Chương 87: Đánh Một Trận

Chương 87: Đánh Một Trận

 

Nhắc đến thiết bị y tế, người đầu tiên Diệp Quân Hành nghĩ tới chính là Quý Nam Tinh. Hình như gia đình nhà họ Quý có công ty dược phẩm, cho dù không sản xuất thiết bị thì chắc hẳn cũng có vài mối quan hệ trong ngành.

 

Quý Nam Tinh không ngờ chuyện của Cát Kỳ lại có diễn biến tiếp theo. Cậu từng nói rằng hôm ấy nhìn thấy trên người Cát Kỳ có hồng quang mang theo hung sát của mạng người, cậu còn tưởng vì mình gặp Cát Kỳ sớm nên đã ngăn chặn được khả năng hắn ta giết người, không ngờ là hắn ta đã từng gây án ở nước ngoài rồi.

 

Sau khi nhận được điện thoại của Diệp Quân Hành, Quý Nam Tinh đã đến Cục Quản lý một chuyến để gặp Hướng Chu.

 

Nhờ được hương phù nuôi dưỡng, hồn phách của Hướng Chu đã ngưng tụ đến mức có thể chạm vào vật dương để lật giở trang sách. Chấp niệm trên người cậu ấy lại càng mạnh mẽ hơn, mạnh đến độ cho dù cậu ấy có bằng lòng được siêu độ để đầu thai, thì khi xuống âm phủ cũng phải mất một khoảng thời gian không ngắn để tiêu tán oán khí bất cam trên người, rồi mới có thể chuyển thế.

 

Hỏi rõ yêu cầu của Hướng Chu xong, Quý Nam Tinh im lặng một lúc. Một chấp niệm thuần túy đến vậy, lần trước cậu gặp là ở Mân Sơn.

 

Lần đó, sư phụ dẫn cậu đi ngang qua Mân Sơn, thấy rất nhiều người đang lùng sục khắp núi. Hỏi ra mới biết có một nhóm người leo núi bị mất tích, đến nay đã gần năm ngày. Lực lượng cứu hộ của chính phủ và đội tìm kiếm do gia đình thuê đã gần như lật tung cả ngọn núi lên mà vẫn không tìm thấy ai.

 

Sư phụ cậu cho rằng đã gặp rồi thì tiện tay giúp một phen. Sau khi có được ngày sinh tháng đẻ của một người trong nhóm, sư phụ liền dẫn cậu vào núi tìm người.

 

Vào trong rồi mới phát hiện, hóa ra những người đó không ra được, đội cứu hộ cũng không tìm thấy là vì họ đã gặp phải quỷ đả tường.

 

Mà nguyên nhân khiến bọn họ gặp quỷ đả tường là linh hồn của một người lính, một người lính nhỏ đã hy sinh trên chiến trường. Anh không biết mình đã chết, thiết bị vô tuyến cũng không dùng được. Để gửi thông tin tình báo đi, anh và một tiểu đội định băng qua Mân Sơn, kết quả lại gặp phải hỏa lực không kích của địch.

 

Chấp niệm phải truyền tin tình báo quá mạnh mẽ, đến lúc chết rồi mà trong lòng anh vẫn canh cánh nhiệm vụ chưa hoàn thành. Vì vậy, cả âm hồn cứ vật vờ lang thang trên đỉnh núi, anh muốn đi ra khỏi Mân Sơn, muốn gửi tin tình báo quan trọng đi.

 

Cho đến khi anh gặp được nhóm người leo núi kia.

 

Vì lang thang đã lâu nên hồn phách của người lính nhỏ không ổn định, thần trí cũng chẳng minh mẫn. Nhưng anh đã nghe thấy tiếng người, nghe thấy thứ ngôn ngữ quen thuộc.

 

Thần hồn người lính nhỏ mờ mịt, không phân biệt được hoàn cảnh hiện tại, anh chỉ biết mình phải ra khỏi Mân Sơn. Anh gặp được người dân đi lạc vào núi, mà anh là lính, sứ mệnh khoác lên mình bộ quân phục ấy chính là bảo vệ nhân dân. Vì vậy, anh đã xếp nhóm người leo núi vào lãnh địa của mình để bảo vệ, sợ họ bị kẻ địch phát hiện.

 

Kết quả không ngờ lại kéo họ vào quỷ đả tường.

 

Sư phụ cậu đã phá giải quỷ đả tường, đưa đội leo núi sắp chết đói ra khỏi núi, sau đó đưa âm hồn của người lính trẻ ấy đến nhà tưởng niệm, tìm thấy bức tường vinh danh thuộc về liên đội của anh. Người lính nhỏ đó vẫn đứng ngây ngốc trước bức tường tưởng niệm, trong mắt anh, nơi anh đang đứng vẫn là ngọn núi không tài nào thoát ra được.

 

Mãi cho đến khi sư phụ cậu lên tiếng: “Chúng tôi đã nhận được tin tình báo rồi, nhiệm vụ của cậu đã hoàn thành. Chúng ta thắng rồi!”

 

Ánh mắt người lính từ trống rỗng dần trở nên trong sáng, anh ngỡ ngàng nhìn bức tường vinh danh, lẩm bẩm lặp lại: “Nhiệm vụ hoàn thành, chúng ta… thắng rồi?”

 

Sư phụ gật đầu: “Đúng vậy, chúng ta thắng rồi, có thể về nhà rồi, mọi người đều có thể về nhà rồi.”

 

Quý Nam Tinh nhìn thần trí của âm hồn người lính nhỏ ngày một tỉnh táo, trước tiên anh cười lớn, sau lại khóc to. Anh không biết chữ, nhưng vẫn không kìm được mà đưa tay lên, muốn chạm vào những cái tên trên bức tường vinh danh.

 

Sư phụ cậu cứ đứng bên cạnh, đọc từng cái tên trên đó, nơi ấy có những người đồng đội thân quen của anh.

 

Giữa những cái tên quen thuộc ấy, người lính nhỏ nhoẻn miệng cười. Nhiệm vụ của anh đã hoàn thành, có thể về nhà rồi.

 

Quý Nam Tinh nhìn người lính nhỏ tên Gia Trụ ấy giơ tay chào theo kiểu nhà binh, rồi từ từ tan biến trong ánh nắng.

 

Đó là lần đầu tiên cậu tiếp xúc với một chấp niệm thuần túy đến thế. Chấp niệm mạnh mẽ nhường ấy lại không phải vì bản thân mình. Sau khi đã chứng kiến quá nhiều chấp niệm về hận thù, oán trách, hay thậm chí là tình yêu, thì chấp niệm của Gia Trụ khó lòng không khiến cậu xúc động.

 

Chỉ là, lúc ấy cậu còn nhỏ, chưa thực sự thấu hiểu.

 

Sư phụ nói với cậu, đó là tín ngưỡng của một thời đại.

 

Sau này, Quý Nam Tinh gần như chưa từng gặp lại chấp niệm nào như vậy nữa. Không ngờ nhiều năm trôi qua, cậu lại được thấy điều đó trên người Hướng Chu. Tuy nó khác với sự hy sinh cống hiến của Gia Trụ, nhưng lại rất tương đồng.

 

Quý Nam Tinh nhìn Hướng Chu rồi nói: “Anh đưa cho tôi một bản kế hoạch chi tiết, bao gồm cốt lõi nghiên cứu, phương hướng, hiện tại đang bị gián đoạn ở bước nào, triển vọng đầu tư sau này ra sao. Tôi sẽ tìm chuyên gia đến để đánh giá, rồi mới quyết định xem nên mua lại thành quả của anh với giá nào. Nhưng có một điều tôi phải nói trước, thời đại tiến bộ rất nhanh, nghiên cứu của hai năm trước liệu bây giờ còn giá trị hay không, điều này phải xem báo cáo đánh giá mới biết được. Còn về phần bồi thường cho gia đình anh, bên tôi có thể cung cấp miễn phí cho anh một đội luật sư để giúp anh kiện tụng, chí ít thì cũng sẽ không để bố mẹ anh về già không nơi nương tựa.”

 

Bản thân Hướng Chu cũng hiểu rõ sự thay đổi của thời đại. Thời gian của cậu ấy đã dừng lại hai năm, nhưng cậu ấy vô cùng tự tin vào thành quả nghiên cứu của mình. Chỉ có điều, bản kế hoạch mà Quý Nam Tinh nói lại khiến cậu ấy có chút khó xử.

 

“Tôi đã là một con ma rồi, hình như không viết được kế hoạch đâu.”

 

Quý Nam Tinh lấy ra hương và phù đã chuẩn bị sẵn, cùng một cây bút chuyên dụng đã làm cho Tạ Phán Nhi trước đây: “Dưỡng hồn cho tốt là viết được thôi. Anh cứ nói cho tôi biết hướng nghiên cứu cụ thể của anh trước, để tôi còn tìm đội ngũ chuyên nghiệp đến đánh giá bản kế hoạch.”

 

Đôi mắt Hướng Chu lập tức sáng lên: “Dưỡng hồn tốt là viết được ư? Vậy có nghĩa là tôi có thể tiếp tục nghiên cứu của mình sao?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Khó lắm. Anh viết được không có nghĩa là anh có thể tiếp tục nghiên cứu. Nghiên cứu cần phải thử nghiệm liên tục. Anh có thể đọc sách, viết chữ, nhưng việc tiếp xúc với những thứ khác sẽ không ngừng làm tiêu hao hồn phách của anh. Âm dương cách biệt, không dễ dàng vượt qua như vậy đâu.”

 

Rất nhiều thứ không thể chỉ dựa vào trí óc là được, chúng đòi hỏi phải tính toán và thử nghiệm không ngừng, phải liên tục tiếp xúc với các thiết bị thí nghiệm.

 

Nếu không thì rất nhiều nhà khoa học có chấp niệm chưa tan, đến chết vẫn không nỡ từ bỏ công trình nghiên cứu của mình, chỉ hận đời người không thể có thêm trăm năm để cống hiến nhiều hơn cho tổ quốc, cho nhân dân và cho khoa học.

 

Giống như những âm hồn đang làm việc tại Cục Quản lý, họ trông như đã vượt qua ranh giới âm dương để tiếp tục làm việc trong thế giới người sống, nhưng công việc của họ thường rất đơn giản, chỉ cần vận động trí não một chút và không cần tiếp xúc quá nhiều với vật phẩm dương gian.

 

Ánh sáng trong mắt Hướng Chu tức thì vụt tắt. Trước đây, khi thấy ở Cục Quản lý vẫn có người chết đi rồi mà vẫn làm việc như lúc còn sống, trong lòng cậu ấy thực ra đã nhen nhóm một ý niệm.

 

Nhưng hôm nay, lời nói của Quý Nam Tinh lại khiến trái tim đang rộn ràng của cậu ấy một lần nữa chìm vào tĩnh lặng. Quả nhiên, người chết đã thành ma rồi thì vẫn khác với người sống.

 

Gia đình nhà họ Quý hoạt động trong lĩnh vực nghiên cứu và phát triển dược phẩm, đối với thiết bị y tế chỉ là có liên quan một chút. Nhưng sau khi bản báo cáo được đưa cho anh cả, không lâu sau anh cậu đã thành lập một tổ chuyên án.

 

Hướng nghiên cứu của Hướng Chu không phải là các thiết bị quy mô lớn. Nếu là thiết bị lớn, với điều kiện của nhà họ Quý trong lĩnh vực này thì đúng là không kham nổi, nhưng nếu chỉ là vài món nhỏ thì lại không thành vấn đề.

 

Quan trọng là, cốt lõi nghiên cứu của Hướng Chu là sự kết hợp giữa thiết bị y tế và trí tuệ nhân tạo. Những thứ này thực ra đã có trên thị trường, ví dụ như robot hướng dẫn thông minh trong bệnh viện.

 

Trí tuệ nhân tạo mà Hướng Chu nghiên cứu chủ yếu thuộc mảng phân tích hình ảnh y khoa. Những thứ quá cụ thể thì Quý Nam Tinh cũng không rành, tóm lại là nghe anh cả nói có thể đầu tư nghiên cứu, cậu liền giao việc này cho người chuyên môn xử lý. Còn việc liên lạc giữa đội ngũ nghiên cứu và Hướng Chu thì luôn được thực hiện qua mạng.

 

Ngoại trừ vài thành viên cốt cán được Quý Nam Tinh đưa đi gặp trực tiếp Hướng Chu, các thành viên khác trong nhóm đều không biết tổ nghiên cứu của họ còn có một thành viên là hồn ma.

 

Chuyện kiếm tiền cũng không phải hôm nay bắt đầu thì ngày mai đã có lãi, đây có thể là một khoản đầu tư dài hạn, nhưng tiền mua đứt bản quyền thì rất nhanh đã được chuyển cho bố mẹ Hướng Chu.

 

Cục Quản lý đã liên lạc với bố mẹ Hướng Chu để họ đích thân đến làm thủ tục. Bố mẹ Hướng vẫn chưa rõ tình hình ra sao, chỉ nghe nói có liên quan đến con trai mình nên đã vội vã vượt ngàn dặm chạy đến.

 

Nhìn những chồng tài liệu mà mình chẳng hiểu gì, ông bà Hướng mặt mày ngơ ngác. Mãi cho đến khi họ được đưa vào một căn phòng nhỏ, Diệp Quân Hành mới đến và mở thiên nhãn cho hai người.

 

Nhìn thấy con trai, ba mẹ Hướng không hề sợ hãi. Thực ra trong lòng hai người cũng đã sớm chuẩn bị tâm lý. Con trai mất tích đã hai năm, nếu nó còn sống thì không thể nào không trở về. Họ vẫn không từ bỏ là vì không dám từ bỏ, một khi đã buông xuôi, sợi dây tinh thần căng cứng trong lòng sẽ đứt phựt mất.

 

Giờ đây khi nhìn thấy hồn ma của con trai, tiếng khóc của hai ông bà vừa tuyệt vọng lại vừa bi thương.

 

Hướng Chu quỳ trước mặt bố mẹ. Hồn ma rất khó rơi lệ, nhưng khi nhìn cha mẹ già nua, tuổi chưa đến năm mươi mà vì chuyện của mình đã phải bôn ba vất vả đến độ trông như ông bà lão sáu, bảy mươi tuổi, từng giọt lệ quỷ đã rơi xuống từ khóe mắt Hướng Chu.

 

Lý Tử Minh, thành viên đội ba vẫn còn trong giai đoạn tân binh, tuổi đời cũng còn trẻ, nhìn cảnh ba người âm dương cách biệt trong phòng mà lặng lẽ lau nước mắt: “Ít nhất họ còn được gặp nhau một lần, cũng coi như viên mãn rồi.”

 

Liêu Tân Chính là một lão làng nên đã quen với những chuyện thế này, khoanh tay trước ngực: “Viên mãn cái gì mà viên mãn. Vất vả lắm mới nuôi con khôn lớn thành tài, cha mẹ thì tốt, con cái cũng ngoan, thế mà lại vì lòng tham của kẻ khác mà chôn vùi cả một đời. Nếu tôi là Hướng Chu, tôi có thể giết cả nhà cái thằng họ Cát kia.”

 

Anh ta vừa dứt lời, đội trưởng đội một Mộ Xuân đã vỗ một phát vào gáy anh ta: “Làm một thiên sư có thể đồng cảm, nhưng không thể cực đoan như vậy.”

 

Liêu Tân Chính lè lưỡi, đợi đội trưởng Mộ đi rồi mới quay sang nhìn Quý Nam Tinh bên cạnh: “Dự án đó nhà em mua thật đấy à? Là làm từ thiện hay thật sự có tiềm năng phát triển vậy?”

 

Chuyện nhà họ Quý làm từ thiện, một bộ phận người trong Cục Quản lý của họ đều biết, đặc biệt là những người thỉnh thoảng có qua lại với Quý Nam Tinh thì ít nhiều cũng có nghe qua.

 

Quý Nam Tinh đáp: “Chắc là có tiềm năng phát triển đấy. Anh trai em kiếm tiền ra kiếm tiền, từ thiện ra từ thiện.”

 

Anh trai cậu là vậy đấy, mang trong mình thủ đoạn thâm sâu của một nhà tư bản, lúc cần kiếm tiền thì sẽ không nương tay, nhưng lúc làm từ thiện cũng sẽ không vì chút tiền ấy mà đánh mất lương tâm.

 

Vậy nên, thành quả của Hướng Chu hẳn là thật sự có giá trị nghiên cứu.

 

Lý Tử Minh thở dài một tiếng: “Thật đáng tiếc.”

 

Một người vốn dĩ có thể có một tương lai tươi sáng, thật quá đáng tiếc.

 

———–

 

Lúc Quý Nghiên Đình nghe được chuyện này thì Cát Kỳ đã bị kết án rồi. Mấy chục năm tù, coi như cả đời này xong.

 

Trong cuộc gọi video, mẹ Quý vẫn còn sợ hãi vỗ ngực: “Ai mà ngờ được đó lại là một tên sát nhân cơ chứ, đáng sợ quá. Con bé nhà họ Đào kia còn bị hắn ta hủy dung nữa, nghe nói con bé đó biết mình bị hủy dung rồi thì mấy lần đòi tự tử, đúng là tạo nghiệt mà.”

 

Quý lão tam khẽ hừ lạnh một tiếng: “Cô ta mà cũng đòi tự tử ư? Chẳng qua là làm màu làm mè thôi. Cái loại người ngày thường ăn nói không biết giữ mồm giữ miệng, đây cũng là nghiệp chướng của cô ta.”

 

Đào Oản không chỉ ăn nói bừa bãi, mà con người cô ta còn rất xấu tính. Thời đi học không ít lần bắt nạt người khác, vì ngứa mắt Quý Nghiên Đình nên thậm chí còn tung tin đồn nhảm.

 

Nhưng nhà họ Quý cũng không phải dạng dễ chọc. Sau khi điều tra ra ngọn nguồn tin đồn, họ đã cho nhà họ Đào một bài học nhớ đời. Bố Đào thậm chí còn lôi Đào Oản đến nhà họ Quý, đánh cho một trận ngay trước mặt mọi người. Cảnh tượng một chiếc răng bay ra khỏi miệng Đào Oản, đến giờ Quý Nguyên Đình vẫn còn nhớ.

 

Có điều, chuyện này Quý Nam Tinh không biết. Lúc đó cậu đang theo sư phụ vào núi bắt ma, sau khi về cũng không ai kể cho cậu nghe. Mấy chuyện bực mình này họ cũng không muốn làm Quý Nam Tinh mất vui. Phải biết rằng, thằng nhóc này từ nhỏ đã có một tinh thần trách nhiệm khó hiểu, mới hai ba tuổi đã biết bảo vệ mẹ, bảo vệ chị gái rồi.

 

Nếu cậu mà biết Quý Nghiên Đình bị Đào Oản tung tin đồn nhảm, e là sẽ không nhịn được mà hạ chú nguyền rủa người ta luôn.

 

Từ sau lần đó, Đào Oản không dám gây sự với Quý Nghiên Đình nữa, nhưng thù oán trong lòng chắc chắn là có. Hễ có tin đồn ai đó thích Quý Nghiên Đình, thì không lâu sau người đó sẽ trở thành bạn trai của Đào Oản, rồi quen nhau chẳng được bao lâu thì sẽ bị cô ta đá.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Cho nên lần này, sau khi nhà họ Quý từ chối nhà họ Cát, rồi ngay sau đó có tin Cát Kỳ qua lại với Đào Oản, Quý Nguyên Đình chẳng thấy có gì lạ.

 

Chỉ là không ngờ, lần này lại vớ phải một kẻ biến thái.

 

Mẹ Quý lại dặn dò con gái qua video một lúc lâu, bảo cô nhất định phải chú ý an toàn, dặn đi dặn lại mãi rồi mới cúp máy.

 

Quý Nghiên Đình nhìn sang cậu ba nhà họ Quý: “Mặt của Đào Oản thật sự không hồi phục được à?”

 

Quý Nguyên Đình lắc đầu: “Mặt bị đâm thủng rồi thì hồi phục kiểu gì nữa, cấy da cũng không thể trở lại như xưa được.”

 

Quý Nam Tinh đang ngồi trên sofa bên cạnh quay đầu nhìn anh chị mình: “E là cái cô Đào Oản kia lại càng hận chị hai hơn nữa.”

 

Quý Nghiên Đình mỉm cười, cũng không mấy bận tâm: “Hận thì cứ hận thôi, chị có bao giờ làm gì cô ta đâu, mà bao nhiêu năm nay rồi cô ta vẫn cứ hận chị.”

 

Quý Nam Tinh nhắc nhở: “Vẫn nên cẩn thận một chút, ai biết được lúc hận đến cùng cực rồi có làm ra chuyện gì mất lý trí không.”

 

Quý Nghiên Đình nhéo má Quý Nam Tinh: “Biết rồi, ông quản gia nhỏ. Sao hôm nay lại về thế, cậu bạn thân của em không đi cùng à?”

 

Nghĩ đến cái tên mà sau lưng chỉ thiếu điều mọc thêm một cái đuôi, Quý Nam Tinh bật cười: “Cuối tuần nghỉ rồi thì việc gì phải kè kè bên nhau nữa.”

 

Tuy Tiêu Dã rất không muốn, lúc sáng đi còn lần khần mãi, nhưng ông nội từ Hải Thành về, phải đi dự lễ mừng thọ tám mươi tuổi của một người bạn chiến hữu cũ. Con trai con dâu không ở bên cạnh, cháu trai lớn thì phải đi làm, người duy nhất rảnh rỗi chỉ có cậu cháu trai út, thế nên Tiêu Dã không muốn đi cũng phải đi.

 

Quý Nam Tinh ở nhà nói chuyện nhà họ Đào và nhà họ Cát, còn Tiêu Dã ở tiệc mừng thọ của bạn ông nội, nghe được cũng là chủ đề về nhà họ Đào và nhà họ Cát.

 

Giới thượng lưu ở thành phố Ngọc Lan nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Bạn chiến hữu cũ của ông nội hắn họ Thích, chỉ có ông cụ Thích là quân nhân về hưu, còn con trai con gái ông đều làm kinh doanh, nên người đến dự tiệc mừng thọ đương nhiên cũng không ít.

 

Chuyện trong giới kinh doanh lan truyền rất nhanh, sau khi Cát Kỳ bị kết án, chủ đề này liền được bàn tán khắp nơi.

 

Tiêu Dã tuổi không lớn, nhưng ngoại hình lại nổi bật, vai rộng chân dài đã lờ mờ có được vóc dáng của một người đàn ông trưởng thành. Dù mới mười sáu tuổi, nhưng mặc vest vào thì phải gọi là đẹp trai hết sảy.

 

Vì hắn rất ít khi xuất hiện ở những nơi thế này, nên được xem là gương mặt lạ. Không ít người tò mò, lại vì hắn quá đẹp trai nên không nhịn được muốn đến gần bắt chuyện.

 

Tiếc là Tiêu Dã chẳng thèm để ý đến ai, một vài người thấy mất hứng nên cũng tản ra nói chuyện với nhau.

 

Lúc này, hắn đang cầm ly sâm panh ngọt đứng trong khu vườn nhỏ, nghe người khác bàn tán chuyện nhà họ Cát. Ban đầu chỉ nghe cho qua chuyện, nội tình vụ này hắn là người rõ hơn ai hết, nghe vài câu liền chẳng còn hứng thú.

 

Nhưng chẳng biết thế nào mà chủ đề lại chuyển sang Quý Nghiên Đình. Có một gã trông mặt mũi đã bị rượu chè gái gú bào mòn cười khẩy: “Biết đâu là do kinh nghiệm tình trường dày dặn, nên mới liếc mắt một cái đã nhận ra cái thằng họ Cát không phải loại tốt đẹp gì. Mấy người còn thật sự coi đại tiểu thư nhà họ Quý là tiên nữ thanh cao đấy à? Loại phụ nữ này ngoài mặt ra vẻ đoan trang thế thôi, loại đó tôi gặp nhiều rồi, nghe nói từ hồi cấp ba cô ta đã có bạn trai, nhà lại có tiền, sau lưng không biết còn trác táng đến mức nào nữa.”

 

Những người bên cạnh có kẻ hùa theo, có người im lặng. Những người có làm ăn với nhà họ Quý thì không tiện lên tiếng, những người không có làm ăn, cũng chẳng quen biết Quý Nghiên Đình, mà hùa theo thế này thì có hơi hạ thấp bản thân.

 

Nhưng cũng không thiếu những kẻ đầu óc không tỉnh táo, không phân biệt được hoàn cảnh, có lẽ là do “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, càng nói càng tục tĩu.

 

Tiêu Dã uống cạn ly sâm panh, đặt ly xuống rồi tiến về phía đám người đang nói chuyện rôm rả nhất.

 

Vóc dáng của hắn ở một thành phố phương Nam thế này quả thực được coi là cao ráo. Lúc không cười, gương mặt lạnh lùng lại toát ra khí thế vô cùng áp đảo. Đám người đang trò chuyện thấy hắn bước tới, ai nấy đều không khỏi im bặt.

 

Một trong số đó lúc nãy theo bố mẹ đi chào hỏi chủ nhà đã từng gặp Tiêu Dã, biết ông nội hắn là ai, bèn chủ động nịnh nọt: “Tiêu thiếu gia.”

 

Tiêu Dã không thèm liếc người nọ lấy một cái, trực tiếp giơ tay tóm lấy kẻ ăn nói bẩn thỉu nhất, xách người lôi về phía đài phun nước nhỏ như xách một con gà con.

 

Lực tay hắn cứng như gọng kìm, người bị hắn tóm lấy căn bản không thể giãy ra được.

 

Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Tiêu Dã ấn thẳng đầu người kia xuống hồ phun nước.

 

Kẻ bị hắn ấn xuống đương nhiên là ra sức giãy giụa, giống như một con rùa, cả tay chân đều vẫy vùng mà vẫn không lật lại được.

 

Tiêu Dã ấn vài giây rồi lại nhấc lên cho gã thở, sau đó lại ấn xuống. Lặp lại vài lần như vậy rồi hắn mới tiện tay quăng người lên bãi cỏ.

 

Người nằm dưới đất ướt sũng, còn Tiêu Dã cũng chẳng khá hơn là bao, chiếc áo sơ mi trắng dính nước áp vào người, mái tóc được tạo kiểu cũng đang nhỏ nước tong tỏng.

 

Nhìn kẻ đang sặc nước trên đất mà vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Tiêu Dã lạnh lùng cởi cúc tay áo đã ướt đẫm, rồi từ từ xắn tay áo lên.

 

Đợi kẻ kia ho sặc sụa xong, định bò dậy chửi bới, thì Tiêu Dã liền đấm mạnh vào mặt hắn ta.

Gã kia suýt nữa thì bị đánh bay ra ngoài, máu tươi lẫn với một chiếc răng bị phun ra bãi cỏ.

 

Những người xung quanh lập tức kinh hô, sợ hãi lùi lại phía sau, hoàn toàn không hiểu tại sao lại đột nhiên đánh nhau.

 

Có người vội chạy đi gọi người, có người định lên can ngăn, nhưng nhìn vóc dáng và thân hình của Tiêu Dã, lại nhìn cơ bắp trên cánh tay đã xắn lên của hắn, lại không dám tiến lên.

 

Tiêu Dã đấm cho tên rác rưởi dưới đất một cú rồi thu tay lại, đứng thẳng người nhìn xuống từ trên cao: “Miệng bẩn thì phải rửa cho sạch. Tôi tên Tiêu Dã, hoan nghênh anh đến báo thù. Sau này mà để tôi nghe được anh bàn tán về nhà họ Quý thêm một câu nào nữa, tôi sẽ nhổ từng chiếc răng của anh ra.”

 

Nói xong, Tiêu Dã nhấc chân, trực tiếp giẫm lên bụng gã mà đi qua. Đồ rác rưởi.

 

Đánh người xong, hắn đi thẳng vào trong nhà, thấy ông nội đang nói chuyện với người khác, bộ dạng hắn ướt như chuột lột, bước tới.

 

Ông cụ Tiêu nhìn thấy dáng vẻ này của thằng cháu nhà mình, mắt lập tức trợn tròn: “Cháu đi làm gì thế hả, lớn tướng rồi mà còn ngã xuống nước được à?”

 

Tiêu Dã tỉnh bơ như thể hôm nay trời đẹp quá: “Cũng không có gì, chỉ là đánh một tên miệng thối thôi.”

 

Nói xong, hắn nhìn về phía ông cụ Thích, nhân vật chính của ngày hôm nay, rồi cười nói: “Cháu xin lỗi ông Thích, cháu cũng không muốn gây sự trong tiệc mừng thọ quan trọng của ông đâu, nhưng cái thằng cha đó miệng mồm bẩn thỉu quá, nói xấu sau lưng con gái nhà người ta, cháu nghe mà không nhịn được. Để không làm các ông ngứa mắt chướng tai, cháu lăn đây, lăn ngay đây ạ.”

 

Tiêu Dã nói xong liền chạy biến ra ngoài như một cơn gió.

 

Ông cụ Tiêu vẫn còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, bèn nhìn sang người bạn chiến hữu cũ: “Nó vừa bảo nó làm gì cơ?”

 

Ông cụ Thích cười nói: “Hình như là đánh người thì phải?”

 

Ông cụ Tiêu lập tức xù lông, tức đến mức râu ria cũng dựng đứng cả lên: “Thằng nhóc thối này! Một ngày không gây họa cho tôi là nó ngứa da ngứa thịt mà!”

 

Ông cụ Thích phá lên cười ha hả. Trong nhà có một đứa cháu trai láu cá có thể chọc người ta tức điên lên như vậy, vui biết bao nhiêu.

 

Còn về kẻ bị đánh kia, căn bản không thể làm ầm ĩ đến tận tai ông cụ Thích được. Đừng nói là gã bị đánh vì bàn tán về thiên kim nhà họ Quý, mà ngay cả người đánh gã, gã cũng không dám đắc tội.

 

Tiêu Dã vừa về đến nhà thì anh trai hắn cũng về tới. Hắn còn tưởng anh trai không biết chuyện, liền cầm túi xách định đi ra ngoài: “Em đi tìm Tinh Tinh đây, bái bai.”

 

Tiêu Tụng lạnh giọng nói: “Em quay lại đây cho anh!”

 

Tiêu Dã quay đầu lại: “Gì thế anh?”

 

Tiêu Tụng nhìn hắn: “Hôm nay em đánh người à?”

 

Tiêu Dã trợn tròn cả mắt: “Anh nhận được tin nhanh thế? Anh gắn camera theo dõi trên người em đấy à?”

 

Tiêu Tụng: “Ông nội gọi thẳng đến cho anh rồi đây này.”

 

Tiêu Dã: “Em có chừng mực mà, là cái tên đó đáng đánh. Anh không biết tên đó nói năng bẩn thỉu đến mức nào đâu!”

 

Không đợi Tiêu Dã tự bào chữa, Tiêu Tụng hơi nheo mắt lại nhìn hắn: “Em thích Quý Nghiên Đình à?”

 

Tiêu Dã thiếu chút nữa thì nghẹn thở, ho sặc sụa: “Anh nói bậy bạ gì thế! Đó là chị gái của Tinh Tinh mà! Có người nói xấu chị của cậu ấy ở bên ngoài, chẳng lẽ em lại cứ thế làm ngơ được à, vậy thì em thành loại người gì chứ!”

 

Tiêu Tụng dò xét nhìn hắn: “Chỉ có vậy thôi?”

 

Tiêu Dã không phục trừng mắt lại: “Chứ còn gì nữa! Chuyện này mà đổi lại là anh nghe thấy, anh nhịn được mà không cho tên đó một bài học à?”

 

Lúc này Tiêu Tụng mới ung dung cởi bộ đồng phục thẳng thớm trên người ra: “Anh chỉ muốn nói là, nhà chúng ta rất thoáng. Nếu em thật sự thích, cho dù con bé có lớn hơn em mười hai tuổi, hồi nhỏ còn từng thấy em thay tã, thì nhà chúng ta cũng không phải là không chấp nhận được. Nếu em có ý đó thì cứ mạnh dạn nói thẳng, đừng có giấu giếm.”

 

Tiêu Dã lập tức nhìn Tiêu Tụng như gặp phải ma: “Anh bị thần kinh à?!”

 

Nói xong liền xách túi chạy ra ngoài. Chạy được nửa đường lại chạy ngược vào, hung hăng cảnh cáo: “Anh đừng có nói lung tung mấy lời đó, chuyện này tuyệt đối không thể nào! Mấy lời này mà đồn ra ngoài thì em chẳng bị ảnh hưởng gì, nhưng ảnh hưởng đến con gái nhà người ta thì không tốt đâu. Đó là chị gái của Tinh Tinh đấy! Nếu để cho Quý Náo Náo biết được thì cậu ấy sẽ giết em mất! Anh đừng có nói bậy đấy nhé! Không thì em mách chị dâu là anh giấu quỹ đen cho xem!”

 

Trước khi chiếc gối ôm bị ném ra, Tiêu Dã đã ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Chạy xa rồi mà vẫn còn sợ hãi, anh trai hắn đúng là có bệnh, dọa chết người ta rồi, đồ thần kinh!

 

Ném gối ôm xong, Tiêu Tụng lại tự mình đi ra cửa nhặt lên. Chẳng phải là anh lo lắng thiếu niên mới lớn vừa biết rung động đầu đời hay sao. Anh từ nhỏ đã vừa làm cha vừa làm mẹ cho Tiêu Dã, nên khó tránh khỏi suy nghĩ nhiều thêm vài phần.

 

Nhưng với tính cách của Tiêu Dã, nếu thật sự thích ai đó thì chắc cũng sẽ không giấu giếm, e là chỉ hận không thể loan báo cho cả thiên hạ biết ấy chứ. Lần này có lẽ là anh đã nghĩ nhiều rồi.

 

Hết chương 87.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Tiêu Dã: Không phải nghĩ nhiều đâu, chỉ là nghĩ sai đối tượng thôi.

 

Chương 87: Đánh Một Trận

Ngày đăng: 26 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên