Chương 93: Chị Dâu, Đừng Như Vậy
Tôi thông báo cho đội “Bá” tới đưa gã anh cả giả này đi.
Các đội viên không chỉ mang đồ ăn và chén đĩa trên bàn đi, mà còn cả đám cần tây anh cả trồng, thậm chí bọn họ còn xúc một ít đất trong vườn đi.
Điều này khiến phản ứng đầu tiên của anh cả sau khi tỉnh dậy trở nên khó lường.
Xét cho cùng thì, anh cả là một người rất lì lợm, có đất thì phải trồng, không có đất cũng phải tạo ra đất mà trồng. Nếu không phải vì anh ấy trồng cây nào chết cây đó, bất đắc dĩ phải kế thừa gia nghiệp, thì có lẽ giờ này anh ấy đang chỉ huy khai hoang ở đâu đó rồi.
Cũng chính vì vậy, đám cần tây trong sân nhà này là thành quả tôi đã bảo viện nghiên cứu tiến hành lai tạo, bọn họ đã huy động sáu nghiên cứu sinh hao tổn tâm sức trong một thời gian dài mới tạo ra được một giống cây trồng kháng được thiên tai.
Cây cần tây vốn có thể cao đến một mét, vậy mà qua tay anh cả tôi trồng thì chỉ dài được một gang tay. Lần đầu tiên ăn, tôi còn tưởng đám cần tây này chưa đầy tháng đã phải ra đời bươn chải rồi chứ.
Ấy thế mà đám cần tây anh cả khó khăn lắm mới trồng được trong năm nay, lại bị kẻ mạo danh kia phá hoại hết cả.
Thật khó đoán, không biết phản ứng đầu tiên của anh cả sẽ là xấu hổ đến mức độn thổ, hay là đi tìm kẻ kia liều mạng.
Tôi day day thái dương. Bấy giờ còn chưa tới sáu giờ, nhưng chắc cũng sắp rồi, bởi tôi đã nghe thấy tiếng giày cao gót của chị dâu tôi.
Chị dâu tôi bước vào cửa, sững người một chút, “Nhà cửa sao sạch sẽ thế? Anh cả của em đâu rồi?”
Dĩ nhiên là sạch rồi, nồi niêu xoong chảo trên kệ vơi đi mất một nửa rồi còn gì.
“Anh cả không có ở đây.”
Tôi đang nghĩ xem nên giải thích chuyện vừa xảy ra như thế nào, thì lại thấy chị dâu tôi nhẹ nhàng cởi chiếc áo khoác lụa bên ngoài ra, treo lên mắc áo.
Bên trong, chị dâu tôi chỉ mặc một chiếc váy hai dây bó sát cổ chữ V màu đỏ, phần lưng khoét sâu đến tận eo.
Tôi dời mắt đi, khẽ chau mày.
Chị dâu tôi bước về phía tôi, ngồi xuống chiếc ghế sô pha ngay bên cạnh.
Hôm nay chị ấy có dùng nước hoa, một mùi hương ngọt ngào của đào mọng hòa quyện với hoa nhài.
Chỉ có điều, hơi ngọt quá rồi.
Tôi điềm nhiên nhấn nút tập hợp khẩn cấp, rồi mới nhìn về phía chị dâu của mình.
Chị dâu tôi pha cho tôi một tách trà, mà lúc đưa nó cho tôi, động tác của chị có hơi mạnh.
Tôi thoáng thấy một vết bầm tím trên mặt trong cánh tay của chị ấy.
“Chị dâu, tay chị bị sao vậy?”
Tay chị dâu tôi run lên một cái, trà sánh ra ngoài một ít. Chị ấy cắn môi dưới, gượng cười, “Không, không có gì đâu.”
Được rồi, chắc chắn rồi, đây tuyệt đối không phải là chị dâu tôi. Bởi vì chị dâu tôi sẽ không bao giờ để lộ ra vẻ mặt như thế này cả.
Trước khi kết hôn với anh cả, chị dâu tôi vốn là một chị đại có tiếng ở trường, lúc nào cũng để tóc ngắn. Cộng thêm ngũ quan góc cạnh, chị luôn xuất hiện với hình tượng một cậu con trai, đến nỗi anh cả tôi cũng từng tưởng chị là nam.
Thời trung học, hai người họ là một cặp oan gia nổi tiếng, làm gì cũng phải tranh cao thấp. Cả hai cùng thi đỗ vào trường đại học danh giá nhất, đến tiệc mừng cũng cố tình tổ chức chung một khách sạn để tiếp tục so kè.
Không ngờ trong bữa tiệc đó, anh cả bị người ta hãm hại, vào nhầm phòng, rồi tình một đêm với chị dâu.
Sau đó, anh cả liều mạng đi tìm cô gái đêm đó, nhưng tìm mãi không thấy. Ngược lại, vì một vài chuyện mà anh lại nảy sinh chút rung động với chị dâu vẫn đang trong lốt con trai.
Khoảng thời gian ấy, anh cả luôn đinh ninh mình là gay, còn cố gắng xem mấy bộ phim người lớn chỉ có hai diễn viên nam để kiểm chứng xu hướng tính dục của bản thân.
Sở dĩ tôi biết rõ như vậy là vì, dạo đó tôi đang học về công nghệ mạng, chỉ dạo chơi một vòng là đã hack được vào máy tính của anh cả.
Cuối cùng, khi bụng chị dâu ngày một lớn, anh cả mới phát hiện ra chân tướng sự việc. Hai người họ trải qua bao sóng gió, thổ lộ lòng mình, và sau cùng cũng đến được với nhau.
Đứa con họ sinh ra, chính là thằng cháu trai lớn của tôi.
Kể từ đó, tình cảm của họ vẫn luôn rất tốt đẹp. Tốt đến độ ngay cả chuyện bị chiếm xác đoạt hồn cũng phải có đôi có cặp.
Kẻ mạo danh trước mặt vừa nói xong câu “không có gì”, tôi cũng thật sự không hỏi thêm về vết thương trên tay cô ta nữa. Thế là, cô ta ngược lại cứ nhìn tôi liên tục, dáng vẻ ngập ngừng như muốn nói lại thôi, sốt ruột ra mặt.
Tôi nhấp một ngụm trà.
Dù sao thì người sốt ruột cũng đâu phải là tôi.
Cuối cùng, kẻ không thể kìm nén được nữa đã bật lên một tiếng nấc nghẹn ngào.
“Sao thế chị dâu?”
Thấy tôi cuối cùng cũng mở lời, cô ta không dám vòng vo nữa, đột nhiên tiến sát lại gần, nắm lấy cánh tay tôi, nước mắt lưng tròng, nói, “Em có thể đưa chị đi được không?”
“Cái gì?”
Cô ta vội vã nắm chặt tay tôi, vò áo sơ mi của tôi nhàu như cái giẻ lau, “Là do anh trai em đánh đó, anh ta là một tên điên! Năm đó anh ta cưỡng đoạt chị, chị mang thai, bất đắc dĩ phải sinh con ra, rồi anh ta dùng đứa bé để uy hiếp, không cho chị rời đi.”
“Bây giờ con đã lớn rồi, chị muốn thoát khỏi nơi này!”
“Cầu xin em, giúp chị với, được không?”
Tôi tức đến bật cười.
Chưa nói đến việc một kẻ cuồng vợ, yêu chiều vợ như anh cả có nỡ ra tay hay không. Mà nếu có đánh nhau thật, anh cả tôi chưa chắc đã đánh lại được chị dâu.
Chị dâu tôi là một người phụ nữ rất phi thường, có thể mặc váy dạ hội đi giày cao gót, một mình tay không khuất phục kẻ cầm dao gây án.
Thấy tôi không có phản ứng gì, mắt cô ta chớp một cái, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây tuôn rơi.
“Em, em thật sự không hiểu lòng chị sao?”
“Chị là vì em nên mới chấp nhận gả cho anh ta.”
Trán tôi giật giật mấy cái, nụ cười càng thêm mỉa mai, “Vì tôi?”
“Vì em.”
Đôi mắt cô ta đong đầy tình ý, vừa phảng phất nét u sầu, lại xen lẫn chút ngọt ngào, “Lúc phát hiện mình mang thai, tôi lại thở phào nhẹ nhõm.”
“Tôi muốn trở thành người một nhà với em, cho dù là với thân phận chị dâu của em…”
“Chờ đã.” Tôi không thể nhịn được nữa, cắt ngang lời cô ta.
“Lúc chị cưới anh trai tôi, tôi mới chín tuổi.”
Cô ta định làm gì một đứa trẻ chín tuổi hả?
Ánh mắt cô ta lại trở nên kiên định, “Tình yêu cách núi ngăn sông, thì núi sông cũng có thể san bằng, huống chi là tuổi tác!”
Nói rồi, cô ta đổi giọng, mắt rưng rưng, “Hay là em chê chị già rồi?”
Cô ta uốn người thành hình chữ S, cố gắng phô bày đường cong cơ thể.
Tiểu đội “Bá” đã kịp thời đến nơi, tặng cho cô ta một mũi thuốc mê, cưỡng chế chấm dứt hành vi làm ô uế thân thể chị dâu tôi.
Thế là chị dâu cũng bị đưa đi.
Tôi ngồi trên sô pha, day day ấn đường.
Lòng mệt mỏi vô cùng.
Cánh cửa lớn lại một lần nữa bị đẩy ra.
Tôi ngẩng đầu, thấy cháu trai tôi đứng ngược sáng ngay trước cửa.
Giọng nói hùng hồn, dõng dạc của nó vang lên.
“Chú út, cháu nghe nói gần đây chú đang phiền não về xu hướng tính dục của mình. Chú phát hiện ra mình thích đồng giới, nhưng vì cần có con nối dõi gia nghiệp, nên buộc phải làm một thẳng nam để đi liên hôn.”
“Bây giờ thì, chú không cần phải làm thẳng nam nữa.”
“Bởi vì, đứa cháu trai này của chú đã đến rồi đây!”
Hết chương 93.
