Chương 87: Chung Cư Đế Hào ( Phần kết )

 

Chương 87: Chung Cư Đế Hào ( Phần kết )

 

Lận Tường nhíu mày: “Nguyên nhân cái chết của căn 303 đã tìm ra, bây giờ lại quay về căn 305, trong đoạn video đó có bé gái kia, cái chết của cô bé đó có liên quan đến chuyện này không?”

 

“Không phải chúng ta có cuốn nhật ký của cô bé đó sao?” Lão Tiền lên tiếng: “Không phải Hạ Bạch đã tìm thấy trong căn 305 rồi à?”

 

Trong những manh mối Hạ Bạch tìm được ở căn 305, ngoài những bức thư tình của Tiết Lập Hoành viết cho Cao Huyên bị khóa trong hộp, còn có nhật ký và những bức tranh của một bé gái.

 

Cô bé rất thích vẽ, cũng đã vẽ rất nhiều tranh. Trong đó, bức tranh thu hút sự chú ý nhất chính là bức tranh cô bé Tĩnh Tĩnh vẽ mình và mẹ.

 

Hai mẹ con đứng dưới ánh nắng rực rỡ, trong tay người mẹ cầm một bó hoa bách hợp, cười đến hai mắt cong cong.

 

Nét vẽ của cô bé còn non nớt, nhưng lại thể hiện rất rõ thế giới nội tâm của đứa trẻ. Trong lòng cô bé, mẹ chính là như vậy, giống như những gì cô bé đã viết trong nhật ký: “Mẹ của tôi giống như hoa bách hợp, trong trắng và xinh đẹp.”

 

Cô bé khoảng chừng bảy, tám tuổi, ở độ tuổi này thường hay mè nheo, cũng rất cần có bố, nhưng cô bé thì không.

 

Trong những bức tranh đó, không hề có bức ảnh gia đình nào, chỉ có cô bé và mẹ, nhưng nhiều nhất chính là mẹ.

 

Thỉnh thoảng cô bé cũng sẽ vẽ một bức tranh về tòa chung cư này, tòa nhà chung cư cũ kỹ u ám ấy dưới nét vẽ của cô bé lại giống như một tòa lâu đài cổ tích, trên sân thượng tòa lâu đài ấy có hai đứa trẻ đang ngồi, cùng nhau ngắm nhìn những chú chim xinh đẹp bay trên bầu trời, và cả đại bàng nữa.

 

Hai đứa trẻ, một trai một gái, cậu bé kia hẳn là cậu bé sống cùng bà nội ở căn hộ 211.

 

“Hôm nay mẹ làm bánh quy, mình và Tiểu Vĩ lén lút leo lên sân thượng để ăn, Tiểu Vĩ cũng giống mình, cũng cảm thấy mẹ là người mẹ xinh đẹp và dịu dàng nhất trên thế giới này, cậu ấy cũng nói rất thích mẹ của mình. Chiều nay trên trời có một chú chim rất đẹp, có phải nó cũng đến để ngắm mẹ tiên nữ không?”

 

“Tiểu Vĩ nói bà nội của cậu ấy bị đánh đến mức không đứng dậy nổi, răng cũng bị đánh rụng hết, cậu ấy đã lén lút nhặt răng của bà, tụi mình đã cùng nhau giấu đi. Cậu ấy không vui lắm, hỏi mình, có phải sẽ có một con đại bàng đến đưa chúng ta đi không? Mình đã nói ừ, sẽ có một con đại bàng đến đưa cậu ấy đi tìm bố mẹ.”

 

“Mẹ đã mang thuốc đến cho bà nội của Tiểu Vĩ, bị bà nội Tiểu Vĩ ném ra ngoài, mẹ vẫn lén nhét lại vào trong. Mẹ thật tốt bụng, con yêu mẹ nhất trần đời.”

 

“Mẹ đã tết cho mình một bím tóc thật đẹp, mình quay đầu lại thì nhìn thấy mẹ cũng tết tóc giống mình, mẹ cười thật đẹp, căn phòng của chúng ta cũng tràn ngập ánh sáng.”

 

“Hôm nay mẹ ôm mình ngủ trưa, nằm trong lòng mẹ thật ấm áp, mẹ hỏi mình có muốn bố không, một lúc sau mình nói không muốn, bố sẽ đánh mẹ, mình không cần bố.”

 

“Bọn họ nói mẹ bẩn thỉu, chuyên đi dụ dỗ đàn ông. Không phải đâu, bọn họ nói bậy, mẹ là tiên nữ mà.”

 

“Không phải, mẹ là tiên nữ hoa bách hợp.”

 

“Không phải, mẹ bị người ta lừa.”

 

“Không phải, mẹ bị yểm bùa rồi.”

 

“Không phải.”

 

“Mình phải cứu mẹ.”

 

“Mẹ tiên nữ đã bị Hắc Vu Sư khống chế, mình phải cứu mẹ.”

 

“Mình đã biết cách cứu mẹ rồi, mẹ ơi, con nhất định sẽ cứu mẹ.”

 

Lão Tiền không khỏi thở dài: “Con bé đã nhìn thấy chuyện của mẹ mình với người đàn ông khác trên sân thượng rồi, vậy mà vẫn tin tưởng mẹ mình như vậy, nhưng mà nó nói cũng không sai, lần đó mẹ nó đúng là bị yểm bùa, bị kẻ mà nó gọi là Hắc Vu Sư điều khiển.”

 

“Không chỉ lần đó, xem nhật ký của con bé thì nó thường xuyên cùng Tiểu Vĩ trốn trên sân thượng hoặc những nơi khác để chơi đùa, có lẽ nó cũng đã nhìn thấy mẹ mình ở bên Tiết Lập Hoành rồi.” Hạ Bạch nói: “Nhưng mà, nó vẫn cảm thấy mẹ nó là tiên nữ trong sáng, thuần khiết.”

 

Thấy vẻ mặt khó hiểu của Hạ Bạch, Lão Tiền liền nói: “Trẻ con đối với mẹ là như vậy, mẹ chính là nàng tiên trong lòng chúng nó.”

 

Vừa nói xong ông đã hối hận, đáng lẽ ông không nên nói những lời này với Hạ Bạch, một đứa trẻ không có mẹ.

 

Hạ Bạch ậm ừ một tiếng, cậu không thể hiểu được thứ tình cảm này, trong mắt cậu, mẹ của cô bé ngoại tình với một người đàn ông đã có gia đình, chính là có vấn đề về đạo đức, chính là không trong sạch.

 

Có lẽ là cậu không có trái tim ấm áp và ngây thơ như cô bé, nhìn cái gì cũng đều có tấm kính lọc màu hồng, mẹ là tiên nữ, chú chim bay trên trời cũng sặc sỡ sắc màu, giống như đại bàng, ngay cả tòa chung cư cũ nát, bẩn thỉu này cũng giống như một tòa lâu đài.

 

Hoặc là, trong nhật ký của cô bé có nhắc đến việc bố đánh mẹ, có vẻ như trước đây trong nhà có một người rất đáng sợ, mẹ là người duy nhất mang đến hơi ấm cho cô bé trong cuộc sống kinh hoàng ấy.

 

Lận Tường lên tiếng: “Cái chết của cô bé có liên quan đến việc nó muốn cứu mẹ mình.”

 

Dương Nghi nói tiếp: “Cái chết của cậu bé ở căn hộ 211 chắc chắn cũng có liên quan đến chuyện này.”

 

Khi nói câu này, hắn ta đã tìm thấy một bức ảnh của cậu bé và cô bé trong máy tính, hai đứa trẻ ngồi trong góc sân thượng, không phải ngẩng đầu nhìn lên bầu trời như trong tranh của cô bé, mà là cậu bé đang nhìn cô bé vẽ tranh, hai tay chống cằm, cười cong cong hai mắt.

 

Có thể nhìn ra hai đứa trẻ có mối quan hệ rất tốt từ mẩu giấy nhỏ mà cậu bé viết cho cô bé, và cả những gì cô bé viết trong nhật ký nữa, cậu bé rất thích cô bé, coi cô bé là người bạn tốt nhất của mình.

 

Trong tòa chung cư này chỉ có hai đứa trẻ cùng tuổi, cậu bé nói mẹ của cô bé dịu dàng, xinh đẹp, cô bé nói sẽ có một con đại bàng đưa cậu bé đi tìm bố mẹ.

 

Hai đứa trẻ đã cùng nhau tìm kiếm rất nhiều nơi bí mật trong tòa chung cư này để chơi đùa, để cùng ăn bánh kẹo, hoặc là cậu bé nhìn cô bé vẽ tranh.

 

Cô bé biến tòa chung cư mà ai cũng ghét bỏ thành tòa lâu đài, vì cậu bé có cô bé ở bên cạnh làm bạn mà dù không có bố mẹ, sống trong tòa chung cư cũ kỹ chỉ có những trận đòn roi ấy vẫn rất hoạt bát.

 

Cô bé nói muốn cứu mẹ, cậu bé nhất định sẽ giúp nó.

 

Trong bức ảnh, cô bé nằm trong vũng máu trước cửa căn hộ, giống như đang nằm trên những cánh hoa hồng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Cậu bé ở bên cạnh cố gắng bò về phía cô bé, bức ảnh dừng lại ở khoảnh khắc cậu bé đưa tay về phía cô bé.

 

“Tiểu Vĩ nói sẽ giúp mình.”

 

“Tụi mình đã nghe lén được điều kiện để Hắc Vu Sư thi triển pháp thuật.”

 

“Mình trốn trong tủ quần áo vẽ tranh, nhìn thấy người đàn ông đó đến nhà mình, trước đây ông ta chưa bao giờ đến nhà mình. Ông ta mở tủ quần áo ra, mình biết là ông ta muốn tìm tóc của mẹ.”

 

“Mình đã đặt tóc của mình lên khăn quàng cổ của mẹ.”

 

Lận Tường bàng hoàng: “Chuyện này…… chẳng phải Cao Huyên đã bị chuyển dời bùa chú rồi sao? Sao còn có người đi trộm tóc của cô ta để yểm bùa chú nữa? Người này là ai?”

 

Dương Nghi đáp: “Là một người đàn ông, nhưng không phải là người đàn ông ở căn 303, vì lúc đó hẳn là ông ta đã chết rồi. Cũng không phải là con trai của ông lão căn 204, lúc đó hẳn là hắn ta vẫn chưa quay về. Càng không phải là bạn trai của Tiểu Kỳ, lúc đó hắn ta vẫn đang ở bên ngoài trốn Tiểu Kỳ. Vậy thì, chỉ có một khả năng, chính là Tiết Lập Hoành.”

 

Lận Tường cảm thấy vô cùng khó chịu: “Tiết Lập Hoành phát hiện ra chuyện của Cao Huyên và người đàn ông căn 303, không tin Cao Huyên bị chuyển dời bùa chú, nhưng hắn ta không thể chấp nhận được việc Cao Huyên yêu người đàn ông khác, vậy nên đã đi tìm tóc của Cao Huyên để yểm bùa chú lên người cô ta, muốn Cao Huyên quay lại yêu hắn ta, kết quả lại lấy nhầm tóc của Tĩnh Tĩnh?”

 

“Không phải.” Hạ Bạch lắc đầu, cậu lấy ra bức thư cuối cùng mà Tiết Lập Hoành đã viết cho Cao Huyên, chỉ vào câu nói đó: “Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho em!”

 

“Hắn ta không thể chấp nhận được việc Cao Huyên chọn một kẻ bất tài vô dụng như vậy để phản bội mình, đối với một kẻ tự cao tự đại như hắn ta, đây không chỉ là phản bội, mà còn là sỉ nhục. Bùa chú mà hắn ta hạ không phải là để Cao Huyên yêu hắn ta, một kẻ kiêu ngạo như hắn ta sao có thể dùng cách này để khiến Cao Huyên yêu mình được, hắn ta muốn trả thù Cao Huyên, bùa chú mà hắn ta hạ cho Cao Huyên nhất định là bùa chú gây tổn thương hoặc chết chóc gì đó, nhưng cuối cùng lại giáng xuống người con gái Tĩnh Tĩnh của Cao Huyên, vì thế nên Tĩnh Tĩnh mới chết.”

 

“Chắc là Tiểu Vĩ vẫn luôn ở bên cạnh Tĩnh Tĩnh, muốn cứu cô bé, vậy nên cũng bị thương.”

 

“Nói rất có lý.” Dương Nghi tán thành với suy đoán này.

 

Lận Tường hỏi: “Cậu bé chỉ bị thương thôi sao? Cậu bé không chết cùng à?”

 

“Nhìn bức ảnh này thì lúc cậu bé đưa tay về phía Tĩnh Tĩnh, phần thân trên đã nhấc lên, cánh tay cũng duỗi ra rất dài, trên đầu không có máu, trên người chỉ có bị dính máu của Tĩnh Tĩnh.” Hạ Bạch phân tích, nói: “Mọi người còn nhớ, sau khi chết, bà nội của cậu bé ở âm phủ vẫn luôn nói cháu mình bị đau chân không? Có lẽ cậu bé không chết, chỉ là bị gãy chân, thành người tàn phế thôi.”

 

Khi ở âm phủ bọn hắn đã biết được điều này. Những người đã khuất ở cõi âm đều quên đi những chuyện liên quan đến cái chết của mình, nhưng có những nỗi sợ hãi, một vài cảm xúc và cảm giác mãnh liệt vẫn còn đó.

 

Bà cụ ở căn 211 thường xuyên nhắc đến việc con trai con dâu đánh mình, luôn cảm thấy chân của cháu trai mình bị đau, lúc đó bọn hắn đã đoán cái chết của bà cụ và cậu bé có liên quan đến chân của nó.

 

Lận Tường hỏi: “Nếu cậu bé không chết ở đây, vậy cậu bé đã chết như thế nào?”

 

Không biết vì sao Lão Tiền lại thở dài, dường như đã hiểu ra điều gì đó.

 

Hạ Bạch lên tiếng: “Chờ tôi một chút.”

 

Tay cậu đang mò mẫm trong túi quần, mò mò một hồi thì móc ra một quỷ thủ máu me tùm lum, bên trong quỷ thủ đang nắm chặt một cái chai màu xanh lá cây.

 

“…….”

 

Hạ Bạch nhận lấy cái chai từ chỗ quỷ thủ, “Đây là thứ tìm thấy dưới gầm giường ở căn hộ 211, một chai thuốc trừ sâu.”

 

Lận Tường: “Ý cậu là……”

 

Lão Tiền lại thở dài, giọng ông nặng nề, nói: “Cậu không nghe Hạ Bạch nói sao? Sau khi bà cụ đó chết, chấp niệm ngưng tụ thành hai điểm, một là lo lắng cháu trai bị đau chân, hai là sợ con trai con dâu đánh đập. Trong nhật ký của Tĩnh Tĩnh có viết răng của bà cụ đã bị đánh cho rụng hết, ngày thường bà cụ bị đánh đập thê thảm như vậy, làm sao mà không sợ hãi cho được.”

 

“Chân của cháu trai bị gãy, trở thành người tàn phế, nếu để con trai con dâu biết được, còn đánh bà ta thành ra thế nào nữa? Đây đâu phải là chuyện có thể giải quyết chỉ bằng một trận đòn roi, bà ta sợ hãi, cũng không biết phải đối mặt với con trai như thế nào, vậy nên đã dứt khoát cùng cháu trai uống thuốc trừ sâu tự vẫn.”

 

“Có phải mọi người cảm thấy rất khó tin đúng không?” Lão Tiền nói: “Thực ra, đừng nói là trong trò chơi, ngoài đời thực cũng có những chuyện tương tự như vậy, thật đáng thương, người già, nhất là những người già không có con cái hiếu thảo là những người đáng thương nhất trên cõi đời này.”

 

Trong lòng Lận Tường cũng cảm thấy thật ngột ngạt, “Chị, không ngờ chị trẻ đẹp như vậy mà lại thấu hiểu và đồng cảm với người già đến thế, chị đúng là tiên nữ giáng trần.”

 

“…..”

 

Dương Nghi đang cúi đầu tìm kiếm thêm manh mối trên máy tính, cuối cùng cũng tìm thấy loại bùa chú mà Tiết Lập Hoành muốn yểm lên người Cao Huyên, nó nằm trong bản thảo của La Tư Phi, vợ hắn ta đã viết và dự định đăng tải lên mạng.

 

“Tôi biết Tiết Lập Hoành không phải là người tốt lành gì, nhưng không ngờ hắn ta lại ác độc đến vậy, lại dám yểm bùa chú khiến người tình trong mộng của mình bị vỡ tử cung, khiến cô ta đời đời kiếp kiếp không thể sinh con được, không xứng đáng làm phụ nữ nữa. Đàn ông mà, luôn cho rằng tử cung của phụ nữ là của họ, phải do họ nắm giữ.”

 

“Ngày nào cũng bắt tôi sinh con cho hắn ta, tôi nhất quyết không sinh, không biết hắn ta có muốn cho nổ tung bụng tôi không nhỉ, à, chắc là không đâu, dù sao thì hắn ta vẫn muốn tôi sinh cho hắn ta một đứa con trai danh chính ngôn thuận mà. Hahaha…..”

 

Tất cả mọi người đều im lặng, mãi một hồi lâu sau vẫn không ai nói được lời nào.

 

Lận Tường siết chặt nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Hắn, hắn ta nhất định sẽ không chết tử tế được!”

 

Hạ Bạch: “Hắn ta chết thật rồi.”

 

Lận Tường: “Hắn ta chết như thế nào? Cũng bị yểm bùa à?”

 

Lão Tiền lại thở dài lần thứ ba, nghĩ đến người phụ nữ đã hóa điên ở căn hộ 305, “Tôi đoán là bị người phụ nữ ở căn hộ 305 giết chết.”

 

Hạ Bạch: “Trên máy ảnh có máu, bản thảo ghi chép của La Tư Phi cũng dừng lại ở đây, tôi đoán La Tư Phi cũng bị giết khi Cao Huyên trả thù, có lẽ Cao Huyên đã xem đến đoạn này trong bản thảo, biết được nguyên nhân cụ thể cái chết của con gái mình, vậy nên đã hóa điên.”

 

Bản thảo trên máy tính dừng lại ở đây, dừng lại ở mấy chữ “hahaha”.

 

Bức ảnh cuối cùng cũng là cảnh cô bé nằm chết trong vũng máu.

 

Đoạn video cuối cùng, là cảnh cô bé và cậu bé cùng nhau ngồi trên sân thượng ngắm nhìn bầu trời, lúc đó có lẽ bọn nó còn chưa biết được chuyện gì sắp xảy ra.

 

Cậu bé hỏi cô bé: “Tĩnh Tĩnh, hôm nay trên trời có đại bàng không?”

 

Cô bé nhìn lên bầu trời một hồi lâu, sau đó nói: “Ừm, có đấy.”

 

Người quay video hình như cũng tò mò, cùng với hai đứa trẻ hướng ống kính lên bầu trời.

 

Xa xa, mấy ống khói thật lớn đang nhả ra những cột khói đen xì, cuồn cuộn bay lên trời, bầu trời âm u, mù mịt, chẳng có gì cả.

 

Cậu bé: “Wao! Thật sự có kìa!”

 

Cô bé cũng vui vẻ nói: “Đúng vậy, thật sự có kìa.”

 

Trong video vang lên một tiếng cười, tiếng cười rất gần, là tiếng cười của người quay video, dường như cô ta cũng cảm thấy buồn cười trước sự tự lừa dối của lũ trẻ, nhưng trong tiếng cười lại không hề có ý chế giễu.

 

Ống kính lại một lần nữa hướng lên bầu trời.

 

Trên bầu trời cao chỉ có những đám mây xám xịt, một chiếc máy bay bay ra từ trong đám mây đen.

 

“A!”

 

Tiếng hét thê lương, chấm dứt đoạn video trong khung hình rung lắc.

 

Ở đây không tìm thấy thêm manh mối nào nữa, bọn họ lại đến căn hộ 305, lần này là Lão Tiền gõ cửa.

 

Cao Huyên mở cửa cho ông, Lão Tiền đã nói: “Cô gái, là cô đã giết Tiết Lập Hoành, cô đã trả thù cho Tĩnh Tĩnh, đúng không?”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Không biết chữ nào đã chạm đến trái tim Cao Huyên, người phụ nữ vốn đã điên loạn, lúc nào cũng im lặng, bây giờ bỗng nhiên nước mắt tràn ra như vỡ đê, khóc đến mức không đứng thẳng người nổi, cô ta ngồi bệt xuống đất khóc đến tan nát cõi lòng.

 

Hạ Bạch đưa nhật ký và tranh vẽ của Tĩnh Tĩnh cho cô ta, “Xin lỗi.”

 

Bức tranh trên cùng là bức tranh vẽ cô bé và người mẹ ôm hoa bách hợp, ở một góc nhỏ trên bức tranh có dòng chữ “Tĩnh Tĩnh mãi yêu mẹ”.

 

Cao Huyên khóc đến mức môi run lên bần bật.

 

Cô bị chồng bạo lực gia đình mới dẫn con gái lén lút chuyển đến tòa chung cư này sống.

 

Hoàn cảnh ở tòa chung cư này quá tồi tàn, cô cảm thấy có lỗi với con gái mình rất nhiều, tối hôm đó cũng đã khóc rất nhiều.

 

Nhưng từ tận đáy lòng con gái cô lại không hề cảm thấy nơi này tệ, cho nên con bé cứ nghĩ mẹ mình khóc không phải vì chuyện này, là con bé đã hiểu lầm rồi.

 

Con bé đã đưa tay lau nước mắt cho cô, hôn lên má cô, an ủi cô, “Mẹ đừng khóc, không sao đâu, con sẽ mãi mãi, mãi mãi yêu mẹ.”

 

Phải rồi, con gái sẽ mãi mãi yêu cô, đứa con gái đã bắt đầu cứu rỗi cô ngay từ khi nó mới chào đời, tình yêu của con bé còn chưa đủ sao? Tại sao cô còn phải đi tìm kiếm tình yêu ở bên ngoài.

 

“Mẹ là nàng tiên xinh đẹp nhất trên đời này, trong trắng và xinh đẹp.”

 

Cô nào phải, cô chưa bao giờ là nàng tiên, cũng chưa bao giờ trong trắng, cô là kẻ thứ ba chen chân vào gia đình người khác, con gái cô ngay từ khi sinh ra đã phải chịu đựng những lời đàm tiếu.

 

Con gái mới là thiên thần của cô, con bé luôn mỉm cười, mọi thứ trong mắt con bé đều là truyện cổ tích.

 

Cao Huyên: “Hắn ta đáng chết! Bọn họ đều đáng chết! Cùng nhau xuống địa ngục đi! Đi, cùng nhau xuống địa ngục, đừng lên thiên đường quấy rầy con bé.”

 

Cả bốn người không đành lòng nhìn cô ta nữa, đồng loạt quay sang nhìn vào trong phòng.

 

Lúc này bọn hắn mới nhìn thấy, hóa ra bức tranh người mẹ hoa bách hợp kia được đặt trong một khung ảnh lớn, treo ngay ngắn trên tường. Khác với bức tranh vẽ trên giấy mà bọn hắn nhìn thấy, bức tranh này không có cô bé, chỉ có người mẹ, được vẽ tỉ mỉ hơn, nụ cười rạng rỡ giữa vườn hoa bách hợp trông càng thêm trong sáng, xinh đẹp, thật sự rất giống nàng tiên.

 

Bên cạnh là một tờ giấy khen, giải nhất cuộc thi “Họa sĩ nhí”.

 

“Cậu giấu bức tranh nào vậy?” Lúc rời khỏi căn hộ 305, Lão Tiền hỏi Hạ Bạch.

 

Ông tinh ý phát hiện ra Hạ Bạch không đưa hết tranh cho Cao Huyên, mà đã lén giấu một bức.

 

Hạ Bạch lấy từ trong túi ra bức tranh bị cậu nắm đến nhăn nhúm, chậm rãi vuốt phẳng.

 

Bức tranh ấy nhìn qua chỉ có một màu đen kịt, phần lớn đều bị tô đen, chỉ có ở góc dưới bên phải, một góc rất nhỏ, không hề gây chú ý, có khuôn mặt của một cô bé, giống như bị bóng tối ngợp trời đè nén đến mức không thở nổi, nó đang cố gắng thò đầu ra để hít thở, len lén, cầu cứu.

 

Hạ Bạch: “Hình như cô bé bị trầm cảm.”

 

Tất cả mọi người đều sững sờ.

 

Nhưng rõ ràng con bé luôn mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt luôn ngập tràn truyện cổ tích kia sáng biết bao nhiêu, từ trước cho đến giờ vẫn luôn là người an ủi mẹ mình.

 

Bọn họ lại nghĩ, đúng vậy, cô bé trong căn hộ 305 ở âm phủ không hề cười, cũng không hoạt bát, mà là hay khóc, cô bé đứng trong bóng tối, gặp ai cũng cầu xin người ta đi tìm mẹ cho mình.

 

……

 

Chung cư ở âm phủ, tầng hai.

 

Bà cụ ở căn hộ 211 đứng ở cầu thang kéo cháu trai đang định chạy lên tầng ba lại.

 

“Cháu muốn đi tìm Tĩnh Tĩnh!”

 

“Không được đi! Mau đi theo bà!”

 

Ông Vương ở căn hộ 204 nghe thấy tiếng động thì đi ra, hỏi: “Đi? Hai bà cháu định đi rồi sao?”

 

Bà cụ gật đầu, “Haizz, nhưng mà nó cứ nằng nặc đòi lên tầng ba, sống chết không chịu đi theo tôi.”

 

“Cháu muốn đưa Tĩnh Tĩnh đi cùng! Tĩnh Tĩnh vẫn đang đợi cháu! Tĩnh Tĩnh không đi cháu cũng không đi! Không đi không đi!”

 

“Ông xem kìa, cái tính khí này, sao còn nóng nảy hơn cả bố nó hồi nhỏ?” Bà cụ nói.

 

Lăng Trường Dạ đứng ở cửa lên tiếng: “Bà cứ để nó đi đi, không còn nguy hiểm nữa đâu.”

 

Bà cụ ngẩn người ra mấy giây rồi cuối cùng cũng buông tay.

 

“Tĩnh Tĩnh! Tĩnh Tĩnh! Tĩnh Tĩnh, anh đưa em đi tìm mẹ!” Cậu bé vừa gọi lớn vừa leo lên cầu thang, vì muốn cho Tĩnh Tĩnh nghe thấy sớm một chút, vậy nên cậu bé đã gọi to đến mức cả tòa chung cư đều nghe thấy, “Anh nhìn thấy đại bàng đến đón chúng ta rồi!”

 

“Giọng thì to y hệt bố nó hồi nhỏ.” Bà cụ nói, “Lão Vương, ông thấy có đúng không?”

 

Ông Vương gật đầu, “Ừ, tôi biết mà.”

 

Bà cụ như chìm vào hồi ức, “Ông biết đấy, con trai tôi là do một tay tôi nuôi lớn, hồi nhỏ nó nghe lời tôi lắm, suốt ngày bám lấy tôi, nói là nó yêu mẹ nhất…..”

 

Bà cụ như đang kể một câu chuyện còn dang dở, phía sau câu chuyện này đáng lẽ phải có một bước ngoặt chuyển hướng bắt đầu bằng chữ “vậy mà”.

 

Nhưng lại thôi, không nói nữa.

 

Cậu bé kéo cô bé ra khỏi bóng tối, nắm tay cô bé xuống dưới tìm đại bàng, ba người bọn họ cùng nhau rời khỏi tòa chung cư này.

 

Không lâu sau, đôi vợ chồng ở tầng bốn cũng chửi bới om sòm rồi bỏ đi.

 

Ông Vương nhìn bóng lưng của bọn họ, nói: “Đi rồi, đều đã đi hết rồi.”

 

“A, vẫn còn một người.” Ông lão không biết là đau lòng hay ngậm ngùi, “Căn hộ 308 vẫn chưa đi.”

 

Cuối cùng Hạ Bạch và mọi người đến căn hộ 308, điểm khởi đầu của câu chuyện.

 

Bà cụ Từ Mai ở căn hộ 308 đã qua đời từ lâu, thi thể đã phân hủy, nhưng vẫn mặc quần áo chỉnh tề nằm trên giường, bên cạnh bà là một ông lão, trông ông lão cũng sắp tắt thở rồi.

 

Nhìn thấy bọn họ, mắt ông lão chậm rãi đảo một vòng, khó khăn hỏi: “Bên ngoài, đã kết thúc rồi sao? Mọi chuyện.”

 

Lão Tiền là người đầu tiên bước đến bên cạnh ông, nói: “Kết thúc rồi, năm đó là ông đưa gã Thầy Luyện Bùa Ngải kia vào chung cư sao?”

 

“Là… là tôi.” Ông lão nói: “Lúc đó vừa đưa gã ta vào chung cư thì tôi đã….. đã hối hận rồi, nhưng mà, nhưng mà, tôi không khống chế được nữa. Mọi người, mọi người có biết, có biết ở đâu, ở đâu là Thầy Luyện Bùa Ngải được chào đón….. cuồng nhiệt nhất không?”

 

“Khu ổ chuột, nơi mà mọi thứ đều cầu mà không có được.”

 

“Khổ, khổ quá, sao, sao toàn là khổ sở thế này.”

 

Vợ chồng ông từ khi còn trẻ đã mất đi đứa con trai duy nhất, nỗi đau của kẻ đầu bạc tiễn người tóc xanh đã khiến bọn họ suýt nữa đã không thể nào vượt qua nổi, lúc đó bọn họ đã từng nghĩ, giá như có một vị đại sư lợi hại nào đó có thể giúp con trai bọn họ sống lại thì tốt biết mấy, nhưng mà không có.

 

May mà, may mà bọn họ đã vượt qua được.

 

Bao nhiêu năm qua, đã mấy chục năm rồi, bọn họ dựa vào nhau, dìu dắt nhau, sống nương tựa vào nhau mà đi qua những tháng ngày gian khổ ấy.

 

Nhưng mà, khi nhìn thấy bà ấy qua đời, ông lại không chịu đựng nổi nữa.

 

Là thật, làm sao cũng không thể chịu đựng nổi nữa, thế giới tối đen như mực, ông chẳng nhìn thấy gì, chẳng chạm vào được gì, cũng chẳng cảm nhận được gì, thỉnh thoảng lại có lúc ông không biết mình đang ở đâu.

 

Ông nhớ ra mình từng nghe nói ở chợ có một vị đại sư như vậy, ông bèn bất chấp tất cả mời đại sư ấy đến, muốn bất chấp tất cả, dù có phải hủy hoại cả thế giới này cũng được, ông cũng phải kéo bà ấy sống lại, mà vốn dĩ thế giới này đã chẳng còn liên quan gì đến ông nữa.

 

Nhưng khi nhìn thấy bà ấy nằm yên bình trên giường, ông đã hối hận.

 

Bỗng nhiên ông hiểu ra, bà ấy đang đợi ông. Bà ấy chỉ đi trước một bước để đợi ông mà thôi.

 

Tất nhiên là tên đại sư kia không vui, cãi nhau một trận với ông, lại bị một cậu bé nghe thấy, gã ta vẫn quyết định hành nghề ở trong tòa chung cư này.

 

Một khi đã bắt đầu thì không dừng lại được nữa, thanh niên, đàn ông, ông lão, phụ nữ……

 

Mấy hộ gia đình chết đi kia chỉ mới là sự khởi đầu, làm sao những người nghèo sống trong tòa chung cư bị bỏ hoang này chỉ có mấy nhà đó được.

 

Sau đó, bọn họ nhận ra đây là một Thầy Luyện Bùa Ngải tà ác, bọn họ nói gã ta cố tình phóng đại mong muốn và lời nguyền của bọn họ, bọn họ nói gã ta đã hại bọn họ.

 

Dưới sự dẫn dắt của Cao Huyên, bọn họ như phát điên mà giết chết gã ta, bọn họ đã dùng từng chiếc đinh sắt đóng chặt thi thể tà ác kia lên cây thánh giá.

 

Nhưng mà, đây nào phải là kết thúc.

 

Chỉ cần dục vọng còn tồn tại, chỉ cần con người còn tồn tại thì bùa chú sẽ vẫn mãi mãi còn ở đó.

 

“Cuối cùng, cuối cùng cũng kết thúc rồi.”

 

“Vậy thì, cuối cùng, tôi cũng có thể đi được rồi.”

 

…..

 

Cánh cửa căn hộ 308 cũng mở ra.

 

Bà cụ Từ Mai mỉm cười nắm tay ông lão bước ra, chậm rãi đi về phía trước.

 

Lão Vương ngẩn người nhìn ông lão mà tất cả bọn họ đều đoán là đã chết ở nhà, thì ra ông ấy vẫn còn sống.

 

Nhìn hai ông bà đi xuống cầu thang, lão Vương hỏi: “Hai người cũng định đi rồi sao?”

 

“Đúng vậy.” Từ Mai nói: “Chúng tôi đi đây.”

 

Hai ông bà nắm tay nhau, dìu dắt nhau, bước từng bước, từng bước một, bình an vô sự bước ra khỏi tòa chung cư này.

 

“Chỉ còn lại một mình tôi sao?” Lão Vương nói, nhìn những người mới đến đây.

 

Lăng Trường Dạ đã nhìn thấy một con đường ánh sáng phía sau hai ông bà, anh nói với lão Vương: “Chúng tôi cũng phải đi rồi.”

 

“À.” Lão Vương gật đầu, xoa xoa cổ tay, “Đi đi, đi thôi, ai cũng phải rời đi cả.”

 

Lúc đi theo Lăng Trường Dạ bước lên con đường ánh sáng, Dương Mi nhìn thấy lão Vương lại bắt đầu “nhìn trộm” trong tòa chung cư này, nhưng lần này ông không cần phải “nhìn trộm” nữa, bởi vì nơi này đã chẳng còn ai cả.

 

Hạ Bạch và mọi người cũng bước lên con đường ánh sáng rời đi.

 

Có một vấn đề, Lận Tường sắp rời khỏi trò chơi rồi mà vẫn chưa hiểu lắm, “Nhân vật chính của phó bản này là ai?”

 

Hạ Bạch quay đầu nhìn tòa chung cư cũ kỹ, u ám kia, “Tất cả mọi người ở đây, mỗi người bọn họ đều là nhân vật chính, là chúng sinh muôn loài.”

 

Thầy Luyện Bùa Ngải mặc đồ đen im lặng ngồi xếp bằng phía trước.

 

Một nam sinh đau khổ quỳ xuống cầu xin: “Muốn cô ấy mãi mãi ở bên cạnh tôi, yêu tôi đến chết cũng không đổi.”

 

Một người đàn ông tuyệt vọng quỳ xuống cầu xin: “Để cô ấy yêu tôi một chút, đừng mắng chửi tôi nữa.”

 

Một ông lão khúm núm quỳ xuống cầu xin: “Để nó thường xuyên đến thăm tôi, chỉ cần đến thăm tôi là được rồi.”

 

Một người đàn ông căm phẫn quỳ xuống cầu xin: “Khiến cô ta vỡ tử cung, đời đời kiếp kiếp không xứng đáng làm phụ nữ!”

 

Một người phụ nữ oán thù quỳ xuống cầu xin: “Khiến hắn ta bị liệt dương, đồ đàn ông bẩn thỉu, đời này đừng hòng dùng thứ bẩn thỉu đó nữa!”

 

Một ông lão lạnh lùng quỳ xuống cầu xin: “Khiến nó bị câm, khiến miệng nó đời này cũng đừng hòng nói ra lời nào phản bác tôi nữa.”

 

…….

 

Hết chương 87.

 

Chương 87: Chung Cư Đế Hào ( Phần kết )

Ngày đăng: 14 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên