Chương 89: Nó Tên Là Thang Viên

Chương 89: Nó Tên Là Thang Viên

 

Quý Nam Tinh vừa dứt lời, Trần Thập Nhất và Trương Nguyên liền đồng loạt nhìn xuống chân của anh chàng kia.

 

Trần Thập Nhất hỏi: “Chó à?”

 

Trương Nguyên không lên tiếng, nhưng ý nghĩ đầu tiên trong đầu cậu ta là hồn ma của một con chó, chắc là sẽ không dính dáng gì đến án mạng đâu nhỉ.

 

Ngoại trừ Hoàng Bách Ninh mặt mày biến sắc lùi lại mấy bước, những người khác nghe Quý Nam Tinh nói vậy thì phần lớn đều tò mò, cùng vây quanh Đổng Hiên, hỏi: “Thật hay giả vậy? Đổng Hiên, cậu từng nuôi chó à?”

 

Đổng Hiên sững người một lúc, phản ứng đầu tiên không phải là sợ hãi mà là có chút khó tin.

 

Vừa rồi cậu ta hỏi Quý Nam Tinh có thấy người cha quá cố của mình không, tuy miệng hỏi vậy, nhưng thực lòng vẫn chẳng mấy tin vào những chuyện này. Vậy mà bây giờ Quý Nam Tinh lại có thể nói ra bên cạnh cậu ta có một chú chó.

 

Đổng Hiên chỉ cảm thấy tim mình đập thình thịch, vừa căng thẳng lại vừa mong chờ, cậu ta vội hỏi dồn: “Là loại chó gì thế?”

 

Quý Nam Tinh nhìn xuống chân cậu ta rồi đáp: “Trông như giống chó lai Golden Retriever vậy, màu lông và vóc dáng gần giống với Golden, nhưng lông nó ngắn hơn một chút, tai nửa vểnh nửa cụp, chóp tai rủ xuống, trước ngực còn có một chòm lông trắng nữa.”

 

Nghe cậu miêu tả, Đổng Hiên gần như bật khóc ngay tức khắc: “Là chó của tôi! Là Thang Viên! Thang Viên đang ở bên cạnh tôi sao? Nó vẫn luôn đi theo tôi ư? Tôi, tôi có thể gặp Thang Viên được không? Có cách nào để tôi gặp nó được không?”

 

Mấy người bên cạnh cũng có chút kinh ngạc: “Đúng là chó của cậu thật à?”

 

Đổng Hiên vừa nói vừa khóc nức nở: “Thang Viên mười tám tuổi rồi, nhà tôi bắt đầu nuôi nó từ năm tôi mới sinh cơ. Nó lớn lên cùng tôi, trước đây tôi còn nghĩ, lỡ mình đi học đại học thì Thang Viên nhà mình phải làm sao, từ lúc về nhà nó chưa bao giờ xa tôi cả, ngày nào cũng tiễn tôi đi học rồi đón tôi tan trường. Nếu tôi phải đi tỉnh khác học đại học thì Thang Viên nhà tôi biết làm thế nào đây… Nhưng nó không đợi được đến lúc tôi vào đại học, nó không đợi được… nó đã đi mất rồi, hu hu hu, Thang Viên…”

 

Đổng Hiên cứ thế ngồi xổm xuống đất mà gào khóc. Đó là chú chó một tay cậu ta nuôi lớn, lúc nhỏ uống sữa chung, lớn lên ăn thịt chung, hễ cậu ta ăn gì mà chó ăn được là y như rằng sẽ chia cho Thang Viên một miếng.

 

Thỉnh thoảng mẹ cậu ta sẽ mắng, bảo chó không được ăn đồ nhiều dầu nhiều muối, nhưng lần nào Thang Viên cũng ngồi bên cạnh, đôi mắt hau háu nhìn cậu ta. Bị đôi mắt cún con đó nhìn chằm chằm, cậu ta cũng biết vài món không tốt cho chó, nhưng lại không nỡ lòng nào từ chối, dù chỉ cắn một miếng nhỏ cho Thang Viên nếm thử mùi vị thôi cũng thấy vui rồi.

 

Mùa hè họ cùng nhau chạy bộ, mùa đông cùng nhau nằm ườn trong chăn, buổi tối còn lén lút ra ngoài ăn khuya. Ngoại trừ lúc ở trường, cậu ta làm gì cũng có Thang Viên bên cạnh.

 

Cậu ta lớn từng này rồi mà chưa bao giờ đi đâu xa quá một tuần, tất cả những nơi không thể mang Thang Viên theo, cậu ta thà không đi còn hơn.

 

Người ta đều nói, tuổi thọ của chó chỉ khoảng mười mấy năm, qua mười tuổi đã được coi là sống thọ, chó sống được đến mười lăm tuổi cũng không nhiều. Thang Viên mười tám tuổi đã là rất thọ rồi, Đổng Hiên biết mình nên thấy mãn nguyện, nhưng cậu ta không nỡ. Dù Thang Viên đã đi được gần một năm, đôi khi đi ngang qua hàng bán bánh trôi nước, cậu ta nhìn thấy thôi cũng không kìm được mà muốn khóc.

 

Bây giờ biết Thang Viên vẫn luôn ở bên cạnh mình, Đổng Hiên khóc đến co giật.

 

Tuy Đổng Hiên khóc rất thảm, và đây vốn dĩ cũng là một chuyện đau lòng, nhưng bộ dạng gào khóc nước mắt bay tứ tung của cậu ta vẫn khiến Trần Thập Nhất không nhịn được phải quay mặt đi nín cười, cảnh tượng này có hơi buồn cười thật.

 

Trương Nguyên liếc nhìn vào trong sân vận động, nhắc nhở: “Sắp bắt đầu trận đấu rồi.”

 

Mấy người đi cùng Đổng Hiên vươn tay kéo cậu ta: “Cậu đừng khóc nữa, đánh xong trận bóng đã. Này bạn học, hay là chúng ta trao đổi phương thức liên lạc đi, chó nhà cậu ấy vẫn đi theo thế này, không biết có tâm nguyện gì chưa hoàn thành không, liệu có thể làm lễ siêu độ hay gì đó được không? Đợi chúng tôi thi đấu xong rồi bàn kỹ hơn nhé?”

 

Đổng Hiên dùng vạt áo lau mặt, lấy điện thoại đưa về phía Quý Nam Tinh, nức nở nói: “Có thể kết bạn với tôi được không, tôi bằng lòng trả tiền để làm lễ siêu độ cho Thang Viên!”

 

Quý Nam Tinh lấy điện thoại ra quét mã QR của cậu ta.

 

Trần Thập Nhất đứng bên cạnh nhìn sang bạn của Đổng Hiên, hỏi: “Mấy cậu không sợ chút nào à?”

 

Người kia cười nói: “Chó nhà mình thì có gì mà phải sợ, với lại, con chó đó đi theo Đổng Hiên chứ có theo bọn tôi đâu. Mấy cậu thật sự thấy được à, thế có thấy bên cạnh bọn tôi có cái gì đi theo không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không có, xung quanh các cậu rất sạch sẽ.”

 

Một vài người trong số họ thậm chí còn có chút tiếc nuối. Thật ra họ cũng không sợ lắm, thậm chí còn cảm thấy hóa ra chuyện gặp ma là có thật, ngầu ghê.

 

Trần Thập Nhất liếc nhìn Hoàng Bách Ninh, lại cười một tiếng: “Vậy thì mấy cậu còn hơn khối người đấy, có người đến cả ông nội mình cũng sợ cơ mà.”

 

Không đợi Hoàng Bách Ninh lại biến sắc nổi giận, Trần Thập Nhất đã kéo Quý Nam Tinh đi vào sân vận động: “Nhanh lên, trận đấu sắp bắt đầu rồi.”

 

Bên trong sân, Tiêu Dã nghển cổ tìm kiếm ở khu khán đài của trường mình, nhìn mãi mà không thấy người muốn đợi, mấy lần định chạy ra ngoài ngó nghiêng đều bị huấn luyện viên kéo lại.

 

Hắn thấy trận đấu sắp bắt đầu mà Quý Nam Tinh vẫn chưa đến, bèn chạy về phía chiếc ghế để túi, định gọi điện hỏi xem họ đã tới chưa.

 

Điện thoại còn chưa kịp lấy ra khỏi túi thì hắn đã nghe có người gọi mình, vừa ngẩng đầu lên liền thấy ba người họ đang đi về phía này.

 

Tiêu Dã vội chạy tới: “Mấy cậu tính canh đúng giờ mới đến hay gì, tôi còn tưởng mấy cậu không tới nữa chứ.”

 

Trương Nguyên nói: “Cũng đâu phải trận đấu gì to tát, cậu vẫn chưa cai sữa à?”

 

Tiêu Dã nhấc chân đá cậu ta: “Cậu mới chưa cai sữa ấy, muốn ăn đòn phải không!”

 

Quý Nam Tinh nói: “Thôi được rồi, không phải sắp bắt đầu trận đấu rồi sao, huấn luyện viên của cậu đang gọi kìa.”

 

Tiêu Dã dẫn họ đi xuống, đặc biệt chừa cho họ chỗ ngồi ở khu quan sát hậu cần: “Chỗ này có tầm nhìn tốt nhất, mấy cậu cứ ngồi đây.”

 

Rồi hắn lấy áo khoác của mình đắp lên chân Quý Nam Tinh: “Trong túi tôi có nước với đồ ăn đó, khát hay đói gì thì tự lấy nhé.”

 

Ngay trước khi Tiêu Dã quay lại sân, Trần Thập Nhất kéo hắn lại nói nhỏ: “Thấy cái thằng mặc áo số bảy ở đội đối diện không.”

 

Tiêu Dã: “Sao thế?”

 

Trần Thập Nhất: “Hắn ta là bạn học tiểu học của Nam Tinh. Vì Nam Tinh thấy được ma nên hồi nhỏ nó bắt nạt Nam Tinh, vừa nãy ở ngoài còn kéo bọn tôi lại để gây chia rẽ nữa.”

 

Tiêu Dã nheo mắt: “Biết rồi.”

 

Trần Thập Nhất ngồi xuống, Trương Nguyên cười nói: “Mách lẻo rồi à?”

 

Trần Thập Nhất hừ một tiếng: “Mách rồi, để Tiêu Dã đánh cho bọn họ tơi bời hoa lá luôn!”

 

Nói xong cậu ta lại nhìn sang Quý Nam Tinh: “Hồi nhỏ hắn ta có bắt nạt cậu không?”

 

Dù sao thì nhìn bộ dạng hôm nay, chắc chắn hồi nhỏ cũng chẳng nói tốt về Quý Nam Tinh được câu nào.

 

Quý Nam Tinh đáp: “Cũng không hẳn, hồi tiểu học tôi ít khi ở trường, quan hệ với cậu ta cũng khá tốt. Nhưng sau chuyện của ông nội cậu ta thì cậu ta xa lánh tôi. Cơ mà lúc đó cũng đã lớp sáu rồi, nhanh chóng lên cấp hai là không gặp lại nữa.”

 

Cậu nói rất đơn giản, nhưng Trần Thập Nhất là người thấu hiểu cảm giác bị cô lập đó nhất, đặc biệt là bị bạn thân cô lập. Nhìn hai đội trên sân đang bắt tay hữu nghị, cậu ta chỉ mong Tiêu Dã ra tay ác một chút, cho cái đồ xấu xa kia một bài học!

 

Tuy là trận giao hữu, nhưng thắng thua lại liên quan đến thể diện của trường, vậy nên cả hai đội đều rất xem trọng. Có điều, sự xem trọng này cũng chỉ là với trận đấu, chứ không mang theo tư thù cá nhân gì, lúc bắt đầu đánh vẫn khá ôn hòa.

 

Nhưng không biết từ lúc nào, cầu thủ áo số bảy của trường Ngũ Cao liên tục bị bóng đập trúng người. Mà bóng cũng không phải là đập thẳng vào cậu ta, mà là nảy bật ra từ bảng rổ rồi văng trúng.

 

Bị bóng đập trúng hết lần này đến lần khác khiến cơn tức của Hoàng Bách Ninh tăng vọt, nhưng mỗi lần quay đầu lại thì chẳng tìm được người ném mình. Nhìn thấy Quý Nam Tinh ngồi trên khán đài đối diện, Hoàng Bách Ninh có lúc còn nghi ngờ liệu có phải Quý Nam Tinh đã nguyền rủa mình không, nên hắn ta mới xui xẻo bị bóng đập liên tục như thế.

 

Lại một lần nữa tranh bóng, bị đối phương lên rổ trước, quả bóng đó bật lại thật mạnh đập thẳng vào mặt hắn ta, khiến Hoàng Bách Ninh vừa nhảy lên không trung đã bị một cú trời giáng vào mặt mà ngã xuống.

 

Khán giả xem trận đấu kinh ngạc thốt lên một tiếng rồi ngay sau đó phá lên cười vang. Tiếng cười có tính lây lan, những người vốn không thấy buồn cười cho lắm, nghe người khác cười ha hả cũng hùa theo, thế là cả sân vận động vang lên một tràng cười.

 

Ngay cả đồng đội của Hoàng Bách Ninh cũng chỉ nghĩ đó là tai nạn, lúc đưa tay kéo hắn ta dậy còn cười nói: “Sao lại có kiểu lấy mặt đỡ bóng như cậu chứ, cũng không biết né đi một chút.”

 

Hoàng Bách Ninh ôm mũi, xác định không chảy máu cam mới thuận thế đứng dậy: “Mẹ kiếp, bọn Ngọc Lan bị điên à, bảng rổ của chúng ta có thù với bọn nó hay sao mà phải ném mạnh như thế.”

 

Đồng đội của hắn ta cũng chẳng biết đáp lại câu này thế nào. Đánh bóng mà không dùng sức, nhẹ hều thì đến bóng còn chẳng ném đi được, gọi gì là đánh bóng nữa.

 

Nhưng dù sao người bị đập trúng cũng không phải mình, cậu ta cũng không tiện nói gì, kéo người kia dậy xong liền chạy đi.

 

Hoàng Bách Ninh cũng chỉ ca thán một chút, trên sân từng điểm số đều bị bám rất sát, rất nhanh lại một đợt tranh bóng quyết liệt nữa bắt đầu.

 

Người của Ngọc Lan xông thẳng tới, cướp bóng đến tận dưới bảng rổ, mấy người của Ngũ Cao lập tức ngăn cản. Giữa một phen hỗn chiến, Hoàng Bách Ninh chỉ cảm thấy xương sườn bên hông đau nhói, cậu ta hét thảm một tiếng rồi ngã xuống đất. Cú ngã này khiến chỗ vốn đã đau càng thêm đau, cả người cậu ta nằm sõng soài trên đất mà vặn vẹo.

 

Đám đông đang tranh bóng lập tức tản ra, đội Ngọc Lan còn lùi lại mấy bước, vẻ mặt vô tội kiểu không liên quan gì đến chúng tôi, sợ bị người nằm dưới đất ăn vạ.

 

Rất nhanh, huấn luyện viên của Ngũ Cao và bác sĩ của trường túc trực bên cạnh đã chạy tới. Sau khi kiểm tra sơ bộ, có chút nghi ngờ xương sườn đã có vấn đề, không biết là gãy hay nứt, chắc chắn là không thể tiếp tục thi đấu được nữa. Bên này đành phải thay người dự bị, còn Hoàng Bách Ninh thì bị khiêng đi, trận đấu lại tiếp tục.

 

Tiêu Dã cười tủm tỉm nhìn theo người bị khiêng đi, thầm tặc lưỡi một tiếng. Thằng nhóc này hơi yếu đòn nhỉ, biết thế vừa nãy va nhẹ thôi, để cậu ta ở lại trên sân thì ít nhất cũng ném trúng thêm được mấy lần nữa.

 

Trên sân ngoài một vài người, ví dụ như Tề Khang – người từng bị Tiêu Dã đánh hai lần và lần này cũng là thành viên thi đấu – thì không ai nhận ra hành động của hắn.

 

Tề Khang nhận ra là vì bản thân cậu ta cũng sợ tiếp xúc thân thể với Tiêu Dã. Hễ là quả bóng mà Tiêu Dã muốn, cậu ta dù phải làm đá lót đường cũng sẽ đưa đến tận tay hắn. Đó là một kiểu quan tâm và lấy lòng quá mức theo bản năng, chính vì vậy cậu ta mới phát hiện ra hình như Tiêu Dã đang nhắm vào cái người mặc áo số bảy kia.

 

Thế là cậu ta vừa yểm trợ, vừa tạo cơ hội cho Tiêu Dã.

 

Người khác không biết tình hình bên trong sẽ chỉ coi đó là tai nạn, nhưng dưới sân có người biết.

 

Trần Thập Nhất hỏi nhỏ Quý Nam Tinh: “Tôi thấy bên kia có quay phim, họ có xem lại để tìm ra ai đã va vào thằng nhóc đó không? Tiêu Dã sẽ không bị phát hiện chứ?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không đâu.”

 

Mấy lần Tiêu Dã tính toán quỹ đạo của quả bóng để ném vào Hoàng Bách Ninh, cậu đã để mắt đến hắn rồi. Trong trận hỗn chiến vừa rồi, hắn cũng không trực tiếp ra tay với Hoàng Bách Ninh, mà là ngầm ra tay dưới sự che chắn của đối thủ và đồng đội.

 

Vì vậy dù có máy quay ghi lại, đây cũng không phải là trận đấu lớn chính quy có máy quay toàn cảnh, tua lại một trăm lần cũng không thể phát hiện ra là do hắn làm.

 

Trần Thập Nhất cười hì hì: “Không hổ là trùm trường, đối phó người khác quả là có nghề, làm tốt lắm.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Quý Nam Tinh buồn cười hỏi: “Cậu ta thành trùm trường từ bao giờ thế?”

 

Tiêu Dã ở trường cũng chẳng gây ra chuyện gì, chỉ là giá trị vũ lực hơi cao, bạn học trong lớp vừa yêu vừa sợ hắn, nhưng trùm trường thì chắc là không đến mức đó đâu nhỉ.

 

Trần Thập Nhất: “Sao lại không chứ. Cậu không biết đâu, bạn học lớp mình ở trường ít bị bắt nạt, tất cả là nhờ trong lớp có một Tiêu Dã đấy. Nhiều người nghe nói Tiêu Dã rất bênh người của mình, không muốn gây sự với cậu ta nên cũng ít khi bắt nạt lớp mình.”

 

Quý Nam Tinh thật sự không biết chuyện này, nghe vậy liền hỏi: “Trong trường có nhiều người hay bắt nạt người khác lắm à?”

 

Nghĩ đến những gì mình thấy trên diễn đàn, Trần Thập Nhất nói: “Nói nhiều cũng không hẳn, nhưng bảo không có thì cũng không đúng. Như lớp bên cạnh bọn mình, có một bạn tên Lương Kiều, tôi nghe nói đã bị mấy anh lớp trên trấn lột không chỉ một lần.”

 

Đừng thấy học sinh cấp ba có vẻ như việc quan trọng nhất là học tập, ngoài học ra dường như chẳng có chuyện gì khác. Nhưng ở trong trường, thật sự không yên bình như người khác nghĩ, không phải ai cũng đang cắm đầu vào học đâu.

 

Mấy chuyện bè phái đấu đá nhau thì không nói làm gì, trấn lột là chuyện thường tình.

 

Trần Thập Nhất thậm chí còn nghĩ, nếu không phải lớp họ có một Tiêu Dã, nếu không phải cậu ta thân với Quý Nam Tinh, trông như thể đàn em của Tiêu Dã, thì với tình trạng trước đây của mình, cậu ta có lẽ cũng là đối tượng bị trấn lột.

 

Quý Nam Tinh nghe vậy không nói gì thêm. Mỗi ngày cậu chỉ đi học rồi về nhà, giờ ra chơi còn hiếm khi ra khỏi lớp, nên cũng ít khi gặp phải chuyện này. Nhưng cậu biết chuyện bắt nạt thì ở trường nào cũng có, nghiêm trọng còn có thể bức người ta đến chết.

 

Vừa hay xuân về hoa nở, thời tiết cũng ấm lên rồi, lần ra chơi tới, cậu vẫn nên đi dạo trong trường một chút vậy.

 

Gặp phải kẻ bắt nạt nào, tặng cho tên đó một lá bùa nguyền rủa.

 

Tiêu Dã chơi bóng rất hăng, đánh người cũng rất hăng. Trên sân có mấy anh lớp 12, trong đó hai ba người từng bị hắn đánh, nên khi chơi bóng cũng bất giác lấy hắn làm trung tâm, lúc nào cũng thuận theo hắn mà thay đổi đội hình.

 

Hắn cũng không khách sáo, tấn công dũng mãnh, sau khi hất cẳng Hoàng Bách Ninh thì chuyên tâm ghi điểm, rất nhanh đã giành chiến thắng với cách biệt rất lớn.

 

Huấn luyện viên của Ngũ Cao nhìn huấn luyện viên của Ngọc Lan nói: “Đó là học sinh mới khóa này của các ông à? Hăng thật đấy.”

 

Huấn luyện viên Ngọc Lan cười nói: “Cậu nhóc đó à, học lớp văn hóa, không phải học sinh năng khiếu thể thao đâu.”

 

Huấn luyện viên Ngũ Cao có chút bất ngờ: “Lớp văn hóa à, với thể chất này mà không theo thể thao thì tiếc quá. Mấy học sinh năng khiếu của các ông vậy mà cũng nghe sắp xếp sao? Tôi thấy vừa rồi có mấy đội hình đều thay đổi theo thằng nhóc đó.”

 

Huấn luyện viên Ngọc Lan chỉ cười mấy tiếng chứ không nói gì. Ông ta có thể nói gì đây, nói là bị đánh cho hai trận nên không ai dám không nghe à?

 

Học sinh năng khiếu thể thao lớp 12 bị học sinh lớp văn hóa lớp 10 đánh, lời này ông ta còn không dám nói ra, mất mặt chết đi được.

 

Cuối tuần trường Ngọc Lan được nghỉ, nên Tiêu Dã đánh bóng xong thay quần áo rồi chuồn thẳng.

 

Huấn luyện viên cũng không giống chủ nhiệm lớp họ, coi học sinh như gà con mà trông chừng. Con trai lớn tướng rồi, tự về nhà cũng không thành vấn đề, nên cứ thế giải tán tại chỗ chứ không ép phải cùng nhau về trường.

 

Tiêu Dã thay đồ xong liền kéo Quý Nam Tinh đi về phía cổng sau trường Ngũ Cao: “Bây giờ bọn họ vẫn đang trong giờ học, vừa hay không đông người, phía sau có nhiều đồ ăn vặt lắm. Đi, tôi dẫn cậu đi dạo một vòng, hôm nay ăn gì tôi mời!”

 

Mấy người vừa đi tới cổng, Đổng Hiên còn chưa kịp thay quần áo đã đuổi theo: “Quý Nam Tinh!!”

 

Quý Nam Tinh quay đầu nhìn lại, Tiêu Dã đã kéo cậu ra sau lưng mình, nhìn người đang chạy về phía này: “Làm gì đó?”

 

Đổng Hiên thở hổn hển nói: “Thang Viên, Thang Viên của tôi!”

 

Vẻ mặt Tiêu Dã hơi nghi hoặc hỏi Quý Nam Tinh: “Thang Viên gì, cậu lấy bánh trôi của người ta à?”

 

Trần Thập Nhất nói: “Không phải đồ ăn, là một chú chó tên Thang Viên, hồn ma của một chú chó.”

 

Tiêu Dã nghe vậy lại nhìn Đổng Hiên, tuy chẳng thấy gì cả.

 

Quý Nam Tinh nói: “Chúng tôi định đến quán gà rán, lát nữa cậu qua đó tìm tôi là được.”

 

Đổng Hiên gật đầu, lúc này mới xách quần áo chạy vào sân vận động.

 

Trên đường đến quán gà rán, Trần Thập Nhất lại kể lại chuyện vừa rồi một lần nữa, đặc biệt nhấn mạnh chỉ trích cái người tên Hoàng Bách Ninh: “Chính tên đó bị ông nội mình dọa cho sợ vãi cả linh hồn ra, lại đi đổ lỗi cho Nam Tinh, đúng là nực cười. Nhìn ai kia kìa, cái cậu vừa nãy ấy, biết chó nhà mình đi theo bên cạnh mà mừng đến phát khóc luôn.”

 

Trương Nguyên: “Mừng và phát khóc không thể dùng chung được.”

 

Trần Thập Nhất: “Tôi biết, tôi có phải mù chữ đâu, chỉ là đang miêu tả sinh động lại tình hình lúc đó cho Tiêu Dã nghe thôi mà.”

 

Tiêu Dã không để ý hai người họ đấu võ mồm, chỉ hỏi Quý Nam Tinh: “Không phải lại có án mạng gì đấy chứ, ví dụ như con chó bị người ta giết chết?”

 

Chuyện này dù có tìm ra hung thủ giết chó thì cũng chỉ nhận sự chỉ trích về mặt đạo đức. Dù chủ nhân có yêu thương thú cưng của mình đến đâu, thậm chí coi như mạng sống, thì trong mắt người khác, chó mèo cũng chỉ là thú cưng, không thể so sánh với mạng người được.

 

Trương Nguyên cũng vểnh tai lên nghe. Nói thật thì cậu ta vừa mong có án mạng lại vừa không mong. Mong là vì cảm thấy đây là cơ hội tích lũy kinh nghiệm, không mong là vì hễ có án mạng thì chắc chắn có người chết thảm.

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Con chó đó chết già, mười tám tuổi rồi, trên người không có lệ khí, chỉ có chấp niệm thôi.”

 

Tiêu Dã thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì chỉ cần hoàn thành chấp niệm của con chó đó là xong đúng không?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu.

 

Trần Thập Nhất tò mò: “Thường thì chấp niệm của chó sẽ là gì?”

 

Trương Nguyên đáp: “Không nỡ rời xa chủ nhân? Tôi nhớ trước đây từng đọc một bài báo, khi chó đối diện với chủ của mình, cơ thể chúng sẽ tiết ra một loại hormone, loại hormone đó có thể được coi là chỉ số tình yêu. Chỉ số tình yêu của chó đối với người thậm chí có thể đạt tới một trăm hai mươi đến một trăm ba mươi phần trăm, phải biết rằng. tình yêu sâu sắc nhất giữa người với người cũng chỉ có sáu mươi đến bảy mươi phần trăm thôi.”

 

Trần Thập Nhất: “Vậy nếu con chó không nỡ rời đi thì phải xử lý thế nào, cứ để mặc à?”

 

Quý Nam Tinh: “Chỉ cần không hại người, bất kỳ linh hồn nào cũng có quyền tự do lựa chọn.”

 

Nếu chấp niệm của Thang Viên kia là bảo vệ cậu chủ nhỏ của nó, vậy thì cứ để nó bảo vệ thôi, cũng chẳng ảnh hưởng đến ai, miễn là người sống không để tâm là được.

 

Bốn người vừa ngồi xuống quán gà rán thì Đổng Hiên đã dẫn theo một người bạn tốt của mình tới.

 

Đổng Hiên giới thiệu cho họ: “Đây là bạn tôi, cũng là anh trai nuôi của Thang Viên, tên là Khương Lỗi. Cậu ấy nghe nói Thang Viên vẫn ở bên cạnh tôi nên cũng rất quan tâm, muốn đến xem thử.”

 

Tiêu Dã nhìn người tên Khương Lỗi kia, tuy trên mặt nở nụ cười nhưng ánh mắt lại đầy vẻ dò xét, rõ ràng là sợ Đổng Hiên bị lừa nên mới đi theo.

 

Đổng Hiên kéo ghế ra ngồi xuống: “Mấy cậu ăn gì cứ gọi thoải mái, tôi mời.”

 

Tiêu Dã đáp: “Không cần đâu, bọn tôi mua rồi.”

 

Khương Lỗi nhìn về phía Quý Nam Tinh, lúc ở trong nhà thi đấu cậu ta đã để ý đến cậu rồi. Dù người này từ đầu đến cuối chỉ im lặng ngồi đó, cũng sẽ khiến ánh mắt người khác bất giác nhìn theo.

 

Nhưng người đẹp không có nghĩa là không lừa người, cái cần xác nhận vẫn phải xác nhận: “Cậu có thể thấy Thang Viên bên cạnh cậu ấy à?”

 

Quý Nam Tinh: “Nếu hai cậu có thể kiểm soát cảm xúc, không gào khóc ở bên ngoài, tôi có thể để hai cậu cũng nhìn thấy.”

 

Khương Lỗi không ngờ cậu sẽ nói như vậy. Cậu ta còn tưởng đối phương sẽ nói mấy câu nước đôi, rồi dụ dỗ làm một buổi lễ siêu độ gì đó. Trên đường tới đây cậu ta đã nghĩ sẵn một vài câu hỏi khá cụ thể, muốn xem đối phương có trả lời được không.

 

Không ngờ người này lại nói thẳng là cho bọn họ nhìn thấy, điều này đúng là khiến cậu ta có chút bất ngờ.

 

Quý Nam Tinh lấy ra hai lá bùa: “Hai cậu là học sinh, tôi cũng không lấy nhiều, ba nghìn một lá Thiên Nhãn Phù.”

 

Đổng Hiên có tiền, nếu có thể nhìn thấy Thang Viên, đừng nói ba nghìn, ba vạn cậu ta cũng bỏ, liền nói ngay: “Ba nghìn thì ba nghìn, tôi chuyển cho cậu ngay!”

 

Khương Lỗi nói: “Không vấn đề gì, cậu nói Thang Viên ở ngay bên cạnh cậu ấy, vậy thì để chúng tôi xem trước đã. Dù sao chúng tôi cũng ở đây, sẽ không chạy mất của cậu đâu.”

 

Tiêu Dã nghe vậy thì cong khóe miệng, trao đổi ánh mắt với Trương Nguyên, Khương Lỗi này cũng khá lanh lợi, xem hàng trước trả tiền sau.

 

Quý Nam Tinh lướt ngón tay trên hai lá bùa, kích hoạt phù văn trên đó rồi dán lên người hai người họ.

 

Đổng Hiên lập tức nhìn xuống chân mình, thoáng chốc không thấy gì, tim còn lạnh đi một chút, nhưng rất nhanh cậu ta đã thấy Thang Viên nhà mình đang ngồi xổm dưới gầm bàn bên cạnh.

 

Đổng Hiên lập tức lao tới: “Thang Viên!!!”

 

Cậu ta hét to đến mức Trần Thập Nhất cũng giật mình, đúng là gào đến tê tâm liệt phế.

 

Khoảnh khắc Khương Lỗi nhìn thấy Thang Viên, đồng tử cũng co rụt lại. Cậu ta vốn nghĩ là lừa đảo, không ngờ lại là thật, đó thật sự là Thang Viên.

 

Thang Viên đã chết, bây giờ nó chỉ là một hồn ma, nên Đổng Hiên lao vào một khoảng không. Không ôm được Thang Viên, bản thân còn ngã sấp mặt xuống đất.

 

Chỗ họ ngồi là khu vực khá sâu bên trong quán gà rán, bây giờ vẫn là giờ học nên trong quán không có mấy người, nhưng động tĩnh lớn như vậy vẫn khiến nhân viên phải vòng qua xem thử.

 

Khương Lỗi nhìn Đổng Hiên trong mắt chỉ có Thang Viên, lại bắt đầu gào khóc, đành bất đắc dĩ nói: “Xin lỗi, bạn tôi hơi xúc động quá, yên tâm, chúng tôi không gây sự cũng không đánh nhau.”

 

Nhân viên nhìn chàng trai đang quỳ trên đất khóc lóc thảm thiết, lại nhìn sang bàn đang ăn gà rán bên cạnh, có chút nghi ngờ cậu ta bị bắt nạt tập thể, bèn lấy một hộp khăn giấy từ bên cạnh ra đưa cho cậu ta: “Cậu không sao chứ? Có cần tôi giúp liên lạc với gia đình không?”

 

Đổng Hiên quệt vội nước mắt lắc đầu: “Em không sao, cảm ơn anh.”

 

Anh nhân viên nói: “Vậy nếu cần giúp gì thì cứ gọi một tiếng nhé.”

 

Đổng Hiên gật đầu lia lịa. Đợi người kia đi rồi, cậu ta nhìn con chó trước mặt, lại không kìm được nước mắt tuôn rơi, nhưng lần này cậu ta đã kiểm soát được âm lượng, còn nhét tay áo vào miệng cố gắng nín lại, nhưng vẫn không nhịn được mà khóc nức nở.

 

Thang Viên, Thang Viên cục cưng của cậu ta, đứa bé lông lá lớn lên bên người cậu ta từ nhỏ, là đứa bé lông lá dù đã thành ma vẫn không nỡ rời xa mà đi theo cậu ta đây mà.

 

Hết chương 89.

 

Chương 89: Nó Tên Là Thang Viên

Ngày đăng: 26 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên