Chương 85: Phiền Anh Đi Cùng Chúng Tôi Một Chuyến
Lời của Quý Nam Tinh dọa cho Tiêu Dã sợ hết hồn, bị người ta nhắm tới, đây không phải là chuyện có thể đùa được đâu!
Đồng tử của Tiêu Dã giãn ra ngay tức khắc: “Nhắm vào cậu?! Không phải chứ, cậu nói cho rõ ràng xem nào, hắn ta nhắm vào cậu định làm gì? Muốn bắt cóc à? Không được, tôi phải gọi cho lão Mạc ngay, để vệ sĩ nhà cậu qua đón.”
Quý Nam Tinh giữ cái tay đang cầm điện thoại của hắn lại: “Trên người hắn ta có hung quang, không biết có đang âm mưu chuyện xấu gì không, nhưng hắn ta cũng không điên đến mức mất trí. Hôm nay gặp tôi chắc cũng chỉ là trùng hợp thôi, mời ăn cơm có lẽ chỉ là một phút ngẫu hứng thăm dò. Cậu lôi danh của anh cậu ra đã dọa người ta chạy mất rồi, vậy thì ít nhất hắn ta cũng không dám làm gì mà không kiêng dè nữa.”
Tiền và quyền vốn là hai chuyện khác nhau. Nhà cậu tuy có tiền, cũng quen biết một vài người có quyền có thế, nhưng chỉ như vậy thì chưa đủ để người ta phải e dè, ngược lại, nhà họ Tiêu có thực quyền như vậy mới càng khiến người ta không dám động vào.
Cái tên Cát Kỳ kia rất kỳ quái, nếu bên cạnh có âm hồn đi theo thì còn dễ giải quyết, nhưng bên cạnh hắn ta lại chẳng có hồn phách nào cả, chỉ sợ gã này có mấy thủ đoạn hại người không thể để ai biết được.
Nếu đối phương chơi trò âm hiểm, ngược lại Quý Nam Tinh chẳng sợ, vì người nhà cậu ai cũng đeo bùa hộ mệnh, âm vật bình thường căn bản không thể đến gần.
Chỉ sợ đối phương chơi trò quang minh chính đại, nhưng lại không thể lúc nào cũng đề cao cảnh giác phòng bị được, phòng được nhất thời chứ đâu phòng được cả đời.
Vậy nên chi bằng cứ lôi quyền thế ra dằn mặt một phen, nói cho hắn ta biết có những người không dễ chọc vào đâu, nếu thông minh thì đừng có dại mà gây sự, vốn dĩ nhà họ Quý và nhà họ Cát kia cũng chẳng có thù oán gì.
Chỉ sợ rằng có những kẻ không thù không oán, nhưng có lẽ chỉ vì một câu nói mà đâm ra cố chấp.
Chuyện này nhất định phải báo cho anh chị một tiếng, để vệ sĩ bên cạnh họ nâng cao cảnh giác. Cậu còn phải tìm âm hồn đi theo Cát Kỳ, biết đâu lại điều tra ra được vấn đề trên người gã đó.
Bên ngoài không phải là nơi để nói chuyện, Quý Nam Tinh không nói quá nhiều với Tiêu Dã, chỉ khen một câu: “Cậu phản ứng nhanh thật đấy, tôi nói một câu mà cậu đã biết ý tôi là gì rồi.”
Tiêu Dã đưa tay lên xoa đầu Quý Nam Tinh, rồi kéo cậu vào lòng, mỉm cười nhéo má cậu: “Cái đó mà còn phải nói sao, không có não thì làm sao làm đại ca của cậu được.”
Muốn từ chối lời mời đi ăn, lý do gì cũng được, thậm chí chẳng cần lý do, chỉ cần nói đã hẹn trước với bạn học rồi là xong, đối phương chẳng lẽ lại mặt dày đi ké cho bằng được hay sao.
Đột nhiên nhắc tới anh trai hắn, anh hắn thì có gì đặc biệt để mà nhắc đến chứ, thứ duy nhất có chút tác dụng cũng chỉ có quân hàm trên vai áo anh ta mà thôi. Ý tứ đã rành rành ra như thế, chẳng cần động não cũng hiểu được ý đồ của Quý Nam Tinh rồi.
Bây giờ Quý Nam Tinh cũng lười cả việc phản bác chuyện Tiêu Dã muốn làm đại ca của mình, cậu đẩy cái tay đang nhéo má mình ra, lùa hắn vào phòng tắm: “Tắm nhanh lên, đói bụng rồi. Tay đánh bóng bẩn chết đi được, còn nhéo mặt tôi nữa.”
Nghe thấy lời chê bai của cậu, hắn bèn liếc nhìn bàn tay đen thui của mình, rồi lại nhìn sang gò má trắng nõn mà Quý Nam Tinh đang dùng khăn giấy lau đi, cười hì hì mời mọc: “Chẳng phải là bẩn mặt thôi sao, nào nào, vào đây tắm chung luôn đi.”
Quý Nam Tinh lườm hắn một cái, Tiêu Dã lập tức biết điều mà lủi vào trong tắm rửa.
Lúc ăn cơm, sau khi nghe Quý Nam Tinh kể lại toàn bộ sự việc, Tiêu Dã cảm thấy làm người không thể bị động được. Nghe cậu nói định tìm âm hồn theo dõi Cát Kỳ, hắn suy nghĩ một lát, rồi sau khi đưa Quý Nam Tinh về nhà, hắn cũng về nhà mình một chuyến.
Sau đó, hắn ném một ít thông tin về nhà họ Cát ra trước mặt anh trai mình: “Anh tìm người điều tra nhà người này xem sao. Nếu sạch sẽ thì thôi, còn không sạch sẽ thì coi như tạo thêm thu nhập cho nhà nước.”
Cát Hoa Quân là viện trưởng của một bệnh viện thẩm mỹ, vào cái thời mà phẫu thuật thẩm mỹ còn chưa thịnh hành, ông ta đã sang các nước như Nhật Bản, Hàn Quốc du học để tích lũy kinh nghiệm dày dặn rồi về nước làm riêng.
Từ một bệnh viện thẩm mỹ nhỏ phát triển thành một chuỗi bệnh viện lớn trên toàn quốc, bản lĩnh chắc chắn là có thừa, nhưng sổ sách có sạch sẽ hay không thì khó nói lắm.
Tiêu Dã cũng không định tra xét nhà họ Cát đến cùng, chỉ là thế nào cũng phải có chút động thái để nhà họ bận rộn một phen. Đây cũng coi như là một lời cảnh cáo, hy vọng cái gã Cát Kỳ kia có não và có thể nhận ra lời cảnh cáo này.
Tiêu Tụng liếc nhìn thằng nhóc chuyên gây chuyện cho mình: “Người ta chọc gì vào em thế? Còn nữa, em nói điều tra là điều tra à, bộ em tưởng đồng hồ nước là của nhà em lắp chắc.”
Tiêu Dã tặc lưỡi một tiếng: “Em mà muốn chơi họ thì cần gì phải thông qua anh, đây chẳng qua là dọa dẫm chút thôi. Gã này để mắt tới Nam Tinh rồi, chẳng biết đang có âm mưu gì nữa. Anh giúp hay không đây, không giúp em đi tìm người khác, mai em cuốn gói dọn về đây luôn. Em chẳng còn mặt mũi nào ở nhà Nam Tinh nữa, có người rõ ràng đang nhắm vào cậu ấy mà em cũng không bảo vệ được, mất mặt quá.”
Tiêu Tụng đập bàn: “Về đây!”
Tiêu Dã hừ hừ, Tiêu Tụng lườm hắn một cái: “Cái gã họ Cát này làm gì thế?”
Tiêu Dã bĩu môi: “Trên này không phải đã viết rõ rồi à, Bệnh viện Thẩm mỹ Hoa Tân.”
Lúc này Tiêu Tụng mới xem kỹ thông tin trên giấy, rồi nói: “Biến đi.”
Tiêu Dã đáp một tiếng: “Tuân lệnh, biến ngay đây.”
Nhìn cái thằng nhóc láu cá đó, Tiêu Tụng không khỏi thấy ngứa mắt. Đúng là cái tuổi thích gây chuyện nhất, nhưng cũng coi như thằng nhóc vẫn còn chút chừng mực, không gây rối lung tung bên ngoài. Còn về nhà họ Cát này, vậy thì cứ theo thủ tục mà điều tra thôi, nếu thật sự có trốn thuế, thì cái gì đáng phạt vẫn phải phạt.
Có thể phát triển thành chuỗi bệnh viện thẩm mỹ, nếu không có chút quan hệ thì sao mà được. Rất nhanh, nhà họ Cát đã nhận được tin cấp trên muốn kiểm tra sổ sách.
Tình huống này thông thường chỉ cần tự mình chủ động kiểm tra rồi nộp bù là chuyện cũng không lớn lắm, chỉ hơi tốn kém chút thôi, nhưng còn phải xem cấp trên định lấy làm gương hay chỉ đi theo quy trình.
Nếu là vế sau thì còn đỡ, chỉ cần làm cho có lệ là được, còn nếu là vế trước thì đúng là đau đầu.
Rất nhanh, người đưa tin cho nhà họ Cát lại nhắn đến, bảo Cát Hoa Quân đừng có ôm tâm lý may mắn hão, phá tài một lần ít nhất vẫn còn có tương lai.
Mấy năm nay vốn dĩ đã siết chặt quản lý rất nghiêm, cho cơ hội mà không biết trân trọng thì một khi đã phạt là phạt rất nặng.
Cát Hoa Quân không dám ôm tâm lý may mắn nữa, bắt đầu ngoan ngoãn kiểm tra sổ sách và nộp bù thuế, nhất thời bận đến mức không có thời gian về nhà.
Bà Cát cũng ở nhà lẩm bẩm, mới qua Tết mà cấp trên đã bày ra chuyện này, đúng là rỗi hơi tìm việc, chuyên bắt nạt kẻ yếu.
Cát Kỳ nhíu mày, mọi chuyện có hơi trùng hợp quá. Nghĩ đến thiếu niên có ánh mắt hơi hung dữ ở sân bóng hôm đó, rồi lại nghĩ đến khuôn mặt xinh đẹp của Quý Nam Tinh, hắn ta khẽ cười một tiếng, nói với người mẹ đang lo lắng của mình: “Không sao đâu mẹ, chắc là kiểm tra xong sẽ ổn thôi.”
Hắn ta cũng không ngờ, chỉ là một ý định bột phát nhất thời mà lại chọc phải người không nên chọc.
Cát Kỳ cũng không nghĩ nhiều, thời buổi này đồng tính luyến ái là chuyện bình thường, ở nước ngoài lại càng phổ biến. Cho nên, chân trước vừa bị ánh mắt khiêu khích, chân sau nhà đã bị điều tra sổ sách, không cần nghĩ cũng biết đây có lẽ là một con đực nào đó đang đánh dấu lãnh thổ.
Thôi vậy, nhà họ Quý vốn không dễ chọc, sau này cứ tránh xa là được.
Tuy trong lòng có chút bực tức, nhưng Cát Kỳ biết người nào có thể động vào, người nào không, cho dù… hắn ta sờ sợi chỉ đỏ trên tay, đáy mắt ẩn chứa một tia hung ác, đợi sau này, đợi khi hắn ta mạnh hơn nữa, lúc đó nhà họ Quý thì có là cái thá gì.
Nhà họ Cát bị điều tra khiến không ít doanh nghiệp trong ngành làm đẹp cũng bắt đầu tự kiểm tra, sợ rằng đây chỉ là tín hiệu mở đầu, và người tiếp theo sẽ đến lượt mình.
Nhà họ Quý cũng kinh doanh trong lĩnh vực y tế, công ty con của tập đoàn cũng có mảng liên quan đến phẫu thuật thẩm mỹ, nên sóng gió này nhanh chóng truyền đến tai anh cả nhà họ Quý là Quý Vân Đình.
Nghĩ đến việc hôm đó cậu em út nói nhà họ Cát có tướng phá tài, mới bao lâu mà lời này đã ứng nghiệm rồi, anh ta liền chuyển cho Quý Nam Tinh một khoản tiền.
Quý Nam Tinh thường xuyên nhận được tiền chuyển khoản nên nhiều lúc cũng không hiểu nổi tại sao các anh chị lại đột nhiên cho mình tiền, nhưng đã chuyển rồi thì cậu đương nhiên sẽ nhận.
Việc Tiêu Dã làm không hề nói cho Quý Nam Tinh biết. Chỉ là, từ sau khi biết cái gã Cát Kỳ không ổn kia đang nhắm vào cậu, hắn càng bám dính lấy cậu hơn, ngay cả mười phút giải lao cũng không đi đánh bóng nữa, mà chỉ ngồi canh chừng cậu bạn cùng bàn của mình.
Nhìn bạn học lớp bên đang cầm bóng gọi Tiêu Dã ở ngoài cửa, Quý Nam Tinh nói: “Tôi ở trong lớp không đi đâu cả, cậu cứ đi đánh bóng đi, đây là trường học, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Tiêu Dã vẫy vẫy tay với các bạn bên ngoài, đám bạn thấy không gọi được hắn ra thì cũng thôi, vội vàng tranh thủ thời gian ra sân vận động quẩy.
Hắn nằm bò ra bàn nhìn Quý Nam Tinh: “Có mười phút thôi, lên xuống cầu thang mất ba phút, chạy ra sân rồi chạy về mất năm phút, tính ra chỉ đánh được có năm phút, sợ là còn chưa chạm vào bóng đã vào lớp rồi, thà ở trong lớp chợp mắt một lúc còn hơn.”
Quý Nam Tinh mỉm cười: “Vậy mà trước kia cậu còn đánh hăng hái như vậy.”
Tiêu Dã đáp: “Đó không phải là mới khai giảng sao, phải làm quen với các bạn chứ.”
Quý Nam Tinh ồ một tiếng, lật trang sách rồi nói: “Vậy mười phút tiết sau, tôi xuống sân chơi cùng cậu nhé?”
Tiêu Dã ngồi thẳng dậy ngay tắp lự, hai mắt mở to, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc xác nhận lại: “Thật á?”
Quý Nam Tinh: “Giả đấy.”
Bị cậu trêu chọc, Tiêu Dã lập tức kéo Quý Nam Tinh vào lòng mình mà vò đầu bứt tai. Dám trêu cả đại ca, đúng là đáng đánh đòn.
Hai người đùa giỡn ở chỗ ngồi một lúc, chiếc đồng hồ trên tay Quý Nam Tinh sáng lên. Cậu liếc nhìn, thấy là tin nhắn WeChat của Tạ Phán Nhi liền mở ra xem.
Tiêu Dã ghé đầu qua: “Đàn chị tìm cậu có việc gì thế? Bảo cậu tan học mang bánh ngọt về à?”
Màn hình đồng hồ hơi nhỏ, Quý Nam Tinh lấy điện thoại ra mở WeChat, lướt nhanh qua tin nhắn Tạ Phán Nhi gửi tới, khẽ cau mày: “Cát Kỳ ra tay rồi.”
Mấy ngày nay cậu vẫn luôn đề phòng người này, bây giờ vừa nghe đến cái tên đó, ánh mắt của Tiêu Dã liền thay đổi, trở nên sắc bén hơn vài phần: “Ra tay? Hắn ta ra tay với ai? Với chị gái chúng ta à?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Là Đào Oản. Trước đây chẳng phải tôi đã kể với cậu là chị tôi đến viện nghiên cứu rồi sao, điện thoại tắt, đóng cửa nghiên cứu là không biết trời trăng gì nữa. Cái gã Cát Kỳ đó sau này không biết làm thế nào lại quen với Đào Oản. Đào Oản là tiểu thư của tập đoàn vận tải Sướng Đạt, là bạn học của chị tôi, nhưng quan hệ không được tốt lắm. Sau khi nhà chúng tôi từ chối lời mời của nhà họ Cát mấy lần thì không lâu sau liền có tin đồn Cát Kỳ đang hẹn hò với Đào Oản.”
Quý Nam Tinh vẫn tìm anh Chương. Sau khi bên anh ta theo dõi được chút động tĩnh liền quen đường quen lối tìm đến Tạ Phán Nhi, nhờ cô nàng nhắn tin cho Quý Nam Tinh, dù sao thì anh ta cũng không vào trường được.
Tình hình cụ thể không thể nói rõ qua điện thoại, Quý Nam Tinh bảo Tạ Phán Nhi thắp cho anh Chương một nén hương, đợi trưa tan học về rồi nói tiếp.
Trần Thập Nhất đã đồng ý giúp lớp trưởng làm báo tường, vậy nên buổi trưa không có cả thời gian nghỉ ngơi, đương nhiên không thể chạy lung tung cùng họ được. Trương Nguyên thì lại rất tích cực với mấy chuyện này, dù có giúp được hay không thì đi cùng nghe ngóng tình hình, góp ý cũng được.
Buổi trưa, ba người vừa tan học liền về nhà Quý Nam Tinh. Anh Chương và Tạ Phán Nhi đang ngồi xổm ở góc tường dán Tụ Âm Phù, vừa hít hà hương cúng vừa than thở về sự cạnh tranh khốc liệt của xã hội ngày nay.
Anh Chương nói: “Nếu không phải đã hợp tác với tiểu thiên sư vài lần, thì ngay cả việc chạy vặt theo dõi này tôi cũng chưa chắc đã giành được. Trong nhóm tôi có một ông anh, đã hơn ba tháng rồi không được nghỉ, làm ngày làm đêm, một tháng kiếm được ba nghìn, dành ra hai trăm mua ít hương khói cho mình, còn lại gửi hết về cho gia đình.”
