Chương 84: Theo Dõi
Nhà họ Cát tuy nói là viện trưởng của một viện nào đó, nhưng vẫn còn khoảng cách khá xa so với đẳng cấp của nhà họ Quý. Trước kia, bọn họ thậm chí còn không có tư cách để đến nhà chúc Tết. Dù cho có đường đột đến cũng không đến nỗi bị đuổi đi, nhưng làm vậy thì quá thất lễ, vậy nên cũng chẳng ai dại gì mà làm thế.
Lần này, nhà họ Cát có dịp nói chuyện nhiều hơn với nhà họ Quý khi cùng đến chúc Tết nhà họ Thường. Cảm thấy đối phương dường như cũng có ý vun đắp tình cảm cho hai đứa trẻ, họ mới mặt dày đến nhà chúc Tết một chuyến.
Nhưng đã mặt dày đến thì không thể mặt dày ở lại. Sau vài câu chào hỏi xã giao để kết nối tình cảm, nhà họ Cát rất biết điều, liền tự giác xin phép cáo từ.
Ba Quý và mẹ Quý cũng không giữ lại, thậm chí còn tiễn khách ra tận cổng lớn, coi như là đã làm tròn lễ nghĩa.
Khi vào lại trong nhà, ba Quý mới hỏi cậu con trai út: “Nhà họ Cát đó có vấn đề gì à?”
Rõ ràng là Quý Nghiên Đình đang ở trong nhà, vậy mà Quý Nam Tinh lại nói con bé đi làm lại rồi. Rõ ràng là cậu không muốn cho hai người gặp mặt để phát triển tình cảm, chắc chắn là nhà họ Cát có vấn đề gì đó.
Quý Nam Tinh đáp: “Nhà hắn ta có tướng phá tài, khắc chị con.”
Nghe vậy, ba Quý liền quay sang nhìn mẹ Quý: “Sau này em phải để mắt đến đấy nhé, đừng để thằng nhóc nhà họ Cát đó có cơ hội lân la lấy lòng con gái rượu của anh.”
Nói xong, ông lại quay sang Quý Nam Tinh: “Con cũng đi nói với chị con một tiếng, cứ bảo thằng nhóc đó khắc nó, bảo nó sau này tránh xa ra một chút.”
Quý Nam Tinh gật gật đầu: “Con đã nói rồi, chị con biết rồi.”
Mẹ Quý thở dài: “Khó khăn lắm mới có một người coi cũng vừa mắt. Thôi thôi, không giày vò nữa, mặc kệ bọn con vậy.”
Nhà có bốn đứa con, đứa lớn nhất cũng sắp ba mươi, còn đứa nhỏ nhất… thôi bỏ đi, chưa đến tuổi vị thành niên, chẳng đứa nào có nổi một mảnh tình vắt vai.
Nếu chúng từng yêu đương rồi thì cũng đành, đằng này cả bốn đứa đều độc thân từ trong trứng nước, bảo sao mẹ Quý không sầu. Bà cũng chỉ có thể tự an ủi mình rằng, nhà đông con, dù cho mấy đứa nó đều không kết hôn, thì ít ra vẫn có anh chị em nương tựa lẫn nhau.
Thế nhưng bạn thân của bà đã bế cháu rồi, bà nhìn mà thèm chết đi được.
Ba Quý dang tay ôm lấy mẹ Quý: “Cứ kệ chúng nó đi. Thay vì cứ như làm nhiệm vụ mà tìm đại một người để yêu rồi cưới, chi bằng cứ để chúng nó sống cuộc sống mà chúng nó muốn. Biết đâu một ngày nào đó lại gặp được tình yêu sét đánh, giống như anh khi gặp em vậy.”
Mẹ Quý nhéo vào người chồng một cái, lườm ông: “Con còn ở đây kia kìa, nói năng linh tinh gì thế.”
Quý Nam Tinh bưng đĩa trái cây đã rửa sạch bên cạnh lên, đi thẳng vào phòng ngủ. Cậu không tồn tại, cậu là không khí.
Hai người trơ mắt nhìn cậu con trai út về phòng, sau đó mẹ Quý mới đấm nhẹ vào người ba Quý. Già từng này tuổi rồi mà trước mặt con cái cũng chẳng biết giữ kẽ gì cả.
Ba Quý nắm lấy tay vợ, hai người cứ thế tình tứ trêu ghẹo nhau, khiến người bên cạnh nhìn cũng phải ngượng chín mặt.
————-
Rời khỏi nhà họ Quý, gia đình họ Cát lên xe không bao lâu thì ông Cát mới lên tiếng: “Chuyện của con trai với tiểu thư nhà họ Quý, bà đừng nghĩ tới nữa.”
Bà Cát đang ngồi bên cạnh dặn dò con trai cách theo đuổi con gái nhà người ta, bỗng khựng lại, rồi gắt lên: “Ông nói vậy là có ý gì? Khó khăn lắm mới bắt được mối với nhà họ Quý.”
Ông Cát nói: “Người ta vốn chẳng có ý đó, hai mẹ con cứ mặt dày đến bám víu là không biết mình biết ta, trèo cao đấy. Con trai mình điều kiện cũng không tệ, đâu phải không tìm được cô gái ưu tú nào khác, hà tất gì phải đi cầu cạnh nhà họ Quý cao sang đó.”
Đừng thấy Quý phu nhân nói chuyện với vợ ông thân mật thế, phụ nữ với nhau vốn nhiều chuyện, chỉ cần dăm ba câu về quần áo, túi xách là có thể nói chuyện như chị em bạn dì. Nhà họ Quý có ý đó hay không, phải nhìn vào thái độ của Quý Hiến Hồng.
Vừa rồi lúc Quý Hiến Hồng nói chuyện với ông, hoàn toàn là lễ phép nhiều hơn nhiệt tình, không hề có chút ý tứ nào muốn hai nhà thân thiết hơn. Ông là người hiểu chuyện, nếu không hiểu thì cũng chẳng leo lên được cái ghế viện trưởng này, thế nên mới khuyên vợ đừng mơ mộng hão huyền nữa.
Bà Cát bĩu môi: “Chứ có phải chúng ta tự dưng bám víu người ta đâu, là Quý phu nhân chủ động bắt chuyện với tôi cơ mà. Bà ta không bật đèn xanh cho tôi thì tôi việc gì phải vồ vập? Tôi còn sợ mình nhiệt tình lại vớ phải cái mặt lạnh của người ta ấy chứ!”
Dường như có chút bất mãn vì con trai mình bị xem thường, bà Cát lại lạnh mặt nói: “Vả lại, Kỳ Kỳ nhà mình chỉ thua về gia thế thôi, những thứ khác có kém cạnh chút nào đâu. Mà gia thế cũng chẳng kém nhà họ Quý bao nhiêu. Ông thấy con trai không xứng, sao không tự nhìn lại mình đi? Chỉ cần ông có thêm chút bản lĩnh, đưa bệnh viện thành số một cả nước, thế thì con trai chúng ta đâu có bị cái gia thế này hạn chế!”
Ông Cát không muốn tranh cãi với bà, bèn quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe.
Người tài xế ngồi phía trước lập tức vờ như điếc. Làm tài xế, đôi khi có tai cũng là một gánh nặng.
Còn Cát Kỳ, hắn ta chỉ cúi đầu im lặng, nhưng ngón tay lại đang mân mê sợi chỉ đỏ buộc trên cổ tay.
———-
Tết tuy mệt, nhưng thời gian cũng trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã là mùng bảy.
Quý Nghiên Đình vẫn có chút lo lắng về cái gọi là đào hoa sát mà cậu em út nói, thế nên cũng chẳng đợi viện nghiên cứu gọi về, cô trực tiếp thu dọn đồ đạc rồi quay lại viện, bắt đầu lao vào nghiên cứu thí nghiệm khép kín. Tắt điện thoại đi, cả thế giới liền trở nên yên tĩnh.
Sau đó, mẹ Quý có nhận một cuộc gọi của bà Cát, nói là khi nào rảnh thì hẹn nhau đi spa, uống trà. Bà khéo léo từ chối, vừa cúp máy, mấy người đàn ông trong nhà đều đổ dồn ánh mắt về phía bà.
Mẹ Quý khẽ ho nhẹ một tiếng: “Làm sao mà mẹ biết được chỉ chủ động bắt chuyện có một lần, mà người ta lại bám dính lấy thế chứ.”
Anh ba nhà họ Quý vắt chân cắn hạt dưa: “Tiểu thư nhà họ Quý đấy, là cục vàng mà bao nhiêu người muốn trèo cao với tới. Người ta đã cho cơ hội thì chẳng phải sẽ tìm mọi cách mà leo lên sao, họ đâu có ngốc.”
Anh cả nhà họ Quý đang đợi ba duyệt báo cáo năm ngoái của công ty, nghe vậy cũng nói: “Chuyện của em gái cứ để con bé tự quyết. Đợi nó có người mình thích rồi, chúng ta giúp nó kiểm tra là được. Mấy chuyện xem mắt đó sau này tốt nhất là đừng làm bừa nữa.”
Quý Nam Tinh vừa định mở miệng, mẹ Quý đã lập tức nhìn cậu: “Chúng nó nói mẹ rồi, con không được nói nữa.”
Quý Nam Tinh lặng lẽ ngậm miệng lại. Cậu vốn định nói nhà họ Cát cũng không đáng sợ đến thế, họ cùng lắm chỉ tự gặp chuyện, sẽ không liên lụy đến nhà họ Quý đâu.
Nhưng thôi, chắc chị hai cũng chẳng thích sau này bị bắt đi xem mắt thường xuyên, lần này cứ để mẹ dẹp luôn ý định sắp xếp xem mắt cho chị hai cũng không phải chuyện xấu.
Ba Quý nhìn vẻ mặt tủi thân của vợ, bèn quẳng bản báo cáo vốn chẳng xem kỹ cho con trai cả: “Được rồi, có gì to tát đâu. Nhưng để phòng nhà họ Cát lại đến làm khó xử, ngày mai chúng ta đi luôn đi. Đến sơn trang chơi mấy hôm trước, rồi chọn một hòn đảo nào đó tránh rét. Út cưng đi cùng ba mẹ đến sơn trang ở mấy hôm nhé.”
Anh cả phải đến công ty, chị hai đã vào viện nghiên cứu, anh ba thì cả Tết cũng không nghỉ, lúc này cũng chỉ tranh thủ về ăn bữa cơm. Cả nhà chỉ còn lại cậu học sinh duy nhất đang nghỉ đông là rảnh rỗi.
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Tiêu Dã từ Hải Thành về rồi, còn hẹn mấy hôm nữa đi ăn với bạn học.”
Ba Quý cũng không ép, chỉ hỏi: “Tiền tiêu vặt có đủ không? Không đủ thì xin anh con nhé.”
Quý Nam Tinh vừa nhận được một khoản tiền lì xì kếch xù, đáp: “Dạ, không đủ con sẽ xin anh.”
Con cái trong nhà cũng không có gì phải lo lắng, con cả đã có thể gánh vác gia đình. Cặp vợ chồng vừa mới nếm trải vị ngọt của việc đi du lịch vòng quanh thế giới liền giao con út lại cho con cả, rồi tự mình đi hưởng thụ.
———-
Sau đó, bà Cát lại thử gọi điện đến mời một lần nữa, nhưng quản gia trong nhà đã nghe máy và thông báo rằng ông bà chủ đã đi du lịch nước ngoài rồi. Lúc này bà Cát mới tin lời chồng nói, rằng nhà họ Quý vốn chẳng có ý đó, thế là tức tối bỏ cuộc.
Cúp điện thoại xong, mặt bà vẫn còn hằm hằm: “Đây không phải là đùa giỡn người ta sao! Có ai lại đi bắt nạt người khác như thế không!”
Viện trưởng Cát đã liệu trước nên không thấy bất ngờ, ông an ủi vợ: “Nhà họ không có ý đó thì thôi. Con trai chúng ta ưu tú như vậy, còn sợ không tìm được vợ tốt à? Dù sao nó cũng còn nhỏ, có phải chuyện gì gấp gáp đâu.”
Bà Cát chỉ cảm thấy mình bị nhà họ Quý chơi một vố, nuốt không trôi cục tức này. Đương nhiên họ cũng chẳng làm gì được nhà họ Quý, đừng nói đến chuyện trả thù, có gặp lại cũng phải tươi cười niềm nở mà tâng bốc.
Nhưng nếu không làm gì thì lại thấy ấm ức, thế là bà Cát lại bắt đầu tìm những cô gái có gia thế tốt cho con trai. Tiểu thư nhà họ Quý thì có gì mà ghê gớm chứ, mấy tiểu thư danh giá đến bệnh viện của bọn họ làm dự án không ít, con trai bọn họ chẳng lo không tìm được bạn gái.
Ngược lại là cô nhóc nhà họ Quý kia, mắt cao hơn đầu, tính tình kiêu ngạo, bà sẽ chống mắt lên xem, cả đời này nó tìm được người như thế nào!
———–
Quý Nam Tinh nói hẹn đi ăn không phải là cớ để từ chối gia đình, mà là đã hẹn thật từ trước. Ngoài Tiêu Dã và Trương Nguyên, còn có Tưởng Đường Đường và Lâm Nghệ.
Tổng cộng có bảy người, cả nhóm hẹn nhau ở một quán xiên nướng.
Tưởng Đường Đường xách một đống quà mang từ quê lên, thở hổn hển chen vào ngồi cạnh cửa sổ, vừa cởi áo khoác dày cộp vừa nói: “Ai đời lại đi ăn đồ nướng vào giữa trưa cơ chứ.”
Lâm Nghệ đưa tay nhận lấy đống đồ của bạn mình: “Quý Nam Tinh không ăn được thịt bò, nếu hẹn quán thịt nướng thì cậu ấy chẳng có gì ăn cả. Sao cậu mang nhiều đồ thế này.”
Tưởng Đường Đường cười nói: “Quà cho các cậu đấy, toàn là đồ bà ngoại tôi tự tay làm! Có táo bọc sữa, có tai mèo, có bánh quy nougat, còn có tam đao tử nữa, các cậu đã ăn mứt tam đao bao giờ chưa? Món này bây giờ mua ở ngoài nhiều chỗ không còn chuẩn vị nữa đâu, bà ngoại tôi ngày xưa làm ở xưởng thực phẩm, là nghệ nhân lâu năm đấy.”
Tiêu Tiêu rót cho Tưởng Đường Đường một cốc nước, cô nàng nhận lấy uống một hớp rồi mới nói: “Mấy đứa kia chưa đến à? Lũ con trai đúng là chẳng có ý thức về thời gian gì cả.”
Lâm Nghệ chỉ sang phía đối diện: “Họ đến từ sớm rồi, đang qua bên kia gắp thú bông kìa.”
Tưởng Đường Đường trố mắt ngạc nhiên: “Không thể nào, một đám đàn ông con trai tướng cao mét tám đi gắp thú bông? Ai mà tâm hồn thiếu nữ thế.”
Lúc Tiêu Dã ôm một túi đầy thú bông đi tới, Tưởng Đường Đường cười khẩy một tiếng: “Không ngờ người có tâm hồn thiếu nữ như vậy lại là anh Dã.”
Tiêu Dã tiện tay chọn con xấu nhất trong túi thú bông, rồi nhéo cái miếng hút bằng nhựa mềm dính thẳng lên trán Tưởng Đường Đường: “Tặng cậu đấy, không cần cảm ơn đâu.”
Nhìn con khủng long nhỏ xấu xí, Tưởng Đường Đường chê bai, nhưng vẫn móc vào túi xách, của cho mà, không lấy thì phí lắm.
Quán xiên nướng này là do Tiêu Tiêu chọn. Ngoài xiên nướng, ở đây còn có hải sản, đặc biệt là món mì hải sản cực kỳ nổi tiếng. Mấy người đang tuổi ăn tuổi lớn, tốc độ lên món của quán không nhanh bằng tốc độ ăn của họ, cứ một đĩa mang ra là hết sạch một đĩa.
Tiêu Dã nhìn ba cô gái ngồi đối diện: “Không phải các cậu suốt ngày la lối giảm cân à.”
Tưởng Đường Đường hừ hừ: “Ai giảm cân cơ? Bọn tôi có béo đâu. Gọi thêm một phần mì hải sản nữa đi, một phần không đủ cho bảy người chúng ta ăn đâu.”
Trương Nguyên giơ tay, gọi thêm luôn hai phần.
Thấy Quý Nam Tinh không thích gặm càng cua, Tiêu Dã bèn gắp mì vào bát cho cậu, rồi lại tỉ mỉ nhặt hết mấy cọng hành lá li ti ra.
Quý Nam Tinh thấy vậy liền nói: “Tôi có nói là mình không ăn hành đâu.”
Tiêu Dã đắc ý hừ nhẹ một tiếng: “Tôi mà còn lạ gì cậu nữa, lần nào cậu cũng gạt hành sang một bên, có thấy cậu ăn bao giờ đâu.”
Gắp mì xong cho cậu, Tiêu Dã lại lấy thêm mấy xiên nướng ở xa, đúng là chăm sóc người ta đâu ra đấy. Cậu muốn ăn gì cũng không cần nói, chỉ cần liếc mắt một cái là ngay giây sau món đó đã nằm trong bát cậu.
Tưởng Đường Đường chậc chậc lưỡi: “Chăm vợ cũng không được chu đáo như cậu đâu. Sau này tôi cũng phải tìm một người hầu hạ tôi như thế.”
Tiêu Dã không khách khí đáp: “Cái đứa não yêu đương như cậu ấy, cậu không tự đi hầu hạ người khác đã là may rồi.”
Tưởng Đường Đường không phục: “Tôi não yêu đương chỗ nào? Tôi còn chưa yêu bao giờ, sao cậu lại bảo tôi não yêu đương?”
Tiêu Dã: “Cậu mê trai như thế, sau này có anh đẹp trai nào theo đuổi, cậu không não yêu đương à?”
Tưởng Đường Đường lắc đầu ra vẻ hắn không hiểu rồi: “Tôi nói cho cậu biết, những đứa càng thích trai đẹp lại càng không phải não yêu đương. Bọn tôi thích trai đẹp vì cái gì, vì hắn ta đẹp trai à? Đương nhiên là không phải, mà vì vẻ đẹp của hắn ta có thể làm vui lòng chính mình. Suy cho cùng thì cũng là vì bản thân mà thôi, mục tiêu chỉ có một, mình vui là quan trọng nhất.”
Nói rồi, Tưởng Đường Đường hất cằm về phía ngoài cửa sổ: “Kia mới là bộ dạng của não yêu đương kìa.”
Mấy người đồng loạt quay đầu nhìn ra ngoài theo hướng cô chỉ. Trần Thập Nhất kinh ngạc: “Kia không phải là Hứa Nhan sao? Bên cạnh cô ấy là ai thế? Có phải trường mình không?”
Tưởng Đường Đường nhìn cặp đôi đang khoác tay nhau, cầm trà sữa tình tứ ở phía đối diện, cười lạnh: “Đó là Phùng Tử Vũ lớp năm. Cái con bé Hứa Nhan não yêu đương kia để mua quà cho Phùng Tử Vũ, một đôi giày hơn ba nghìn tệ, mà học kỳ trước bữa trưa gặm bánh bao hơn một tháng trời, nghỉ đông còn đi làm thêm, chính là cái kiểu mặc đồ thú bông đứng trước cửa hàng ấy, lương mười lăm tệ một giờ, một ngày sáu tiếng được chín mươi tệ, làm hai mươi mốt ngày, cộng thêm tiền lì xì của ông chủ nữa được tròn hai nghìn. Dồn thêm tiền tiết kiệm từ việc ăn bánh bao, đấy, giờ đang đi dưới chân Phùng Tử Vũ kia kìa.”
Trần Thập Nhất vốn là một người hóng chuyện, cả người gần như dán vào cửa kính nhìn ra ngoài, còn cố đứng lên một chút để xem đôi giày ba nghìn tệ kia trông thế nào, nhưng hai người họ ở phía bên kia cầu thang của trung tâm thương mại, lại càng đi càng xa, nên không thể nhìn rõ.
Lâm Nghệ nhỏ giọng hỏi Tưởng Đường Đường: “Sao cậu biết rõ thế?”
Tưởng Đường Đường: “Nhà nó với nhà tôi là hàng xóm. Đôi giày đó mua từ trước Tết rồi, nhưng lúc đó Hứa Nhan không đủ tiền, còn phải vay tôi cho đủ đấy. Cậu nói xem, nó vì cái gì chứ, yêu đương là để bản thân vui vẻ mà, ăn bánh bao rồi trời lạnh thế này ra ngoài làm thêm khổ sở thì vui vẻ ở chỗ nào?”
Cô không hiểu, thật sự không hiểu một chút nào. Cô ngắm trai đẹp, đu idol, mua goods, tuy cũng có tiết kiệm, nhưng không đến mức làm khổ bản thân. Nếu yêu đương mà phải như thế, thì cả đời này cô cũng chẳng yêu nổi.
Hứa Nhan và người kia đã đi xa, mấy người quay lại tiếp tục nói chuyện và ăn xiên nướng. Tiêu Dã thấy Quý Nam Tinh vẫn nhìn ra ngoài, cũng thuận theo ánh mắt cậu nhìn ra, rồi nhỏ giọng hỏi: “Sao thế, thấy gì à?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không có gì, ăn đi.”
Vừa rồi cậu nhìn thấy Cát Kỳ, ở ngay cửa hàng đối diện. Với thị lực của cậu, cậu có thể thấy rõ đối phương đã mua một chiếc vòng tay rất đẹp, vừa nhìn là biết tặng cho con gái.
Quý Nam Tinh đã đề phòng mấy ngày liền, còn dặn dò quản gia trong thời gian này phải kiểm tra kỹ lưỡng mọi đồ vật được gửi đến, nếu có đồ của nhà họ Cát thì gửi trả lại nguyên vẹn. Cậu lại xác nhận chị gái mình đang vùi đầu trong phòng thí nghiệm, quên ăn quên ngủ, cũng sẽ không ra ngoài, mãi cho đến khi nghe nói hình như Cát Kỳ đang hẹn hò với tiểu thư nhà họ Đào, cậu mới gỡ bỏ tình trạng báo động.
Người nói cho Quý Nam Tinh biết Cát Kỳ đang hẹn hò với tiểu thư nhà họ Đào là sư huynh của cậu. Những gì cậu có thể nhìn ra, với đạo hạnh của sư huynh cậu đương nhiên cũng có thể nhìn ra, thế nên không tránh khỏi việc chú ý đến nhà họ Cát hơn một chút.
Quý Nam Tinh nói: “Vậy anh có nhìn ra vấn đề trên người Cát Kỳ không? Em chỉ thấy trên người hắn ta bao phủ một lớp hồng quang mang sát khí thôi.”
Quý Nguyên Đình đáp: “Chưa gặp trực tiếp nhưng có xem ảnh rồi, có chút hung tướng, không phải người dễ đối phó.”
Quý Nam Tinh nghĩ một lúc rồi nói: “Quan hệ nhà mình với nhà họ Đào thế nào hả anh? Nếu là gia tộc quen biết thì có thể nhắc nhở một tiếng.”
Cậu không thể nói là hoàn toàn không hiểu chuyện trong nhà, nhưng chắc chắn không hiểu nhiều bằng các anh. Cậu vẫn là học sinh, cả đời này cũng sẽ không kinh doanh gì, sau này nhiều nhất là kế thừa sự nghiệp của sư phụ, làm một số công việc liên quan đến âm dương, thế nên cũng không cần thiết phải hiểu quá sâu về các mối quan hệ làm ăn của gia đình.
Nhưng sư huynh cậu thì khác. Anh ta có công ty mang thương hiệu riêng, làm thiên sư chỉ là nghề tay trái. Đã mở công ty thì khó tránh khỏi việc phải dùng đến một số mối quan hệ trong nhà, thế nên anh ta hiểu rõ về quan hệ giữa các gia tộc hơn cậu nhiều.
Quý Nguyên Đình nói: “Nói có quan hệ thì cũng chẳng có gì, không có nhiều giao dịch làm ăn, đều là người trong giới kinh doanh, cũng từng gặp ở một số sự kiện. Nhưng nói không có quan hệ cũng không hẳn, cô Đào Oản đó vẫn luôn xem chị của em là mục tiêu để vượt qua, từ hồi đi học đã bắt đầu tranh giành cao thấp với chị của em rồi. Mấy năm nay vì chị của em thường xuyên ở trong viện nghiên cứu, không hay ra ngoài xã giao nên mới hoàn toàn không còn liên hệ gì với nhà họ nữa.”
Quý Nam Tinh ồ một tiếng, rồi lại hỏi: “Vậy có cần nhắc nhở không anh?”
Cái tên Cát Kỳ này luôn cho cậu cảm giác như một quả bom hẹn giờ, không biết lúc nào sẽ phát nổ. Nhưng vấn đề là bây giờ không biết hắn ta đã giết người nên trên người mới có hồng sát mang theo án mạng, hay là hắn ta sắp hại người, và đây chỉ là điềm báo của số mệnh.
Nếu là trường hợp thứ nhất thì có thể điều tra sự thật rồi trực tiếp đưa người ra pháp luật. Nhưng nếu là trường hợp sau thì phải phòng bị thế nào.
Quý Nguyên Đình vỗ vỗ đầu Quý Nam Tinh: “Hồng sát trên người hắn ta đúng là đáng chú ý. Chuyện này anh sẽ báo cáo lên cục quản lý, trước tiên để cục điều động quan hệ điều tra chuyện của Cát Kỳ ở nước ngoài. Nếu hắn ta thật sự đã giết người, vậy thì cứ theo luật mà làm.”
Ở một phương diện nào đó, tình cảm của Quý Nam Tinh có thể xem là khá thờ ơ. Chuyện xảy ra ngay trước mắt, giúp được thì giúp, chuyện chưa xảy ra, cậu cũng không quá bận tâm. Biết rằng gã họ Cát kia ít nhất sẽ không có dính líu gì đến chị mình, lại báo cáo chuyện này lên cục quản lý rồi, Quý Nam Tinh cũng gác chuyện này sang một bên.
Chỉ không ngờ là, một thời gian sau khi bị Tiêu Dã lôi cậu đi đánh bóng, cậu lại gặp Cát Kỳ.
Xuân về hoa nở, thời tiết ấm dần lên, cuối cùng cũng có thể cởi bỏ lớp quần áo dày cộm. Tiêu Dã hẹn với đội bóng bên ngoài cùng đi đánh bóng, đã đi chơi thì sao có thể không mang theo Quý Nam Tinh.
Quý Nam Tinh mỗi ngày chỉ có hai điểm đến, dù có phơi nắng cũng là lười biếng nằm trên ban công nhà mình. Tiêu Dã sợ cậu phơi đến mọc nấm ra mất, nên nói gì cũng phải lôi cậu đi cùng.
Quý Nam Tinh cũng không phải là ghét ra ngoài, chỉ là không có việc gì thì cũng không cần thiết phải ra ngoài. Lúc này bị Tiêu Dã lôi đi, cậu cũng đành đi theo, ngồi xem họ tung hoành trên sân bóng cũng không quá nhàm chán.
Đang lúc xem họ chơi bóng, một luồng khí mang theo sát khí truyền đến. Quý Nam Tinh vừa định quay đầu lại xem, thì nghe thấy giọng của Cát Kỳ từ phía sau: “Tiểu thiếu gia nhà họ Quý, thật trùng hợp.”
Quý Nam Tinh quay đầu, nhìn Cát Kỳ với nụ cười hiền hòa trên mặt, cũng khẽ gật đầu: “Chào anh.”
Cát Kỳ đi xuống hai bậc thềm, đứng cạnh Quý Nam Tinh: “Tôi tình cờ có hẹn bạn ở gần đây, kết quả lại bị cho leo cây, nên định qua đây ngồi một lúc, không ngờ lại gặp cậu ở đây. Cậu đi chơi với bạn học à, sao không lên sân chơi một trận?”
Quý Nam Tinh: “Tôi lười vận động, ngồi đây xem là được rồi.”
Cát Kỳ mỉm cười, rồi lại nói: “Chị cậu vẫn còn ở viện nghiên cứu à?”
Câu hỏi này tuy có hơi đường đột, nhưng Quý Nam Tinh nhìn thấy hung quang giữa hai hàng lông mày của hắn ta, ánh mắt trầm xuống, đáp: “Vâng, chị tôi bận lắm, bận đến mức quên cả nhà ở đâu, thường thì phải mấy tháng mới gặp một lần.”
Nghe vậy, vẻ mặt Cát Kỳ cũng không có gì thay đổi lớn, hắn ta cười nói: “Lần trước gặp chị cậu tôi đã thấy cô ấy là kiểu con gái của sự nghiệp rồi, rất tốt. À… có thể phiền cậu chuyển lời giúp tôi đến chị cậu được không?”
Quý Nam Tinh nói: “Lời gì?”
Cát Kỳ có chút ngại ngùng: “Hồi Tết gặp nhau, mẹ tôi có ý muốn vun vén, nhưng thật ra chị cậu không phải mẫu người tôi thích. Tôi vốn định tìm cô ấy nói rõ, nhưng sau đó lại không liên lạc được. Xin lỗi nhé, mẹ tôi đã mấy lần liên lạc với nhà cậu, làm phiền gia đình cậu rồi.”
Quý Nam Tinh ngơ ngác chớp mắt: “Anh không thích thì cứ nói thẳng với mẹ anh là được, tìm chị tôi nói làm gì?”
Cát Kỳ: “Hôm đó tôi thấy mẹ cậu hình như cũng có ý vun vén, tôi cứ tưởng chị cậu biết, nên không vui mới trốn vào viện nghiên cứu.”
Quý Nam Tinh nói: “Anh hiểu lầm rồi, chị tôi vốn là người cuồng công việc mà, cả nhà tôi trừ tôi ra thì ai cũng cuồng công việc hết. Mẹ tôi chắc chỉ muốn chị tôi mở rộng vòng xã giao, gặp gỡ nhiều người hơn chứ đừng suốt ngày đối mặt với đống thiết bị vô tri, chứ không có ý xem mắt đâu. Với điều kiện của chị tôi, chắc cũng không cần phải xem mắt.”
Nghe những lời này, Cát Kỳ cũng không tỏ ra khó chịu, vẫn cười nói: “Là tôi đường đột quá. Cũng sắp đến giờ ăn rồi, tôi mời cậu ăn cơm nhé, coi như là lời xin lỗi cho sự đường đột vừa rồi?”
Chưa đợi Quý Nam Tinh mở miệng, Tiêu Dã đã lau mồ hôi đi tới, nhìn Cát Kỳ hỏi: “Vị này là?”
Quý Nam Tinh: “Một người quen thôi. Cậu đánh bóng xong rồi à?”
Tiêu Dã vắt khăn lên cổ, vẻ mặt đắc ý: “Thắng rồi, lợi hại không.”
Quý Nam Tinh mỉm cười: “Lợi hại, cậu đi tắm rửa thay đồ đi, không còn sớm nữa, không phải cậu còn phải đi tìm anh trai cậu à.”
Tiêu Dã liếc mắt nhìn Cát Kỳ một cái, rồi nắm lấy chiếc khăn, cười nói: “Vẫn kịp mà, đơn vị cảnh sát vũ trang ở ngay đây thôi, gần lắm. Nếu muộn, tôi bảo anh ấy cho người lái xe qua đón chúng ta.”
Quý Nam Tinh: “Đang giờ làm việc, làm phiền anh cậu quá không tốt.”
Tiêu Dã: “Dù sao cũng là một trung tá, vẫn sai được một hai người. Đi, đi thay đồ với tôi trước đã.”
Nói xong, một tay Tiêu Dã cầm lấy cái túi trên ghế, một tay kéo Quý Nam Tinh, trực tiếp tách cậu ra khỏi người đàn ông đang đứng bên cạnh.
Quý Nam Tinh quay đầu nhìn Cát Kỳ: “Xin lỗi anh, tôi có hẹn trước với bạn rồi, không đi ăn cùng anh được.”
Cát Kỳ cười cười: “Không sao, vậy lần sau có dịp tôi lại mời cậu.”
Tiêu Dã kéo Quý Nam Tinh đi nhanh, còn liếc Cát Kỳ với ánh mắt không mấy thiện cảm.
Vừa quay đầu lại, hắn đã hỏi Quý Nam Tinh: “Ai thế, sao lại rủ cậu đi ăn cơm.”
Quý Nam Tinh: “Coi như là một người anh trong giới.”
Tiêu Dã: “Thân với cậu lắm hay sao mà rủ đi ăn.”
Quý Nam Tinh: “Mới gặp hai lần.”
Tiêu Dã hừ một tiếng: “Mới gặp hai lần thì ăn uống gì, không được ăn!”
Trước khi hai người vào phòng thay đồ, Cát Kỳ vẫn có thể nghe thấy cuộc nói chuyện của họ. Hắn ta chỉ cúi đầu lắng nghe, cho đến khi bóng dáng hai người hoàn toàn biến mất, hắn ta mới cất bước rời đi.
Tiêu Dã nấp ở góc tường nhìn ra ngoài, xác nhận người kia đã đi rồi mới nói: “Hắn ta là ai thế? Tình hình gì vậy?”
Ánh mắt Quý Nam Tinh có chút lạnh lẽo: “Một kẻ không được sạch sẽ cho lắm, không biết là đang nhắm vào chị tôi hay là nhắm vào tôi nữa.”
Hết chương 84.
