Chương 93: Bạch Nhãn Lang
Sau khi xác định được mẫu cổ trùng đang ở trong người Khương Cần, và nguyên nhân khiến đường ruột của hắn ta bị vỡ là do con cổ trùng chui ngoáy lung tung, Quý Nam Tinh liền liên lạc ngay với Cục Quản lý để họ sắp xếp bác sĩ tới phẫu thuật.
Nếu không thì với con cổ trùng cứ luồn lách trong cơ thể như vậy, bác sĩ bình thường chưa chắc đã xử lý nổi.
Mấy người đứng đợi bên ngoài phòng phẫu thuật, Tiêu Dã chẳng lo gì khác, chỉ sợ Khương Cần lỡ mà chết thì có liên lụy gì đến Quý Náo Náo nhà hắn hay không.
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không đâu, tôi có làm gì đâu, chỉ gõ trống thôi mà. Dù hắn ta có chết thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi, nhưng cậu yên tâm đi, hắn ta không chết được đâu.”
Lúc Khương Cần được đẩy từ xe cứu thương xuống, cậu đã xem qua rồi, trên người hắn ta không có tử khí, sẽ không chết sớm như vậy, ít nhất là sẽ không chết vì cậu gõ trống.
Nghe Quý Nam Tinh nói vậy, Tiêu Dã mới yên lòng, hắn nắm lấy tay cậu trong lòng bàn tay mình rồi vỗ về: “Không liên quan đến cậu là tốt rồi. Vì loại người này mà dính vào quan hệ nhân quả thì không đáng.”
Vừa rồi hắn cứ lo cậu bạn nhỏ cùng bàn nhà mình sẽ bị dọa sợ.
Khương Lỗi cũng đã liên lạc với bố mẹ, người hại anh trai cậu ta lại là anh họ, chuyện này đã vượt quá khả năng xử lý của cậu ta rồi.
Vừa quay đầu lại, cậu ta liền thấy cảnh Tiêu Dã đang nắm tay Quý Nam Tinh, tư thế thân mật của hai người khiến cậu ta hơi sững lại một chút, nhưng rồi nhanh chóng dời mắt đi.
Không ngờ hai người họ lại có mối quan hệ như vậy. Nhưng nghĩ lại thì cũng phải thôi, ngay từ hôm thi đấu ở sân bóng rổ, cậu ta đã nhận ra rồi, Tiêu Dã này lúc chơi bóng cứ thường xuyên nhìn xuống khán đài, sau này ở quán gà rán, thái độ với Quý Nam Tinh cũng thân mật lạ thường.
Lúc đó cậu ta xin số điện thoại của Quý Nam Tinh còn bị Tiêu Dã từ chối, cậu ta cứ tưởng là do ban đầu mình không tin tưởng, lại còn tỏ vẻ nghi ngờ xét nét nên mới bị từ chối, hóa ra là vì lý do này đây.
Bố mẹ nhà họ Khương nhanh chóng chạy đến nơi, đây là lần đầu tiên bọn họ gặp vị thiên sư trong lời kể của con trai. Tuy người nọ còn quá trẻ, nhưng những chuyện xảy ra hai ngày nay cũng khiến bọn họ không dám coi thường, thái độ lại càng thêm cung kính.
Quý Nam Tinh nói: “Người ở trong đó, bác sĩ do Cục Quản lý sắp xếp đang phẫu thuật cho hắn ta, chắc là sẽ thuận lợi lấy được mẫu cổ ra thôi. Có lẽ mọi chuyện sẽ tốt hơn kết quả dự tính ban đầu.”
Khương Lỗi có chút mừng rỡ: “Tốt hơn sao? Là sẽ thế nào, có phải là anh trai tôi còn cứu được không?”
Quý Nam Tinh: “Trước đây nói anh trai cậu không thể hồi phục là vì mẫu cổ có thể bị vật chủ khống chế. Nếu cậu là hung thủ, cậu đã đạt được thứ mình muốn rồi, liệu cậu có cam tâm tình nguyện lấy con cổ trùng còn sống ra cho người khác xử lý không?”
Khương Lỗi thẳng thừng lắc đầu: “Không, tôi sẽ lập tức diệt mẫu cổ ngay để các người không lấy được bằng chứng.”
Quý Nam Tinh nói: “Chính là vậy đó, nên trước đây tôi mới nói anh trai cậu có thể không hồi phục được, là vì chỉ cần tìm thấy mẫu cổ, người hại anh cậu chỉ cần một ý niệm là con cổ trùng đó sẽ chết. Hễ mẫu cổ chết đi, mối liên kết với tử cổ sẽ bị cắt đứt. Nhưng bây giờ lại xảy ra một sự cố ngoài ý muốn.”
Tiêu Dã phản ứng rất nhanh: “Ý cậu là, nếu mẫu cổ có thể được lấy ra khi còn sống, mối liên kết giữa tử và mẫu cổ không bị đứt, thì có thể trả lại những thứ đã bị hút đi, anh trai cậu ta có khả năng hồi phục như trước?”
Quý Nam Tinh nói: “Những hao tổn của cơ thể chưa chắc đã hồi phục được như xưa, nhưng vận khí thì có thể. Đến lúc đó từ từ bồi bổ, biết đâu còn giữ được mạng.”
Nghe vậy, Khương Lỗi có chút kích động nắm lấy tay mẹ mình: “Mẹ ơi, mẹ nghe thấy không, anh con có thể sống, anh ấy có thể sống!”
Chỉ cần có thể sống sót, vận may này nọ họ thà không cần còn hơn, cùng lắm thì nuôi anh cả đời, chỉ cần người còn là được, nhà họ vốn đâu có thiếu tiền.
Mẹ Khương lau nước mắt, chỉ muốn quỳ xuống đất mà cầu nguyện.
Bố Khương nhìn về phía Quý Nam Tinh: “Vậy khả năng lấy được cổ trùng còn sống ra có lớn không?”
Quý Nam Tinh nhìn về phía phòng phẫu thuật: “Chắc là có. Vật chủ hôn mê rồi, hắn ta đã mất đi khả năng khống chế cổ trùng, bác sĩ phẫu thuật cho hắn ta hẳn sẽ cố gắng hết sức để bảo toàn mẫu cổ.”
Trong phòng phẫu thuật, ngoài các loại dụng cụ mổ, ở một góc phòng còn đốt một nén hương.
Nén hương này được mang đến chuyên để đối phó với cổ trùng, có thể khiến cổ trùng tạm thời rơi vào trạng thái ngủ say. Chỉ cần để cổ trùng ngủ yên không chui ngoáy lung tung thì ca phẫu thuật mới có thể tiến hành thuận lợi.
Khi một con trùng trắng to bằng móng tay được lấy ra, một người đứng bên cạnh không nhịn được mà run lên, toàn thân nổi da gà. Cảnh tượng lấy ra một con trùng sống to như vậy từ trong cơ thể quả thực hiếm thấy.
Bác sĩ phẫu thuật đặt con trùng vào một chiếc hộp đặc chế, dán lá bùa lên rồi bảo người mang ra giao cho người bên ngoài.
Cửa phòng phẫu thuật vừa mở, mấy người lập tức vây lại. Quý Nam Tinh nhận lấy chiếc hộp đựng cổ trùng từ tay y tá, cậu giơ tay cảm nhận sinh khí của con trùng bên trong rồi nói: “Về bệnh viện cứu Khương Vũ trước đã.”
Bố mẹ Khương cũng chẳng thèm để tâm đến người trong phòng phẫu thuật, dẫu đó là cháu trai bọn họ, nhưng hắn ta cũng là hung thủ hại con trai bọn họ. Đợi chuyện này xong xuôi, ông nhất định phải tìm Khương Cần tính sổ cho ra nhẽ!
Việc có thể lấy được mẫu cổ còn sống là chuyện không thường thấy, có thể nói đây hoàn toàn là một sự cố ngoài ý muốn, vì vậy bên bệnh viện có mấy vị bác sĩ rất am hiểu về cổ trùng đều đã tới. Không cần Quý Nam Tinh ra tay, có họ ở đây là có thể giúp xử lý những việc còn lại.
Thuốc nước cũng đã được chuẩn bị từ sớm, sau khi dùng hương để đánh thức mẫu cổ, bác sĩ đặt con cổ trùng lên ngực Khương Vũ, rồi nhỏ từng giọt thuốc lên mình nó.
Bên ngoài phòng bệnh, qua một bức tường kính, những người đứng ngoài có thể thấy được một vài thao tác của bác sĩ. Tiêu Dã hỏi: “Đây là đang làm gì vậy?”
Quý Nam Tinh đáp: “Dùng thuốc kích thích mẫu cổ phản bổ, để nó trả lại những thứ đã hút được vào cơ thể của tử cổ.”
Tiêu Dã: “Đơn giản vậy sao?”
Quý Nam Tinh quay đầu nhìn hắn: “Đơn giản? Nếu không có nhân lực và vật lực của Cục Quản lý, thì làm sao có thể nhanh chóng điều chế ra thuốc nước được? Nếu không có sự cố ngoài ý muốn này, thì làm sao mẫu cổ có thể được lấy ra thuận lợi như thế? Chuyện này không hề đơn giản chút nào đâu.”
Nếu không phải Khương Vũ mạng lớn chưa tới số, lần này e là đã chết thật rồi. Đừng thấy chuyện này được giải quyết trong hai ba ngày, nhưng chỉ cần có một chút không thuận lợi, hoặc bị tên Khương Cần kia phát giác ra manh mối mà giết chết mẫu cổ trước, thì đã toi một mạng người rồi.
Tiêu Dã: “Cục Quản lý sẽ khởi tố tên Khương Cần đó chứ?”
Quý Nam Tinh: “Sẽ điều tra xem cổ trùng của Khương Cần từ đâu mà có trước, sau đó sẽ khởi tố với tội danh cố ý gây thương tích.”
Chứng cứ rành rành, con trùng được lấy ra từ chính cơ thể hắn ta, Khương Cần có muốn chối cũng chẳng được.
Dưới sự kích thích của thuốc nước, con trùng vốn trắng mập dần dần teo tóp lại, còn sắc mặt của Khương Vũ đang hôn mê trên giường bệnh cũng từ từ tốt lên.
Cho đến khi con trùng trắng từ kích cỡ móng tay thu nhỏ lại bằng hạt gạo, bác sĩ lại dùng khói hương trầm xông vào người Khương Vũ.
Khương Vũ đang ngủ mê man bỗng mơ màng tỉnh lại, còn chưa kịp mở mắt đã bò ra mép giường nôn khan. Nôn ọe một hồi lâu, anh ta mới phun ra được tử cổ trong người.
Có mẫu cổ ở đây, việc lấy tử cổ ra dễ dàng hơn nhiều, chỉ cần dùng thuốc kích thích một chút là nó tự ra.
Bác sĩ vội vàng ném hai con cổ trùng vào một lọ thuốc nước khác. Việc lấy được cả tử mẫu cổ còn sống là cực kỳ hiếm gặp, loại cổ trùng này có giá trị nghiên cứu rất lớn, họ có thể giữ lại để nghiên cứu kỹ hơn.
Thấy bác sĩ đã lấy cả hai con cổ trùng ra, Quý Nam Tinh nói với nhà họ Khương: “Chuyện đã giải quyết xong, phần còn lại là bồi bổ cơ thể cho anh ấy thật tốt. Còn về phía Khương Cần, sẽ có cơ quan thực thi pháp luật vào cuộc, không còn việc của chúng tôi nữa.”
Bố Khương lấy ra tấm séc đã chuẩn bị sẵn, hai tay đưa cho Quý Nam Tinh: “Cảm ơn thiên sư đã cứu mạng con trai tôi, đây là chút phí vất vả, mong thiên sư đừng chê.”
Quý Nam Tinh liếc nhìn tấm séc, năm mươi vạn, không nhiều, nhưng cũng chẳng ít, cái giá này xem như vừa phải.
Tiêu Dã đứng bên cạnh đưa tay nhận lấy: “Chú Khương khách sáo quá rồi. Vậy chúng cháu không làm phiền nữa, có chuyện gì cứ để Khương Lỗi tìm chúng cháu là được.”
Rời khỏi bệnh viện, Tiêu Dã vươn vai một cái: “Cả cuối tuần đều bận bịu vì chuyện này, may mà giải quyết thuận lợi rồi. Haizz, tôi có hơi hối hận một chút.”
Quý Nam Tinh có chút không hiểu: “Hối hận chuyện gì?”
Tiêu Dã nhìn cậu cười nói: “Nếu hôm đó tôi có thể kiên trì hơn một chút, dù có bị xem là kẻ thần kinh đi nữa, thì cũng sớm hơn được mấy tháng, biết đâu lại có thể giải quyết chuyện của anh ta mà không cần phải vất vả thế này.”
Quý Nam Tinh cũng cười theo: “Mấy chuyện này đều là số mệnh của mỗi người, cậu cũng không cần phải canh cánh trong lòng như vậy.”
Tiêu Dã khoác vai Quý Nam Tinh đi về phía trước: “Tôi cũng không phải canh cánh trong lòng, chỉ là cảm thấy nếu giải quyết sớm thì cậu cũng sẽ nhàn hơn nhiều, không cần phải chạy tới chạy lui mấy ngày nay, vừa phải tra tài liệu, vừa phải đi tìm hung thủ. Tiết xuân tươi đẹp thế này mà, dùng để đi cắm trại tận hưởng cuộc sống không tốt hơn sao.”
Quan trọng hơn là, nếu có thể giải quyết sớm, cơ hội sống của Khương Vũ sẽ lớn hơn rất nhiều. Lỡ như lần này Khương Vũ không may mắn mà mất mạng, hắn sợ Quý Nam Tinh sẽ tự trách trong lòng.
Đừng thấy cậu ấy có vẻ xem nhẹ nhiều chuyện, xem nhẹ cả sinh tử, nhưng nếu là người có thể cứu mà lại không cứu được, vị thần mềm lòng nhà hắn chắc chắn cũng sẽ buồn lắm.
Quý Nam Tinh không biết suy nghĩ trong lòng Tiêu Dã, nghe hắn nói vậy thì thuận theo chủ đề, hỏi: “Cậu muốn đi cắm trại à?”
Hai mắt Tiêu Dã sáng rỡ gật đầu: “Muốn chứ, tuần sau chúng ta đi cắm trại đi. Tôi sẽ chọn một nơi non nước hữu tình, tối ngắm sao, sáng ngắm mặt trời mọc, thế nào?”
Quý Nam Tinh chưa từng đi cắm trại bao giờ, tuy cậu có không ít kinh nghiệm ngủ qua đêm trong núi, nhưng đơn thuần chỉ là đi chơi thì lại không nhiều. Thấy bộ dạng mong chờ của Tiêu Dã, cậu liền gật đầu, cũng chỉ là đổi một chỗ để ngủ thôi mà, muốn cắm trại thì đi vậy.
Tiêu Dã lấy tấm séc ra: “Số tiền này cũng quyên góp hết à?”
Quý Nam Tinh nói: “Quyên ba mươi vạn, hai mươi vạn còn lại chuyển vào tài khoản của Cục Quản lý.”
Lần này dùng thuốc, chữa trị, tuy nhà họ Khương sẽ trả tiền, nhưng phí vất vả bên Cục Quản lý cũng phải đưa một chút.
Phúc lợi và tiền thưởng của các thiên sư trong Cục Quản lý ngoài khoản do nhà nước cấp, phần còn lại đều đến từ những nguồn như thế này.
Chỉ là trước đây phần lớn mọi chuyện cậu đều tự mình giải quyết, không cần huy động nhiều nhân lực vật lực của Cục Quản lý như vậy, nhưng lần này đã nhờ Cục giúp đỡ không ít, riêng việc điều chế thuốc cho cổ trùng đã khá phiền phức rồi, nên số tiền này cũng nên chuyển một phần cho Cục Quản lý.
Tiêu Dã gật đầu: “Được, đều nghe cậu hết.”
Quý Nam Tinh nhìn hắn: “Cậu lại giúp không công rồi.”
Tiêu Dã cười nói: “Gì mà không công, được mở mang tầm mắt mà. Đói chưa? Đi, đi ăn thôi.”
Có người giải quyết xong một chuyện phiền phức liền thoải mái tâm tình chuẩn bị đi chơi, còn phiền phức của người khác thì chỉ mới bắt đầu.
Sau ca phẫu thuật không lâu, thuốc mê hết tác dụng, Khương Cần liền tỉnh lại. Lúc đó hắn ta vẫn chưa nhận ra chuyện cổ trùng đã bị bại lộ, còn tưởng mình bị viêm ruột thừa hay gì đó. Tỉnh lại vừa định hỏi mình bị làm sao thì thấy cả nhà chú hai đi vào.
Bụng Khương Cần vẫn còn vết mổ, người cũng không ngồi dậy được, nhưng vẫn có thể nói chuyện.
Chỉ là, không đợi hắn ta mở miệng, Khương Lỗi đã nhìn hắn ta nói: “Anh trai tôi có lỗi gì với anh không?”
Đầu óc Khương Cần bỗng chốc trống rỗng, trong lòng hoảng loạn, mồ hôi lập tức túa ra đầm đìa.
Khương Lỗi: “Để anh có môi trường phát triển tốt hơn, hồi cấp ba anh đã ở nhà tôi rồi. Tìm trường cho anh, tìm lớp học thêm giúp anh bổ túc, học phí và sinh hoạt phí đại học của anh cũng là nhà tôi cho. Nhà chúng tôi tự hỏi, không có gì phụ bạc anh, vậy tại sao anh lại hại anh trai tôi?”
Tay Khương Cần giấu trong chăn căng thẳng nắm chặt thành quyền, nhưng mặt ngoài lại cố gắng tỏ ra tự nhiên: “Tiểu Lỗi, em đang nói gì vậy, hại anh trai em là sao?”
Bố Khương đã qua cơn tức giận mất bình tĩnh ban đầu, lúc này chỉ lạnh lùng nhìn hắn ta: “Tử mẫu cổ, cậu lấy thứ đó ở đâu ra?”
Khương Cần không biết vẻ mặt lúc này của mình trắng bệch và chột dạ đến mức nào, nhưng vẫn cố gắng giãy giụa: “Chú hai, chú đang nói cái gì vậy, tử mẫu cổ gì cơ?”
Mẹ Khương không thể nhịn được nữa: “Mẫu cổ đã được lấy ra khỏi người cậu rồi, cậu còn muốn chối cãi à! Khương Cần, cậu đúng là đồ vong ân bội nghĩa, lấy oán báo ân!”
Nghĩ đến việc con trai mình suýt chết trong tay hắn ta, mẹ Khương tức đến đau thắt cả tim gan. Đó không chỉ là bạch nhãn lang bình thường, đó là một con sói ác độc biết ăn thịt người!
Bố Khương: “Cậu không thừa nhận cũng vô dụng thôi. Cậu cũng đừng tưởng những việc mình làm sẽ không bị pháp luật trừng trị. Dùng cổ trùng hại người, chứng cứ đã rành rành, sẽ có cơ quan thực thi pháp luật chuyên xử lý những chuyện này. Cậu sẽ sớm gặp họ thôi. Sau này chúng tôi sẽ không lo cho cậu nữa, nhà và xe tôi mua cho cậu, tôi cũng sẽ thu hồi lại. Sau này cậu hãy tự lo lấy thân mình đi.”
Khương Cần không tin những gì bố Khương nói, cơ quan thực thi pháp luật gì chứ, cho dù lấy được con trùng trong người hắn ta ra thì có thể chứng minh được cái gì, nói hắn ta thích ăn đồ sống nên bị nhiễm ký sinh trùng không được sao? Hắn ta cảm thấy bây giờ bọn họ chắc chắn là đang dọa mình, nên vẫn một mực không thừa nhận.
Dù sao thì chỉ cần sống chết không nhận là được, không có bằng chứng thì có thể làm gì hắn ta chứ? Con trùng ư? Đó là ký sinh trùng, cổ trùng gì chứ, hắn ta không biết, hắn ta không biết gì hết.
Nhìn bộ dạng sống chết không nhận của hắn ta, trong lòng bố Khương không chỉ là thất vọng. Ông vẫn luôn coi Khương Cần như con trai ruột mà bồi dưỡng, dốc hết tâm sức để trải đường cho nó, kết quả thì sao? Lấy oán báo ân, còn suýt nữa hại chết con trai cả của ông.
Khương Lỗi đỡ mẹ mình, nhìn sang bố: “Đi thôi bố, với loại người này thì không có gì để nói nữa. Sau này dù có ra sao, đó cũng là số mệnh của anh ta.”
Nói xong, Khương Lỗi liền kéo bố mẹ mình đi, không cần thiết phải lãng phí thời gian với loại người này. Nói trắng ra, Khương Cần hại anh trai cậu ta, ngoài ghen tị ra thì cậu ta không nghĩ ra được nguyên nhân nào khác.
Chỉ cần nghĩ đến loại người này đã sống cùng nhà với bọn họ lâu như vậy, Khương Lỗi lại thấy rùng mình, đây chẳng khác nào một con rắn độc ẩn nấp ngay bên cạnh sao.
Sau khi phòng bệnh trống không, Khương Cần mới bắt đầu hoảng sợ. Hắn ta không biết tại sao mọi chuyện lại bại lộ, rõ ràng hắn ta đã làm rất kín kẽ, hơn nữa cái thứ cổ trùng này, ai mà nghĩ tới được cơ chứ.
Tiếc là cơ thể vừa mới mổ xong đã hạn chế hành động của hắn ta, khiến hắn ta không thể làm được nhiều việc.
Đang lúc hắn ta liên lạc với trợ lý tìm cách chuyển giao một số tài sản, thì một nhóm người mặc đồng phục bước vào.
“Anh Khương Cần, anh đã lấy A Lang cổ từ đâu ra?”
Khương Cần vẫn cứng miệng: “A Lang cổ gì, tôi không hiểu các người đang nói gì. Các người là ai?”
Người tới đưa cho hắn ta xem giấy chứng nhận: “Cục Quản lý, Bộ phận Thực thi Pháp luật. Chúng tôi sẽ khởi tố anh với tội danh cố ý giết người. Bây giờ anh thành khẩn khai báo còn có thể được giảm nhẹ hình phạt. Đừng tưởng rằng anh dùng cổ trùng hại người là có thể thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật. Cổ trùng được lấy ra từ cơ thể anh, tử cổ bây giờ cũng đã được lấy ra khỏi cơ thể Khương Vũ rồi. Những gì anh hút từ người Khương Vũ sẽ được trả lại hết.”
Khương Cần vẫn giữ vẻ mặt như muốn nói, các người nói gì tôi không hiểu. Thấy hắn ta như vậy, mấy người kia cũng không phí lời nữa. Muốn biết cổ trùng của hắn ta từ đâu ra, chỉ cần điều tra lịch trình của hắn ta là được: “Nếu anh không hợp tác, vậy thì thôi.”
Nói xong, người đó quay sang người phía sau: “Còng tay lại, dẫn đi.”
Họ có bệnh viện chuyên dụng để giam giữ nghi phạm. Từ giây phút này trở đi, Khương Cần đã mất tự do.
Khương Cần muốn giãy giụa, nhưng người đến còng tay hắn ta mặc đồng phục cảnh sát, trên người hắn ta lại có vết mổ, đứng lên thôi cũng đau điếng rồi, càng không dám dùng sức chống cự.
Cho đến lúc này hắn ta mới nhận ra, mình thực sự đã bị bắt. Tuy hắn ta không hiểu, bắt người không phải cần có bằng chứng sao? Hắn ta chỉ là có một con trùng trong người, đây tính là bằng chứng gì, dựa vào đâu mà khởi tố hắn ta tội cố ý giết người.
Đợi đến khi bị giam giữ tại bệnh viện đặc biệt, biết được rằng đất nước này lại có một cơ quan như Cục Quản lý, thì hối hận cũng đã muộn. Hóa ra những thủ đoạn mà hắn ta tự cho là thần không biết quỷ không hay, bộ dạng sống chết không nhận, trong mắt người khác lại nực cười đến thế.
Cuối cùng, Khương Cần không chịu nổi thẩm vấn, đã thành thật khai báo.
A Lang cổ là do ba năm trước, khi hắn ta dẫn đội đi quay phim tốt nghiệp trong núi thì nhặt được một cái hũ bịt kín. Cái hũ đó được chạm khắc hoa văn rất phức tạp và tinh xảo, lại còn được bảo quản rất nguyên vẹn. Khương Cần tưởng là đồ cổ nên đã mang về.
Sau này hắn ta mở cái hũ ra, bên trong còn có một cái hũ sứ nhỏ hơn. Trên hũ sứ có khắc chữ Miêu, bên trong còn có hai cục gì đó đen thui.
Khương Cần đã dịch từng chữ Miêu ra và biết được đây là tử mẫu trùng của A Lang cổ.
Ban đầu hắn ta không tin, hai cục đen thui đó không biết đã chết từ bao giờ rồi, nhưng trong chữ Miêu có nói dùng máu tươi để nuôi là có thể sống lại. Thế là Khương Cần thử nuôi chúng, không ngờ tử mẫu cổ đó lại sống lại thật.
Lời đã mở đầu, những chuyện còn lại cũng không cần phải giấu giếm nữa.
Khương Cần nói: “Tôi vẫn luôn chờ một cơ hội, nhưng loại cổ trùng này không phải ăn vào, mà chỉ cần có vết thương, đặt nó lên miệng vết thương là nó sẽ tự chui vào cơ thể người. Tôi cứ chờ mãi, sau này cuối cùng cũng đợi được lúc Khương Vũ bị thương khi tập luyện, tôi mới đặt tử cổ vào.”
Người ghi lời khai hỏi hắn ta: “Tại sao lại hại Khương Vũ?”
Khương Cần cười lạnh một tiếng: “Bởi vì nó coi thường tôi, cả nhà bọn họ đều coi thường tôi. Năm xưa ba tôi nhường cơ hội đi học cho chú hai, tức là ba của Khương Vũ, còn mình thì ở lại làm ruộng kiếm tiền nuôi ông ta, khổ cả một đời, gần bốn mươi tuổi mới lấy vợ. Còn chú hai tôi lên thành phố, tuổi còn trẻ đã khởi nghiệp làm ông chủ, có tiền rồi cũng không nói đón cả nhà tôi lên thành phố, mười mấy năm trời không đoái hoài gì. Mãi đến khi tôi sắp lên cấp ba, ba tôi cầu xin ông ta, ông ta mới đến đón tôi đi.”
Bố Khương đang ngồi bên ngoài nghe lời khai bên trong, sắc mặt càng thêm lạnh lẽo. Khương Lỗi nhíu mày: “Rõ ràng là bác cả không chịu đi, nói là không quen với cuộc sống ở thành phố, nhà cũng đã xây rồi, mỗi năm ba còn gửi về không ít tiền. Bố nói giáo dục ở nông thôn không tốt lắm, bản thân bác thì không muốn dời đi, nhưng vì tương lai của con trai nên mới để cho anh Khương Cần ra ngoài.”
Cái gì mà cầu xin, nói cứ như nhà họ bạc tình bạc nghĩa lắm vậy. Rõ ràng năm nào bố cậu ta cũng khuyên hết lời, nói là nhà cửa đã chuẩn bị sẵn cho bọn họ rồi, đến lúc đó sẽ tìm cho bác cả một công việc nhàn hạ, cả nhà sống thoải mái tuyệt đối không thành vấn đề.
Là bác cả một mực không chịu, khuyên thế nào cũng không đi.
Khương Cần vẫn tiếp tục nói ở trong đó: “Cả nhà bọn họ đều coi thường tôi, nhìn chằm chằm tôi đánh răng, nhìn chằm chằm tôi tắm rửa, cứ như thể tôi từ nông thôn lên là thứ gì đó bẩn thỉu lắm vậy. Khương Vũ không bao giờ cho tôi vào phòng nó, Khương Lỗi cũng học theo. Ăn cơm tôi chỉ dám gắp mấy món trước mặt, ở trong cái nhà đó tôi đến nói cũng không dám. Bọn họ trả học phí, tìm lớp học thêm cho tôi thì tôi phải biết ơn biết nghĩa. Tôi học đạo diễn, Khương Vũ liền vào giới giải trí. Thím hai còn bóng gió nói nhà họ đã bồi dưỡng tôi, sau này phải báo đáp bọn họ cho tốt, cảm kích bọn họ, phải trải đường cho Khương Vũ trong giới.”
Nói đến đây, mặt Khương Cần đầy vẻ chế nhạo, cả nhà đó trong mắt hắn ta, thật sự là ghê tởm hết mức.
Nhà họ Khương ở bên ngoài cũng thấy ghê tởm hết mức.
Lúc Khương Cần mới đến có nhiều quy tắc không hiểu, dùng đũa đảo tới đảo lui trong đĩa thức ăn là rất bất lịch sự, vì để sau này ra ngoài xã hội không bị người ta nói, nên mẹ Khương mới đặc biệt sửa lại thói quen sinh hoạt cho hắn ta.
Còn về chuyện bồi dưỡng hắn ta rồi kể công mong báo đáp, đó là vì họ coi Khương Cần là người một nhà. Anh trai làm đạo diễn, lúc ăn cơm nói chuyện phiếm vài câu, bảo sau này chăm sóc em trai một chút, như vậy không phải là rất bình thường sao? Vậy mà vào mắt Khương Cần, lại thành ra kể công mong báo đáp.
Mẹ Khương tức đến đỏ cả mắt, thật sự là tức đỏ cả mắt. Bà cứ tưởng nhà họ đã làm gì có lỗi với Khương Cần, mới khiến hắn ta hận đến mức muốn giết người.
Không ngờ con người này từ trong gốc rễ đã lệch lạc đến mức không thể tin nổi!
Những lời còn lại, nhà họ Khương không định nghe nữa, sự thất vọng đối với Khương Cần không phải chỉ một chút.
Họ hỏi người của Cục Quản lý, nếu bị kết án, Khương Cần sẽ bị phạt bao nhiêu năm.
Người của Cục Quản lý nói cho họ biết, vì chưa gây ra tử vong, nhưng hắn ta đã có ý định đó và gây ra thương tích nhất định, nên chắc chắn sẽ phải ngồi tù trên mười năm.
Nghe người ta trả lời như vậy, bố Khương cũng không định quan tâm nữa. Con trai ông suýt nữa thì chết, nếu không phải may mắn, để con trai út gặp được thiên sư lợi hại phát hiện ra cổ trùng, thì con trai ông thật sự đã mất mạng rồi.
Vậy nên việc còn giữ lại cho Khương Cần một mạng, đối với bố Khương mà nói, đó đã là sự nhân từ lớn nhất trên danh nghĩa họ hàng rồi.
Bố của Khương Cần cũng từ dưới quê lên, biết được những việc con trai mình làm, ông tức điên lên, tát thẳng vào mặt hắn ta một cái.
Nhìn con trai trong bộ quần áo tù, bố của Khương Cần ôm mặt khóc không thành tiếng: “Sao tao lại nuôi ra một đứa con như mày chứ, sao mày lại có thể vong ơn bội nghĩa như vậy, đó là em mày, em họ của mày đó!”
Dù có ghen ghét đến đâu, đó cũng là người nhà mà.
Khương Cần đỏ hoe mắt gào lên với ông: “Nếu phải trách thì trách bố ấy! Tại sao bố lại nhường cơ hội đi học? Tại sao bố không lên thành phố phấn đấu? Tại sao bố lại phải chết dí ở cái mảnh đất rách nát đó!”
Nếu năm đó người đi ra ngoài là bố hắn ta, thì bây giờ tất cả những gì nhà họ Khương có đều là của hắn ta rồi!
Nghe đến giờ mà hắn ta vẫn còn oán hận, vẫn không thấy mình có lỗi, tấm lưng vốn đã không thẳng của bố Khương Cần lại còng thêm một chút.
Ông cũng hối hận rồi, hối hận vì không nên để em trai đưa con mình lên thành phố. Thà cả đời tầm thường vô vị, còn hơn là thấy được thế giới phồn hoa rồi tâm trí bị mê muội.
Hết chương 93.