Tạ Phán Nhi cũng gật gù ra vẻ thấu hiểu: “Ai mà chẳng vậy chứ, tôi cũng làm việc ngày đêm, vất vả lắm mới kiếm được chút hương khói này, đúng là làm quỷ cũng không dễ dàng gì.”
Anh Chương nhìn cô nàng: “Cô làm việc gì ở chỗ tiểu thiên sư vậy?”
Bọn họ ở Cục Quản lý ngoài việc kiếm thêm từ việc theo dõi cho các thiên sư, còn phải phát huy chuyên môn lúc còn sống. Ai biết thiết kế thì làm thiết kế, ai làm kế hoạch thì làm kế hoạch, đủ các loại vận hành, bảo trì mạng, hậu cần tài chính, vân vân. Một doanh nghiệp lớn có gì, Cục Quản lý có đủ thứ đó.
Nhân viên của doanh nghiệp còn có thể từ chức không làm, còn bọn họ làm quỷ, đến cả tư cách từ chức cũng không có. Nghỉ ở đây rồi cũng chẳng có Cục Quản lý thứ hai để mà nhảy việc, độc quyền ngành nghề cũng chỉ đến thế là cùng.
Tạ Phán Nhi đáp: “Việc gì của nàng tiên ốc tôi đều phải làm hết, còn phải làm bài tập hộ nữa, hai người lận đó!”
Anh Chương lại hít một hơi hương, vỗ vai cô nhóc lúc sinh thời còn chưa từng bước chân vào xã hội này: “Dù sao cũng có một nơi để kiếm cơm qua ngày, còn tốt hơn đám cô hồn dã quỷ bên ngoài nhiều.”
Tạ Phán Nhi cũng thở dài một tiếng: “Đúng vậy, so với những con ma hoang dã kia, đây là lợi ích duy nhất của việc được nuôi trong nhà.”
Còn chưa vào cửa đã nghe thấy hai con quỷ than thân trách phận, Quý Nam Tinh: “…”
Ai không biết còn tưởng cậu đã bóc lột họ thế nào.
Vừa thấy họ trở về, hai con quỷ lập tức thay đổi thái độ, tươi cười rạng rỡ vẫy tay chào: “Hi!”
Tiếc là chỉ có Quý Nam Tinh mới nhìn thấy họ.
Rất nhanh, Tiêu Dã đã dựng máy quay lên, rồi anh Chương bắt đầu kể lại những gì mình đã theo dõi được.
“Trên người gã Cát Kỳ đó rất không ổn, mỗi lần tôi đến gần hắn ta là lại cảm thấy khó chịu, cho nên toàn phải theo dõi từ xa thôi. Gã này trước mặt người khác thì tỏ ra hiền lành vô hại, sau lưng thì mặt mày âm trầm. Với lại trên tay hắn ta có đeo một sợi chỉ đỏ, tôi thấy vấn đề chính là ở sợi dây đó.”
Tiêu Dã hỏi: “Sợi chỉ đó có vấn đề gì à? Là dây trơn thôi hay trên đó có ngọc hoặc tiền xu gì không?”
Anh Chương đáp: “Tôi thấy chỉ là một sợi dây thôi. Sợi dây đó nói sao nhỉ, giống như cái chuông vàng trên tay tiểu thiên sư vậy, khiến quỷ không dám lại gần. Nhưng cái ‘không dám lại gần’ của chuông vàng là sự trấn áp của pháp khí, một loại uy áp. Còn cái sợi dây đỏ kia lại cho tôi cảm giác giống như đang nuốt chửng hơn. Đúng! Chính là nuốt chửng, cảm giác như quỷ khí của tôi đang bị sợi dây đó hút lấy vậy.”
Quý Nam Tinh hỏi: “Anh nói Đào Oản xảy ra chuyện, là chuyện gì, Cát Kỳ giết người à?”
Anh ta lắc đầu: “Không có giết người, thậm chí hắn ta còn có chứng cứ ngoại phạm. Chính là sáng nay, cái gã Cát Kỳ đó ở trong bệnh viện của nhà bọn họ để tiếp mấy người hình như là do cấp trên cử xuống kiểm tra sổ sách, bận rộn cả buổi sáng. Sau khi tiễn người ta đi thì hắn ta nhận được một cuộc điện thoại, trong điện thoại nói là tối qua cô Đào Oản đó đi chơi rồi đi khách sạn với người khác. Sáng nay không biết đã xảy ra chuyện gì, người đi khách sạn với Đào Oản đột nhiên phát điên, rạch mấy nhát dao dã man lên mặt cô ta, da tróc thịt bong.”
“Nhà họ Cát không phải làm về thẩm mỹ sao, sau khi Đào Oản được đưa đến bệnh viện, nhà họ Đào lại vội vàng liên lạc với Cát Kỳ, muốn hắn ta tìm bác sĩ thẩm mỹ giỏi nhất đến xem mặt cô ta có còn cứu được không.”
Trương Nguyên đứng bên cạnh nghe mà thấy hơi khó hiểu: “Mọi người không phải nói cái gã Cát Kỳ đó là bạn trai của Đào Oản à? Đào Oản đi khách sạn với người khác, rồi nhà cô ta còn tìm nhà họ Cát chữa mặt cho cô ta nữa?”
Anh Chương gật đầu với cậu ta: “Đúng, chính là như cậu hiểu đó.”
Trương Nguyên tỏ ra không hiểu nổi, đây đâu chỉ là bị cắm sừng nữa, đây là bị ném cả cái sừng vào mặt rồi còn gì.
Quý Nam Tinh nhìn về phía anh Chương: “Chuyện này dù nhìn thế nào cũng giống như ân oán giữa Đào Oản và người khác, không có chút quan hệ nào với Cát Kỳ cả. Sao anh lại thấy chuyện này có liên quan đến hắn ta?”
Anh Chương đáp: “Tối hôm qua tôi thấy Cát Kỳ dùng máu cho sợi chỉ đỏ đó ăn.”
Chuyện này quá kỳ dị, ai lại rảnh rỗi đi rạch ngón tay lấy máu bôi lên sợi dây đỏ đeo trên tay chứ. Hơn nữa, lúc bôi máu của mình lên, Cát Kỳ còn lộ ra vẻ mặt hưởng thụ, trông vô cùng biến thái, như thể có chuyện tốt gì sắp thành, đắc ý đến mức mặt lộ ra cả hung quang.
Ngay sau đó, sáng hôm nay Đào Oản liền xảy ra chuyện này. Anh Chương đã chứng kiến quá nhiều chuyện linh dị nên khó mà không liên tưởng hai việc này lại với nhau.
Quý Nam Tinh nói: “Có lấy trộm được sợi dây đỏ đó không?”
Anh ta lập tức lắc đầu: “Cảm giác đó không phải là thứ mà loại âm hồn như tôi có thể chạm vào được, tôi chỉ đến gần hắn ta thôi đã thấy khó chịu rồi.”
Lúc này Quý Nam Tinh mới nói: “Em biết rồi, chuyện còn lại anh cứ theo dõi từ xa, nếu cảm thấy nguy hiểm thì phải chạy ngay lập tức.”
Để đề phòng bất trắc, Quý Nam Tinh còn dùng chuông vàng đóng một cái dấu lên người anh Chương. Lỡ có chuyện gì, cái chuông vàng này cũng có thể giúp anh ta cản một chút để có thời gian chạy trốn.
Cái Kim Linh Ấn này của tiểu thiên sư nhà họ Quý không phải muốn là có được đâu. Đừng thấy chỉ là cầm chuông vàng chạm vào người anh ta một cái, trong đó đã tiêu hao không ít sức lực của thiên sư rồi. Có thêm lớp bảo vệ này, anh Chương chỉ cảm thấy chuyến này mình kiếm lời to.
Đồ ăn ngoài được giao tới, mấy người vừa ăn vừa bàn bạc xem phải làm gì tiếp theo.
Trước đó Quý Nam Tinh đã cảm thấy trên người Cát Kỳ có vấn đề, mặt mũi hung ác lại còn mang hồng sát. Bây giờ đã theo dõi ra được một vài manh mối thì chắc chắn không thể tiếp tục làm ngơ.
Nhưng sợi dây đỏ trên tay hắn ta lại khắc chế quỷ, vậy thì chuyện này chỉ có thể báo cáo lên cho Cục Quản lý.
Nghe cậu nói muốn báo cáo, Trương Nguyên nói: “Tôi còn tưởng các cậu sẽ trùm bao tải hắn ta rồi cướp sợi dây đỏ đi chứ, quỷ không chạm được thì người sống chạm được mà, không ngờ các cậu lại chọn cách báo cáo.”
Tiêu Dã đã phần nào hiểu được phong cách làm việc của Quý Nam Tinh, nói: “Trùm bao tải cướp đồ của người ta là phạm pháp đấy, sao chúng ta có thể làm chuyện đó được. Hơn nữa, bản thân Cục Quản lý đã có quyền chấp pháp, chuyện như vậy đương nhiên là giao cho bọn họ xử lý thì tốt hơn.”
Trực tiếp tịch thu sợi dây đỏ đó, còn về việc sau khi bị tịch thu, cái gã Cát Kỳ kia sẽ bị phản phệ thế nào thì không ai biết được.
Sau khi ăn trưa xong, Quý Nam Tinh liền gửi một bản báo cáo cho Cục Quản lý.
Cục Quản lý rất coi trọng những chuyện như thế này, báo cáo vừa được gửi lên, bên đó đã lập tức cử người đi kiểm tra tình hình.
——–
Đào Oản nằm trong bệnh viện vẫn chưa tỉnh, trước đó có tỉnh lại một lần, nhưng vì quá sợ hãi và mặt lại đau nên tỉnh chưa được bao lâu đã lại mê man thiếp đi.
Bệnh viện thẩm mỹ của nhà họ Cát tuy không phải là số một trong ngành, nhưng cũng có bản lĩnh thật sự. Vì vậy, nhà họ Đào đã mời nhà họ Cát cùng với vài chuyên gia hàng đầu trong giới thẩm mỹ mà bọn họ có thể mời được đến để hội chẩn.
Nhưng vết thương trên mặt Đào Oản quá sâu, gần như sâu đến tận xương, gò má còn bị dao đâm thủng. Nếu điều trị không tốt, sau này ngay cả nói chuyện và ăn uống cũng sẽ có vấn đề.
Mẹ Đào Oản ngồi bên giường bệnh con gái khóc như mưa. Đứa con gái ngoan ngoãn, xinh như hoa như ngọc của bà bỗng dưng ra nông nỗi này, có người mẹ nào mà chấp nhận được.
Bố Đào Oản cũng đau đớn nhìn con gái, vừa quay đầu đã thấy vẻ mặt Cát Kỳ lãnh đạm, ít nhiều gì cũng có chút mất mặt: “Chuyện này là lỗi của Tiểu Oản, bác thật sự không còn mặt mũi nào nữa, chúng ta cũng không biết sao con bé lại ra nông nỗi này.”
Rõ ràng là đã có bạn trai, đang qua lại rất tốt đẹp, vậy mà lại hồ đồ đi khách sạn với người khác. Nếu không phải có mấy bác sĩ thẩm mỹ giỏi đang ở bệnh viện nhà họ Cát, bố Đào Oản đã chẳng dám liên lạc với họ.
Cát Kỳ nói: “Bác đừng nói vậy, Tiểu Oản đã ra nông nỗi này rồi, có lẽ em ấy chỉ không hài lòng với đối tượng được gia đình giới thiệu qua mai mối, nên mới cố tình ngang bướng như vậy, nhưng không ngờ lại chọc phải kẻ điên khùng đó. Về phương án điều trị thì các bác sĩ của viện bọn cháu sẽ cùng thảo luận với các bác sĩ khác, nhưng vết thương của em ấy thật sự quá nặng, chỉ có thể nói là phục hồi được bao nhiêu hay bấy nhiêu thôi.”
Bố Đào Oản đỏ hoe mắt nói: “Chuyện này là nhà bác có lỗi với cháu, cháu đừng hận Tiểu Oản, nó chỉ là ngang bướng không hiểu chuyện, bác thay nó xin lỗi cháu.”
Cát Kỳ lắc đầu: “Bây giờ chữa lành vết thương cho em ấy là quan trọng nhất. Nhưng chuyện qua lại giữa hai nhà, thưa bác, cháu đây không phải là thừa nước đục thả câu, mà thật sự chỉ có thể nói với bác một tiếng xin lỗi thôi.”
Bố Đào Oản vội nói: “Cháu đừng nói như vậy, con bé nó làm ra chuyện thế này, nhà bác cũng không còn mặt mũi nào nữa. Chỉ là, chuyện này ít nhiều gì cũng ảnh hưởng đến danh tiếng của cháu, thật sự xin lỗi cháu nhiều.”
Cát Kỳ lại an ủi thêm vài câu, thấy ba mình đến thì liền nhường chỗ cho ông nói chuyện.
Tuy Cát Hoa Quân cũng có chút bất mãn với chuyện này, người cha nào mà chấp nhận được việc con trai mình bị cắm sừng như thế. Nhưng chuyện đã xảy ra rồi, bây giờ cứ mãi trách móc thì được cái gì, cũng chỉ có thể nói vài câu khách sáo cho qua chuyện.
Cát Kỳ đi ngang qua phòng bệnh của Đào Oản, nhìn vào bên trong. Một khuôn mặt bị băng bó như xác ướp, bị thương nặng như vậy, kỹ thuật thẩm mỹ có giỏi đến đâu cũng không thể giúp cô ta phục hồi lại như trước được nữa.
Nghĩ đến khuôn mặt kiêu ngạo đắc ý đó, Cát Kỳ lạnh lùng cười khẩy một tiếng rồi rảo bước đi.
“Tôi còn tưởng là thứ tốt đẹp gì, nếu không phải nghe nói nhà họ Quý cũng có chút hứng thú với hắn ta, thì cái loại nhà quê đó tôi còn chẳng thèm nhìn lấy một cái.”
“Còn nói tiểu thư nhà họ Quý muốn hẹn hò với hắn ta, hóa ra là bọn họ tự bám lấy, còn đồn thổi y như thật.”
“Thứ mà Quý Nghiên Đình không cần thì tôi cũng không thèm, người đàn ông mà ngay cả cô ả đó cũng không thèm thì dựa vào đâu mà xứng với tôi!”
“Bát tự còn chưa có một nét đã đi rêu rao tin chúng ta hẹn hò. Họ Cát kia, mấy cái bệnh viện thẩm mỹ của nhà các người không phải đều là lừa gạt mà có được đấy chứ! Người như anh mà cũng xứng hẹn hò với tôi à?!”
“Bố mẹ mình đúng là, cái loại rác rưởi nào cũng đẩy về phía mình được!”
———–
Vào cái ngày gặp Quý Nam Tinh ở sân bóng, Cát Kỳ đã bị Đào Oản hạ nhục hết lời trước mặt bạn bè của cô ta.
Cô ta tưởng Quý Nghiên Đình để mắt đến Cát Kỳ nên mới muốn tranh giành, còn bảo mẹ mình chủ động tiếp cận nhà họ Cát. Sau này biết Quý Nghiên Đình căn bản không hề để ý, liền dùng đủ lời lẽ sỉ nhục.
Nhà họ Cát đúng là không phải danh gia vọng tộc gì, bố hắn ta tay trắng làm nên sự nghiệp, không thể so với những gia tộc có nền tảng mấy đời được, nhưng không có nghĩa là hắn ta thấp kém hơn người khác.
Quý Nghiên Đình không thèm để mắt đến hắn ta. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Quý Nam Tinh, trong lòng hắn ta chỉ tràn ngập một ý nghĩ là hủy hoại cậu, lấy cậu em trai quý báu của cô ta ra để trút giận, coi như là quà đáp lễ cho việc Quý Nghiên Đình né tránh hắn ta như rắn rết.
Tiếc là hắn ta còn chưa kịp hành động thì sổ sách của công ty đã bị cấp trên thanh tra. Rõ ràng đây là do tên con trai đứng cạnh Quý Nam Tinh hôm đó làm.
Chẳng trách lại không thèm để ý, ngay cả người bên cạnh Quý Nam Tinh cũng là con cháu nhà quan chức bên quân đội, không coi trọng nhà họ Cát cũng là điều bình thường.
Nhà họ Quý này không thể động vào, vậy thì nhà họ Đào dựa vào cái gì mà được.
Nhà họ Quý ít nhất còn giữ được phép lịch sự bề ngoài, còn Đào Oản thì một câu “đồ không biết xấu hổ”, hai câu “không xứng với tôi”.
Cát Kỳ khẽ vuốt ve sợi dây đỏ trên cổ tay, đã thích mắng người ta không biết xấu hổ như vậy, thế thì cái mặt đó cũng đừng cần nữa.
Cát Kỳ bước ra khỏi bệnh viện, lúc đang đi về phía bãi đậu xe thì có một nhóm người chặn đường hắn ta lại.
Diệp Quân Hành đưa giấy tờ công tác ra trước mặt Cát Kỳ, nói: “Tôi là Diệp Quân Hành, đội trưởng đội 3 của Cục Quản lý. Hiện tại có một số việc cần anh hợp tác điều tra, phiền anh đi cùng chúng tôi một chuyến.”
Hết chương 85.
