Chương 94: Làm Cầm Thú Hay Là Làm Anh Em

Chương 94: Làm Cầm Thú Hay Là Làm Anh Em

 

Cơ thể từng bị cổ trùng giày vò không dễ gì hồi phục được, một vài tổn thương đã là không thể cứu vãn.

 

May mà thể trạng của Khương Vũ vốn tốt, gia đình cũng không thiếu tiền, đủ loại đồ bổ tẩm bổ cho anh ta, để sau này không đến nỗi phải trở thành một cái bình thuốc di động, nhưng nghề idol thì không làm được nữa rồi, anh ta đã không theo kịp cường độ luyện tập cao như vậy.

 

Dù thế, cả nhà họ Khương vẫn vô cùng cảm kích Quý Nam Tinh, nếu không phải nhờ cậu thì chỉ cần trễ vài ngày nữa để Khương Cần giết chết mẫu cổ, con trai của bọn họ cũng hết đường cứu chữa.

 

Sau này qua thẩm vấn mới biết, Khương Cần vốn đã lên kế hoạch giết mẫu cổ trong mấy ngày tới. Hắn ta thấy Khương Vũ đã bệnh nặng đến mức hấp hối, sợ rằng một khi giết mẫu cổ thì Khương Vũ sẽ lập tức đến Diêm Vương trình diện ngay.

 

Điều hắn ta vẫn luôn chờ đợi chính là lễ trao giải tối hôm đó. Lễ trao giải được truyền hình trực tiếp, với tư cách là một nhóm nhạc thần tượng mới ra mắt, việc được biểu diễn trên sân khấu với tư cách khách mời là một cơ hội vô cùng hiếm có.

 

Còn hắn ta thì sẽ lên sân khấu nhận giải với tư cách là đạo diễn mới. Tuy chỉ là quay phim ngắn, nhưng hai năm nay tỷ lệ người xem phim ngắn ngày càng nhiều, giải thưởng cho hạng mục phim ngắn năm nay lại là năm đầu tiên được thành lập, vô cùng có giá trị.

 

Hắn ta muốn Khương Vũ nằm trên giường bệnh phải nhìn thấy dáng vẻ của mình khi đứng dưới ánh đèn sân khấu, muốn anh ta phải trơ mắt nhìn đồng đội của mình tỏa sáng rạng rỡ, còn bản thân mình thì lại sắp chết đến nơi. Mỗi khi nghĩ đến cảm giác chênh lệch tột độ mà Khương Vũ sẽ phải nếm trải, Khương Cần lại có một cảm giác sung sướng khi trả được thù.

 

Hơn nữa, nhà họ Khương vẫn luôn nghĩ rằng Khương Vũ chỉ bị bệnh, chưa bao giờ nghi ngờ đến hắn ta. Ngay cả khi Khương Vũ cảm thấy mình có vấn đề về tâm linh và nằng nặc đòi đến đạo quán, nhưng khoảng thời gian đó anh ta sống ở đạo quán mà cũng chẳng ai nhìn ra vấn đề, hắn ta lại càng không còn biết sợ là gì.

 

Từ tận đáy lòng, Khương Cần chưa từng nghĩ việc mình làm sẽ bị người khác phát hiện. Ai mà ngờ chỉ chậm một hai ngày như vậy, Khương Vũ đã được chữa khỏi, còn hắn ta thì lại trở thành tù nhân.

 

Trong lúc bị giam giữ, Khương Cần nhạy bén nhận ra cơ thể mình đang dần sa sút, âm hàn mệt mỏi, tức ngực khó thở. Hắn ta còn chưa đến ba mươi tuổi mà trên da đã xuất hiện vài nốt đồi mồi, chỉ trong vài ngày mà cả người như già đi hơn chục tuổi.

 

Ngày xét xử, nhà họ Khương cũng có mặt tại tòa, bọn họ cũng giật mình khi nhìn thấy bộ dạng của Khương Cần. Bố Khương vốn có chút không nỡ, nhưng vừa nghĩ đến đứa con trai vẫn còn trong bệnh viện, lòng dạ lại cứng rắn trở lại.

 

Cuối cùng tòa tuyên án tám năm, nói dài không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn. Nhưng với bộ dạng hiện tại của Khương Cần, cơ thể hao tổn, tuổi thọ giảm sút, đợi tám năm sau ra ngoài thì cũng chẳng còn tương lai gì nữa.

 

Sau đó Khương Lỗi có liên lạc với Quý Nam Tinh, hỏi thăm về sự thay đổi trên người Khương Cần là có chuyện gì.

 

Quý Nam Tinh đáp: “Chuyện gì cũng phải trả giá cả. Hắn ta thông qua mẫu cổ để hấp thụ tử cổ, đồng thời bản thân cũng đang nuôi dưỡng mẫu cổ. Cuối cùng chưa kịp nhận được thứ gì từ mẫu cổ mà đã bị lấy đi mất, hao tổn của chính bản thân hắn ta cũng sẽ dần dần hiện ra thôi.”

 

Khương Lỗi nghe xong thì im lặng. Sau khi cúp điện thoại, cậu ta không khỏi nhớ lại những năm qua, cậu ta thật sự chưa từng coi thường Khương Cần, nhưng anh họ và anh ruột, xa gần thân sơ, vẫn có chút khác biệt, đó cũng là điều chắc chắn, lại không ngờ chính vì điều này mà rước lấy sát cơ của Khương Cần.

 

May mà mọi chuyện vẫn còn kịp.

 

Chuyện này xem như được giải quyết rất thuận lợi, đối với Quý Nam Tinh mà nói, đó chỉ là xử lý một vụ án nhỏ, nhưng cảnh tượng Khương Vũ nôn ra côn trùng hôm đó đã để lại chút ám ảnh tâm lý cho Tiêu Dã. Quý Nam Tinh phát hiện trong thùng rác có một hộp thuốc tẩy giun đã hết, lúc này mới biết Tiêu Dã đã lén lút làm gì sau lưng cậu.

 

Nhìn vỏ thuốc rỗng, rồi lại nhìn Tiêu Dã đang co mình trên ghế sofa, tay ôm điện thoại chơi game, giả vờ mình rất bận rộn, Quý Nam Tinh bật cười: “Chẳng phải cậu còn muốn cùng tôi nuôi cổ cộng sinh hay sao?”

 

Tiêu Dã bật dậy như một con cá chép, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Vậy thì chắc chắn tôi sẽ bằng lòng rồi, cổ trùng thì được, chứ giun sán thì tuyệt đối không.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Cổ trùng còn đáng sợ hơn giun sán nhiều, cả hai đều không được có.”

 

Không muốn nghe thêm bất kỳ từ nào liên quan đến chữ “trùng” nữa, Tiêu Dã bèn gửi danh sách đồ cắm trại cho Quý Nam Tinh, chuyển chủ đề: “Cậu xem còn muốn ăn gì không? Để tôi bảo người đi mua trước.”

 

Quý Nam Tinh mở danh sách ra xem, lẩu, đồ nướng, các loại thịt, rau củ, hải sản, trái cây, có thể nói là đủ cả: “Chuẩn bị nhiều thế này ăn hết được không?”

 

Tiêu Dã đáp: “Cái đám như châu chấu tràn qua đó mà không ăn hết được à? Chỉ sợ mua ít không đủ ăn thôi.”

 

Đối với Tiêu Dã, đi cắm trại đương nhiên càng đông càng vui. Mọi người cùng nhau chơi bài, chơi ma sói, rồi tự tay nướng xiên que, một đám người náo nhiệt như vậy mới gọi là cắm trại. Vì vậy, ngay khi Quý Nam Tinh đồng ý đi cắm trại, hắn đã lập tức mời mấy người bạn học chơi thân trong lớp.

 

Trương Nguyên và Trần Thập Nhất chắc chắn sẽ đi, Tưởng Đường Đường không biết nghe ngóng tin tức từ đâu cũng kéo theo Tiêu Tiêu và Lâm Nghệ đòi tham gia. Ngoài họ ra, còn có một người tên Trịnh Hằng, và một học sinh thể thao trong lớp là Dương Phàn, tổng cộng chín người.

 

Hai chiếc xe bảy chỗ, năm cái lều lớn, một đống đồ ăn thức uống chất đầy cốp xe và những ghế trống. Đến cuối tuần, một nhóm thiếu niên thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp đã náo nhiệt lên đường.

 

Xe là do Tiêu Dã sắp xếp, lái xe là vệ sĩ của Quý Nam Tinh. Bốn cái lều là của họ, cái lều còn lại là của vệ sĩ.

 

Có điều, với người ngoài thì họ không biết đó là vệ sĩ nhà Quý Nam Tinh, chỉ tưởng là tài xế do Tiêu Dã thuê.

 

Tưởng Đường Đường còn ở đó cảm thán: “Vẫn là tại chúng ta còn nhỏ tuổi quá. Đợi tốt nghiệp cấp ba là tôi vừa tròn mười tám, lúc đó sẽ đi thi bằng lái xe. Đến đại học mà đi cắm trại với bạn bè thì không cần phải thuê tài xế riêng nữa.”

 

Mắt Trương Nguyên nhìn người rất sắc, cậu ta thấy hai người tài xế kia trông không giống tài xế cho lắm, cảm giác họ mang lại có chút gì đó quá cứng rắn và sắc bén. Cậu ta còn nhỏ giọng hỏi Tiêu Dã: “Không phải là cậu mượn luôn cả lính cần vụ của ông nội cậu đấy chứ?”

 

Tiêu Dã đáp: “Sao có thể chứ, đó là người của ông nội, tôi mà làm chuyện đó được à? Đây là vệ sĩ nhà Náo Náo, một đám người đi cắm trại trên núi, lại còn có ba bạn nữ, vẫn nên có người đi cùng thì tốt hơn.”

 

Về vấn đề an toàn, trước nay Tiêu Dã luôn rất chú ý, chưa bao giờ vì tự thấy mình đánh đấm giỏi mà lơ là cảnh giác hay xem thường bất kỳ ai. Lỡ mà thật sự gặp phải chuyện bất trắc gì, thì hối hận cũng không kịp.

 

Trương Nguyên ồ một tiếng, quay đầu thấy Tưởng Đường Đường vẫn đang tranh cãi với Trần Thập Nhất, không nhịn được bèn ngoáy tai: “Lần sau ra ngoài chơi chỉ có bốn chúng ta thôi không được à, vừa đủ một xe, cũng đỡ phải tranh qua cãi lại.”

 

Cậu ta vừa dứt lời, Tưởng Đường Đường ở bên cạnh đã tức giận nói: “Trương Nguyên, cậu có ý gì đấy! Chê bọn tôi à!”

 

Trương Nguyên cười nói: “Nào dám, các cậu quyết định xong ngồi xe thế nào chưa?”

 

Tưởng Đường Đường nói: “Ba bọn tôi cộng với Top 1 server và anh Dã vừa tròn năm người một xe, các cậu bốn người một xe, cứ quyết định vui vẻ như vậy nhé.”

 

Trần Thập Nhất không đồng ý: “Ai mà thèm quyết định vui vẻ với cậu, tôi muốn đi chung xe với Nam Tinh!”

 

Tưởng Đường Đường nhượng bộ: “Vậy thì thêm cậu nữa, sáu chúng tôi một xe, ba người họ một xe.”

 

Thật ra thì Trương Nguyên sao cũng được, cậu ta không có chấp niệm với Nam Tinh như Tiêu Dã và Trần Thập Nhất, lúc nào cũng bám riết lấy Quý Nam Tinh như gà mẹ giữ con. Nhưng nhìn bộ dạng hiếu chiến như gà chọi của Tưởng Đường Đường, cậu ta liền hùa theo: “Thế thì dựa vào đâu mà cho tôi ra rìa chứ, tôi cũng muốn đi chung xe với Nam Tinh.”

 

Quý Nam Tinh, người đang bị họ tranh giành, liếc nhìn Trương Nguyên một cái, ánh mắt bất lực như muốn nói, “Sao cậu cũng hùa theo gây rối vậy”.

 

Trương Nguyên nhướng mày cười với cậu, quậy một chút mới vui chứ.

 

Tiêu Dã đã chỉ huy mọi người chuyển đồ xong, bước tới: “Xong chưa mấy người?”

 

Dương Phàn và Trịnh Hằng không có quyền lên tiếng, ngồi đâu cũng được. Trịnh Hằng khá thân với Trương Nguyên vì thường xuyên giúp cậu ta mua đồ hộ, còn Dương Phàn thì thân với Tiêu Dã hơn, họ hay chơi bóng cùng nhau.

 

Nhưng bây giờ, tất cả mọi người đều đang tranh giành để được ngồi cùng Quý Nam Tinh, tự nhiên chẳng đến lượt bọn họ lo. Dù sao thì cũng không thể nào bỏ họ lại được.

 

Tưởng Đường Đường vừa định lên tiếng tố cáo thì thấy Tiêu Dã giơ tay chỉ: “Ê, mọi người xem kia là ai kìa?”

 

Tưởng Đường Đường và những người khác nhìn theo hướng tay hắn chỉ, và rồi Tiêu Dã kéo Quý Nam Tinh chuồn thẳng lên xe. Trần Thập Nhất bám Quý Nam Tinh rất sát, gần như ngay lập tức theo sau.

 

Tiêu Dã vừa lên xe vừa hét: “Nhanh lên nhanh lên, còn ai lên xe nữa không, quá giờ là không đợi đâu.”

 

Dương Phàn và Trịnh Hằng đứng gần họ nhất, theo phản xạ liền lên xe.

 

Đến khi Tưởng Đường Đường và các cô gái khác kịp phản ứng, cửa xe đã đóng lại. Sau đó, bọn họ đối mặt với nụ cười đáng ghét của Tiêu Dã đang vẫy tay với mình: “Vậy bốn người các cậu một xe nhé, chúng tôi đi trước đây, bye!”

 

Trương Nguyên nhìn ba cô gái, rồi lại nhìn Tiêu Dã qua cửa sổ xe, tức đến bật cười: “Tiêu Dã!”

 

Tiêu Dã nhún vai với cậu ta: “Cậu chậm một bước rồi, không sao đâu, quãng đường chỉ có hai tiếng thôi, nhanh lắm. Gặp ở khu cắm trại nhé, là đàn ông con trai thì phải chăm sóc mấy bạn nữ cho tốt vào.”

 

Xe chạy đi, Tưởng Đường Đường thở dài: “Tôi còn muốn ngồi cùng Top 1 server cơ, hôm nay cậu ấy mặc đồ đẹp ghê á, áo sơ mi nhỏ xinh, cái cổ áo mở hờ hững kia, u hu hu, có ai hiểu cho tôi không.”

 

Trương Nguyên nhìn cô nàng: “Có gan thì ra trước mặt Tiêu Dã mà u hu hu một tiếng xem?”

 

Tưởng Đường Đường lườm cậu ta một cái: “Tôi có ngốc đâu.”

 

Dám thèm thuồng cơ thể của Top 1 server ngay trước mặt trùm trường á, chắc cô sẽ bị xé xác mất.

 

Lâm Nghệ đẩy họ: “Thôi lên xe đi, chúng ta có bốn người, ngồi rộng rãi một chút cũng thoải mái.”

 

Hai chiếc xe một trước một sau chạy về phía khu cắm trại. Quý Nam Tinh ít nói, lên xe liền định nhắm mắt nghỉ ngơi.

 

Tiêu Dã lấy tai nghe ra, nhét một bên vào tai cậu, rồi vỗ vỗ vai mình: “Dựa vào tôi ngủ một lát đi.”

 

Trần Thập Nhất ngồi bên cạnh nghiến răng, Tiêu Dã gian xảo quá, vừa lên xe đã đẩy Quý Nam Tinh vào ghế đôi rồi chiếm luôn chỗ bên cạnh.

 

Cậu ta còn muốn nói chuyện với Quý Nam Tinh cơ mà.

 

Nhưng đợi xe chạy, cậu ta phát hiện Trịnh Hằng cũng là một người nói chuyện rất hợp, cộng thêm Dương Phàn khá cởi mở, ba người họ đã nói chuyện suốt cả chặng đường.

 

Chiếc xe còn lại cũng là ba người nói chuyện suốt đường đi, Trương Nguyên thì lấy mũ che mặt ngủ. Cậu ta không hiểu nổi, sao con gái có thể tràn đầy năng lượng như vậy, dường như chủ đề của bọn họ không bao giờ kết thúc cả.

 

Lúc lên xe thì nói về mùi dầu gội, lúc xuống xe thì nói về chuyện hóng hớt của bạn học trong lớp, hai tiếng đồng hồ trên đường mà không hề dừng lại phút giây nào.

 

Khu cắm trại Tiêu Dã chọn là ở lưng chừng núi, nơi này rất thích hợp để ngắm bình minh. Họ đến không quá sớm, nhưng cũng không quá muộn, một vài vị trí có tầm nhìn đẹp vẫn chưa bị người khác chiếm hết.

 

Ngồi xe hai tiếng, những người vừa bước xuống xe đều có một hành động vô cùng thống nhất: Vươn vai, duỗi chân, hoạt động gân cốt. Một đám thanh niên trai xinh gái đẹp ríu rít, thu hút không ít ánh nhìn của người xung quanh.

 

Tiêu Dã mở cốp sau: “Bốn cái lều, nam ba cái, nữ một cái. Lều rất lớn, ba bạn nữ ngủ cũng đủ.”

 

Hai anh vệ sĩ đỗ xe xong liền bước tới: “Có cần chúng tôi dựng giúp không?”

 

Tưởng Đường Đường không khách khí giơ tay: “Cần cần cần! Bọn em rất cần! Cảm ơn hai anh tài xế đẹp trai!”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tiêu Dã nói: “Vậy hai anh giúp các bạn nữ dựng lều đi, của bọn em cứ để bọn em tự làm.”

 

Đi cắm trại thì đương nhiên là phải tự mình dựng lều mới thú vị.

 

Bốn chiếc lều hướng về phía đỉnh núi phía Đông nhanh chóng được dựng xong. Mấy cô gái cũng không ngồi yên, họ đã bày bàn ghế, lò nướng ra cả rồi. Chỉ một loáng sau, người ở khu cắm trại cũng đông hơn, những nơi có tầm nhìn đẹp gần như đã bị chiếm hết, không còn chỗ trống.

 

Trương Nguyên nhìn xung quanh toàn là người, nói: “Tôi còn tưởng cậu sẽ chọn một nơi hoang dã nào đó cơ.”

 

Kiểu nơi không có mấy người, chỉ có nhóm bọn họ ăn uống, chơi game, ngắm cảnh. Không ngờ Tiêu Dã lại chọn một khu cắm trại lớn, khắp nơi đều là người.

 

Tiêu Dã nói: “Mấy nơi hoang dã đó vẫn nên ít đến thì hơn, người ít, âm khí nặng.”

 

Lỡ mà để Quý Nam Tinh nhìn thấy bạn bè ở thế giới linh hồn, thì chuyến đi cắm trại vui vẻ lại biến thành đi làm việc. Vì vậy, chọn nơi đông người, dương khí nặng, khả năng gặp ma sẽ thấp hơn.

 

Trương Nguyên bật cười một tiếng, vừa chuyển nguyên liệu vừa nói: “Sau đó chuyện cổ trùng kia giải quyết xong chưa?”

 

Tiêu Dã đáp: “Giải quyết xong rồi. Ai mà ngờ được việc nâng đỡ cháu trai, nuôi bao nhiêu năm như vậy, vừa cho tiền sinh hoạt vừa đóng học phí, lại nuôi phải một con Bạch Nhãn Lang. Hơn nữa, chuyện cổ trùng này nói ra thì ai mà tin chứ, nếu không phải Náo Náo nhìn ra, thì cái anh chàng Khương Vũ kia chết rồi cũng không biết mình chết như thế nào.”

 

Trương Nguyên nói: “Đúng vậy, cổ trùng là thứ chỉ có trong truyền thuyết, trước đây tôi chắc chắn không tin. Dựa vào hai con côn trùng mà có thể đoạt vận mệnh, đoạt sinh khí, nguyên lý của nó là gì vậy nhỉ?”

 

Tiêu Dã đặt một thùng lớn rau củ đã được rửa sạch và đóng gói vào tay cậu ta: “Ai mà biết được. Cậu nói xem, cổ trùng đã có rồi, vậy thì cương thi các thứ liệu có thật không?”

 

Trương Nguyên: “Muốn biết thì đi mà hỏi Tinh Tinh nhà cậu ấy, biết đâu cậu ấy còn tận mắt nhìn thấy rồi cũng nên.”

 

Mấy chữ “Tinh Tinh nhà cậu” khiến Tiêu Dã nghe mà lòng sướng rơm. Kết quả vừa quay đầu lại thì không thấy người đâu, nụ cười trên mặt lập tức biến mất: “Chết tiệt, Tinh Tinh nhà tôi đâu rồi.”

 

Nhìn quanh một vòng không thấy người, Tiêu Dã cũng không màng đến đống xiên thịt trên tay nữa, rút vội mấy tờ giấy ăn vừa lau tay vừa đi tìm khắp nơi.

 

Quý Nam Tinh cũng không đi xa. Thấy bọn họ ở bên kia loay hoay với lều trại rồi lại loay hoay với nguyên liệu, cậu muốn giúp thì không bị người này đẩy ra bảo đi ngồi nghỉ, thì cũng bị người kia nhét cho một đống hoa quả bảo ăn trước đi.

 

Không có việc gì làm, cậu bèn đi dạo xung quanh xem xét môi trường cắm trại.

 

Cậu lớn từng này rồi, vẫn là lần đầu tiên đi cắm trại như thế này, hay nói đúng hơn, đi chơi cùng một nhóm bạn như thế này vẫn là lần đầu tiên.

 

Lúc Tiêu Dã tìm đến thì thấy Quý Nam Tinh đang ngồi trên một tảng đá lớn. Xung quanh toàn là bồ công anh. Bồ công anh mọc dại um tùm khắp nơi, thân cây vươn rất dài, cũng không biết là giống bồ công anh gì, đầu bông hoàn toàn trưởng thành vô cùng to lớn, vừa trắng muốt lại vừa mềm mại.

 

Một vài đóa vẫn chưa trưởng thành, những bông hoa vàng rực nở rộ giữa đám lá xanh, từng cụm từng cụm, gần như nhấn chìm Quý Nam Tinh trong khung cảnh đẹp như tranh vẽ này.

 

Quý Nam Tinh không phát hiện ra Tiêu Dã. Cậu cầm một nhánh bồ công anh trong tay, đưa lên đối diện với ánh mặt trời mà ngắm nghía. Một cơn gió thổi qua, dễ dàng cuốn đi những hạt giống nhẹ như lông vũ, chúng lơ lửng bay trong không trung, xoay tròn nhảy múa, đáp xuống quần áo, mái tóc của Quý Nam Tinh, rồi lại bị cơn gió tiếp theo mang đi.

 

Quý Nam Tinh khẽ ngẩng đầu, ánh nắng rải trên khuôn mặt cậu, đẹp đến mức như đang phát sáng.

 

Lại một cơn gió nữa thổi tới, cả một vùng bồ công anh khẽ lay động trong gió, những hạt giống bay lượn đầy trời bao bọc lấy người trên tảng đá.

 

Tiêu Dã không nhịn được đưa tay lên ôm ngực, tiếng tim đập lớn đến mức màng nhĩ cũng phải rung lên. Giờ phút này, Quý Nam Tinh trong mắt hắn giống như thiên thần, tinh linh trong truyền thuyết, ngồi trong vầng hào quang, đặt hết tất cả những từ ngữ đẹp đẽ nhất trên đời này lên người cậu cũng không hề thừa.

 

Hắn vẫn biết Quý Nam Tinh rất đẹp.

 

Lần đầu tiên gặp cậu trong lớp học, dường như cậu đã mang theo ánh sáng bước vào, cảm giác nhàm chán vô vị trong hắn cũng bị vệt sáng ấy nhuộm lên một màu sắc tươi tắn.

 

Ban đầu, hắn chỉ vì đối phương ưa nhìn mà ánh mắt cứ bất giác rơi trên người cậu. Sau đó là lời dặn của anh trai, hắn đã xếp Quý Nam Tinh vào phạm vi “người của mình”. Rồi sau nữa, hắn cũng quên mất mình đã từng bước tiến vào cuộc sống của Quý Nam Tinh như thế nào, cho đến bây giờ, toàn bộ cuộc sống của hắn đều bị Quý Nam Tinh chiếm trọn.

 

Trước đây Tiêu Dã không nghĩ sâu xa, chỉ cảm thấy mình rất thích Quý Nam Tinh, muốn chơi cùng cậu, cũng giống như Trương Nguyên hợp tính hắn, nên hắn và Trương Nguyên làm anh em.

 

Quý Nam Tinh ưa nhìn, tinh tế lại xinh đẹp, trông có vẻ hơi yếu đuối, hắn liền lo lắng cho cậu nhiều hơn một chút, chăm sóc nhiều hơn một chút. Tiêu Dã không hề cảm thấy điều này có vấn đề gì.

 

Cho đến tận vừa rồi, hắn mới kinh ngạc nhận ra, tình cảm của mình dành cho Quý Nam Tinh hình như có chút gì đó không giống nữa rồi.

 

Trong khoảnh khắc Quý Nam Tinh nhắm mắt ngẩng đầu cảm nhận ánh nắng và những đóa bồ công anh bay lượn, Tiêu Dã bỗng có một xung động muốn chạy đến ôm chầm lấy cậu.

 

Cái ham muốn mãnh liệt muốn ôm lấy đối phương đó lại không giống với việc sưởi ấm cho cậu hằng ngày, hắn có chút không biết phải diễn tả sự khác biệt đó như thế nào.

 

So với trước đây, khoảnh khắc đó dường như trong lòng hắn có thêm một chút rung động, ái muội và cả ham muốn chiếm hữu.

 

Tiêu Dã cảm nhận nhịp tim mất kiểm soát của mình, trong lòng càng thêm hoảng hốt. Hắn quay người đi, không dám nhìn người bên kia nữa, cố gắng bình tĩnh lại một chút, rồi không nhịn được đưa tay ra tự tát mình một cái.

 

Hắn biết mình nông cạn, nhưng thích người và sự vật đẹp đẽ cũng là lẽ thường tình. Nhưng hắn không ngờ mình lại cầm thú đến vậy, hình như hắn đã có thêm một vài suy nghĩ không giống bình thường với người anh em của mình.

 

Cái tát đó không mạnh, nhưng tiếng “chát” giòn giã vẫn khiến Quý Nam Tinh ở cách đó không xa nghe thấy.

 

Thấy Tiêu Dã đứng quay lưng về phía mình, Quý Nam Tinh khẽ nghiêng đầu: “Tiêu Dã? Cậu làm gì ở đó vậy?”

 

Tiêu Dã ho nhẹ một tiếng rồi quay người lại, nhưng ánh mắt lại không dám nhìn thẳng vào Quý Nam Tinh: “Không làm gì cả, chỉ qua xem cậu đang làm gì thôi. Khu cắm trại này rộng lắm, cậu đừng chạy xa quá. Cậu tự chơi một lát đi, tôi đi nhóm lửa giúp bọn họ.”

 

Tiêu Dã nói xong liền quay người chạy mất.

 

Quý Nam Tinh nhìn bóng lưng hắn, cảm thấy có chút kỳ lạ. Chẳng phải lò nướng vừa mới dựng xong rồi sao.

 

Trốn việc một lúc, Quý Nam Tinh cũng không ngồi đó nữa. Mọi người đều đang bận rộn, chỉ mình cậu ở đây thì có cảm giác hơi lạc lõng.

 

Quay trở lại nơi họ dựng lều, mấy cô gái đang chơi đùa với một chú chó, cũng không biết là chó nhà ai nữa.

 

Thấy cậu đi tới, Trần Thập Nhất vẫy tay với cậu: “Nam Tinh, cậu mau lại đây xem này, con chó này thông minh lắm, nó còn biết giả chết nữa này!”

 

Đó là một chú chó Border Collie xinh đẹp, không phải màu đen trắng hay vàng trắng thông thường, mà lông trên người nó có màu đen, xám và trắng.

 

Quý Nam Tinh bước tới, xoa xoa đầu chú chó đang cọ vào chân mình: “Đây là giống gì vậy? Xinh thật.”

 

Tưởng Đường Đường nói: “Đây là Blue Merle Border Collie đó, siêu ngầu luôn. Tôi vẫn luôn muốn nuôi một con, nhưng mẹ tôi bảo cấp ba bận rộn như vậy lấy đâu ra thời gian nuôi chó. Học xong cấp ba lại lăn đi học đại học ngay, càng không có thời gian nuôi chó. Bảo nếu tôi muốn nuôi chó thì đợi tốt nghiệp đại học đi làm rồi hẵng nói.”

 

Trần Thập Nhất ở bên cạnh nói: “Đợi cậu đi làm rồi thì thành dân công sở rồi, dân công sở lại càng bận đến mức không có thời gian nuôi đâu.”

 

Tưởng Đường Đường ôm chú chó Border Collie kia đủ kiểu hôn hít vuốt ve, giọng nói chuyện với chó cũng điệu hẳn lên.

 

Tiêu Tiêu thấy cô nàng chỉ hận không thể dính cả người vào con chó, bèn lên tiếng gọi: “Cậu còn ăn cơm không đấy, mau đi rửa tay đi, muốn ăn gì thì tự qua đây mà nướng!”

 

Tưởng Đường Đường lại vuốt ve đầu chó một cái: “Đến đây đến đây. Cục cưng ngoan, về tìm chủ của mày đi.”

 

Chú Border Collie kia dường như hiểu lời cô nói, vẫy đuôi lon ton chạy về lều của chủ nhà mình.

 

Tưởng Đường Đường nhìn mà càng thèm thuồng: “Thông minh thật, hu hu, tôi muốn nuôi chó quá.”

 

Lâm Nghệ qua kéo cô nàng về phía chỗ rửa tay: “Không, cậu không muốn nuôi, mau rửa tay đi.”

 

Quý Nam Tinh đi về phía giá nướng: “Có gì nướng được không?”

 

Nếu là trước đây, không cần Quý Nam Tinh nói, Tiêu Dã đã nướng sẵn những món cậu thích cho cậu rồi. Nhưng bây giờ, Tiêu Dã có chút không dám đến gần Quý Nam Tinh.

 

Hắn cảm thấy mình cần phải bình tĩnh, cần điều chỉnh lại tâm trạng, phải dập tắt cái tư tưởng cầm thú kia đi.

 

Nhưng trớ trêu thay lại là lúc này, đang đi cắm trại cùng nhau ở bên ngoài, hắn không thể trốn về nhà được. Buổi tối còn phải ngủ chung với Quý Nam Tinh, lều họ đã phân chia từ sớm, hai nam một lều, mọi người gần như đều mặc định hắn và Quý Nam Tinh một lều, túi của họ cũng đã để trong lều rồi.

 

Nếu lúc này hắn nói muốn chung lều với Trương Nguyên, thì chắc chắn Quý Nam Tinh sẽ suy nghĩ nhiều, biết đâu còn buồn nữa. Không được, chuyện không đàn ông như vậy tuyệt đối không thể làm.

 

Nhưng mà hắn ôm ấp suy nghĩ đó với anh em của mình thì đàn ông lắm chắc?

 

Tiêu Dã cắn môi dưới, vẻ mặt khổ sở nhìn chằm chằm vào một bàn đầy các loại xiên que.

 

Quý Nam Tinh đi tới, chọc vào cánh tay hắn: “Cậu làm sao đấy? Đứng ngẩn ra làm gì?”

 

Quý Nam Tinh chỉ chọc một cái rồi rụt tay lại, nên cũng không để ý đến cánh tay đang căng cứng trong giây lát của Tiêu Dã. Cậu thấy Tiêu Dã nhìn chằm chằm vào nguyên liệu mà không nói gì, chỉ nghĩ là hắn bị rối loạn lựa chọn, nên cũng không quan tâm nữa, lấy một ít xiên thịt và rau củ rồi đi về phía giá nướng.

 

Trương Nguyên mang hoa quả đã rửa sạch tới, đầy hai chậu lớn, vừa nói vừa phàn nàn Tiêu Dã: “Cậu mua nhiều thế này, chúng ta cũng chỉ ở một đêm, mai về rồi, nhiều thế này sao ăn hết được.”

 

Tiêu Dã không lên tiếng.

 

Trương Nguyên quay đầu nhìn hắn một cái, nghi hoặc hử một tiếng: “Sao tai cậu đỏ thế? Nóng à?”

 

Nói rồi cậu ta còn cảm nhận thử cơn gió. Gió trên sườn núi không lớn lắm, thổi hiu hiu, thời tiết cuối tháng ba cũng vừa phải, không lạnh cũng không nóng. Cậu ta bưng hai chậu hoa quả lớn đi tới đi lui mà cũng không thấy nóng.

 

Mà Tiêu Dã ở bên cạnh từ cắn môi đã chuyển sang mím môi, đưa tay lên sờ sờ chỗ vừa bị Quý Nam Tinh chọc vào, có chút nóng rực, tê tê dại dại. Cảm giác thân mật từ hành động nhỏ này khiến hắn vừa ngọt ngào lại vừa phiền não.

 

Làm anh em hay làm cầm thú đây, phải làm sao bây giờ, khó chọn quá đi mất.

 

Hết chương 94.

 

Chương 94: Làm Cầm Thú Hay Là Làm Anh Em

Ngày đăng: 26 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên