Chương 83: Đàn Ông Thật Khó Dỗ Dành
Hoắc Lâm Sâm nghe tiếng chai nước khoáng kêu rôm rốp mà bất giác rùng mình, cứ như thấy chính bản thân mình bị bóp nghẹt vậy.
Người anh em, chuyện này không liên quan đến tôi, là do bé con nhà anh tự phân phòng đấy nhé.
Hướng Tư Kỳ đứng ở đầu cầu thang tầng hai, anh ta vừa đi một vòng trên đó, lên tiếng: “Thật ra, cái đó…”
Ninh Lạc vung tay: “Được, cứ chia như vậy đi!”
Cậu tỏ vẻ dân chủ, hỏi Lộ Đình Châu và Hoắc Lâm Sâm: “Mọi người thấy thế nào?”
Lộ Đình Châu ném chai nước khoáng rỗng đi, nói: “Tôi có ý kiến.”
Hướng Tư Kỳ nói: “Không không, tôi muốn nói…”
Ninh Lạc chỉ vào Hướng Bặc Ngôn đang nằm sấp trên ghế sofa, chỉ để lộ ra mỗi cái đầu: “Bặc Bặc ở đằng kia, cái củ cải héo queo ngâm quá ngày kia kìa, thấy không?”
Hướng Bặc Ngôn đã tuyệt vọng với cuộc sống đói khổ thảm hại này rồi, gã ta phì một tiếng nhổ tóc trong miệng mình ra, nói: “Anh, anh tìm em à?”
Hướng Tư Kỳ: “…”
Anh không có tìm em.
Thôi bỏ đi.
Ninh Lạc nhìn học sinh cá biệt Lộ Đình Châu đang muốn phát biểu ý kiến, hỏi: “Anh có ý kiến gì? Nói nghe xem nào.”
【Không quan trọng, mọi lý do của anh đều sẽ bị em bác bỏ hết, nếu hai người muốn trải qua mùa hè, em nhất định phải ngủ ở giữa! 】
Lộ Đình Châu suy nghĩ một chút: “Tôi bị sợ độ cao, đối với tôi mà nói, cửa sổ sát đất rất đáng sợ.”
Mọi người: ?
Anh có nghe thấy bản thân mình đang nói gì không vậy!
【Hả? 】
Lý do này Ninh Lạc tuyệt đối không ngờ tới, đầu óc chập mạch mất mấy giây, sau đó mới nói: “Nhưng tầng hai chỉ cao có bảy tám mét thôi mà.”
Lộ Đình Châu thở dài, vô cùng bất lực: “Cứ cao thêm một mét thì lòng can đảm của tôi lại giảm 0.6 độ. Tiểu Lạc, em cũng sợ độ cao mà, em phải hiểu cho tôi hơn chứ.”
[Càng nói càng đi xa rồi anh ơi.]
[DNA dân địa lý của tôi đã trỗi dậy, có ai hiểu cho tôi không?]
[Ha ha ha ha ha, cười chết mất thôi, trực tiếp cho tôi cười đến phát tài luôn đi.]
[Lộ ππ, đúng là người cũng như tên, tính toán giỏi thật đấy]
Hoắc Lâm Sâm giật giật khóe miệng.
Anh ta có thức trắng đêm cặm cụi gảy bàn tính đến nát cả hạt châu, cũng không thể tính ra được 0.6 độ của Lộ Đình Châu là từ đâu mà có.
Rõ ràng Ninh Lạc có chút do dự, cậu bị Lộ Đình Châu đánh vào điểm yếu tình cảm, lý trí bị che mờ: “Anh… anh thật sự sợ độ cao à? Không phải anh còn từng cùng em treo mình trên dây cáp sao?”
Lộ Đình Châu chợt khựng lại.
… Quên mất chuyện này rồi.
[Anh ta nói bậy mà cậu cũng tin, Ninh Lạc, cậu yêu anh ta quá rồi, tôi khóc chết mất thôi.]
Nhìn thấy ánh mắt ngày càng nghi ngờ của Ninh Lạc, cuối cùng Hướng Tư Kỳ cũng tìm được cơ hội chen vào: “Mọi người đừng chia nữa, chia tới chia lui cũng vô ích thôi.”
Mọi người đồng loạt nhìn anh ta, Hướng Tư Kỳ nói: “Bởi vì một nửa số phòng trên lầu đã được cải tạo thành phòng trang điểm, chúng ta chỉ có thể ở năm phòng thôi.”
“Năm phòng?”
“Vậy chẳng phải là hai người một phòng, thừa một người sao?”
Phòng thừa ra kia chắc chắn là dành cho Hàn Nguyệt Vấn.
Ánh mắt Tào Cẩn Lưu lập tức sáng lên, chẳng khác nào đèn pha một trăm watt.
Vậy chẳng phải nói, mình sẽ được ngủ cùng phòng với anh Tiểu Kiệu sao?
Cậu ta vội vàng lên tiếng: “Anh Tiểu Kiệu, em ngủ rất ngoan, tuyệt đối không nghiến răng, ngáy ngủ hay nói mớ đâu.”
Chu Kiệu liếc cậu ta một cái: “Ừm, tôi biết. Vậy chúng ta ở một phòng đi.”
Tào Cẩn Lưu tặng cho Chu Kiệu một nụ cười thật tươi.
Ninh Lạc liếc nhìn: 【Lại hạnh phúc rồi, cún con trà xanh? Quả nhiên, người không được yêu mới là kẻ thứ ba.】
Ngọn lửa hóng hớt trong mắt Hàn Nguyệt Vấn bùng lên.
Ô hô, vẫn là đám trẻ tuổi chơi bạo thật, lại còn bày ra trò này nữa.
Hàn Nguyệt Vấn, anh em nhà họ Hướng và hai người Tào Cẩn Lưu, Chu Kiệu đã chia phòng xong.
Vấn đề là bốn người còn lại phải sắp xếp như thế nào.
Tả Đằng thấy vậy, nói với Lộ Đình Châu: “Nếu đã vậy…”
“Nếu đã vậy, người anh em, chúng ta một phòng đi.” Hoắc Lâm Sâm vội vàng cướp lời hắn ta, vỗ lưng hắn ta một cái, thân thiết khoác vai Tả Đằng, kín đáo nháy mắt với Lộ Đình Châu đầy ẩn ý.
Thấy chưa, vẫn là anh em tốt bụng nhé.
Lộ Đình Châu nhìn bộ dạng giả tạo của anh ta, cuối cùng cũng thấy thuận mắt hơn một chút.
Tả Đằng suýt chút nữa bị Hoắc Lâm Sâm vỗ cho ngã sấp mặt, hắn ta lảo đảo một cái, quay đầu nhìn Hoắc Lâm Sâm.
Hoắc Lâm Sâm gượng gạo thu tay về: “Xin lỗi nhé, không ngờ cậu lại yếu như vậy.”
Hướng Tư Kỳ nhìn cánh tay và đôi chân gầy gò của Tả Đằng, gật đầu: “Đúng là hơi yếu thật.”
Anh ta ân cần dặn dò: “Đàn ông yếu thì lực eo không tốt đâu.”
Mặt Tả Đằng đỏ bừng lên, cảm thấy bọn họ đang mỉa mai mình, nhưng lại không có bằng chứng.
Hàn Nguyệt Vấn nghe vậy thì nhìn sang, tán thành gật đầu: “Đúng là phải luyện tập nhiều hơn. Như vậy đi, đợi về tôi sẽ đăng ký cho cậu một khóa tập gym cả năm, mỗi ngày tập một lần. À, còn có những thứ như thực đơn giảm cân, tăng cơ gì đó cũng sắp xếp hết.”
【Phụt, chị gái thật là mặn mòi, bắt cún gầy đi tập thể hình? Chắc chắn hắn ta sẽ bị hành hạ đến chết đi sống lại mấy năm mất.】
【Gió tuyết vùi dập hai ba năm, tính kỹ lại thì đã qua năm năm.】
Hoắc Lâm Sâm: “…” Vương tử toán học!
Khuôn mặt Tả Đằng lập tức xanh mét, chẳng khác nào như lá rau diếp trong thực đơn giảm béo, hắn ta khó khăn lên tiếng: “Chị Nguyệt Vấn, em thấy bây giờ mình cũng rất tốt rồi.”
Bảo hắn ta đi chết còn sướng hơn là đi tập thể hình?! Đó là hình phạt tàn khốc gì vậy?
Hàn Nguyệt Vấn có cả tá cách trị hắn ta, cô mỉm cười nói: “Lúc chúng ta chụp ảnh cưới, cậu như vậy thì lên hình sẽ đẹp hơn.”
Ninh Lạc kinh ngạc, sao lại còn cả ảnh cưới nữa?
【Đừng nói là lên hình, lên bàn thờ còn được ấy chứ.】
Quả nhiên, sau khi nghe thấy hai chữ “ảnh cưới”, Tả Đằng lập tức im bặt, vui vẻ đồng ý, khóe miệng còn khó kiềm chế hơn cả AK, tỏ vẻ mình nhất định sẽ chăm chỉ tập thể hình.
Nếu là trước đây, chắc chắn Hàn Nguyệt Vấn sẽ cho rằng mình có sức hút, khiến Tả Đằng yêu mình đến chết đi sống lại, còn bây giờ…
Bây giờ Hàn Nguyệt Vấn cảm thấy mình đúng là quân JOKER trong bộ bài tây, giữa tỏa sáng và phát nhiệt lại chọn khiến người ta bật cười.
Nhưng cô cũng không thể tin lời nói một phía của Ninh Lạc, cụ thể ra sao, còn phải điều tra kỹ càng mới biết được.
Ừm, chuyện này cứ giao cho chồng thứ sáu của mình làm đi, anh ta có mạng lưới tình báo rộng khắp, chắc chắn sẽ lật tung cả gốc gác của Tả Đằng lên.
Tả Đằng có nằm mơ cũng không ngờ tới, Hàn Nguyệt Vấn lại định nhờ chồng trước điều tra chồng hiện tại, lúc này hắn ta vẫn đang chìm đắm trong niềm vui sắp kết hôn.
Tất nhiên là việc kết hôn cũng không có gì đáng mừng cho lắm, điều hắn ta mừng là Hàn Nguyệt Vấn không ký thỏa thuận tiền hôn nhân.
Nghĩ đến đây, việc không câu được ảnh đế cũng không còn khó chấp nhận đến thế nữa, hắn ta xách vali lên đi theo Hoắc Lâm Sâm.
Mọi người nhanh chóng phân chia phòng ốc xong.
Ninh Lạc và Lộ Đình Châu ở căn phòng có view biển ở rìa ngoài cùng, tầm nhìn cực kỳ đẹp.
Cậu kéo vali đi đến cửa mới chợt nhận ra: “A… hai người chúng ta ở cùng một phòng à.”
“Chứ sao?” Lộ Đình Châu mở cửa, quay đầu nhìn cậu, đôi mắt đen láy, “Em muốn ở cùng phòng với ai?”
Ninh Lạc theo bản năng cảm thấy lúc này không nên nhắc đến người khác, tốt nhất là nghĩ cũng đừng nghĩ, vậy nên vội vàng kiên định trả lời: “Đương nhiên là với anh rồi!”
Sắc mặt Lộ Đình Châu hơi dịu lại đôi chút.
Ninh Lạc nhìn thấy, thở phào nhẹ nhõm: 【Đàn ông thật khó dỗ dành.】
Lộ Đình Châu nhướng cao mày.
Anh nhìn Ninh Lạc đặt vali của mình cạnh vali của anh, rồi quan sát xung quanh căn phòng, còn phát ra tiếng cảm thán của người chưa từng trải sự đời.
Thật sự rất đẹp, đặc biệt là khi kéo rèm cửa ra, có thể nhìn thấy cảnh biển trời hòa làm một ở phía xa xa, ngay cả tâm hồn cũng như được gột rửa.
Nhưng mà…
“Đói quá.”
Ninh Lạc nhào lên chiếc giường của mình, nhún nhảy vài cái, rồi vùi đầu vào chăn, như một cái xác không hồn.
Cái xác còn biết nói: “Giờ phút này, em thật sự rất buồn, giống như cọng rơm cuối cùng đè chết lạc đà, cảm giác cả thế giới đều tràn ngập ác ý với em, cảm giác sụp đổ của người trưởng thành chỉ trong một khoảnh khắc bụng sôi ùng ục.”
Lộ Đình Châu chỉ nói một câu đã đánh thức được cái xác, giúp cậu hồi sinh: “Tôi có mang bánh mì.”
Ninh Lạc bật dậy: “Mau nhét vào miệng em!!”
Cậu nhìn Lộ Đình Châu mở vali, kinh ngạc đến ngây người.
“Sao anh lại mang nhiều đồ thế này? Bật lửa, diêm, bánh quy nén, đèn pin, còn có cả dao nhỏ…” Ninh Lạc ngồi xổm bên cạnh Lộ Đình Châu, nhìn anh lấy đồ, liên tục cảm thán.
“Có phải anh đã sớm biết chuyến đi này chắc chắn không đơn giản không? Em còn tưởng là đi nghỉ dưỡng ở đảo, thứ mang theo nhiều nhất chính là kem chống nắng và mặt nạ.”
Lộ Đình Châu cũng kinh ngạc với mạch não của cậu: “Em còn có ý thức quản lý hình tượng cơ đấy.”
“Không được nói em như vậy!” Ninh Lạc hung dữ nhào về phía anh, hai tay làm động tác bóp cổ anh.
Lộ Đình Châu vốn dĩ đang quỳ một chân trên đất, bị cậu nhào tới, mất thăng bằng ngã sang một bên, tay phải chống lên giường mới giữ được tư thế, anh ngửa mặt nhìn người đang đè trên mình, nhàn nhạt nhướng mày: “Tôi có nói sai à?”
“Dù sao anh cũng không được nói,” Ninh Lạc hừ hừ, “Em cũng cần mặt mũi chứ bộ.”
“Có sao,” Lộ Đình Châu kéo dài giọng, nghiêm túc suy nghĩ một chút, “Ví dụ như em nói mình bị sảy thai nhưng lại không đeo khẩu trang che mặt, cũng là một biểu hiện của việc cần mặt mũi hả?”
“A a a a a a a, im miệng ngay!” Ninh Lạc lập tức co ngón chân, hai tay bịt chặt miệng Lộ Đình Châu.
Lộ Đình Châu bị cậu ấn ngã xuống giường, lưng đập vào mép giường, cần cổ trắng nõn thon dài bị ép phải ngửa ra, yết hầu khó chịu trượt lên xuống vài cái, không hiểu sao lại nhuốm màu dục vọng.
Tóc anh xõa tung trên chiếc chăn điều hòa màu trắng, tạo thành sự tương phản màu sắc đen trắng đến cực độ.
Mà lúc này cảm giác duy nhất của Lộ Đình Châu chính là, Ninh Lạc mà không buông tay ra, anh sẽ chết ngạt mất.
“Này người anh em, hai người thu dọn xong chưa? Chúng ta xuống hái dừa.”
Cùng với giọng nói phấn khích của Hoắc Lâm Sâm vang lên, là tiếng đẩy cửa không chút do dự.
Sau đó, mấy đôi mắt ngoài cửa và hai đôi mắt trong phòng đối diện nhau, cùng rơi vào im lặng chết chóc.
Ninh Lạc muộn màng nhận ra, tư thế của bọn họ bây giờ thật sự rất tệ hại.
Cậu hoảng loạn buông Lộ Đình Châu ra, lúc đứng dậy còn vấp chân trái vào chân phải, hai tay quơ quào trong không trung mấy cái, lại được Lộ Đình Châu kéo lại mới giữ được thăng bằng, cậu không kịp nghĩ nhiều, vội vàng nói: “Không không không, không phải như mọi người nghĩ đâu! Nghe tôi giải thích đã!”
Hoắc Lâm Sâm ngây ngốc nhìn cậu, lại nhìn Lộ Đình Châu đang cúi đầu ho nhẹ, sau đó lại nhìn cậu: “Không phải, hai người…”
Anh em của tôi, là người ở dưới?
Đệt??!!
Tào Cẩn Lưu lập tức phản ứng lại, kéo anh ta lùi lại một bước, cúi đầu thật sâu: “Xin lỗi anh Tiểu Lạc, xin lỗi thầy Lộ! Mọi người cứ tiếp tục, bọn em đi ngay đây!”
“Không phải, tôi tiếp tục cái gì chứ——”
Tiếng đóng cửa ngăn cách giọng nói của Ninh Lạc.
“Này! Nghe tôi nói hết đã!”
Màn hình bình luận đã sớm nổ tung như pháo hoa.
[Đệt!! Kích thích vãi!!]
[Hai người ngày thường ở riêng với nhau thật sự là hôn hôn, ôm ôm cái gì cũng làm à, bình thường có phải giả vờ không quen biết trước mặt chúng tôi không?]
[Lạc Bảo lại là kèo trên?? Hả??? Não tôi không chạy nổi nữa rồi.]
[Fan hỗn loạn tà ác vui vẻ hóng drama không sợ nghịch cp, ship, ship hết, cái gì cũng có thể ship!]
[Rò rỉ, rò rỉ thông tin nghiêm trọng, tôi ship rồi liệu có bị flop không.]
[Uầy, cãi nhau cái gì, tư thế cưỡi ngựa chẳng phải cũng là kèo trên sao? Không thấy tay Lộ Đình Châu đỡ eo Ninh Lạc, đầu gối còn chống lên người cậu ấy à?]
[Nghĩ như vậy càng thêm kích thích hơn, tưởng tượng một chút chiếc thuyền nhỏ bị sóng biển dập dềnh lên xuống, còn vì không chịu được những lời dirty talk của đối phương mà cưỡng chế bịt miệng, thật ra là vừa xấu hổ vừa hưng phấn, cơ thể mẫn cảm đến không thể tưởng tượng nổi.]
[Thầy Mạch Tử, năm đó thầy rút khỏi giới văn học là tôi không đồng ý đâu.]
Ninh Lạc bất lực nổi giận gào thét với không khí, vừa quay đầu, phát hiện Lộ Đình Châu nắm tay thành quyền đặt trước môi, ho đến đỏ cả mặt.
Ninh Lạc áy náy nhìn Lộ Đình Châu, tự dưng sinh ra một chút cam chịu: “Anh như vậy, thật sự rất giống bị em giày vò… một lát nữa ra ngoài phải giải thích thế nào đây…”
Lộ Đình Châu uống ngụm nước làm dịu cổ họng đang khó chịu, hỏi: “Giải thích cái gì?”
Ninh Lạc nói: “Tất nhiên là giải thích chuyện vừa rồi.”
“Ừm.” Vẻ mặt Lộ Đình Châu hoàn toàn trái ngược với cậu, điềm tĩnh thong dong, giơ tay lên uống nước, đồng hồ trượt xuống, lộ ra một đoạn cổ tay.
“Ừm là có ý gì?” Ninh Lạc không hiểu liền hỏi.
Lộ Đình Châu cũng không vội đứng dậy, đôi chân dài chống lên ngồi đó, lại lộ ra vẻ tùy ý lười biếng khác hẳn ngày thường, ung dung hỏi ngược lại từng câu một: “Bị em giày vò không phải là sự thật sao, tại sao phải che giấu chân tướng? Tôi chịu uất ức biết nói với ai? Có ai lên tiếng cho tôi không?”
Ninh Lạc không dám tin vào tai mình, trừng mắt nhìn Lộ Đình Châu.
Lộ Đình Châu coi như không thấy cậu tức giận, nhìn cậu đầy ẩn ý, trong mắt còn mang theo ý cười nhàn nhạt, giọng nói có chút khàn khàn sau khi ho: “Lạc Lạc, nhớ phải chịu trách nhiệm với tôi.”
Ninh Lạc: “…”
【Anh mà là người, cũng không đến nỗi không nói được một câu tiếng người! 】
Lộ Đình Châu lại uống một ngụm nước.
Nếu anh thật sự là người, đã sớm bị Ninh Lạc làm cho tức chết không biết bao nhiêu lần rồi.
Điện thoại trong túi rung lên.
Là tin nhắn của Hoắc Lâm Sâm.
【Người anh em, thì ra là vậy, tôi hiểu rồi! 】
【Anh vì hạnh phúc của mình, thật sự đã hy sinh quá nhiều, anh yên tâm, tôi nhất định sẽ ủng hộ và giúp đỡ anh! 】
Đồ thần kinh.
Lộ Đình Châu liếc qua một cái, sau đó kéo Hoắc Lâm Sâm vào danh sách đen.
Anh ta ít lượn lờ trước mặt Ninh Lạc, coi như là đã giúp anh một chuyện lớn rồi.
Hết chương 83.
