Chương 95: Hóng Hớt

Chương 95: Hóng Hớt

 

Khói lửa bếp núc quyện với mùi thơm thức ăn lan tỏa khắp khu cắm trại, đâu đâu cũng rộn rã tiếng cười tiếng nói, còn có không ít trẻ con vui vẻ chạy tới chạy lui.

 

Trương Nguyên và mấy người bạn đã bắt đầu trải thảm để bày trò chơi ra rồi.

 

Tiêu Dã cảm thấy việc mình nên làm bây giờ là tránh xa Quý Nam Tinh một chút. Hắn vừa mới nhận ra cái tâm tư cầm thú này của mình, nếu giờ mà tránh đi thì có lẽ vẫn còn kịp dập tắt nó.

 

Nhưng cứ hễ nhìn thấy Quý Nam Tinh, cái suy nghĩ cầm thú kia còn chưa kịp dập tắt thì ý định xa lánh cậu đã bay biến trước rồi.

 

Quý Nam Tinh nhạy cảm như thế, tuy bắt ma rất cừ, nhưng trong các mối quan hệ xã hội thì lại quá bị động. Hắn khó khăn lắm mới kéo được cậu ra khỏi vỏ ốc, nếu giờ mà xa lánh thì chắc chắn cậu sẽ buồn lắm.

 

Hơn nữa, hôm nay chính hắn là người rủ cậu đi cắm trại. Nếu hắn cứ giữ khoảng cách, không ngó ngàng gì tới, chẳng nói chuyện với cậu nữa thì Quý Nam Tinh sẽ tủi thân biết chừng nào.

 

Nghĩ đến cảnh mình né tránh sẽ khiến Quý Nam Tinh phải lủi thủi một mình, Tiêu Dã liền lắc đầu nguầy nguậy. Không được, hắn có suy nghĩ không an phận với cậu đã là sai rồi, nếu còn để cậu phải chịu ấm ức nữa thì lại càng sai hơn.

 

Tiêu Dã lắc lắc đầu, muốn văng hết những suy nghĩ linh tinh đó ra ngoài. Hắn chọn rất nhiều món Quý Nam Tinh thích ăn, nướng xong xuôi thì bưng đĩa chen tới ngồi cạnh cậu: “Đói rồi phải không? Còn muốn ăn gì nữa không? Để tôi nướng thêm cho cậu.”

 

Quý Nam Tinh chỉ vào hai đĩa ăn bên cạnh, một đĩa là của Trần Thập Nhất nướng, một đĩa là của Tưởng Đường Đường nướng, tất cả đều dúi cho cậu, cậu ăn không hết.

 

Tiêu Dã chẳng khách sáo mà đưa hai đĩa đó cho Trịnh Hằng và Dương Phàn: “Hai người đó nướng non tay lắm, ai biết có bị nửa sống nửa chín không. Ăn của tôi này, của tôi đảm bảo chín hết rồi.”

 

Trịnh Hằng và Dương Phàn vừa được dúi cho hai đĩa đồ ăn: “…” Mạng của bọn họ không phải là mạng à.

 

Trương Nguyên vỗ vai hai người: “Biết đủ đi nhé.”

 

Ít ra vẫn còn có cái mà ăn.

 

Lúc này Tưởng Đường Đường và Trần Thập Nhất cũng chẳng hơi đâu mà để tâm đến việc bị Tiêu Dã chê bai, họ đang rủ Tiêu Tiêu cùng chơi đấu địa chủ say sưa lắm rồi.

 

Quý Nam Tinh không kén ăn, cộng thêm đồ Tiêu Dã nướng quả thật rất hợp khẩu vị, vậy nên cậu dứt khoát ngồi luôn bên lò nướng để ăn.

 

Thấy cậu ăn ngon lành, Tiêu Dã lại càng nướng hăng say hơn. Những xiên nào ở gần lửa than bị cháy thì hắn đưa cho mấy người đang chơi bài, còn xiên nào nướng vừa chín tới thì hắn lại đặt ngay bên tay Quý Nam Tinh.

 

Trịnh Hằng nhìn xiên que hơi cháy đen trong tay mình, rồi lại liếc sang phía Top 1 server, không nhịn được mà hỏi Trương Nguyên: “Bình thường hai người họ cũng đối xử với nhau như thế này à?”

 

Bọn họ biết Tiêu Dã và Top 1 server có quan hệ tốt, đi đâu cũng có nhau, nhưng thế này thì có hơi tốt quá, tốt đến độ kỳ lạ rồi. Dù sao thì Tiêu Dã cũng đâu phải kiểu người có tính cách của một ông bố, bình thường đi đánh bóng cũng có thể cảm nhận được tính hắn không hẳn là tốt, ít nhất thì tuyệt đối không kiên nhẫn đến thế này.

 

Nhưng bây giờ thì xem kìa, cái dáng vẻ tỉ mỉ đó đâu có lấy một chút mất kiên nhẫn nào, lại còn cười rớt giá không đáng tiền như vậy nữa chứ.

 

Trương Nguyên mỉm cười: “Quen rồi là được.”

 

Dù sao thì cậu ta cũng quen rồi, chút tâm tư đó của Tiêu Dã, thật sự đã quá rõ ràng. Hơn nữa, hình như hai người trong cuộc lại có chút không nhận ra thì phải.

 

Nhưng cũng chẳng sao, với cái kiểu bám dính Quý Nam Tinh của Tiêu Dã, nếu ngày nào đó có kẻ nào to gan đến tỏ tình với Quý Nam Tinh, cậu ta dám cá là, với cái tính giữ đồ ăn của mình, chắc chắn Tiêu Dã sẽ tỉnh ra ngay lập tức.

 

Quý Nam Tinh ăn quá nhiều thịt nên hơi ngấy, cậu bưng đĩa hoa quả lên: “Tôi không ăn nữa đâu, cậu muốn ăn gì không, để tôi nướng cho?”

 

Tiêu Dã đẩy cậu về phía lều: “Ăn no rồi thì đi nghỉ đi, tôi muốn ăn gì tự lấy được.”

 

Đôi tay đẹp như vậy, con người sạch sẽ trắng trẻo thế kia, không thể để khói lửa này ám lên được.

 

Quả thật Quý Nam Tinh cũng không biết nướng, cậu chưa từng động tay vào mấy thứ này, vậy nên cũng không tranh với Tiêu Dã nữa, nhưng cậu không đi: “Vậy tôi ngồi cùng cậu nhé.”

 

Không thể nào vừa ăn xong đã phủi tay đi được. Trần Thập Nhất và những người khác đã bắt đầu chơi trò chơi rồi, bên này chỉ còn mỗi Tiêu Dã đang nướng đồ. Với cái tính dính người của Tiêu Dã thì chắc chắn là hắn cũng muốn cậu ở lại cùng.

 

Nào ngờ Tiêu Dã lại cứ nhất quyết đẩy cậu vào lều: “Ở cùng cái gì chứ, tôi có phải con nít ba tuổi đâu. Cậu vào lều ngồi ăn hoa quả, nghịch điện thoại hoặc ngủ trưa một giấc đi, tôi dọn dẹp xong sẽ vào ngay.”

 

Nếu là trước đây, chắc chắn hắn sẽ rất vui khi Quý Nam Tinh ở lại cùng, nhưng bây giờ, bị Quý Nam Tinh nhìn chằm chằm, tay chân hắn không biết phải đặt vào đâu nữa.

 

Quý Nam Tinh có chút kỳ quặc quay đầu lại nhìn hắn một cái, vừa nhìn đã thấy đuôi mắt hắn ửng hồng. Không phải do khói, cũng không phải do mắt bị sung huyết, mà là đuôi mắt vương một vệt ửng hồng, rõ ràng là tướng mặt hồng loan tinh động.

 

Quý Nam Tinh đang bị đẩy đi bỗng sững người, đến khi nhận ra mình vừa thấy gì thì đã ở trong lều rồi. Cậu lại kỳ lạ ngoảnh đầu nhìn Tiêu Dã, nhưng hắn đã quay lưng đi về phía giàn nướng, chỉ để lại một bóng lưng.

 

Quý Nam Tinh nghiêng đầu, vẻ mặt khó hiểu, thậm chí còn nhìn quanh bốn phía, nhưng không thấy có ai đặc biệt. Vậy tướng mặt này của Tiêu Dã là sao, lẽ nào đào hoa của hắn sắp tới rồi?

 

Bản thân Tiêu Dã cũng chẳng ăn được bao nhiêu, trong lòng ngổn ngang tâm sự nên dường như không cảm thấy đói. Sau khi xử lý hết những món Quý Nam Tinh ăn thừa, Tiêu Dã do dự, lề mề dọn dẹp hiện trường. Dương Phàn và những người khác muốn lại giúp nhưng hắn không cho, bảo họ cứ chơi đi.

 

Cũng không biết đã lề mề bao lâu, đến khi thực sự không còn việc gì để làm nữa, hắn mới nhìn về phía chiếc lều của Quý Nam Tinh.

 

Trần Thập Nhất đang chơi ma sói với mọi người nói vọng ra: “Cậu ấy ngủ rồi, cậu đừng làm cậu ấy thức giấc đấy.”

 

Tiêu Dã nhìn qua cửa sổ đang mở của lều, Quý Nam Tinh nằm nghiêng, mặt hướng về phía dãy núi, ôm gối ngủ say sưa.

 

Trái tim vốn đang có đủ thứ thấp thỏm, đủ mọi bồn chồn, dường như cũng tĩnh lặng lại ngay tức khắc.

 

Tiêu Dã lắc đầu với mấy người đang rủ mình chơi cùng, hắn rón rén bước đến bên lều, cũng không vào trong mà chỉ ngồi ngay cửa. Nhìn về phía trước là núi non trập trùng không thấy điểm dừng, nhìn về phía sau là người đang ngủ ngon lành.

 

Quý Nam Tinh cũng không ngủ quá say, Tiêu Dã ngồi cách lều không xa, nên cậu có thể lờ mờ cảm nhận được luồng dương khí quen thuộc ở gần đó.

 

Quý Nam Tinh còn chẳng thèm mở mắt, chỉ vô thức đưa tay về phía nguồn dương khí, giọng nói vẫn còn ngái ngủ, mềm mại lẩm bẩm: “Lạnh.”

 

Nghe vậy, Tiêu Dã vội chui vào lều, ngồi xuống bên cạnh Quý Nam Tinh, một tay áp lên lưng cậu xoa nhẹ qua lại: “Ngủ đi, không lạnh nữa đâu.”

 

Nhìn người lại mơ màng ngủ thiếp đi, Tiêu Dã cẩn thận nằm xuống, Quý Nam Tinh theo bản năng dựa vào nguồn nhiệt ấm áp.

 

Tiêu Dã nhìn lên nóc lều thầm nghĩ, đây không phải hắn cố tình chiếm tiện nghi của người ta đâu nhé, là do Quý Náo Náo tự mình dựa vào đấy.

 

Bên ngoài lều rất ồn ào, đã xế chiều, người đến cắm trại càng đông hơn. Giờ này họ đến chủ yếu là để sáng mai ngắm mặt trời mọc, thế nên khó tránh khỏi có vài xích mích tranh chấp để giành được những vị trí đẹp.

 

Nhưng bên trong lều lại rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức hắn có thể nghe thấy cả tiếng thở của Quý Nam Tinh và nhịp tim của chính mình.

 

Cứ như thể chiếc lều nhỏ đã cách ly bọn họ với thế giới này vậy.

 

Tiêu Dã đợi một lúc lâu, khi chắc chắn Quý Nam Tinh đã ngủ say rồi, hắn mới cẩn thận giơ tay lên, định ôm lấy người kia.

 

Rõ ràng họ đã ở cùng nhau lâu như vậy, buổi tối cũng ngủ chung một giường, có lúc đùa giỡn còn nhào tới ôm ấp đủ kiểu. Khi đó hắn rất quang minh lỗi lạc, chỉ thấy vui mừng vì quan hệ của mình với Quý Nam Tinh thật tốt, vui mừng vì có lẽ mình là người bạn duy nhất thân thiết với Quý Nam Tinh đến mức này.

 

Nhưng bây giờ, khi đã có những suy nghĩ khác, ngay cả việc giơ tay chạm vào đối phương cũng trở nên do dự và ngập ngừng. Mãi mới đặt được tay lên người Quý Nam Tinh thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng cãi vã ồn ào.

 

Quý Nam Tinh bị tiếng ồn làm cho tỉnh giấc, lúc ngồi dậy, ánh mắt cậu vẫn còn mơ màng chưa tỉnh ngủ.

 

Tiêu Dã nhắm mắt lại, lặng lẽ thu tay về. Rốt cuộc là đứa nào phá hỏng chuyện tốt của hắn vào lúc này chứ, suýt chút nữa là hắn có thể ôm Quý Nam Tinh ngủ một giấc buổi trưa rồi!

 

Tiêu Dã vén rèm lều lên, Trương Nguyên và mấy người đang chơi cách lều họ không xa cũng đã bỏ hết bài xuống, đứng đó hóng chuyện.

 

Tiêu Dã bước tới: “Có chuyện gì vậy?”

 

Trương Nguyên lắc đầu với hắn: “Không rõ nữa, tự nhiên gây sự ầm ĩ cả lên.”

 

Quý Nam Tinh vừa mặc áo khoác vừa đi tới, nhìn về phía đám người đang ồn ào.

 

Đó cũng là một nhóm thanh niên, trông có vẻ như là hai chàng trai tranh giành một cô gái, những người bên cạnh đang ra sức can ngăn, vậy nên tiếng ồn mới lớn hơn một chút.

 

Người xem không ít, cộng thêm một đám người can ngăn, một bên dường như đã bình tĩnh lại, không có ý định cãi vã nữa.

 

Cô gái đứng giữa sau khi được người bên cạnh kéo lại, vẻ tức giận trên mặt vẫn chưa tan, nhưng cũng không định làm ầm ĩ thêm, cô quay người định bỏ đi.

 

Không biết có phải hành động quay người của cô đã kích động đến người cầm đầu bên kia hay không, người vốn đang bị giữ lại đột nhiên giằng ra khỏi tay bạn bè, xông lên túm lấy chàng trai đối diện, vung nắm đấm lên.

 

Phương Tuần vừa thấy Giang Vi Chỉ bị đánh, cả người liền bùng nổ, không còn để ý đến lời khuyên can của mọi người nữa, mà lao tới gào lên: “Hàn Chiêm Văn, anh bị điên à! Anh lấy tư cách gì mà đánh người! Dừng tay lại cho tôi!”

 

Phương Tuần chính là cô gái lúc nãy đứng giữa ngăn cản hai bên. Cô cao không thấp, khoảng một mét sáu lăm, nhưng hai chàng trai kia đều cao to, ước chừng phải trên một mét tám, khiến cô trông cũng nhỏ bé đi vài phần.

 

Chàng trai tên Hàn Chiêm Văn có lẽ đã tức giận đến đỉnh điểm, hắn ta trở tay đẩy mạnh Phương Tuần đang lao tới ngăn cản.

 

Một cô gái mảnh mai như Phương Tuần làm sao chịu nổi cú đẩy của một tên con trai cao to như hắn ta, cả người cô trực tiếp ngã xuống đất, lòng bàn tay và cánh tay lập tức rớm máu.

 

Giang Vi Chỉ bị Hàn Chiêm Văn đấm một cú vốn không muốn dây dưa với hắn ta, nhưng thấy bạn gái bị đẩy như vậy, anh cũng nổi nóng, liền đấm trả lại Hàn Chiêm Văn. Hai người vừa mới được kéo ra lại lao vào đánh nhau.

 

Nhưng chàng trai tên Hàn Chiêm Văn vừa cao vừa vạm vỡ, trong khi Giang Vi Chỉ thì giống hệt như cái tên của anh ta, tuy không thấp, nhưng lại có khí chất của một thư sinh yếu đuối. Những người xung quanh nhìn vào sự chênh lệch thể hình của bọn họ, chỉ cảm thấy có lẽ Giang Vi Chỉ sẽ bị Hàn Chiêm Văn đánh chết mất.

 

Tiếng la hét, tiếng hoảng hốt kêu người giúp can ngăn vang dội khắp khu cắm trại. Nhưng nhiều người chỉ đứng xem náo nhiệt, sợ rước họa vào thân, chủ yếu là vì cái tên Hàn Chiêm Văn kia quá đô con, cái nắm đấm đó mà giáng vào người mình chắc đau chết mất, nên chẳng ai dám lại gần.

 

Bên đó đánh nhau quá dữ, Lâm Nghệ ôm chặt cánh tay Tưởng Đường Đường không dám nhìn. Cảnh tượng đấm đá đến mức thấy cả máu này, các cô thực sự chưa từng thấy qua, có chút sợ hãi.

 

Tiêu Tiêu thì lại khá bình tĩnh, chỉ chú ý đến Tiêu Dã, sợ hắn cũng chạy qua can ngăn. Nhưng may là Tiêu Dã không phải kiểu người thấy có đánh nhau là xông vào, trông hắn không có vẻ gì là định qua can ngăn cả.

 

Bạn bè của hai người đánh nhau cũng muốn kéo ra, nhưng cả hai đang vật lộn quá quyết liệt, hoàn toàn không có chỗ cho bọn họ chen vào.

 

Chỉ có Phương Tuần đang ngã trên đất, cô cũng chẳng màng đến vết thương trên tay, sợ bạn trai mình bị thiệt, cô tiện tay vớ lấy một chiếc ghế rồi xông tới đập mạnh vào người Hàn Chiêm Văn.

 

Lúc này cô đã không còn nghĩ đến việc ra tay nặng nhẹ nữa rồi, cô chỉ muốn kéo tên điên đó ra, vì vậy cú đập đó cô đã dùng hết sức.

 

Chiếc ghế đập vào lưng Hàn Chiêm Văn, vỡ tan tành ngay lập tức.

 

Tiêu Dã kéo Quý Nam Tinh ra sau lưng mình gần như ngay lập tức. Mặc dù chỗ họ đứng cách nơi xảy ra chuyện một khoảng, nhưng hắn sợ các mảnh vỡ bắn tới làm cậu bị thương.

 

Lúc này hai vệ sĩ cũng đã đi tới, họ nhìn về phía hỗn loạn, rồi lại nhìn Quý Nam Tinh.

 

Quý Nam Tinh nói: “Qua giúp một tay đi, đừng để xảy ra án mạng.”

 

Không biết là do da của Hàn Chiêm Văn quá dày, hay là do adrenaline của hắn ta tăng vọt, bị đập một cú như vậy mà dường như hắn ta không cảm thấy đau. Hai mắt hắn ta đỏ ngầu, cơ bắp trên người nổi cả gân xanh lên, hắn ta nắm tay Giang Vi Chỉ mạnh đến mức như muốn bóp nát, nghiền chết người ta.

 

Đôi mắt đó hung tợn đến mức như thể thật sự sẽ giết người, khiến những người xung quanh không khỏi lùi lại mấy bước, chỉ cảm thấy người này có phải quá bạo lực rồi không, trông như thật sự có bệnh tâm thần vậy.

 

Khu cắm trại này cũng có quản lý, nhưng trung tâm dịch vụ cách đây một đoạn. Dù có người đi tìm nhân viên quản lý thì cũng phải mất một lúc mới tới nơi.

 

Các bạn học xung quanh không dám lại gần, người xem không dám ra tay, Phương Tuần khóc nấc lên, nhặt một chân ghế vỡ nát rồi đập tới tấp vào người Hàn Chiêm Văn: “Anh buông anh ấy ra! Anh bị điên à! Hàn Chiêm Văn, anh buông anh ấy ra cho tôi!”

 

Sức của Giang Vi Chỉ không bằng Hàn Chiêm Văn, nhưng anh ta cũng không phải người chỉ biết chịu đòn. Anh ta đá một cú vào chỗ hiểm của Hàn Chiêm Văn, khiến hắn ta đau đớn buông tay. Sau đó, việc đầu tiên anh ta làm không phải là lo cho mình, mà là kéo Phương Tuần ra: “Em tránh ra đi kẻo bị thương!”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Chỉ trong khoảnh khắc đó, hai vệ sĩ lập tức xông lên, bẻ quặt tay Hàn Chiêm Văn và đè hắn ta xuống đất. Mấy người bạn học nãy giờ không tìm được cơ hội liền ùa lên, đè chặt lấy Hàn Chiêm Văn.

