Chương 9 – Lo Xa

 

Chương 9 – Lo Xa

 

Lái chiếc xe của Hề Vi đi, khởi hành vào khoảng 12 giờ trưa. Để đề phòng trường hợp phải chờ Hề Vi mà không có gì làm, Chung Thận đã lấy vài cuốn sách từ trong thư phòng theo để giết thời gian.

 

Từ Minh Hồ đến Hề gia mất gần bốn mươi phút lái xe. Chung Thận đã từng đến đó một lần, nhìn thấy căn biệt thự đồ sộ được xây dựng giống như một tòa lâu đài. Nói về gia thế, Hề gia có bề dày lịch sử lâu đời, nghe nói mấy đời trước đã sản sinh ra vài danh nhân của thời đại. Chung Thận từng nghe người khác khen ngợi Hề Vi, quả nhiên là con cháu của ai đó, vân vân và mây mây. Nhưng Hề Vi lại tỏ ra khinh thường, nói tất cả đều là giả: “Ông nội tôi chỉ là dựa hơi những người họ Hề nổi tiếng khác để tô điểm cho bản thân mà thôi. Dùng cách nói của giới giải trí các người là ‘Ké fame’ đấy.”

 

Chung Thận: “…”

 

Hề Vi không cho rằng mình là kẻ nổi loạn, nhưng đánh giá một cách khách quan thì anh thực sự rất nổi loạn.

 

Chung Thận không quen đường, nhưng trong xe đã bật sẵn định vị. Bốn mươi phút không tính là ngắn, nhưng cảm giác trôi qua rất nhanh. Hề Vi ngồi ở ghế phụ, anh đang trò chuyện với Hề Lam, em họ bên nhà cô, nói chuyện phiếm về gia đình. Vừa ngước lên nhìn thì xe đã dừng trước cổng lớn.

 

Quả thực Chung Thận tự coi mình là tài xế, ngay cả thuộc tính “Công cụ” của tài xế riêng bên cạnh Hề Vi cũng học theo, suốt dọc đường không nói một lời vô nghĩa nào. Sau khi dừng xe, cậu xuống xe mở cửa rồi nói với Hề Vi: “Anh vào đi, em ở đây đợi.”

 

Cậu không hỏi Hề Vi mấy giờ ra, dường như không hề vội vàng. Thực ra nếu hôm nay ở nhà không có chuyện kết hôn cần bàn bạc, dễ cãi nhau, Hề Vi không ngại dẫn cậu vào cùng.

 

Vừa xuống xe, Hề Vi chợt nhận ra: “Cậu cũng chưa ăn cơm, tìm chỗ nào ăn trước đi, không cần phải đợi tôi đâu.”

 

“Ừ, em không sao.” Chung Thận đáp không rõ ràng lắm, dựa vào cửa xe nhìn Hề Vi rời đi, ánh mắt vẫn điềm tĩnh như mọi khi, không hề lộ ra chút khao khát nào chứng tỏ cậu muốn cùng Hề Vi bước vào cánh cổng đó. Dường như tòa lâu đài đồ sộ tượng trưng cho tiền tài và danh vọng trước mắt này không hề thu hút cậu, so với việc cậu cùng anh đến bến tàu Hoàng Phố thì có vẻ hơi mâu thuẫn.

 

Hề Vi liếc nhìn cậu một cái, không nói thêm gì nữa, anh trở về nhà để chấp nhận những phiền não không thể tránh khỏi.

 

*****

 

Tục ngữ có câu, nhà nào cũng có nỗi khổ riêng, giàu sang cũng không thể tránh khỏi. Mà bản thân Hề Vi, chính là cuốn kinh khó đọc nhất trong mắt tất cả mọi người ở Hề gia.

 

Hề Vi là một đứa trẻ trời sinh có chỉ số IQ cao. Khi những đứa trẻ cùng trang lứa chơi đất nặn, đá bóng, đánh nhau thì anh ở nhà đọc sách, làm bài tập, học ngoại ngữ. Không phải do cha mẹ ép buộc, mà là do anh tự nguyện, và coi đó là niềm vui. Tuổi thơ của anh gần như không có hoạt động giải trí nào, thích nhất là bám lấy người cô là giáo sư triết học để học hỏi, cho đến khi cô anh cảm thấy mình không còn gì để dạy, không thèm để ý đến anh nữa.

 

Trong mắt Hề Vi, cô là người có trí tuệ nhất nhà. Nhưng trong mắt Hề Vận Thành và những người khác, cô con gái này là người vô dụng nhất nhà – không hiểu gì về kinh doanh, nói đến việc dạy dỗ hay viết lách thì cũng chẳng có thành tựu gì đáng kể, chỉ có khí chất hơn người, là một người đẹp tri thức ai gặp cũng khen.

 

Tính cách của Hề Vi nằm ở khoảng giữa ông nội và cô. Cho đến ngày Hề Vi come out, anh vẫn luôn là niềm tự hào của Hề Vận Thành. Anh vừa có năng khiếu kinh doanh, vừa có học thức uyên bác, am hiểu triết lý, thông minh tuyệt đỉnh. Nhưng con người sinh ra không thể không có khuyết điểm, thông minh quá sẽ nảy sinh vấn đề. Quả nhiên, Hề Vi come out mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.

 

Cho đến bây giờ, ông nội anh vẫn không hiểu tại sao lúc đó Hề Vi còn chưa có bạn trai mà đã come out rồi. Hề Vi lại xem đây là một hành động đơn giản để khẳng định bản thân: “Cháu là như vậy, chỉ thông báo cho mọi người biết thôi.”

 

Sau đó, mọi chuyện cứ thế ầm ĩ, rồi gia đình cũng quen dần. Việc anh bao nuôi minh tinh nam ở bên ngoài không còn là bí mật, tuy Hề Vận Thành tức giận, nhưng vẫn cho rằng anh chưa chín chắn, qua hai năm nữa sẽ ổn định thôi.

 

Giờ đây, Hề Vi đã hai mươi chín tuổi rưỡi, một chân đã bước vào tuổi ba mươi. Người ta thường nói tam thập nhi lập, Hề Vận Thành cảm thấy đã đến lúc, không thể trì hoãn chuyện kết hôn, cho dù là hôn nhân hình thức thì cũng phải kết hôn. Chỉ khi nào dán nhãn “Đã kết hôn” lên trán Hề Vi, anh mới có thể nhận thức được mình nên bước vào giai đoạn tiếp theo của cuộc đời.

 

Hơn một giờ chiều, bữa cơm bắt đầu, Hề Vi biết ngay hôm nay mình sẽ phải đối mặt với điều gì. Quả nhiên, ông nội không hề vòng vo, vừa vào chuyện đã hỏi thẳng: “Chuyện kết hôn cháu suy nghĩ thế nào rồi?”

 

“…..”

 

Ba người nhà cô anh, bố mẹ anh và ông nội cùng nhìn anh chằm chằm, Hề Vi thản nhiên nói: “Cháu không muốn kết hôn.”

 

Anh không thích dùng lời nói dối để lừa gạt người khác, thành thật nói: “Bây giờ cháu sống rất tốt, tại sao phải tự đẩy mình vào giai đoạn tiếp theo? Chẳng lẽ cảm thấy cuộc sống quá an nhàn, muốn tìm chút khổ sở à?”

 

Hề Vận Thành nói: “Ngụy biện, lập kế hoạch cho tương lai sao gọi là tìm khổ sở? Người không lo xa ắt có họa gần, cuộc sống an nhàn mà cháu cảm thấy bây giờ, mấy năm nữa sẽ không còn an nhàn nữa.”

 

Hề Vi để ngoài tai, gắp một miếng thức ăn. Hề Vận Thành bất mãn nói: “Đều tại cô của cháu, suốt ngày dạy cháu học mấy thứ vô bổ, làm cháu hư hỏng. Triết học thì có ích lợi gì?”

 

Dì Hề Oánh mỉm cười, trêu chọc ông cụ: “Học triết học còn hơn học văn học chứ, ngay cả Plato cũng nói, nhà triết học là người thích hợp nhất để làm chính trị gia. Khả năng quản lý của Vi Vi tốt như vậy, cũng có công của con đấy.”

 

Hề Vận Thành hừ lạnh một tiếng: “Đừng có lôi cái lý thuyết đó ra, tôi không thích nghe.”

 

Hề Vi nói: “Cháu đói rồi, ăn xong rồi nói tiếp được không?”

 

“Bản thân cháu cảm thấy nuốt trôi được sao?” Hề Vận Thành rõ như lòng bàn tay về hành tung của anh, “Ném người yêu nhỏ của cháu ở ngoài cửa, để người ta đói bụng chờ đợi, cháu đúng là có phong thái của hoàng đế.”

 

Hề Vi: “…..”

 

Món ăn vừa dọn lên chưa đầy năm phút, Hề Vi đã tức giận đến no bụng. Tiếp theo đó cũng không có chủ đề gì mới mẻ, chẳng qua là nói về lợi ích của việc kết hôn, dùng đủ mọi cách để ép anh kết hôn.

 

Hề Vi nghe mà phát ngán, một mặt cố gắng kiên nhẫn lắng nghe, một mặt như thể linh hồn lìa khỏi xác mà suy nghĩ, điều gì đã buộc anh phải ngồi đây, chịu đựng những điều này?

 

Có lẽ là bởi vì cuộc sống độc lập, an nhàn hiện tại của anh vẫn phải dựa trên sự hỗ trợ của gia đình. Độc lập không hoàn toàn, an nhàn cũng chỉ là bề ngoài. Người không lo xa ắt có họa gần, câu này quả thực không sai.

 

******

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Trong lúc Hề Vi ăn cơm, Chung Thận đang ở trong xe nghe điện thoại.

 

Hôm nay có công việc – gần như không có ngày nào cậu không có công việc, Đường Du hỏi: “Sao gọi mấy lần mới nghe máy, đang bận gì à?”

 

Chung Thận nói: “Điện thoại để chế độ im lặng nên không nghe thấy, có chuyện gì à?”

 

Ban ngày ban mặt để chế độ im lặng làm gì? Đường Du khó hiểu, nghe cậu hỏi lại “Có chuyện gì à?” thì càng thêm chột dạ: “Tối qua là thế nào? Bên Hề tổng không nổi giận chứ?”

 

“Không có.”

 

“Không có là tốt rồi, hù chết tôi.” Đường Du nghe ra Chung Thận đang lảng tránh, có chút không biết nên tiếp lời thế nào. Kỳ thực trước đây Chung Thận cũng vậy, cô chưa từng để tâm, nhưng từ sau khi bị Chung Thận chặn một lần, cô bỗng nhiên ngộ ra, thứ mà cô vẫn luôn cho là tình bạn đồng cam cộng khổ cùng Chung Thận khi bị Hề Vi “Áp bức”, giống như đồng nghiệp có thể tụ tập để phàn nàn về sếp, thì sự thật lại không phải như vậy.

 

Về bản chất thì Chung Thận không phải là đồng nghiệp của cô, mà là một ông chủ khác, tình cảm dành cho Hề Vi dường như cũng khác với cô.

 

Đường Du chậm chạp định vị lại vị trí của bản thân, trong lòng có chút khó chịu. Không phải vì địa vị bị hạ thấp, mà là đột nhiên cảm thấy khoảng cách với Chung Thận càng xa cách hơn.

 

Trong tiềm thức, cô coi cậu như bạn bè, vậy nên mới luôn thoải mái nói năng như vậy. Nhưng dường như Chung Thận chưa bao giờ coi cô là bạn, chuyện gì cũng không nói, lạnh nhạt và lảng tránh.

 

Nhưng ngoài cô ra, Chung Thận cũng không có người bạn nào khác? Làm sao một người có thể cô độc và nhàm chán như vậy, khó trách tinh thần luôn có vẻ u ám, khiến người khác không thể hiểu nổi.

 

Đường Du gạt bỏ những suy nghĩ miên man, nghiêm túc nói về công việc: “Bộ phim tiếp theo cậu muốn khi nào vào đoàn, đã có kế hoạch gì chưa?”

 

“Muộn một chút, gần đây tôi hơi mệt.” Chung Thận nói.

 

“Được rồi, lát nữa tôi gửi cho cậu xem qua vài kịch bản, cứ từ từ chọn.” Đột nhiên Đường Du nhớ ra một chuyện, liền chuyển chủ đề, “Đúng rồi, sáng nay bố cậu đột nhiên gọi điện thoại cho tôi..…”

 

Chung Thận ngẩn người: “Ông ấy tìm cô nói gì?”

 

Đường Du nói: “Cũng không có gì, chỉ là hỏi han chuyện trong giới, hỏi công việc của cậu có bận không, có mệt không, còn có một số chuyện tầm phào không đâu. Nghe ý của ông ấy thì hình như không thích cậu làm diễn viên? Còn hỏi tôi liệu cậu có thể chuyển nghề được không, tôi nghe mà ngây người luôn….. Cậu đã ra mắt được bảy năm rồi, sao gia đình vẫn còn có ý kiến ​​nhỉ?”

 

“…” Chung Thận im lặng một lúc, “Không cần để ý đến ông ấy, lần sau bọn họ gọi thì cô đừng nghe máy.”

 

Đường Du cười cười: “Không sao, tôi cũng không bận, chỉ là nói chuyện phiếm thôi.” Lại nói về công việc, “Cậu định nghỉ ngơi mấy ngày? Tốt nhất là cho tôi một thời gian cụ thể, nếu không sẽ khó sắp xếp lịch trình lắm.”

 

Vấn đề này rất quan trọng. Cô đoán Chung Thận hiện tại chắc đang ở cùng Hề Vi, dỗ dành Hề Vi đương nhiên quan trọng hơn là chạy show, nhưng công việc bên này cũng không thể quá chậm trễ, cũng không thể cứ liên tục cho người ta leo cây, không giữ chữ tín được.

 

Chung Thận lại nói: “Nghỉ một tháng đi.”

 

Đường Du kinh ngạc: “Một tháng? Cả năm ngoái cộng lại cậu cũng chưa nghỉ được một tháng.”

 

Đặc biệt lúc này đang là thời điểm sống còn, liệu có thể tiếp tục với Hề Vi hay không còn chưa biết, càng nên nắm chắc công việc, sao có thể rảnh rỗi mà nghỉ phép dài ngày như vậy?

 

Đường Du rất hoang mang, đột nhiên nghi ngờ có phải Chung Thận bị gia đình ảnh hưởng nên có chút không muốn làm nữa hay không? Không thể nào? Cậu rất thích đóng phim mà.

 

“Thôi vậy.” thấy Chung Thận không muốn nói chuyện tiếp, cô cũng không muốn cứ một mình thao thao bất tuyệt, “Tự cậu biết cân nhắc là được rồi, vậy cậu cứ bận việc đi, có việc gì thì tìm tôi.”

 

Nói xong, Đường Du hiếm khi chủ động cúp điện thoại trước.

 

Chung Thận buông điện thoại xuống, trên mặt là vẻ bình tĩnh như có thể gạt bỏ mọi xao lãng từ thế giới bên ngoài. Cậu hạ cửa sổ xe xuống một nửa cho gió thổi vào, sau đó mở sách, tiếp tục đọc trang sách dang dở vừa rồi

 

******

 

Lúc Hề Vi ra ngoài, mặt trời đã lặn xuống dưới đường chân trời, chỉ còn lại một tia sáng yếu ớt, ánh hoàng hôn mờ ảo trên bầu trời, nắng sắp tắt đến nơi rồi.

 

Chung Thận gục đầu lên vô lăng, không biết đã ngủ quên từ lúc nào.

 

Nếu anh nhớ không lầm, vị trí xe dừng đỗ giống hệt như lúc anh rời đi, không hề nhúc nhích một cm nào – Chung Thận đã không đi ăn cơm.

 

Hề Vi nhíu mày, cảm thấy hành động này của Chung Thận cũng giống như việc dầm mưa đêm qua, là có dụng ý, cố tình làm vậy. Nói nặng là mưu mô, nói nhẹ là làm nũng, tóm lại là muốn quản anh điều gì đó.

 

“Tỉnh dậy đi.” Hề Vi gõ gõ cửa sổ xe.

 

Nhưng mà, dù Chung Thận có phiền phức cũng không thể phiền phức bằng ông nội anh, thậm chí còn khiến người ta cảm thấy thoải mái hơn, ít nhất mục đích ban đầu của Chung Thận là muốn lấy lòng anh, chứ không phải gây thêm phiền phức cho anh.

 

“Để tôi lái cho.” Hề Vi đẩy Chung Thận sang ghế phụ, cậu vừa tỉnh giấc, vẻ mặt còn mơ mơ màng màng nhìn anh, “Đưa cậu đi ăn cơm.”

 

Hết chương 9.

Chương 9 – Lo Xa

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên