Chương 91: Người Lạnh Buốt Toàn Thân

Chương 91: Người Lạnh Buốt Toàn Thân

 

Anh trai của Khương Lỗi tên là Khương Vũ, cũng chính là người mà Tiêu Dã đã gặp ở sân bay hôm đó.

 

Lúc đầu, Khương Vũ không hề phát hiện ra vấn đề nằm ở trên người mình. Khi ấy thời tiết vốn đã rất lạnh, anh ta cứ ngỡ là do nhiệt độ thấp, cộng thêm mình mặc hơi ít, thế nên mới luôn cảm thấy rét.

 

Sau đó, dù ở trong nhà, bật điều hòa hay máy sưởi sàn thì anh ta vẫn thấy lạnh. Cái lạnh này không phải kiểu do nhiệt độ bên ngoài gây ra, mà giống như cái lạnh toát ra từ trong xương tủy vậy.

 

Có lúc Khương Vũ đã tự hỏi, liệu có phải cơ thể mình gặp vấn đề gì rồi không. Tây y không khám ra bệnh, anh ta lại tìm đến Đông y, cuối cùng chỉ nhận được kết luận nghi là do khí huyết hư nhược dẫn đến chân tay lạnh, rồi được kê cho một đống thuốc bổ khí huyết.

 

Nhưng nếu chân tay của Khương Vũ cứ lạnh mãi thì anh ta cũng tin rồi đấy, vấn đề là anh ta chẳng bị thương hay đau ốm gì, sao lại đột nhiên khí huyết hư nhược, chân tay lạnh ngắt được cơ chứ.

 

Trước đây, anh ta là kiểu người sợ nóng chứ không sợ lạnh, mùa đông dù không mặc áo hay quần giữ nhiệt thì chân tay vẫn ấm ran. Đột ngột thay đổi như vậy thật khó để người ta không nghĩ đến chuyện mình đã đổ bệnh.

 

Bệnh viện trong thành phố không tìm ra bệnh gì, Khương Vũ lại đến vài bệnh viện lớn có tiếng trên toàn quốc, nhưng vẫn chẳng thể kiểm tra ra được vấn đề.

 

Sau đó, trợ lý của anh ta đề nghị hay là đến một thành phố ở phía Nam ấm hơn để tĩnh dưỡng xem sao. Chỗ họ đang là mùa đông, trong khi vùng ven biển vẫn có nhiệt độ của mùa hè, biết đâu cái nóng tự nhiên ấy lại có tác dụng.

 

Khương Vũ nghe lời trợ lý, chuẩn bị đến Hải Thành. Trên đường đi, chính tại sân bay, anh ta đã gặp được chàng trai kia. Kỳ lạ là, khi đứng cạnh chàng trai ấy, cái cảm giác lạnh lẽo âm u trên người anh ta dường như biến mất.

 

Tiếc là lúc đó anh ta lại tưởng mình bị fan hâm mộ nhận ra, nên khi đối phương nhìn mình, anh ta đã hơi né tránh một chút. Đến lúc muốn tìm lại thì đã chẳng thấy người đâu nữa rồi.

 

Sau này, anh ta đến Hải Thành rồi cũng chẳng ăn thua. Người khác mặc áo cộc quần đùi đi dạo trên bãi biển, còn anh ta thì vẫn lạnh đến mức phải mặc áo len, thậm chí khoác cả áo phao cũng không ngăn nổi luồng khí âm hàn trong cơ thể.

 

Cái cảm giác toát mồ hôi mà toàn thân lạnh buốt là gì thì coi như anh ta đã được nếm trải.

 

Nếu chưa từng gặp chàng trai kia, có lẽ Khương Vũ sẽ luôn cho rằng tình trạng của mình là do vấn đề sức khỏe. Dù luôn cảm thấy lạnh nhưng cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến cuộc sống, chưa đến mức đi lại khó khăn.

 

Nhưng chính vì đã gặp chàng trai đó, Khương Vũ mới cảm thấy có lẽ không phải cơ thể mình có vấn đề, mà có khả năng anh ta đã trót dây vào thứ gì đó không sạch sẽ. Biết đâu trên người chàng trai kia có một lá bùa hộ mệnh lợi hại nào đó, và khi anh ta đến gần đã gián tiếp được xua bớt tà khí.

 

Khương Vũ ở lại Hải Thành một thời gian, nhưng cái lạnh âm u trong người vẫn không thuyên giảm. Anh ta thấy mình không thể tiếp tục thế này mãi được, bèn đi khắp nơi hỏi thăm những ngôi chùa hay đạo quán linh thiêng.

 

Không đến những nơi này thì anh ta còn giữ được bình tĩnh, chứ vừa đến là anh ta lại cảm thấy vấn đề lớn rồi.

 

Chùa chiền và đạo quán thì nhiều, nhưng nơi linh thiêng lại chẳng có bao nhiêu. Ngay từ khoảnh khắc bước qua cổng chính là Khương Vũ đã cảm nhận được sự khác biệt. Những nơi có bản lĩnh thật sự, anh ta vừa bước vào là cái lạnh trên người đã tan biến sạch sẽ, còn một số nơi thì chỉ là điểm du lịch thông thường mà thôi.

 

Cảm nhận mãnh liệt nhất là ở Ngọc Xuân Quan tại quê nhà anh ta. Đó là một đạo quán rất lớn, du khách và tín đồ hành hương cũng đông, nghe nói rất linh thiêng.

 

Khương Vũ mang tâm lý thử một lần xem sao, vừa vào đến cổng lớn, anh ta thậm chí còn cảm nhận được một luồng hơi ấm hệt như gió xuân mơn man. Anh ta biết mình đã đến đúng nơi rồi.

 

Nhưng vấn đề mới lại nhanh chóng xuất hiện. Bùa hộ mệnh đã khai quang cũng cầu rồi, bùa bình an cũng xin rồi, các đại sư trong đạo quán cũng đã xem cho anh ta rồi, ngay cả lá Thiên Lôi phù giá hai vạn một tấm, nghe đồn có thể đối phó với mọi loại lệ quỷ và rất khó cầu, anh ta cũng đã mua.

 

Vậy mà tình hình vẫn không khá hơn, hễ rời khỏi đạo quán là cái khí lạnh âm u trên người anh ta lại càng nặng thêm.

 

Anh ta cũng không thể ở mãi trong đạo quán được. Thậm chí, ban đầu đạo quán còn có tác dụng trấn áp vấn đề trên người anh ta, nhưng dần dần, dù có ở trong đạo quán anh ta vẫn cảm thấy lạnh.

 

Nếu chỉ là lạnh thôi thì tình hình vẫn còn xem như ổn, nhưng dần dà, anh ta không chỉ thấy lạnh mà còn thấy mệt, một cảm giác mỏi mệt nặng trĩu. Có lúc anh ta còn rơi vào trạng thái ngất lịm đi.

 

Ban đầu anh ta cứ trốn trong đạo quán, nhưng sức khỏe ngày một tệ đi. Đừng nói đến công việc, ngay cả việc tự lo cho cuộc sống cũng không xong, cứ động một tí là ngất xỉu. Người nhà sợ hết hồn, bảo anh ta đừng mê tín nữa, rồi cưỡng chế đưa anh ta đến bệnh viện chữa bệnh.

 

Thế nhưng phía bệnh viện thậm chí đã thành lập một nhóm y tế chuyên biệt để nghiên cứu về anh ta, mà cũng chẳng tìm ra được căn bệnh gì. Bọn họ còn nói anh ta mắc một chứng bệnh gọi là lão hóa sớm, rằng các tế bào và nội tạng trong cơ thể anh ta đang suy yếu với tốc độ chóng mặt. Mới hai mươi mấy tuổi mà cơ thể đã sắp bằng người bảy, tám mươi rồi.

 

Dù gương mặt anh ta vẫn còn trẻ, nhưng các chức năng cơ thể đều đã suy kiệt, đó là lý do tại sao anh ta đi lại chậm chạp và luôn cảm thấy mệt mỏi.

 

Nhưng tại sao lại ra nông nỗi này, nguyên nhân nào đã dẫn đến sự lão hóa đó, thì bệnh viện lại không thể đưa ra câu trả lời.

 

Hôm đó Khương Lỗi đi cùng Đổng Hiên tìm nhóm Quý Nam Tinh chính là vì bị ảnh hưởng bởi chuyện gia đình. Anh trai cậu ta bệnh nặng đến thế rồi mà vẫn muốn đến đạo quán tìm đại sư nào đó để dính vào mấy trò mê tín dị đoan.

 

Nhưng điều khiến Khương Lỗi bất ngờ là, Quý Nam Tinh vậy mà lại có bản lĩnh thật sự, dù sao thì chuyện đó cũng đã được cậu ta tận mắt chứng kiến.

 

Cũng chính vì chuyện của Thang Viên mà cậu ta có phần tin rằng, có lẽ anh trai mình không phải mê tín, mà trên người thật sự có vấn đề gì đó, nên mới cố chấp muốn người nhà giúp tìm đạo quán, tìm đại sư, bùa chú thì không rời khỏi người.

 

Sau khi về nhà, thấy anh trai ngày một yếu đi, Khương Lỗi quyết định liên lạc với Quý Nam Tinh để hỏi thử, xem trên người anh mình thật sự có vấn đề gì, hay chỉ đơn thuần là mắc một căn bệnh hiếm gặp.

 

Qua điện thoại, Khương Lỗi kể lại tất cả những gì mình biết về anh trai, rồi vừa mong đợi vừa thấp thỏm hỏi: “Chuyện này… bên cậu có thể xem giúp được không?”

 

Quý Nam Tinh hỏi: “Anh trai cậu đã đến Ngọc Xuân Quan rồi à?”

 

Khương Lỗi ừm một tiếng: “Đi rồi. Ban đầu thì còn đỡ, chỉ thỉnh thoảng đến thôi, công việc vẫn làm bình thường. Sau này sức khỏe dần yếu đi, nói là mệt mỏi, không còn sức lực gì cả, nên mới dọn thẳng đến Ngọc Xuân Quan ở. Nhưng sau đó nữa thì bệnh trở nặng, đến Ngọc Xuân Quan cũng hết cách, mới liên lạc với gia đình. Lúc đó chúng tôi mới biết anh ấy bị bệnh mà không chịu đến bệnh viện. Thế nên hôm đi cùng Đổng Hiên tìm các cậu, tôi đã từng nghĩ các cậu là lũ lừa đảo mê tín dị đoan. Xin lỗi nhé.”

 

Quý Nam Tinh lại chẳng để tâm đến chuyện này: “Không sao đâu. Vậy là trước đây anh cậu đến Ngọc Xuân Quan có cảm thấy bớt lạnh đúng không?”

 

Khương Lỗi đáp: “Đúng vậy, có lẽ vì thế nên anh tôi mới nghĩ Ngọc Xuân Quan có cách giúp anh ấy. Ai mà ngờ được Ngọc Xuân Quan cũng đành bó tay.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Vậy hẹn một thời gian đến xem thử xem sao.”

 

Chuyện này cảm giác cứ trì hoãn thêm một ngày là anh trai cậu ta lại thêm một phần nguy hiểm. Chắc chắn rằng Quý Nam Tinh hiện giờ không có việc gì bận, Khương Lỗi liền nói: “Hôm nay được không?”

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn Tiêu Dã bên cạnh, đáp: “Được thôi, vậy gặp nhau ở cổng bệnh viện nhé.”

 

Cúp máy xong, Quý Nam Tinh quay sang nói với Tiêu Dã: “Hôm nay không đi ăn với cậu được rồi.”

 

Tiêu Dã đi thẳng vào căn phòng thờ phụng Tổ sư gia, bỏ các loại giấy vẽ bùa vào chiếc túi đeo bên mình: “Ai bảo là không đi cùng được chứ, tôi đi với cậu. Nếu chuyện dễ giải quyết thì tôi đợi cậu xong rồi mình đi ăn, còn nếu không dễ, vậy chúng ta cứ ăn no trước rồi nghĩ cách sau. Đi thôi, bắt tay vào việc nào!”

 

Khương Lỗi đã đợi sẵn ở cổng bệnh viện. Thấy hai người họ, cậu ta vội vàng ra đón: “Bố mẹ tôi không có ở đây, tôi khuyên họ về rồi, hôm nay tôi trông đêm. Trước giờ họ cứ nghĩ anh tôi vì mê tín dị đoan nên mới làm lỡ việc chữa trị, cho rằng nếu đến bệnh viện ngay từ khi có triệu chứng thì đã không ra nông nỗi này. Lúc còn tỉnh táo, anh tôi cũng có nói với họ là ngay từ đầu đã đi khám rồi, nhưng bố mẹ tôi không tin.”

 

Nghĩ đến người mẹ ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt, người bố thì lo lắng đến mất ngủ vì chuyện của anh trai, Khương Lỗi thở dài một hơi: “Chỉ là họ không thể chấp nhận được việc anh tôi còn trẻ như vậy mà lại mắc phải căn bệnh quái ác thế này.”

 

Sợ cậu ta đặt quá nhiều hy vọng, Tiêu Dã nói trước để cậu ta chuẩn bị tâm lý: “Ngọc Xuân Quan được xem là một trong những đạo quán xử lý chuyện tâm linh rất lợi hại ở chỗ chúng ta. Nếu họ đã bó tay thì chúng tôi cũng chưa chắc có cách đâu, cậu đừng hy vọng quá nhiều.”

 

Khương Lỗi nghe vậy liền gật đầu: “Tôi biết, tôi chỉ muốn thử thêm một lần nữa thôi.”

 

Đó là anh ruột của cậu ta, dù chỉ có một tia hy vọng, cậu ta cũng muốn nắm lấy để thử.

 

Mấy người nhanh chóng đến phòng bệnh. Khương Vũ ở phòng đơn, nhìn những vật dụng sinh hoạt chất đống xung quanh, có lẽ anh ta đã ở đây thời gian rất lâu rồi.

 

Khương Lỗi nói: “Anh tôi nhập viện gần hai tháng rồi. Ban đầu thỉnh thoảng còn tỉnh táo, tuy thời gian ngủ mê nhiều hơn, nhưng lúc tỉnh vẫn còn nói chuyện được với chúng tôi. Nhưng hơn nửa tháng nay tình hình ngày càng tệ, mười mấy ngày rồi cũng chẳng tỉnh lại được mấy lần, bác sĩ bảo chúng tôi chuẩn bị tâm lý đi là vừa.”

 

Trong lúc Quý Nam Tinh quan sát xung quanh, Tiêu Dã cũng đang nhìn người trên giường, nhưng hắn không nhận ra đây là người mình từng gặp thoáng qua ở phòng chờ sân bay.

 

Hôm đó, người khiến lá bùa của hắn hơi nóng lên đã che chắn quá kỹ, nào là mũ, kính râm, khẩu trang. Bây giờ người này lại gầy trơ cả xương, càng khó nhận ra hơn.

 

Chàng trai nằm trên giường bệnh tuy gầy gò vì bệnh tật, nhưng vẫn có thể nhìn ra ngũ quan tuấn tú. Thấy những giỏ hoa tươi đặt bên cạnh, Quý Nam Tinh hỏi: “Anh trai cậu làm nghề gì vậy?”

 

Khương Lỗi đáp: “Một idol không mấy nổi tiếng.”

 

Nói là vô danh thì cũng không hẳn, dù sao cũng xuất thân từ một chương trình tuyển chọn tài năng, ít nhiều gì cũng có chút danh tiếng. Nhưng danh tiếng này chỉ giới hạn trong phạm vi những người hâm mộ đã theo dõi chương trình đó, chứ đi ra ngoài đường cũng chẳng mấy ai nhận ra.

 

Quý Nam Tinh chớp mắt, một luồng sáng lướt qua con ngươi cậu. Mọi trường khí trong căn phòng này đều hiện rõ mồn một trong mắt cậu, từ sinh khí, tử khí, vận khí cho đến mệnh số, tất cả đan vào nhau thành những sợi chỉ phức tạp.

 

Sau khi xem xong luồng khí trên người Khương Vũ, Quý Nam Tinh nhắm mắt lại. Khi luồng sáng tan đi, cậu quay sang nói với Khương Lỗi: “Vấn đề của anh trai cậu rất nghiêm trọng.”

 

Mặc dù Khương Lỗi đã chuẩn bị tâm lý, dù sao thì tình trạng của anh trai cậu ta bây giờ, đừng nói là bước một chân vào quan tài, mà cảm giác cả người như sắp nằm vào quan tài đến nơi rồi, nhưng khi nghe Quý Nam Tinh nói vậy, đầu óc cậu ta vẫn ong lên một tiếng, cả người bỗng chốc trống rỗng.

 

Khương Lỗi hít sâu một hơi, giọng nói có phần khô khốc: “Là vấn đề gì? Nghiêm trọng đến mức sẽ chết sao? Có cách nào cứu chữa không?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Anh trai cậu thuộc mệnh thành danh muộn. Sự nghiệp của anh ấy phải sau ba mươi tuổi mới dần khởi sắc và có được thành tựu. Nhưng hiện tại, vận khí và sinh khí của anh ấy đang dần bị người khác tước đoạt.”

 

Vấn đề của anh ta, âm dương nhãn bình thường không thể nhìn ra được, vì nó chỉ có thể thấy được những thứ âm hồn. Ngay cả khi đến Ngọc Xuân Quan, số người có thể giải quyết cho anh ta cũng không nhiều. Vài người hiếm hoi có đủ bản lĩnh thì đã được triệu tập đi xử lý những chuyện gai góc hơn cùng với sư phụ của cậu, người đã đi gần một năm chưa về.

 

Vậy nên dù Khương Vũ có ở lại Ngọc Xuân Quan, cũng chỉ làm chậm tốc độ sinh khí và vận khí bị thất thoát, chứ không thể trị tận gốc.

 

Khương Lỗi cố gắng hiểu ý trong lời Quý Nam Tinh vừa nói: “Ý cậu là, anh tôi không phải mắc bệnh lạ, mà thật sự bị người khác ám hại?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Hơn nữa đã bị chậm trễ quá lâu rồi, thuật chú của đối phương đã thành, sinh khí và vận khí của anh trai cậu gần như đã bị đoạt sạch.”

 

Khương Vũ bây giờ đã ngàn cân treo sợi tóc, những thứ bị đoạt đi e rằng đã dung hợp vào cơ thể của kẻ kia, muốn giành lại cũng không phải chuyện dễ dàng, thời gian đã bị lãng phí quá nhiều rồi.

 

Khương Lỗi chỉ cảm thấy da đầu tê rần, có chút hoang mang: “Còn cách nào cứu anh tôi không?”

 

Quý Nam Tinh tháo vòng tay ra, đầu ngón tay lướt nhẹ qua chiếc chuông vàng rồi điểm nhẹ lên trán Khương Vũ, một trường lực vô hình bao trùm lấy anh ta.

 

Quý Nam Tinh đeo lại vòng tay: “Tôi tạm thời phong tỏa khí tức của anh ấy để cố gắng kéo dài thêm chút thời gian, xem có tìm được cách giải quyết không.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Khương Lỗi nói: “Cảm ơn cậu. Có lá bùa nào dùng được cho anh tôi không? Anh tôi cũng có mua bùa ở đạo quán, nhưng lá bùa đó hình như không có tác dụng.”

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn góc giấy vàng lấp ló dưới gối của Khương Vũ, thuận tay rút ra, rồi gấp thành hình tam giác đưa cho Khương Lỗi: “Đây là Thiên Lôi Phù, một trong những loại bùa rất lợi hại. Cậu có thể mang theo bên mình, âm hồn bình thường không dám lại gần đâu. Nhưng lá bùa này không có tác dụng với anh trai cậu, không đúng bệnh. Anh cậu cần bùa Trấn Hồn.”

 

Tiêu Dã đứng bên cạnh lục lọi trong túi, rút ra một lá bùa Trấn Hồn: “Cái này có tác dụng không?”

 

Bây giờ Tiêu Dã không chỉ giới hạn ở việc vẽ Thiên Lôi Phù nữa. Dù Thiên Lôi Phù bán được giá nhất, nhưng hắn cũng đang thử vẽ các loại bùa khác, nhỡ đâu có ngày Quý Nam Tinh lại cần đến thì sao. Mục tiêu của hắn là bao trọn mọi nhu cầu dùng bùa chú của Quý Nam Tinh!

 

Quý Nam Tinh nhận lấy lá bùa Trấn Hồn từ tay Tiêu Dax, rồi bảo hắn lấy ra một cây bút chu sa. Cậu hỏi Khương Lỗi ngày tháng năm sinh cụ thể của anh trai cậu ta, viết bát tự của anh ta lên mặt sau, lúc này mới gấp lại thành hình tam giác rồi đặt dưới gối cho anh ta.

 

“Tạm thời cứ như vậy đã, chắc là có thể duy trì một thời gian để tình hình của anh ấy không xấu đi nữa.”

 

Hiệu quả của bùa Trấn Hồn rất tốt, lại còn do Tiêu Dã vẽ nên có thêm dương khí của hắn gia trì. Lá bùa vừa được đặt xuống không lâu, Khương Vũ đã từ từ tỉnh lại.

 

Vừa mở mắt ra đã thấy em trai đang ngồi bên giường, Khương Vũ mỉm cười với cậu ta, định nói gì đó thì cổ họng lại ngứa ran, không nhịn được mà ho sặc sụa. Cơn ho này như xé cả lồng ngực, trông như sắp tắt thở đến nơi.

 

Quý Nam Tinh nói với Tiêu Dã: “Đi vỗ lưng cho anh ta đi.”

 

Tiêu Dã không hiểu tại sao, nhưng vẫn nghe lời bước tới vỗ lưng cho người kia. Ai ngờ hắn không vỗ thì thôi, vừa vỗ một cái là Khương Vũ ho càng dữ dội hơn, anh ta gục người bên thành giường nôn khan một trận kịch liệt.

 

Khương Lỗi thấy anh mình sắp không thở nổi, hoảng hốt chạy ra ngoài định gọi bác sĩ.

 

Quý Nam Tinh gọi cậu ta lại: “Đừng vội, đợi anh ta ho ra đã.”

 

Tiêu Dã vẫn đang vỗ lưng cho người kia, Quý Nam Tinh chưa bảo dừng, hắn cũng không dám dừng.

 

Một lúc sau, Khương Vũ nôn khan một hồi lâu, cuối cùng ọe một tiếng, nôn ra một vật thể hình sợi bông. Không nhiều, chỉ lác đác vài sợi, nhưng những sợi bông đó trông vô cùng quái dị.

 

Quý Nam Tinh bảo Tiêu Dã dừng lại, rồi bước tới ném một lá bùa xuống đất. Lá bùa vừa chạm vào đám sợi bông liền bốc cháy ngùn ngụt. Những sợi bông sau khi bị đốt không những không biến thành tro mà lại hóa thành những vật thể màu đen không rõ hình thù.

 

Khương Lỗi ngơ ngác nhìn anh trai mình. Khương Vũ sau khi nôn ra được thứ đó, lồng ngực cũng dễ chịu hơn nhiều, anh ta cũng ngỡ ngàng nhìn em trai và hai người lạ mặt trong phòng.

 

Khi anh ta quay đầu lại để xem ai vừa vỗ lưng cho mình thì giật mình, giọng khàn khàn nói: “Là cậu?”

 

Tiêu Dã nhướng mày: “Anh biết tôi à?”

 

Khương Vũ cố gắng gượng dậy, nhưng trên người không còn chút sức lực nào, phải nhờ Khương Lỗi đỡ dậy.

 

Khương Vũ hít hai hơi thật sâu rồi nói: “Hôm đó ở sân bay, tôi ngồi cạnh cậu. Trước đó tôi cứ thấy lạnh, nhưng sau khi ngồi cạnh cậu thì hết lạnh hẳn. Lúc tôi quay lại định tìm thì không thấy cậu đâu nữa.”

 

Tiêu Dã vẫn còn nhớ chuyện này, sau khi về hắn còn kể cho Quý Nam Tinh nghe. Không ngờ đi một vòng rồi lại quay về điểm cũ: “Là anh à. Hôm đó sau khi anh ngồi cạnh tôi, lá bùa tôi mang theo hơi nóng lên, tôi đã nghĩ có lẽ anh có vấn đề gì đó, định bắt chuyện với anh, nhưng anh lại né đi, tôi sợ bị anh coi là đồ thần kinh nên bỏ đi luôn.”

 

Câu nói này khiến gương mặt vốn đã trắng bệch của Khương Vũ càng thêm tái nhợt. Chỉ vì một cái né tránh đó mà anh ta đã bỏ lỡ cơ hội cứu mạng mình.

 

Trước đây khi tham gia chương trình tuyển chọn nhân tài, ngày nào cũng có đủ loại máy quay chĩa vào, đủ các lịch trình phải chạy. Dù đi đến đâu, vì đã có thông báo trước nên cũng có không ít người ra sân bay đón, đâu đâu cũng thấy fan hâm mộ cầm bảng đèn cổ vũ.

 

Điều đó khiến anh ta ảo tưởng rằng mình đã nổi tiếng, cứ nghĩ ai nhìn mình thêm một cái là muốn đến xin chữ ký.

 

Thực ra, anh ta cũng chỉ là náo nhiệt trong cái góc nhỏ của mình mà thôi, chứ bước ra ngoài cũng chẳng mấy ai nhận ra.

 

Mãi cho đến khi sức khỏe ngày một sa sút, anh ta mới nhận ra sự thật này. Anh ta đã cùng đồng đội ra mắt thành nhóm, nhưng vì bệnh tật mà vắng mặt trong rất nhiều lịch trình hoạt động, cũng chẳng thu hút được bao nhiêu sự chú ý. Ngay cả dưới trang Weibo cá nhân của anh ta, những lời chúc phúc hỏi thăm cũng chỉ lèo tèo vài cái.

 

Anh ta hoàn toàn không nổi tiếng như mình vẫn tưởng, và cả thế giới này cũng chẳng hề xoay quanh anh ta. Tất cả chỉ là ảo giác do những bận rộn vô nghĩa gây ra mà thôi.

 

Nếu anh ta sớm nhận ra điều này, có một thái độ khiêm tốn hơn, thì có lẽ vào ngày gặp nhau ở sân bay, anh ta đã có thể nắm bắt được cơ hội cứu mạng mình.

 

Khương Lỗi cũng cảm thấy, từ khi tham gia chương trình tuyển chọn tài năng đó thì anh trai mình có chút phù phiếm, nhưng cậu ta có thể hiểu được. Đột nhiên bước chân vào ánh đèn sân khấu, lại còn là một trong những người hiếm hoi được ra mắt, ai mà có thể chống lại được sự cám dỗ của hoa tươi và những tràng pháo tay cơ chứ.

 

Nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn rồi.

 

Khương Lỗi nhìn thứ trên sàn, rồi lại nhìn Quý Nam Tinh: “Đây là gì vậy ạ? Anh ấy không phải là đã uống phải nước tro bùa, rồi bị thứ gì đó nhập vào người rồi chứ?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Đúng là bị ký sinh, nhưng không phải do nước tro bùa, có lẽ là một loại Cổ. Nhưng cụ thể là loại Cổ gì thì tôi không nhìn ra được, tôi không rành về Cổ cho lắm.”

 

Khương Lỗi đã coi Quý Nam Tinh như cọng rơm cứu mạng cho anh trai mình, nghe cậu nói vậy, lòng cậu ta càng thêm hoảng loạn: “Vậy phải làm sao bây giờ? Cậu có quen đại sư nào am hiểu về lĩnh vực này không? Về phần thù lao, gia đình tôi nhất định sẽ trả rất hậu hĩnh.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Trước hết cứ chuyển viện cho anh trai cậu đã. Ở lại bệnh viện này cũng chẳng có tác dụng gì với anh ấy. Tôi sẽ liên lạc với bên bệnh viện kia trước, sắp xếp xong xuôi rồi các cậu hãy chuyển qua. Bệnh viện đó có khoa chuyên xử lý các vụ việc tâm linh, những thứ như cổ trùng cũng có một số bác sĩ am hiểu.”

 

Khương Lỗi không ngờ lại có cả loại bệnh viện như vậy. Sau khi ghi nhớ địa chỉ, cậu ta vội vàng đi chuẩn bị thủ tục chuyển viện.

 

Dù đã trưởng thành, nhưng chuyện chuyển viện vẫn cần có sự đồng ý của bố mẹ. Khi bố mẹ cậu ta đến bệnh viện, thấy Khương Vũ đã tỉnh táo, thậm chí còn có thể ngồi dậy được, họ vui mừng khôn xiết.

 

Mãi đến khi Khương Lỗi kể lại toàn bộ sự việc cho bố mẹ nghe, sắc mặt của ông bà Khương mới thay đổi.

 

Bà Khương còn kéo cậu con trai út ra ngoài phòng bệnh, vẻ mặt nghiêm trọng hỏi: “Con nói thật cho mẹ biết, có phải bác sĩ đã nói gì rồi không? Anh con có phải là không qua khỏi rồi không?”

 

Bà cảm thấy đây chỉ là cách Khương Lỗi an ủi anh trai mình, thấy tình hình của anh có lẽ không ổn nên muốn nói thuận theo ý anh.

 

Khương Lỗi lắc đầu: “Không phải đâu mẹ, con nói thật đấy. Anh hai thật sự không phải bị bệnh đâu. Mẹ tin con đi, đó là anh trai con, con có thể hại anh ấy được sao? Mẹ còn nhớ Thang Viên nhà Tiểu Hiên không? Con còn từng mang nó về nhà chơi nữa đó. Thang Viên mất năm ngoái, nhưng nó vẫn đi theo Tiểu Hiên. Mới hai hôm trước thôi, tiểu thiên sư đó dùng một lá bùa đã cho con nhìn thấy được linh hồn của Thang Viên, là con tận mắt nhìn thấy. Hôm nay cũng vậy, cậu ấy thay cho anh hai một lá bùa khác là anh tỉnh lại ngay. Nhưng cậu ấy nói anh hai bị trúng Cổ, cách xử lý cụ thể thế nào cậu ấy cũng chưa chắc chắn, nên bảo chúng ta chuyển đến bệnh viện có thể trấn áp được Cổ trước đã.”

 

Bà Khương vẫn có chút không tin: “Còn có loại bệnh viện đó nữa à? Coi chừng bị lừa đấy con.”

 

Khương Lỗi nói ra địa chỉ bệnh viện: “Bệnh viện hạng Ba của nhà nước đấy mẹ, chứ có phải mấy phòng khám tư nhân vớ vẩn đâu. Mau chuyển viện cho anh hai đi, chậm một ngày là lỡ một ngày đấy.”

 

Trong lúc nhà họ Khương bận rộn chuyện chuyển viện, Quý Nam Tinh đã bị Tiêu Dã kéo đi ăn. Chuyện đã làm lỡ một lúc rồi, nếu không ăn nữa, hắn sợ sẽ bỏ đói Quý Náo Náo nhà hắn mất.

 

Trong lúc chờ món, Quý Nam Tinh gửi những bức ảnh chụp vật thể hình sợi bông và ảnh sau khi đốt vào nhóm thiên sư của Cục Quản lý.

 

Nhóm thiên sư này không phải ai trong Cục cũng vào được, mà phải là những thiên sư đã được xếp hạng mới có thể tham gia.

 

Năng lực của các thiên sư cũng có sự khác biệt, ngoài bản thân thực lực còn phụ thuộc vào mức độ hoàn thành các vụ án. Chỉ một bộ phận nhỏ mới được xếp vào hạng Giáp, và năng lực của Quý Nam Tinh chắc chắn thuộc hàng ngũ này.

 

Cậu kể sơ qua về chuyện của Khương Vũ, kết hợp với hai tấm ảnh, muốn hỏi thử các thiên sư khác xem có ai nhìn ra vấn đề của anh ta không.

 

Nhóm thiên sư vốn yên tĩnh bỗng chốc trở nên sôi nổi. Có người chưa từng thấy loại Cổ này, tò mò hỏi han trong nhóm.

 

Có người trước đây từng xử lý một vài vụ liên quan đến Cổ, đã có tìm hiểu chuyên sâu, nhanh chóng trả lời trong nhóm: 【Xem miêu tả của cậu, rồi nhìn thứ nôn ra, tôi hơi nghi ngờ đây là một loại Cổ cộng sinh.】

 

Quý Nam Tinh cầm điện thoại gõ chữ: 【Cổ cộng sinh? Cổ cộng sinh có rất nhiều loại, không biết đại sư có thể nhìn ra đây là loại nào không?】

 

Mẫn đại sư: 【Hình như là A Lang Cổ. Tôi cũng chỉ hơi nghi ngờ thôi chứ không chắc lắm. Cậu có thể đến Cục Quản lý tra cứu tài liệu liên quan đến A Lang Cổ để đối chiếu thử xem.】

 

Sau khi lịch sự cảm ơn, Quý Nam Tinh quay sang Tiêu Dã nói: “Ăn xong chúng ta đến Cục Quản lý một chuyến nhé, tìm được hướng điều tra rồi.”

 

Tiêu Dã gắp một miếng đùi ếch cay nồng vào bát cậu: “Vậy ăn nhiều vào, ăn cho no vào.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Cậu không biết ăn ếch sẽ hao tài à?”

 

Tiêu Dã nhìn nồi lẩu ếch cay thơm phức, nói: “Còn có chuyện này nữa cơ à? Tại sao thế?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Vì ếch trông giống kim thiềm, mà kim thiềm thì chiêu tài.”

 

Tiêu Dã cười nói: “Thế tôi ăn thứ chiêu tài vào bụng, chẳng phải là càng chiêu tài hơn sao.”

 

Nói rồi hắn lại gắp thêm một đũa vào bát Quý Nam Tinh: “Đang ăn cơm mà, đừng có mê tín dị đoan.”

 

Quý Nam Tinh không nhịn được mà bật cười: “Cậu đây đúng là kiểu điển hình của việc cái gì muốn tin thì là thật, còn không muốn tin thì là mê tín dị đoan phải không?”

 

Tiêu Dã trưng ra vẻ mặt như đúng rồi: “Đây chẳng phải là tinh thần của người hiện đại sao, cái tốt thì tin, cái xấu thì nhất quyết không tin!”

 

Hết chương 91.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Truyện ma ba câu:

 

Nửa đêm sấm chớp đùng đoàng, bạn cuộn mình trong chăn, bịt chặt tai lại.

 

Lúc này, người bên cạnh nhẹ nhàng ôm lấy bạn, dỗ dành: “Đừng sợ, chỉ là sấm thôi mà, có anh ở đây rồi.”

 

Bạn đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ bỗng giật mình tỉnh giấc, bạn vẫn luôn sống một mình cơ mà.

 

Chương 91: Người Lạnh Buốt Toàn Thân

Ngày đăng: 26 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên