Chương 86: Anh Có Thích Ba Người Một Giường Không? Hai Người Có Thể Cho Tôi Chen Vào Giữa Không?
Tả Đằng cảm thấy cơ ngực này sờ thật đã, vừa mềm mại vừa đàn hồi, sờ lâu còn tự động cứng lên, cảm giác rất an toàn.
Trước đây sao hắn ta không phát hiện ra ưu điểm tuyệt vời này của trai có cơ bắp nhỉ?
Hướng Tư Kỳ không chỉ có cơ ngực cứng lên, mà toàn thân anh ta đều cứng lên (Bushi)
Giống như một cái cột thẳng tắp, đứng sừng sững ở đó, mặc cho Tả Đằng sờ tới sờ lui.
Sau đó bị Hướng Bặc Ngôn kéo một phát ra sau lưng, giống như gà mẹ bảo vệ gà con, hai tay che chở anh ta ở phía sau, trừng mắt giận dữ với Tả Đằng: “Cậu làm cái gì vậy, quấy rối tình dục à! Sờ một chút thì thôi đi, sao cậu còn sờ thành nghiện luôn rồi?!”
Hàn Nguyệt Vấn bị tiếng hét này dọa cho giật mình hoàn hồn, vội vàng nhặt chiếc kính sắp rơi xuống đất, khóe mắt liếc nhìn Ninh Lạc.
Không phải chứ, phú bà kia lại là mình sao?
Lấy tiền của cô đi bao nuôi người khác? Mình đúng là kẻ đại ngốc mà?
Tả Đằng bị Hướng Bặc Ngôn mắng té tát một trận, hắn ta ngây người hồi lâu mới hiểu được ý tứ trong lời nói đó, mặt đỏ bừng lên: “Cậu, cậu nói gì vậy! Đều là đàn ông, sờ một chút thì có sao đâu? Cậu ở phòng tập thể hình không sờ cơ bắp của huấn luyện viên à?”
Hướng Bặc Ngôn nói: “Tại sao tôi phải sờ? Tôi có phải biến thái đâu!”
Ninh Lạc ở một bên nghe đến hăng say, liền tiếp lời: 【Nhưng tôi là biến thái đấy, nếu tôi ở phòng tập gym mà thấy ai tập đẹp, tôi sẽ trượt tới xin sờ cơ bụng, còn không thì nhất định phải massage toàn thân cho người ta mới được.】
Hoắc Lâm Sâm vừa ra ngoài đã nghe thấy phát ngôn gây chấn động: “…”
Người thì không lớn, vậy mà tâm hồn lại phóng đãng thật.
Anh ta nhìn về phía Lộ Đình Châu, muốn xem bộ dạng sốt ruột lo lắng của tên này, kết quả Lộ Đình Châu chỉ rũ mắt nhìn Ninh Lạc một cái, còn sau đó không có phản ứng gì khác nữa.
Hoắc Lâm Sâm: ?
Anh ta vỗ vai Lộ Đình Châu, ra hiệu bằng mắt: Không phải chứ, cậu ấy sắp đi sờ người đàn ông khác rồi, anh không lo lắng gì sao?
Lộ Đình Châu thản nhiên liếc nhìn Hoắc Lâm Sâm, hai tay khoanh trước ngực đứng đó, ngay cả tư thế cũng không thay đổi.
Đùa à, Ninh Lạc sẽ đến phòng tập gym sao?
Em ấy có lá gan đi sờ cơ bụng người khác sao?
Ngay cả sờ anh còn phải lén lút nữa là.
Ninh Lạc không biết mình đã bị hoàn toàn nắm thóp, cậu nhìn Hướng Bặc Ngôn và Tả Đằng đang tranh cãi với nhau. Hai người bọn họ đang triển khai thảo luận sôi nổi về chủ đề “Sờ cơ bụng đàn ông trong phòng tập gym có cấu thành tội quấy rối tình dục hay không”.
Bên phản đối là Tả Đằng: “Tôi sờ là xuất phát từ góc độ thưởng thức!”
Bên chính diện là Hướng Bặc Ngôn: “Phì!”
Tả Đằng: “Cậu nói chuyện tử tế đi!”
Hướng Bặc Ngôn: “Phì phì!!”
Một chữ “phì” xông pha khắp thiên hạ.
Ninh Lạc nghe nửa ngày, toàn là những lời mắng chửi nhau như “Cậu là đồ con lợn”, “Phản đòn”, “Phản đòn vô hiệu” của mấy đứa trẻ con, cậu trợn trắng mắt.
【Nghe hai người cãi nhau thật mệt mỏi, lãng phí thời gian của tôi quá.】
Hướng Bặc Ngôn phẫn nộ quét mắt: Tôi cãi nhau là để cho cậu thấy vui vẻ à?
Tôi là đang bảo vệ trinh tiết cho anh trai tôi đấy!
Phì phì phì!
【Nhưng mà tôi nhớ là, mặc dù Tả Đằng là một song tính, nhưng gu của hắn ta là kiểu cao ráo thon dài có khí chất, người trước đây hắn ta bao nuôi cũng vậy.】
Ninh Lạc nghĩ đến đây thì đột nhiên cười ra tiếng: 【Tôi nhớ lúc đó hắn ta cho người ta tiền bao nuôi một tháng là ba nghìn năm trăm tệ, người ta muốn mua túi mua quần áo gì cũng đều keo kiệt không muốn chi, chưa đến hai tháng đã làm người ta tức giận bỏ đi rồi.】
Ba nghìn năm trăm tệ? Hàn Nguyệt Vấn cảm thấy vô cùng hoang đường.
Ba nghìn năm trăm tệ mà cũng dám mang ra bao nuôi người khác? Bản thân cô dù có keo kiệt đến đâu, đối với người của mình vẫn rất hào phóng, một bữa cơm cũng đã hơn cái giá này rồi.
Tả Đằng lại dám lấy số tiền này đi bao nuôi người khác? Đừng có mà hài hước quá vậy chứ anh bạn.
Đã không nỡ tiêu tiền thì thành thật một chút, đừng có gây chuyện, còn dám chơi bời lăng nhăng.
【Chuyện này sau khi truyền ra, chị Vấn cũng bị mắng rất thảm, bởi vì tên đểu cáng cuỗn tiền kia đã thanh minh rằng, tiền của hắn ta đều nằm trong tay chị ấy hết, còn nói chị Vấn chiếm hữu đến mức biến thái, là một kẻ cuồng kiểm soát.】
Cái gì?! Lại còn khiến mình bị mắng oan?
Chuyện này Hàn Nguyệt Vấn thật sự không biết, vừa nghĩ đến việc có bao nhiêu người bàn tán sau lưng về mình, mắng cô ta và Tả Đằng rất thảm, Hàn Nguyệt Vấn liền nuốt không trôi cục tức này, lập tức lấy điện thoại ra tìm người chồng thứ sáu của mình, kích động gõ chữ.
【Bên anh có manh mối gì chưa? Nhanh lên, tôi không đợi được nữa rồi!】
Sau khi đối phương biết Hàn Nguyệt Vấn bị kích động vì chuyện gì, liền gửi tới sáu dấu chấm.
【Hàn Nguyệt Vấn, mắt nhìn đàn ông của cô càng ngày càng kém rồi đấy.】
Nếu là trước đây Hàn Nguyệt Vấn đã không vui rồi, nhưng bây giờ cô nghĩ kỹ lại, bi ai phát hiện ra đúng là như vậy.
Không thì sao cô lại nhặt Tả Đằng từ trong thùng rác ra, còn cùng đối phương đến bước bàn chuyện cưới xin?
Mặc dù là người chồng thứ chín, khụ khụ.
Ninh Lạc nhìn Hướng Tư Kỳ bị kéo sang một bên, đột nhiên quay đầu nhìn về phía Hoắc Lâm Sâm.
Hoắc Lâm Sâm bị ánh mắt của cậu nhìn đến mức sởn cả gai ốc, đánh giá bản thân. Không có mặc quần trái mà? Chẳng lẽ là răng dính lá rau?
Anh ta cẩn thận hỏi: “Sao vậy?”
Ninh Lạc nhìn anh ta, vẻ mặt nghiêm túc: “Con trai ra ngoài, nhất định phải bảo vệ bản thân cho thật tốt.”
Đầu óc Hoắc Lâm Sâm mờ mịt: “Hả?”
Lộ Đình Châu phản ứng kịp, nói: “Đừng quên, hai người ở chung một phòng.”
Ninh Lạc cẩn thận dặn dò: “Nhớ mặc quần áo khi đi ngủ.”
Hoắc Lâm Sâm: !!!
Vậy mà lại quên mất chuyện này!
Anh ta cố gắng gượng cười, kết quả phát hiện mình căn bản không thể cười nổi.
Anh ta đến đây là để xem náo nhiệt, chứ không phải đến chịu khổ sao?
Lúc này Chu Kiệu ở bên trong gọi ra ngoài: “Được rồi, đến giờ ăn cơm rồi!”
Trên chân Ninh Lạc như lắp động cơ, chạy còn nhanh hơn lúc chiều đi hái dừa.
Để lại Hoắc Lâm Sâm và Lộ Đình Châu nhìn nhau.
Một lúc sau, anh ta do dự, nói: “Tôi có một thỉnh cầu, không biết có nên nói ra hay không.”
Lộ Đình Châu lạnh lùng từ chối: “Vậy thì đừng nói.”
Nhưng Hoắc Lâm Sâm đã lỡ lời nói ra rồi, một tay anh ta nắm lấy vai Lộ Đình Châu, tốc độ nói cực nhanh: “Người anh em, anh có thích ba người một giường không? Hai người có thể cho tôi chen vào giữa không?”
Lộ Đình Châu nắm lấy cổ tay anh ta, dùng sức bẻ xuống.
“Đau! Đau đau đau!” Hoắc Lâm Sâm mặt mày méo mó, hét lớn, “Tôi đùa thôi, tôi đùa thôi mà!”
Anh ta xoa xoa cổ tay, nhìn vết đỏ trên đó, “Anh thật là độc ác, lấy oán trả ơn.”
Lộ Đình Châu hừ lạnh một tiếng.
Hoắc Lâm Sâm: “Anh giúp tôi nghĩ cách đi.”
Lộ Đình Châu: “Không giúp.”
Ánh mắt Hoắc Lâm Sâm oán giận: “Anh thay đổi rồi, anh không còn là anh của trước đây nữa, trước đây anh còn nói có việc gì thì cứ tìm anh giúp đỡ mà.”
“Đúng vậy, tôi đã nói,” Lộ Đình Châu gật đầu, thản nhiên thừa nhận, “Chúng ta là bạn bè, tôi giúp cậu là chuyện đương nhiên, chuyện lớn không giúp được, chuyện nhỏ không muốn giúp, nhưng lúc nào cậu cũng có thể đi tìm tôi.”
Anh cười nói, “Cậu tìm tôi cũng tốt, để tôi biết cậu xui xẻo đến mức nào.”
Hoắc Lâm Sâm: “…Tuyệt giao!”
Lộ Đình Châu do dự một giây cũng là không tôn trọng bản thân mình: “Không thành vấn đề.”
Hoắc Lâm Sâm: “…”
Mình bị ảo giác à? Sao cứ thấy tên này lại càng xấu tính hơn rồi!
“Hơn nữa,” Lộ Đình Châu thấy vẫn chưa đủ, lại bồi thêm một đao, “Cậu lấy đâu ra tự tin mà nghĩ rằng người ta sẽ thích cậu? Tả Đằng đâu phải loại không kén ăn.”
“…………”
Hoắc Lâm Sâm hoàn toàn phục rồi.
Ninh Lạc từ xa gọi tới: “Sao mọi người vẫn chưa vào ăn cơm? Nhanh vào ăn thôi!”
Lộ Đình Châu không nói nhảm với Hoắc Lâm Sâm nữa, xoay người đi ăn cơm.
Mấy người ghi hình cả ngày, trừ buổi sáng trên thuyền có lót dạ chút hoa quả, còn lại thì thật sự là chưa ăn gì cả.
Lúc Ninh Lạc cho gà hầm nước dừa vào miệng, suýt chút nữa đã cảm động đến rơi nước mắt.
【Ăn gà hầm nước dừa rồi, hiệu quả rất tốt, giống hệt như mô tả của người bán, tám đứa nhỏ nhà tôi đều rất thích ăn, vừa ăn vừa kêu thêm bát nữa, da nhạy cảm dùng cũng không bị kích ứng, màn hình chạy mượt mà không lag. Tốc độ giao hàng nhanh, đóng gói cẩn thận, hoàn toàn vượt quá mong đợi, rất hài lòng với lần mua sắm này!】
Mọi người đều gật đầu lia lịa đồng tình.
Huhuhu, ngon quá! Ca ngợi đầu bếp!
Chỉ có Lộ Đình Châu là khựng lại, đũa gõ gõ đếm số người trên bàn, rơi vào trầm mặc.
Tuy cơm nắm Ninh Lạc làm không được đẹp mắt, nhưng hương vị cũng không tệ, cuối cùng cũng bị mọi người tranh nhau ăn hết.
Cậu nhìn cái đĩa trống không, đắc ý nhướng mày với Lộ Đình Châu.
【Cơm nắm nhỏ bé, dễ dàng chinh phục】
……………
Tiền Đa Đa cho mọi người thời gian thu dọn hành lý, buổi tối để mọi người đi phỏng vấn riêng.
Lộ Đình Châu đi trước Ninh Lạc, đợi anh đi rồi, Ninh Lạc bận rộn nửa ngày thu dọn đồ đạc của mình, chuẩn bị đi tắm.
Phải nói là, chủ nhân ban đầu của căn phòng này rất biết hưởng thụ, bên trong có một bồn tắm siêu lớn, đối diện với cửa kính một chiều, nếu là lúc hoàng hôn buông xuống, tuyệt đối là một cảnh tượng mãn nhãn.
Nhưng bây giờ là ban đêm, bên ngoài trời tối đen như mực, Ninh Lạc cũng không có tâm trạng đi ngâm mình, bây giờ cậu mệt đến mức chỉ muốn ngã xuống giường ngủ một giấc.
Phiền phức nhất chính là gội đầu, làm tạo hình cần phải xịt keo xịt định hình, thứ đó nếu không gội sạch sẽ lưu lại trên tóc rất khó chịu.
Ninh Lạc đang gội đầu thì nghe thấy tiếng mở cửa bên ngoài, biết là Lộ Đình Châu đã về.
Tay cậu chợt khựng lại, dừng động tác gội đầu.
【Có chút… kỳ lạ…】
Trong đầu chợt lóe lên suy nghĩ này.
Ninh Lạc không phải chưa từng ở ký túc xá tập thể, hồi cấp ba cậu còn tắm ở nhà tắm công cộng, mọi người cởi đồ đều giống nhau, không ai nhìn ai cả.
Nhưng… chính là cảm thấy rất kỳ lạ.
Chỉ vì người bên ngoài kia là Lộ Đình Châu.
Vì mất tập trung nên bọt xà phòng dính vào mắt, mắt cay xè khó chịu, cậu vội vàng vặn to vòi nước xả. Nhưng khi nghe thấy tiếng nước chảy rõ ràng vang vọng 3D trong phòng tắm, nghĩ đến người bên ngoài cách một bức tường chắc chắn cũng sẽ nghe thấy, Ninh Lạc không biết bị gì mà xấu hổ, lại vội vàng vặn nhỏ lại.
Nhưng vặn nhỏ thì tắm lại phiền phức, cậu lại lặng lẽ vặn to lên.
Lúc to lúc nhỏ, tự mình ở trong phòng tắm vật lộn một hồi.
Lộ Đình Châu ở bên ngoài, quả thật có thể nghe thấy.
Nhất là tiếng nước chảy kỳ lạ không nói, còn xen lẫn tiếng lẩm bẩm của ai đó.
【Trời ạ, anh ấy sẽ không nghe thấy chứ.】
【Cứu mạng, sao tiếng nước chảy lại lớn như vậy】
【Rốt cuộc thì tại sao tôi lại phải tắm rửa chứ, xấu hổ chết mất.】
Cách một bức tường, tiếng nước chảy trong phòng tắm lúc ẩn lúc hiện, cho dù không cố tình lắng nghe, cũng có thể nghe rõ ràng người bên trong đang làm gì.
Hơi nóng bốc lên từ khe cửa phòng tắm chậm rãi tràn ra, hòa lẫn với mùi sữa tắm, dần dần lên men trong phòng ngủ.
Hơi nước khiến không khí trở nên nặng nề, giống như dính liền thành từng sợi, ngưng tụ thành giọt nước, từ trần nhà chậm rãi rơi xuống.
Lộ Đình Châu không thể nào tập trung nhìn vào điện thoại thêm được nữa, vẻ mặt bình tĩnh thường ngày không còn, đôi mắt đen sâu thẳm cuộn trào vài phần u ám.
Anh nhíu mày, bắt đầu nghĩ xem mình có nên tránh đi hay không, đợi Ninh Lạc tắm xong ra ngoài rồi mới về phòng.
… Dù sao ở lại đây, cũng quá coi trọng sự tự chủ của bản thân rồi.
Bỗng có tiếng hét cao vút cắt ngang dòng suy nghĩ của anh: 【Đồ đâu rồi?!】
Tiếp theo là sự im lặng kéo dài.
Lộ Đình Châu đợi nửa ngày, bên trong vẫn không có động tĩnh gì, anh nhíu mày đứng dậy, gõ cửa phòng tắm: “Tiểu Lạc, sao vậy?”
Bên trong truyền đến giọng nói hoảng hốt của Ninh Lạc: “Không có gì không có gì! Anh không cần quan tâm!”
Cùng lúc đó, còn có cả tiếng lòng hoang mang hỗn loạn của cậu truyền đến: 【Chết tiệt chết tiệt chết tiệt! Cứu mạng, ai đó mau cứu tôi với, sao tôi lại quên mang theo quần lót vậy chứ!】
Lộ Đình Châu sững người, liếc nhìn quần áo gấp gọn gàng trên giường của Ninh Lạc, vừa nhìn là biết vừa lấy từ vali ra.
Một chiếc quần lót cotton màu trắng đang nằm ở trên cùng.
Ninh Lạc không chỉ quên mang quần lót, mà cậu còn quên cả quần áo để thay.
【Sao mình lại quên chứ, có nên nhờ anh ấy lấy vào giúp không?】
【Nhưng mà làm vậy kỳ quái quá, a a a a a, không được không được.】
【Vậy thì không mặc? Thế chẳng phải mình phải nude sao? Hay là mặc đồ vừa thay ra? … Nhưng mà mình đã giặt mất tiêu rồi!】
Lộ Đình Châu nghe cậu đấu tranh tư tưởng hồi lâu vẫn chưa có kết quả, lại gõ cửa: “Quần áo thay của em ở bên ngoài, cần anh lấy vào giúp không?”
Bên trong truyền đến tiếng đồ vật rơi xuống, có thể thấy Ninh Lạc đang hoảng hốt đến mức nào.
Mãi một lúc sau cậu mới do dự lên tiếng: “Vậy, vậy anh lấy giúp em đi…”
Giọng nói như ngâm trong nước, mềm mại, còn mang theo một chút xấu hổ, ngại ngùng.
Ninh Lạc thề, cả đời này cậu chưa từng thấy xấu hổ như vậy. Cậu hít một hơi thật sâu, mu bàn tay áp lên má, cố gắng hạ nhiệt bằng vật lý.
Không lâu sau, cửa lại vang lên tiếng gõ cốc cốc.
Ninh Lạc cam chịu, gắng gượng mở cửa.
Ninh Lạc cam chịu số phận, cứng đờ mở cửa.
Vừa nhìn đã thấy chiếc quần lót màu trắng nổi bật nhất trên đống quần áo, mặt cậu lập tức đỏ bừng, đầu óc choáng váng, từ từ thò ra một cánh tay, móc lấy quần áo, hiếm khi nhỏ giọng, lí nhí, lắp bắp: “…Cảm, cảm ơn anh.”
Lộ Đình Châu cao hơn Ninh Lạc một cái đầu, chỉ cần rũ mắt xuống là nhìn thấy mí mắt mỏng đỏ bừng vì hơi nóng của cậu, lông mi dài ướt át dính vào nhau, nốt ruồi nhỏ ở đuôi mắt nhuốm hơi nước, mờ ám ái muội, quyến rũ đến lạ thường.
Nhìn xuống dưới nữa, là đôi môi đỏ ửng vì bị hơi nóng hun ra màu sắc diễm lệ, khẽ hé mở khi nói chuyện, môi căng đỏ mọng, cần cổ trắng nõn an tĩnh cúi xuống…
Lộ Đình Châu ngẩn ra, mắt anh tối sầm lại.
Hết chương 86.
