Chương 95: Mẹ Kiếp, Ninh Lạc, Cậu Yêu Anh Ấy Quá Rồi
Dưới cái nhìn chăm chú của Lộ Đình Châu, Ninh Lạc giơ hai tay lên, tỏ vẻ mình trong sạch: “Anh trai em nói đấy, không liên quan gì đến em đâu nhé.”
Lộ Đình Châu trầm ngâm: “Ở rể…”
Ninh Lạc vội vàng thanh minh: “Anh tin em đi, em tuyệt đối không có ý đó.”
Hoắc Lâm Sâm và những bình luận trên màn hình lúc này đều cười như điên.
[Ha ha ha ha ha! Ở rể là sự cố chấp cuối cùng của anh trai chúng ta.]
[Anh trai à, anh vẫn chưa bị Ninh Lạc hành hạ đủ sao? Không cho em ấy gả đi lại muốn anh Lộ ở rể.]
[Cười chết tôi mất, Lộ Đình Châu, anh đi chùa bái phật đi, đường tình duyên gian nan quá.]
[Tối nay thầy Lộ buổi tối lên mạng nghe nhạc buồn: Cuộc đời này của tôi đã định sẵn là chìm nổi trong biển tình.]
Lộ Đình Châu bỏ qua tiếng cười chói tai của Hoắc Lâm Sâm, nghiêm túc suy nghĩ một chút, rồi lại gật đầu: “Ừm… Tại sao lại không chứ?”
Ninh Lạc như thể lần đầu tiên quen biết anh: “Anh nghiêm túc đấy à? Chắc chắn là anh trai em đang nói đùa thôi.”
Ninh Dương đang xem livestream, lập tức mở điện thoại ra gõ chữ liên tục: “Anh không nói đùa, anh rất nghiêm túc.”
Kết quả, đợi nửa ngày, phát hiện Ninh Lạc căn bản không thèm xem tin nhắn điện thoại, còn đang mải mê trò chuyện với Lộ Đình Châu, anh ta tức giận đến mức tu một hơi cà phê đen, nhìn đâu cũng không vừa mắt.
Thấy thư kí Tiền cầm cà phê mới mua đi ngang qua còn phải cằn nhằn: “Tôi uống cà phê thì thôi đi, cậu cũng mua làm gì, còn mua cho cả công ty nữa, muốn tăng hiệu suất làm việc à?”
Thư kí Tiền đẩy đẩy kính, trên mặt là vẻ bình tĩnh đặc trưng của dân văn phòng: “Trâu, ngựa mệt còn biết nghỉ ngơi, nhân viên văn phòng mệt thì tự thưởng cho mình ly cà phê, còn là Americano đậm đặc. Ninh tổng, anh không thấy cảm động sao?”
Ninh Dương không dám động đậy thêm nữa, nghẹn ra hai chữ: “…Tăng lương.”
Thư ký Tiền nở nụ cười thỏa mãn mơ hồ.
Anh ta vừa mới lơ đãng một chút, nhìn lại màn hình livestream, liền thấy Lộ Đình Châu một tay đút túi quần đứng trước camera, dùng giọng nói rất ôn hòa, bình thản, thậm chí còn mang theo chút ý cười khiêu khích thần kinh của Ninh Dương.
Lộ Đình Châu: “Tôi không nói đùa đâu. Cho nên, khi nào Tiểu Lạc có thời gian, chúng ta đi gặp chú dì và anh trai em luôn, bàn bạc một chút về việc này nhé.”
Suýt chút nữa thì Ninh Dương phun ngụm cà phê ra ngoài, anh ta cuống cuồng tìm khăn giấy khắp nơi.
Được lắm, hóa ra là chờ ở đây!
Anh ta rút một tờ khăn giấy lau miệng rồi bắt đầu soạn văn bản bằng giọng nói, gửi từng đoạn từng đoạn ghi âm qua.
Điện thoại của Ninh Lạc vang lên tiếng thông báo ting ting không ngừng.
[Được lắm, tôi phải thốt lên một câu, được lắm!]
[Thầy Lộ, không hổ là anh, đúng là cao tay, tâm cơ boy chính hiệu.]
[Trực tiếp bỏ qua tất cả các bước mà đến gặp phụ huynh luôn hả? 999, đỉnh của chóp.]
[Tiểu Lạc, cậu liếc điện thoại một cái đi, tôi cảm thấy anh trai cậu sắp bị em rể tốt của mình chọc điên rồi.]
Có cư dân mạng phát hiện ra điểm mấu chốt: [Mọi người nói xem, là Ninh Dương lớn hơn hay Lộ Đình Châu lớn hơn?]
[Hình như Lộ Đình Châu lớn hơn anh ta mấy tháng.]
[Vậy theo vai vế thì Lộ Đình Châu phải gọi Ninh Dương là anh trai à? Ha ha ha ha, nghĩ thôi đã thấy buồn cười rồi.]
[Tin tôi đi, với độ tinh quái của anh Lộ, chắc chắn anh ấy sẽ gọi thế đấy.]
[Càng buồn cười hơn nữa là, Lộ Đình Châu tham gia một show giải trí mà con người cũng thay đổi luôn rồi.]
Vành tai Ninh Lạc hơi đỏ ửng, cậu vuốt tóc: “Đây, đây được coi là ra mắt gia đình hả? Có phải quá nhanh rồi không?”
Lộ Đình Châu nhìn cậu: “Tiểu Lạc, em cảm thấy anh không xứng sao?”
Anh cụp mắt xuống, đứng yên ở đó, trong đôi mắt đen thoáng hiện lên một chút tủi thân, còn kéo dài giọng nói chậm rãi, như thể sợ bị từ chối vậy.
Ninh Lạc vội vàng xua tay, lập tức mềm lòng: “Sao có thể, em không hề nghĩ như vậy. Muốn gặp thì gặp, gặp cả đại gia đình luôn!”
Lộ Đình Châu hài lòng.
[Mẹ kiếp, Ninh Lạc, cậu yêu anh ấy quá rồi.]
[Cưng chiều hết phần thiên hạ rồi.]
Hoắc Lâm Sâm tránh xa hai người, hướng về phía camera làm động tác muốn nôn.
Là ai đang pha trà vậy? Ồ, hóa ra là người anh em tốt không làm người của anh ta.
May mà là diễn viên, nếu không cái tên Lộ Đình Châu này chẳng có chút đóng góp nào cho xã hội.
Còn chưa kịp mắng thầm trong lòng, Hoắc Lâm Sâm đã cảm nhận được ánh mắt Lộ Đình Châu lơ đãng liếc sang.
Hoắc Lâm Sâm lập tức cảnh giác: “Cậu làm gì?”
Lộ Đình Châu quan sát anh ta từ trên xuống dưới vài giây, sau đó nhíu mày, ánh mắt có chút ghét bỏ: “Chúng tôi đang yêu đương, cậu đứng đây làm gì? Thích làm một phần trong cuộc chơi của người khác, làm nền cho người khác thể hiện tình cảm à?”
Hoắc Lâm Sâm hung hăng phỉ nhổ: “Anh chọc tôi một lần, tôi bỏ qua cho anh. Nhưng anh phải nhớ, tôi là anh em của anh, chứ không phải là người chăn ngựa!”
“Được,” Lộ Đình Châu gật đầu, lịch sự hỏi, “Vậy, cậu có thể đi chỗ khác chăn ngựa được không?”
Hoắc Lâm Sâm: “…”
Có chút lịch sự, nhưng không nhiều!
Anh ta oán hận: “Tôi không còn gì để nói với hai người!”
Ninh Lạc nhanh chóng tiếp lời: “Vậy là muốn hát cho chúng tôi nghe đúng không? Đến đây, tôi nghe đây.”
“…”
Nhìn Hoắc Lâm Sâm gần như là dậm chân bước đi, Ninh Lạc quay đầu lại, tặc lưỡi nói: “Bạn của anh không dễ trêu chọc, dễ bị tổn thương quá.”
Lộ Đình Châu nói: “Luyện tập nhiều là được, lần sau em cho cậu ta thực hành nhiều hơn.”
[Trời ơi, hai người đúng là không phải con người mà.]
[Hoắc Lâm Sâm, một món đồ chơi của cặp đôi nhỏ.]
[Miệng lưỡi con người 37°C, mà sao có thể thốt ra những lời lạnh lùng như vậy?]
[Nhớ lại những người hướng nội bị những người hướng ngoại chơi đùa trong lòng bàn tay, run rẩy.]
[Kể cho nghe một câu chuyện cười nè, Ninh Lạc là người hướng nội, Hoắc Lâm Sâm là người hướng ngoại.]
Một câu nói khiến vô số thánh hóng hớt ẩn náu phải lộ diện, điên cuồng gõ dấu chấm hỏi.
[??? Ninh Lạc? Người hướng nội??]
[Cậu ấy có hơi hướng nội một chút, khi vào môi trường mới sẽ hơi hướng nội.]
[Bây giờ thì… Điên đến mức đáng sợ.]
Ninh Lạc ngáp một cái, dụi dụi khóe mắt hơi ươn ướt: “Không sao đâu, ai cũng sẽ có lúc bị tổn thương, sẽ tự dưng rơi nước mắt, sẽ nghe đi nghe lại bài hát về người yêu đã bỏ lỡ vào lúc nửa đêm cả vạn lần, nhưng điều này không thể ảnh hưởng đến việc nghỉ trưa của em được, anh ngủ không?”
Lộ Đình Châu mà do dự dù chỉ một giây thôi cũng là không tôn trọng câu hỏi này: “Ngủ.”
Nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng lại, cư dân mạng bất lực phẫn nộ.
[Có cái gì mà hội viên VIP6 tôn quý như chúng ta không được xem chứ?]
[Thật là thiên vị, chỉ có hội viên là người chịu tổn thương thôi sao?]
[Một cô gái nhỏ thích ghép CP lặng lẽ tan vỡ.]
Bên trong phòng.
Ninh Lạc thật sự rất đàng hoàng, rất trong sáng rủ Lộ Đình Châu ngủ cùng (không phải đâu nha)
Nhưng tất cả sự bình thường này đều kết thúc khi Lộ Đình Châu bắt đầu thay quần áo.
Lộ Đình Châu mặc áo sơ mi, dễ bị nhăn, khi nghỉ ngơi nhất định phải thay ra. Ninh Lạc vào phòng vệ sinh tháo kính áp tròng, cậu không quen đeo thứ này cho lắm, tốn rất nhiều công sức mới tháo ra được, chớp chớp đôi mắt cay xè.
Đuôi mắt đỏ hoe, giống như vừa bị bắt nạt đến phát khóc, ướt át long lanh.
Ninh Lạc soi gương tự ngắm vẻ đẹp kiểu mong manh dễ vỡ thảm hại của mình một chút, đột nhiên dừng lại, chậm rãi quay đầu nhìn Lộ Đình Châu đã cởi mấy cúc áo.
Lộ Đình Châu thực sự chỉ muốn thay quần áo, cho đến khi nghe thấy ai đó không ngừng tuôn ra những lời trong lòng.
【Ninh Lạc ơi Ninh Lạc, mày không thể sa đọa thêm nữa đâu.】
【Sao mày lại biến thành một kẻ ham mê sắc dục như vậy chứ? Bấm số 1 Phật tổ sẽ tha thứ cho mày.】
Có người gõ mõ điện tử nửa ngày, đột nhiên phản ứng lại: 【Ơ? Không đúng, đây không phải là bạn trai của mình sao? Tính ra chẳng phải là có thể sờ soạng miễn phí sao?】
【Hề hề (nuốt nước miếng) Vậy mình tìm cơ hội ngã vào người anh ấy sờ một cái, không quá đáng chứ?】
Lộ Đình Châu nghe thấy giọng nói rõ ràng là kích động đến không bình thường của cậu, đột nhiên có cảm giác vi diệu như mình là cô gái ngây thơ sắp bị tên ác bá ăn chơi trác táng trêu chọc, còn bản thân anh lại là người sắp mất đi sự trong trắng.
Anh dừng tay, nhìn về phía phòng vệ sinh. Phát hiện Ninh Lạc đã sớm tháo kính áp tròng xong, đang nhìn anh với ánh mắt sáng rực, bị anh bắt quả tang thì sờ sờ mũi, mỉm cười ngượng ngùng e lệ.
Lộ Đình Châu im lặng một chút, nói: “Lau nước miếng ở khóe miệng đi.”
“Hả?” Ninh Lạc luống cuống vội vàng lau miệng, sau đó nhìn thấy Lộ Đình Châu cong môi cười, cậu có chút tức giận, “Anh lừa em?”
Nụ cười trên môi Lộ Đình Châu càng sâu hơn, trước mặt Ninh Lạc, anh lại cài từng cúc áo lại. Thậm chí còn làm quá hơn, cài đến tận cúc áo trên cùng, ngay cả một mảng xương quai xanh nhỏ cũng bị chiếc áo sơ mi đen che khuất.
Ninh Lạc đau lòng khôn xiết: “Anh làm gì vậy?”
Lộ Đình Châu dùng ngón tay thon dài, sạch sẽ chỉnh lại cổ áo, cả người toát lên vẻ nghiêm túc, cấm dục, hai chân bắt chéo, nhìn Ninh Lạc như cười như không: “Anh làm gì? Muốn xem anh cởi đồ à.”
Ánh mắt anh khẽ nheo lại, khi nói chuyện yết hầu khẽ chuyển động, ngay cả giọng điệu cũng mang theo chút quyến rũ chết người.
Ninh Lạc nhất quyết không thừa nhận, nhìn anh mặc quần áo chỉnh tề còn khiến người ta đỏ mặt hơn so với lúc nãy mặc một nửa, nhất là còn nói những lời mập mờ như vậy, quả thực là đang nhảy múa trên radar sở thích của cậu.
Ninh Lạc đảo mắt nhìn khắp nơi, nhìn trời nhìn đất chứ không nhìn Lộ Đình Châu, miệng thành thạo tìm cớ: “Em là sợ anh ngủ làm nhăn quần áo, một bộ mấy vạn tệ đấy.”
Cậu giả vờ khuyên nhủ: “Đừng làm một kẻ phá gia chi tử có được không.”
【Vậy rốt cuộc anh có cởi không? Có thể cho em sờ một cái không? Đang online chờ, rất gấp.】
Lộ Đình Châu cười khẽ một tiếng, vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh: “Lại đây.”
Ninh Lạc ngoan ngoãn đi qua.
Còn cách vài bước, bị Lộ Đình Châu nắm lấy cổ tay kéo mạnh một cái, khiến cậu mất đà ngã vào lòng anh.
Mũi ngửi thấy mùi hương gỗ nhàn nhạt trên người Lộ Đình Châu.
Toàn thân Ninh Lạc cứng đờ, ngồi lên đùi anh.
Lộ Đình Châu nhìn cậu, vừa cười vừa dùng khớp ngón tay cọ cọ má Ninh Lạc, tư thế thả lỏng thoải mái: “Cứ đòi anh cởi đồ, là muốn làm chuyện xấu gì hả?”
Thấy Ninh Lạc mím môi không lên tiếng, anh thản nhiên thúc giục: “Nói đi.”
Mặt Ninh Lạc vốn đã đỏ bừng, còn bị Lộ Đình Châu truy hỏi liên tục. Cậu chính là kiểu người mạnh miệng chứ thật ra nhát cáy, trong lòng có chút sợ hãi, âm thầm lùi về phía sau.
Kết quả bị Lộ Đình Châu ôm chặt eo, kéo lại gần hơn
Lộ Đình Châu: “Hửm?”
Ninh Lạc không chịu nổi nữa, che khuôn mặt nóng bừng, nhắm mắt làm liều: “Còn có thể làm gì nữa, đương nhiên là ngắm cơ bụng rồi!”
Lộ Đình Châu nhìn bộ dạng xấu hổ muốn chết của cậu, cười đến mức lồng ngực run lên.
Ninh Lạc thẹn quá hóa giận, chỉ thiếu chút nữa nhào tới cắn Lộ Đình Châu một cái, gan to bằng trời: “Cười cái gì, anh là bạn trai em, em còn không có cái quyền này sao?”
“Có chứ, đương nhiên là có,” Lộ Đình Châu cũng không muốn chọc Ninh Lạc giận thật, dịu dàng dỗ dành, vuốt lông cho cậu, thấy người đã bình tĩnh lại rồi mới nói, “Nhưng sao có thể mới xác định quan hệ được mấy ngày đã để em vừa hôn vừa sờ chứ? Anh là người rất đứng đắn, tuyệt đối không phải là người tùy tiện dễ dãi đâu.”
Ninh Lạc không thể tin nổi: “Anh có nghe thấy mình đang nói gì không vậy?”
【Mấy ngày trước còn cởi áo trước mặt em, còn hỏi có muốn xem tiếp không, còn nữa, người bảo em lấy quần lót khi tắm không phải là anh sao? Đạo đức đàn ông của anh là cái kiểu gì vậy??】
Chỉ cần cậu không nói ra, Lộ Đình Châu sẽ coi như không nghe thấy: “Hơn nữa bên ngoài có nhiều camera như vậy, nhỡ em lại vừa hôn vừa sờ mó, bị ghi lại những âm thanh khác…”
Anh dừng lại một chút, cảm nhận được cơ thể Ninh Lạc dần cứng đờ sau khi phản ứng lại, ý vị sâu xa, nói: “Đúng không? Dù sao anh cũng là một người đàn ông bình thường.”
Ninh Lạc hiểu ngay, suýt chút nữa bốc khói trên đầu: “Câm miệng, không được nói nữa!”
Cậu bịt miệng Lộ Đình Châu lại, một lúc sau thì nén đau gật đầu: “Anh nói, cũng có lý.”
Lộ Đình Châu nắm lấy tay cậu, từ tốn dụ dỗ: “Vậy Tiểu Lạc có muốn suy nghĩ, đợi chương trình tạp kỹ này kết thúc thì chuyển đến nhà anh ở không? Không có camera, muốn làm gì cũng được, tùy em thích.”
Ninh Lạc liếc anh: “Thầy Lộ, giấu đầu hở đuôi, lộ rõ bộ mặt thật rồi đấy nhé. Anh nói ở rể cơ mà?”
Lộ Đình Châu tỏ vẻ không sao cả: “Dù sao cũng là kế hoạch công khai, thứ hai, tư, sáu, bảy ở nhà em. Em phải biết, ở bên ngoài anh là người rất kín đáo.”
Ninh Lạc cười mà như không cười, sau khi trầm mặc một lúc thì nói: “Sao anh không đi hiệu đính từ điển Tân Hoa Xã đi? Đem định nghĩa của anh về sự kín đáo viết đầy đủ lên trên đó.”
Lộ Đình Châu thở dài: “Anh hướng nội quá, không dám tự tiến cử, hay là em giúp anh nhé?”
“… Em giúp anh cái búa!” Ninh Lạc muốn phát điên, cậu dùng sức véo vào khuôn mặt không vừa mắt kia.
Lộ Đình Châu tránh ra, giữ lấy thắt lưng cậu, kéo cậu về phía mình, hỏi: “Vậy có muốn đến nhà anh không?”
Ninh Lạc không còn quan tâm đến việc xấu hổ nữa, tiếp tục công kích: “Đi cái búa á!”
Lộ Đình Châu gật đầu: “Được, cái búa cũng đi.”
“… Anh thắng rồi.” Ninh Lạc giống như quả bóng bị xì hơi, bịch một tiếng ngã vào vai Lộ Đình Châu, cậu đã tuyệt vọng rồi, không còn thiết sống nữa.
Cậu bắt đầu nhớ lại, bản thân mình vốn dĩ tốt đẹp như vậy, tại sao lại biến thành ra nông nỗi như ngày hôm nay?
Dù sao thì Ninh Lạc cũng tuyệt đối không thừa nhận là trách nhiệm của mình đâu.
Nhưng mà…
Ninh Lạc xoa xoa dái tai, vùi mặt vào hõm cổ Lộ Đình Châu, hít hà mùi hương gỗ quen thuộc.
【Cuộc đời bị nắm bắt chính xác trong lòng bàn tay này của mình… Thực sự có thể tùy ý chơi sao? Muốn chơi gì cũng được sao?】
【Chơi, chơi trò gợi ý tình tiết à? Làm cho người ta tâm hồn đen tối quá đi.】
Nhiệt độ trên mặt lại có xu hướng tăng lên rồi.
Hết chương 95.
Chú thích:
- “放马” (fàng mǎ): “chăn ngựa”. Trong ngữ cảnh này, nó mang nghĩa bóng là “làm phiền”, “làm phiền người khác”.
