Chương 88: Bên Cạnh Cậu Có Một Chú Chó
Cha mẹ Hướng Chu đã dùng di vật của con trai để dựng một ngôi mộ gió, chôn cất tại nghĩa trang ở thành phố Ngọc Lan.
Bọn họ vốn không phải người ở thành phố Ngọc Lan, nhưng bây giờ lại quyết định sẽ định cư tại đây.
Bao năm qua vì tìm con, hai ông bà đã bán hết gia sản, vay mượn họ hàng bạn bè khắp nơi. Dù cuối cùng vẫn không tìm được con trai, thậm chí đến cả hài cốt cũng chẳng thể thu về, nhưng sau khi được gặp linh hồn của con, bọn họ cũng đã có thể buông bỏ rồi.
Âm dương cách biệt, người quỷ khác đường. Người của Cục Quản lý còn nói với bọn họ rằng, sau lần gặp mặt đó, sẽ cho Hướng Chu siêu thoát, từ nay về sau sẽ không thể gặp lại nữa. Dẫu vậy, hai vợ chồng vẫn không nỡ rời đi.
Số tiền Quý gia mua đứt dự án được thanh toán một lần, tiền bồi thường sau khi nhà họ Cát bị kết án cũng nhanh chóng được chuyển đến. Sau khi trả hết các khoản nợ đã vay mượn bao năm qua, hai vợ chồng vẫn còn lại một khoản không nhỏ. Không có hộ khẩu ở đây thì không mua được nhà, vậy nên bọn họ quyết định thuê một căn nhà ở ngay cạnh Cục Quản lý.
Dù sao thì bọn họ cũng chẳng còn con cái nữa, tiền bạc không tiêu hết cũng chẳng mang theo được. Bọn họ quyết định nghe lời con trai, dùng số tiền này để sống tốt hơn trong những năm tháng tuổi già.
Hai vợ chồng tuổi cũng đã cao, mấy năm nay cứ bôn ba khắp nơi nên sức khỏe cũng suy kiệt. Hướng Chu không yên tâm, bèn nhờ người của Cục Quản lý giúp đỡ cha mẹ mình, từ việc thuê nhà đến ổn định cuộc sống.
Mấy cậu thanh niên ở đội ba nhận thụ lý vụ án này cũng dễ nói chuyện, Hướng Chu đã nhờ thì họ cũng giúp, dù sao nhà cũng ở gần Cục Quản lý, tiện tay mà thôi.
Họ giúp mua sắm đồ đạc, sắp xếp một số vật dụng sinh hoạt. Mẹ Hướng mua cả đống thức ăn, nhất quyết giữ họ lại dùng một bữa cơm.
Lý Tử Minh và đồng đội ban đầu còn hơi ngại ngùng, vốn dĩ họ đến để giúp đỡ, giờ lại làm phiền người ta nấu nướng cả một bàn thịnh soạn.
Nhưng thức ăn được nấu quá nhiều, nếu họ không ăn thì không biết hai ông bà phải ăn đến bao giờ. Vậy nên anh ta liếc nhìn đồng đội rồi nói: “Hay là ở lại ăn một chút nhé?”
Mẹ Hướng nhiệt tình kéo tay họ: “Đừng khách sáo nhé, các cháu cứ tự nhiên. Thích ăn món gì cứ nói với cô, lần sau cô lại làm cho các cháu ăn!”
Cục Quản lý ở thành phố Ngọc Lan có ba đội lớn, tuy ba đội hoạt động độc lập và thỉnh thoảng hỗ trợ hợp tác, nhưng một khi đã phân đội thì trọng tâm công việc cũng sẽ khác nhau.
Đội ba có nhiều người trẻ hơn một chút, đa số đều là thiên sư tay ngang nửa đường xuất gia. Những người có thể trở thành thiên sư phần lớn đều có khiếm khuyết trong mệnh cách, rất ít người có gia đình êm ấm.
Những người như Lý Tử Minh, hoặc là trẻ mồ côi, hoặc vì lý do nào đó mà trở thành cô độc một mình, không vướng bận, không gia đình, không người thân, thế nên mới vào Cục Quản lý. Ngày thường không ăn ở nhà ăn của Cục thì cũng gọi đồ ăn ngoài. Tuy thỉnh thoảng cũng tụ tập đồng đội ra ngoài ăn một bữa sang chảnh, nhưng nhà hàng dù có nấu ngon đến đâu cũng không thể nào bằng được hương vị cơm nhà thế này.
Hai người đồng đội đi cùng Lý Tử Minh thậm chí còn không nhớ nổi lần cuối cùng mình được ăn một bữa cơm nhà như vậy là khi nào.
Nghĩ đến hoàn cảnh của hai ông bà, họ lại thấy xót xa trong lòng, vành mắt bất giác hoe đỏ.
Lúc ra về, họ còn được mẹ Hướng gói cho cả đống thức ăn chưa dùng hết. Lý Tử Minh để lại số điện thoại cho hai ông bà, dặn có chuyện gì cứ liên lạc với họ.
Cha mẹ Hướng cầm lấy số điện thoại, rối rít cảm ơn, rồi tiễn ba chàng trai trẻ ra tận cửa, còn dặn dò: “Chỗ này gần Cục Quản lý lắm, các cháu rảnh thì thường xuyên qua chơi nhé, muốn ăn gì cứ gọi điện báo trước một tiếng là được.”
Ba người ăn no căng bụng, vỗ vỗ bụng rồi thở dài một hơi: “Sao tự dưng thấy muốn khóc thế nhỉ.”
Lý Tử Minh mỉm cười không nói gì.
Một người đồng đội khác lên tiếng: “Hay là… sau này thỉnh thoảng chúng ta qua thăm cô chú đi, chứ hai người lớn tuổi ở đây một mình, có chuyện gì cũng không biết nhờ ai giúp.”
Họ đều là những chàng trai trẻ khỏe mạnh, thỉnh thoảng ghé qua xem xét, ít nhất cũng để hàng xóm xung quanh biết hai ông bà có người quan tâm, như vậy cũng tốt hơn phần nào.
Người vừa nói muốn khóc nghe vậy liền khoác vai bạn mình: “Cậu chỉ thèm ăn thôi!”
“Tôi thèm ăn thì đã sao nào? Món sườn xào tỏi cô nấu ra cậu ăn ít chắc?”
Hai người cười đùa rôm rả đi về phía Cục Quản lý, Lý Tử Minh đi theo sau. Ra khỏi khu dân cư, anh ta không kìm được mà ngoảnh đầu nhìn lại, từ cửa sổ nhà bố mẹ Hướng nhìn ra, vừa vặn có thể thấy được tòa nhà của Cục Quản lý.
Họ thuê nhà ở đây, có lẽ cũng là muốn được ở gần con trai hơn một chút, giống như thể con trai mình vẫn đang đi làm ở ngay bên cạnh, lúc nào cũng có thể về nhà ăn cơm.
Nếu đã vậy, sau này họ sẽ thường xuyên đến thăm, coi như là đồng nghiệp của Hướng Chu, thay cậu ấy chăm sóc cha mẹ cậu ấy.
———–
Cuối tuần tham dự tiệc mừng thọ của chiến hữu ông nội, Tiêu Dã nghe được không ít lời bàn tán. Vốn dĩ hắn không định nói với Quý Nam Tinh, vì hắn biết chị hai của cậu vẫn luôn ở trong viện nghiên cứu, về mặt an toàn chắc sẽ không có vấn đề gì, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn quyết định nhắc nhở một chút.
Còn về chuyện hắn đánh nhau thì Tiêu Dã không hề nhắc đến. Quý Náo Náo có vẻ không thích hắn đánh nhau cho lắm, tuy lần này không phải do hắn gây sự, nhưng cứ động tay động chân suốt cũng không hay, thôi thì tốt nhất là không nhắc đến.
Quý Nam Tinh nói: “Cậu yên tâm đi, tôi đã nhắc chị tôi rồi. Gần đây dự án của chị ấy vừa có tiến triển, đang là lúc cần tập trung cao độ. Bên vệ sĩ tôi cũng đã dặn dò rồi, họ sẽ nâng cao cảnh giác.”
Tiêu Dã đáp: “Tôi nghe nói cô tiểu thư nhà họ Đào bị hủy dung kia hình như không ưa gì chị cậu. Lần này cô ta bị hủy dung, tuy là do tự mình chủ động gây sự với nhà họ Cát, nhưng trong lòng chắc sẽ không nghĩ vậy đâu, có khi lại cho rằng chị cậu hại cô ta. Kiểu người này nhiều lắm, chỉ sợ cô ta cực đoan làm ra chuyện gì đó thiếu lý trí thôi.”
Quý Nam Tinh nói: “Đào Oản đã bị đưa ra nước ngoài rồi. Mặt của cô ta ở trong nước rất khó chữa trị, nhà họ Đào bây giờ lại đang đối phó với nhà họ Cát, mà mấy bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ nổi tiếng trong nước đều làm ở bệnh viện của nhà họ Cát cả. Thế nên họ càng không dám để cô ta ở lại, sợ nhà họ Cát giở trò. Đợi đến lúc cô ta quay về thì không biết là bao lâu nữa.”
Huống hồ nhà cậu cũng đâu phải dạng vừa. Mấy hôm trước, nhà họ Đào còn đích thân đến nhà xin lỗi vì những tin đồn bên ngoài, còn cam đoan nhiều lần rằng, sẽ không để Đào Oản làm ra chuyện gì thiếu suy nghĩ, rồi ngay sau đó liền đưa Đào Oản ra nước ngoài.
Nhà họ Đào sợ rằng nhà họ Quý nghe được những lời đồn đại bên ngoài, nào là Đào Oản vì không ưa Quý Nghiên Đình, muốn cướp người của cô nên mới chọc vào nhà họ Cát rồi tự hại mình bị hủy dung, trong lòng chắc chắn ghi hận Quý Nghiên Đình và sẽ trả thù.
Nếu nhà họ Quý tin là thật và ra tay đối phó với nhà họ Đào thì chắc chắn nhà họ Đào không thể chống đỡ nổi. Đào Oản không tỉnh táo, nhưng bố cô ta thì vẫn còn rất tỉnh táo.
Tiêu Dã xoa đầu Quý Nam Tinh một cái. Không giống như vẻ ngoài lạnh lùng của cậu, mái tóc của cậu vừa mảnh vừa mềm, mượt như tơ, sờ vào rất thích.
Quý Nam Tinh liền vỗ tay hắn ra, ánh mắt mang rõ ý cảnh cáo.
Tiêu Dã cười hì hì, choàng tay qua người Quý Nam Tinh: “Đi nào, anh mời cậu ăn kem.”
Quý Nam Tinh dùng cùi chỏ huých hắn ra, đợt rét cuối xuân còn chưa qua, ăn kem cái nỗi gì.
———
Vụ án của Hướng Chu hai năm trước đã gây xôn xao dư luận. Một du học sinh tài giỏi đột nhiên mất tích, lại còn mất tích trong vùng đất không người ở, thực sự quá khó hiểu, đủ mọi loại thuyết âm mưu, thuyết tâm linh được đưa ra.
Giờ đây vụ án đã được làm sáng tỏ, đương nhiên không thể công bố với bên ngoài về sự tồn tại của những thứ hại người như Trường Phát Oán. Vì vậy, thông báo chính thức được đưa ra là một nam sinh họ Cát, cũng là du học sinh, vì muốn chiếm đoạt thành quả nghiên cứu nên đã nảy sinh ý đồ xấu và ra tay hại người.
Thông báo này vừa được đưa ra, độ nóng của vụ mất tích hai năm trước lại bị đào lên. Rất nhiều người lúc này mới biết thì ra bố mẹ của cậu du học sinh kia vẫn chưa bao giờ từ bỏ. Dù cuối cùng con trai vẫn bị người ta sát hại, nhưng ít nhất cũng đã bắt được hung thủ.
Sự quan tâm của dư luận lớn dần, chắc chắn sẽ có người đi đào bới thân phận của hung thủ. Tuy phía chính quyền không công bố thông tin cụ thể, nhưng chuyện này có rất nhiều người biết. Một người trong cuộc đã tiết lộ, thân phận của Cát Kỳ cũng nhanh chóng bị phanh phui.
Lần này, bệnh viện thẩm mỹ của nhà họ Cát không cần nhà họ Đào ra tay cũng đã chịu tổn thất nặng nề.
Nhà họ Cát chỉ có một mụn con trai là Cát Kỳ. Kể từ khi bản án được định, mẹ Cát suy sụp tinh thần rồi ngã bệnh. Bà ta không thể chấp nhận được sự thật con trai mình là kẻ giết người, nhưng sự thật vẫn là sự thật, ngay cả Cát Kỳ cũng đã nhận tội, bà ta có không tin cũng vô ích.
Để duy trì hoạt động của bệnh viện, thậm chí bố Cát Kỳ còn không còn thời gian chăm sóc vợ, bận tối tăm mặt mũi, vừa phải đối mặt với áp lực dư luận, vừa phải hứng chịu những đòn trả đũa của nhà họ Đào.
Cuối cùng, không biết là do tự thấy không thể chống đỡ nổi, hay là chuyện của con trai đã làm ông mất đi ý chí phấn đấu, bố Cát đã bán hết gia sản và cổ phần bệnh viện, đưa vợ ra nước ngoài lánh nạn.
Đáng tiếc, lúc ông ta bán đi lại đúng vào thời điểm danh tiếng bệnh viện nhà họ Cát tệ nhất, đánh giá rủi ro quá cao, giá cả liên tục bị ép xuống, đến lúc rời đi cũng có vài phần thảm hại.
————-
Trên sân thượng của trường, ngoài Quý Nam Tinh đang ôm một ly trà sữa nóng, ngay cả Trần Thập Nhất cũng đang cầm nửa cây đá bào được Trương Nguyên chia cho mà gặm.
Cậu ta vừa run cầm cập vì lạnh, vừa hít hà hít hà hút vào miệng: “Các cậu nói xem, người thời xưa sao có thể nghĩ ra thứ độc ác như vậy nhỉ, Trường Phát Oán, tôi chưa nghe bao giờ.”
Trương Nguyên nói: “Tôi có nghe qua, nhưng không ngờ là thật. Còn có cả móng tay mọc ra từ oán khí nữa. Tôi nghe nói có người sẽ mài loại móng tay này ra thành bột, chỉ một chút thôi, pha vào nước trà, hoặc là phấn trang điểm, người nào ăn phải hoặc dùng phải, trên người sẽ mọc ra từng cái mụn oán, giống như mụn mủ vậy, chọc vỡ ra sẽ chảy dịch màu xanh lục có mùi tanh hôi. Thời xưa trong hậu cung, mấy nhà quyền quý hậu viện đông, người ta thường dùng cách này để hại nhau.”
Trần Thập Nhất wow một tiếng: “Cậu biết nhiều thật đấy.”
Trương Nguyên: “Bởi vì những thứ này thực ra đều có thể giải thích bằng nguyên lý khoa học. Những thứ mọc ra trên thi thể chắc chắn có chứa thi độc hoặc một loại độc tố nào đó mà chúng ta chưa phát hiện ra, từ đó mới gây ra mụn mủ.”
Trần Thập Nhất hỏi: “Vậy nguyên lý khoa học của Trường Phát Oán là gì?”
Trương Nguyên không biết, vậy nên cậu ta quay sang nhìn Quý Nam Tinh.
Quý Nam Tinh đáp: “Tôi cũng không biết, đâu phải chuyện gì cũng có thể dùng khoa học để giải thích được.”
Sự tồn tại của cậu vốn dĩ đã là một điều phi khoa học rồi.
Tiêu Dã vứt vỏ cây đá bào đã ăn xong vào thùng rác bên cạnh: “Điểm tận cùng của khoa học chính là thần học. Không hiểu được nguyên lý thì thôi kệ đi. Tuần sau có trận bóng rổ, cậu tham gia không?”
Tiêu Dã hỏi Trương Nguyên. Trần Thập Nhất là một con gà mờ chính hiệu, chạy bộ còn không xong nữa là đấu bóng rổ.
Trương Nguyên lắc đầu: “Không tham gia.”
Thể lực của cậu ta không tốt bằng Tiêu Dã, bình thường chơi cho vui thì được, chứ thi đấu thật thì ngay cả huấn luyện trước trận đấu cậu ta cũng chịu không nổi.
Tiêu Dã cũng không ép, quay sang Quý Nam Tinh nói: “Trận đấu không tổ chức ở trường mình mà ở trường Ngũ Cao. Đến lúc đó cậu nhất định phải đi xem tôi thi đấu đấy nhé.”
Quý Nam Tinh: “Cậu là con nít ba tuổi à?”
Tiêu Dã mặt dày đáp: “Chắc là hơn ba tuổi một tí. Nghe nói đằng sau trường Ngũ Cao có một quán mì thịt kho và gà rán ngon lắm, đợi thi đấu xong chúng ta cùng đi ăn nhé.”
Quý Nam Tinh ừ một tiếng. Cậu không phải vì món mì thịt kho gì đó, mà là sau khi đã nếm trải công lực bám người của Tiêu Dã, cậu biết, nếu mình không đồng ý, hắn sẽ lèo nhèo cho đến khi cậu đồng ý mới thôi.
Chẳng biết là giống chó gì nữa, công lực bám người mạnh đến thế.
———–
Thi đấu thì phải huấn luyện trước trận đấu. Giờ học chính chắc chắn không thể bỏ, vì vậy Tiêu Dã có thể tạm thời không cần tham gia lớp thể dục và giờ tự học buổi tối, mà cùng đội tuyển tập luyện để phối hợp ăn ý.
Tiêu Dã vốn là người không thể ngồi yên, có thể không phải học tối khiến hắn sướng rơn, Quý Nam Tinh có thể thấy rõ ràng khí tức trên người hắn trở nên phấn chấn hẳn lên.
Không biết là do vận động nhiều hơn hay do trời ấm lên mặc ít đồ đi, mà dương khí trên người hắn cũng trở nên nồng đậm hơn vài phần. Trước đây phải chạm vào mới cảm nhận được, bây giờ chỉ cần ngồi bên cạnh thôi cũng đã thấy ấm áp như được mặt trời chiếu vào.
Có thể sưởi ấm từ xa rồi thì đương nhiên là Quý Nam Tinh không chủ động lại gần nữa, điều này làm Tiêu Dã cảm thấy không quen.
Vừa hết tiết, thấy Quý Nam Tinh lại chuẩn bị gục xuống bàn ngủ, Tiêu Dã liền đặt tay lên cánh tay cậu: “Sao tôi có cảm giác dạo này tôi bị thất sủng thế nhỉ?”
Quách Xán ngồi phía sau vừa nặn mụn vừa nói: “Chắc là top 1 server có con chó khác ở bên ngoài rồi.”
Tiêu Dã lập tức trợn tròn mắt: “Quý Náo Náo! Cậu có con chó khác rồi à?!”
Quý Nam Tinh bật cười: “Cậu là chó à?”
Tiêu Dã quay sang Quách Xán phì một tiếng: “Bị cậu làm cho lây bệnh rồi!”
Rồi hắn lại nhìn Quý Nam Tinh, nhỏ giọng tố cáo: “Thế mà dạo này cậu chẳng thèm sáp lại gần tôi nữa.”
Trước đây lúc ngủ Quý Nam Tinh toàn lăn vào lòng hắn, khiến hắn vốn quen ngủ một mình, từ chỗ ban đầu hơi khó ngủ, giờ lại thành ra cậu không lăn vào lòng là hắn không ngủ được.
Quý Nam Tinh: “Trời ấm lên rồi, không còn sợ lạnh như mùa đông nữa.”
Tiêu Dã nhìn thẳng vào mắt cậu: “Thật không?”
Mắt của Tiêu Dã không phải loại to tròn, nhưng cũng khác với đôi mắt phượng hẹp dài của Quý Nam Tinh, mắt hắn có dáng hoa đào, lúc cười sẽ cong lên thành một đường cong rất đẹp mắt, lông mi cũng rất dài. Nhưng không giống mái tóc xoăn tự nhiên, lông mi của hắn lại hơi cứng và thẳng.
Khi hắn ghé sát lại như vậy, Quý Nam Tinh thậm chí còn có thể nhìn thấy con ngươi màu nâu trong veo của hắn dưới ánh nắng.
Tiêu Dã rất đẹp trai, đây là điều đã được công nhận từ đầu năm học. Ngay cả Quý Nam Tinh khi mới vào lớp, người đầu tiên cậu nhìn thấy cũng là Tiêu Dã. Dùng lời trên mạng để miêu tả thì, chính là kiểu đẹp trai đến mức khiến những người xung quanh đều trở thành phông nền mờ ảo.
Lúc này hắn ghé lại gần như vậy, khiến Quý Nam Tinh có chút ngẩn ngơ.
Chưa kịp cảm nhận rõ ràng sự rung động khó hiểu trong khoảnh khắc này là gì, Tiêu Dã đã đưa tay lên nhéo má cậu, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc: “Quý Náo Náo, cậu không nói gì, có phải cậu chột dạ rồi không?”
Quý Nam Tinh bị hắn làm cho chỉ muốn đảo mắt xem thường, cái biệt danh Náo Náo này cậu thấy hợp với Tiêu Dã hơn mình nhiều.
Tiêu Dã quậy với cậu một lúc lâu, cho đến khi bị Quý Nam Tinh nhéo tai đến muốn xoay cả một vòng, hắn mới chịu yên phận.
Cuối cùng Quách Xán cũng nặn được cái nhân mụn ra, nói: “Đúng là càng ngày càng giống vợ chồng già.”
Trương Nguyên nhìn đống giấy ăn dính máu trên bàn cậu ta mà nhíu mày: “Cậu không sợ bị nhiễm trùng à.”
Quách Xán nhìn sang mặt Trương Nguyên, thở dài một hơi: “Cậu là cái đồ mà tuổi dậy thì còn không thèm nổi mụn thì sao mà hiểu được.”
Cái cảm giác bụp một tiếng khi nặn được nhân mụn ra, nó sướng làm sao.
————–
Trận giao hữu giữa hai trường, những người tham gia về cơ bản đều là đội tuyển thể thao của trường. Họ có thể lực tốt, chơi bóng rổ cũng giỏi, nhưng không phải tất cả đều là thành viên đội tuyển, ví dụ như Tiêu Dã chính là do huấn luyện viên dẫn dắt lần này đích thân chỉ định.
May mà Tiêu Dã mới học lớp mười, vẫn còn thời gian để tham gia nhiều môn thể thao hơn, chứ nếu là học sinh lớp mười hai thì giáo viên chủ nhiệm đời nào chịu thả người.
Những trận đấu cấp trường như thế này, trường cũng sẽ tổ chức đội cổ vũ, nhưng đội cổ vũ toàn là các bạn nữ xinh đẹp. Trương Nguyên và những người khác muốn đi xem thi đấu thì chỉ có thể tự đi.
Tiêu Dã phải đi cùng đội tuyển của trường, nên Trương Nguyên hẹn Quý Nam Tinh đi cùng.
Trường Ngũ Cao cũng được xem là một trường trung học trọng điểm, tuy không bằng trường Ngọc Lan, nhưng Ngũ Cao có nhiều học sinh năng khiếu nghệ thuật và thể thao, vì vậy một số thiết bị và sân bãi thể thao tốt hơn các trường trung học khác khá nhiều. Đó là lý do tại sao mỗi khi tổ chức các sự kiện thể thao, họ đều đến Ngũ Cao.
Hôm nay trường có trận đấu nên cổng chính không có kiểm soát ra vào. Ngày thi đấu là thứ Bảy, trường Ngũ Cao không nghỉ thứ Bảy, từ lớp mười đến lớp mười hai đều không nghỉ, vì vậy trong trường có khá nhiều người.
Quý Nam Tinh và bạn bè không mặc đồng phục, đi giữa một đám học sinh trường Ngũ Cao trông rất nổi bật, đặc biệt là khuôn mặt của Quý Nam Tinh. Mới đi qua một sân tập nhỏ đã có không ít học sinh chạy tới xem.
Trước đây ở trường mình, phần lớn đều giả vờ tình cờ gặp mặt, còn học sinh trường Ngũ Cao bây giờ chẳng thèm giả vờ, cứ thế chạy thẳng đến nhìn chằm chằm.
Trần Thập Nhất ngại ngùng lục lọi trên người, rồi khẽ thở dài một tiếng: “Quên mang khẩu trang rồi.”
Trương Nguyên không khách sáo nói: “Có phải người ta xem cậu đâu mà cậu đeo khẩu trang.”
Trần Thập Nhất: “Khẩu trang là áo giáp bảo vệ của người hướng nội.”
Dù chỉ che đi nửa khuôn mặt, nó cũng có thể mang lại dũng khí vô hạn cho người hướng nội. Đi cùng Quý Nam Tinh, cậu ta sắp bị nhìn đến tự kỷ luôn rồi.
Thật quá đáng, có phải ngôi sao gì đâu.
Mãi cho đến khi đi đến nhà thi đấu, người xem mới thưa dần, vì trường Ngũ Cao vẫn đang trong giờ học bình thường. Ngoài học sinh thể thao và những học sinh có tiết thể dục, những người khác đều phải ngoan ngoãn lên lớp.
Lúc này Trần Thập Nhất mới thở phào nhẹ nhõm, rồi nhìn sang Quý Nam Tinh vẫn giữ được vẻ mặt bình thản, không khỏi nói: “Tâm lý của cậu, đỉnh thật đấy.”
Quý Nam Tinh: “Quen rồi.”
Trương Nguyên bật cười, nếu không phải hiểu rõ Quý Nam Tinh, hai chữ “quen rồi” này nghe thật giống như đang khoe khoang.
Chưa vào đến nhà thi đấu đã nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt từ bên trong vọng ra, từng đợt từng đợt reo hò, như thể muốn lật tung cả mái nhà.
Trần Thập Nhất chép miệng mấy tiếng: “Náo nhiệt thế, không phải nói ba giờ mới bắt đầu sao, giờ mới hai rưỡi mà, lẽ nào đã bắt đầu rồi?”
Quý Nam Tinh cũng liếc nhìn đồng hồ, chắc là chưa bắt đầu đâu: “Vào đi.”
Mấy người đang đi vào thì nghe thấy một giọng nói từ phía sau.
“Quý Nam Tinh?”
Ba người dừng bước quay đầu nhìn lại, mấy người mặc đồng phục bóng rổ đang đứng cách đó không xa.
Quý Nam Tinh nhìn một người trong số đó, vẻ mặt không có nhiều thay đổi, chỉ hơi ngạc nhiên.
Hoàng Bách Ninh tiến lên hai bước: “Đúng là cậu thật này, lâu rồi không gặp. Vừa nãy nhìn thấy còn không dám chắc. Hôm nay Ngũ Cao và Ngọc Lan có trận đấu, cậu là học sinh Ngọc Lan à?”
Quý Nam Tinh có chút lạnh nhạt: “Có chuyện gì không?”
Hoàng Bách Ninh cười nói: “Bạn học cũ gặp nhau chào hỏi một tiếng thôi mà.”
Nói rồi hắn ta còn giới thiệu với mấy người bạn bên cạnh: “Quý Nam Tinh, bạn học tiểu học của tôi, chính là cái người thần thần bí bí có thể nhìn thấy ma mà tôi kể đấy.”
Những người bạn đứng cạnh Hoàng Bách Ninh có chút bất ngờ. Trong tưởng tượng của bọn họ, người “thần thần bí bí” giống như trong phim truyền hình, hoặc là thần kinh không bình thường như một kẻ điên, hoặc là lôi thôi lếch thếch biến mình thành một con ma. Nhưng Quý Nam Tinh này, quá đẹp, chẳng giống người làm trò mê tín dị đoan chút nào.
Quý Nam Tinh lười nói chuyện với hắn ta, quay người định đi thì Hoàng Bách Ninh lại không muốn để cậu đi dễ dàng như vậy: “Này, bây giờ cậu vẫn còn thấy ma được không? Mấy người là bạn học của cậu ta à, các cậu có biết cậu ta thấy được ma không? Các cậu phải cẩn thận đấy nhé, nghe nói loại người này âm khí nặng, ở cùng cậu ta lâu ngày, có khi cũng gặp ma đấy.”
Trương Nguyên bật cười: “Các cậu là bạn học tiểu học, vậy thì quen biết còn lâu hơn chúng tôi, cậu đã thấy ma bao giờ chưa?”
Không đợi Hoàng Bách Ninh mở miệng, Quý Nam Tinh đã nói: “Cậu ta thấy rồi.”
Nụ cười ác ý trên mặt Hoàng Bách Ninh tức thì đông cứng lại.
Quý Nam Tinh nhìn hắn ta: “Cậu ta thấy rồi, cậu ta thấy ông nội của mình. Ông nội cậu ta sau khi mất vẫn ở bên cạnh phù hộ cho cậu ta. Cậu ta nói rất nhớ ông, tôi liền cho cậu ta gặp. Kết quả là…”
Trần Thập Nhất tò mò hỏi: “Kết quả là sao?”
Quý Nam Tinh: “Kết quả là cậu ta sợ đến tè ra quần, vừa đánh vừa đập, vừa đuổi ông nội mình cút đi, bảo ông ấy đừng đi theo mình nữa. Sau đó ông nội của cậu ta đau lòng quá nên rời đi. Vốn dĩ lúc mất cũng không có gì hối tiếc, không ngờ chết rồi còn bị tổn thương một phen.”
Trương Nguyên khinh bỉ nói: “Đó là ông nội ruột của cậu đấy, cậu sợ thì tôi cũng hiểu được, nhưng đuổi ông nội ruột của mình cút đi thì quá đáng rồi. Cái loại người gì thế này.”
Những người bạn đứng cạnh Hoàng Bách Ninh nhìn nhau, sắc mặt cũng có chút thay đổi.
Trần Thập Nhất cũng khinh miệt nhìn Hoàng Bách Ninh, rồi nói với Quý Nam Tinh: “Cái loại người này cậu nên tránh xa ra một chút. Lúc không có chuyện gì thì anh anh em em, đến lúc có chuyện thật thì đúng là loại tiểu nhân bội tín.”
Hoàng Bách Ninh hung hăng tiến lên: “Mày nói cái gì!”
Trần Thập Nhất chẳng sợ hắn ta, cậu ta đứng chắn trước mặt Quý Nam Tinh nhìn Hoàng Bách Ninh: “Nói mày là đồ tiểu nhân đấy! Nam Tinh nhà tao thấy được ma thì đã sao, cậu ấy có khả năng đặc biệt này thì thế nào! Mày ghen tị chứ gì! Vừa nãy mày gọi bọn tao lại nói mấy lời vớ vẩn đó ý gì thì người có não ai cũng hiểu! Lớn tướng rồi còn chơi trò chia rẽ, loại người như mày, có khi chính là cái thứ bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, chuyên đi bắt nạt người khác đấy!”
Hoàng Bách Ninh giơ nắm đấm lên định động thủ, Trương Nguyên kéo Trần Thập Nhất ra: “Mày dám động thủ thử xem!”
Những người bạn bên cạnh Hoàng Bách Ninh cũng vội vàng kéo hắn ta lại: “Sắp thi đấu rồi, cậu đừng gây sự nữa!”
Hoàng Bách Ninh bị chặn lại nhưng rõ ràng vẫn chưa nguôi giận, thở hổn hển vì tức. Nhìn hai người đứng trước mặt Quý Nam Tinh, hắn ta càng thêm chán ghét: “Đúng là đồ thần kinh chỉ thích chơi với đồ thần kinh.”
Trần Thập Nhất nói giọng mỉa mai: “Đồ thần kinh thì thích chơi với đồ thần kinh, lớn tướng rồi còn chơi trò trẻ con. Không phục à, không phục thì đi mách cô giáo đi, cô ơi, có bạn bắt nạt con nè.”
Hoàng Bách Ninh: “Mẹ kiếp nhà mày!”
Người bên cạnh đẩy Hoàng Bách Ninh một cái: “Cậu đủ rồi đấy!”
Tự mình bắt chuyện với người ta, nói những lời khiêu khích, bị chửi cũng đáng đời. Vả lại, thấy được ma thì đã sao, kỹ năng ngầu như thế cơ mà. Tuy đúng là có hơi đáng sợ, nhưng đó là chuyện của người ta, liên quan gì đến mình.
Bình thường thấy Hoàng Bách Ninh này cũng tốt, hòa đồng, nói chuyện được với mọi người, giờ nhìn lại mới thấy đúng là có vấn đề thật.
Mấy người đẩy Hoàng Bách Ninh vào trong sân thi đấu. Trần Thập Nhất đảo mắt khinh bỉ. Lúc này, một chàng trai mày rậm mắt to trong nhóm bọn họ nhìn Quý Nam Tinh với vẻ tò mò: “Vậy là thật sự có thể thấy ma à?”
Giọng điệu Trần Thập Nhất không mấy thiện cảm: “Làm gì! Thấy được hay không thì liên quan gì đến mấy người!”
Người kia mỉm cười: “Đừng hiểu lầm, tôi chỉ tò mò thôi. Nếu bên cạnh tôi cũng có người thân ở đó, chắc chắn là tôi sẽ không sợ đâu. Ba tôi mất từ khi tôi còn nhỏ lắm. À mà, cậu có thể nhìn xem ba tôi có ở bên cạnh tôi không?”
Người kia hỏi rất chân thành, Trần Thập Nhất cũng không phải người hung hăng, thậm chí bản tính cậu ta vốn không hề dữ dằn. Nếu thật sự cứng rắn được như vậy thì đã không bị cô lập từ tiểu học đến tận cấp ba rồi.
Lúc này có thể mạnh miệng như vậy là vì có Quý Nam Tinh và Trương Nguyên ở bên cạnh, tệ nhất thì vẫn còn Tiêu Dã ở bên trong. Nếu thật sự đánh nhau, một mình Tiêu Dã chấp cả mười người bọn họ.
Có bạn bè ở bên, tự nhiên cũng có thêm dũng khí. Nghe người kia nói mất ba từ nhỏ, giọng cậu ta cũng dịu đi mấy phần.
Quý Nam Tinh lắc đầu với anh chàng kia: “Không có.”
Người đó ồ một tiếng, có chút thất vọng, nhưng cũng không nói gì, còn mỉm cười với cậu: “Vậy chắc là ông ấy đi đầu thai rồi, cũng được nhỉ, có thể đầu thai cũng là chuyện tốt mà.”
Nói rồi anh chàng đó vẫy tay với Quý Nam Tinh: “Tôi đi thi đấu đây, có duyên gặp lại.”
Quý Nam Tinh nhìn xuống chân của anh chàng đó rồi nói: “Nhưng bên cạnh cậu có một chú chó.”
Chương 88.
