Chương 88: Thánh Du Công Hội

 

Chương 88: Thánh Du Công Hội

 

【 Chúc mừng người chơi Hạ Bạch, ngài đã mở khóa thành công phó bản Chung cư Đế Hào. 】

 

【 Trò chơi đang tính toán, vui lòng chờ trong giây lát. 】

 

【 Phần thưởng và thành tích của người chơi Hạ Bạch trong phó bản này như sau: 】

 

【 Đạo cụ trò chơi [ Áo phản quang ]: Đạo cụ phòng hộ, chuyển hóa mọi sát thương vật lý và tinh thần trong trò chơi, bao gồm cả đạo cụ, kỹ năng tấn công cơ thể và linh hồn, mỗi phó bản chỉ có thể sử dụng một lần. 】

 

【 Điểm trò chơi: 4802030】

 

. . . . . .

 

Sau khi thoát khỏi trò chơi, Hạ Bạch xuất hiện ở tầng 9 của chung cư Đế Hào, nơi bọn hắn đã bước vào trò chơi.

 

Lận Tường, Lão Tiền và Dương Nghi ở chung cư trên dương gian cũng xuất hiện cùng với cậu, Lăng Trường Dạ, Dương Mi và những người chơi khác ở chung cư dưới âm phủ cũng đã ra ngoài.

 

Ngoài ra còn có hai thi thể không biết vì sao cũng bị ném ra ngoài, đó là Lam Tương và Dư Triều đã chết ở chung cư trên dương gian, thi thể của Mã Hâm Giáp và Vệ Kính Vân thì lại không bị ném ra.

 

Diệp Cát Nguyệt đang đợi bọn hắn bên ngoài, nhìn thấy chín người bọn hắn đi ra, cô thở phào nhẹ nhõm.

 

Mười ba người đi vào, chín người đi ra, cho dù có ba thành viên Đội Tấn Công đi cùng, thành tích này cũng đã rất không tệ.

 

“Mọi người vất vả rồi, mời mọi người lên xe cùng tôi, bây giờ tôi sẽ đưa mọi người về.” Cô nhìn mọi người, “Nếu có ai cần dịch vụ y tế, xin hãy nói với tôi, bên ngoài có xe cứu thương đang đợi.”

 

Người chết thì đã chết hẳn rồi, người sống thì hầu như không có ai bị thương, không cần phải chữa trị.

 

Lăng Trường Dạ nói: “Tầng 9 có hai thi thể, cho người đi xử lý đi.”

 

“Vâng!” Diệp Cát Nguyệt gật đầu, lập tức sai người đi xử lý.

 

Chín người bọn hắn cùng lên chiếc xe buýt lúc đến, Hạ Bạch nhìn đồng hồ, ở thế giới thực chỉ mới trôi qua khoảng 80 phút.

 

Lận Tường ngã người xuống chiếc ghế thoải mái, trông cậu ta như sắp kiệt sức đến nơi, tinh thần mệt mỏi, nhưng khi nhìn thấy Dương Nghi ngồi trước mặt Dương Mi, cậu ta lập tức tỉnh táo trở lại, ngồi thẳng dậy ngay lập tức.

 

Hạ Bạch cũng đưa mắt nhìn về phía đó, không nói gì.

 

Cậu tưởng Dương Mi sẽ giống như trước đây, không nói gì, hắn im lặng một lúc lâu, mãi cho đến khi xe bắt đầu chuyển bánh, Dương Nghi vừa có động tác quay đầu lại thì hắn đã đánh đòn phủ đầu, lên tiếng hỏi trước: “Anh vào trò chơi này với ý đồ xấu xa gì?”

 

Hạ Bạch nhân cơ hội mách tội: “Anh ta lấy trộm tóc của tôi.”

 

“. . . . . .”

 

Hai hàng chân mày trên mặt Dương Mi lập tức nhíu lại, khuôn mặt trắng nõn gần như đóng băng chỉ trong nháy mắt, “Anh có còn là người không? Trong lòng anh chỉ có nghiên cứu thôi hả?”

 

Dương Nghi nói: “Không phải chỉ có nghiên cứu.”

 

Dương Mi hừ lạnh một tiếng.

 

Sau đó, hai người lại không nói gì nữa.

 

Lăng Trường Dạ tiếp tục hỏi Dương Nghi: “Tóc đâu?”

 

Dương Nghi lấy từ trong ngực ra một cái kẹp tiêu bản, trực tiếp ném cho Lăng Trường Dạ, Lăng Trường Dạ dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy cái kẹp tiêu bản trong suốt nhỏ xíu đó, anh quan sát vài giây rồi nói: “Đây không phải tóc của Hạ Bạch.”

 

Sắc mặt Dương Nghi càng thêm khó coi hơn.

 

Hạ Bạch chớp chớp mắt, hỏi: “Sao không phải là tóc của tôi?”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Màu sắc và độ dài quả thực trùng khớp, nhưng chất tóc của cậu không cứng như vậy.”

 

Hạ Bạch mỉm cười, có chút vui vẻ, “Đội trưởng, anh là người đầu tiên phát hiện ra đó.”

 

Lận Tường: “. . . . . .”

 

Cậu ta cứ có cảm giác có gì đó không đúng, nhưng lại nghĩ có thể mình đã bị Dương Mi ảnh hưởng nên mới vậy.

 

Hạ Bạch nói: “Đây là tóc của người khác tôi dùng để thay thế, tôi đoán bọn họ có thể dùng tóc để chuyển lời nguyền, vậy nên đã lén đổi tóc của tôi thành tóc của người chết.”

 

Dương Mi quay đầu nói: “Lúc đó bọn tôi cũng đoán là dùng tóc để chuyển lời nguyền, cái này rất khó phòng bị, tôi hơi lo lắng cho cậu và Lận Tường, nhưng đội trưởng nói là hãy tin tưởng các cậu.”

 

Lận Tường: “Chắc chắn không phải nói tin tưởng tôi rồi.”

 

Dương Mi và Lăng Trường Dạ đồng thời cùng “Ừ” một tiếng.

 

Lận Tường: “. . . . . .”

 

Cậu ta là người rất dễ nhận ra người khác đối xử tốt với mình, vậy nên đã nói: “Không sao, ít nhất thì cậu cũng đã lo lắng cho tôi rồi.”

 

Cậu ta không biết, chính câu nói này của mình đã đắc tội với một người khác.

 

Phần sau của trò chơi, bọn hắn đã chia làm hai nhóm, một âm một dương, hai bên đều không biết chuyện gì đã xảy ra ở phía bên kia. Trên đường trở về, bọn hắn kể cho nhau nghe tình hình trò chơi của bên mình, sau khi nói xong, bọn hắn cũng không cần phải thuật lại trò chơi nữa.

 

Lão Tiền rất nghi hoặc, “Tôi nhớ là có khâu thuật lại trò chơi cho Viện Nghiên Cứu của Cục Quản Lý Trò Chơi nữa mà? Chẳng lẽ lâu rồi tôi không tham gia trò chơi, bây giờ bỏ khâu này rồi à?”

 

Hạ Bạch không thể nói với ông ấy rằng, phó viện trưởng của Viện Nghiên Cứu đã cùng bọn hạ phó bản trò chơi này rồi, cần gì phải thuật lại cho Viện Nghiên Cứu nghe nữa.

 

Vậy nên cậu chỉ nói: “Đã có người thuật lại thay chúng ta rồi, chúng ta cứ nghỉ ngơi thôi.”

 

Trước khi nghỉ ngơi, còn phải nhận phần thưởng đã.

 

Hạ Bạch, Lăng Trường Dạ và Dương Mi đã bàn bạc với nhau, quyết định đưa phần thưởng vật phẩm lần này cho Lão Tiền.

 

Đầu tiên, những người chơi ở lại chung cư dưới âm phủ đều không có ý kiến gì, bọn họ đều biết người chơi đến chung cư trên dương gian mới là người đóng góp nhiều nhất trong phó bản trò chơi lần này.

 

Trong số những người chơi đến chung cư trên dương gian, ngoài Hạ Bạch ra thì chỉ còn Lão Tiền, Lận Tường và Dương Nghi. Lận Tường không có ý kiến, Dương Nghi căn bản không quan tâm, cũng không đến.

 

Trùng hợp là, phần thưởng vật phẩm lần này lại là một đạo cụ ngụy trang.

 

Hạ Bạch nói với Lão Tiền: “Có thể giúp ông tiến thêm một bước nữa trên con đường ngụy trang của mình.”

 

“Đi đi đi!” Lão Tiền nói: “Tôi không cần, đưa cái này cho Lận Tường đi, thằng bé đã bận rộn lo trước lo sau.”

 

Hạ Bạch: “Ông thích cách ngụy trang hiện tại của mình hơn à?”

 

Lão Tiền im lặng.

 

Hạ Bạch cũng im lặng.

 

Chỉ có Lận Tường bị niềm vui bất ngờ ập đến làm cho choáng váng, “Cái này không được đâu, chị, cho dù chị không muốn đạo cụ này thì cũng có thể bán được rất nhiều tiền, hay là thế này đi, em mua lại của chị, bao nhiêu tiền chị cứ ra giá, nhà em có tiền mà.”

 

Lão Tiền xua tay, “Già cả rồi, cần nhiều tiền như vậy để làm gì?”

 

Lận Tường: “?”

 

Già chỗ nào? Đây là cách nói khiêm tốn mới của phụ nữ đẹp sao?

 

Từ nhỏ Lận Tường đã nghe mẹ và đám phu nhân nhà giàu trò chuyện, cũng tự cho là mình hiểu phụ nữ, vậy nên đã lễ phép nói: “Nào có nào có, chị trẻ đẹp như vậy, nhìn cũng xấp xỉ tuổi em, vừa tốt nghiệp cấp ba thôi chứ mấy.”

 

“. . . . . .”

 

Lão Tiền không cần một đồng nào, trực tiếp đưa đạo cụ cho Lận Tường, sau khi đưa xong, thấy Hạ Bạch đang nói chuyện với người khác thì vội vàng muốn chuồn đi.

 

“Tiền Tinh! Chờ đã, chúng ta tâm sự một chút!” Hạ Bạch gọi ông ấy lại.

 

“A, đúng đúng, tâm sự, tâm sự.” Lận Tường cũng lại gần, “Chị, em không thể nhận đạo cụ của chị không công được, em mời chị ăn một bữa thịnh soạn, tặng trang sức túi xách cho chị nhé, chị xinh đẹp như vậy, phải đeo ngọc ngà châu báu.”

 

Lão Tiền: “. . . . . .”

 

Ông lão bất đắc dĩ phải ở lại, nhưng từ chối nói chuyện với Lận Tường.

 

Có lẽ Nghiêm Kính Nghiệp, cục trưởng Cục Quản Lý Trò Chơi chi nhánh thành phố Đại Thái đã biết thân phận của Dương Nghi, lúc ông đang nói chuyện với Dương Nghi cũng kéo Lăng Trường Dạ theo.

 

Hạ Bạch nhìn bọn họ một cái, sau đó đưa Lão Tiền đến phòng khách sạn của mình.

 

Vừa đến cửa, người của Đội Tấn Công đang chăm sóc Nhị Oa đã bế Nhị Oa đến. Nhị Oa vừa được đặt xuống đất đã nhấc chân chạy đến, ôm lấy chân Hạ Bạch ngẩng đầu lên nhìn cậu.

 

Chỉ mới hai tiếng đồng hồ không gặp, dường như Nhị Oa rất nhớ cậu, so với lúc trước còn thân thiết hơn, phải nói là so với lúc trước còn bạo dạn hơn, lúc trước cậu bé không dám chủ động ôm cậu như vậy.

 

Nhưng cũng giống như trước đây, mỗi khi cậu bé vui vẻ thì trên tai sẽ nở ra những bông hoa trắng nho nhỏ, khiến Lão Tiền cũng phải tấm tắc khen ngợi, “Đây là Nhị Oa 【 Người Trồng Cây 】 đó sao? Cây nhỏ còn biết nở hoa nữa.”

 

Vừa nói, ông vừa đưa tay muốn sờ, nhưng đã bị động tác ôm Nhị Oa lên của Hạ Bạch chặn lại.

 

Được Hạ Bạch ôm vào lòng, Nhị Oa không còn sợ hãi như trước nữa, cậu bé thò đầu ra, còn ngoài dự đoán lễ phép gọi một tiếng “Chị”.

 

Có lẽ người già đều rất thích trẻ con, Lão Tiền được gọi một tiếng “Chị” cũng không cứng đờ như khi Lận Tường gọi ông là “chị”, ngược lại còn cười toe toét.

 

Hạ Bạch thấy Nhị Oa không sợ hãi, lúc này mới để Lão Tiền sờ đầu và bông hoa của cậu bé.

 

Bọn họ cùng nhau vào phòng của Hạ Bạch. Cục Quản Lý Trò Chơi đã chuẩn bị cho Hạ Bạch một căn phòng rất đẹp, là một phòng suite, có một phòng khách nhỏ, Hạ Bạch mời Lão Tiền ngồi xuống rồi đi pha cho ông một ấm trà.

 

Lão Tiền nhìn ấm trà đầy ắp, nói: “Xem ra, hôm nay tôi không dễ dàng rời đi được rồi.”

 

Hạ Bạch rót cho ông một tách trà, lại lấy em gái Tuyết Mộc ra chơi với Nhị Oa, sau đó mới nói: “Chỉ muốn trò chuyện với ông một chút thôi mà.”

 

Trong trò chơi, Hạ Bạch cũng đã nói chuyện với ông một chút rồi, nói về nhóm [ Cả đời không qua lại với nhau ], về thân phận của bọn họ và ông nội, nhưng thời gian trong trò chơi eo hẹp, Hạ Bạch vẫn còn một số chuyện tò mò chưa kịp hỏi.

 

Lão Tiền nói: “Tôi đã nói hết rồi. Cậu đừng có bám lấy một mình tôi mà moi móc chứ, cậu hỏi Lão Vương ấy, hay là bây giờ cậu gọi video cho ông ấy đi.”

 

Hạ Bạch thản nhiên nói: “Cháu muốn biết chuyện của Thánh Du Công Hội, bây giờ gọi video cho Lão Vương à?”

 

Lão Tiền: “. . . . . . Không cần quan tâm đến ông ấy.”

 

Hạ Bạch gật đầu, “Cháu cũng nghĩ vậy, dù sao thì tổ chức mà ông đang tham gia và ông ấy cũng đối địch.”

 

Lão Tiền nói: “Cậu đừng nói như vậy, cậu cũng là người của Cục Quản Lý Trò Chơi, cậu với ông ấy là cùng một phe, không phải là ông ấy phái cậu đến moi thông tin từ chỗ tôi đấy chứ?”

 

Hạ Bạch có chút tủi thân, nói: “Không phải, ông ấy còn không nhận ra cháu, lần trước gặp mặt còn ra vẻ không quen biết cháu.”

 

Lão Tiền: “. . . . . .”

 

Hạ Bạch đẩy tách trà đến trước mặt Lão Tiền, “Đừng căng thẳng, ông cháu chúng ta chỉ nói chuyện phiếm thôi. Sao ông lại đến thành phố Đại Thái vậy?”

 

Nghe thấy câu hỏi này, quả nhiên Lão Tiền không còn căng thẳng như vậy nữa, ông uống nửa tách trà, nói: “Chẳng phải tôi đã nói với cậu rồi sao, tôi vốn đang ở quê dưỡng lão, nhưng bọn họ lại đến nói với tôi rằng, Thánh Du Công Hội gặp phải nguy cơ lớn rồi, muốn tôi xuất sơn, à không, xuất thôn.”

 

“Ban đầu tôi cũng không muốn xuất thôn đâu, tuổi tác cũng đã cao rồi, chân tay không còn linh hoạt nữa, bọn họ nói nếu tôi không ra tay nữa, Thánh Du Công Hội sẽ tiêu đời, rất nhiều người sẽ bị giết chết, vậy nên tôi đành phải đến đây.”

 

Giống như đã nói rất nhiều, nhưng thực ra chẳng nói gì cả.

 

Hơn nữa, sao lại biến Thánh Du Công Hội – một tổ chức phản xã hội lớn nhất thành một nhóm nhỏ đáng thương vô tội như vậy chứ?

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Hạ Bạch hỏi thẳng: “Bọn họ muốn ông đến là để đối phó với Bán Nguyệt Đoàn đúng không?”

 

Lão Tiền không nói gì.

 

Hạ Bạch tiếp tục nói: “Một phó hội trưởng đến đây còn chưa đủ, còn gọi thêm cả nguyên lão lợi hại nhất đến, Thánh Du Công Hội các ông đây là muốn liều mạng với Bán Nguyệt Đoàn à? Không kéo được bọn họ vào Thánh Du Công Hội thì thề không bỏ qua phải không?”

 

Lão Tiền thở dài, “Tiểu Bạch à, tôi nói thật với cậu, tôi cũng tuổi cao sức yếu rồi, thực sự không muốn tham gia vào những cuộc đấu đá này nữa, chỉ muốn an hưởng tuổi già. Chuyện này tôi không lừa cậu, thật sự không phải Thánh Du Công Hội gây chuyện, mà là đang tự bảo vệ mình.”

 

Hạ Bạch có chút sững sờ, “Thánh Du Công Hội đang ở thế yếu?”

 

Lão Tiền gật đầu, “Chẳng lẽ cậu không tin sao? Thánh Du Công Hội lớn như vậy, ngày thường trong trò chơi hô hào đánh đấm chém giết, kiêu ngạo ngút trời, sao có thể bị một Bán Nguyệt Đoàn nho nhỏ ép đến mức này.”

 

“Haiz, lúc đầu Thánh Du Công Hội cũng không để Bán Nguyệt Đoàn vào mắt, chỉ là thấy thành viên của Bán Nguyệt Đoàn đều không tệ, rất thích hợp với Thánh Du Công Hội, thời gian này Thánh Du Công Hội lại đang mở rộng thế lực, vì vậy chỉ phái một người chơi nguyên lão đến nói chuyện với bọn họ, muốn kéo bọn họ vào Thánh Du Công Hội.”

 

“Không thành công cũng chẳng sao, trước đây cũng từng gặp qua chuyện như vậy rồi, người phía trên cũng không để tâm lắm, chỉ là, không ngờ lần này lại đá phải tấm sắt cứng như vậy, mất một phó hội trưởng và nhiều cao thủ như vậy, mấu chốt là bọn họ chết rất thảm.”

 

Hạ Bạch hỏi: “Ông biết bọn họ chết như thế nào à?”

 

Hiện trường tử vong của phó hội trưởng Thánh Du Công Hội bọn họ, cậu và Lăng Trường Dạ cũng đã đến xem qua, lúc đó đã đoán được là có một cao thủ lão làng xuất hiện, đương nhiên hiện tại Hạ Bạch biết, cao thủ kia chắc hẳn chính là người mà ban đầu bọn họ cho là người bình thường – Vưu Nguyệt, chỉ là hiện tại bọn hắn vẫn chưa biết rốt cuộc lúc đó đã xảy ra chuyện gì.

 

Lão Tiền lấy ra một người giấy nhỏ đưa cho Hạ Bạch.

 

Hạ Bạch đã biết cách sử dụng người giấy, cậu lập tức dán lên mắt, hình ảnh ngay lập tức hiện lên, giống như cậu đang xem video vậy, nhìn thấy hiện trường lúc đó, dưới góc nhìn của một người chơi có mặt tại hiện trường.

 

Không ngoài dự đoán, người chơi này chính là người chơi của Thánh Du Công Hội có mặt tại quán bar lúc đó, hắn ta đang nhìn Thạch Đan Phượng bị phó hội trưởng Trương Băng Vũ giẫm dưới chân.

 

Giống như bọn hắn suy đoán lúc đó, trước khi cao thủ kia đến, Bán Nguyệt Đoàn đang ở thế yếu, nhìn tình hình hiện trường, thậm chí còn không thể nói là ở thế yếu, mà là hoàn toàn bị nghiền ép.

 

Hội trưởng phu nhân của Bán Nguyệt Đoàn – Thạch Đan Phượng bị phó hội trưởng của Thánh Du Công Hội giẫm dưới chân, trên tóc toàn là máu.

 

Hội trưởng thì nằm úp sấp bên cạnh, hai tay bị dao găm chặt xuống đất, không thể động đậy.

 

Cách đó không xa, một người chơi của Bán Nguyệt Đoàn đang khó khăn bò ra ngoài, kéo lê một vệt máu đặc quánh thật dài.

 

Dưới ánh đèn lay động trong quán bar, đối với những người chơi của Bán Nguyệt Đoàn lúc bấy giờ mà nói, chẳng khác nào địa ngục.

 

Phó Hội trưởng của Thánh Du Công Hội giẫm lên đầu đầy máu của Thạch Đan Phượng, vừa cười vừa nói gì đó, nhìn vẻ mặt mỉa mai lạnh lùng của cô ta, không khó để đoán ra cô ta đang nói gì, không gì khác ngoài việc chế giễu Bán Nguyệt Đoàn không biết tự lượng sức mình, dám đối đầu với Thánh Du Công Hội bọn họ.

 

Nhìn đến đây, Hạ Bạch thầm nghĩ, Thánh Du Công Hội ở đây khác hẳn với tổ chức thảm hại đáng thương trong miệng Lão Tiền, đây mới là sự tàn nhẫn và đáng sợ của tổ chức phản xã hội lớn nhất này.

 

Thế nhưng, rất nhanh sau đó bọn họ không thể nào tàn nhẫn được nữa.

 

Đoạn video này là tất cả những gì mà một người chơi Thánh Du Công Hội nhìn thấy dưới góc nhìn của hắn ta, hắn ta quay đầu, ánh mắt lướt qua một mảng máu me và hỗn độn, sau đó dừng lại ở cửa quán bar, chỗ đó xuất hiện một đôi giày vải không nhìn rõ màu sắc.

 

Trên đôi giày vải là mắt cá chân thon gầy, trên mắt cá chân là ống quần vải bố màu xám bị rách.

 

Người đó một mình tiến vào quán bar.

 

Cô ấy rất gầy yếu, tóc mái hơi dài, che khuất một phần đôi mắt, lúc vừa bước vào còn đang nhìn điện thoại di động trên tay.

 

Vưu Mạc Hàn nhìn thấy cô ấy thì có chút kích động, Thạch Đan Phượng cũng cố gắng xoay cái đầu đang bị phó hội trưởng giẫm dưới chân qua.

 

Những người trong quán bar không biết đang cười nói cái gì đó, cô ấy cất kỹ điện thoại di động vào túi, đôi mắt có phần u ám nhưng rất bình tĩnh nhìn lướt qua những người này.

 

Khi nhìn về phía người chơi có góc nhìn trong video, Hạ Bạch cũng theo đó bị ánh mắt của cô làm cho chấn động.

 

Tiếp theo, cô ấy giẫm lên đôi giày vải mỏng manh bước vào quán bar, những nơi cô ấy đi qua, người chơi không phát điên thì tự sát, hoặc giết người khác, không thì cũng chết bất đắc kỳ tử.

 

Video đột nhiên trở nên đỏ như máu, người chơi có góc nhìn trong video bị máu bắn vào mắt, không lâu sau cũng ngã xuống đất, nhưng hắn ta vẫn chưa chết, hắn ta nhìn thấy những nơi mà đôi chân mang đôi giày vải kia đi qua, từng người chơi lần lượt ngã xuống.

 

Nơi này đã biến thành địa ngục thật sự của người chơi Thánh Du Công Hội.

 

Huyết sắc ngập tràn, video bỗng nhiên kết thúc hoàn toàn.

 

Hạ Bạch vẫn ngồi đó, nhất thời không gỡ người giấy xuống được.

 

Lão Tiền xé người giấy trên mắt cậu xuống, để lộ ra khuôn mặt cậu ngây ngốc, “Cậu hiểu rồi chứ? Bọn họ thậm chí còn không nhìn thấy cô ấy ra tay.”

 

Hạ Bạch đã hiểu, người đó thật sự là Vưu Nguyệt, cậu không ngờ Vưu Nguyệt lại lợi hại đến mức đáng sợ như thế.

 

Lão Tiền nói: “Tôi chưa bao giờ gặp qua người chơi nào lợi hại như vậy, cô ấy giống như những gì các cậu nói, cái gì mà bug ấy. Tôi không thường xuyên vào trò chơi, nhưng cũng đã gặp qua nghe qua không ít người chơi, chưa từng có ai lợi hại hơn cô ấy.”

 

“Sau khi người của Thánh Du Công Hội nhìn thấy, rốt cuộc cũng ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, lúc này một phó hội trưởng khác là – [ Thông Linh Sư ] đã quyết định tự mình ra tay, không chỉ có ông ta, còn gọi cả tôi đến.”

 

Hạ Bạch: “Mục tiêu của các ông khi đến đây là gì?”

 

Lão Tiền không trả lời, nhưng cũng nói rất thẳng thắn: “Nếu không giết chết cô ấy trước khi cô ấy hoàn toàn trưởng thành, như vậy tất cả người chơi của Thánh Du Công Hội đều phải chết.”

 

“Đương nhiên, tôi không thật sự tham gia đâu.” Lão Tiền nói: “Một trong những nguyên nhân tôi vào trò chơi cùng cậu là để trốn tránh bọn họ, tôi không đánh lại cô ấy.”

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

Cậu nghe Lăng Trường Dạ nói, Thánh Du Công Hội đã đánh với Bán Nguyệt Đoàn mấy lần rồi, vậy nên nguyên lão được đặc biệt mời đến ra tay lần này là Lão Tiền vẫn luôn trốn tránh?

 

“Mấy lần các ông đánh với Bán Nguyệt Đoàn đều thua à?” Hạ Bạch hỏi.

 

“Cũng có lúc thắng, chỉ cần người đó không có mặt.” Lão Tiền nói.

 

Lão Tiền lại uống một ngụm nước, thở dài nói: “Chỉ còn hai ngày nữa là sẽ quyết chiến sinh tử.”

 

Hạ Bạch liếc mắt nhìn ông, “Ông nói với cháu làm gì, ông không có ý tốt.”

 

“Bị cậu nhìn thấu rồi, hahaha.” Lão Tiền không hề xấu hổ nói: “Trận chiến sinh tử này không biết sẽ chết bao nhiêu người, Cục Quản Lý Trò Chơi các cậu phải quản chứ, Cục Quản Lý Trò Chơi ấy, lúc nào cũng có một số người chơi lợi hại mà, phải không?”

 

Cục Quản Lý Trò Chơi quả thật có người chơi có thể giải quyết chuyện này, cũng có người chơi có thể ngăn cản Vưu Nguyệt.

 

Nhưng Hạ Bạch lại đần mặt không nói gì.

 

Hiện tại cậu cảm thấy mình đã tham gia quá nhiều rồi, bản thân là thành viên Đội Tấn Công của Cục Quản Lý Trò Chơi, lại quen biết nguyên lão của Thánh Du Công Hội, còn có liên quan với Vưu Nguyệt của Bán Nguyệt Đoàn, muốn duy trì cân bằng ở giữa thật sự rất khó.

 

Lập trường của cậu vẫn luôn rất kiên định, cậu không quan tâm đến hòa bình thế giới và tranh giành thế lực, cậu chỉ muốn vào trò chơi, chỉ muốn tìm Hỉ Thần nhà mình.

 

Cậu không vĩ đại cũng không ti tiện, cậu chỉ là một thành viên bình thường trong Đội Tấn Công, mỗi tuần hoàn thành nhiệm vụ trò chơi một lần là được rồi, không cần phải quan tâm nhiều như vậy.

 

Tạm thời Hạ Bạch không muốn làm vũ khí cho Lão Tiền sử dụng, cậu chuyển chủ đề, một vấn đề khác mà cậu rất tò mò, “Hội trưởng của các ông trông như thế nào vậy?”

 

Lão Tiền đứng dậy định đi, nhưng Hạ Bạch đã vội vàng gọi: “Ông! Là cháu muốn nuôi ông dưỡng lão!”

 

Lão Tiền: “. . . . . .”

 

Hạ Bạch: “Chỉ là bản thân cháu tò mò thôi mà.”

 

“Bản thân tò mò à, không thể nói với Lão Vương đâu đấy.” Lão Tiền lại ngồi xuống, “Hội trưởng của chúng tôi. . . . . . Trong tư liệu của Cục Quản Lý Trò Chơi các cậu ghi chép Hội trưởng của chúng tôi như thế nào?”

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

Nhất định phải moi được chút gì đó mới chịu à?

 

“Trong tư liệu của Cục Quản Lý Trò Chơi ghi chép, Hội trưởng của Thánh Du Công Hội sức khỏe không tốt, quanh năm nằm trên giường bệnh, giống như là một Hội trưởng mang tính chất biểu tượng như linh vật vậy, người nắm quyền thực sự là hai Phó Hội trưởng.”

 

Đây chính là điểm mà Hạ Bạch tò mò, “Nơi tụ tập một đám người điên và ác nhân như Thánh Du Công Hội mà còn cần linh vật sao? Nếu là người vô dụng thì sao còn được tôn xưng là Hội trưởng?”

 

Lão Tiền nói: “Không thể nói là linh vật được, mà nên nói là, ừm, giống như thánh vật vậy đó. Quanh năm nằm trên giường bệnh là do người bên dưới tưởng vậy thôi, chứ trên thực tế thì Hội trưởng của chúng tôi là một người chết.”

 

Hạ Bạch sững sờ.

 

Người chết, Hội trưởng, thánh vật.

 

Cậu đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, nhưng không nắm bắt được cụ thể.

 

Nhìn từ cái tên Thánh Du Công Hội của bọn họ là có thể biết được, bọn họ tôn sùng trò chơi, vậy tại sao bọn họ lại tôn sùng trò chơi?

 

Lời giải thích trên bề mặt là, bọn họ cho rằng trò chơi là quy tắc của thời đại mới “Cạnh tranh sinh tồn, kẻ thích nghi mới có thể tồn tại”, trò chơi đang giúp nhân loại sàng lọc gen, loại bỏ rác rưởi, phát triển tốt hơn.

 

Nhưng trên thực tế, rất nhiều người chơi đều biết, có thể thật sự có thành viên của Thánh Du Công Hội nghĩ như vậy, nhưng càng nhiều thành viên hơn chỉ là mượn cái cớ này để thỏa mãn đủ loại dục vọng của bản thân mình mà thôi, ví dụ như người có nhân cách phản xã hội, giương cao ngọn cờ này lên, làm ra rất nhiều chuyện tội ác tày trời ở thế giới thực.

 

Thật sự chỉ là như vậy thôi sao?

 

Thánh Du Công Hội này, thật sự người rất nhiều, bao gồm cả một số trí thức nổi tiếng, bọn họ còn rất đoàn kết. Ngay cả Lão Tiền, Hạ Bạch biết, ngoài miệng ông nói năm đó không hiểu chuyện, kỳ thật năm đó nhất định là có nguyên nhân gì đó mới thật lòng muốn gia nhập Thánh Du Công Hội.

 

Năm đó cũng chính là ba năm trước, lúc đó ông cũng không phải là thanh niên bốc đồng nhiệt huyết gì.

 

Hạ Bạch: “Các ông đã phát hiện ra điều gì từ người Hội trưởng đã chết này? Nhất định là có điều gì đó rất quan trọng, liên quan đến trò chơi, vậy cho nên mới tôn ông ta làm Hội trưởng giống như thánh vật, cho nên mới kiên định trở thành thành viên của Thánh Du Công Hội.”

 

Lão Tiền bắt đầu xoa huyệt thái dương, thằng nhóc nhà Lão Hạ này, nhìn thì ngốc nghếch, nhưng sao lại thông minh như vậy chứ.

 

Ông chỉ mới nói Hội trưởng của bọn họ là người chết, vậy mà nó đã mò ra được tới cốt lõi của Thánh Du Công Hội bọn họ rồi.

 

Lão Tiền thở dài, năm nay ông đã 67 tuổi rồi, người ta thường nói 50 tuổi là biết thiên mệnh, theo cách nói này, ông đã biết thiên mệnh được mười mấy năm rồi, lần đầu tiên đứng trước sự thông minh của Hạ Bạch, không hiểu sao lại sinh ra cảm giác như số mệnh đã được định sẵn.

 

Hạ Bạch ghé sát lại gần ông, hai tay đặt lên cánh tay của Lão Tiền, tha thiết hỏi: “Các ông đã phát hiện ra điều gì từ chỗ Hội trưởng thánh vật đó vậy, Tiền gia gia?”

 

Lão Tiền: “. . . . . .”

 

Sao có thể phạm quy như vậy chứ?

 

Hạ Bạch: “Cháu đảm bảo cháu sẽ không nói với ai hết.”

 

Lão Tiền: “Cũng không thể nói với đội trưởng của cậu đâu đấy.”

 

Hạ Bạch: “Cháu đã nói là cháu sẽ không nói với ai hết rồi mà, sao ông còn cố ý nhắc đến anh ấy làm chi?”

 

Lão Tiền liếc mắt nhìn cậu, ra vẻ đã nhìn thấu nhưng không nói ra, sau đó nói bí mật này cũng không phải không thể nói cho Hạ Bạch biết: “Từ trên người hội trưởng chúng tôi cảm nhận được, không thể chống lại trò chơi, nhân loại sẽ mãi mãi không thể nào chống lại được trò chơi.”

 

Hạ Bạch hơi sững sờ, “Cảm nhận của các ông có đáng tin không? Sẽ không phải là có người lợi dụng điều này để kích động lòng người đó chứ?”

 

Lão Tiền nói: “Tôi chỉ có thể nói với cậu, rất đáng tin, đáng tin đến mức đã được chứng thực hết lần này đến lần khác rồi, đây chính là nguyên nhân căn bản khiến cho Thánh Du Công Hội được gọi là Thánh Du Công Hội, cao thủ của Thánh Du Công Hội dám không nể mặt Cục Quản Lý Trò Chơi như vậy, chính là bởi vì bọn họ cảm thấy Cục Quản Lý Trò Chơi chỉ là trò cười.”

 

“Cục Quản Lý Trò Chơi có nỗ lực thế nào cũng vô dụng, nhân loại không thể nào chống lại được trò chơi, cuối cùng nhân loại cũng sẽ nhận ra sự nhỏ bé và ti tiện của mình, thần phục trước quy tắc của trò chơi.”

 

Lúc Hạ Bạch ngẩn người suy nghĩ, Lão Tiền đã đứng dậy, “Được rồi, cậu đã moi hết ruột gan của tôi rồi, tôi không còn gì để nói với cậu nữa, tôi đi đây.”

 

Lúc ông đã đi đến cửa thì thấy Hạ Bạch vội vàng chạy đến, ra vẻ như có chuyện quan trọng muốn tuyên bố với ông ta.

 

Thành viên Đội Tấn Công luôn cố gắng đối kháng với trò chơi, bắt bọn hắn tiếp nhận chuyện này, quả thật rất khó. Ông nghĩ vậy.

 

“Không phải.” Hạ Bạch nói: “Vẫn chưa moi hết đâu, vẫn còn chuyện ông có thể giúp cháu, Tiền gia gia ông giúp cháu để ý Hỉ Thần nhà cháu một chút, Thánh Du Công Hội nhiều người như vậy, nói không chừng có người từng gặp qua rồi đó.”

 

Lão Tiền: “. . . . . .”

 

Hết chương 88.

 

 

Chương 88: Thánh Du Công Hội

Ngày đăng: 14 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên