Chương 93: Hoa Hồng Có Nghĩa Là, Ngày Nào Cũng Đi Làm, Sớm Muộn Gì Cũng Toi
“Cho nên,” Lộ Đình Châu đứng đó, ngược sáng, dáng người cao ngất, tuấn tú, chuyên chú nhìn Ninh Lạc, hỏi: “Tiểu Lạc, ba người kia là ai?”
Ninh Lạc phát hiện ra một điều, cho dù Lộ Đình Châu có bình tĩnh đến đâu, giọng điệu có thản nhiên như thế nào, chỉ cần anh bắt đầu truy hỏi, thì chứng tỏ anh rất để tâm đến vấn đề này.
“Là NPC trong cốt truyện của một trò chơi em mới chơi gần đây thôi, chẳng lẽ em lại thật sự đến quán bar à?” Ninh Lạc chỉ trỏ, “Em mà đi thì tối đó lên hot search luôn rồi nhé?”
Cậu bĩu môi, nói nhỏ: “Nói em say rượu rồi làm loạn gì đó…”
Lộ Đình Châu hơi trầm ngâm một chút: “Nói cũng có lý.”
Thấy chưa, thấy chưa, Ninh Lạc ra sức gật đầu lia lịa.
Nhưng câu tiếp theo của Lộ Đình Châu lại là: “Trò chơi gì mà khiến em nhập tâm đến vậy?”
Ninh Lạc: “…”
【Hóa ra nãy giờ em nói vô ích à =口=!】
Cậu nhìn Lộ Đình Châu đang tựa vào khung cửa, trong mắt lộ rõ ý cười, lúc này mới phản ứng lại: “Anh đang trêu em đúng không?”
Lộ Đình Châu chối bay chối biến: “Anh không có.”
Ninh Lạc không tin, cậu đánh răng với tốc độ ánh sáng, xong rồi nói với anh: “Muốn biết là trò chơi gì, em chơi với ai không?”
Thấy Lộ Đình Châu gật đầu, cậu hất cằm, “Để em hôn một cái, em sẽ nói cho anh biết.”
Vẻ mặt vô cùng đắc ý: 【Hừ hừ, có người yêu đẹp trai như vậy mà không tranh thủ thì đợi đến bao giờ?】
Rõ ràng là vừa lành sẹo đã quên mất đau, quên mất mấy phút trước mình đã đẩy người ta ra như thế nào.
Lộ Đình Châu nghĩ một chút: “Vậy em hôn mười cái đi, anh muốn nghe mười lý do khác nhau.”
Ninh Lạc nói thẳng: “Anh bị điên à, mười cái thì anh biết cái nào là thật?”
“Thật hay không có gì quan trọng đâu.” Lộ Đình Châu chỉ vào đôi môi cũng đỏ hơn bình thường của mình, nhìn chằm chằm Ninh Lạc, giọng nói kéo dài, “Em cứ hôn anh trước đã rồi nói.”
Ninh Lạc lập tức quay đầu đi, để lại cho Lộ Đình Châu một cái gáy thể hiện ba phần lạnh lùng, hai phần chế giễu, năm phần bướng bỉnh, nghiến răng nghiến lợi, nói: “Anh với Phương Lộc Dã đúng là người một nhà!”
【Cả hai người đều thuộc họ Khổng Tước, một người thì khoe mẽ ra mặt, một người thì ngấm ngầm khoe mẽ.】
Lộ Đình Châu tỏ vẻ rất tiếc nuối, điều này thì Ninh Lạc hoàn toàn có thể phân tích được từ tiếng thở dài của anh: “Không hôn à, vậy nợ trước đã.”
【Em nợ cái đầu anh á!】
Ninh Lạc nghiến răng nghiến lợi, một lần hướng ngoại của cậu đổi lấy cả đời hướng nội.
Lộ Đình Châu đứng sau cậu, cúi đầu, mím môi cười khẽ.
…………
Ninh Lạc không để ý đến anh, nhanh chóng rửa mặt xong rồi đi lấy điện thoại để trên đầu giường. Cầm lên xem: “Ơ? Hết pin rồi.”
Lộ Đình Châu nói: “Ồ, tối qua quên sạc cho em.”
Đây cũng không phải chuyện gì to tát, dù sao thì trong thời gian ghi hình, hạn chế tối đa việc sử dụng điện thoại, đó là tiêu chuẩn công việc của bọn họ, Ninh Lạc chỉ lẩm bẩm một câu, “Không phải nói là pin trâu 72 tiếng à, sao nhanh hết pin thế.” Sau đó thì cắm sạc cho điện thoại, hỏi Lộ Đình Châu: “Mấy giờ rồi? Có phải chúng ta nên ra ngoài làm việc rồi không?”
Lộ Đình Châu giơ đồng hồ đeo tay lên cho Ninh Lạc xem.
Ninh Lạc nắm lấy cổ tay anh xem, rồi kêu lên thất thanh: “Mười giờ rưỡi?!”
Cậu vò đầu định ra ngoài: “Sao lại muộn thế này rồi, không ai đến gọi chúng ta à? Chết rồi, chết rồi, hai chúng ta có bị người ta treo trên mạng mắng không?”
Đúng là đã bị treo trên mạng rồi, nhưng có lẽ không phải như cậu nghĩ.
Lộ Đình Châu ngập ngừng, muốn nói gì đó nhưng lại bị Ninh Lạc chặn lại: “Nhanh nhanh nhanh, hai chúng ta đi nhanh thôi.”
Cậu vội vàng đẩy cửa ra, kéo Lộ Đình Châu định xông ra ngoài.
Nhưng động tác đã dừng lại một giây ngay trước khi xuất phát.
Lộ Đình Châu hỏi: “Sao thế?”
Ninh Lạc nói: “Em đột nhiên nhớ ra một chuyện. Có phải bọn họ vẫn chưa biết quan hệ của chúng ta không?”
Lộ Đình Châu ám chỉ: “Có thể những người nên biết cũng đã biết gần hết rồi.”
“Vậy là không biết,” Ninh Lạc chọn lọc bỏ qua những lời vô nghĩa của anh, “Tạm thời không nói.”
“Tại sao?” Lộ Đình Châu không vui, từ phía sau đưa tay ra, nhéo má cậu, giọng nói lộ rõ vẻ nguy hiểm, “Anh không xứng để công khai, hay là em ở đây có anh trai tốt nào khác?”
Ninh Lạc bị nhéo má, nói không rõ ràng: “Anh mà nghĩ như vậy thì em cũng chịu.”
Lộ Đình Châu: “…”
“Uầy, em đùa thôi mà, em quyết định cho bọn họ một bất ngờ.” Ninh Lạc hào hứng chuẩn bị lên kế hoạch chơi khăm, để lôi kéo đồng bọn, cậu không tiếc hi sinh nhan sắc của mình, hôn chụt Lộ Đình Châu một cái, “Phối hợp với em một chút đi mà, được không?”
Cậu chắp hai tay nhìn Lộ Đình Châu, giọng nói mềm mại mang theo ý cầu xin, khiến người ta nghe xong không nỡ từ chối được.
Lộ Đình Châu khựng lại một chút rồi nói: “Được.”
Thấy Ninh Lạc đi trước giục mình, Lộ Đình Châu thu lại ánh mắt, sải bước chân dài đi theo xuống lầu.
… Tên nhóc này học cách làm nũng ở đâu vậy?
Hai người vừa xuất hiện, những người đầu tiên phấn khích chính là cư dân mạng.
[Chậc chậc chậc, hơn mười giờ, gần mười một giờ mới ra, làm gì vậy?]
[Còn có thể làm gì, tôi đoán tối qua chắc chắn rất đặc sắc, dù sao thì cũng có người say rượu mà.]
[Hai người có giải thích hay không? Không giải thích làm rõ mọi chuyện là tôi bắt đầu tung tin đồn đấy nhé.]
[Gõ chữ “Ninh Lạc không được” lên khung chat, có nửa ly bia trái cây thôi, tôi cho cháu tôi uống cũng không say được.]
[Say thì mới dễ làm việc, say thêm lần nữa là trực tiếp làm chuyện đó luôn (ác ma thì thầm).]
[A a a a a a, xem tôi phát hiện ra cái gì này! Môi của Lạc Bảo đỏ quá đi.]
[Còn có của Lộ Đình Châu nữa, hahahahaha, nhìn là biết tối qua có người chủ động gặm cắn rồi.]
Ninh Lạc và Lộ Đình Châu vừa xuất hiện ở cầu thang, liếc mắt một cái đã thấy mọi người đang trò chuyện ở dưới. Nhìn sơ qua, hình như Hàn Nguyệt Vấn và Hướng Tư Kỳ không có ở đây.
Mấy người ở dưới lầu nghe thấy động tĩnh, đồng loạt ấn nút tạm dừng, động tác nhất tề ngẩng đầu nhìn hai người, vô cùng ăn ý lộ ra nụ cười bí hiểm giống nhau.
Ninh Lạc rùng mình một cái: “Mấy người bị ma nhập à?”
Hoắc Lâm Sâm mở điện thoại ra, đọc giờ hết sức diễn cảm: “10 giờ 46 phút 58 giây sáng, thời gian đã trôi qua 15 tiếng kể từ khi hai người vào phòng ngủ tối hôm qua.”
Anh ta lắc lắc kính râm trong tay, nhìn hai người cười trêu chọc: “Không nói gì sao? Chỉ ngủ thôi à?”
Ninh Lạc chống nạnh, giả vờ bình tĩnh: “Không được sao? Tôi còn trẻ, đặt lưng xuống là ngủ.”
Cậu nhìn Hoắc Lâm Sâm, phản kích: “Không giống anh Hoắc, ít ngủ.”
Hoắc Lâm Sâm trúng một mũi tên vào ngực, ôm ngực ngã xuống.
Tào Cẩn Lưu xào bài trong tay, tặc lưỡi: “Sống thì làm gì phải ngủ nhiều, chết rồi sẽ được ngủ một giấc dài.”
Ninh Lạc nheo mắt nhìn cậu ta, cứ cảm thấy bọn họ ai nấy đều có vấn đề kỳ quái, vậy nên đã liên tiếp hỏi những câu chí mạng: “Em trai, đã ôn tập toán cao cấp chưa? Luận văn viết xong chưa? Đồ án tốt nghiệp có ý tưởng gì chưa? Năm tư thi công chức, thi cao học hay là đi thực tập ở công ty gia đình?”
Cậu càng hỏi nhiều, mặt Tào Cẩn Lưu càng đơ ra, đến câu cuối cùng, cậu ta đã biến thành mắt cá chết, hoàn toàn mất đi sức sống của một sinh viên đại học, biến thành hình dạng của một sinh viên sắp chết: “…Anh Tiểu Lạc, anh thật độc ác.”
Ninh Lạc đắc ý hất cằm: “Người từng dầm mưa, cũng muốn xé ô của người khác!”
Tào Cẩn Lưu ngã vật ra người Chu Kiệu, hai mắt trống rỗng: “Em biết cấp cứu đấy, em bận đến mức như bị nhồi trong máy giặt vắt khô ba mươi phút vừa mới vớt ra ấy.”
Ninh Lạc nghe thấy hai chữ “máy giặt” thì không được tự nhiên quay mặt đi, nhìn thấy ý cười không rõ ràng trên khóe môi Lộ Đình Châu, liền huých anh, ánh mắt cảnh cáo.
【Anh mà dám nói ra là anh xong đời.】
Lộ Đình Châu có điên mới đi vạch trần chuyện mình cũng phát bệnh theo cậu.
Những người tinh mắt đương nhiên sẽ không bỏ qua chi tiết này.
[Sao tự nhiên Ninh Lạc lại thẹn thùng thế, không phải là hai người làm cái này cái kia ở trên máy giặt đấy chứ?]
[Trực giác của tôi mách bảo rằng, chắc chắn là cái máy giặt có vấn đề.]
[Tôi hướng nội quá, đu cp chỉ dám chui xuống gầm giường hai người họ, xem xem đã xảy ra chuyện gì.]
Nhưng bọn họ có nghĩ nát óc cũng sẽ không nghĩ ra Ninh Lạc đã làm gì tối qua.
Dù sao thì giữa người bình thường và người thần kinh, vẫn có một bức tường ngăn cách rất lớn.
Tào Cẩn Lưu cố gắng biện minh cho bản thân mình: “Thật ra em đã có đề tài luận văn tốt nghiệp rồi.”
Chu Kiệu đỡ lấy đầu cậu ta, hỏi: “Rồi sao nữa?”
Tào Cẩn Lưu buồn bã trong một giây: “Sau đó thầy giáo chúc mừng em, nói rằng em đã phát hiện ra một lĩnh vực học thuật mới, bảo em quay về nghĩ lại.”
“Ha ha ha ha ha!” Hướng Bặc Ngôn nhìn thấy cảnh này, cười to không kiêng nể gì, như thể đàn ngỗng đang tấn công Trái đất, càn quét linh hồn của tất cả mọi người.
Ninh Lạc công kích tất cả mọi người: 【Không đùa đâu, tiếng cười này không có mấy năm hen suyễn thì không cười ra được đâu.】
Tiếng cười của Hướng Bặc Ngôn đột nhiên im bặt, như con ngỗng bị bóp cổ, trừng mắt nhìn Ninh Lạc.
Không phải, Ninh Lạc, cậu bị bệnh à!
Cuối cùng Hoắc Lâm Sâm cũng phản ứng lại, chỉ vào Lộ Đình Châu đang ngồi xuống: “Anh ta bằng tuổi tôi, sao cậu không nói anh ta?”
[Cười chết mất, là anh em thì phải cùng nhau xuống nước.]
[Anh, nói thật, phản xạ của anh có vấn đề rồi.]
[Tiểu Lạc, anh ta nói bạn trai cậu già kìa, mau phản kích anh ta đi!]
Ninh Lạc ngồi xuống bên cạnh Lộ Đình Châu, liếc mắt nhìn Hoắc Lâm Sâm một cái: “Anh Hoắc, trên điện thoại anh có trò chơi không?”
Hoắc Lâm Sâm không quen với việc chuyển chủ đề quá nhanh như vậy, ngơ ngác gật đầu: “Có chứ.”
Ninh Lạc cướp một miếng bánh mì Pháp mà Lộ Đình Châu vừa cắt, nói: “Vậy anh lấy điện thoại ra, mở trò chơi lên, đăng nhập.”
Hoắc Lâm Sâm làm theo lời cậu: “Rồi sao nữa?”
“Còn sao nữa?” Ninh Lạc thở dài, “Tự chơi một mình đi, đừng làm phiền người em này nữa, phí tư vấn của tôi đắt lắm đấy.”
Hoắc Lâm Sâm: “…”
Lộ Đình Châu bật cười.
Tối qua Ninh Lạc không ăn gì, sáng nay cũng không ăn, đói muốn chết, cậu đẩy Lộ Đình Châu, bảo anh đưa lọ sốt sữa chua bên cạnh cho mình, sốt còn chưa lấy được đã vội vàng cắn một miếng.
Sau đó đứng hình tại chỗ.
Một lúc sau, cậu ra sức đấm ngực nuốt xuống, không thể tin nổi mình vừa ăn cái gì: “Sao cái này còn khó ăn hơn cả gà nướng của chị Vấn vậy?”
Rốt cuộc Hướng Bặc Ngôn cũng tìm được cơ hội trả thù: “Vậy cậu đoán xem, tại sao bọn tôi lại để lại cả một bàn đồ ăn cho hai người?”
Ninh Lạc hết nói nổi: “Ghê thật, tôi vừa nuốt xuống một cái, cổ còn chưa kịp duỗi ra, người còn ở biệt thự mà đầu óc đã ra nước ngoài du lịch rồi.”
[Nhà văn học đương đại!]
[Vị thần Hy Lạp cổ đại cai quản nghệ thuật so sánh ẩn dụ!]
[Ninh Lạc, chúng tôi nói thật, sau này cậu giải nghệ thì mở lớp đi.]
Lộ Đình Châu cũng không nuốt nổi, hỏi những người khác: “Chúng ta chỉ có thể đổi được bánh mì Pháp thôi sao?”
Anh nhớ không nhầm thì bánh mì Pháp là loại đồ ăn cấp thấp nhất mà?
Mấy người đột nhiên chột dạ, nhìn trái nhìn phải, chỉ là không dám nhìn hai người họ.
Bỗng dưng Lộ Đình Châu có dự cảm không lành: “Tiêu hết rồi? Chỉ trong một đêm qua thôi?”
Ninh Lạc đột nhiên hỏi: “Đúng rồi, nãy giờ đã muốn hỏi, chị Vấn với anh Hướng đâu?”
Mọi người đồng loạt im lặng, cả triều đình văn võ bá quan ai nấy đều ấp úng.
Vẫn là Chu Kiệu còn có chút lương tâm, ho khan một tiếng, nói: “Thật ra, số tiền này, bọn tôi đã tiêu hết cho hai người rồi.”
Ninh Lạc không thể tin được: “Sao cơ, mấy người đều thành phân thân của tôi à? Tiêu cho tôi? Sao tôi chẳng thấy cái lông nào hết vậy?”
Cậu quay đầu hỏi Lộ Đình Châu: “Anh có thấy không?”
Lộ Đình Châu ôn hòa khuyên nhủ: “Đừng nói vậy, trên đầu bọn họ vẫn còn chút tóc mà.”
Mọi người: “…”
Thầy Lộ, anh toàn làm chuyện xấu xa!
Ninh Lạc tặc lưỡi: “Cũng đúng, dù sao cũng không phải họ Bồ Công Anh, không cần gió thổi, đi hai bước là rụng hết.”
Chu Kiệu khó khăn lên tiếng cắt ngang chủ đề gây tổn thương này, hỏi một chuyện không có liên quan gì: “Tiểu Lạc, cái đó, cậu thích hoa gì?”
Đầu óc Ninh Lạc không ở đây, nhưng miệng thì vẫn có thể trả lời: “Tôi thích có tiền tiêu.”
“…Là hoa thật ấy!”
Ninh Lạc nghi ngờ: “Tôi không thật à?”
Hướng Bặc Ngôn không chịu nổi cái tên trừu tượng này nữa, trực tiếp đưa ra một câu hỏi lựa chọn: “Cậu thích hoa hồng hay hoa tường vi?”
“Đều không thích, vì ý nghĩa của hoa không may mắn.” Ninh Lạc phân tích cẩn thận cho gã ta nghe, “Hoa hồng có nghĩa là ngày nào cũng đi làm, sớm muộn gì cũng toi. Hoa tường vi cũng tương tự, tháng nào cũng đi làm, sớm muộn gì cũng tạch.”
Mặt mày hướng Bặc Ngôn méo mó: “Ninh Lạc, cậu quá có tài ở những chỗ không nên có tài.”
Ninh Lạc khiêm tốn: “Quá khen, quá khen.”
Hướng Bặc Ngôn cười khẩy: “Giống như một đống phân được điêu khắc tỉ mỉ, bọ hung đến cũng phải lăn thành viên phân.”
Ninh Lạc: “…”
“Rốt cuộc là thích cái gì?” Chu Kiệu và những người khác đã từ bỏ việc hỏi Ninh Lạc, hỏi Lộ Đình Châu, “Thầy Lộ?”
Lộ Đình Châu nghĩ một chút: “Hoa hướng dương đi, ý nghĩa của loài hoa này là…”
Ninh Lạc giơ tay trả lời: “Em biết, hạt hướng dương Chacheer ăn rất ngon!”
Mọi người: Cậu thì biết cái quái gì!
Tào Cẩn Lưu không muốn chịu đựng thêm một giây nào nữa: “Vậy thì hoa hướng dương, chuẩn bị xong chưa?”
Vẻ mặt Ninh Lạc và Lộ Đình Châu mờ mịt.
Chuẩn bị cái gì?
Hai người bị mọi người đẩy ra khỏi biệt thự.
Tiếng ồn ào của máy bay trực thăng vang lên từ phía xa.
“Xin chào!”
Bọn họ ngẩng đầu nhìn lên, thấy chiếc trực thăng đang bay lượn trên đầu, Hàn Nguyệt Vấn đeo kính râm ở trên đó chào hỏi hai người.
Không biết tiếng nhạc từ đâu đột nhiên vang lên, du dương và tao nhã, nhịp điệu của điệu valse như gõ vào tim, trên bãi biển mênh mông bát ngát, lãng mạn vô cùng.
… Nếu như trên trời không phải đang rải hoa hướng dương.
Hướng Tư Kỳ đang ở trên đó ra sức rải hoa.
Ninh Lạc bị một bông hoa rơi trúng, cậu nhặt bông hoa hướng dương nhỏ xíu kia lên, vừa chọc chọc vừa lẩm bẩm với Lộ Đình Châu: “Hoa hướng dương của anh này.”
Lộ Đình Châu trầm mặc, mãi một lúc sau mới nói: “Tại sao chúng ta không chọn hoa hồng? Tiểu Lạc, em tự kiểm điểm bản thân đi.”
Tiếng Hàn Nguyệt Vấn từ trên cao vọng xuống, cô hắng giọng, sau đó là giọng đọc vô cùng cảm xúc, vô cùng trầm bổng: “Hôm nay, chúng ta sẽ được chứng kiến hai người nắm tay nhau bước sang một chương mới của cuộc đời. Hôm nay, chúng ta sẽ được chứng kiến hai người từ nay về sau cùng nhau vượt qua mọi sóng gió của cuộc đời, chia ngọt sẻ bùi, đầu bạc răng long.”
Lộ Đình Châu lặng lẽ dùng hoa hướng dương che mặt, lùi lại phía sau hai bước.
Nhưng đã bị Ninh Lạc nhìn xa trông rộng, nhanh tay nhanh mắt giữ chặt cánh tay anh lại, không cho nhúc nhích.
Môi cậu run rẩy, hít một hơi thật sâu: “Em có dự cảm, anh không thể đi.”
Lộ Đình Châu: “…”
[A a a a a a a a, đây là đang làm gì vậy trời?!]
[Cứu mạng, đây chính là bất ngờ mà mấy người đã lên kế hoạch tỉ mỉ cả buổi sáng đó sao?]
[Tiền Đa Đa, cuối cùng anh cũng có cơ hội trả thù rồi đúng không?]
[Tôi làm chứng, đúng là như vậy! Lúc đó hắn cười rất vui vẻ, cười tươi đến mức thấy răng không thấy mắt.]
Giọng Hàn Nguyệt Vấn phấn khích cao vút: “Hôm nay, tôi muốn hỏi Ninh Lạc tiên sinh, cậu có đồng ý để người đàn ông này trở thành bạn trai của cậu, cùng cậu bước vào thiên đường tình yêu không? Bất kể bệnh tật hay khỏe mạnh, bất kể nghèo khó hay giàu có, hoặc bất kỳ lý do nào khác, đều sẽ yêu anh ấy, chăm sóc anh ấy, tôn trọng anh ấy, chấp nhận anh ấy, mãi mãi chung thủy với anh ấy cho đến cuối đời?”
Ninh Lạc như chết lặng.
Ba giây sau, cậu bùng nổ tiếng hét lên đến mười vạn decibel: “Tại sao tôi lại quen biết đám người các người chứ, a a a a a!!”
[Không phải tôi nói chứ, Ninh Lạc, cậu tự kiểm điểm lại bản thân mình đi.]
[Trước khi bọn họ quen cậu, ai cũng đều rất bình thường!!]
Hết chương 93.
Tác giả có lời muốn nói:
Chú thích của Tác giả: “Anh/em có đồng ý để người đàn ông/phụ nữ này trở thành bạn trai/bạn gái của anh/em, cùng anh/em bước vào thiên đường tình yêu không? Bất kể bệnh tật hay khỏe mạnh, bất kể nghèo khó hay giàu có, hoặc bất kỳ lý do nào khác, đều yêu cô/anh ấy, chăm sóc cô/anh ấy, tôn trọng cô/anh ấy, chấp nhận cô/anh ấy, mãi mãi chung thủy với cô/anh ấy cho đến cuối đời?” Được cải biên từ lời thề trong đám cưới.
Chú thích:
- Hoa hồng có nghĩa là ngày nào cũng đi làm, sớm muộn gì cũng toi. Hoa tường vi cũng tương tự, tháng nào cũng đi làm, sớm muộn gì cũng tạch: Chỗ này là tác giả chơi chữ, dùng cách phát âm của các loài hoa để tạo ra những câu nói hài hước, có phần khó ở của Ninh Lạc.
