Chương 89: Lăng Trường Dạ

 

Chương 89: Lăng Trường Dạ

 

“Chờ một chút, chỉ một chút thôi.”

 

Hạ Bạch chạy vào phòng ngủ, lôi một cuốn sổ từ trong cặp sách ra, “Không biết ông đã gặp qua các vị Hỷ Thần nhà cháu chưa, cháu đã vẽ họ ra đây rồi, nếu ông gặp được, nhất định phải liên lạc với cháu ngay nhé.”

 

Trước đây Hạ Bạch đã vẽ các Hỷ Thần vào gia phả, nhưng vẽ khá sơ sài, gia phả cũng không tiện đưa cho người khác xem.

 

Cậu nghĩ lại, bản thân cũng chỉ có thể miêu tả hình dáng của các vị Hỷ Thần với người khác thì quá trừu tượng. Vì vậy, khoảng thời gian này cậu vừa học vẽ phác họa, vừa vẽ các Hỷ Thần.

 

Cậu nghĩ mình đã trang điểm cho thi thể rồi, học vẽ hẳn cũng đơn giản, không ngờ lại gặp phải thất bại đầu tiên trong đời, không thể diễn tả bằng lời. Nếu không phải Lão Tiền, mà là người khác, cậu thật sự không dám lấy ra, nhất định phải vẽ thêm hai tháng nữa.

 

Lão Tiền nhận lấy tập tranh vẽ của Hạ Bạch.

 

Hạ Bạch cảm thấy rất an ủi khi Lão Tiền không lập tức mở tập tranh vẽ ra. Nếu kiểm tra thành quả hơn nửa tháng của cậu tại chỗ, cậu cũng sẽ cảm thấy ngại ngùng.

 

Lần này thực sự phải đi rồi, Lão Tiền khôi phục lại hình dáng của mình, đưa tay xoa đầu Hạ Bạch.

 

Ông lão tuổi đã cao, nhưng không hề bị còng lưng, thời trẻ cũng cao lớn như Lận Tường, về già cũng cao hơn Hạ Bạch, xoa đầu Hạ Bạch rất tự nhiên, giống như ông nội xoa đầu cháu trai.

 

“Tiểu Bạch à, cháu phải sống tốt đó.”

 

Hạ Bạch khựng lại, nhìn đôi mắt nhân từ và từng trải của ông, gật đầu thật mạnh.

 

“Về đi.” Lão Tiền nói.

 

Ông đóng cửa cho Hạ Bạch, cầm tập tranh vẽ của Hạ Bạch rời đi.

 

Lúc ra khỏi cửa khách sạn, trời cũng đã sắp tối, vừa hay ông nhìn thấy Lăng Trường Dạ trở về khách sạn. Phía sau anh có vài người đi theo, không biết có phải là không nhận ra dung mạo ban đầu của ông hay không, anh chỉ liếc mắt nhìn về phía ông một cái rồi sải bước đi vào khách sạn.

 

Bước vào tháng 12, ngay cả thành phố Đại Thái cũng trở nên lạnh lẽo, anh mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, áo sơ mi bên trong cũng màu đen, toàn thân hiếm khi mặc đồ đen, lại khiến cho hai hàng chân mày và đôi mắt anh có chút lạnh lùng, nhìn hàng chân mày và sống mũi của anh có cảm giác góc cạnh, sắc bén như gió.

 

Ở ngoài cửa có một chiếc xe đang đợi Lão Tiền, sau khi ông lên xe, chiếc xe khởi động, chậm rãi chạy trên con đường rộng lớn dưới ánh hoàng hôn.

 

Lão Tiền lật mở tập tranh vẽ mà Hạ Bạch đưa cho. Có lẽ Hạ Bạch cảm thấy mình vẽ chưa được đẹp lắm, vậy nên bên cạnh bức tranh còn có ghi chú thích rất chi tiết.

 

Lão Tiền lật đến trang thứ ba, dừng lại thật lâu ở bức chân dung của một vị Hỷ Thần có ngoại hình là một người đàn ông trung niên tuấn tú.

 

Ông sờ vào góc trang giấy đó, quay đầu nhìn những ánh đèn đang sáng lên trong những tòa nhà cao tầng bên ngoài cửa sổ xe, nhà nhà sáng đèn, huy hoàng rực rỡ khắp chốn.

 

“Không biết những ánh đèn này còn có thể sáng thêm bao lâu nữa.” Người đàn ông mặc đồ đen ngồi phía trước nói.

 

Lão Tiền: “Có thể sẽ sáng rất lâu.”

 

“Sẽ không đâu, địa đồ lớn tiếp theo sắp xuất hiện rồi, phía trên địa đồ lớn là gì nhỉ?” Người đàn ông mặc đồ đen không giống như đang hỏi, mà giống như đang tự lẩm bẩm.

 

Lão Tiền hỏi: “Thông Linh Giả, cậu lại cảm nhận được gì từ trên người Hội trưởng sao?”

 

Người đàn ông mặc đồ đen nói: “Những gì tôi cảm nhận được đã nói với ông từ sớm rồi, con người không thể chống lại trò chơi. Tiến độ khuất phục của con người đã đến giai đoạn giữa và cuối rồi.”

 

Khóe môi trắng bệch của ông hơi nhếch lên, ông cười, “Lão Tiền này, cứ chờ xem.”

 

Chiếc xe rẽ vào một con đường khác, bắt đầu tăng tốc.

 

…….

 

Hạ Bạch trở về phòng, thấy Nhị Oa vẫn ngồi trên ghế sofa, ôm em gái Tuyết Mộc trong cốc cà phê, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút mờ mịt, tự lẩm bẩm: “Ông nội?”

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

Hạ Bạch đi tới, chọc chọc bông hoa màu trắng trên tai cậu bé, “Không phải ông nội sao?”

 

Nhị Oa cố gắng suy nghĩ, “Lớn tuổi, là. . . . . . Bà nội?”

 

Hóa ra Nhị Oa cảm nhận được tuổi thật của Lão Tiền, chỉ là, nó không thể cảm nhận chính xác được giới tính, vậy cho nên cậu bé vẫn gọi Lão Tiền là chị, chứ không phải bà nội.

 

Đứa bé Nhị Oa này, từ lần đầu tiên gặp mặt cậu đã biết nó rất lễ phép.

 

Hạ Bạch không tiếc lời khen ngợi điểm này của Nhị Oa, khiến Nhị Oa lại mọc ra thêm nhiều bông hoa trắng nữa, điều đáng mừng là, lần này còn có thêm chồi non màu xanh biếc.

 

Nhìn những cánh hoa trắng rơi lả tả trên người cậu bé, Hạ Bạch có căn cứ để nghi ngờ rằng, cây của Nhị Oa là cây mơ trân châu hoặc là cây tuyết liễu.

 

Khi cậu đang nhặt cánh hoa thì có tiếng gõ cửa vang lên.

 

Lăng Trường Dạ đã trở về, anh đến gọi bọn họ cùng đi ăn tối.

 

Nhị Oa ôm cốc cà phê, Hạ Bạch bế Nhị Oa, nghĩ đến cơm trắng và khoai tây sợi chua cay thì vô cùng tích cực, “Tới ngay!”

 

Lăng Trường Dạ nhìn Nhị Oa sắp bị hoa trắng bao phủ, hỏi: “Cậu lại làm gì với nó vậy?”

 

Hạ Bạch: “Chỉ là khen em ấy lễ phép thôi.”

 

Lăng Trường Dạ cảm thấy những bông hoa màu trắng đó thật vô dụng.

 

Trên đường đến nhà ăn, Hạ Bạch hỏi anh: “Cục trưởng Nghiêm lại nói gì với anh vậy?”

 

“Vẫn là chuyện của Thánh Du Công Hội và Bán Nguyệt Đoàn.” Lăng Trường Dạ nói: “Tuần này cậu không có ở đây, không thấy ông ấy lo lắng đến nỗi nổi đầy mụn nước quanh miệng.”

 

Chuyện của người chơi, đặc biệt là những người chơi có kỹ năng không chịu sự quản giáo của Cục Quản lý Trò Chơi, nếu không cẩn thận sẽ gây ra những sự kiện lớn ảnh hưởng đến an ninh xã hội, cũng không trách cục trưởng Nghiêm áp lực lớn như thế.

 

Hạ Bạch: “Vậy anh vẫn chưa thể đi sao?”

 

Lăng Trường Dạ: “Tôi muốn đi, nhưng cục trưởng Vương bảo tôi ở lại thêm hai ngày nữa.”

 

Hạ Bạch suy nghĩ một chút, nói: ” Lão Tiền nói, có thể trong hai ngày tới Thánh Du Công Hội và Bán Nguyệt Đoàn sẽ có một trận tử chiến.”

 

Cậu không biết chuyện này có liên quan gì đến việc cục trưởng bảo Lăng Trường Dạ ở lại thêm hai ngày hay không, mấy ông lão “đáng thương” đó, không biết có bao nhiêu người có tâm nhãn.

 

Hạ Bạch: “Tôi cũng ở lại thêm một hai ngày, sáng thứ hai tôi không có tiết.”

 

Lăng Trường Dạ không hỏi nhiều cũng không nói thêm gì, “Ừ.”

 

Lận Tường có thêm một đạo cụ ngụy trang vô cùng vui vẻ, nghe Hạ Bạch nói muốn ở lại thêm một ngày, sáng thứ hai mới đi, cậu ta cũng lập tức nói muốn ở lại thêm một ngày.

 

Hạ Bạch: “Sáng thứ hai cậu không có tiết sao?”

 

Lận Tường: “Ở đại học, môn Triết học đại cương chẳng phải là để trốn sao?”

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

Tối hôm đó, cộng thêm cả Dương Mi và Nhị Oa, năm người cùng nhau ăn một bữa tối thịnh soạn, vô cùng vui vẻ, chỉ là, nhìn Dương Mi có vẻ ăn không ngon miệng như mọi khi.

 

Hạ Bạch biết tại sao, Dương Mi cũng không biết Dương Nghi đến trò chơi này để làm gì, dù sao cũng có chút bất an.

 

Ở lại thêm một ngày, thật ra Hạ Bạch muốn xem thử, Thánh Du Công Hội và Bán Nguyệt Đoàn sẽ ra sao, nhưng mà, không giống như dự đoán, trận tử chiến giữa Thánh Du Công Hội và Bán Nguyệt Đoàn đã không xảy ra.

 

Ban đầu Cục Quản lý Trò Chơi phát hiện ra bọn họ tụ tập, khi Cục Quản lý Trò Chơi chạy đến nơi, bọn họ đã giải tán, không có một ai thương vong.

 

Tiếp theo, bọn họ cũng rời khỏi thành phố Đại Thái.

 

Nghiêm Kính Nghiệp vừa kinh ngạc vừa vui mừng, mở video giám sát của Cục Quản lý Trò Chơi cho bọn hắn xem, “Bọn họ thực sự đã rời đi, không chỉ là Thánh Du Công Hội, mà còn có một số người của Bán Nguyệt Đoàn nữa.”

 

Hạ Bạch nhìn thấy Lão Tiền và Vưu Nguyệt trong video, còn có một người đàn ông mặc đồ đen, từ vị trí ông ta đứng giữa Lão Tiền và Vưu Nguyệt, có thể đoán được ông ta hẳn là Phó hội trưởng duy nhất của Thánh Du Công Hội – 【Thông Linh Giả】.

 

Ngoài ra, bọn họ còn ngoài ý muốn nhìn thấy một người, Từ Thanh Danh, cũng chính là Dương Nghi.

 

Bọn họ cùng nhau lên một chiếc xe, kết hợp tất cả camera giám sát ở khắp nơi trong thành phố Đại Thái lại, có thể nhìn thấy chiếc xe của bọn họ đã lên đường cao tốc, rời khỏi thành phố Đại Thái.

 

Hạ Bạch không hiểu, “Tại sao Từ Thanh Danh lại đi cùng bọn họ?”

 

Lăng Trường Dạ nhìn Dương Mi đang cắn chặt môi, hai hàng chân mày trên mặt Dương Mi nhíu chặt, “Thánh Du Công Hội vốn dĩ chính là một lũ người xấu xa và điên cuồng, anh ta đến đó cũng không có gì lạ, anh ta chính là một nhà khoa học điên vô nhân tính mà.”

 

Trong phó bản trò chơi chung cư Đế Hào, khi bọn họ chuẩn bị cùng nhau đến dương gian, Dương Nghi đã đến tìm bọn họ, nói dương gian rất nguy hiểm, đừng để Dương Mi đi, hắn ta sẽ đi.

 

Lúc đó Lăng Trường Dạ đã nói với Dương Mi suy đoán của anh, nói rằng có thể Dương Nghi sẽ đi làm một việc đại sự gì đó, trước khi đi muốn vào trò chơi với em trai mình một lần, muốn bảo vệ em trai mình một lần cuối cùng.

 

Quả nhiên.

 

Hắn ta đã đi cùng người của Thánh Du Công Hội, hắn ta là Phó viện trưởng Viện Nghiên Cứu của Cục Quản lý Trò Chơi, cũng là trụ cột thiên tài của Viện Nghiên Cứu, chuyện này dù ở đâu cũng được coi là chuyện lớn.

 

Không nói đến đại cục, đối với Dương Mi mà nói, từ nay về sau, bọn họ đã thuộc về hai tổ chức đối địch, có thể ngay cả gặp mặt cũng sẽ rất ít.

 

Hạ Bạch nhìn thấy móng tay Dương Mi đã đâm sâu vào lòng bàn tay.

 

Rất nhanh sau đó, cục trưởng Tổng cục của Cục Quản lý Trò Chơi đã gọi video cho cục trưởng chi nhánh, nhìn thấy cậu ở đó, ông Vương vẫn như lần trước, làm giống như không quen biết cậu.

 

Ông ấy nói với Nghiêm Kính Nghiệp: “Tôi vừa nhận được đơn xin từ chức của Dương Nghi, bây giờ cậu ấy vẫn còn ở chỗ cậu chứ?”

 

Nghiêm Kính Nghiệp vội vàng nói: “Chúng tôi vừa nhìn thấy Phó viện trưởng Dương rời đi cùng người của Thánh Du Công Hội.”

 

Cục trưởng Vương liếc mắt sang một bên, không biết là đang nói với ai: “Không chỉ Dương Nghi, trước đó đã có vài nhà khoa học chủ động gia nhập Thánh Du Công Hội, rốt cuộc thì bọn họ muốn làm gì chứ?”

 

Hạ Bạch giả vờ như không nghe thấy, vẻ mặt vẫn ngơ ngác.

 

Lão Vương: “. . . . . .”

 

Ông trầm mặc mấy giây, sau đó thở dài, nói một câu ý vị sâu xa: “Là tôi không được lòng người ta rồi.”

 

Nghiêm Kính Nghiệp vội vàng nói: “Đâu có đâu có, Cục Quản lý Trò Chơi chúng ta từ Tổng cục đến chi nhánh, từ trên xuống dưới đều vô cùng kính yêu cục trưởng mà.”

 

Hạ Bạch mặt đần thối phụ họa, “Đúng vậy.”

 

“. . . . . .”

 

Khóe miệng cục trưởng giật giật, nói: “Thôi được rồi, nếu Thánh Du Công Hội đã rời đi, mấy đứa cũng về đi. Trường Dạ đã bận rộn ở thành phố Đại Thái nhiều ngày rồi, tuần này nghỉ ngơi cho tốt, đừng vào trò chơi nữa.”

 

Lăng Trường Dạ: “Cảm ơn cục trưởng.”

 

Hạ Bạch hỏi: “Còn cháu thì sao?”

 

Cục trưởng: “. . . . . . Cháu muốn vào thì vào, không muốn vào thì tôi còn quản được cháu sao?”

 

Nghiêm Kính Nghiệp nhìn Hạ Bạch thêm một cái, nghe ra được Hạ Bạch không hề đơn giản, bắt đầu nhớ lại xem hai lần Hạ Bạch đến đây có chỗ nào tiếp đãi không chu đáo hay không.

 

Cục trưởng cúp video xong, Nghiêm Kính Nghiệp vội vàng mời bọn họ ăn một bữa cơm.

 

Lăng Trường Dạ vốn muốn từ chối, nhưng nhìn ra Hạ Bạch có lời muốn hỏi Nghiêm Kính Nghiệp, vậy nên lại đồng ý.

 

Mấy người bọn họ đều không uống rượu, vừa ăn cơm vừa chậm rãi trò chuyện.

 

Hạ Bạch hỏi Nghiêm Kính Nghiệp: “Anh Nghiêm này, chung cư Đế Hào đã có phương án xử lý như thế nào chưa?”

 

Đương nhiên cậu không hỏi trò chơi, mà là chung cư Đế Hào thật sự tồn tại ở thành phố Đại Thái.

 

Lúc bọn hắn vào trò chơi, chung cư đó thật ra cũng không bị phong tỏa gì cả, nó vừa cũ kỹ vừa đổ nát, rác thải chất đống bên ngoài vì lâu ngày không ai xử lý, đã bắt đầu phân hủy bốc mùi hôi thối, ngày thường ngay cả người lang thang cũng không đến gần.

 

Cũng giống như chung cư Đế Hào trong trò chơi, dường như đã bị người ta lãng quên mất.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tối hôm rời khỏi trò chơi, Hạ Bạch đã tìm kiếm tên của từng hộ gia đình trong phó bản trò chơi chung cư Đế Hào trên mạng, chỉ tìm thấy một người có thể liên quan đến trò chơi là Cao Huyên.

 

—— Một người phụ nữ điên sống trong khu nhà bỏ hoang, ngày nào cũng ôm bức chân dung con gái vẽ cho mình rồi tự nói chuyện một mình.

 

Cậu lại tìm kiếm thông tin của một số hộ gia đình từng sống trong chung cư Đế Hào ngoài đời thực, lúc chung cư Đế Hào mới bị phong tỏa, có người đã đến gây rối, nói rằng đây là ngôi nhà duy nhất của bọn họ ở thành phố Đại Thái, bọn họ phản đối việc phong tỏa tòa nhà.

 

Còn có một tin tức được tiết lộ, chính là chủ nhân của đống rác được phân loại gọn gàng kia, đó một cụ già sống bằng nghề nhặt rác, ngày nào cũng bị hàng xóm mắng chửi, ông ấy đã qua đời.

 

Chung cư Đế Hào ngoài đời thực cũng là nơi sinh sống của rất nhiều người cơ khổ.

 

Chung cư Đế Hào trong trò chơi có thể sẽ mãi mãi bị lãng quên, cứ như vậy hoang phế, chôn vùi tất cả mọi bí mật. Trước khi rời khỏi thành phố Đại Thái, Hạ Bạch muốn biết, chung cư Đế Hào ngoài đời thực sẽ như thế nào.

 

“Nói đến chuyện này thì anh thật sự biết đấy.” Nghiêm Kính Nghiệp nói: “Sau khi mấy đứa phá đảo trò chơi, chúng tôi đã lập tức báo cáo tin tức chung cư Đế Hào là nơi an toàn nhất thành phố Đại Thái cho các ban ngành liên quan, ngay trong ngày nhận được tin tức, vài nhà đầu tư bất động sản, còn có vài doanh nghiệp lớn trong nước đều gọi điện thoại đến.”

 

“Trời ạ!” Lận Tường bừng tỉnh, “Nhà tôi không biết chuyện này!”

 

“. . . . . .”

 

Lận Tường vỗ đầu, “Sao tôi không nghĩ đến nhỉ, nhà tôi nên mua mảnh đất đó mới phải.”

 

Nghiêm Kính Nghiệp đưa mắt nhìn Lăng Trường Dạ, “Cho dù có nghĩ đến, chắc cũng hơi khó khăn, tôi nghe nói mảnh đất đó đã bị Lăng Vân lấy được rồi, theo như tôi biết, Lăng Vân là công ty bất động sản của nhà Lăng đội trưởng đúng không?”

 

Lận Tường: “. . . . . .”

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

Lận Tường không dám giận cũng không dám nói, có người trong giới của cậu ấy từng nói, tại sao hiện tại xã hội hỗn loạn bất an, một bộ phận tài phú quyền lực đã được phân chia lại, nhưng Lăng gia thì vẫn luôn đứng vững sừng sững không hề lung lay.

 

Tại sao?

 

Tại vì cậu ấm nhà người ta là đội trưởng Đội Tấn Công đấy.

 

Có thể là nơi nào đó vừa mới xảy ra vụ án mạng nghiêm trọng cách đây không lâu, nơi đó đang bị phong tỏa, không ai xem trọng, lúc đó nhà người ta đã đến đàm phán rồi, sau khi đàm phán xong, nơi đó sẽ xuất hiện trong danh sách tấn công, lập tức trở thành nơi trú ẩn được tranh giành như trong thời đại mạt thế.

 

Ai nói người bình thường không là gì trước mặt người chơi chứ, thử động vào người nhà họ Lăng xem, người chơi nào mà không muốn có một căn nhà an toàn tuyệt đối?

 

Nghiêm Kính Nghiệp nói với Hạ Bạch: “Cho nên, chung cư Đế Hào kia sắp trở thành nơi được hoan nghênh nhất thành phố Đại Thái rồi, có khả năng sẽ từ khu ổ chuột lột xác thành khu nhà giàu của thành phố Đại Thái đó.”

 

Bất kỳ người chơi nào cũng biết, nơi nào trò chơi đã xuất hiện rồi thì sẽ không xuất hiện trò chơi thêm lần nữa, người chơi biết, người nhà của người chơi cũng sẽ biết nên mua nhà ở đâu, rất nhiều người có quyền có thế cũng biết.

 

Mấy tháng nay, thành phố Đại Thái của bọn họ tổng cộng có hai nơi trở thành khu vực an toàn như vậy, một là Ngũ Cô Thôn, hai là chung cư Đế Hào.

 

Ngũ Cô Thôn là nơi hẻo lánh không thể hẻo lánh hơn được nữa, vậy mà đã có đại gia đến xây biệt thự rồi, huống chi là chung cư Đế Hào nằm ngay trung tâm thành phố, có thể tưởng tượng được, sau này những căn nhà mới xây dựng ở nơi này sẽ bị tranh giành đến mức nào.

 

“Tất nhiên, giá cả cũng sẽ không hề thấp.”

 

Từ một khu ổ chuột không ai ngó ngàng, biến thành khu nhà giàu vạn người chú ý, Nghiêm Kính Nghiệp là người địa phương, nhưng nói đến đây cũng không khỏi cảm thán.

 

Số phận con người, số phận của một mảnh đất, số phận của cả thành phố.

 

Lăng Trường Dạ không ngờ Hạ Bạch lại muốn hỏi chuyện này, biết trước thì đã không cần phải đi ăn bữa cơm này.

 

“Đúng là Lăng Vân.”

 

Lăng Trường Dạ bình thường không quản lý chuyện kinh doanh của gia đình, nhưng có một bộ phận trong Lăng Vân khá đặc biệt, loại chuyện này sẽ báo cáo với anh.

 

“Hôm qua đã bắt đầu dọn dẹp rồi.” Lăng Trường Dạ biết Hạ Bạch quan tâm điều gì, anh nói: “Sẽ sớm xây dựng lại, loại dự án này Lăng Vân bồi thường giải tỏa rất cao, cơ bản là vừa cho nhà mới vừa cho tiền.”

 

Nghiêm Kính Nghiệp: “Tôi hối hận ghê, biết vậy lúc đó cũng mua một căn, đây chính là kiểu phất lên nhờ giải tỏa đó.”

 

Lăng Trường Dạ mỉm cười, “Cục trưởng Nghiêm nói đùa rồi, anh còn thiếu mấy đồng bạc lẻ này sao?”

 

Nghiêm Kính Nghiệp cười lớn, “Đừng trêu tôi nữa, tôi biết mà, giá nhà mới này nhất định sẽ đuổi kịp khu trung tâm thành phố Phong Ninh, lại còn cung không đủ cầu.”

 

Bọn họ vừa nói vừa cười kết thúc bữa tối cuối cùng ở thành phố Đại Thái.

 

Hôm sau khi đến sân bay, xe của bọn hắn lại đi vòng qua chung cư Đế Hào, vừa hay nhìn thấy cảnh tượng phá dỡ chung cư Đế Hào.

 

Tòa chung cư nhỏ đã tồn tại hơn hai mươi năm ở thành phố Đại Thái sụp đổ ầm ầm trước mắt bọn hắn, không biết đã chôn vùi biết bao nhiêu buồn vui ly hợp.

 

Rất nhanh, nơi này sẽ được xây dựng thành tòa nhà dân cư cao nhất thành phố Đại Thái, không biết sẽ lại diễn ra những câu chuyện như thế nào.

 

Hạ Bạch nhìn đám người đang đứng xem từ xa, nói: “Chúng ta đi thôi.”

 

“Đi nào!” Lận Tường duỗi thắt lưng, “Chúng ta đi rồi, sau này sẽ không đến thành phố Đại Thái nữa nhỉ?”

 

Lăng Trường Dạ: “Chắc là không đến nữa.”

 

Lận Tường: “Ê hê, vậy thì, thành phố Đại Thái thần bí, tạm biệt nhé.”

 

Năm người cùng nhau đến sân bay, Hạ Bạch và Lận Tường bay về thành phố Khương Kỳ đi học, đương nhiên Nhị Oa cũng đi theo bọn hắn. Lăng Trường Dạ và Dương Mi cùng nhau đi chuyên cơ của Cục Quản lý Trò Chơi, máy bay sẽ đưa Dương Mi về thành phố Phong Ninh trước, sau đó mới đưa Lăng Trường Dạ về nhà.

 

Trước khi máy bay cất cánh, Hạ Bạch hỏi Lăng Trường Dạ: [Đội trưởng, nhà anh không phải ở thành phố Phong Ninh sao?]

 

Cậu vẫn luôn nghĩ nhà của Lăng Trường Dạ ở thành phố Phong Ninh, nơi đặt trụ sở chính của Cục Quản lý Trò Chơi.

 

CC: [Nhà tôi hiện tại ở thành phố Phong Ninh, nhưng lần này tôi về quê, thành phố Giang Di.]

 

Thành phố Giang Di là một thành phố trực thuộc trung ương cách thành phố Phong Ninh không xa, là một thành phố rất nổi tiếng, du lịch và thương mại đều rất phát triển.

 

Tối ngày thứ hai sau khi đến thành phố Khương Kỳ, Lận Tường đột nhiên gọi điện thoại cho Hạ Bạch, hỏi: “Đội trưởng về quê rồi sao? Tôi vừa nghe bố mẹ tôi nhắc đến, lúc này mới nhớ ra, sắp đến ngày giỗ ba của đội trưởng rồi, chắc là anh ấy về quê tảo mộ cho ba mình.”

 

Hạ Bạch ngẩn người, “Ngày giỗ?”

 

Lận Tường: “Đúng vậy, năm đó ba của đội trưởng đột nhiên mất tích đúng không? Tìm thế nào cũng không thấy, dưới áp lực của nhiều phía, nửa năm sau đã tuyên bố tử vong, không ai biết ông ấy mất ngày nào, ngày tuyên bố tử vong coi như là ngày mất, Chủ nhật tuần này là ngày giỗ bảy năm, có thể gia tộc như nhà anh ấy, ngày giỗ phải chuẩn bị rất nhiều thứ, cho nên anh ấy mới về trước.”

 

“Haiz, lúc đó người nhà đội trưởng đều không tin ba anh ấy đã mất, nhưng đã bảy năm rưỡi trôi qua rồi, không thể nào còn sống được, tôi nghe nói bọn họ đều đã chấp nhận rồi, chỉ có đội trưởng…… Không biết bây giờ anh ấy đã chấp nhận chưa.”

 

Hạ Bạch: “Hình như anh ấy chưa chấp nhận, nhưng cũng không vội vàng tìm kiếm nữa, có lẽ đang trong quá trình dần dần chấp nhận.”

 

Lận Tường “Ừ” một tiếng, “Năm đó đội trưởng vừa lên lớp mười, nghe nói anh ấy đã không đến lớp hơn một năm, năm đó anh ấy chắc hẳn đã trải qua khoảng thời gian rất khó khăn.”

 

Hạ Bạch cầm điện thoại không nói gì, Lận Tường biết cậu đang nghe, suy nghĩ một chút rồi nói: “Hạ Bạch, tôi nói cho cậu một tin đồn nhé.”

 

Hạ Bạch biết, tin đồn mà Lận Tường nói lúc này nhất định có liên quan đến Lăng Trường Dạ, cậu lập tức lên tiếng: “Cậu nói đi.”

 

Lận Tường nói: “Tôi nghe nói, nhà đội trưởng có tiền sử bệnh tâm thần di truyền, cụ thể là bệnh gì thì tôi không biết.”

 

Hạ Bạch lại sững sờ, cậu không thể tưởng tượng nổi nhà Lăng Trường Dạ lại có tiền sử bệnh di truyền, anh là người có cảm xúc ổn định nhất mà cậu từng gặp, bình thường rất dễ nói chuyện, trên mặt thường xuyên mang theo nụ cười ôn hòa.

 

Cậu theo bản năng nói: “Sao có thể như vậy được?”

 

“Cậu cũng không tin đúng không? Lúc đó tôi nghe thấy cũng rất kinh ngạc, có hơi không tin.”

 

Lận Tường nói: “Tôi biết chuyện này là bởi vì….. Cậu cũng biết đấy, gia tộc như nhà anh ấy, thường thì từ khi còn rất nhỏ đã phải đính hôn rồi. Nghe nói lúc đó có một cô gái môn đăng hộ đối với anh ấy, hai nhà có ý muốn cho bọn họ tìm hiểu nhau, cô gái kia phản đối kịch liệt lắm, nói cô ta không muốn gả cho một tên bệnh tâm thần, sinh ra một đứa con bị bệnh tâm thần, khiến cho rất nhiều người trong giới đều biết.”

 

“Cũng chính bởi vì cái gọi là bệnh tâm thần di truyền trong gia tộc này, năm đó bố của đội trưởng mất tích nửa năm, đã bị cho là chết ở bên ngoài rồi, một người nghi ngờ mắc bệnh tâm thần, phát bệnh chết ở bên ngoài là chuyện rất bình thường.”

 

Hạ Bạch khẽ “Ừ” một tiếng.

 

Lận Tường nói: “Bọn họ muốn nói gì thì nói, dù sao tôi cũng không tin đội trưởng có gen này, anh ấy là người bình tĩnh, điềm tĩnh nhất mà tôi từng gặp.”

 

Hạ Bạch như tìm được đồng minh, lập tức nói: “Tôi cũng không tin.”

 

Lận Tường: “Lần sau tôi mà nghe thấy bọn họ nói như vậy nữa, nhất định sẽ nghiêm khắc ngăn bọn họ lại.”

 

Nói chuyện một lúc, Lận Tường định cúp điện thoại, Hạ Bạch đột nhiên hỏi: “Cái đó, vậy cô gái suýt chút nữa đính hôn với anh ấy thì sao?”

 

“Ồ, nhà cô ta phá sản rồi, không còn là gia tộc giàu có hàng đầu nữa, hiện tại còn không bằng nhà tôi.” Nói xong, Lận Tường mới nhận ra, “Không đúng, cậu hỏi chuyện này làm gì?”

 

Hạ Bạch mặt không đổi sắc, nói: “Hóng hớt là bản tính của con người mà.”

 

Lận Tường: “. . . . . .”

 

Lúc Lận Tường nghĩ xem nên hỏi gì thì phát hiện Hạ Bạch đã cúp điện thoại từ lâu.

 

Rất tốt.

 

Lúc Lận Tường gọi điện thoại đến, Hạ Bạch đang ăn cơm tối. Không biết tại sao, lần đầu tiên đến thành phố Đại Thái, bữa cơm nào Nghiêm Kính Nghiệp sắp xếp cho bọn hắn cũng đều có món khoai tây sợi chua cay, nhưng lần thứ hai đến thì lại không có, một lần cũng không.

 

Hạ Bạch tự làm cho mình một đĩa khoai tây sợi giòn giòn chua chua cay cay thật to, còn nấu thêm một nồi cơm gạo thơm rất ngon mà Tống Lộ gửi cho, vừa mới ăn được một chút, bây giờ lại không còn khẩu vị ăn nữa.

 

Cậu nhìn Nhị Oa đang ngồi đối diện, thấy cậu bé đang hút từng sợi khoai tây, hỏi: “Nhị Oa, em ăn không ngon miệng à, có phải là nhớ đội trưởng rồi không?”

 

Nhị Oa còn chưa hút xong sợi khoai tây đã ngẩng đầu lên.

 

Hạ Bạch: “Có phải em muốn đi gặp đội trưởng không?”

 

Nhị Oa ngậm sợi khoai tây, trên mặt lộ ra vẻ mờ mịt.

 

Hạ Bạch: “Được, anh dẫn em đi gặp đội trưởng.”

 

Nhị Oa hút sợi khoai tây vào miệng, nhỏ giọng nói: “Vâng.”

 

Hạ Bạch lập tức gửi tin nhắn cho Tống Thạch: [Nhiệm vụ trò chơi tuần này của tôi đã được ấn định chưa? Tuần này đội trưởng có vào trò chơi không?]

 

Tống Thạch: [Tôi cũng không chắc tuần này đội trưởng Lăng có vào trò chơi hay không.]

 

Thành viên Đội Tấn Công mỗi tuần làm nhiệm vụ một lần, nhưng quy định không quá cứng nhắc, nếu có việc cũng có thể dời nhiệm vụ trò chơi sang tuần sau, dồn cả tháng vào một tuần cũng được.

 

Bình thường, thành viên của đội sẽ vào trò chơi mỗi tuần một lần, cho dù đội trưởng không ép buộc phải làm nhiệm vụ mỗi tuần một lần, nhưng trong khoảng thời gian dài như vậy, anh vẫn luôn làm như thế, chưa từng có ngoại lệ.

 

Lần này Tống Thạch nói mình không chắc chắn, chắc hẳn hắn cũng biết tuần này có chuyện đặc biệt. Là một thành viên trong đội ngũ phục vụ Đội Tấn Công, chắc hẳn hắn còn hiểu rõ hơn cả Lận Tường.

 

Hạ Bạch có chút ngại ngùng lên tiếng.

 

Tống Thạch chủ động hỏi: [Cậu có yêu cầu gì với nhiệm vụ trò chơi tuần này không?]

 

Hạ Bạch: [Chính là, trong danh sách trò chơi cần tấn công, có trò chơi nào ở thành phố Giang Di không?]

 

Bên kia không trả lời tin nhắn ngay.

 

Hạ Bạch không muốn tiếp tục đi sâu vào chủ đề này, liền coi im lặng của hắn là ngầm đồng ý, vì vậy trực tiếp tag Tống Lộ: [Chị, phiền chị đặt vé máy bay đến thành phố Giang Di vào trưa thứ Sáu cho em và Nhị Oa nhé.]

 

Tống Lộ: [Chiều thứ Sáu không phải còn có tiết học sao?]

 

Hạ Bạch: [Em nghe nói.]

 

Tống Lộ: [Hửm?]

 

Hạ Bạch: [Môn Triết học đại cương ở đại học là dùng để trốn tiết, đặc biệt là môn đó còn học vào chiều thứ Sáu.]

 

Tống Lộ: [. . . . . .]

 

Hết chương 89.

 

 

Chương 89: Lăng Trường Dạ

Ngày đăng: 14 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên