Chương 90: Nó Là Nỗi Vương Vấn Sớm Tối Của Lòng Tôi
Cảm xúc của Đổng Hiên nhất thời không thể nào bình tĩnh lại được. Dù không thể chạm vào Thang Viên, nhưng chỉ cần được ngồi trước mặt nó và ngắm nhìn thôi cũng đủ mãn nguyện rồi.
Cái lưỡi hơi thè ra, đôi mắt chuyên chú nhìn bạn, ánh mắt ngây ngô ấy như thể cả thế giới của nó chỉ có bạn mà thôi. Mỗi khi nghĩ đến việc Thang Viên của mình đã không còn, không thể nào lao vào lòng mình như trước đây, cũng sẽ chẳng bao giờ vẫy đuôi đòi ăn nữa, lồng ngực Đổng Hiên lại nhói lên đau từng cơn.
Cậu ta đưa tay ra, muốn thử chạm vào Thang Viên một lần, nhưng lần nào cũng xuyên qua mất. Điều này khiến Đổng Hiên không kìm được mà nức nở một lần nữa: “Thang Viên, Thang Viên ngoan của anh ơi, có phải em không nỡ xa anh không? Em nói cho anh biết em muốn gì đi, có phải em muốn ăn thịt không? Hay là muốn anh ôm em một lần nữa? Nhưng mà… anh không ôm em được nữa rồi.”
Đổng Hiên cứ thế ngồi dưới gầm bàn bên cạnh, thì thầm với hồn ma chú chó của mình.
Trần Thập Nhất hỏi Khương Lỗi: “Lúc nào cậu ấy cũng mau nước mắt thế à?”
Tuy có thể hiểu được sự xúc động và đau lòng của cậu ta khi nhìn thấy Thang Viên, nhưng khóc đến mức này thì cũng có hơi bất ngờ thật.
Khương Lỗi đáp: “Cậu ấy vốn sống tình cảm lắm, hễ thấy chó mèo là y như rằng không đi nổi nữa. Có những lúc thấy mấy con chó mèo lang thang ngoài đường, cậu ấy lại nghĩ ngay đến Thang Viên, rồi lại tưởng tượng lỡ như có ngày Thang Viên đi lạc, cũng sẽ đói meo, lông lá bẩn thỉu lang thang như vậy, thế là cậu ấy có thể đứng ngay giữa phố mà lau nước mắt đấy.”
Trần Thập Nhất mỉm cười: “Thích chó mèo đến thế cơ à.”
Khương Lỗi nói: “Cậu ấy còn định thi vào ngành thú y nữa.”
Trần Thập Nhất ồ một tiếng: “Thích động vật nhỏ như vậy, sau này biến đam mê thành nghề nghiệp cũng tốt đấy chứ.”
Quý Nam Tinh đang ăn cánh gà thì chen vào: “Cậu ấy không hợp làm bác sĩ thú y đâu.”
Mọi người quay đầu nhìn Quý Nam Tinh, kể cả Đổng Hiên đang cầm cả một cục giấy ăn to sụ để lau nước mắt cũng quay lại: “Tại sao chứ?”
Quý Nam Tinh đáp: “Những con vật bị bỏ rơi trước cửa bệnh viện, những con bị ngược đãi đến tàn tật, những con bệnh nặng không cứu được, những con buộc phải cho an tử… Thứ mà bác sĩ thú y phải đối mặt nhiều nhất chính là cái chết trong sự bất lực. Người chịu chi tiền để chữa bệnh cho thú cưng không nhiều đâu. Có những ca bệnh chỉ cần một hai vạn là cứu được, nhưng không phải người chủ nào cũng nỡ bỏ ra một hai vạn đó. Lần đầu cậu có thể miễn phí, lần thứ hai cậu có thể tự bỏ tiền túi ra bù vào, nhưng liệu cậu có thể bù đắp và miễn phí hết lần này đến lần khác không?”
Nhìn vẻ mặt ngẩn ngơ của Đổng Hiên, Quý Nam Tinh nói tiếp: “Cậu đã từng thấy người ta ôm chó mèo yêu quý nhất của mình đi an tử chưa? Cậu đã từng thấy nỗi tuyệt vọng của những người già neo đơn coi chó mèo như con, nhưng lại không có đủ tiền chữa trị khi chúng đổ bệnh chưa? Cậu đã từng thấy bóng lưng còng cõi, bất lực ôm chó mèo vào lòng giữa trời tuyết giá chưa? Cậu đã từng thấy cảm giác tự trách và bất lực khi được người ta hết lời van xin, ký thác gánh nặng cứu chữa, để rồi cuối cùng vẫn không thể cứu được mạng chúng và bị chủ nhân trách móc, oán hận chưa? Một người có lòng đồng cảm mạnh mẽ và tâm lý yếu đuối thì không hợp làm bác sĩ thú y đâu.”
Đổng Hiên nhìn Thang Viên, bắt gặp đôi mắt tròn xoe của nó. Thật ra cậu ta chưa từng nghĩ nhiều đến vậy. Cậu ta muốn làm bác sĩ thú y cũng là vì nhà có nuôi Thang Viên, vì Thang Viên nên cậu ta mới yêu quý chó mèo, mới muốn chọn một nghề liên quan đến động vật.
Nhưng nghe Quý Nam Tinh nói vậy, cậu ta lại cảm thấy hình như mình không gánh nổi. Chỉ cần tưởng tượng đến những cảnh tượng đó thôi là nước mắt cậu ta lại sắp không kìm được nữa rồi.
Tiêu Dã lên tiếng: “Nếu cậu thực sự thích chó mèo đến vậy, nhưng lại chưa chắc chắn về định hướng tương lai của mình, cậu có thể chọn học một chuyên ngành liên quan trước, ngành thú y cũng được. Nhưng sau khi tốt nghiệp không nhất thiết phải làm bác sĩ thú y, cậu có thể mở một cửa hàng thú cưng, vừa kinh doanh để duy trì cuộc sống, vừa cứu trợ những động vật lang thang. Vài bệnh vặt thì cậu cũng có thể tự chữa cho chúng.”
Như vậy dù sao cũng tốt hơn nhiều so với việc ngày nào cũng phải đối mặt với sự sống chết của chó mèo trong bệnh viện.
Hai mắt Đổng Hiên sáng lên: “Cách này có vẻ cũng hay đấy.”
Khương Lỗi cong ngón tay gõ gõ lên bàn, nhìn Đổng Hiên nói: “Bây giờ không phải là lúc thảo luận về kế hoạch nghề nghiệp tương lai của cậu, mà là tại sao Thang Viên vẫn đi theo cậu? Có phải nó có tâm nguyện nào chưa hoàn thành không?”
Khương Lỗi vừa dứt lời, mọi người lại một lần nữa nhìn về phía Quý Nam Tinh.
Quý Nam Tinh đảo mắt nhìn một lượt, nói: “Nhìn tôi làm gì? Tôi là Thiên sư, có thể nhìn thấy âm hồn. Chó chết rồi thì vẫn là chó thôi, chứ có phải biến thành ma là tôi có thể hiểu được tiếng của chúng nó đâu.”
Trần Thập Nhất nhìn con chó bên kia, rồi lại nhìn Quý Nam Tinh: “Vậy chuyện này phải xử lý thế nào? Trước đây cậu từng xử lý vụ nào tương tự chưa?”
Quý Nam Tinh lắc đầu, cậu xử lý nhiều nhất là chuyện của người. Động vật sau khi chết mà chấp niệm không tan thực ra rất ít, vì suy nghĩ của chúng khá đơn giản, tâm tư cũng thuần khiết, trừ phi là bị sát hại một cách ác ý khiến hận thù quá sâu. Trường hợp như Thang Viên bên cạnh Đổng Hiên thì cậu quả thực chưa gặp mấy.
Trò chuyện phiếm vài câu, cuối cùng Đổng Hiên cũng đã bình tĩnh lại sau cơn xúc động khi gặp lại Thang Viên. Cậu ta vẫy tay với nó: “Thang Viên lại đây nào, còn nhớ anh đỡ đầu của em không.”
Thang Viên vẫn trốn dưới gầm bàn bên kia, không chịu đi tới.
Khương Lỗi hỏi: “Có phải âm hồn sợ Thiên sư không?”
Quý Nam Tinh liếc mắt nhìn Tiêu Dã. Hắn mỉm cười đưa một miếng cánh gà đến bên miệng cậu. Âm hồn có sợ Thiên sư hay không thì cậu không biết, nhưng cậu biết âm hồn sợ hắn. Có lẽ là do dương khí trên người hắn khiến con hồn ma con chó kia sợ hãi lảng đi, nhưng lại không nỡ rời xa, nên mới trốn dưới gầm bàn bên cạnh.
Dù sao cũng là con chó đã nuôi mười tám năm, cùng nhau lớn lên từ nhỏ. Quý Nam Tinh không hiểu tiếng chó, nhưng Đổng Hiên lại có thể hiểu được ý của con chó nhà mình.
Một người một chó cứ thế giao tiếp với nhau hồi lâu, lúc thì giơ tay trái lúc thì giơ tay phải. Quý Nam Tinh và mọi người đã ăn xong cả đĩa gà rán, cậu ta mới lên tiếng: “Thang Viên không nỡ xa tôi, nó muốn thấy tôi thi đỗ đại học.”
Trước đây ở nhà cậu ta vẫn luôn lẩm bẩm chuyện thi đại học, lẩm bẩm rằng sau này nếu mình đi học đại học thì Thang Viên phải làm sao, còn xem điểm của mình có đủ vào trường đại học trong tỉnh không. Cậu nói nhiều quá, Thang Viên tuy không hiểu hết ý, nhưng mấy chữ thi đại học thì lại nghe lọt vào tai.
Tiếc là nó chưa kịp đợi đến ngày Đổng Hiên đỗ đại học thì đã chết rồi, nhưng chết rồi mà vẫn không yên lòng, từ đó biến thành chấp niệm đi theo bên cạnh Đổng Hiên.
Khương Lỗi nói: “Sắp tháng tư rồi, cũng chẳng còn bao lâu nữa là thi đại học. Chỉ là, để Thang Viên cứ đi theo cậu như vậy, không biết có ảnh hưởng gì đến cậu hay đến nó không.”
Đổng Hiên và Khương Lỗi đều là học sinh lớp mười hai, năm nay sẽ thi đại học. Nếu chấp niệm của Thang Viên là được thấy Đổng Hiên đỗ đại học, vậy thì quả thực cũng không cần đợi lâu nữa.
Quý Nam Tinh nói: “Tuổi trẻ khí thịnh, dương khí nặng, bị hồn ma một con chó theo một thời gian cũng không ảnh hưởng gì lớn. Ngược lại, chấp niệm của Thang Viên ở dương gian sẽ khiến nó ngày ngày tiêu hao bản thân, có thể dùng hương để nuôi dưỡng nó.”
Đổng Hiên hỏi: “Loại hương nào? Loại hương thờ cúng trong nhà có được không?”
Quý Nam Tinh đưa thẳng cho Đổng Hiên một địa chỉ: “Ở đây có bán loại hương chuyên dành cho âm hồn, chất lượng khác nhau thì giá cả cũng khác nhau, cậu tự đến đó mà chọn.”
Đổng Hiên cẩn thận ghi lại địa chỉ, rồi lại hỏi: “Vậy nếu tôi đốt đồ cho Thang Viên thì nó có nhận được không? Tôi muốn cúng cho nó ít đồ ăn, nó có ăn được không?”
Quý Nam Tinh lấy từ trong túi ra một túi bùa giấy trống, hỏi thời gian sinh cụ thể của Thang Viên, sau đó đổi sang ngày tháng năm sinh âm lịch rồi viết lên lá bùa.
“Đốt quần áo, đồ chơi thì có thể đốt đồ vật trước rồi hẵng đốt lá bùa này vào. Cúng đồ ăn thì bày đồ cúng lên trước, sau đó đốt lá bùa rồi rắc tro phủ lên trên đồ cúng là được. Chỉ có mười lá thôi, việc cúng bái này không cần làm nhiều.”
Một lá một nghìn, cộng thêm hai lá Thiên Nhãn Phù, tổng cộng là một vạn sáu.
Đổng Hiên quét mã thanh toán ngay lập tức, sau đó phát hiện bóng dáng Thang Viên trước mặt mình ngày càng mờ đi, cậu ta liền cuống lên: “Thang Viên sao thế này? Sao hồn phách của nó lại nhạt đi rồi? Có phải nó đói rồi không, yếu đi rồi phải không? Đốt hương cho Thang Viên là sẽ ổn phải không ạ?”
Trương Nguyên cười nói: “Không phải hồn phách nó nhạt đi đâu, mà là Thiên Nhãn Phù hết hiệu lực rồi đấy. Mau nói chuyện với Thang Viên nhà cậu đi, sắp không nhìn thấy nó nữa đâu.”
Đổng Hiên mở số dư tài khoản ra đếm, rồi nói với Quý Nam Tinh: “Tôi muốn mua thêm Thiên Nhãn Phù của cậu, tôi muốn mua mười lá.”
Một lá ba nghìn, mười lá là ba vạn. Tiền tiêu vặt và tiền mừng tuổi cậu ta tiết kiệm được tuy không nhiều, nhưng ba, năm vạn thì vẫn có.
Quý Nam Tinh thẳng thừng từ chối yêu cầu mua Thiên Nhãn Phù của cậu ta: “Thiên nhãn không thể tùy tiện mở. Kể cả cậu có mua bùa, không có Thiên sư kích hoạt phù văn trên đó thì thiên nhãn cũng không mở được.”
Đổng Hiên vừa nghe sau này sẽ không được gặp Thang Viên nữa, vành mắt lại đỏ hoe: “Vậy là tôi sẽ không bao giờ được gặp lại Thang Viên nữa à? Cậu là Thiên sư, cậu có cách nào để tôi có thể nhìn thấy Thang Viên mãi mãi không? Nếu cần nhiều tiền, tôi có thể trả góp được không?”
Quý Nam Tinh lắc đầu với cậu ta: “Đây không phải là chuyện tiền bạc, mà là hoàn toàn không có cách nào cả.”
Nếu thật sự có thể giúp người ta mở thiên nhãn vĩnh viễn, e rằng các Thiên sư được truyền thừa trong các giáo phái đều đã có thể mở thiên nhãn hết rồi, nhưng người thật sự có thể dùng cả hai mắt để nhìn thấy âm dương thì chẳng có mấy ai.
Đổng Hiên còn tưởng rằng gặp được người tài giỏi như Thiên sư thì họ sẽ có cách đặc biệt nào đó để giúp người khác mở thiên nhãn chứ.
Nhìn Thang Viên trước mắt, Đổng Hiên lại một lần nữa không kìm được nước mắt: “Thang Viên ngoan nhé, anh biết em vẫn luôn ở bên cạnh anh. Em ngoan ngoãn nghe lời, đợi anh thi đỗ đại học rồi thì hãy đi đầu thai nhé. Em đừng không nỡ xa anh, cũng đừng lo lắng cho anh, anh và mẹ đều sống tốt cả. Em… em cứ đi đầu thai đi. Không biết dưới âm phủ đầu thai có chen chúc không, bây giờ nhiều người không sinh con nữa, có lẽ suất đầu thai hơi ít. Nếu ít thì em cứ đợi thêm một chút, sau này đầu thai làm con trai anh có được không? Anh sẽ lại nuôi em lớn thêm một lần nữa.”
Đổng Hiên lẩm bẩm rất lâu, cho đến khi không còn nhìn thấy Thang Viên nữa, cậu ta mới vào nhà vệ sinh rửa mặt để bình tĩnh lại.
Khương Lỗi nhìn Quý Nam Tinh: “Tôi cũng kết bạn WeChat với cậu nhé, nếu bên Thang Viên có chuyện gì thì chúng ta cũng tiện liên lạc.”
Quý Nam Tinh thì sao cũng được, vừa định lấy điện thoại ra thì bị Tiêu Dã giữ lại: “Bên Đổng Hiên có cách liên lạc là được rồi, có chuyện gì cứ bảo cậu ta liên lạc trực tiếp.”
Khương Lỗi cũng không nài ép, chỉ là cậu ta cảm thấy gặp được một người có bản lĩnh thực sự, biết đâu có ngày lại có chuyện cần nhờ vả người ta, thêm một mối quan hệ cũng là thêm một con đường mà.
Bị từ chối, Khương Lỗi cũng không để tâm, cậu ta cười nói: “Sinh ra đã có âm dương nhãn, có thể nhìn thấy ma, chắc là phiền phức lắm nhỉ?”
Quý Nam Tinh đáp: “Cũng tạm, quen rồi.”
Khương Lỗi còn muốn tìm hiểu thêm về phương diện này, một thế giới hoàn toàn mới chỉ tồn tại trong các truyền thuyết, ai mà chẳng tò mò.
Tiêu Dã đứng dậy, nhìn hai người của trường Ngũ Cao: “Cứ vậy đi, các cậu làm việc của mình đi, chúng tôi còn có việc khác.”
Lúc Đổng Hiên rửa mặt xong, bình tĩnh lại và đi ra thì đã thấy người đã đi hết trơn.
Cậu ta nhìn Khương Lỗi đang ngồi đó uống nước ngọt, hỏi: “Mọi người đâu rồi?”
Khương Lỗi: “Đi rồi.”
Đổng Hiên im lặng một lúc, rồi lại cúi đầu nhìn xuống phía chân phải của mình. Tiểu Thang Viên thích nhất là ngồi ở vị trí này của cậu ta. Khi đi dạo, nó thích đi bên phải cậu ta, lúc ngồi trên sofa cũng thích chen vào ngồi sát bên phải cậu ta. Khi cậu ta làm bài tập, nó lại càng hay nằm ngủ dưới chân phải của cậu ta.
Vậy nên nếu Thang Viên ở bên cạnh, cậu ta hoàn toàn không cần tìm, dù không nhìn thấy, cậu ta cũng biết chắc chắn là Thang Viên đang ở bên chân phải của mình.
Đổng Hiên cầm chiếc túi trên ghế lên: “Đi thôi, đi mua hương với tôi. Lâu lắm rồi Thang Viên chưa được ăn gì, chắc chắn là đói rồi. Lát nữa ra siêu thị nữa, tôi phải mua ít ức gà, làm cho Thang Viên món canh thịt viên gà, nó thích món đó nhất.”
Đổng Hiên đã không còn nhìn thấy Thang Viên nữa, nhưng Thang Viên vẫn có thể nhìn thấy cậu ta. Nó đi theo cậu ta đến cửa hàng bán hương và bùa, rồi lại cùng cậu ta đến siêu thị.
Nơi như siêu thị là một nơi mà nó chỉ nhớ mang máng khi còn rất nhỏ, nhỏ đến mức sau khi chết rồi nó mới nhớ ra. Khi đó nó được Đổng Hiên giấu trong áo để lén đưa vào. Bây giờ tuy đã chết, nhưng nó lại có thể đường đường chính chính đi vào cùng với Đổng Hiên.
Dù cho người khác và cả Đổng Hiên đều không nhìn thấy nó.
Thang Viên vui vẻ chạy theo Đổng Hiên, chạy lăng xăng khắp nơi ngó nghiêng rồi lại chạy về cọ cọ vào ống quần cậu ta.
Thấy Đổng Hiên đang lựa ức gà, Thang Viên càng thêm phấn khích. Đó là món nó thích ăn, thích từ nhỏ, ăn bao nhiêu năm cũng không ngán. Nó vừa nhảy vừa chạy vòng quanh Đổng Hiên.
Thang Viên vui quá đỗi. Hôm nay Đổng Hiên đã nhìn thấy nó, đã nói chuyện với nó rất lâu. Dù không thể ôm nó, xoa đầu nó như trước đây, nhưng Thang Viên vẫn rất vui.
Nó vui lắm, chết rồi mà vẫn có thể ở bên cạnh chủ nhân.
———–
Khu phố ăn vặt của trường Ngũ Cao quả thực có không ít món ngon, mấy người ăn dọc đường no đến mức bữa tối chẳng còn bụng đâu mà chứa.
Trương Nguyên và Trần Thập Nhất đều bị gia đình quản thúc, không tiện về quá muộn, nên đã về trước. Tiêu Dã thấy Quý Nam Tinh đã ăn no, liền kéo cậu đến khu trò chơi điện tử.
Nhìn thấy lại là một rổ xu, lại là máy gắp thú bông, Quý Nam Tinh nói: “Chẳng phải cậu biết lần trước mấy con thú bông đó là do Tạ Phán Nhi muốn còn gì.”
Tiêu Dã đáp: “Tôi chỉ biết mỗi lần gắp được thú bông lên, cậu đều cười rất vui. Đi nào, anh dẫn cậu đi gắp thú bông.”
Quý Nam Tinh thầm nghĩ, cái thứ không cần chút chỉ số thông minh nào thế này thì có gì vui chứ, đúng là trẻ con.
Nhưng khi bị Tiêu Dã kéo đến trước máy gắp thú, cậu vẫn không nhịn được mà bật cười.
———-
Trận giao hữu giữa hai trường, dù thắng cũng chỉ được tuyên dương chứ không có nhiều phần thưởng thực chất, nhưng chủ đề này vẫn kéo dài mấy ngày liền, đặc biệt là các bức ảnh của Tiêu Dã lúc chơi bóng được lan truyền khắp nơi trên diễn đàn trường.
Trường Ngọc Lan của họ lan truyền hình ảnh anh dũng của người chiến thắng, còn diễn đàn của trường Ngũ Cao thì đa phần là ảnh chụp màn hình các khoảnh khắc Hoàng Bách Ninh bị bóng đập trúng.
Cũng không biết là ai đã cố tình cắt ra những khoảnh khắc Hoàng Bách Ninh bị đập trúng, đủ mọi tư thế, đủ mọi góc độ. Theo thống kê, trước sau hắn ta bị đập trúng ít nhất là chín lần.
Thêm vào đó, cuối cùng không biết bị ai va phải mà gãy hai cái xương sườn.
Chuyện gãy xương sườn nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Là học sinh cấp ba, dù có gãy chân cũng phải ngoan ngoãn đi học. Hoàng Bách Ninh ở nhà nghỉ ngơi được hai ba ngày đã bị thúc giục quay lại lớp.
Trở lại trường, Hoàng Bách Ninh coi như đã nổi tiếng, ai đi ngang qua cũng phải liếc nhìn hắn ta vài cái, muốn xem thử xem kẻ xui xẻo được bóng rổ ưu ái đặc biệt này ngoài đời trông như thế nào.
Nếu chỉ có vậy, đợi sóng gió qua đi thì cũng không sao. Nhưng trong đội bóng rổ, Đổng Hiên đã đơn phương trở mặt với hắn ta.
Cậu ta đâu phải đồ ngốc. Cái ngày Hoàng Bách Ninh gọi Quý Nam Tinh lại và nói một tràng như vậy rốt cuộc là có mục đích gì, làm như ai cũng không nhìn ra được ấy.
Chỉ qua lần tiếp xúc ngắn ngủi với Quý Nam Tinh hôm đó, cậu ta cũng có thể nhìn ra trong hai người họ ai tốt ai xấu. Huống hồ gì cậu ta còn có việc phải nhờ vả người ta vì chuyện của Thang Viên. Tóm lại, loại người như Hoàng Bách Ninh, không cần phải kết giao sâu làm gì.
Đội bóng rổ ở trường họ có tính chất như một câu lạc bộ, có trợ cấp, nên sau khi trở lại trường, Hoàng Bách Ninh cũng đến đội báo danh. Dù không thể thi đấu, nhưng vết thương này là do lúc thi đấu mà ra, thế nào cũng được coi là công trạng.
Kết quả là khi trở lại đội, hắn ta phát hiện mọi người chẳng mấy ai thèm để ý đến mình.
Hoàng Bách Ninh khẽ nhíu mày, nhìn người bạn bình thường có quan hệ khá tốt với mình, hỏi: “Sao vậy? Mấy cậu không phải là đổ hết lỗi lên đầu tôi đấy chứ?”
Bạn thân của Hoàng Bách Ninh cười gượng gạo với cậu ta: “Cũng không đến mức đó, chỉ là chuyện cậu bảo ông nội mình cút đi thì mọi người đều biết cả rồi.”
Sắc mặt Hoàng Bách Ninh hơi thay đổi: “Tôi bảo ông nội tôi cút đi lúc nào? Đó là ma, cậu thấy ma mà bình tĩnh không sợ được à?”
Người bạn đó nhún vai: “Nếu tôi có thể gặp lại bà nội đã mất của mình, tôi còn muốn ôm bà một cái, gọi một tiếng bà ơi nữa là.”
Thế nên cậu ta có thể hiểu được nỗi sợ của Hoàng Bách Ninh, nhưng lại không hoàn toàn thông cảm được. Thử đặt mình vào hoàn cảnh đó mà xem, đó là người thân của mình cơ mà. Đương nhiên, tiền đề là đối phương vẫn là người bà yêu thương mình, còn nếu biến thành một con lệ quỷ đáng sợ thì có lẽ cậu ta cũng sợ thôi.
Sắc mặt Hoàng Bách Ninh có chút âm trầm, hắn ta bước vào phòng tập, một đám người thấy hắn ta thì liền im bặt.
Đổng Hiên thì cười với hắn ta: “Hôm đó cảm ơn cậu nhé. Nếu không nhờ cậu ăn nói khó nghe đi gây sự với người ta, tôi còn chẳng biết trên đời này lại có Thiên sư thật. Đó là người có bản lĩnh lớn đấy, còn giúp tôi gặp lại được Thang Viên nhà tôi đã mất nữa. Tuy mục đích ban đầu của cậu không tốt, nhưng kết quả lại tốt, thế nào cũng phải cảm ơn cậu một tiếng.”
Đổng Hiên nói xong như nhớ ra điều gì đó, lại nói thêm: “Đúng rồi, nếu cậu sợ thì phải tránh xa tôi ra một chút nhé, Thang Viên nhà tôi vẫn còn đi theo tôi đấy.”
Có người hóng chuyện hỏi: “Cậu không sợ thật à?”
Đổng Hiên nói với vẻ mặt như chuyện đương nhiên: “Có gì mà phải sợ chứ? Tuy Thang Viên chỉ là một con chó, nhưng đã sống cùng tôi mười tám năm rồi. Dù nó đã chết và biến thành ma, nhưng nó vẫn là cục cưng mà tôi ngày đêm mong nhớ.”
Người bên cạnh tò mò hỏi: “Thiên sư đó thật sự có thể giúp người khác mở âm dương nhãn à?”
Đổng Hiên đáp: “Có chứ, chỉ là thu phí không rẻ đâu. Một lá bùa mở âm dương nhãn đã ba nghìn rồi đấy.”
Đổng Hiên nói rồi lại nhìn sang Hoàng Bách Ninh: “Cậu gặp ông nội mình chắc là chuyện hồi tiểu học nhỉ? Người ta giúp cậu mở âm dương nhãn để gặp người thân đã mất chắc không lấy tiền của cậu đâu nhỉ? Vừa không lấy tiền, lại còn cho cậu gặp người thân đã khuất, cậu nói xem, cậu chiếm hết lợi lộc rồi sao còn ghi hận người ta, đi làm mấy trò nói xấu sau lưng, châm ngòi ly gián làm gì.”
Hoàng Bách Ninh gắt lên: “Anh nói cái gì đấy!”
Đổng Hiên ra vẻ tôi không thèm chấp cậu: “Thôi được rồi, được rồi, cậu nói gì thì là cái đó. Người ta là Thiên sư còn chẳng thèm chấp với cậu, tôi việc gì phải làm tiểu nhân.”
Nói xong, cậu ta quay sang nói với các bạn trong đội bóng rổ: “Tôi nói cho các cậu nghe, lá bùa đó tuy đắt nhưng thật sự có thể nhìn thấy được đấy. Thằng bạn thân của tôi là Khương Lỗi đó, các cậu cũng biết mà, nó cũng thấy cùng với tôi. Trước đây Thang Viên già rồi, tôi cứ lo không biết ngày nào nó sẽ ra đi, ngày nào cũng nơm nớp lo sợ. Không ngờ tôi lại có cơ hội được từ từ nói lời tạm biệt với Thang Viên. Tôi thật sự quá may mắn!”
Cậu ta nói những lời này không phải để đá xoáy Hoàng Bách Ninh, mà là thật sự cảm thấy như vậy.
Trước đây không biết ngày nào Thang Viên sẽ ra đi, dù đã không ngừng chuẩn bị tâm lý, nhưng đến ngày đó thật, nhìn Thang Viên yếu đến mức không còn sức để thở, vẫn phải cố đảo tròng mắt tìm mình, vẫn khiến người ta suy sụp không chịu nổi.
Bây giờ Thang Viên mất rồi, nhưng hồn phách vẫn còn, đối với Đổng Hiên mà nói, điều này tương đương với việc cho cậu ta một thời hạn cụ thể. Trong thời hạn này, cậu ta có thể cùng Thang Viên nói lời tạm biệt với quá khứ một cách trọn vẹn. Dù cho cuối cùng khi tiễn Thang Viên đi vẫn sẽ không nỡ, nhưng ít nhất lần này sẽ không còn gì hối tiếc nữa.
Hoàng Bách Ninh thấy cả đội bóng rổ cùng hùa vào với Đổng Hiên, tức đến mất hết mặt mũi mà bỏ đi. Hắn ta lớn từng này rồi mà chưa bao giờ bị đối xử như vậy. Từ nhỏ đến lớn luôn có mối quan hệ tốt với mọi người, hắn ta nào có bị ai lạnh nhạt bao giờ.
Trên đường tức giận đi về lớp, trong lòng Hoàng Bách Ninh đầy oán hận, luôn cảm thấy mình bị Quý Nam Tinh nguyền rủa. Tên đó có thể khiến người khác thấy ma, vậy biết đâu cũng có thể nguyền rủa người khác.
Hoàng Bách Ninh cũng thầm căm hận, tại sao mình lại tự dưng đi gây sự với tên đó làm gì, cứ giả vờ như không quen biết thì đã chẳng có nhiều chuyện như bây giờ.
Nhưng hắn ta chính là ghen tị.
Ghen tị Quý Nam Tinh rõ ràng chẳng mấy khi đến trường học hành, vậy mà vẫn có rất nhiều người yêu thích. Ghen tị mỗi lần tên đó đến trường, những người bình thường chơi thân với mình đều muốn bu lại gần Quý Nam Tinh.
Nhưng những người đó chỉ dám đứng nhìn từ xa, ngay cả nói một câu với Quý Nam Tinh cũng không dám.
Cuối cùng là hắn ta chủ động tiếp cận Quý Nam Tinh. Nói là hồi tiểu học Quý Nam Tinh mượn hắn ta làm cầu nối để hòa nhập với bạn bè, thì đúng hơn là chính hắn ta đã mượn Quý Nam Tinh để gây dựng uy tín với bạn học.
Bọn họ đều muốn chơi với Quý Nam Tinh, muốn làm bạn với Quý Nam Tinh, nhưng chỉ có hắn ta là thân thiết với Quý Nam Tinh nhất, và cũng nhờ đó mà hắn ta được chú ý nhiều hơn.
Thời gian lâu dần khiến hắn ta quên mất, quên rằng những người gọi là bạn tốt của mình ban đầu vì lý do gì mà vây quanh hắn ta, khiến hắn ta thật sự lầm tưởng rằng mình là người được yêu quý nhất trong lớp, rằng chính mình mới là người dẫn dắt Quý Nam Tinh.
Sau này, hắn ta nói Quý Nam Tinh không sạch sẽ, có thể nhìn thấy ma, thậm chí còn dùng chuyện đó để cô lập Quý Nam Tinh, nhưng thực tế Quý Nam Tinh chỉ đến trường dự một kỳ thi, còn chưa đi học được mấy buổi đã không bao giờ đến trường nữa.
Đừng nói là cô lập, có người thậm chí còn tiếc nuối cả thời tiểu học cũng không dám chủ động tìm Quý Nam Tinh nói chuyện một lần.
Còn những lời châm ngòi, bài xích của hắn ta cũng chỉ là một mình hắn ta diễn trò. Quý Nam Tinh không ở trường, trong lớp cũng chẳng có mấy ai hùa theo, hắn ta giống như đấm vào bịch bông, như một tên hề mua vui.
Những chuyện đó đối với Hoàng Bách Ninh đều là quá khứ đáng xấu hổ. Lên đến cấp hai, hắn ta gần như bị đánh trở về nguyên hình, cảm giác được mọi người săn đón như trước đây không còn nữa, vì trong lớp có những người còn nổi bật hơn hắn ta.
Ngay cả khi lên cấp ba, hắn ta cũng phải bám víu vào các anh khóa trên trong đội bóng rổ để chơi cùng. Đội bóng rổ là nơi được yêu thích nhất trong trường bọn họ, các thành viên trong đội vừa cao ráo vừa đẹp trai. Hắn ta thường xuyên đi cùng các thành viên đội bóng rổ, cứ như thể đẳng cấp của mình đã khác với những học sinh bình thường trong lớp.
Nhưng lần này, sự xuất hiện của Quý Nam Tinh lại một lần nữa đánh cho hắn ta trở về nguyên hình.
———–
Quý Nam Tinh nào biết trong lòng Hoàng Bách Ninh lại có nhiều khúc mắc quanh co đến vậy. Sau khi trở mặt với hắn ta hồi tiểu học, người này cũng không tồn tại trong lòng cậu được bao lâu. Đối với một số phương diện, cậu khá chậm chạp, những chuyện không quan trọng chưa bao giờ để trong lòng, quay đầu là có thể quên ngay.
Huống hồ chi bây giờ cậu lại có việc phải bận rồi.
Không lâu sau chuyện của Đổng Hiên, Khương Lỗi vẫn tìm Đổng Hiên để xin WeChat và kết bạn với cậu. Nhưng lần này Khương Lỗi tìm cậu không phải vì con chó Thang Viên nhà Đổng Hiên, mà là vì anh trai của mình.
Anh trai của cậu ta không biết là gặp ma hay trúng tà, người ngày càng âm hàn, bệnh tình cũng ngày một nặng hơn.
Hết chương 90.
