Chương 85: Chung Cư Đế Hào ( phần 12 )

 

Chương 85: Chung Cư Đế Hào ( phần 12 )

 

“Nói như vậy thì hình như tôi cũng từng thấy hắn ta nhìn chị Tiền đó.” Lận Tường lên tiếng, “Chị xinh đẹp như vậy, chuyện này cũng bình thường thôi mà.”

 

Lão Tiền: “……”

 

Gương mặt xinh đẹp của Lão Tiền như muốn méo mó, “Đi đi đi! Đám nhóc các cậu lông còn chưa mọc đủ, ở đây còn ra vẻ như chuyên gia tình yêu cái gì, các cậu đã yêu đương bao giờ chưa?”

 

Lận Tường nhớ lại chuyện tình đơn phương bẽ mặt của mình, tạm thời rút lui.

 

Hạ Bạch im lặng một giây, sau đó nói: “Tôi chỉ nói thế thôi, có khả năng đó, nhưng mà phương hướng có thể sai rồi.”

 

Lận Tường hỏi: “Sai chỗ nào?”

 

Hạ Bạch nói: “Bởi vì Tiểu Kỳ muốn rời đi, bạn trai Tiểu Kỳ mới yểm bùa chú lên người cô ấy, để Tiểu Kỳ mãi mãi ở bên hắn ta. Nếu bùa chú chuyển dời, đáng lẽ Mã Hâm Giáp phải vì bùa chú mà đi tìm người thích mình, chứ không phải là người mà bản thân mình thích.”

 

Lận Tường chợt hiểu ra.

 

Lão Tiền tức giận chỉ vào Hạ Bạch, “Cậu cố ý nói như vậy đúng không, cái thằng nhóc này!”

 

Hạ Bạch ra vẻ từng trải, nói: “Sắc đẹp chính là như vậy, luôn mang lại phiền toái, đừng nên tham luyến.”

 

Lão Tiền: “….”

 

Dương Nghi đưa ra ý kiến khác, “Việc chuyển dời là phương hướng đúng, nhưng Mã Hâm Giáp đi tìm người thích mình, đối với trò chơi mà nói, không có ý nghĩa gì, chắc không phải như vậy.”

 

Những người khác không biết thân phận của Dương Nghi, chỉ có Hạ Bạch và Lận Tường biết. Lúc bọn hắn ra khỏi trò chơi, đã nhiều lần thuật lại trò chơi cho Dương Nghi nghe, không biết hắn ta đã nghe bao nhiêu lần, ngay cả cẩm nang trò chơi cũng là do hắn ta chỉ đạo thuộc hạ viết, với hiểu biết của hắn ta về trò chơi, ít ai có thể sánh bằng.

 

Hạ Bạch hỏi: “Vậy suy đoán của anh là?”

 

Dương Nghi: “Có thể là chính xác hơn chuyển dời.”

 

Hạ Bạch chợt hiểu ra, cảm thấy lời hắn ta nói rất có lý, nếu vậy thì thú vị rồi.

 

Sau khi Lăng Trường Dạ nói chuyện với Hùng Tây Nguyên xong, tuy hắn ta rất căng thẳng, nhưng vì là nhiệm vụ mà thần tượng giao phó, hắn ta vẫn đi tìm Mã Hâm Giáp.

 

Hắn ta cầm theo dụng cụ giám sát của Lăng Trường Dạ, gọi Mã Hâm Giáp, Tô Linh Linh và Trình Nghi đến phòng mình, nói với ba người chơi ở tầng ba là bọn họ cần thảo luận manh mối một chút.

 

Tô Linh Linh và Trình Nghi rất căng thẳng, không biết nên nói gì.

 

Hùng Tây Nguyên nói: “Chúng ta cứ liệt kê lại những manh mối mà chúng ta biết, biết đâu sẽ có phát hiện mới.”

 

Mã Hâm Giáp gật đầu, nói: “Vậy chúng ta nhanh lên.”

 

Dương Mi từ điện thoại của Lăng Trường Dạ nhìn thấy cảnh này, nói: “Mã Hâm Giáp vẫn còn nhớ chúng ta là người chơi, hắn ta rất bình thường.”

 

Lăng Trường Dạ gật đầu, “Hắn ta cũng giống như những cư dân ở Âm phủ này, quên mất chuyện liên quan đến cái chết của mình, xem ra chúng ta không thể nào hỏi được nguyên nhân cụ thể cái chết của hắn ta là gì rồi.”

 

Hai người vừa dứt lời thì nghe thấy từ trong điện thoại truyền đến giọng nói của Mã Hâm Giáp, “Tôi còn phải đi gặp bạn trai của tôi.”

 

Dương Mi sững sờ, “Tiểu Kỳ?”

 

Lăng Trường Dạ nhìn chằm chằm nụ cười ngại ngùng trên mặt Mã Hâm Giáp vài giây, sau đó nói: “Bùa chú của Tiểu Kỳ đã được chuyển sang người Mã Hâm Giáp rồi, tối qua thứ mà Tiểu Kỳ lấy ở tế đàn, chắc là thứ gì đó lấy từ trên người Mã Hâm Giáp còn sống, để chuyển dời lời nguyền.”

 

Trong bóng đêm, bọn hắn không nhìn rõ đó là thứ gì. Lăng Trường Dạ nhíu mày nói: “Chắc là tóc.”

 

Dương Mi càng nghĩ càng thấy căng thẳng, “Bọn họ sống ở đó, tóc tai rất khó phòng bị, rất dễ bị chuyển dời bùa chú!”

 

Ai vào trò chơi ngủ một giấc, còn phải dậy kiểm tra khắp phòng xem có sót lại sợi tóc nào của mình không chứ?

 

Hơn nữa bây giờ đã là ban ngày, có thể bọn họ đã ra ngoài từ sớm rồi, đến mười một giờ đêm cũng không có cách nào nhắc nhở bọn họ được.

 

Lăng Trường Dạ nhìn không có vẻ gì là lo lắng cả, “Hãy tin tưởng bọn họ.”

 

…..

 

Trong căn hộ 202.

 

Dương Nghi nói: “Hiện tại đây vẫn chỉ là suy đoán của chúng ta, tốt nhất là chúng ta nên xác nhận xem có phải là bùa chú chuyển dời hay không đã.”

 

Hạ Bạch nói: “Thật ra không cần chúng ta xác nhận, nếu là như anh nói, trò chơi tự khắc sẽ cho chúng ta biết. Chúng ta không bằng dành thời gian đi tìm manh mối, hôm nay đã là ngày thứ tư rồi.”

 

Lận Tường: “Hay là đi tìm thi thể của Lam Tương và Dư Triều?”

 

Lão Tiền nói: “Người giấy của tôi đã xem qua căn phòng mà bọn họ ở, bề ngoài không có ai, thi thể có thể đã bị xử lý rồi, cũng có thể là ở chỗ nào đó ẩn nấp.”

 

Hạ Bạch nói: “Hay là chúng ta chia nhau ra hành động?”

 

Hiện tại bọn hắn còn năm người, thời gian cấp bách, vậy nên cứ chia ra thành ba đội.

 

Lận Tường và Lão Tiền đi tìm thi thể của Lam Tương và Dư Triều, kỹ năng của Dương Nghi rất hữu dụng khi hỏi chuyện người khác, hắn ta và cậu thiếu niên ngốc nghếch chẳng ai đề phòng Hạ Bạch thì cùng nhau đến chỗ người phụ nữ điên ở căn 305 kia, còn Vệ Kính Vân thì đi đến những hộ dân khác để tìm hiểu tình hình.

 

Nếu có nguy hiểm hay phát hiện quan trọng gì thì lập tức quay về căn 202.

 

Cửa căn 305 vừa mở ra, Hạ Bạch đã chắc chắn người phụ nữ trước mắt chính là mẹ của cô bé ở căn 305 dưới âm phủ, vì cô bé đó đã cho cậu xem ảnh của mẹ mình.

 

Người phụ nữ tóc tai rối bù, hai lọn tóc xoăn lắc lư trước đôi mắt u ám đờ đẫn, cô ta hơi cúi đầu, nhìn bọn họ một cái đã muốn đóng cửa.

 

Dương Nghi: “Cô sẽ cho chúng tôi vào nhà nói chuyện, đúng không?”

 

Người phụ nữ vẫn muốn đóng cửa.

 

Dương Nghi tiếp tục: “Cô sẽ không đuổi chúng tôi đi, đúng không?”

 

Người phụ nữ chỉ khép hờ cửa lại.

 

Hạ Bạch liếc mắt nhìn Dương Nghi, thấy hắn ta đang nhìn chằm chằm người phụ nữ không chớp mắt.

 

Trước đó Hạ Bạch đã từng nghĩ đến kỹ năng của Dương Nghi, những điều hắn ta nghĩ trong lòng có một xác suất nhất định sẽ thành hiện thực. Rõ ràng, cách sử dụng kỹ năng là phải do tâm và khẩu của hắn ta, trong lòng nghĩ trước, sau đó nói ra bằng miệng.

 

Xác suất này là mấu chốt, tất nhiên không thể nào tất cả những điều hắn ta nghĩ đều thành hiện thực được.

 

Từ cách hắn ta hỏi chuyện và kết quả lần này có thể thấy được, có lẽ càng khó khăn, càng trái với sự thật thì xác suất thành hiện thực càng thấp, càng đơn giản, càng gần với sự thật thì xác suất thành hiện thực càng cao.

 

Hạ Bạch chợt nghĩ đến một vấn đề, cái chết của bố mẹ Dương Nghi và Dương Mi khi đó, là thuộc loại đơn giản hay khó khăn?

 

Người phụ nữ cứ đứng sau cánh cửa đang khép hờ, cúi đầu, cắn ngón tay.

 

Hạ Bạch nhất thời cũng không biết nên mở lời hỏi cô ta như thế nào.

 

Cô bé ở âm phủ sống rất sung túc, không thiếu thứ gì, có thể thấy mẹ cô bé vẫn luôn nhớ đến con gái mình, hàng ngày đều đốt đồ cho cô bé, có thể vì cái chết của con gái mà cô ta mới điên.

 

Nếu ngay từ đầu đã nhắc đến con gái cô ta, có thể sẽ khiến cô ta kích động.

 

Vấn đề này, đối với Dương Nghi mà nói không tính là gì.

 

Hắn ta suy nghĩ một chút, dùng kỹ năng nói ra một chuyện mà khi nghe thấy sẽ kích động cô ta, “Cô và người đàn ông ở căn 406 có quan hệ bất chính, đúng không?”

 

Người phụ nữ không chút do dự gật đầu.

 

Quả nhiên, kỹ năng của hắn ta, càng gần với hiện thực, xác suất thành công càng lớn. Nếu vốn dĩ đã là sự thật, vậy thì khỏi phải nói, gần như là trăm phần trăm.

 

Một lần nữa Hạ Bạch ý thức được, Dương Nghi quá thích hợp để làm nghiên cứu khoa học. Kỹ năng của hắn ta trong nghiên cứu khoa học có một công dụng rất lợi hại, đó là kiểm chứng.

 

Người phụ nữ trả lời rất thẳng thắn, một mặt vì đây đúng là sự thật, mặt khác, chuyện này ở chỗ cô ta có lẽ không còn là điều cấm kỵ nữa rồi.

 

Dương Nghi tiếp tục hỏi: “Cô và người đàn ông căn 406 có quan hệ bất chính, là vì người đàn ông đó đã yểm bùa chú lên người cô, đúng không?”

 

Người phụ nữ không trả lời.

 

Hạ Bạch và Dương Nghi đều hơi sững sờ, khi tra được đến chỗ Thầy Luyện Bùa Ngải, cả hai đều cho rằng chuyện của người phụ nữ căn 305 và người đàn ông căn 406 sẽ không giống như những người khác nói, là do người phụ nữ căn 305 chủ động.

 

Theo mô típ của trò chơi, chân tướng mà tất cả mọi người đều nghĩ, chắc chắn là giả, chắc chắn là cô ta đã bị gã tác giả kiêu ngạo căn 406 kia yểm bùa, vậy cho nên mới có người nhìn thấy cảnh cô ta chủ động.

 

Không ngờ, không phải vậy.

 

Nếu đây là sự thật, khi Dương Nghi hỏi như vậy, đáng lẽ cô ta phải thừa nhận chứ.

 

Trừ khi chuyện này ở chỗ cô ta là điều cấm kỵ.

 

Dương Nghi tiếp tục hỏi: “Người đàn ông ở căn 406 kia đã cưỡng ép cô, đúng không?”

 

Người phụ nữ vẫn không trả lời.

 

Không phải cưỡng ép, có lẽ bọn họ thật sự là tự nguyện, thậm chí có khả năng, giống như những gì cư dân trong chung cư nói, là do người phụ nữ trước mắt chủ động.

 

Dương Nghi không hỏi tiếp, Hạ Bạch nhìn hắn ta, Dương Nghi lắc đầu.

 

Hạ Bạch đoán được ý hắn ta là gì, kỹ năng của hắn ta không thể sử dụng tiếp được nữa. Những kỹ năng như của hắn ta thường đều có giới hạn, giống như Tỉnh Duyên có thể đọc được suy nghĩ của người khác cũng bị giới hạn thời gian, nếu không cũng quá nghịch thiên rồi.

 

Hạ Bạch nhìn người phụ nữ, nghĩ đến cô bé ở âm phủ, nói: “Con gái của cô rất yêu thương cô.”

 

Nước mắt người phụ nữ lập tức tuôn rơi, cô ta ngồi bệt xuống đất, ôm mặt khóc nức nở, đôi môi khô nứt hé mở, run rẩy không ngừng.

 

Phía sau cô ta, trên chiếc bàn dựa vào tường trong phòng có đặt di ảnh đen trắng của một cô bé, trong ảnh, cô bé cười rất tươi.

 

Hạ Bạch lại nghĩ đến hình ảnh cô bé trong căn 305 ở dưới âm phủ, một mình đứng trong bóng tối chờ mẹ.

 

Dương Nghi lấy trong túi ra một chiếc khăn tay, ngồi xổm xuống, đưa cho người phụ nữ, “Có chuyện gì chúng tôi có thể giúp cô được không?”

 

Hạ Bạch vừa nhìn Dương Nghi trò chuyện với người phụ nữ, vừa điều động đạo cụ【Bắt tay hài hòa 】lục soát căn 305.

 

 【 Bắt tay hài hòa】 có thể xuyên qua không gian, là trợ thủ đắc lực trong việc tìm kiếm đồ vật, thậm chí có thể chui vào cả trong chiếc rương đã khóa của người phụ nữ.

 

Cùng lúc đó, Lão Tiền và Lận Tường đã tìm thấy thi thể của Lam Tương và Dư Triều ở căn 311, không nói đến việc Lận Tường suýt nữa đã hét lên, ngay cả Lão Tiền, người đã quen nhìn thấy người chết cũng giật mình khi nhìn thấy thi thể.

 

Thi thể của hai người vô cùng thê thảm, một thi thể bị gặm nhấm đến biến dạng, một thi thể thì toàn thân lở loét, đầy những lỗ hổng như bị côn trùng đục khoét.

 

Lão Tiền cẩn thận kiểm tra thi thể của bọn họ, Lận Tường vừa định hỏi thì Lão Tiền đã lên tiếng: “Bọn họ đúng thật là bị yểm bùa chú.”

 

Mặc dù Lận Tường không biết thân phận của Lão Tiền, nhưng nghe những gì cô vừa nói, cậu ta biết bà chị xinh đẹp bí ẩn này rất am hiểu về bùa chú, vậy nên đã tin tưởng hỏi: “Bọn họ cũng bị chuyển dời bùa chú à? Là do những người trong chung cư này chuyển dời cho họ?”

 

Lão Tiền gật đầu, “Có thể lắm, tôi không cảm nhận được ở đây có Thầy Luyện Bùa Ngải nào khác, không có bùa chú mới, có lẽ là chuyển dời bùa chú cũ.”

 

“Khoan đã.” Lận Tường vội vàng nói: “Chung cư này xảy ra chuyện như vậy, vẫn còn người không chuyển đi, còn có bốn người không liên quan gì đến cư dân âm phủ vẫn ở lại đây, tại sao bọn họ không đi? Có phải bọn họ cũng bị yểm bùa chú rồi không? Chờ người khác đến ở, để chuyển dời bùa chú trên người họ đi? Vậy chẳng phải chúng ta chính là….”

 

“Bà nó! Chẳng lẽ chung cư ở dương gian này cố tình hạ giá để thu hút người đến ở, sau đó biến những người khách đó thành kẻ ngốc bị lợi dụng để chuyển dời bùa chú?” Lận Tường cảm thấy như mình đang bị sói đói nhìn chằm chằm, “Chị Tiền, yểm bùa chú cần gì vậy?”

 

Sắc mặt Lão Tiền cũng trở nên nghiêm trọng, “Thường có hai loại, một loại là cần ngày tháng năm sinh và tên của người bị yểm bùa, một loại là cần đồ vật trên cơ thể người bị yểm bùa, tóc, máu, móng tay…..”

 

Nói xong, ánh mắt hai người đều trở nên nặng nề, Lận Tường lập tức chạy ra ngoài, thấy cửa phòng 304 đang mở, nơi này vốn là phòng của Vệ Kính Vân và Mã Hâm Giáp.

 

Vệ Kính Vân không có lý do gì ra ngoài kiểm tra manh mối mà không đóng cửa, cho nên có thể là đã có người đã vào phòng hắn ta.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Lão Tiền nói: “Mau đi tìm bọn họ!”

 

Lận Tường liên tục chửi thề, bởi vì bọn hắn đã hẹn tập trung ở căn 202, cho nên cửa căn 202 không khóa, cậu ta và Hạ Bạch đã ngủ một đêm ở trong đó, rất có thể trên ghế sofa và giường đã rụng không ít tóc, còn dễ lấy hơn so với bất kỳ căn phòng nào khác!

 

Lúc hai người ra ngoài, Hạ Bạch và Dương Nghi vẫn đang hỏi chuyện người phụ nữ căn 305.

 

Sắc mặt Lận Tường khó coi nháy mắt ra hiệu với Hạ Bạch, sau đó vội vàng quay về căn 202.

 

Rất nhanh, Hạ Bạch và Dương Nghi cũng quay về.

 

Lận Tường lo lắng nói: “Hạ Bạch! Xong rồi! Bọn họ có thể đã lấy tóc của chúng ta để chuyển dời bùa chú, tôi thấy có người đã vào phòng Vệ Kính Vân!”

 

“Tôi biết cậu đang rất lo lắng, nhưng mà cậu đừng vội.” Hạ Bạch thản nhiên nói: “Chúng ta chắc là không rụng tóc đâu, chúng ta còn trẻ mà.”

 

Lận Tường: “?”

 

Nói xong Hạ Bạch nhìn sang Lão Tiền, nhìn mái tóc dài dày dặn, nhìn là biết không phải tóc thật của ông, chỉ liếc mắt một cái liền dời đi, nhìn sang Dương Nghi: “Từ Thanh Danh, còn anh? Sáng nay lúc ra khỏi cửa anh có để ý tóc tai của mình không?”

 

Sắc mặt Dương Nghi hơi trầm xuống.

 

Hạ Bạch thở dài trong lòng, có chút nặng nề. Cho dù biết nơi này rất nguy hiểm, có lẽ cũng khó mà nghĩ đến chuyện nhỏ nhặt như sợi tóc. Người chơi bình thường sau khi thức dậy cũng sẽ không nghĩ đến việc kiểm tra xem trong phòng có rụng tóc hay không.

 

Vị Phó Viện trưởng Dương từng trải qua vô số trò chơi này có thể sẽ phải bỏ mạng ở đây.

 

Thiên tài vô cùng thích hợp với công việc nghiên cứu khoa học này, người anh trai mà Dương Mi luôn canh cánh trong lòng.

 

Lúc cậu còn đang nghĩ như vậy thì nghe thấy Dương Nghi lạnh lùng nói: “Tóc trên giường cậu không phải của cậu.”

 

Hạ Bạch: “….”

 

Hạ Bạch đần mặt, “Anh trộm tóc của tôi, thật là lòng lang dạ sói.”

 

Dương Nghi: “….”

 

Lận Tường đã ngơ ngác, “Không phải, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

 

Hạ Bạch lạnh lùng nói: “Tôi nên nghe lời đội trưởng, đề phòng anh mới phải, tôi còn lo lắng cho anh!”

 

Lúc mới biết thân phận của Dương Nghi, Hạ Bạch có hỏi Lăng Trường Dạ, tại sao Dương Nghi lại đến trò chơi này, lúc đó Lăng Trường Dạ nói có thể là vì Dương Mi và cậu nên hắn ta mới đến.

 

Dương Nghi cảm thấy cậu có vấn đề, trước đó muốn lấy máu của cậu để nghiên cứu, nhưng đã bị cục trưởng từ chối, hắn ta không cam lòng bèn đi theo đến trò chơi, không lấy được máu của cậu thì liền nhân cơ hội lấy tóc của cậu, chắc chắn đối với nhà nghiên cứu cấp bậc như Dương Nghi, dùng tóc thay thế máu để nghiên cứu cũng không phải là chuyện khó khăn gì.

 

Lận Tường vẫn không hiểu, cậu ta hỏi Dương Nghi: “Tóc của anh không bị trộm chứ?”

 

“Không.” Dương Nghi nói: “Tuy tôi không am hiểu về bùa chú như chị Tiền, nhưng cũng không đến nỗi lạc hậu, biết loại tà thuật này đại khái là cần đồ vật trên người, sau khi ở âm phủ biết có Thầy Luyện Bùa Ngải, khi đến đây tôi đã chú ý một chút.”

 

Lận Tường lại nhìn sang Hạ Bạch: “Không phải cậu nói không có tóc sao? Sao lại nói anh ta trộm tóc của cậu?”

 

Hạ Bạch nói: “Không phải tóc của chúng ta, tôi đã đổi rồi.”

 

Lận Tường: “Vậy là, cậu cũng biết hạ bùa chú cần phải có những thứ trên cơ thể người khác, vậy nên cũng đã đề phòng trước rồi à?”

 

Hạ Bạch biết thì cũng có biết một chút, vì lúc tìm hiểu phó bản Ngũ Cô Thôn có đọc qua một ít, nhưng không chỉ vì hiểu chút ít mà cậu làm thế.

 

“Cậu có còn nhớ tối qua Mã Hâm Giáp thét lên một tiếng đau đớn không, nhưng sau đó thì hoàn toàn không còn tiếng kêu la đau đớn nào nữa, sau đó chúng ta đoán là có thể hắn ta đã bị di chuyển lời bùa chú, tôi nghĩ tiếng kêu đó có thể là bạn trai của Tiểu Kỳ giật tóc hắn ta, hoặc chích kim lấy máu gì đó, vậy nên sáng nay lúc ngủ dậy tôi đã để ý một chút.”

 

Phương pháp để ý chính là, lúc trải giường và dọn dẹp sofa đã đổi tóc của cậu và Lận tường thành tóc của Tề Ngạn và Cổ Toàn Côn.

 

Lận Tường: “….”

 

Cậu ta cứ tưởng đây là ác ý của trò chơi không thể nào đề phòng được, không ngờ chỉ có mình cậu ta là không đề phòng?

 

Không, có thể còn một người nữa.

 

Cậu ta hỏi: “Vậy còn Vệ Kính Vân?”

 

Vệ Kính Vân vẫn chưa quay về.

 

Dương Nghi: “Có phải hắn ta đang ở nhà nào đó để điều tra manh mối không?”

 

Hạ Bạch: “Bất kể hắn ta có ở đó hay không, chúng ta phải tìm thấy hắn ta ngay lập tức.”

 

Lão Tiền nói: “Đừng vội, cho dù những gì chúng ta nói là sự thật, sau khi Mã Hâm Giáp bị giật tóc, phải mất hơn ba tiếng đồng hồ sau hắn ta mới chết.”

 

Hạ Bạch không nói, chính xác mà nói chỉ là ba tiếng sau mới rơi từ trên lầu xuống, có thể lúc rơi xuống hắn ta đã chết rồi.

 

Lận Tường lập tức đi ra hành lang lớn tiếng gọi tên Vệ Kính Vân, cho dù là tầng hai, tầng ba hay tầng bốn, tầng năm, tất cả mọi nơi đều không có tiếng đáp lại, không chỉ không có tiếng của hắn ta, mà còn không có bất kỳ tiếng trả lời nào, tiếng gọi lớn như vậy, thế nhưng không có một ai mở cửa.

 

Cùng lúc đó, người giấy nhỏ của Lão Tiền cũng tỏa ra khắp nơi đi tìm.

 

Khi bọn hắn quay trở lại tầng hai, định đi gõ cửa từng căn thì người đàn ông ở căn 204 bên cạnh mở cửa ra, hắn ta cười lạnh, nói: “Đừng tìm nữa, đã vào chung cư ăn thịt người này rồi mà còn muốn sống yên ổn à?”

 

Lận Tường chất vấn: “Mấy người quả nhiên là lừa người ta đến chung cư ở để chuyển dời bùa chú cho người khác đúng không?”

 

Người đàn ông cười khẩy không nói hò.

 

Hạ Bạch hỏi: “Anh lang thang khắp chung cư là đang tìm đối tượng để chuyển dời bùa chú à? Bùa chú của anh đã chuyển dời cho ai rồi?”

 

Người đàn ông bất lực xòe hai tay ra, vẻ mặt đau khổ, “Đừng nghĩ tôi xấu xa như vậy, tôi cũng là nạn nhân bị yểm bùa chú vô tội mà thôi.”

 

Hạ Bạch nhìn chằm chằm hắn ta, đột nhiên hỏi: “Là ông Vương, là bố anh đã yểm bùa chú lên người anh?”

 

Nụ cười trên mặt người đàn ông cứng đờ.

 

Hạ Bạch nghĩ đến cái lỗ nhìn trộm tồn tại trong căn 202 ở âm phủ, nhưng lại không có ở căn 202 dương gian, ngay từ khi nhìn thấy, cậu đã thắc mắc tại sao ông Vương khi còn sống không có thói quen nhìn trộm, đến khi chết rồi mới có.

 

Sau khi biết ở đây có Thầy Luyện Bùa Ngải, cậu đã đoán, có phải có người yểm bùa chú lên người ông Vương hay không.

 

Sau khi thử dò xét con trai ông Vương, rồi lại nghĩ đến hai chiếc giường được dọn dẹp gọn gàng trong phòng ông Vương ở âm phủ, và người con trai bất hiếu trong miệng người khác chưa từng đến thăm ông Vương, Hạ Bạch đã hiểu ra tất cả.

 

Hạ Bạch: “Bố anh yểm bùa chú lên người anh, thật ra không phải là muốn hại anh, ông ấy chỉ muốn anh về thăm ông ấy nhiều hơn một chút.”

 

Căn phòng chật hẹp như vậy nhưng ông Vương vẫn cố chấp để hai chiếc giường, ngày nào cũng quét dọn phòng sạch sẽ, trải giường gọn gàng, chính là mong một ngày nào đó con trai có thể trở về, ở lại đây một đêm cho đàng hoàng.

 

Thế nhưng, như lời bà chủ tiệm căn 303 thì người con trai mà ông ấy luôn miệng nói là hiếu thảo căn bản chưa từng về thăm ông ấy.

 

Con trai không về thăm ông ấy, ông ấy vẫn nói với người khác rằng con trai hiếu thảo với mình, quả đúng là càng thiếu thứ gì thì càng thích thể hiện thứ đó ra bên ngoài, lời nói khoe khoang kia chỉ là cách ông cụ cô đơn đáng thương kia tự an ủi mình mà thôi.

 

Ông ấy quá nhớ con trai, cho nên sau khi biết có một Thầy Luyện Bùa Ngải rất lợi hại đến, ông ấy đã đi tìm người đó hạ bùa chú để con trai thường xuyên đến thăm mình.

 

Thầy Luyện Bùa Chú đã yểm lên người con trai ông ấy một loại bùa chú tương tự như bùa chú nhìn trộm.

 

Hạ Bạch: “Anh biết mình bị yểm bùa chú, cũng biết bùa chú có thể chuyển dời, không biết tại sao anh không chuyển dời bùa chú sang người khác, mà lại chuyển dời lên người bố mình, người đã tìm thầy bùa yểm bùa cho mình.”

 

Bản thân mình tất nhiên không thể nào nhìn trộm chính mình được, bùa chú của hai bố con bọn họ đã chuyển dời cho nhau, từ đó trở thành bố nhìn trộm con trai.

 

Người con trai này không biết đang ấp ủ âm mưu gì, suốt ngày lang thang trong chung cư, ông Vương ở âm phủ vẫn luôn đi theo hắn ta, bị cư dân ở âm phủ đuổi ra ngoài, nhưng “nhìn trộm” chính là nội dung của bùa chú, ông ấy nhất định phải nhìn, cho nên mới có hành động nhìn trộm.

 

Việc nhìn trộm của ông ấy không phải là nhìn trộm người khác, mà chỉ là đang nhìn con trai của mình.

 

Chỉ cần con trai còn ở trong chung cư, ông ấy sẽ luôn nhìn chằm chằm vào hắn ta, cho dù có bị đuổi ra ngoài, bị mắng chửi, thậm chí là bị đánh.

 

Bị Hạ Bạch vạch trần, con trai ông Vương cũng không che giấu nữa, hắn ta tức giận, nói: “Lão già chết tiệt kia chẳng cho tôi cái gì, còn muốn liên lụy tôi! Cả đời ông ta chỉ lăn lộn trong vũng bùn này, còn muốn kéo tôi xuống theo!”

 

Bố của Vương Xuyên là công nhân nhà máy dệt, vốn dĩ gia đình bọn họ cũng không khá giả gì, mặc dù sống rất chật vật, nhưng hắn ta vẫn có thể chịu đựng được, cho đến khi nhà máy dệt phá sản.

 

Bố hắn ta thất nghiệp, gia đình hắn ta mất đi nguồn thu nhập chính.

 

Mẹ hắn ta bảo bố đi tìm việc, nhưng ông ta không chịu đi tìm việc cho đàng hoàng, vậy nên mẹ hắn ta đã bỏ đi.

 

Bố hắn ta chán nản suốt nửa năm, nhìn gia đình sắp chết đói đến nơi, lúc đó mới chịu đi tìm việc, nhưng làm việc gì cũng không được lâu, thường xuyên gặp phải công ty phá sản, thường xuyên thất nghiệp.

 

Hắn ta lớn lên trong hoàn cảnh như vậy đấy, không có mẹ, và một người bố vô dụng, sống trong căn phòng chật hẹp tăm tối đó, hàng đêm lại nghe thấy tiếng vợ chồng nhà trên cãi nhau, nhà hàng xóm bên trái đánh con, nhà hàng xóm bên phải đánh bố mẹ lúc ngủ.

 

Ăn không ngon, mặc không ấm, đi đâu cũng bị người ta nói bóng nói gió, đi đâu cũng bị khinh thường.

 

Lúc nào hắn ta cũng muốn thoát khỏi nơi này, ý nghĩ đó là cọng rơm để hắn ta tiếp tục sống bấu víu, tiếp tục sống, hắn ta muốn thoát khỏi căn hộ bần hàn tăm tối, đầy rẫy những thứ dơ bẩn xấu xa này, muốn thoát khỏi người bố vô dụng khiến hắn ta mất mặt này.

 

Cuối cùng, hắn ta cũng rời khỏi nơi này.

 

Hắm ta đã nỗ lực phấn đấu, công việc ở thành phố lớn cũng có chút khởi sắc, còn quen được một người bạn gái và định kết hôn.

 

Lần đó hắn ta quay về xin tiền bố, muốn an cư lạc nghiệp ở thành phố lớn, xây dựng một ngôi nhà ấm áp sáng sủa thuộc về mình, không những không xin được bao nhiêu tiền, mà sau khi quay về không được mấy ngày thì hắn ta đã cảm thấy không ổn.

 

Thế mà hắn ta lại quay về chung cư mà mình chán ghét này, vừa mới rời đi đã quay lại, vừa mới bước ra ngoài đã quay về….

 

Cho đến khi hắn ta nhận được điện thoại thông báo sắp bị sa thải, hắn ta mới nhận ra có vấn đề.

 

Vương Xuyên tức giận nói: “Thế mà ông ta lại yểm bùa chú lên người tôi! Cả đời này tôi nợ ông ta cái gì à? Thế mà ông ta muốn hủy hoại cuộc đời tôi!”

 

Từ biểu cảm của Vương Xuyên lúc này có thể nhìn ra, lúc đó hắn ta đã tức giận đến mức nào.

 

Thậm chí hắn ta còn muốn giết chết lão già kia.

 

Thế nhưng, rất nhanh sau đó hắn ta đã biết được chuyện bùa chú có thể chuyển dời, hơn nữa, hắn ta cũng không thể giết chết người đã tìm Thầy Luyện Bùa Ngải yểm bùa lên người mình, bởi vì hắn ta phải thường xuyên nhìn trộm ông ta.

 

Vậy thì chuyển dời bùa chú này cho ai đây, chuyển dời cho kẻ ăn mày? Hay chuyển dời cho những kẻ xấu xa?

 

Không, hắn ta đã nghĩ đến một người thích hợp hơn.

 

Vương Xuyên đột nhiên nhớ đến, mấy ngày sau khi mẹ mình bỏ đi, bố hắn ta đã đi tìm bà.

 

Lúc quay về nhà, hắn ta nghe hàng xóm nói, mẹ hắn ta đã không cần hắn ta nữa, bà ấy đã bỏ rơi hắn ta rồi. Hắn ta vào nhà, căn nhà trống rỗng, chỉ có một mình hắn ta.

 

Căn phòng vốn dĩ chật chội đến mức không thở nổi, bắt đầu trở nên trống trải vô cùng, chỉ còn lại một mình hắn ta.

 

Hắn ta ý thức được, có lẽ bố cũng đã bỏ rơi hắn ta rồi, sẽ không còn ai quan tâm đến hắn ta nữa.

 

Anh ta ngồi trong căn phòng trống rỗng suốt hai ngày, mãi cho đến khi bố hắn ta về, khoảnh khắc bố hắn ta mở cửa nhìn hắn ta, hắn ta mơ hồ nhớ là mình đã khóc.

 

Thế nhưng, nửa năm sau đó bố hắn ta vẫn luôn chán nản sa sút, như thể đã quên mất người con trai này rồi, cho dù hắn ta có đi ngang qua trước mặt ông, ông cũng làm như không nhìn thấy hắn ta.

 

Đó là hai năm đau khổ và cô đơn nhất cuộc đời hắn ta, như thể hắn ta và thế giới này không còn liên quan gì đến nhau nữa.

 

Bùa chú này nhất định phải chuyển dời đi, nhưng không phải chuyển dời cho kẻ thù và kẻ ác, mà là chuyển dời cho bố hắn ta.

 

Hắn ta sẽ có ngôi nhà rộng rãi sáng sủa của riêng mình, hắn ta sẽ không bao giờ quay về chung cư tồi tàn đổ nát này nữa, tất nhiên cũng không muốn nhìn thấy người bố vô dụng vẫn còn chìm đắm ở nơi này.

 

Thế nhưng, hắn ta nhận ra rằng, từ sâu thẳm trong lòng mình, hắn ta vẫn cần sợi dây liên kết không quấy rầy mình ở phía sau kia, ánh mắt mà bố hắn ta đã đặt trên người hắn ta.

 

Hắn ta không nhìn trộm ông ấy, ông ấy phải nhìn trộm hắn ta.

 

Hết chương 85.

 

Chương 85: Chung Cư Đế Hào ( phần 12 )

Ngày đăng: 14 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên