Chương 89: Mẹ Là Nữ Chính Trong Truyện Ngược Luyến Thì Phải Làm Sao Bây Giờ (Hạ)

Chương 89: Mẹ Là Nữ Chính Trong Truyện Ngược Luyến Thì Phải Làm Sao Bây Giờ (Hạ)

 

Mượn cớ say rượu, cả đám chúng tôi quay lại bàn ăn, cố gắng nuốt cho xong bữa cơm hết sức ngượng ngập này.

 

Những gì tôi muốn xác thực thì đều đã xác thực xong, nên tôi chẳng thể đợi thêm một khắc nào nữa. Ngay khi bữa trưa kết thúc, Lộ tổng, Tiểu Hoa và cả cái cậu tiểu minh tinh kia đều bị người của cơ quan đặc biệt đưa đi.

 

Cái năng lực chiếm đoạt thân phận của người khác một cách tùy tiện của đám ngoại lai đó, nhất định phải nằm trong tầm kiểm soát của chúng tôi. Coi như bọn họ cũng vì việc này mà góp một phần sức lực đi.

 

Thế nhưng, rạng sáng hôm sau, một cuộc điện thoại bất ngờ lại gọi tới.

 

“Tổng Tài, Công Lược Giả ký sinh trên người ‘tiểu minh tinh’ đã rời đi rồi.”

 

Tôi lập tức rời giường, tức tốc đến viện nghiên cứu đặc biệt. Tại đó, tôi đã được xem một đoạn băng ghi hình.

 

Lý do đưa ba người họ đến đây đều khác nhau. Với Lộ tổng, chúng tôi lấy cớ là công ty có vấn đề về thuế. Với Tiểu Hoa thì là do trợ lý cũ tố cáo cô ta cố ý gây thương tích. Còn với cậu tiểu minh tinh kia, lý do là khách sạn của cậu ta bị người ta tố cáo nguyên liệu không tươi sạch.

 

Cả ba lý do này đều là những việc mà nguyên chủ đã làm trước khi đám Công Lược Giả chiếm đoạt thân xác người ta xuyên không tới, thế nên bọn họ đã tin sái cổ.

 

Chính vì vậy mà bọn họ chẳng hề lo lắng, cũng chẳng mảy may nghi ngờ rằng, mình đã bị những người bản địa như chúng tôi phát hiện ra điều bất thường.

 

Điều bọn họ không biết là, nếu như dỡ bỏ những bức tường trong căn phòng giam giữ bọn họ ra, người ta sẽ thấy phía sau là chi chít những bảng mạch điện tử và phù chú.

 

Căn phòng bọn họ đang ở, thực chất là một cỗ máy khổng lồ, dùng để ép linh hồn của bọn họ phải thoát ra ngoài.

 

Đây cũng có thể coi là sự kết hợp giữa khoa học kỹ thuật và huyền học.

 

Trong một môi trường như vậy, ba kẻ không hề hay biết gì vẫn ngồi bình thản trên ghế.

 

Thao tác tách linh hồn đã được tiến hành hai lần, nhưng ngoài cảm giác hơi buồn nôn ra thì bọn họ chẳng có phản ứng gì khác, còn tưởng là do uống quá chén.

 

Mãi cho đến gần mười hai giờ đêm, cậu tiểu minh tinh bắt đầu trở nên bồn chồn, lo lắng.

 

Trong đoạn băng, cậu ta đột ngột đứng phắt dậy, không thể tin nổi mà hét lớn: “Sao có thể như vậy được? Rõ ràng là mình đã ký hợp đồng rồi mà!”

 

Ngay sau đó, cậu ta bỗng dưng im bặt, như thể những lời cậu ta vừa nói đã bị cưỡng chế xóa đi. Tôi đoán đây là bút tích của hệ thống, có những thứ không được phép tiết lộ ra ngoài.

 

Vẻ mặt của cậu ta biến chuyển từ hoảng hốt sang bừng tỉnh, từ điên cuồng đập cửa đòi ra ngoài cho đến tuyệt vọng, rồi thất thần ngã khuỵu xuống đất, tất cả chỉ diễn ra trong vòng nửa phút ngắn ngủi.

 

Cậu ta lẩm bẩm: “Tên… Đúng rồi, sao mình lại có thể quên mất điều này… Không có tên, sao hợp đồng có thể có hiệu lực được…”

 

Ngay giây tiếp theo, thần sắc của cậu ta liền thay đổi.

 

Cậu ta gãi đầu, tỏ vẻ kỳ lạ không hiểu tại sao mình lại ngồi bệt dưới đất, rồi từ từ đứng dậy, cố gắng liên lạc với bên ngoài.

 

“Chú cảnh sát ơi, cháu xin đảm bảo, nguyên liệu của cháu hoàn toàn tươi sạch. Chúng cháu có hóa đơn nhập hàng, có camera giám sát làm chứng, cháu có thể chứng minh sự trong sạch của mình!”

 

Rõ ràng, tiểu minh tinh thật sự đã quay trở lại.

 

Đội trưởng hỏi tôi: ” Tổng Tài, chúng tôi có thể xem bản hợp đồng đó được không?”

 

“Dĩ nhiên là được.”

 

Trước khi đến đây tôi đã lường trước được điều này, nên đã mang theo bản hợp đồng.

 

Đó là một bản hợp đồng rất quy chuẩn, hoàn toàn theo mẫu của công ty, bên A là Giám đốc phòng nhân sự.

 

Đội trưởng lật qua lật lại xem xét nhưng cũng không phát hiện ra điều gì bất thường.

 

“Có lẽ ý của cậu ta là, người ký tên trên bản hợp đồng này, bắt buộc phải là ngài.”

 

Tôi cầm tách trà, ngón tay gõ nhẹ lên thành tách: “Trước đó, cậu ta vẫn luôn nghĩ người ký tên là tôi.”

 

Tại sao lại đột nhiên phát hiện ra người ký tên không đúng vào lúc rạng sáng?

 

Có lẽ là vào phút chót, hệ thống đã dùng thủ đoạn đặc biệt nào đó để cho cậu ta thấy được bản hợp đồng này, cậu ta mới phát hiện ra rằng, ở mục ký tên của bên A không phải là tên của tôi.

 

Công Lược Giả đã đi rồi, sự thật ra sao cũng chẳng thể nào biết được.

 

May mắn là vẫn còn Lộ tổng và Tiểu Hoa để tiếp tục làm thí nghiệm.

 

Viện nghiên cứu đã trấn an và bồi thường cho cậu tiểu minh tinh vô cớ bị liên lụy. Tôi cũng đã gặp lại cậu ta một lần nữa.

 

Tiểu minh tinh thật sự là một người vô cùng nhiệt tình và cởi mở, giống như một mặt trời nhỏ luôn tràn đầy năng lượng, hăm hở tiến về phía sự nghiệp và mục tiêu mà mình yêu thích.

 

Sau khi gặp được con người thật của cậu ta, cái vỏ bọc “thiên thần nhỏ” của Công Lược Giả kia quả thực chỉ là trò mèo vụng về.

 

Tôi đã ăn món cậu ta nấu, mùi vị quả thật có phần tương tự với món của Công Lược Giả, nhưng rõ ràng, tay nghề của cậu ta ngon hơn hẳn.

 

Tôi lại ký một bản hợp đồng khác về loại rượu thuốc của gia đình cậu ta. Một loại rượu có dược hiệu mạnh như vậy, chắc chắn sẽ bán được giá rất cao.

 

Quả nhiên, sau khi rượu thuốc được tung ra thị trường, trải qua giai đoạn quảng bá ban đầu, doanh số bán hàng đã tăng vọt, hoàn toàn lấn át cả danh tiếng nhà hàng của cậu ta. Không ít người đã khuyên cậu ta nên đổi nhà hàng thành xưởng rượu.

 

Thế nhưng, tiểu minh tinh vẫn kiên trì với tâm nguyện ban đầu của mình, mượn danh tiếng của rượu thuốc để làm chiêu bài, khiến cho tên tuổi của nhà hàng cũng ngày một vang xa.

 

Thi thoảng lúc rảnh rỗi, tôi lại ghé qua ăn một bữa.

 

Có điều, tôi không bao giờ uống rượu ở nhà hàng cậu ta nữa.

 

…………

 

Tiểu Lý Ngư sốt li bì, lúc nóng lúc lạnh suốt nửa tháng trời, khiến không ít người lo lắng cho tình trạng của cô bé. Vào ngày cô bé khỏi bệnh, Ảnh hậu đã cùng con gái quay một đoạn video ngắn để báo bình an cho những người hâm mộ yêu quý cô bé. Trong video, khuôn mặt bầu bĩnh của Tiểu Lý Ngư đã tóp đi một vòng, môi con bé trắng bệch, trông vô cùng yếu ớt.

 

Sắc mặt của Ảnh hậu trông lại khá ổn, niềm vui khi con gái bình phục dường như đã xóa tan đi mọi mệt mỏi sau bao ngày vất vả của cô ấy.

 

Tôi xem đoạn video này một lúc, rồi chợt nhớ đến lời của Khương Thanh Xu. Nuôi tiểu quỷ cần phải dùng máu của chính mình để nuôi dưỡng. Nhìn bộ dạng của hai mẹ con họ, người nuôi tiểu quỷ trông lại giống Tiểu Lý Ngư hơn. Còn ảnh hậu vì có trang điểm nên ngược lại không nhìn ra được sắc mặt thật. Không biết có phải là do Tiểu Lý Ngư đã trở thành vật chứa cho tiểu quỷ hay không.

 

Khương Thanh Xu cũng đã xem đoạn video này: “Nuôi tiểu quỷ lâu ngày, khí huyết hao tổn là chuyện bình thường, thế nên những người nuôi tiểu quỷ thường sẽ trang điểm để cải thiện sắc mặt.”

 

“Trong bộ mỹ phẩm đi kèm với tiểu quỷ, có một thứ gọi là son môi Thi Du, nguyên liệu chính là từ thân xác ban đầu của tiểu quỷ đó.”

 

“Son môi Thi Du có thể tăng cường sức hút và sự gần gũi của người thoa, đồng thời cũng giúp cải thiện sắc mặt.”

 

Nghe đến đây, tôi không khỏi cảm thấy có chút buồn nôn.

 

Sau khi Tiểu Lý Ngư khỏi bệnh, bộ phim mà Ảnh hậu tham gia cũng bắt đầu khởi quay.

 

Dù sao thì đây cũng là một dự án dưới trướng của tôi, nên vào ngày khai máy đầu tiên, tôi đã đến phim trường thị sát.

 

Bộ phim này có chủ đề về một người phụ nữ nội trợ quay trở lại thương trường, một câu chuyện có độ tương đồng rất cao với trải nghiệm của Ảnh hậu.

 

Tại phim trường, Ảnh hậu khoác trên mình chiếc váy dài màu be đào ấm áp, ánh mắt dịu dàng nhìn Tiểu Lý Ngư đang mặc váy công chúa tung tăng chạy nhảy trong vườn hoa.

 

Đây là phân cảnh đầu phim, khi nữ chính vẫn chưa phát hiện ra chồng mình ngoại tình.

 

Nữ chính vất vả lo toan cho cả gia đình, chỉ khi nhìn thấy cô con gái hoạt bát vui vẻ, cô ấy mới có thể ngẩng đầu lên khỏi đống công việc nhà nặng nhọc, để thở lấy một hơi.

 

Ánh mắt Ảnh hậu nhìn Tiểu Lý Ngư vừa dịu dàng lại vừa tràn đầy yêu thương, dường như chỉ cần có con gái, con đường phía trước dù có khó khăn đến đâu, cô ấy cũng có thể bước tiếp.

 

“Cắt!”

 

“Rất tốt!”

 

Đạo diễn cực kỳ hài lòng với cảnh quay này. Một vị đạo diễn vốn không thích khen ngợi diễn viên, nay lại đưa ra lời đánh giá cao nhất.

 

Tôi nghe thấy có những tiếng xì xào bàn tán vang lên.

 

“Đây hoàn toàn là diễn xuất như đời thật mà, Ảnh hậu thật sự rất yêu thương Tiểu Lý Ngư.”

 

“Đâu chỉ có vai diễn này, tôi thấy cả bộ phim cứ như là được đo ni đóng giày cho cô ấy vậy.”

 

Chỉ một lần quay là qua, một khởi đầu thật tốt đẹp. Mọi người đều vui vẻ, Tiểu Lý Ngư cũng vui mừng chạy về phía Ảnh hậu, nhảy vào lòng mẹ.

 

Chuyên viên trang điểm quả là cao tay, dù Tiểu Lý Ngư mới ốm dậy, nhưng những dấu vết mệt mỏi đã được che đi rất khéo.

 

Trong phòng nghỉ, tôi tình cờ gặp Ảnh hậu.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Thật không ngờ ngài lại đích thân đến đây.”

 

Tôi đưa tay ra nhẹ nhàng bắt tay cô ấy rồi buông ra: “Dù sao tôi cũng là nhà đầu tư của bộ phim này, tiện đường ghé qua thăm Tiểu Lý Ngư một chút.”

 

Tiểu Lý Ngư thấy tôi thì rất vui, cô bé cười tươi để lộ ra hai lúm đồng tiền, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay tôi, ngọt ngào gọi một tiếng chú.

 

Bàn tay con bé rất nhỏ, mềm mại như một cục bông.

 

Tôi để ý thấy, có lẽ do mới ốm dậy, móng tay của con bé không có vầng trăng khuyết.

 

Vầng trăng khuyết có liên quan đến tinh khí của con người, thiếu vi chất, thiếu máu, hay thiếu protein đều dễ khiến vầng trăng khuyết nhỏ đi, thậm chí là biến mất.

 

Tiểu Lý Ngư vẫn còn là một đứa trẻ, đang trong giai đoạn phát triển, có lẽ là do thiếu canxi.

 

Tôi bèn nhắc một câu. Ảnh hậu nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tiểu Lý Ngư xem xét, rồi bế con bé lên, áp má vào khuôn mặt bầu bĩnh của con: “Lúc bị sốt con bé không ăn được gì, dinh dưỡng không theo kịp, phải bồi bổ cho con thật tốt mới được.”

 

Tôi xoa đầu cô bé: “Tiểu Lý Ngư phải ăn thật ngoan nhé, mặt cháu gầy đi cả một vòng rồi này.”

 

Tiểu Lý Ngư ngoan ngoãn gật đầu.

 

Sau đó, tôi lại tình cờ gặp Ảnh hậu thêm vài lần nữa.

 

Tôi đã gặp cô ấy khi bị người ta ép rượu, khi bị nhà họ Tằng dây dưa làm phiền, cũng đã gặp cô ấy trong dáng vẻ rạng rỡ, phóng khoáng tại lễ trao giải, hay khi đang quay quảng cáo.

 

Tôi đã ra tay giúp cô ấy vài lần, mối quan hệ giữa chúng tôi nhờ đó cũng trở nên thân thiết hơn không ít.

 

Tôi đã nghĩ rằng cô ấy đã dùng đến sức mạnh của tiểu quỷ để tạo ra những cuộc gặp gỡ tình cờ này, nhưng phía Khương Thanh Xu cho biết, cô ta đã theo dõi rất sát sao, con tiểu quỷ đó chưa từng chạy ra ngoài để hấp thụ vận may của người khác.

 

Điều đó có nghĩa là, lần này, cô ấy chỉ đơn thuần dùng máu thịt của mình để nuôi dưỡng tiểu quỷ. Làm như vậy, sự tiêu hao của cô ấy sẽ càng lớn hơn.

 

Tôi chưa từng nghĩ đến khả năng hai chúng tôi thật sự là tình cờ gặp nhau. Bởi vì mối liên hệ giữa hai chúng tôi, vốn dĩ không nên có quá nhiều. Một người mà suốt bao năm qua chưa từng gặp mặt, sau khi cô ấy nuôi tiểu quỷ thì đột nhiên lại có nhiều giao điểm như vậy, tôi không tin là không liên quan đến con tiểu quỷ đó.

 

Nhưng không biết là do thỏi son môi Thi Du kia thật sự hiệu quả, hay vì một lý do nào khác, mà sắc mặt của cô ấy lại ngày một tốt hơn.

 

Danh tiếng quả thật có sức nuôi dưỡng con người. Giờ đây, cô ấy đang tỏa ra ánh hào quang vạn trượng.

 

Thứ duy nhất có thể níu chân cô ấy, chỉ có Tiểu Lý Ngư.

 

Kể từ sau lần Tiểu Lý Ngư bị dọa sợ đó, sức khỏe vẫn luôn không được tốt, thường xuyên đau ốm.

 

Người ta thường thấy paparazzi chụp trộm được những khoảnh khắc đời thường của Ảnh hậu và Tiểu Lý Ngư. Nhưng dù là ảnh chụp trộm, thái độ của Ảnh hậu đối với Tiểu Lý Ngư vẫn luôn dịu dàng và kiên nhẫn. Điều này đã khiến rất nhiều cư dân mạng trở thành fan hâm mộ nhí của cô ấy, gọi cô ấy là “bà mẹ quốc dân”.

 

Thật khó có thể tưởng tượng được, một Ảnh hậu như vậy lại đang dùng chính con gái mình làm vật chứa để nuôi tiểu quỷ. Có lẽ, mối thù với nhà họ Tằng đã khiến cô ấy bất chấp tất cả.

 

Lần khác tôi gặp lại Tiểu Lý Ngư là trong một bữa tiệc. Tiểu Lý Ngư nhìn thấy tôi, đôi mắt con bé sáng lên, cười tươi vẫy tay với tôi.

 

Ảnh hậu thấy tôi, bèn bước về phía tôi: “Đứa trẻ này cứ thấy ngài là lại vui.”

 

Tôi ngồi xổm xuống, đón nhận cái ôm vô cùng nhiệt tình của Tiểu Lý Ngư. Tôi bế con bé lên, nói: “Tôi chơi với Tiểu Lý Ngư một lát, cô cứ đi lo việc của mình đi.”

 

Công việc hợp tác của tôi đã xử lý xong, đang định ra vườn hoa hít thở chút không khí. Ảnh hậu ngập ngừng nhìn Tiểu Lý Ngư, nhưng cô bé đã vui vẻ vẫy tay chào tạm biệt mẹ rồi. Tiểu Lý Ngư gặp tôi thì vui lắm, líu ríu nói chuyện không ngừng, như một chú chim nhỏ vui vẻ.

 

Con bé rất nhẹ, gần như không có trọng lượng. Qua lời kể của con bé, tôi biết được một vài tình hình gần đây của Ảnh hậu và nhà họ Tằng.

 

“Hôm nay ba lại đến tìm mẹ, mẹ cãi nhau với ba, đuổi ba đi.”

 

“Cháu không thích ba, ba nói con là đồ con gái nuôi lỗ vốn.”

 

“Ba không thích cháu. Lần trước ba nói ba thay mẹ đón cháu tan học, đưa cháu đi công viên giải trí chơi. Đến nơi rồi, cháu mới thấy có cả em trai nữa. Em trai khỏe lắm, cứ giật tóc cháu, còn cào mặt cháu nữa. Cháu đánh lại thì bị ba đánh.”

 

Tôi xoa đầu con bé, nhưng trông nó không có vẻ gì là buồn bã, còn cười khúc khích, dụi đầu vào lòng bàn tay tôi.

 

“Chú ơi, cháu không buồn đâu, cháu có mẹ là đủ rồi.”

 

“Nhưng mà nếu được thì, cháu ước có một người ba tốt, có thể cùng cháu bảo vệ mẹ, có thể cùng cháu đi công viên giải trí, đưa cháu đi ăn kem, rồi cùng cháu vẽ tranh nữa.”

 

Con bé không thành thạo lắm mở Trí Não lên, khoe cho tôi xem kiệt tác của mình.

 

Trên bãi cỏ là một gia đình ba người đang nắm tay nhau. Dáng vẻ của người mẹ và cô con gái có thể dễ dàng nhận ra chính là Tiểu Lý Ngư và Ảnh hậu, còn hình dáng người đàn ông thì lại rất mơ hồ.

 

“Nếu không được thì, ba không đưa cháu đi công viên, không cùng cháu vẽ tranh, không đưa cháu đi ăn kem cũng không sao cả, chỉ cần ba có thể bảo vệ mẹ là được rồi.”

 

“Nếu ba mới thích em trai, mẹ sinh thêm một em trai nữa cũng được, cháu sẽ rất thương em.”

 

Tôi hiếm khi nghe một đứa trẻ ở độ tuổi này nói rằng mình không ngại có thêm em trai em gái, đặc biệt là khi Tiểu Lý Ngư và mẹ đang nương tựa vào nhau mà sống.

 

Tôi hỏi: “Cháu không lo sau khi có em trai, sự chú ý của ba mẹ sẽ bị san sẻ cho em sao?”

 

Con bé cười: “Dạ, không sợ đâu!”

 

Nó lại nghĩ một lúc, rồi đưa tay phải ra làm một khoảng cách nho nhỏ: “Chỉ cần chừa lại cho cháu một chút xíu như này thôi là được rồi.”

 

Con bé ra vẻ như một bà cụ non, thở dài một hơi: “Mẹ mệt mỏi quá rồi, lỡ như Tiểu Lý Ngư rời xa mẹ, thì mẹ phải làm sao đây.”

 

Tôi hỏi: “Cháu sắp rời xa mẹ sao?”

 

Tiểu Lý Ngư không trả lời, mà đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh: “Chú ơi, chú có thể làm ba mới của cháu được không ạ? Cháu sẽ ngoan lắm.”

 

Tôi lắc đầu: “Không được.”

 

Trông con bé có vẻ hơi sốt ruột: “Cháu thật sự sẽ rất ngoan mà. Nếu chú không thích cháu, cháu sẽ ở thật xa.”

 

Những lời này, là Ảnh hậu đã dạy con bé nói sao?

 

Tôi ngồi xuống, đặt con bé lên đùi, nghiêm túc nói: “Chú thích cháu, nhưng chú không thích mẹ cháu. Tình cảm của chúng ta chỉ là bạn bè, không phải tình cảm nam nữ, nên chú không thể làm ba của cháu được.”

 

Tiểu Lý Ngư đã hiểu, con bé có chút thất vọng, nhưng vẫn ôm chầm lấy tôi: “Cháu cũng thích chú, cho dù chú không phải là ba của cháu, cháu vẫn thích chú!”

 

Tình cảm của trẻ con, thật thuần khiết và nồng nhiệt.

 

Tôi vỗ nhẹ lên lưng con bé: “Không sao đâu, chẳng bao lâu nữa, ba cháu sẽ không còn làm phiền mẹ cháu nữa.”

 

Nhà họ Tằng sắp tàn rồi. Vẻ huy hoàng hiện tại chẳng qua chỉ là hồi quang phản chiếu mà thôi. Một kẻ thừa kế có thể dùng chính cha mẹ mình để uy hiếp vợ cũ, một bà chủ gia tộc có thể đâm chết người rồi tìm kẻ chịu tội thay, đạo đức đã xuống cấp đến mức này thì họ có làm ra chuyện gì tôi cũng chẳng thấy lạ.

 

Chỉ riêng hai mạng người là cha mẹ của Ảnh hậu thôi cũng đủ để nhà họ Tằng phải trả giá đắt.

 

Tôi không hề che giấu mà nói thẳng với Tiểu Lý Ngư, cũng là muốn mượn miệng cô bé để nhắn với Ảnh hậu rằng, nhà họ Tằng mà cô ấy căm hận sắp tiêu vong rồi, đừng mượn đến sức mạnh của tiểu quỷ nữa.

 

Điều tra cho thấy, cô ấy đã từng hấp thụ vận may của anh cả và Tiểu Chu.

 

Tình hình của anh cả không nghiêm trọng. Tiểu Chu tuy tình hình nghiêm trọng, nhưng bản thân cô ta không phải là người bản địa của thế giới này, pháp luật không bảo vệ cô ta, nên cuối cùng phán quyết dành cho Ảnh hậu sẽ không quá nặng.

 

Điểm mấu chốt của phán quyết hiện tại nằm ở chỗ, Ảnh hậu có biết Tiểu Chu không phải là người bản địa hay không. Nếu Ảnh hậu biết, hành vi của cô ấy sẽ được giảm nhẹ hình phạt. Nếu trong trường hợp Ảnh hậu không biết Tiểu Chu là Công Lược Giả, mà vẫn hấp thụ vận may của cô ta, dẫn đến việc cô ta bị than củi làm bỏng, thì sẽ bị xử phạt nặng.

 

Nhưng chấp nhận sự trừng phạt của pháp luật vẫn tốt hơn là nuôi đến cuối cùng, tiểu quỷ không tiễn đi được, ngược lại còn phải đền cả tính mạng của mình. Tiểu quỷ tham lam, đòi hỏi càng nhiều, thì máu cần cung cấp cũng càng nhiều. Đến cuối cùng, con người không thể cung cấp đủ máu, sẽ bị phản phệ đến chết.

 

Hy vọng Ảnh hậu có thể hiểu ra.

 

Sau khi trả Tiểu Lý Ngư lại cho Ảnh hậu, cô ấy cảm ơn tôi. Khi đôi môi cô ấy hé mở, màu son xinh đẹp kia thật thu hút sự chú ý.

 

Tiếp xúc với cô ấy đã lâu, cô ấy không giống những Công Lược Giả khác khiến tôi chán ghét. Có lẽ là vì, cô ấy chưa bao giờ cố gắng đi đường tắt thông qua tôi. Vài lần nói chuyện giữa chúng tôi, cô ấy cũng chỉ muốn bàn về chuyện hợp tác.

 

Trong mắt cô ấy có một dã tâm mà tôi ngưỡng mộ, và cô ấy không hề cố gắng thực hiện nó bằng cách bám víu vào người khác.

 

Bộ phim này, tôi không định đổi nữ chính.

 

Đừng làm tôi thất vọng.

 

Ngoài ban công, gió thu se lạnh.

 

Tôi bấm số gọi cho trợ lý.

 

“Trời trở lạnh rồi, đã đến lúc để nhà họ Tằng phá sản đi.”

 

Hết chương 89.

 

Chương 89: Mẹ Là Nữ Chính Trong Truyện Ngược Luyến Thì Phải Làm Sao Bây Giờ (Hạ)

Ngày đăng: 26 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên