Chương 94: Chọn Quần Áo
Khi người phụ nữ gọi “Con trai yêu”, cảm giác như giọng điệu của bà toát lên vẻ quan tâm méo mó.
Trong nháy mắt, theo ánh mắt của mẹ Chu, những người chơi xung quanh đều nhìn về phía Chu Kỳ An.
Nhìn mẹ biết con, Chu Kỳ An và mẹ Chu có rất nhiều nét tương đồng trên khuôn mặt, thuộc kiểu vừa nhìn đã biết địa chỉ. Nhưng khi họ đứng chung một không gian, tuyệt đối sẽ không ai nhận ra sự giống nhau đó, càng không ai đoán được mối quan hệ của họ.
Đó là một loại khí chất rất khó tả bằng lời được, trái ngược hoàn toàn, lại càng làm mờ đi điểm mấu chốt trực tiếp nhất.
Sau khi người phụ nữ gọi “Con trai yêu”, cô gái cột tóc hai bên đưa ra kết luận đầu tiên:
“Không phải đâu.”
Là mẹ con ruột thịt.
Giọng điệu của cô ta còn mang theo sự khó hiểu. Anh chị em ruột cùng nhau vào phó bản, không có gì lạ, nhưng mẹ con thì cơ bản là không thể.
Khi trò chơi sàng lọc người chơi, tiêu chí ưu tiên là sức mạnh, đến một độ tuổi nhất định, dù là nam hay nữ, hầu hết đều bị loại bỏ một cách tàn nhẫn, trừ khi có lợi thế cực kỳ lớn về trí tuệ hoặc các mặt khác.
Mặc dù người phụ nữ trông khá trẻ, nhưng dựa vào độ tuổi của “Con trai” bà thì ít nhất cũng phải ngoài 40.
“Đội trưởng.” Cô gái cột tóc hai bên nhìn người đàn ông điềm tĩnh, ý hỏi có nên thăm dò thực lực của đối phương hay không.
Người đàn ông lắc đầu, chỉ nhìn vào góc hẹn hò mai mối tạm thời.
Chu Kỳ An tiến lên hai bước, bề ngoài là đáp lại lời gọi của mẹ, nhưng thực chất là dừng lại ở vị trí vừa phải, cách góc hẹn hò mai mối hai ba mét.
Mẹ Chu: “Vẫn chưa tìm được người phù hợp, để mẹ xem tiếp.”
Chu Kỳ An hơi đau đầu, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói lạnh lùng.
“Để cháu xem tướng cho.” Thẩm Tri Ngật thản nhiên nói: “Nhìn bọn họ đều là tướng yểu mệnh.”
Mí mắt người chơi giật giật.
NPC sao có thể là người bình thường được? Nhìn khuôn mặt trắng bệch kia cũng biết là người chết rồi.
Mẹ Chu càng không thèm quan tâm.
Thẩm Tri Ngật tiếp tục nói: “Lông mày thưa thớt, mặt nhỏ, không sáng, không tụ tài.”
Khắc tài vận?
Mẹ Chu vừa nghe thấy thế thì lập tức quay lại.
Từ lúc mẹ Chu rời đi, những hành khách tụ tập ở góc mai mối đều ngừng trò chuyện, đồng loạt nhìn chằm chằm về phía này. Ánh mắt không phải kiểu âm hiểm thường thấy ở NPC, những hành khách chỉ nhìn, mỉm cười, quan sát.
Ngoại trừ lúc bị nói không có vận may, biểu cảm của họ có chút thay đổi nhỏ.
Ánh mắt kỳ lạ này khiến người chơi cảm thấy vô cùng bất ổn.
“Vào trong trước.” Người đàn ông điềm tĩnh ra lệnh cho đồng đội.
Không chỉ có bọn họ, những người khác cũng nhanh chóng quay người trở lại phòng chờ, Chu Kỳ An càng chạy nhanh hơn để thoát khỏi những “Đối tượng mai mối” này.
