thân phận của Quý Nam Tinh, thế hệ trước nhà họ Quý gần như đều biết cả. Nhưng những người đó cũng không phải loại người thích đấu đá tranh giành. Tuy là anh em họ với ba Quý, sự nghiệp ít nhiều gì cũng được ba Quý giúp đỡ, nhưng quan hệ lại không phải kiểu dây dưa không rõ, ai cũng có lĩnh vực sở trường của riêng mình.

 

Vì vậy, đối với thân phận của Quý Nam Tinh, trong nhà cũng không có ai bàn tán gì. Chính Quý Hiến Hồng (ba Quý) còn bằng lòng coi cậu như con ruột, họ đương nhiên sẽ không nhiều lời. Dù sao thì gia sản nhà họ Quý có thế nào cũng chẳng đến lượt đám họ hàng xa như họ lên tiếng.

 

Thế hệ cùng lứa với Quý Nam Tinh trong nhà lại không rõ về thân phận của cậu. Tuy cậu trông không giống ba Quý và mẹ Quý, nhưng vì lớn lên trong cùng một nhà, ăn chung một bàn ăn, nên cái khí chất và thần thái ấy, ai nhìn vào cũng thấy đúng là con ruột.

 

Nhất là khi cậu đứng cạnh anh cả và anh ba, chỉ cần liếc qua là thấy ngay ba anh em ruột có khí chất và thần thái y hệt nhau.

 

Thậm chí, những người thuộc thế hệ trước trong nhà còn tưởng Quý Nam Tinh không biết thân phận của mình. Dù sao thì cậu cũng được bế về từ khi còn là trẻ sơ sinh chưa cắt dây rốn. Vì vậy họ đoán rằng nhà họ Quý đã coi cậu như con ruột, chắc chắn sẽ không nói cho cậu biết về thân thế, nên cũng giúp giấu giếm.

 

Ban đầu, những người họ hàng đó đối với Quý Nam Tinh ít nhiều gì có chút thiên vị, không thể đối xử với cậu công bằng như con cháu ruột thịt, dù sao thì cũng cách một tầng máu mủ. Nhưng năm này qua năm khác nhìn cậu lớn lên, họ cũng sớm đã coi cậu như người một nhà, thậm chí còn yêu quý cậu hơn.

 

Bởi vì anh cả nhà họ Quý là một tổng tài lạnh lùng, chị hai là một cô gái học giỏi xinh đẹp, lúc nào cũng cao ngạo, hiếm khi chơi đùa cùng đám trẻ trong nhà, anh ba thì nổi loạn. Chỉ có tiểu Nam Tinh trông có vẻ ít nói, nhưng tính tình lại tốt, dáng vẻ lại mềm mại xinh đẹp. Dù chỉ ngồi chơi bên cạnh cậu, thỉnh thoảng liếc nhìn khuôn mặt xinh xắn của cậu thôi cũng đủ khiến người ta vui vẻ.

 

Nhìn một đám củ cải nhỏ quấn lấy Quý Nam Tinh, chú họ của cậu cười nói: “Hồi nhỏ bọn Thừa Huy cũng thích chơi với Tinh Tinh. Đến lúc mười mấy tuổi, cái tuổi hiếu động nhất, chúng nó vẫn bằng lòng dắt theo Tinh Tinh mới ba bốn tuổi. Giờ lớn rồi, bọn Thừa Huy không chơi chung với Tinh Tinh được nữa, thì đến lượt thế hệ sau lại quấn lấy thằng bé.”

 

Ba Quý cũng cười cảm khái: “Bọn trẻ lớn lên từng ngày, chúng ta cũng già đi từng ngày rồi.”

 

Mấy củ cải nhỏ vẫn đang xô đẩy nhau để tranh giành vị trí đứng gần Quý Nam Tinh: “Chú út thân với em nhất, mấy đứa tránh ra đi!”

 

“Đó cũng là chú út của tui mà! Chú út Tinh Tinh là chú út của tui!”

 

“Chú út thích em nhất, chú út còn mua kẹp tóc cho em nữa đó!”

 

Một đám trẻ con ba, năm tuổi đang tranh giành yêu thương, còn người bị chúng tranh giành là Quý Nam Tinh thì chỉ cảm thấy đầu óc mình ong ong vì ồn ào. Giọng trẻ con vừa cao vừa chói tai.

 

Nhưng lúc này vừa mới ăn tối xong, mọi người đều ngồi quây quần trò chuyện, ngay cả chị cậu cũng bị giữ lại ở phòng khách không cho đi đâu. Cậu càng không thể đi được. Chỉ có anh cả cậu là mặt lạnh như tiền, ngồi đâu là chỗ đó tự động tạo ra một khoảng trống, chẳng ai dám đến gần.

 

Thấy mấy đứa trẻ quyết định gấp máy bay giấy xem ai phi xa nhất thì sẽ là người thân với chú út nhất, Quý Nam Tinh liền lẩn sang bên cạnh anh cả, dựa vào ghế sofa, không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm một hơi.

 

Quý Vân Đình nhấp một ngụm rượu, mỉm cười nói: “Thấy ồn thì về phòng đi.”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Dạ thôi, ráng chịu một chút vậy, cũng chỉ có hôm nay thôi.”

 

Ba mươi là bữa cơm đoàn viên nên sẽ ồn ào một chút. Mùng một thì bạn bè của ba Quý sẽ đến chúc Tết, lúc đó cậu chỉ cần theo người nhà ra gặp mặt một lát, nhận vài bao lì xì là có thể về phòng trốn cho yên tĩnh.

 

Đến mùng hai thì phải đến nhà cậu, nhà cậu không có trẻ con, sẽ không bị làm ồn. Cho nên chỉ một lát này thôi, cậu vẫn có thể chịu đựng được.

 

Anh cả nhà họ Quý mỉm cười, cũng không ép cậu nữa, rồi lại tiếp tục cúi đầu xử lý một vài tài liệu của công ty. Nhân lúc toàn công ty nghỉ lễ, anh ta phải tranh thủ giải quyết trước một số việc tồn đọng, để ra Tết không bị bận đến tối mắt tối mũi.

 

Quản gia La thấy cậu nằm bò ở chỗ đại thiếu gia, còn đặc biệt bưng cho cậu một ly nước trái cây tươi mới ép.

 

Quý Nam Tinh cảm ơn, vừa uống được hai ngụm thì thấy điện thoại rung lên.

 

Mở ra xem thì là tin nhắn của Tiêu Dã.

 

Tiêu Dã: 【Đang làm gì đó?】

 

Quý Nam Tinh tiện tay chụp một bức ảnh gửi qua.

 

Tiêu Dã: 【Có bận không?】

 

Quý Nam Tinh: 【Không bận, sao vậy?】

 

Tiêu Dã: 【Ra đây đi.】

 

Quý Nam Tinh sững người, theo phản xạ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhưng trời bên ngoài đã tối đen, đèn trong nhà lại quá sáng, khiến cửa sổ không thể nhìn thấy gì bên ngoài, chỉ thấy hình ảnh phản chiếu của căn phòng.

 

Quý Nam Tinh đặt ly nước xuống, nói với anh cả: “Em ra ngoài một lát.”

 

Quý Vân Đình ừ một tiếng: “Đừng chạy xa quá.” Nói xong, anh ta nhìn lướt qua người cậu rồi nói thêm: “Mặc thêm áo khoác vào, bên ngoài lạnh đấy.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Quý Nam Tinh không về phòng lấy áo khoác, mà tiện tay lấy luôn chiếc khăn choàng lớn của chị cậu vắt trên ghế sofa rồi khoác lên người.

 

Vừa ra khỏi cửa, cậu đã thấy Tiêu Dã đứng ngoài cổng sắt lớn của nhà mình, lạnh đến mức rụt cổ lại, cứ nhảy tưng tưng tại chỗ. Nghe tiếng cửa mở, hắn ngẩng đầu lên liền nở một nụ cười thật tươi với cậu: “Năm mới vui vẻ nhé, Náo Náo.”

 

Quý Nam Tinh chạy ra mở cổng cho hắn: “Sao cậu lại đến đây?”

 

Tiêu Dã cười hì hì, từ trong túi móc ra một bao lì xì lớn: “Đương nhiên là đến để đưa tiền lì xì cho cậu rồi. Năm mới vui vẻ! Hy vọng năm mới, Quý Náo Náo sẽ bình an vui vẻ!”

 

Quý Nam Tinh nhìn bao lì xì trong tay hắn, mỉm cười nhận lấy: “Mau vào đi, có lạnh không?”

 

Tiêu Dã không định vào. Hắn tự mình chạy đến đây, lại đúng vào lúc nhà người ta đang ăn cơm tất niên, vào nhà thì phiền phức quá. Hắn liếc nhìn đống quà biếu chất trên đất: “Tôi mua ở sân bay đấy, lát nữa cậu mang vào nhé. Tôi không vào đâu, đi thôi, tôi dẫn cậu đi đốt pháo hoa.”

 

Nói xong, Tiêu Dã kéo tay Quý Nam Tinh chạy về phía hồ nhân tạo bên ngoài. Hắn đã mua sẵn pháo hoa để ở đó rồi.

 

Gió đêm hơi lạnh, thổi vào mặt lành lạnh, nhưng bàn tay đang được Tiêu Dã nắm thì lại ấm nóng.

 

Lòng bàn tay của Tiêu Dã rất ấm, lực nắm tay cậu cũng rất mạnh, siết thật chặt, như thể sợ chỉ cần nới lỏng một chút là sẽ không giữ được nữa.

 

Quý Nam Tinh không diễn tả nổi cảm giác của mình ngay lúc này. Lần đầu tiên, ngoài người nhà ra, có người rõ ràng có thể chỉ cần cầm điện thoại lên chúc Tết, nói một câu năm mới vui vẻ, nhưng lại cố tình chạy một quãng đường xa đến thế, chỉ để tận tay đưa cho cậu một bao lì xì.

 

Nhìn cây pháo hoa có tên “Lưu Quang Dật Thải” bắn ra những tia lửa rực rỡ, Quý Nam Tinh chỉ cảm thấy màn đêm như được chiếu sáng rực rỡ đến lạ thường.

 

Tiêu Dã còn đốt một ống pháo hoa siêu to, rồi ôm chầm lấy cậu từ phía sau, nắm tay cậu cùng giơ cây pháo hoa lên.

 

Từng viên pháo nổ bay vút lên trời, bung nở giữa không trung, rồi rơi xuống như một cơn mưa pháo hoa lộng lẫy.

 

Tiêu Dã nghiêng đầu, nhìn dáng vẻ rạng rỡ của Quý Nam Tinh được ánh sáng pháo hoa soi tỏ, chỉ cảm thấy chuyến đi vất vả trở về này quá đỗi xứng đáng.

 

———-

 

Pháo hoa sáng rực bên ngoài, anh cả nhà họ Quý ngồi bên cửa sổ liền liếc mắt nhìn qua. Tuy không thấy người đốt pháo hoa, nhưng nghĩ đến Quý Nam Tinh vừa chạy ra ngoài, anh ta không nhịn được mà mỉm cười.

 

Đám củ cải nhỏ đang gấp máy bay giấy cũng nghe thấy tiếng pháo hoa, đứa nào đứa nấy đều nhao nhao đòi ra ngoài xem. Nhưng bên ngoài lạnh, chúng nó ở trong nhà mặc ít quần áo, ra ngoài thế nào cũng cảm lạnh. Mấy bà mẹ phải dỗ dành đủ kiểu, kéo lại không cho chúng ra, khiến cho không khí trong nhà càng thêm náo nhiệt.

 

Cuối cùng cũng thoát khỏi vòng vây của các mẹ các dì, Quý Nghiên Đình nhìn quanh một vòng, huých chân Quý lão tam: “Út cưng đâu rồi?”

 

Quý lão tam không biết đang nhắn tin với ai, mải mê đến mức không ngẩng đầu lên: “Đốt pháo hoa ở ngoài kìa.”

 

———-

 

Loại đặt dưới đất thì phụt phụt, loại cầm trên tay thì xì xì, chẳng mấy chốc bên bờ hồ nhân tạo đã có thêm một đống vỏ giấy pháo hoa đã đốt xong.

 

Thấy Quý Nam Tinh mặc ít đồ, Tiêu Dã dùng mu bàn tay chạm vào má cậu, cảm thấy hơi lành lạnh, liền dùng hai tay áp vào má cậu để sưởi ấm: “Pháo hoa đốt xong rồi, lát nữa tôi sẽ nhờ người qua dọn dẹp vỏ giấy. Cậu mau vào trong đi, đừng để bị cảm. Vậy là phải đến ngày khai giảng mới gặp lại nhau rồi.”

 

Quý Nam Tinh bị hắn áp má nên nói chuyện cũng khó khăn, cậu kéo tay hắn ra: “Cậu đợi tôi một lát.”

 

Quý Nam Tinh chạy vào nhà, một lúc sau lại chạy ra, đưa cho Tiêu Dã một chiếc túi phúc nhỏ xinh: “Bùa bình an, chúc cậu năm mới cũng khỏe mạnh, bình an.”

 

Tiêu Dã nắm chặt chiếc túi phúc trong lòng bàn tay, lại đẩy nhẹ Quý Nam Tinh: “Vào trong đi, tôi còn phải bắt kịp chuyến bay nữa.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Cậu đi đi, lát nữa đống vỏ giấy bên ngoài tôi sẽ bảo quản gia dọn dẹp. Cậu đi đường cẩn thận.”

 

Tiêu Dã có chút lưu luyến, nhưng máy bay không đợi người. Cứ chần chừ nữa tối nay không về được mà cũng không mua được vé ngày mai, chắc ông nội sẽ cằn nhằn hắn chết mất. Hắn đành vẫy vẫy tay với Quý Nam Tinh, đi được một bước lại ngoái đầu nhìn ba lần.

 

Quý Nam Tinh xách đống đặc sản mà Tiêu Dã mua vào nhà, quản gia La lập tức bước tới nhận lấy.

 

Mẹ Quý đi theo sau nhìn qua: “Ai gửi đến thế con?”

 

Quý Nam Tinh: “Dạ, là Tiêu Dã, cậu ấy vừa mới đến rồi lại vội đi bắt máy bay luôn rồi.”

 

Mẹ Quý trách yêu: “Thằng bé này, đến rồi sao không vào nhà. Không phải nó đi Hải Thành với ông nội sao, chạy cả quãng đường xa đến rồi lại về à? Bọn trẻ các con đúng là không sợ mệt.”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười. Đúng vậy, tuổi trẻ, không sợ mệt.

 

————

 

Tiêu Dã ngồi trong phòng chờ sân bay, cảm giác phấn khích trong lòng vẫn chưa tan hết. Hắn nghĩ một lúc, lấy điện thoại ra, trước tiên là vào nhóm chat lớp không có giáo viên để gửi vài bao lì xì, nhận về một loạt sticker “Cảm ơn đại gia”.

 

Sau đó, hắn lại vào nhóm chat bốn người của bọn họ gửi lì xì. Nhóm ít người nên số tiền lớn hơn, hắn còn gửi liền mấy bao, khiến Trương Nguyên cũng phải lên tiếng trong nhóm: 【Làm gì thế, đồng tử phát tài à?】

 

Tiêu Dã: 【Cả nước cùng vui.】

 

Trương Nguyên: 【Chuyện vui gì mà phải cả nước cùng vui thế?】

 

Tiêu Dã: 【Tết nhất không phải chuyện vui à, cậu cứ nói nhận được lì xì có vui không đi.】

 

Trương Nguyên: 【Vui, tôi vui lắm chứ.】

 

Trần Thập Nhất cũng ló đầu ra: 【Cảm ơn đại ca, chúc đại ca năm mới vui vẻ!】

 

Cộng cả nhóm lớn và nhóm nhỏ, cậu ta đã giật được mấy trăm tệ tiền lì xì của Tiêu Dã rồi, cho nên lúc này cậu ta có thể tạm thời tha thứ cho Tiêu Dã chuyện tranh giành Quý Nam Tinh với mình.

 

Thấy Quý Nam Tinh cũng đã nhận lì xì, trong đó có một bao còn là người may mắn nhất, Tiêu Dã cười tủm tỉm cất điện thoại đi. Chậc, sao mình lại vui thế này cơ chứ, đúng là khó hiểu.

 

Đang phân vân không biết có nên tìm Quý Nam Tinh nói chuyện hay không, thì bỗng có một thanh niên ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh hắn.

 

Tuy là Ba mươi Tết, nhưng phòng chờ cũng không ít người, về cơ bản thì các ghế đều đã kín chỗ.

 

Lý do khiến Tiêu Dã chú ý đến người bên cạnh không phải vì có người ngồi xuống, mà là sau khi người này ngồi xuống, hắn cảm thấy lá bùa trong túi mình hơi nóng lên.

 

Từ khi biết thân phận tiểu thiên sư của Quý Nam Tinh, hắn cũng có thói quen mang bùa theo bên người. Không vì gì khác, lỡ đâu có ngày bản thân gặp phải chuyện gì, ví dụ như lần gặp quỷ đả tường, có bùa bên mình ít nhất cũng có thể tự bảo vệ được.

 

Lúc này, lá bùa đang hơi nóng lên, rõ ràng người đàn ông bên cạnh có vấn đề.

 

Tiêu Dã quay đầu nhìn qua, trong sân bay, máy sưởi bật hết công suất, nóng như vậy mà người kia vẫn đội mũ, đeo kính râm và khẩu trang, trông cứ như sợ bị người khác trông thấy mặt.

 

Hắn đang nghĩ xem mình nên mở lời thế nào mới bắt chuyện được với người ta, cho dù hắn không nhúng tay vào chuyện này, nhưng nếu người ta thật sự gặp phải chuyện tâm linh gì đó, ít nhất hắn cũng có thể giới thiệu người ta đến Cục Quản lý để tìm sự giúp đỡ.

 

Kết quả, có lẽ do hắn nhìn hơi lâu, dường như người kia muốn bỏ đi, nhưng thấy xung quanh không còn ghế trống, bèn lấy điện thoại ra quay lưng về phía hắn.

 

Còn chưa kịp bắt chuyện mà đã đề phòng như vậy rồi, nếu thật sự bắt chuyện, Tiêu Dã cảm thấy, khả năng mình sẽ bị đối phương coi là kẻ thần kinh rất cao. Thôi vậy, hắn cũng không quản nữa, dứt khoát đứng dậy đi về phía cửa hàng miễn thuế bên ngoài. Vẫn còn chút thời gian trước khi lên máy bay, vừa hay có thể đi dạo một vòng.

 

Ban đầu Khương Vũ không để ý, lúc bị nhìn chằm chằm chỉ nghĩ là mình bị nhận ra nên mới quay người đi để tránh. Lần này anh ta đến Hải Thành là để nghỉ phép, nên không muốn gây ra động tĩnh gì lớn.

 

Không ngờ sau khi chàng trai bên cạnh rời đi, Khương Vũ mới nhận ra có vấn đề.

 

Lúc nãy ngồi đây, anh ta cảm thấy trên người hơi ấm áp. Dạo gần đây không biết có phải cơ thể có vấn đề gì hay không, mà anh ta cứ cảm thấy lạnh. Cho nên dù có vẻ như bị nhận ra, anh ta cũng không nỡ đổi chỗ hay bỏ đi.

 

Kết quả là, sau khi chàng trai kia rời đi, cảm giác lạnh lẽo ấy lại ùa về. Đợi đến khi anh ta muốn tìm lại chàng trai đó để thử lại thì đã không thấy bóng dáng đối phương đâu nữa.

 

————-

 

Mùng một Tết, khách đến chúc Tết có thể nói là nườm nượp không ngớt. Với những người có quan hệ tốt với nhà họ Quý, ba Quý sẽ gọi Quý Nam Tinh ra gặp mặt, gọi một tiếng chú, một tiếng bác để nhận lì xì.

 

Bao lì xì này mang ý nghĩa chúc phúc năm mới. Tuy chỉ là hình thức, nhưng ông luôn cảm thấy nếu Quý Nam Tinh nhận được nhiều lời chúc phúc, số mệnh không tốt của cậu cũng sẽ trở nên tốt hơn.

 

Trước đây nhà họ Cát không có qua lại nhiều với nhà họ Quý, không biết có phải vì lần gặp trước nói chuyện nhiều hơn một chút, cảm thấy hai đứa trẻ có khả năng phát triển, nên lần này cũng dắt con trai đến chúc Tết.

 

Khách đến nhà, nhà họ Quý đương nhiên cũng không thể làm chuyện đuổi khách, mời người vào nhà rồi cũng lễ phép tiếp đãi.

 

Ba Quý và viện trưởng Cát ngồi một bên trò chuyện, bọn họ nói về chuyện phát triển sự nghiệp, còn bà Cát lại nhìn quanh một vòng rồi hỏi: “Hôm nay sao không thấy Nghiên Đình đâu nhỉ?”

 

Cát Kỳ ngồi bên cạnh ngẩng đầu lên một chút, nhưng đôi mắt hắn ta đen kịt, không có nhiều cảm xúc.

 

Quý Nam Tinh đang ngồi bên cạnh mẹ Quý chơi điện thoại, nghe vậy liền nói: “Chị cháu đã về viện nghiên cứu làm việc rồi. Bác tìm chị cháu có việc gì không ạ?”

 

Dường như nụ cười trên mặt bà Cát hơi khựng lại, tự nhiên có phần gượng gạo: “Chưa hết Tết mà đã đi làm rồi à.”

 

Mẹ Quý thở dài nói: “Biết phải làm sao được, tết nhất mà viện nghiên cứu của con bé cũng không nghỉ. Vừa nghỉ được hai ngày đã bị gọi về rồi. Cả năm đầu tắt mặt tối, còn bận hơn cả chúng tôi.”

 

Cát Kỳ khẽ chớp mắt, rồi lại im lặng cúi đầu xuống.

 

Quý Nam Tinh ngước mắt nhìn hắn ta, hình như hồng quang trên người lại đậm thêm một chút.

 

Cậu cầm điện thoại nhắn tin cho chị gái, bảo chị cứ ở trong phòng đừng ra ngoài.

 

Quý Nghiên Đình: 【Chị không ra mặt được à?】

 

Quý Nam Tinh: 【Nếu chị muốn rước một đóa đào hoa sát vào người thì cứ ra đây gặp người ta.】

 

Quý Nghiên Đình: 【Chị không gặp đâu.】

 

Quý Nam Tinh mỉm cười. Chị gái xinh đẹp của cậu đâu phải là người ai muốn gặp cũng gặp được đâu.

 

Hết chương 83.

 

Chương 83: Chỉ Để Gặp Mặt Nói Một Câu “Chúc Mừng Năm Mới”

Ngày đăng: 26 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên