Chương 85: Chắt Lọc Tinh Hoa, Tổng Hợp Thành Cặn Bã
Vừa nghe đến gà hầm dừa, tất cả mọi người đều phấn chấn tinh thần, ánh mắt sáng rực nhìn về phía Lộ Đình Châu, ánh mắt đó nóng bỏng như dung nham núi lửa.
Trong khoảnh khắc đó, bỗng dưng Lộ Đình Châu có ảo giác như mình sắp bị lột da róc xương, cân ký bán đi mất rồi.
Hàn Nguyệt Vấn và những người khác vô cùng kích động.
Trời ạ, sau khi phải dậy từ tờ mờ sáng để ghi hình chương trình suốt cả ngày, cộng thêm đả kích tinh thần và lao động thể lực, Lộ Đình Châu đã nói muốn làm gà nấu dừa cho bọn họ ăn!
Thà tâm sự với Lộ Đình Châu còn hơn là đi ghi hình với Tiền Đa Đa.
Lại còn được ăn miễn phí một bữa nữa chứ!
Không biết Ninh Lạc đã đứng lên tảng đá lớn từ lúc nào, giơ cao cánh tay hô hào, bốn bể hưởng ứng: “Tối nay chúng ta ăn gì!”
Hướng Bặc Ngôn giơ cao quả dừa lên: “Dừa!”
Tào Cẩn Lưu cũng giơ tay hô lớn: “Gà!”
Pikachu đứng yên trên người Ninh Lạc cũng bắt đầu bước đi theo động tác của cậu, biến thành Pikachu đánh bóng bàn: “Dừa!”
Hướng Bặc Ngôn & Tào Cẩn Lưu: “Gà!”
Ba người cùng nhau reo hò: “Wuhu, gà hầm dừa!”
Đội cổ vũ vây quanh Lộ Đình Châu, chỉ thiếu nước tung anh lên.
Lộ Đình Châu: “…”
Anh nhắm mắt lại, trên mặt nở nụ cười chuyên nghiệp quen thuộc.
[Sự im lặng của bà đây thật đinh tai nhức óc.]
[Mấy người này, có chữa khỏi cũng chảy nước miếng.]
[ 5 giây trước cười sặc sụa, 55 giây sau tự hỏi bản thân mình đang cười cái gì. ]
[Làm ông đây cười chết mất, xem show giải trí của Ninh Lạc cứ như kiếp trước tạo nghiệp vậy.]
[Nửa đêm Lộ Đình Châu tỉnh dậy chắc phải tự tát cho mình một cái: Tôi đúng là lắm mồm! ]
Ninh Lạc kích động xoa xoa hai tay như ruồi, hét về phía Tiền Đa Đa: “Mau mau mau, lấy bảng giá của mấy người ra đây.”
Tiền Đa Đa nhìn kế hoạch trêu chọc khách mời của mình sắp sửa thất bại, vội vàng xoay chuyển tình thế: “Nhưng mà, chúng ta đang thi đấu cá nhân! Mọi người đã chia nhóm xong rồi, vậy thì lấy theo số người trung bình, ba người Ninh Lạc có thể ăn gà hầm dừa, nhưng những người còn lại thì chưa chắc.”
Lời này rõ ràng là đang cố ý chia rẽ nội bộ.
Chín người đồng loạt sửng sốt, khi nhìn nhau ánh mắt đã có mùi thuốc súng.
Hoắc Lâm Sâm khoanh tay trước ngực, đứng đó nhàn nhã nói: “Thi đấu cá nhân, thi đấu cá nhân là gì chứ?”
“Vậy chẳng phải chúng ta phát tài rồi sao?” Ninh Lạc lẩm bẩm một câu, đột nhiên hăng hái hẳn lên, cầm lấy chiếc loa chuyên dụng của Tiền Đa Đa, ho khan một tiếng thu hút sự chú ý của mọi người, sau đó long trọng tuyên bố, “Có ai muốn ghép đơn gà hầm dừa không? Giá gốc là 14 quả dừa, mỗi người góp 1,5 quả dừa, có thể chụp ảnh nhưng không được uống trực tiếp, chụp xong mỗi người được uống một ngụm, tôi là người khởi xướng nên tôi sẽ uống nhiều hơn một ngụm. Người có ý thức thì đến nhé, ai uống một ngụm mà nhiều quá thì sau này khỏi hợp tác.”
Hoắc Lâm Sâm đứng bên kia ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Lộ Đình Châu thì mặt mũi tối sầm, cảm thấy tình yêu và tình bạn của mình đều tiêu tan hết.
Tào Cẩn Lưu lập tức hét lớn: “Anh Tiểu Lạc, anh không thể như vậy! Em nói cho anh biết, em mà tức lên thì chuyện gì cũng dám làm đấy!”
“Thật sao,” Ninh Lạc cầm loa lớn, giọng nói vang dội, khiêu khích trước mặt mọi người, “Thử làm món thịt heo xào hương cá và thịt heo xào ớt xem?”
Tào Cẩn Lưu: “…”
Cậu ta im lặng hai giây, trầm giọng nói: “Thịt heo xào hương cá thì làm được, nhưng bài toán thì không được.”
[Những người đang ôn thi toán cao cấp sắp suy sụp rồi.]
[Ôi không chịu nổi nữa rồi, Ninh Lạc, Tào Cẩn Lưu, tôi gọi tên hai người, hai người có dám trả lời không hả?]
[Có vị thần tiên nào trên mạng thu phục đám người của tổ chương trình này đi không?!]
[Mịa nó, Vương Mẫu Nương Nương đến tháng à, đúng là thần kinh.]
Ninh Lạc còn muốn nói gì đó, nhưng chiếc loa lớn đã bị một quả dừa chặn lại, chặn cứng ngắc: “…”
Cậu quay đầu lại trừng mắt nhìn thủ phạm.
Lộ Đình Châu rút tay về, tiện thể kéo cậu xuống khỏi tảng đá: “Thu lại thần thông của em đi.”
[Có một câu, không biết có nên nói hay không…]
[Mặc dù rất cảm ơn anh Lộ đã cứu mạng chó của tôi, nhưng mà……]
[Tôi thấy mình không nên nói gì nữa, tôi đi trước đây.]
[Để tôi nói cho! Người bình thường ai lại nghĩ đến việc dùng dừa để chặn loa chứ?!]
[ Được được được, Lộ Đình Châu, anh cũng bắt đầu chơi trò trừu tượng với Ninh Lạc rồi đấy. ]
Tất nhiên là Ninh Lạc chỉ đang nói đùa, bọn họ không hề chia rẽ, kế hoạch của Tiền Đa Đa thất bại, hắn tủi thân buồn bã, nhìn bọn họ lấy được nguyên liệu xong, đang liệt kê danh sách tiếp theo.
Lộ Đình Châu ngồi bên bàn ăn, cầm tờ giấy lên xem: “Còn có thể dùng chuối, cá, các loại sò để đổi vật phẩm.”
Hoắc Lâm Sâm thường xuyên lặn biển và câu cá, nên hiểu rất rõ khu vực biển này có những gì: “Ở vị trí địa lý này thì cá đù, cá hố vẫn còn rất nhiều, còn có bào ngư, nhím biển các loại.”
Ninh Lạc bê một chiếc ghế đến sau lưng Lộ Đình Châu, thẳng người quỳ trên đó, thò đầu ra xem: “Nhưng mà phiền phức quá, chuối thì còn được, mấy thứ khác khó kiếm lắm.”
“Đúng là vậy.” Lộ Đình Châu “Ừm” một tiếng, cảm nhận được vai mình nặng trĩu.
Cằm của Ninh Lạc tựa vào vai anh, cậu như người không có xương mà đè lên trên, còn kéo dài giọng ỉu xìu: “Khó quá, chỉ riêng việc hái dừa đã làm em mệt chết rồi, em mới không đi bắt cá đù, nhím biển gì đó đâu.”
Nói xong, còn chọc chọc vào eo Lộ Đình Châu một cái, oán trách: “Anh rảnh rỗi hái nhiều dừa như vậy làm gì chứ?”
Lộ Đình Châu hơi khựng lại, lập tức nắm lấy bàn tay đang quậy phá của cậu, giọng nói trầm xuống mấy phần: “Đừng có lộn xộn.”
Ninh Lạc như phát hiện ra một lục địa mới, cậu “Hả” một tiếng rồi ngẩng phắt đầu khỏi vai anh: “Anh sợ nhột à!”
Lộ Đình Châu cười như không cười: “Tôi có sợ hay không thì không biết, nhưng nếu em còn tiếp tục thì tối nay đừng hòng ăn cơm tôi nấu.”
Ninh Lạc giống như một quả bóng bay xì hơi, trong nháy mắt lại ỉu xìu.
“Bịch” một tiếng, cậu lại ngã dúi đầu lên vai Lộ Đình Châu.
Lộ Đình Châu bị cậu đập cho một phát phải hít sâu một hơi, bỗng nghe thấy Ninh Lạc ghé sát vào tai mình, đắc ý nói: “Dùng cái cằm nhọn hoắt của em đâm chết anh.”
Mọi người trầm mặc.
Coi như chúng tôi không tồn tại đúng không, coi chúng tôi là không khí hết có đúng không?
Mịa nó chứ, muốn đấm cho hai tên gay chết tiệt này một trận quá!
Ánh mắt Hoắc Lâm Sâm đảo qua đảo lại trên người hai người gần như đang ôm lấy nhau kia.
Rốt cuộc thì hai người này đã chính thức yêu đương chưa vậy, hai người ôm nhau rồi, vừa rồi còn làm chuyện gì đó không thể nói trong phòng ngủ, kết quả vẫn chỉ là giai đoạn mập mờ chưa nói rõ sao?
Chết tiệt, mấy năm không về nước, bây giờ trong nước đã cởi mở như vậy rồi sao? Quan hệ mở à?
Tào Cẩn Lưu ngồi trên ghế sofa, nói: “Nhưng chúng ta có thể ra biển chơi, câu cá, lặn biển các thứ, cái gì cũng đều làm hết, làm một bữa tiệc hải sản thật lớn.”
Ý kiến hay đấy!
Mọi người đều đồng ý.
Ninh Lạc cũng rất đồng ý, cậu gật đầu lia lịa. Gật gật một hồi, bỗng nảy sinh ý tưởng lớn mật.
【 Thế giới này chính là một nồi lẩu khổng lồ, núi lửa phun trào một cái là nước sôi, có thể trực tiếp vớt cá ăn luôn.]
Mọi người: “…”
Chuyện cười nhạt nhẽo gì thế.
Hàn Nguyệt Vấn bổ sung: “Làm trong nhà thì nhàm chán lắm, hay là chúng ta đổi đồ dùng dã ngoại, ra bờ biển picnic đi?”
“Hay đấy!” Mọi người reo hò.
Nhưng mà như vậy thì lại có một vấn đề, dừa của bọn họ vẫn chưa đủ.
Mọi người chia làm hai nhóm, một nhóm ra ngoài tiếp tục hái dừa, nhóm còn lại ở trong nhà chuẩn bị nấu cơm.
Ninh Lạc ở lại trong nhà, cậu nhìn một đống nguyên liệu trước mặt, rơi vào trầm tư: “Em cảm thấy kiếp trước em là đầu bếp, đến tổ chương trình để học nâng cao tay nghề.”
Lộ Đình Châu hỏi cậu: “Vậy trình độ nấu ăn của em bây giờ thế nào?”
Ninh Lạc không thích nghe câu này: “Em làm thì cứ làm thôi, khảo sát em là có ý gì?”
Lộ Đình Châu liếc nhìn nắm cơm bị cậu vỗ một cái thành cái bánh trên thớt, nhìn mà mất hết cả hứng ăn cơm, miễn cưỡng khen ngợi: “Làm rất tốt, rất có năng khiếu nghệ thuật.”
“Năng khiếu nghệ thuật? Anh thật tinh mắt,” Ninh Lạc đắc ý, “Có phải anh thấy nắm cơm của em giống với bức tranh Hoa Súng của Monet không? Thêm chút dưa chuột thái sợi vào vừa thanh mát lại tao nhã.”
“Không, tôi thấy nó giống con ngựa đang gào thét trong bức tranh 《Guernica》 của Picasso.”
Lộ Đình Châu chậm rãi nói, “Em còn tiến thêm một bước nữa, tiến bộ hơn, đó là chắt lọc tinh hoa, tổng hợp thành cặn bã.”
Ninh Lạc im lặng hai giây, hỏi: “Thầy Lộ, trong cuộc đời anh có khoảnh khắc đặc biệt nào không?”
Lộ Đình Châu: “Hửm?”
Mặt Ninh Lạc nhăn như đít khỉ: “Đặc biệt là khiến người khác chán ghét ấy.”
Lộ Đình Châu cúi đầu, không nhịn được cười.
Sau đó bị Ninh Lạc khinh bỉ ra mặt.
…………
Tối nay bọn họ ăn lẩu gà nấu dừa. Gà hầm dừa cần phải cho vào nồi đất hầm lửa nhỏ nửa tiếng, chuẩn bị xong nguyên liệu cho vào rồi thì không cần quan tâm nữa, cứ để đó là được. Các nguyên liệu còn lại rửa sạch, bày ra đĩa để trên bàn, đến lúc đó trực tiếp cho vào nồi là được, rất tiện lợi.
Ninh Lạc lau tay, kéo thầy Lộ không được người khác yêu thích, chuẩn bị ra ngoài nghiệm thu thành quả của tổ hái dừa.
Từ xa đã nhìn thấy một con chó gầy nhom đang đu trên cây dừa, nhảy lên nhảy xuống.
Ninh Lạc nghi hoặc: “Sao lại là Tả Đằng?”
“À, chuyện này ấy à,” Hàn Nguyệt Vấn đẩy kính râm, tao nhã nói, “A Đằng thích trèo cây, yêu thích trèo cây, một ngày không trèo cây là toàn thân khó chịu. Không sao, để cậu ta vận động nhiều một chút.”
Ninh Lạc vô cùng kính nể: “Sở thích này, thật là không tầm thường.”
【 Quả là phúc đức cho hàng triệu gia đình 】
Hàn Nguyệt Vấn cười mà không nói gì.
Tả Đằng ở đằng xa nghe thấy vậy thì nghiến răng ken két.
Có ai mà điên đến nổi thích leo lên leo xuống làm khỉ trong thời tiết bốn mươi độ này chứ!
Cũng không biết gần đây Hàn Nguyệt Vấn ăn nhầm thuốc gì, trước đây đã khó chiều, gần đây càng có bệnh hơn, hành hạ hắn ta đủ kiểu.
Hắn ta còn chưa đủ tốt sao, tại sao có người có thể nhẫn nhịn không thương tiếc mình chứ?
Tả Đằng không hiểu nổi, rõ ràng bản thân hắn ta sở hữu vẻ ngoài đúng chuẩn tiểu thịt tươi hiện nay, mặc trang phục theo phong cách Maillard đang thịnh hành nhất, xịt nước hoa hương tuyết tùng lạnh lùng chuẩn nam chính, trên cổ tay và cổ còn cố ý thoa một chút sữa tắm có mùi thơm.
Như vậy mà còn không biết đau lòng cho mình sao? Có phải là giả vờ không để ý, trong lòng chắc chắn đang cố gắng kiềm chế không.
Hừ, hắn ta biết mà.
Sau một hồi tự huyễn hoặc, Tả Đằng lại sống lại, tiếp tục lạnh lùng giặt quần lót.
Ninh Lạc nhìn một hồi lâu, thấy hắn ta run rẩy đưa tay hái dừa, nói: “Em thấy cậu ta không ổn rồi.”
Hướng Tư Kỳ là huấn luyện viên thể hình chuyên nghiệp, đã sớm nhìn ra, nhưng vì tôn trọng sở thích cá nhân, nên anh ta cũng không nói nhiều, bây giờ thấy Tả Đằng đã không trụ được nữa, mới gọi hắn ta xuống: “Đừng treo trên đó nữa, mau xuống đi, tôi đỡ cậu.”
Tả Đằng vừa định nói không sao, thì đạp hụt chân, “xoẹt” một cái, trượt thẳng xuống.
Quần áo bị vén lên, bụng tiếp xúc thân mật với thân cây dừa, sau đó hạ cánh nhanh như chớp sau cú rơi tự do mười mét.
Hướng Tư Kỳ sợ hãi vội vàng ôm lấy hắn ta.
May mà có dây an toàn, không xảy ra vấn đề gì.
Hồn vía Tả Đằng đã bay lên tận cổ họng, cứ nghĩ mình sẽ ngã lăn quay trên đất rồi bị thương, không ngờ lại rơi vào một vòng tay rắn chắc.
Cơ bắp cuồn cuộn mang lại cho hắn ta cảm giác an toàn tuyệt đối.
Tả Đằng không nhịn được, sờ một cái.
Mịa nó, cảm giác thật đã!
Thảo nào gần đây Hàn Nguyệt Vấn thích kiểu người cơ bắp.
Hướng Tư Kỳ cúi đầu hỏi hắn ta: “Cậu có sao không?”
Tả Đằng không trả lời, bóp bóp cơ bắp tay trước ngực hoàn hảo của anh ta, bàn tay như dính chặt vào đó, vuốt ve không ngừng, hỏi: “Anh, anh tập ở đâu vậy?”
Hướng Tư Kỳ bị hắn ta sờ mà nổi hết cả da gà, mặt đơ ra: “Cậu thả tôi ra trước đã.”
Ninh Lạc nhìn hai người ôm nhau diễn cảnh lãng mạn, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó.
【 Chậc, có phải kẻ cuỗn tiền kia là song tính không? Hình như từng dùng tiền của phú bà bao nuôi mình để bao nuôi trai đấy.】
Kính râm của Hàn Nguyệt Vấn trượt xuống sống mũi.
Miệng há to có thể nhét vừa cả một quả trứng gà.
Sắc mặt Hướng Bặc Ngôn thay đổi dữ dội, lao vút về phía hai người kia.
A a a a a a a a a a, trinh tiết của anh trai tôi!!
Hết chương 85.