Ở lối vào, nhân viên bán vé vẫn uể oải ngáp ngủ, Chu Kỳ An tinh ý nhận ra, tuy đối phương đang ngáp nhưng đôi mắt híp lại vẫn luôn âm thầm liếc theo họ.
Phía sau cổng soát vé là mấy chiếc xe khách, khuôn mặt của tài xế sau kính chắn gió trắng như tờ giấy, cũng đang nhìn chằm chằm vào người chơi.
Cảm giác bị vô số ánh mắt dòm ngó khiến Chu Kỳ An thà bị ma quỷ truy đuổi còn hơn là trải nghiệm cảm giác rợn tóc gáy này.
Quay lưng lại với tất cả NPC, đối diện là những người chơi. Không cần nhìn những khuôn mặt chết chóc đó, Chu Kỳ An mới cảm thấy thoải mái hơn một chút.
Cậu hít thở sâu, lên tiếng hỏi: “Mọi người có muốn trao đổi thông tin không?”
Cậu muốn biết những người khác tìm thấy bến xe như thế nào, Chu Kỳ An có linh cảm, câu trả lời cho câu hỏi này cực kỳ quan trọng.
Nửa phút sau khi cậu lên tiếng, không ai trả lời, cuối cùng người lên tiếng là người đàn ông điềm tĩnh: “Người anh em nói đùa rồi, chúng tôi đều là người mới vào phó bản.” Hắn ta liếc nhìn mẹ Chu: “Ngoại trừ người phụ nữ này đã nói chuyện với NPC, chúng tôi làm gì còn thông tin nào nữa?”
Cô gái tóc ngắn đi cùng người nước ngoài cũng cười phụ họa.
Hành động từ chối của bọn họ khiến trong mắt Chu Kỳ An lóe lên một tia kinh ngạc, cậu nheo mắt lại, rất nhanh đã hiểu ra vấn đề. Giả sử như lời đồn, những người này vì món bảo vật được bói toán nào đó mà vào phó bản có tổ chức, có mục đích. Đương nhiên ban đầu càng nhiều người chết, bọn họ càng vui mừng.
Cho nên ngay cả việc tự giới thiệu cơ bản cũng không cần.
Nói cách khác, bọn họ đang chờ người chết.
“Đừng vội.” Thẩm Tri Ngật đột nhiên nghiêng đầu, thản nhiên nói: “Kẻ vội vàng tìm chết mới không vội, chúng ta cũng không vội.”
Chu Kỳ An bật cười, cũng đúng.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên cứng nhắc hơn.
Bầu không khí tĩnh lặng này khiến mẹ Chu rất hài lòng, bà đang ngủ gật, tranh thủ ngủ để dưỡng nhan, không thèm nhìn những người chơi khác lấy một cái.
Chu Kỳ An nghiêm túc nghi ngờ mẹ mình kỳ thị loài người. Tiêu chuẩn chọn con dâu của bà, cho đến nay chỉ có cái nồi cơm điện và con nhện nhiều mắt là đạt tiêu chuẩn.
Đáng tiếc, cuối cùng vẫn không vượt qua được kiểm định chất lượng, tất cả đều chết thảm.
…………..
Ban đêm ở phòng chờ không hề yên tĩnh, bến xe hoạt động không ngừng nghỉ mười hai tiếng đồng hồ, mãi cho đến khi trời tờ mờ sáng, hành khách vẫn rất đông.
Tối hôm qua, vài nhóm người thay phiên nhau canh gác, chưa đến bảy giờ, tất cả mọi người đều bị đánh thức bởi tiếng còi xe inh ỏi.
Một chiếc xe khách trở về, ngoài một số gương mặt xa lạ xuống xe, còn có rất nhiều hành khách đã rời đi bằng xe vào ngày hôm qua, họ vừa cười nói vừa xuống xe, sau đó lại tiếp tục đi lang thang trong bến xe.
Một khung cảnh rất ấm áp, nhưng ngay cả Chu Kỳ An cũng cảm nhận được sự kỳ lạ lan tỏa trong không khí.
Điều kỳ lạ hơn là, đêm qua, không có người chơi nào chết.
Đồng hồ điện tử hiển thị thời gian chính xác, bây giờ là sáu giờ ba mươi lăm phút sáng.
Sớm vào lúc sáu giờ, Chu Kỳ An đã đi vệ sinh, tiện thể rửa mặt. Là nơi có truyền thống sinh ra ma quỷ, nhà vệ sinh ở đây ngoài cơ sở vật chất cũ kỹ, ngay cả vòi nước cũng không nhỏ giọt.
“Ừm…”
Đầu ngón tay gõ nhẹ lên mép bồn rửa, cậu không phải là người thích ngồi im chờ chết, đang định xem có nên ra ngoài dạo chơi một vòng hay không thì bị một chuỗi âm thanh leng keng cắt ngang.
Reng reng reng.
Reng reng reng.
Âm thanh chuông điện thoại nguyên thủy vang lên, nguồn phát ra từ người đàn ông đầu đinh trong nhóm bốn người, vẻ mặt anh ta vẫn còn ngạc nhiên, rõ ràng không biết chiếc điện thoại di động xuất hiện trong túi mình từ lúc nào.
Nhìn thấy vậy, mọi người theo bản năng sờ soạng túi áo của mình, phát hiện cũng có. Không khác gì điện thoại di động bình thường, trong danh bạ đã lưu hơn chục số, vừa đúng với số lượng người của họ.
Lúc này, người đàn ông đầu đinh nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón tay khựng lại giữa không trung, dường như đang do dự.
Cô gái cột tóc hai bên hơi ngồi thẳng người: “Nghe đi.”
Là họa thì có tránh cũng không tránh được.
Sau khi người đàn ông điềm tĩnh gật đầu, anh ta nghiến răng bấm nút nghe.
“A lô, có phải anh Lý không?” Đầu dây bên kia là một người phụ nữ, giọng nói khá bình thường.
Người đàn ông đầu đinh quả thực họ Lý, anh ta không trả lời ngay, bên kia kiên nhẫn hỏi lại: “Có phải anh Lý không?”
Không có tiếng trả lời.
Đầu dây bên kia cứ cách một khoảng thời gian đều đặn lại hỏi, ngay cả ngữ điệu cũng không hề thay đổi: “Có phải anh Lý không?”
“… Cô… cô… là…..” Người đàn ông đầu đinh cầm điện thoại di động lên xuống: “A, tín hiệu… không tốt lắm, đợi lát…”
Bên kia chủ động cúp điện thoại.
Người đàn ông đầu đinh thở phào nhẹ nhõm, trong trường hợp không biết gì, nếu trả lời một cách vội vàng, ai biết được có nguy hiểm gì hay không.
Reng reng reng.
Chưa đầy mấy giây sau, điện thoại của ai đó lại vang lên.
Sau khi xác định không phải mình, người đàn ông đầu đinh hoàn toàn thả lỏng, dùng ánh mắt hả hê tìm kiếm kẻ xui xẻo, sau đó nhìn thấy Chu Kỳ An đang nghe điện thoại.
Mọi người đều đang chú ý đến cậu, là người thứ hai nhận được điện thoại, nếu dùng lại chiêu cũ rất có thể sẽ chọc giận người gọi điện thoại.
Chu Kỳ An cúi đầu: “A lô.”
“Xin hỏi có phải anh Chu không?”
“Đúng vậy.”
Câu trả lời dứt khoát khiến mọi người sửng sốt, ngay cả người đàn ông nước ngoài trông có vẻ khó gần kia cũng nhìn sang.
Chu Kỳ An không những trả lời mà còn tiếp tục nói bằng giọng điệu trách móc: “Sao giờ cô mới gọi điện thoại đến?”
Giống như cậu đã chờ đợi rất lâu rồi vậy.
Bên kia dường như có chút ngạc nhiên, sau đó vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, xin hỏi bây giờ anh đã đến chưa?”
Chu Kỳ An: “Đương nhiên.”
“Vậy thì tốt, bây giờ tôi sẽ đến tìm anh.”
Chu Kỳ An dựa người vào lưng ghế: “Vậy thì cô đến nhanh lên.”
Người chơi đều bật loa ngoài khi nghe điện thoại. Đương nhiên không phải vì muốn chia sẻ, có một số lời nguyền có thể lây lan qua âm thanh, cũng là vì muốn chia sẻ rủi ro.
Vừa cúp điện thoại, xung quanh im lặng đến lạ thường.
Ánh mắt mọi người nhìn cậu, có chút giống như đang xem một sinh vật kỳ lạ nào đó.
Cậu sinh viên đại học hỏi ra tiếng lòng của mọi người: “Anh Chu, anh cứ đồng ý như vậy sao?”
“Không thì sao?” Chu Kỳ An hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ tôi không phải họ Chu à? Hay là tôi nói đừng đến thì cô ta sẽ không đến?”
Chân mọc đến trên đầu người ta luôn kìa.
“…”
Cậu sinh viên đại học nuốt nước bọt, tuy nói vậy, nhưng người bình thường không ai có cái gan này.
Chu Kỳ An đảo mắt nhìn xung quanh, Thẩm Tri Ngật đâu rồi?
Dường như biết cậu đang nghĩ gì, cậu sinh viên đại học vội vàng nói: “Lúc anh nghe điện thoại, bác gái nhìn anh Thẩm bằng ánh mắt rất… sâu xa, sau đó anh Thẩm ra ngoài.”
Cậu sinh viên đại học vẫn giữ thói quen thích gọi “Anh” lung tung.
Sâu xa là cách nói rất lịch sự, thực ra cậu ta không thể nói là cái nhìn đó như nhìn thức ăn được.
Chu Kỳ An mím môi: “Thế à.”
Cậu rất bài xích việc sếp và mẹ gặp mặt, có cảm giác sẽ xảy ra chuyện gì đó rất kinh khủng, nhưng cậu không lo lắng lắm về việc bọn họ gặp Thẩm Tri Ngật.
Lý do cơ bản vẫn là – khả năng tự chủ.
Lý trí mà Thẩm Tri Ngật thể hiện vượt xa hai người còn lại, sự kiềm chế này dường như tượng trưng cho việc hắn mạnh mẽ hơn về hệ thống sức mạnh, có khả năng kiểm soát được cục diện.
Thẩm Tri Ngật quay lại rất nhanh, trên tay xách theo đồ ăn sáng, còn có một ít thứ hắn vừa lấy từ hộp quà trên xe buýt thỏ.
Bữa sáng nóng hổi là dành cho Chu Kỳ An, riêng một cái bánh bao thịt thì đưa cho cậu sinh viên đại học, một túi thực phẩm đóng gói chân không đưa cho mẹ Chu.
Lần đầu tiên nhìn thấy bánh bao thịt, cậu sinh viên đại học vừa có cảm giác được quan tâm mà sợ hãi, vừa hiện lên trong đầu một câu: “Ném xương cho chó”.
Gạt bỏ suy nghĩ kỳ lạ kia đi, cậu ta tò mò không biết Thẩm Tri Ngật mua đồ ăn bằng cách nào. Điện thoại di động xuất hiện từ hư không không có chức năng thanh toán điện tử, trên người bọn họ cũng không có ví tiền gì cả.
Trong số những người chơi khác, có người biết về 【Tiền âm phủ nhuốm máu】, nhưng vật này không phải người chơi nào cũng có, mâu thuẫn với thân phận người mới của bọn họ.
Thẩm Tri Ngật: “Nhìn cái gì? Chưa thấy bánh bao bao giờ à?”
Cậu sinh viên đại học im lặng gặm bánh bao.
Thẩm Tri Ngật chỉ thờ ơ với Bạch Thiền Y và Ứng tiên sinh, nhưng rõ ràng là rất không có kiên nhẫn với những người chơi lần này, không biết có phải là do tối hôm qua bọn họ đã làm Chu Kỳ An mất mặt hay không.
Người đàn ông đầu đinh hừ lạnh một tiếng, giữa chừng thử đi mua đồ, nhưng rất nhanh đã thất bại trở về. Lúc đi ngang qua người mẹ Chu, anh ta dừng bước, thứ bà đang ăn… là một thứ có màu sắc rất khó tả.
Mẹ Chu ngẩng đầu, cười nói: “Này con trai, là đậu phụ khô, cháu có muốn ăn không?”
Người đàn ông đầu đinh bỗng rùng mình, lắc đầu, trở về chỗ ngồi.
Đột nhiên, ánh mắt anh ta dừng lại ở cửa ra vào, nơi đó có một người phụ nữ ăn mặc khác hẳn với những hành khách bình thường.
Người phụ nữ đi giày cao gót màu đen, khoảng ba mươi tuổi, trên cổ thắt khăn lụa, nhân viên an ninh không kiểm tra cô ta.
Cô ta đi thẳng một mạch đến đây, người phụ nữ hỏi: “Ai là anh Chu?”
Giọng nói này bọn họ vừa mới nghe thấy cách đây không lâu, chính là người phụ nữ gọi điện thoại.
Không ai trả lời, nhưng có vài ánh mắt đồng thời nhìn về phía Chu Kỳ An, hành động đó đã thay cho câu trả lời.
Chu Kỳ An giật giật khóe miệng, bước ra ngoài: “Là tôi.”
Người phụ nữ đưa tay ra: “Xin lỗi đã để anh chờ lâu, chào anh, tôi họ Tề.”
“Chào cô Tề.” Chu Kỳ An bắt tay xã giao, trong nháy mắt, cảm giác lạnh buốt từ lòng bàn tay lan ra khắp cơ thể.
Cô Tề không buông tay ngay lập tức, chưa đầy hai giây sau, cổ tay đã bị ai đó vỗ mạnh.
“Làm gì vậy?” Mẹ Chu cau mày khó chịu.
Cô Tề bị vỗ đến đỏ cả mu bàn tay, vẻ mặt u ám.
Nào ngờ mẹ Chu căn bản không để ý, liếc nhìn chiếc nhẫn kim cương lớn trên tay cô Tề, quay sang giáo huấn con trai mình: “Con lại muốn dây dưa với gái đã có chồng đúng không?”
Chu Kỳ An: “…”
“Đừng tưởng mẹ không biết.” Tóc của mẹ Chu bắt đầu ngọ nguậy một cách bất thường: “Mẹ ngửi thấy mùi của người phụ nữ đó trên người con rồi.”
Gần đây, Chu Kỳ An quả thực có gặp gỡ nữ quỷ, độ hảo cảm còn tăng lên.
Cậu đột nhiên nheo mắt lại, nghi ngờ nhìn Thẩm Tri Ngật: “Còn anh? Sao anh không hỏi tôi đã từng ở bên cạnh người phụ nữ có chồng nào? Tôi và cô ta đã xảy ra chuyện gì?”
Hoàn toàn không giống phong cách của anh ta.
Thẩm Tri Ngật: “…”
Cô Tề hiển nhiên bị mối quan hệ hỗn loạn này làm cho choáng váng, thậm chí còn quên mất cơn giận lúc nãy.
Cái gì mà nam nam nữ nữ?
Ngay khi sắc mặt của những người chơi khác cũng trở nên kỳ lạ, cô Tề mới tìm lại được giọng nói của mình: “Mời đi theo tôi.”
Chu Kỳ An đi theo phía sau.
Đi được vài bước, cô Tề quay đầu lại, kinh ngạc nhìn những người khác.
Khả năng quan sát của người chơi rất tốt, nhìn biểu cảm của cô ta, rõ ràng là đang thắc mắc tại sao bọn họ không đi theo.
Người đàn ông điềm tĩnh lập tức đưa ra quyết định, cũng đi theo, những người khác cũng vậy.
Gần đến cổng soát vé, cô Tề đưa cho mỗi người bọn họ một vé xe.
Chu Kỳ An đặc biệt nghiên cứu một chút, là một vé xe rất bình thường, miễn cưỡng có thể nhìn thấy hai chữ “Cổ Thành”. Hình nền của vé xe là một tòa kiến trúc cổ, trên giấy vé còn lưu lại một chút hơi lạnh.
Sau khi quẹt vé, có thể dễ dàng đi qua cổng soát vé.
Cô Tề chỉ vào chiếc xe khách ở giữa: “Lên xe này.”
Ngoài tài xế, trên xe không có một ai.
Lòng trắng mắt của tài xế xe khách lồi ra, bên trong toàn là tia máu đỏ tươi đáng sợ.
Người chơi đồng loạt lên xe từ cửa trước, Chu Kỳ An là người đầu tiên, khi nhìn thấy tài xế, ánh mắt cậu hơi thay đổi, góc độ dừng xe rất tinh tế, từ đây có thể nhìn thấy phòng chờ, giống như tối qua tài xế cứ mở to mắt nhìn chằm chằm vào bọn họ như vậy.
Đôi mắt đó bây giờ vẫn đang nhìn bọn họ, ánh mắt tài xế giao nhau với Chu Kỳ An giữa không trung.
Tự nhiên thu hồi tầm mắt, Chu Kỳ An chọn một vị trí gần cửa sổ để ngồi xuống.
Những người chơi lên xe sau cũng có suy nghĩ tương tự, đều ngồi gần cửa, sau đó kiểm tra xem cửa sổ có thể đóng mở bình thường được hay không.
Khi cửa xe đóng lại, tài xế lập tức khởi động xe.
Lần này Chu Kỳ An chủ động nói chuyện với cô Tề: “Hành trình hôm nay của chúng ta là gì?”
“Tất nhiên là kiếm tiền trước rồi.” Cô Tề che miệng cười nói, ánh sáng của viên kim cương trên chiếc nhẫn trên tay cô ta vô cùng chói mắt.
Chu Kỳ An dừng lại đúng lúc, tránh hỏi quá nhiều sẽ lộ tẩy.
Chiếc xe chạy về phía con đường hoàn toàn trái ngược, đưa người chơi đến khu phố cổ trên vé xe.
Cả đường bình an vô sự.
Nhìn từ cửa sổ xe, bọn họ như đến một thế giới hoàn toàn mới vậy.
Nói là khu phố cổ, là vì kiến trúc ở đây hoàn toàn mô phỏng theo thời cổ đại, bên trong có rất nhiều du khách mặc trang phục của các thời đại khác nhau đang chụp ảnh. Bài hát được phát lặp đi lặp lại trong các cửa hàng bay vào theo cửa sổ xe, lời bài hát rất dễ nghe.
Chiếc xe dừng lại, cô Tề đứng dậy nói: “Trong phố cổ không cho xe khách lớn vào, chúng ta phải đi bộ vào.”
Vừa xuống xe, mọi người đã cảm nhận được không khí nhộn nhịp của khu phố cổ ở cự ly gần.
Chu Kỳ An vốn định quan sát thêm một chút, đáng tiếc cô Tề đi rất nhanh, căn bản không cho bọn họ thời gian để dừng lại suy nghĩ.
Cô ta dẫn theo một đám người, đi một mạch, sau khi đi qua vài con phố, cuối cùng dừng lại trước một ngôi nhà ở cuối ngõ nhỏ.
Bậc cửa mọc đầy rêu xanh, mùi ẩm mốc thoang thoảng xâm nhập vào không khí.
Cô Tề mở ổ khóa bằng đồng, đẩy mạnh cánh cửa cũ kỹ.
Con hẻm này khuất nắng, khiến căn nhà ban ngày cũng tối tăm ẩm ướt, cô Tề ấn công tắc trên tường, bóng đèn trên đầu kêu xẹt xẹt vài tiếng mới sáng lên.
Khoảnh khắc ánh sáng lóe lên, người chơi đứng phía trước giật nảy mình.
Đừng nói là anh ta, những người khác cũng vậy, trong nháy mắt, căn phòng chật hẹp bỗng chốc toàn là bóng người chen chúc.
Mãi cho đến khi đèn sáng hẳn lên, nhìn kỹ lại, mới xác định đó chỉ là giá treo quần áo.
Rất nhiều loại quần áo được treo trong không gian nhỏ hẹp, cô Tề nhường đường, mỉm cười nói: “Mời mọi người chọn.”
Âm thanh máy móc quen thuộc cũng đồng thời vang lên:
【Đã kích hoạt nhiệm vụ phụ】
【Nhiệm vụ phụ: Chọn trang phục.
Nội dung nhiệm vụ: Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân. Hãy chọn một bộ trang phục yêu thích! Các bạn đã trả phí trước rồi.】
Cùng một kiểu trang phục có rất nhiều bộ, đủ mọi kích cỡ, treo chung một chỗ. Có cả trang phục nam và nữ, do số lượng người chơi ban đầu, cộng thêm câu “Bảy mươi hai nghề đều là thầy”, mọi người theo bản năng liên tưởng đến nghề nghiệp, phát hiện ra thật sự có chút liên quan.
Có trang phục hiện đại, có trang phục cổ trang, không ít bộ có thể tìm ra một nghề nghiệp tương ứng.
Nhưng mà, những bộ trang phục này rõ ràng là đã qua sử dụng, giống như trang phục cho thuê trong studio chụp ảnh, nhưng không được mới như vậy, công việc vệ sinh cũng không được chu đáo.
Trên một số bộ quần áo, còn tỏa ra mùi chua chua.
Chuyện này cũng chẳng sao. Đầu ngón tay Chu Kỳ An lướt qua ống tay áo rộng thùng thình gần đó, cảm giác lạnh buốt khiến cậu nhíu mày, giống như cảm giác khi bắt tay với cô Tề vậy.
Cậu theo bản năng nhìn về phía sau.
Lúc này, cô Tề đang đứng ở cửa, nụ cười không hề thay đổi, đứng ở vị trí ánh sáng không chiếu tới.
Chu Kỳ An: “Chúng ta phải mặc những bộ quần áo này để đi kiếm tiền sao?”
Cô Tề cười duyên dáng: “Đương nhiên rồi, nhưng mà…” Cô ta dừng lại một chút, trong lúc nói chuyện, đồng tử cô ta co lại, giọng điệu cũng trở nên u ám: “Đã chọn cái gì rồi thì không thể đổi.”
Nhiệt độ trong phòng đột nhiên giảm mạnh, cơn gió từ đâu thổi tới khiến những bộ trang phục lay động, như những con rối bị moi ruột.
Rầm một tiếng.
Âm thanh nặng nề của vật nặng rơi xuống đất khiến mọi người giật mình, hóa ra là người chơi vừa vào đã vô tình làm rơi một bộ quần áo bên cạnh.
Đó là một bộ trang phục bộ khoái thời xưa, hoa văn bị những vết máu kinh người che khuất, ngay cả trong khe hở nhỏ của lớp áo lót cũng có những mảnh thịt vụn.
Thật khó tưởng tượng được, người mặc bộ trang phục này đã trải qua những gì.
Cô Tề đi tới, cúi người nhặt bộ quần áo lên: “Người mặc bộ trang phục này lần trước đã gặp tai nạn khi đang thi hành công vụ, thật đáng thương, anh ta còn trẻ như vậy…”
Khi đứng dậy, cô Tề nhìn người chơi làm rơi bộ quần áo, nhẹ giọng nói: “Trẻ như cậu vậy.”
Người chơi lập tức tái mặt.
“Du khách trong phố cổ, mỗi người đều có những trải nghiệm riêng.” Cô Tề che miệng cười khúc khích: “Khi mọi người làm việc, cẩn thận đừng đắc tội với người khác.”
Kể từ khi bộ trang phục bộ khoái này xuất hiện, người chơi quan sát kỹ những bộ quần áo gần đó, hầu như đều có thể tìm thấy vết máu bắn tung tóe trên đó.
Trong khoảng thời gian ngắn, không ai dám chạm vào chúng nữa, như thể những bộ quần áo này vốn là biểu tượng của sự xui xẻo vậy.
Cô Tề vẫn giữ nụ cười kỳ quái: “Nhanh chọn đi, không thì làm sao mà làm việc?”
Trong sự im lặng chết chóc đó, một âm thanh sột soạt đặc biệt rõ ràng.
Là mẹ Chu.
Bà đang lấy ra một bộ quần áo để xem xét kỹ lưỡng: “Bộ này đẹp đấy.”
Mẹ Chu nhìn trúng một bộ trang phục màu đỏ tươi đến mức hơi ngả tím, bên cạnh còn có một chiếc mũ đội đầu màu hoa râm, là mũ tóc giả của bà lão. Những thứ này tạo thành một bộ trang phục bà mối hoàn chỉnh, giống hệt như trang phục biểu diễn phóng đại trong các vở kịch.
Mẹ Chu chủ động đội chiếc mũ tóc giả lên đầu, dường như đã không thể chờ đợi thêm được nữa.
“Chút nữa mẹ sẽ mặc nó, đi se duyên cho những người trẻ tuổi ở đây.”
Những người chơi khác nhìn thấy cảnh này chỉ cảm thấy người phụ nữ này thật gan dạ, gan dạ đến mức bất chấp hậu quả.
Chu Kỳ An nhìn thấy cảnh này, lại nuốt nước bọt.
Cậu theo bản năng rúc vào gần Thẩm Tri Ngật, thật sự không dám tưởng tượng sau khi mẹ ruột giải phóng thiên tính, thành cổ này sẽ ra sao.
Chu Kỳ An nhỏ giọng nói với Thẩm Tri Ngật: “Anh biết bây giờ tôi đang nghĩ gì không?”
Thẩm Tri Ngật bình tĩnh.
Cái bóng tách rời bay lơ lửng suy nghĩ còn bay bổng hơn cả cơ thể, học theo dáng vẻ thường ngày của Chu Kỳ An, vẽ một chữ thập trước ngực——
Nhật ký của cái bóng hôm nay đã có nội dung, nguyện Chúa phù hộ cho thành cổ này.
Khi tất cả mọi người đều chú ý đến mẹ Chu, Chu Kỳ An bắt đầu cẩn thận quan sát những bộ trang phục này.
Trước tiên, kiên quyết không chọn y tá, bảo vệ, những nghề nghiệp có thể phải làm việc vào ban đêm, tiếp theo là loại trừ những trang phục có thể là nghệ sĩ đường phố, bên cạnh những bộ trang phục này đều có thêm đàn ghi-ta.
Cậu không biết chơi đàn ghi-ta, đã chọn nghề thì phải có năng lực để làm việc, nếu không…
Chu Kỳ An liếc nhìn bộ trang phục bộ khoái bị nhuốm máu, đây chính là tấm gương.
Cuối cùng, ánh mắt Chu Kỳ An dừng lại ở một chiếc áo choàng dài cũ kỹ, trên cổ áo có treo một chiếc kính râm.
“Nghề này chắc là dễ làm.”
Mỗi ngày chỉ cần phơi nắng, gặp phải người gây chuyện thì nói một câu “Tôi thấy anh/chị sắp gặp đại nạn rồi”, đối phương không tin thì dùng cây đinh ba đâm một cái.
Như vậy vừa giữ được mạng, vừa kiếm được tiền.
Hết chương 94.
Tác giả có lời muốn nói:
Chu Kỳ An: Một nghề nghiệp rất quang minh chính đại.
Hồn ma: …….
