Chương 9: Dạ Đế Cuồng Hôn Tôi (Thượng)
Sau khi vị tổng tài mới nổi bị xe cảnh sát còng tay đi, công nghệ lại càng phát triển với tốc độ chóng mặt, đủ loại kỹ thuật mới cứ thế mọc lên như nấm sau mưa, dùng từ “thay đổi từng ngày” để miêu tả cũng không hề quá lời.
Phản ứng của công chúng cũng từ “Tôi xuyên không rồi à?” lúc ban đầu, dần chuyển thành “Thế bao giờ mới có phi thuyền di chuyển giữa các vì sao? Tour du lịch vũ trụ một ngày có đắt không? Vé học sinh có được giảm giá không?”.
Công ty của tôi cũng được hưởng không ít lợi lộc trong cuộc cách mạng công nghệ lần này, điều đó khiến tâm trạng tôi khá tốt.
Cũng vì vậy mà khi thấy một gã đàn ông người đầy máu me nằm trong vườn hoa nhà mình, tôi đã không để vệ sĩ trực tiếp tống gã vào đồn cảnh sát, mà gọi xe cứu thương trước.
Trong lúc chờ xe cứu thương, tôi bèn quan sát gã đàn ông người đầy máu này.
Trông gã rất thê thảm, bụng có một vết thương khiến quần áo bị nhuộm thành một màu đen kịt bất thường, gò má thì đỏ bừng, trông tình trạng có vẻ rất tệ.
Mất nhiều máu quá.
Tôi tiện tay vớ lấy một cây chổi, khều áo khoác của gã ra.
Gã đột ngột mở mắt. Dù đang bị thương nặng nhưng gã vẫn ra tay nhanh như gió, tóm chặt lấy đầu kia của cây chổi.
Ánh mắt sắc như dao, vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo.
Gã hỏi: “Anh là ai?”
Tôi đáp: “Câu này phải để tôi hỏi anh mới đúng.”
Gã nói: “Gọi bác sĩ cho tôi, tôi không đến bệnh… viện.”
Gã gắng gượng nói xong rồi lại ngất đi.
Bên dưới lớp áo bị khều ra là một lỗ đạn.
Đất nước này cấm súng.
Nếu đã không muốn đến bệnh viện, vậy thì đến đồn cảnh sát đi.
Xe cứu thương và xe cảnh sát đến cùng lúc. Người của tôi đưa gã đến bệnh viện, còn tôi thì lại đi lấy lời khai.
Viên cảnh sát đưa tôi đến đồn có gương mặt hết sức quen thuộc, tôi bèn khẽ gật đầu chào anh ta.
Về đến nhà, tôi đang chăm sóc lại luống hoa bị gã đàn ông kia đè bẹp thì điện thoại bên hông lại reo lên.
“Tổng tài, hắn ta biến mất rồi.”
Ngay khoảnh khắc đó, tôi có linh cảm rằng gã đàn ông này sẽ còn gặp lại tôi.
Cho nên một tháng sau, khi gã bóp cổ ấn tôi vào tường, tôi chẳng hề ngạc nhiên.
“Tại sao lại báo cảnh sát?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt gã, ánh mắt lộ ra ba phần chế giễu, ba phần lạnh nhạt và bốn phần bất cần.
Một người sống sờ sờ với lỗ đạn trên người, máu me bê bết xuất hiện trong nhà tôi, không báo cảnh sát thì báo cho ai? Chẳng lẽ đi báo hỷ rồi ôm nhau lên kiệu hoa chắc?
“Rất tốt, thú vị đấy.”
Gã đứng trên cao nhìn xuống tôi, còn tôi thì mặt không đổi sắc để mặc cho gã bóp cổ mình.
Hô hấp có chút khó khăn, trước mắt bắt đầu phủ một lớp sương mờ sinh lý.
Ánh mắt gã khẽ động, đột nhiên ghé sát lại, dán chặt vào tôi, như thể giây tiếp theo sẽ hôn xuống vậy.
“Anh không sợ à?”
“…”
“Không trả lời? Để tôi xem xem xương cốt của anh cứng đến mức nào.”
Tay gã lại siết chặt hơn, cúi người về phía tôi, tôi gần như có thể cảm nhận được hơi thở của gã.
Gã nhìn thẳng vào mắt tôi, rồi đột nhiên nhếch mép, thả lỏng tay, ngược lại còn đưa tay lên cao hơn, buộc tôi phải ngẩng đầu.
“Lâu lắm rồi mới gặp được người hoang dã thế này, làm tình nhân của tôi đi.”
Khoảng cách thật gần.
Gần đến mức này, nếu tôi không làm gì đó thì chẳng phải đã phụ tấm lòng của gã rồi sao.
Tôi mặt không cảm xúc, co chân phải lên rồi thúc một cú thật mạnh.
Vẻ mặt gã đàn ông méo xệch ngay tức khắc.
Cả người gã cong lại như một con tôm luộc, mặt mũi đỏ bừng.
Cửa phòng ngủ của tôi bị người ta tông ra, các vệ sĩ đã vào vị trí sẵn sàng và nhanh chóng vây lấy gã.
Bác sĩ gia đình chạy đến chỗ tôi, khi nhìn thấy cổ tôi thì mặt tái đi.
Gã đàn ông chỉ vào tôi, ngón tay run rẩy, có lẽ vì đau quá nên giọng cũng run theo, gã nghiến răng nghiến lợi nói: “Được~ Anh giỏi lắm~?”
Tôi suy nghĩ một giây: “I’m fine, thank you, and you?”
Các vệ sĩ vây về phía gã, thế mà lại thấy gã dùng một tư thế không thể tin nổi để né tránh, một tay vẫn che lấy hạ bộ, nhưng động tác đã nhanh nhẹn thoát ra ngoài qua cửa sổ. Trước khi đi còn không quên để lại một câu: “Tôi nhớ mặt anh rồi!”
Các vệ sĩ nhanh chóng đuổi theo, nhưng nửa tiếng sau đã trở về tay không.
Đội trưởng đội vệ sĩ cúi đầu đứng trước mặt tôi. Tôi ngửa cổ lên, để mặc cho bác sĩ bôi thuốc, rồi xua tay ra hiệu mình không sao.
Tôi học võ cổ truyền từ năm 5 tuổi, 7 tuổi đã có đai đen Taekwondo, đến năm 15 tuổi thì đã khó tìm được đối thủ. Vậy mà thân thủ của gã này lại nhỉnh hơn tôi một chút.
Ở trên người gã có một cảm giác điên cuồng bất chấp tất cả, sẵn sàng liều mạng. Đó là khí chất chỉ được hình thành sau nhiều năm sống ngoài vòng pháp luật.
Một hơi thở nguy hiểm.
Tôi không có ý định lấy mạng đổi mạng, nên lúc bị gã khống chế, tôi đã không manh động.
Bên dưới chiếc áo khoác gió dài màu đen của gã, phía ngoài đùi có một chỗ hơi nhô lên, vừa đủ để giấu một khẩu súng lục hoặc dao găm.
“Quản gia, đi mua chó về, càng hung dữ càng tốt.”
“Vâng, thưa Tổng tài.”
Gã có thể chạy nhanh hơn người, vậy liệu có chạy nhanh hơn chó không?
Tôi rất mong chờ.
……
“Tổng tài, đây là tài liệu về người mà ngài cần tìm.”
Trợ lý đặt tài liệu lên bàn tôi.
Tôi mở ra, nhướng mày.
Gã đàn ông này vậy mà lại là Dạ Đế lừng lẫy.
Trong tay gã kiểm soát tổ chức sát thủ lớn nhất toàn cầu, chỉ cần đủ tiền là có thể mua mạng của bất cứ ai.
Là một con cá lớn.
Chỉ có điều, bản tài liệu này có vẻ chi tiết quá mức, không biết trợ lý đã lấy nó bằng cách nào.
Vị Dạ Đế này có thiên phú kinh người, từ nhỏ đã coi súng đạn như đồ chơi, ba tuổi đã có thể tháo lắp súng thành thạo, năm tuổi đã cầm súng giết người đầu tiên.
Cha gã coi trọng gã, nhưng không chỉ coi trọng một mình gã. Ông ta nuôi hàng chục đứa con riêng bên ngoài, dùng cách nuôi cổ để nuôi nấng bọn trẻ, mà gã cũng chỉ là một trong số những con cổ đó.
Còn mẹ gã thì yêu cầu cực kỳ hà khắc với gã, không có lấy một chút tình thương, chỉ xem gã như một công cụ để lấy lòng đàn ông.
Gã lớn lên trong môi trường như vậy, thủ đoạn tàn nhẫn, trong vòng ba năm đã thâu tóm mặt tối của hàng chục quốc gia, trở thành Dạ Đế đúng nghĩa.
Nhưng mà, những trải nghiệm thời thơ ấu khiến gã không thể tin tưởng vào bất kỳ ai nữa — gã đã từng có người yêu, nhưng người yêu cũng không chống lại được sự cám dỗ của đồng tiền, đã phản bội gã, khiến gã suýt mất mạng. Ngày gã tự tay giết chết cả hai người cũng là ngày gã hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Kể từ đó, người bên cạnh gã đến rồi đi không ngớt, nhưng không một ai có thể bước vào trái tim gã.
Gã cô độc ngồi trên ngai vàng, cho đến tận cùng của bóng tối.
Tôi ngẩng đầu lên khỏi tập tài liệu, nhìn về phía trợ lý.
“Cái bản tài liệu viết như tiểu sử nhân vật này là ai tổng hợp vậy?”
“Là tôi, thưa ngài.”
“…Viết hay lắm, lần sau đừng viết nữa.”
Sao trước đây tôi không biết trợ lý này của mình lại còn thích mấy thứ này nhỉ.
“Tổng tài, tôi tưởng ngài sẽ thích.”
“Tài liệu cần phải khách quan. Hơn nữa, tôi không thích.”
Trợ lý nhìn về phía bàn làm việc của tôi.
Tôi nghiêng đầu nhìn sang, phát hiện cuốn «Tổng Tài Lạnh Lùng Cưng Chiều Người Vợ Hợp Đồng» mà tôi mua để nghiên cứu tâm lý chim hoàng yến trước đó vẫn còn để trên bàn.
“…Tôi đang nghiên cứu thị trường tiểu thuyết.”
“Vâng, thưa sếp.”
Trợ lý mỉm cười.
Hết chương 9.
