Chương 9: Đánh Bả
Sau khi phát hiện số lượng các loài gặm nhấm trên núi gia tăng, mỗi lần lên núi, Ứng Không Đồ lại có thêm một công việc mới, đó là dọn dẹp lũ chuột. Lúc có ý thức kiểm kê lại các loài động vật hoang dã trên núi, hắn mới nhận ra số lượng động vật hoang dã quả thực rất ít ỏi. Giống loài ít, mà số lượng cũng ít.
Xem ra thời gian tới, hắn phải chú trọng hơn vào công tác nhân giống động vật hoang dã mới được. Sau khi bổ sung thêm hạng mục này vào sổ tay lịch trình, nhìn những dòng ghi chú công việc cần làm chi chít trên giấy, hiếm hoi lắm mới thấy Ứng Không Đồ đưa tay day day trán.
Sáng nay, sau khi đi tuần tra rừng xong, hắn cõng gùi tre xuống núi. Còn chưa bước tới trước cửa nhà, từ xa hắn đã nhìn thấy xe của Hình Thường đậu bên ngoài.
“Hình Thường?” Ứng Không Đồ rảo bước nhanh hơn, cất tiếng chào hỏi cậu ta từ xa, “Cậu đến sao không báo trước với tôi một tiếng? Đợi lâu chưa?”
“Cũng không lâu lắm, mới có một lát thôi. Tôi cứ tưởng sáng nay anh có ở nhà.”
Hình Thường bước tới đón Ứng Không Đồ, cậu ta hạ thấp giọng: “Nghe nói trên núi đang bùng phát nạn chuột núi, anh không sao chứ? Vấn đề trên núi liệu có ảnh hưởng gì đến thân phận Sơn Thần như anh không?”
Trong lòng Ứng Không Đồ bỗng dâng lên một cảm giác thật ấm áp: “Tạm thời thì không sao, tình trạng mấy ngọn núi dưới tên tôi vẫn tương đối ổn.”
Hình Thường cẩn thận đánh giá sắc mặt Ứng Không Đồ, thấy tinh thần hắn vẫn tốt mới thở phào nhẹ nhõm: “Làm tôi giật cả mình, tôi còn đang thắc mắc sao mới hai ngày không nói chuyện mà đã xảy ra chuyện lớn thế này rồi.”
“Không sao thật mà, có chuyện gì tôi sẽ nhờ giúp đỡ ngay.”
Hình Thường lắc đầu: “Không ngờ quản lý rừng núi lại khó khăn đến vậy, có bao nhiêu là việc phải làm.”
“Vốn dĩ làm gì có chuyện nào dễ dàng đâu, rừng núi rộng như thế, xảy ra chút sự cố cũng là bình thường thôi. Cứ nghĩ cách giải quyết là ổn cả.”
Ứng Không Đồ mời Hình Thường vào nhà, hắn rửa tay xong thì đi nấu nước pha trà cho cậu ta.
Hai người cùng ngồi trong sân.
Hình Thường bưng chén trà nóng hổi, khẽ thổi cho nguội bớt rồi nhấp một ngụm, không nhịn được mà cảm thán: “Nhà tôi sống ở đây bao nhiêu đời rồi mà chưa từng nghe đến nạn chuột bao giờ.”
“Cũng có thể là từng xảy ra rồi nhưng cậu không biết đấy thôi. Rất nhiều chuyện trên núi, nếu không để tâm chú ý thì nó cứ thế lặng lẽ qua đi.”
“Thế thì không có đâu, nếu có chuyện lớn thật thì chắc chắn mẹ tôi phải biết rồi, tin tức của mẹ tôi nhạy bén lắm đó.”
Ứng Không Đồ mỉm cười.
Hình Thường thở dài, áy náy nói: “Quả thực là những thế hệ như chúng tôi chưa quản lý tốt rừng núi, nhưng giờ quốc gia đã bắt đầu chú trọng rồi, mọi thứ sẽ ngày một tốt hơn thôi.”
Ứng Không Đồ nhìn cậu ta, lên tiếng nhận xét công bằng: “Cũng chưa chắc đã là vấn đề của con người đâu, thế giới luôn tiến về phía trước, địa bàn của con người mở rộng, môi trường sống của động vật bị thu hẹp, đó đều là những việc mang tính quy luật. Chẳng phải cậu cũng nói con người đã nhận thức được và đang sửa chữa đó sao?”
Hình Thường nâng chén trà lên kính hắn: “Tấm lòng này của anh, quả không hổ danh là Sơn Thần.”
Hai người cụng nhẹ chén trà với nhau.
Hình Thường hỏi: “Trước kia vùng này có nhiều động vật hoang dã chuyên ăn chuột núi không anh?”
“Nhiều lắm, đủ các loài chim và dã thú, ví dụ như ưng xám, ưng xám họng trắng, đại bàng vai trắng, cú vượn, cắt lớn, triết bụng vàng, cáo đỏ… Còn cả các loại rắn nữa, tất cả đều bắt chuột núi.”
Ứng Không Đồ nắm lấy chén trà: “Đa phần những lúc thợ săn lên núi, nếu bắt gặp chuột núi, chuột đồng… bọn họ cũng tiện tay tóm luôn đem bán.”
Hình Thường lập tức nói: “Bây giờ thì không được đâu, hiện tại làm thế là phạm pháp, lại còn không an toàn nữa.”
Ứng Không Đồ cười: “Thế nên tôi mới nói, thế giới đang phát triển, đây cũng là một khía cạnh tốt mà.”
Thực tế thì Ứng Không Đồ cũng không hề đặt rắc rối này ở trong lòng, dạo gần đây hắn đã làm rất nhiều việc, trạng thái của rừng núi cũng đang dần khởi sắc. Sau này, những tình huống mất cân bằng sinh thái như vậy sẽ ngày một ít đi.
Vài ngày sau, Bùi Nhạc Cửu bên Cục Lâm nghiệp và Thảo nguyên báo tin tới, loại bả có độc tính thấp chuyên dùng để diệt chuột núi đã được cấp phép và vận chuyển về đến nơi. Ông ấy có lời mời Ứng Không Đồ đến hỗ trợ hướng dẫn công tác rải bả.
Địa hình rừng núi vốn phức tạp, Cục Lâm nghiệp và Thảo nguyên chủ yếu sử dụng máy bay không người lái để thả bả chuột. Vì mọi người đều không có nhiều kinh nghiệm thực tế, mà Bùi Nhạc Cửu cũng lờ mờ đoán được thân phận của Ứng Không Đồ, vì vậy mới đặc biệt nhờ hắn ra tay giúp đỡ. Hắn cũng không từ chối yêu cầu này. Nhưng mà, hắn lại uyển chuyển từ chối kế hoạch tiện thể rải bả thuốc cho bốn ngọn núi dưới danh nghĩa mình của Cục Lâm nghiệp và Thảo nguyên.
Công tác phòng chống nạn chuột núi luôn đòi hỏi tính tổng thể, vậy nên không riêng gì núi của Ứng Không Đồ, mà đối với những ngọn núi có chủ ở vùng lân cận, Cục Lâm nghiệp và Thảo nguyên cũng đề xuất hỗ trợ rải bả chuột miễn phí, tránh để lọt lỗ hổng khiến hiệu quả phòng chống không đủ tốt.
Trước lời từ chối của Ứng Không Đồ, Bùi Nhạc Cửu có phần lo lắng: “Không rải bả chuột liệu có ổn không?”
Ứng Không Đồ: “Không có vấn đề gì lớn đâu, tôi đã đặt bẫy kẹp và lồng bắt chuột trên núi rồi, lại còn đi đào hang chuột nữa. Mỗi ngày tôi có thể bắt được cả trăm con chuột gây hại, rải bả chuột sẽ gây nguy hiểm cho những sinh vật nhỏ khác, ngược lại còn không an toàn bằng tôi dùng các biện pháp vật lý.”
Bùi Nhạc Cửu: “Vậy chúng ta cứ xem trước tình hình đã nhé. Nếu nạn chuột ở mấy ngọn núi lân cận xử lý tốt rồi mà bên cậu vẫn chưa kiểm soát được, đến lúc đó chúng ta lại bàn bạc tiếp nhé?”
Ứng Không Đồ sảng khoái đồng ý: “Như thế cũng được.”
Việc cấp bách trước mắt vẫn là phải rải bả chuột cho mấy ngọn núi đang bị chuột tàn phá nặng nề nhất.
Đến ngày chính thức rải bả, Ứng Không Đồ có mặt tại chân núi đã định để tập trung. Bùi Nhạc Cửu đang bận rộn chỉ huy nhân viên, cẩn thận khuân vác bả chuột cùng máy bay không người lái nông nghiệp từ trên xe xuống.
Vừa thấy Ứng Không Đồ, Bùi Nhạc Cửu đã lớn giọng chào hỏi: “Không Đồ đến rồi đấy à?”
Ứng Không Đồ gật đầu, “Chào buổi sáng.”
Nói đoạn, hắn bước tới phụ giúp khuân vác máy bay không người lái. Từ sau khi tỉnh lại, Ứng Không Đồ đã học được cách lên mạng, từng xem qua đủ loại máy móc công nghệ cao trên Internet. Thế nhưng đây vẫn là lần đầu tiên hắn được tận mắt chiêm ngưỡng một cái máy bay không người lái nông nghiệp nặng đến vài chục ký ở cự ly gần thế này.
Nhìn những chiếc máy bay này, trong đáy mắt hắn không kìm được mà hiện lên vẻ tò mò. Một đội máy bay không người lái kêu vù vù cất cánh, chỉ chốc lát sau đã mang theo bả chuột bay vút lên núi. Cách này quả thực tiện lợi hơn nhiều so với việc con người phải nai lưng cõng thuốc leo trèo vất vả để đặt bả. Không chỉ tiện lợi, tiết kiệm sức lực, mà hiệu suất của máy bay không người lái cũng rất cao. Chỉ một loáng sau, chúng đã rải xong thuốc cho cả một vùng rừng núi rộng lớn rồi.
Ứng Không Đồ dán chặt ánh mắt sáng rực vào những chiếc máy bay không người lái. Bùi Nhạc Cửu đứng cạnh lên tiếng gọi: “Không Đồ à, chúng ta di chuyển sang ngọn núi tiếp theo thôi.”
Lúc này, Ứng Không Đồ mới thu hồi tầm mắt: “Nhanh thật đấy!”
Bùi Nhạc Cửu cười ha hả nói: “Đúng vậy, máy bay thả bả nhanh lắm. Cứ như trời mưa ấy, rào rào mấy cái là rải xong ngay.”
Tiện lợi quá.
Ứng Không Đồ thu lại ánh nhìn, trước kia hắn cũng từng rải bả chuột trong núi.
Bả chuột chuẩn bị xong xuôi, hắn dùng đòn gánh gánh lên núi, tỉ mẩn đặt từng chút một vào những vị trí muốn đặt. Cơ bản là phải mất tới hai ba ngày mới xử lý trọn vẹn được một ngọn núi. Hoàn toàn không thể tưởng tượng được bây giờ lại thuận tiện đến như vậy. Không, không chỉ dừng lại ở tiện lợi. Ánh mắt Ứng Không Đồ dừng lại trên những lọ thuốc đã được đóng gói kỹ càng, chỉ riêng việc chuẩn bị được một lượng lớn bả chuột như thế này cũng đã là vô cùng tài giỏi rồi. Trong một thời gian ngắn, gom đủ một số lượng thuốc diệt chuột hiệu quả đến vậy, quả thực chính là lấy sức mạnh của phàm nhân để sánh ngang với thần minh.
Vài trăm năm trước, hắn từng diện kiến một vài vị Thượng Thần, không giống như một Sơn Thần bình thường là hắn. Nhưng những vị Thượng Thần cao cao tại thượng ấy cũng chưa chắc đã sở hữu được thứ sức mạnh vĩ đại như thế này, có thể giải quyết dứt điểm vấn đề của cả một cánh rừng chỉ trong thời gian ngắn ngủi.
“Không Đồ?” Bùi Nhạc Cửu lại cất tiếng gọi hắn thêm lần nữa.
Ứng Không Đồ ngẩng đầu đáp lời: “Tôi tới đây.”
Con người có bả chuột sử dụng rất tốt, có máy móc vô cùng phát triển, nhưng nếu bàn về mức độ quen thuộc với rừng núi thì vẫn là Ứng Không Đồ quen thuộc hơn một chút. Hắn biết rõ các loài gặm nhấm thường xuyên xuất hiện ở đâu nhất, bả chuột rải xuống vị trí nào mới có thể kiểm soát chính xác nhất và hạn chế tối đa việc ô nhiễm môi trường.
Mọi người lên xe, tiến thẳng đến ngọn núi tiếp theo. Ngọn núi tiếp theo là núi Đào, ngọn núi này hiện tại không nằm dưới danh nghĩa của Ứng Không Đồ, nhưng trước kia cũng từng là lãnh địa của hắn. Đối với ngọn núi này hắn cũng quen thuộc y như thế, vậy nên công tác rải bả ở đây tất nhiên cũng sẽ do hắn đứng ra chỉ huy.
Sau khi đến chân núi, Ứng Không Đồ cầm máy tính bảng lên, một lần nữa mở bản đồ ra cho các phi công điều khiển máy bay xem: “Những vị trí cần thả bả trên núi Đào chủ yếu là mấy điểm này.”
Mấy phi công vốn đã xem qua bản đồ từ trước, hiện tại lại cúi đầu xác nhận thêm lần nữa: “Rõ rồi, không thành vấn đề.”
Rất nhanh sau đó, đàn máy bay không người lái nông nghiệp đã lắp xong bả chuột và bay lên, hướng thẳng về phía mấy điểm mà Ứng Không Đồ đã chọn. Bả chuột rải xuống như hạt mưa, như đạn pháo, triển khai một trận phục kích nhắm vào loài gặm nhấm.
Bọn họ cứ thế đi từ ngọn núi này sang ngọn núi khác, vừa trị vừa phòng ngừa, lăn lộn mất ngót nghét một tuần mới chật vật rải xong bả chuột cho các khu rừng mục tiêu. Cả đám người tham gia xử lý sự việc lần này ai nấy đều mệt bở hơi tai.
Bùi Nhạc Cửu chống hai tay lên đầu gối, thở hồng hộc: “Cuối cùng cũng xong xuôi rồi.”
Những người có mặt tại hiện trường, duy chỉ có Ứng Không Đồ là toàn thân sạch sẽ, trông vô cùng sảng khoái, không đổ lấy một giọt mồ hôi. Hắn vươn tay đỡ lấy một cậu trai trẻ điều khiển máy bay không người lái xém chút nữa thì trượt ngã: “Mọi người vất vả rồi. Ngày mai tôi sẽ lên núi đi tuần, xem thử hiệu quả ra sao rồi báo cáo lại với mọi người.”
Bùi Nhạc Cửu: “Tôi đi cùng cậu luôn, sáng mai chúng ta gặp nhau ở chân núi nhé.”
Nghe vậy, Ứng Không Đồ khẽ dời ánh mắt rơi xuống người ông. Bùi Nhạc Cửu mang dáng dấp của một người đàn ông trung niên thường thấy nhất ở huyện, mặc áo thun POLO, chùm chìa khóa lủng lẳng bên hông, lại còn hơi lộ bụng bia. Thể lực của ông vốn chẳng được coi là tốt, lại là lãnh đạo, thông thường cũng không cần thiết phải đích thân lên núi làm gì.
Bùi Nhạc Cửu vung tay quệt mồ hôi, vừa thở dốc vừa nói: “Thuốc đánh xuống rồi thì cũng phải xem hiệu quả thế nào, tôi phải tự mình lên núi nhìn tận mắt thì trong lòng mới yên tâm được.”
Ứng Không Đồ đồng ý: “Ngày mai tôi lại cõng thêm ít bẫy kẹp với lồng bắt chuột, đặt trên đường đi của lũ chuột luôn nhé?”
Rải bả chuột thuộc là hình thức phòng ngừa trên diện rộng, còn việc đặt bẫy kẹp lại là cách diệt trừ chuẩn xác. Nếu kết hợp cả hai phương pháp thì hiệu quả chắc chắn sẽ càng tốt hơn. Có điều, những ngọn núi này tuy từng là lãnh thổ của Ứng Không Đồ, nhưng hiện giờ lại chẳng nằm dưới danh nghĩa của hắn, muốn làm gì thì cũng phải được sự đồng ý của người phụ trách hoặc chủ nhân của ngọn núi.
Bùi Nhạc Cửu lập tức nói: “Bẫy chuột thì bên chúng tôi có, ngày mai chúng tôi sẽ mang theo một ít. Cậu cứ chỉ đạo anh em lắp đặt là được.”
Ứng Không Đồ: “Thế cũng được.”
Bùi Nhạc Cửu: “Lần này cảm ơn cậu nhiều lắm, ngày mai chúng ta gặp lại nhé.”
Sáng hôm sau, Bùi Nhạc Cửu đúng hẹn dẫn theo người tới, bọn họ lái một chiếc xe tải nhỏ chở theo một đống lồng và bẫy chuột đến dưới chân núi. Mọi người trong đoàn mỗi người đeo một chiếc gùi tre, cõng theo lồng và bẫy kẹp leo lên núi. Lát nữa nếu có trông thấy chuột núi bị đầu độc chết, bọn họ cũng sẽ thu gom mang xuống để thực hiện khử trùng và chôn lấp tập trung theo quy định.
Ứng Không Đồ vốn là Sơn Thần, vậy nên việc leo núi đối với hắn nhẹ nhàng, không hề cảm thấy có gì to tát. Giờ phút này, hắn đi lên trước dẫn đường, khi quay đầu lại nhìn mấy người thanh niên, trung niên ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại, bỗng dưng trong lòng hắn dâng lên một cảm xúc thật khó tả. Thời đại này, quả thực là có rất nhiều người làm nên việc thực sự.
Ứng Không Đồ dẫn mọi người tiến về phía trước, rất nhanh sau đó đã phát hiện ra một ổ chuột nhung bị trúng độc ngã lăn quay tại một điểm đặt bả. Ứng Không Đồ dùng kẹp sắt gắp lên cho mấy người Bùi Nhạc Cửu xem: “Bị trúng độc chết rồi này, lô bả chuột đợt này hiệu quả rất tốt.”
Bùi Nhạc Cửu dùng sức quệt mạnh dòng mồ hôi trên trán: “Đáng giá.”
Đám thanh niên phía sau ông cũng bật cười.
Bùi Nhạc Cửu rút điện thoại ra: “Để tôi chụp tấm hình.”
Ứng Không Đồ lùi lại nhường chỗ, Bùi Nhạc Cửu khom người xuống thấp, chĩa điện thoại lại gần, cẩn thận chụp đủ mọi góc độ của lũ chuột nhung bị độc chết. Những tư liệu này, lát nữa bọn họ phải đem đi lưu trữ. Chụp ảnh xong xuôi, mọi người kẹp xác chuột bỏ vào thùng nhựa, sau đó tiếp tục đi lên trên. Dọc đường đi, hễ nhìn thấy đường mòn của chuột, Ứng Không Đồ lại chỉ cho mọi người xem.
Gặp những con chuột núi đào hang nông, họ cố gắng thọc ổ, tiêu diệt cả chuột trưởng thành và chuột non bên trong. Gặp những con chuột lẩn trốn sâu, Ứng Không Đồ liền hướng dẫn họ đặt bẫy kẹp và lồng bắt ngay sát cửa hang, hoặc trên đường đi của chúng. Bọn họ lên núi từ sáng sớm tinh mơ, mãi đến khi ánh tà dương ngả bóng về tây mới xuống núi. Lúc xuống núi, ngoại trừ Ứng Không Đồ ra, người nào người nấy đều là một thân mồ hôi quyện với bùn đất, trông vô cùng nhếch nhác.
Bùi Nhạc Cửu vươn cánh tay, dùng bắp tay cọ đi mồ hôi trên trán mình, ông nói: “Không Đồ à, để tiểu Trần đưa cậu về nhà, cậu về nghỉ ngơi sớm đi.”
Ứng Không Đồ gật đầu: “Mọi người cũng vậy nhé.”
Rất nhiều ngọn núi ở huyện Trường Xuyên đều là lãnh địa của Ứng Không Đồ, tuy hiện tại không có giấy chứng nhận quyền sở hữu, nhưng giữa hắn và những ngọn núi này vẫn có mối liên kết cực kỳ vi diệu. Trong mắt hắn, việc quản lý duy trì những ngọn núi này vốn là chức trách thuộc bổn phận, không có gì đáng để nói cả. Thế nhưng, vào sáng thứ Hai tuần sau đó, hắn lại nhận được khoản trợ cấp đặc biệt từ Cục Lâm nghiệp và Thảo nguyên. 300 tệ một ngày, mỗi một ngày hắn tham gia giúp đỡ đều được tính tròn 300 tệ.
Ứng Không Đồ đã hỏi Bùi Nhạc Cửu.
Bùi Nhạc Cửu ở đầu dây bên kia nói: “Việc nên làm mà, hiện tại chúng tôi làm việc ngày càng quy củ rồi, tiền nhà nước không được tiêu xài hoang phí, nhưng cũng không thể không tiêu, không thể chiếm hời của người dân được.”
Ứng Không Đồ nghe ông ấy nói vậy thì đành phải đáp lời: “Cảm ơn ông nhé.”
“Khách sáo gì chứ, tiền của nhà nước cấp mà.” Bùi Nhạc Cửu cười ha hả nói, “Sáng nay chúng tôi lại lên núi, nhặt được 254 xác chuột, lồng với bẫy kẹp cũng tóm được 176 con chuột núi, cậu lợi hại thật đấy.”
Bùi Nhạc Cửu nói xong, lại khen ngợi tiếp: “Cũng may là có cậu, vậy nên tổn thất trong đợt bùng phát nạn chuột lần này mới có thể giảm xuống mức thấp nhất.”
“Cũng không có gì đâu, đều là công lao nỗ lực chung của mọi người cả mà.”
“Ngày mai cậu có rảnh không? Chúng ta lại lên núi dời vị trí của lồng bắt chuột với bẫy kẹp sang chỗ khác nhé?”
“Có chứ, vẫn địa điểm và thời gian như cũ chứ?”
“Đúng vậy, hẹn mai gặp lại nhé!”
Công tác phòng chống nạn chuột núi không dễ dàng chút nào, Ứng Không Đồ và mọi người bận rộn liên tục hơn nửa tháng trời mới kiểm soát được tình hình nạn chuột trên các ngọn núi quanh vùng này.
Chạng vạng hôm ấy khi Ứng Không Đồ từ trên núi trở về nhà, hắn đã thấy Văn Trọng Sơn đang dắt theo con mèo mướp màu cam mập ú đứng trước cửa nhà mình.
Vừa nhìn thấy Ứng Không Đồ, con mèo cam đã ngoảnh đầu gào to “meo meo meo” với Văn Trọng Sơn, sau đó còn quay lại sốt sắng ra hiệu, giục anh mau mau thả nó ra. Sau khi Văn Trọng Sơn tháo dây ra cho nó, con mèo mướp màu cam lập tức lon ton chạy đến chỗ Ứng Không Đồ, quấn quýt quanh chân hắn, cứ cọ rồi lại cọ. Miệng nó kêu “meo meo”, thỉnh thoảng từ trong mũi còn lọt ra tiếng “ư ử” làm nũng.
“Phi Tiêu?” Ứng Không Đồ có chút ngạc nhiên xen lẫn vui mừng, hắn khom người xuống, dùng mu bàn tay xoa xoa vầng trán của nó, “Sao mi lại đến đây?”
Con mèo cam lượn lờ quanh chân hắn, cọ tới cọ lui, còn không ngừng phát ra âm thanh nũng nịu: “Meoo—”
Dạo gần đây trên núi rải bả độc, mấy trang thông tin của huyện liên tục nhắc nhở người dân phải trông giữ thú cưng cẩn thận để tránh việc chúng lên núi ăn nhầm bả độc. Ứng Không Đồ cũng đã đặc biệt dặn dò với Văn Trọng Sơn. Bởi vậy nên con mèo mướp màu cam thích tự do mang tên Phi Tiêu này cũng bị nhốt ở nhà, mỗi ngày Văn Trọng Sơn sẽ dắt nó đi dạo hai cử sáng tối, nhưng vẫn không làm sao xoa dịu được nỗi buồn bực vì bị giam lỏng của nó.
Đợi một người một mèo thân mật xong, Văn Trọng Sơn mới chào hỏi: “Phi Tiêu nhớ cậu đấy, hôm nay vừa mới ra ngoài là chạy tót về phía nhà cậu, tôi có kéo cũng không giữ nổi.”
Ứng Không Đồ lấy mu bàn tay cọ cọ cằm con mèo mướp màu cam, nghe tiếng gừ gừ thỏa mãn của nó, trong lòng cũng mềm nhũn: “Tôi cũng rất nhớ nó, đúng là đã nhiều ngày rồi không gặp.”
Ứng Không Đồ mở cổng sân nhà, mời một người một mèo vào trong. Hắn đi rửa tay, thay bộ quần áo mặc ở nhà rồi mới bế con mèo mướp màu cam đặt lên đầu gối, hết gãi cằm rồi đến nắn má nó, cưng nựng cho con mèo nằm ngửa bụng lên trời, đôi mắt híp tịt lại, còn vươn móng vuốt ôm lấy cổ tay Ứng Không Đồ.
“Bả chuột trên núi về cơ bản đã hết tác dụng rồi, anh có thể thả Phi Tiêu ra ngoài chơi được rồi đấy.”
“Nhanh vậy sao?”
“Vốn dĩ bả chuột thả xuống là loại độc tính thấp, chuyên dùng cho loài chuột thôi, gần đây lại đổ thêm mấy trận mưa nữa nên chúng sẽ mất tác dụng rất nhanh.”
Trên núi không chỉ có các loài chuột núi mà còn có đủ loại động vật nhỏ khác, thả bả độc có dược tính quá mạnh sẽ phá hoại hệ sinh thái nghiêm trọng, cuối cùng lợi bất cập hại.
Văn Trọng Sơn nhìn con mèo trên đầu gối Ứng Không Đồ: “Ngày mai tôi sẽ mở cửa nhỏ cho nó, không quản nó chặt nữa.”
Ứng Không Đồ sờ sờ cái bụng của con mèo mướp, cảm nhận rõ ràng lớp bụng của nó đã trở nên dày dặn và mềm mại hơn: “Ừ, cho nó ra ngoài vận động một chút, hình như dạo này trông nó béo lên thì phải?”
“Đúng thế.” Trong mắt Văn Trọng Sơn cũng hiện lên ý cười, “Không vui nhưng vẫn ăn khỏe lắm, cân nặng sắp chạm mốc mười sáu cân rưỡi rồi. Nhưng mà bác sĩ khám sức khỏe cho nó bảo là nó vẫn rất khỏe mạnh, không có vấn đề gì.”
Ứng Không Đồ nắn nắn cục mỡ trên bụng nó: “Thả ra cho nó chạy bộ một chút là sẽ ổn thôi.”
Hết chương 9.