 

Giang Vi Chỉ kéo Phương Tuần lùi lại mấy bước, nhổ mấy ngụm nước bọt có lẫn máu xuống đất, vẻ mặt hung ác, dữ tợn nhìn Hàn Chiêm Văn, rồi nói với Phương Tuần: “Báo cảnh sát đi.”

 

Phương Tuần vừa lau nước mắt vừa run rẩy: “Báo rồi, có người báo rồi. Anh có sao không? Hắn ta có làm anh bị thương không?”

 

Giang Vi Chỉ nhẹ nhàng ôm cô vào lòng an ủi: “Đừng sợ, không sao rồi.”

 

Hàn Chiêm Văn thấy cảnh này, đôi mắt vốn đã hơi lồi ra của hắn ta liền trợn to hơn: “Giang Vi Chỉ! Mày dám động vào người phụ nữ của tao! Tao muốn mày không được chết tử tế!”

 

Lời này của hắn ta vừa thốt ra, ánh mắt của những người xung quanh nhìn về phía hai người đang an ủi nhau ở đằng kia đều thay đổi.

 

Không đợi Giang Vi Chỉ nói gì, Phương Tuần đã gầm lên: “Hàn Chiêm Văn, anh bị điên thì đi chữa đi! Tôi và Vi Chỉ đã ở bên nhau từ hồi cấp ba rồi, lúc đó còn chưa biết anh là ai! Dựa vào đâu mà anh thích tôi thì tôi phải chia tay bạn trai? Người phụ nữ của anh, anh nhìn trúng là phải thành của anh à? Anh có điểm nào hơn bạn trai tôi chứ, không đẹp trai bằng anh ấy, đầu óc cũng không thông minh bằng, ngoài việc nhà có chút tiền ra thì bản thân anh có tài cán gì? Tôi nói cho anh biết, đời này tôi không thèm liếc nhìn anh lấy một lần, nhìn thêm một cái thôi tôi cũng thấy anh ghê tởm!”

 

Hàn Chiêm Văn là người không chịu nổi sự kích động nhất, bị những lời này của Phương Tuần đả kích, nếu không có hai vệ sĩ giúp sức thì mấy người bạn học đang giữ hắn ta suýt chút nữa đã không giữ nổi rồi. Cơ bắp của hắn ta cứng như sắt, bọn họ kéo đến toát cả mồ hôi.

 

Có người vội nói: “Phương Tuần, em đừng nói nữa, mau đưa Giang Vi Chỉ đến bệnh viện xem vết thương đi.”

 

Nếu cứ nói tiếp thế này, bọn họ mà không giữ được Hàn Chiêm Văn, hắn ta mà giằng ra được thì hôm nay có lẽ thật sự sẽ xảy ra án mạng.

 

Nhìn bộ dạng của Hàn Chiêm Văn, Tưởng Đường Đường không nhịn được nép vào bên cạnh Tiêu Tiêu và Lâm Nghệ, nhỏ giọng nói: “Người đó trông đáng sợ quá, giống như bị chứng cuồng nộ vậy. Hai anh tài xế này giỏi thật đấy, hình như họ có luyện võ.”

 

Tiêu Tiêu và Lâm Nghệ cũng gật đầu, quả thật rất đáng sợ, giống như một con mãnh thú mất kiểm soát vậy, hoàn toàn không còn lý trí nữa.

 

Nhìn lại chàng trai tên Giang Vi Chỉ bên cạnh, tuy cũng tả tơi, trên người có vết bầm vết máu, nhưng dáng vẻ lại lý trí và bình tĩnh, trông cũng đẹp trai hơn gã Hàn Chiêm Văn kia nhiều. So sánh một chút, cô gái nào cũng sẽ không chọn Hàn Chiêm Văn.

 

Một lúc sau, nhân viên quản lý khu cắm trại và cảnh sát đã tới. Mấy người bạn học thở phào nhẹ nhõm. Đợi cảnh sát đến còng tay hắn ta lại, để hắn ta không thể mất trí mà đánh người nữa, những người bạn đang giữ hắn ta lại mới mồ hôi nhễ nhại buông tay ra.

 

Vốn dĩ vui vẻ đi cắm trại, ai ngờ lại gặp phải chuyện thế này.

 

Cảnh sát đang hỏi chuyện bên phía nạn nhân tương đối lý trí hơn, những người đứng gần đó vểnh tai lên nghe ngóng.

 

Hóa ra hai bên không đi cùng nhau. Hàn Chiêm Văn thì đi chơi cùng bạn học của hắn ta, còn Giang Vi Chỉ thì đi với bạn học của mình, không ngờ hai bên lại chạm mặt nhau.

 

Hàn Chiêm Văn thích Phương Tuần, ở trường đã theo đuổi cô đủ kiểu, nhưng Phương Tuần đã có bạn trai, ngay từ đầu đã từ chối Hàn Chiêm Văn rất rõ ràng.

 

Nhưng cái tên Hàn Chiêm Văn này cứ như bị bệnh tâm thần, hắn ta hoàn toàn không để ý đến lời từ chối của Phương Tuần, còn cảnh cáo Giang Vi Chỉ phải tránh xa Phương Tuần, nói rằng Phương Tuần là bạn gái của hắn ta.

 

Hắn ta cứ như thể đã mặc định Phương Tuần là bạn gái của mình, còn Giang Vi Chỉ mới là kẻ thứ ba xen vào cướp bạn gái của hắn ta.

 

Ở trường không ít người biết chuyện của bọn họ, nhưng ai cũng thấy Hàn Chiêm Văn có vấn đề, chắc chắn là đầu óc có vấn đề.

 

Phương Tuần đã tìm mọi cách để tránh né Hàn Chiêm Văn, nhưng cùng học một trường, tuy khác khoa nhưng Hàn Chiêm Văn luôn bám theo thời khóa biểu của cô để làm phiền.

 

Về việc này, Phương Tuần đã nhờ đến sự giúp đỡ của nhà trường, cũng từng báo cảnh sát, thậm chí còn tìm đến gia đình của Hàn Chiêm Văn, nhưng tất cả đều vô ích.

 

Không phải nhà trường không hành động, cũng không phải gia đình Hàn Chiêm Văn không xử lý, mà là trừ khi nhốt Hàn Chiêm Văn lại, hạn chế tự do của hắn ta, nếu không thì hắn ta chẳng nghe lời ai cả. Thậm chí có bị giam giữ vài ngày vì tội quấy rối, sau khi được thả ra vẫn chứng nào tật nấy.

 

Nhà trường cũng đã cảnh cáo, thậm chí còn dọa sẽ đuổi học nếu hắn ta còn tiếp tục quấy rối nữ sinh. Chính gia đình Hàn Chiêm Văn cũng đã nhiều lần cam đoan, nói rằng đã nhờ quan hệ để đưa Hàn Chiêm Văn ra nước ngoài, hết học kỳ này sẽ đi, nhà trường mới bảo Phương Tuần cố gắng chịu đựng thêm.

 

Ai ngờ hôm nay lại gặp nhau ở khu cắm trại, vừa gặp là Hàn Chiêm Văn như phát điên, lôi kéo cô, còn đòi đánh Giang Vi Chỉ.

 

Phương Tuần vừa kể với cảnh sát vừa khóc, cô mới là người vừa bực bội vừa bất lực nhất. Gặp phải loại điên cuồng cố chấp này thật sự rất đáng sợ, cô cũng không biết mình đã chọc phải loại người này từ lúc nào.

 

Giang Vi Chỉ nhẹ nhàng vuốt đầu bạn gái, lặng lẽ an ủi. Gia đình bọn họ đều là những người bình thường, không phải nói ra nước ngoài là ra được. Khó khăn lắm mới thi đỗ đại học, đây cũng không phải tiểu học hay trung học cơ sở mà có thể tùy tiện chuyển trường, ngoài việc trốn tránh ra, bọn họ thật sự không còn cách nào khác.

 

Nhưng dù vậy, cuộc sống hai năm qua của bọn họ vẫn bị gã họ Hàn kia làm cho xáo trộn, khổ không sao tả xiết.

 

Cảnh sát đưa tất cả mọi người đi, những người hóng hớt cũng giải tán. Lúc bị đưa đi, thậm chí Hàn Chiêm Văn còn quay đầu lại nhìn về phía Quý Nam Tinh và những người khác, đặc biệt là nhìn hai người vừa rồi đã đè hắn ta xuống đất, ánh mắt vô cùng hung tợn.

 

Tưởng Đường Đường vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm: “Sợ chết đi được, cái gã họ Hàn đó sau này chắc chắn sẽ là một kẻ vũ phu. Mọi người có thấy không, lúc nãy hắn ta đẩy cô gái kia bay ra ngoài luôn, đó còn là người hắn ta thích đấy, vậy mà cũng ra tay nặng như thế.”

 

Trần Thập Nhất nói: “Tại sao không thể nhốt những kẻ gây bất ổn xã hội này đến chết nhỉ? Mấy loại người động tí là bạo hành gia đình như vậy, loại người này không nên được thả ra ngoài.”

 

Tiêu Dã thấy Quý Nam Tinh không nói gì, sợ cậu bị cảnh tượng vừa rồi dọa, liền đưa tay ôm cậu vào lòng: “Sợ à? Đừng sợ đừng sợ, bọn họ bị đưa đi rồi.”

 

Nói rồi hắn lại nhớ ra mình cũng từng đánh nhau trước mặt Quý Nam Tinh, không những thế, còn đánh tận hai lần, cả người liền toát mồ hôi lạnh, vội vàng nhỏ giọng cam đoan: “Sau này tôi sẽ không tùy tiện đánh nhau nữa đâu, cậu đừng sợ.”

 

Quý Nam Tinh không hiểu sao hắn lại lái chủ đề sang mình, nghe vậy chỉ nói: “Tôi không sợ, hơn nữa, cậu có đánh nhau thì tôi biết cậu cũng sẽ có chừng mực.”

 

Tiêu Dã không phải loại người nổi nóng mất lý trí không kiểm soát được. Hắn trông có vẻ dễ bốc đồng, nhưng cốt lõi bên trong lại là sự bình tĩnh và lý trí, vì vậy Quý Nam Tinh không lo lắng việc Tiêu Dã đánh nhau ở bên ngoài.

 

Nghe vậy, Tiêu Dã vui ra mặt, vội nói: “Chừng mực thì tôi vẫn có, nhưng tôi cũng hứa với cậu, sau này ở bên ngoài, tôi nhất định sẽ bớt gây chuyện.”

 

Quý Nam Tinh gật đầu, bớt gây chuyện chắc chắn là chuyện tốt.

 

Nghĩ đến những gì thấy được trước khi ngủ trưa, cậu lại nhìn lên mặt Tiêu Dã. Vệt ửng hồng ở đuôi mắt hắn đã tan đi, tướng mặt hồng loan tinh động vốn dĩ chỉ là thoáng qua, sẽ không hiện ra mãi.

 

Nghĩ vậy, Quý Nam Tinh mở linh nhãn, muốn xem người khiến Tiêu Dã rung động có phải là đào hoa chính của hắn không. Nếu không phải thì tốt nhất nên tránh đi, thứ như đào hoa này rất dễ biến thành đào hoa sát.

 

Nhưng không ngờ cậu vừa mở linh nhãn đã thấy hoa mắt, Quý Nam Tinh vội nhắm mắt lại, tắt linh nhãn đi. Trong lòng cậu cũng có chút ngạc nhiên, chỉ nghĩ rằng có lẽ do vận khí trên người Tiêu Dã quá thịnh, lại tiếp xúc với mình quá nhiều nên đã không thể xem được nữa rồi.

 

Người xem bói, không xem cho mình, cũng không xem cho người thân, nếu cố tình xem thì phải trả giá rất đắt. Nghĩ vậy, Quý Nam Tinh không xem thêm nữa, kẻo lại làm hại Tiêu Dã.

 

Trương Nguyên đứng bên cạnh nhìn những người bị đưa đi, cau mày nói: “Tôi thấy người vừa rồi, hình như thật sự có bệnh.”

 

Tưởng Đường Đường gật đầu đồng tình: “Đúng là trông như bị bệnh thần kinh.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Cái bệnh mà Trương Nguyên nói có lẽ không phải ý đó, mà là người đó có thể thật sự bị bệnh. Quan sát tướng mạo của anh ta, có chút giống hội chứng siêu nam.”

 

Trần Thập Nhất lần đầu tiên nghe đến căn bệnh này, có chút thắc mắc: “Hội chứng gì cơ? Về tâm thần à?”

 

Trương Nguyên: “Về mặt di truyền, bẩm sinh đã có thêm một nhiễm sắc thể Y, vì vậy dễ nổi nóng, ngoại hình cũng có chút khác thường. Có thể nói, gen siêu nam dễ sinh ra những mầm mống xấu bẩm sinh. Đương nhiên, không phải ai có gen siêu nam cũng đều là người xấu, chỉ là xác suất này sẽ cao hơn.”

 

Tưởng Đường Đường a một tiếng: “Còn có bệnh này nữa à, thảo nào lúc nãy tôi nhìn người đó, thấy mặt đã có cảm giác là một tướng mặt rất ác rồi.”

 

Trịnh Hằng: “Bệnh di truyền này lúc mang thai không sàng lọc được à?”

 

Tưởng Đường Đường cười một tiếng: “Cậu cũng biết sàng lọc thai kỳ nữa à?”

 

Trịnh Hằng: “Chị dâu tôi mang thai, tôi đi cùng chị ấy suốt, làm nhiều xét nghiệm lắm.”

 

Trương Nguyên nói: “Tất nhiên là có thể sàng lọc ra, nhưng có người lại cho rằng tính cách do gen này mang lại có thể được giáo dục sau này, nên dù biết là gen siêu nam cũng không muốn bỏ.”

 

Lâm Nghệ nghe mà lắc đầu, Tưởng Đường Đường cũng bĩu môi: “Vô trách nhiệm.”

 

Chuyện người khác đánh nhau cũng không liên quan nhiều đến họ, chỉ trừ Tiêu Dã lòng đầy tâm sự, đủ mọi thứ rối rắm, muốn lại gần mà không dám, muốn xa lánh cũng chẳng đành, rối đến mức lông mày như muốn thắt nút lại, còn những người khác thì đều rất hài lòng với chuyến cắm trại lần này.

 

Đặc biệt là vào khoảnh khắc mặt trời xuyên qua tầng mây nhô lên.

 

Quý Nam Tinh quấn chăn ngồi trong lều, nhìn mặt trời trên núi, nói: “Mặt trời mọc lần này cảm giác lại khác với lần chúng ta xem ở núi Phong Diệp.”

 

Tiêu Dã sợ buổi sáng gió núi làm cậu bị lạnh, liền kéo cậu vào lòng mình: “Khác thế nào?”

 

Quý Nam Tinh: “Lần trước mang lại cảm giác hy vọng phá tan đêm tối, còn lần này lại là cảm giác yên bình khi vạn vật bừng tỉnh.”

 

Tiêu Dã mỉm cười: “Sau này tôi sẽ đưa cậu ra biển ngắm mặt trời mọc, biết đâu ở biển ngắm mặt trời mọc cảm giác lại khác nữa.”

 

Quý Nam Tinh cũng cười theo, nghĩ đến hai từ “sau này” của Tiêu Dã, biết đâu sau này người cùng hắn đi ngắm mặt trời mọc ở biển lại chẳng phải là mình nữa.

 

Nghĩ vậy trong lòng cậu không khỏi có chút hụt hẫng, cậu lặng lẽ thở dài, nghiêng đầu tựa vào người Tiêu Dã, khẽ nheo mắt nhìn lòng đỏ trứng ở phía xa đang từ từ nhô lên, từ từ lớn dần, nhìn đường chân trời dần bừng sáng.

 

Họ đang ngắm bình minh, và có người đang ngắm họ.

 

Tưởng Đường Đường trốn trong lều, tay trái ôm Lâm Nghệ, tay phải ôm Tiêu Tiêu, nhỏ giọng nói: “Các cậu nói xem, tôi có nên chèo thuyền này không đây?”

 

Lâm Nghệ bất lực lắc đầu, không biết nói gì cho phải.

 

Tiêu Tiêu nói: “Cậu có thể nghĩ đến mười năm sau, Tiêu Dã dắt theo bạn gái, Quý Nam Tinh cũng dắt theo bạn gái đến dự buổi họp lớp. Cậu nói xem cậu có nên chèo không?”

 

Không ngờ cô vừa nói xong, Tưởng Đường Đường lại càng kích động hơn: “Vậy thì càng phải chèo chứ, tình yêu BE mới càng khắc cốt ghi tâm!”

 

Chỉ có điều đều là bạn học, ship bạn học của mình hình như có hơi thiếu đạo đức một chút.

 

Nhưng vấn đề là, gương mặt của hai người họ, cứ như được tạo hình từ anime vậy, bảo một cô gái thích đu idol như cô làm sao mà kiềm chế được cơ chứ.

 

Trong chiếc lều bên cạnh họ, Trương Nguyên đang cầm điện thoại chụp ảnh, quay phim. Trần Thập Nhất khó khăn bò ra đến cửa lều, vừa ngáp vừa thò tay vào trong lều mò mẫm gì đó, mò một hồi cuối cùng cũng lôi ra được một túi khoai tây chiên.

 

Trương Nguyên nhìn cậu ta: “Chưa đánh răng mà đã ăn rồi.”

 

Trần Thập Nhất: “Dậy sớm thế này cậu không đói à?”

 

Trương Nguyên: “Khoai tây chiên đâu có no bụng.”

 

Trần Thập Nhất không thèm để ý đến cậu ta, ngáp một cái, vừa ăn khoai tây chiên vừa lim dim nhìn mặt trời. Bình minh rất đẹp, nhưng cơn buồn ngủ này cũng thật hành hạ người ta. Cuối tuần học sinh cấp ba không được ngủ nướng ở nhà đến trưa trờ trưa trật, mà phải chạy đến nơi xa xôi thế này để ngắm bình minh, đúng là vừa đau khổ vừa vui sướng.

 

Còn hai người trong chiếc lều kia thì hoàn toàn không tỉnh, Trương Nguyên còn đặc biệt qua gọi một tiếng, nhưng họ ngủ ngáy vang trời, gọi thế nào cũng không dậy.

 

Cuối cùng, Tưởng Đường Đường cầm điện thoại tìm một chị gái ở lều bên cạnh, nhờ người ta chụp giúp mấy tấm ảnh bóng lưng của cả nhóm đang ngồi bên sườn núi.

 

Nghe Tưởng Đường Đường chỉ đạo, Trương Nguyên không khỏi nói: “Làm dấu ‘yeah’ có ngốc quá không vậy?”

 

Tưởng Đường Đường: “Một người làm thì ngốc, cả đám cùng làm thì không ngốc, nhanh lên nhanh lên, giơ tay làm dấu ‘yeah’ đi nào.”

 

Dương Phàn là người tương đối dễ bị kích động, cậu ta là người đầu tiên ủng hộ, giơ cao tay hô lên một tiếng: “Yeah!”

 

Khi tiếng máy ảnh vang lên, Tiêu Dã vừa hay khẽ nghiêng đầu nhìn Quý Nam Tinh bên cạnh. Góc ảnh ngược sáng khiến người ta không thấy rõ gương mặt, chỉ có đường nét nghiêng nghiêng kia là để lộ ra vài phần chuyên chú khi nhìn.

 

Người xem ảnh không biết vẻ mặt của mọi người khi bị ép làm dấu “yeah” trông như thế nào, nhưng bóng lưng của một nhóm người trẻ trung, rạng rỡ dưới ánh bình minh đã được ghi lại trong khoảnh khắc ấy.

 

Hết chương 95.

 

Chương 95: Hóng Hớt

Ngày đăng: 26 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên