Chương 96: Chắc Chắn Trợ Lý Của Tôi Có Vấn Đề (Hạ)
Anh ta vẫn im lặng không nói gì.
Tôi không thúc giục.
Bác sĩ đến, gỡ từng lớp băng gạc của anh ta ra. Bên dưới lớp băng là những vết sẹo loang lổ.
Vết thương mới chồng lên vết thương cũ, kéo dài vào tận bên trong.
Vết thương trên cẳng tay đã nứt toác ra.
Bác sĩ nhanh chóng băng bó lại cho anh ta, che đi cánh tay đầy sẹo của anh ta dưới lớp băng gạc trắng.
Đoạn cổ tay mà tôi vẫn nắm, đoạn da thịt thỉnh thoảng lộ ra khi anh ta nhấc tay, không ngờ lại là nơi duy nhất không có vết thương.
Để tiện cho việc băng bó, anh ta đã cởi áo khoác vest ra, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi.
Chiếc áo sơ mi dưới ánh nắng, lờ mờ hiện ra những đường nét cơ thể bên dưới.
Tôi nghi ngờ rằng, bên dưới lớp áo sơ mi này, cũng là từng lớp, từng lớp băng gạc.
Bác sĩ riêng của tôi đều đã ký thỏa thuận bảo mật, rất kín miệng. Tôi muốn cho anh ta làm một cuộc kiểm tra sức khỏe toàn diện, nhưng nhìn vẻ mặt của anh ta, có lẽ là sẽ không đồng ý.
Tất nhiên là tôi có thể ép buộc, nhưng làm vậy dường như cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Bác sĩ rời đi, Trợ Lý rũ mắt lật cổ tay áo xuống, cài lại khuy măng sét, rồi khoác áo vest vào.
Như vậy, trông anh ta lại trở về là một trợ lý vạn năng hoàn hảo không tì vết.
Anh ta ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của tôi.
Lần này, anh ta không cười, vẻ mặt phức tạp đến mức tôi không tài nào đọc được.
Thần thái ấy chỉ thoáng qua trong một khắc, ngay sau đó, anh ta lại treo lên nụ cười quen thuộc mà tôi vẫn thường thấy.
“Tổng tài, đây chính là lý do tôi thường xuyên xin nghỉ trong thời gian gần đây.”
“Tôi đang dưỡng thương.”
Tôi không hỏi anh ta, là ai đã làm anh ta bị thương.
Anh ta sẽ không nói.
Tôi chỉ thản nhiên nói: “Những điều anh biết, xem ra còn nhiều hơn tôi tưởng.”
Anh ta khẽ cười cong cong hai mắt: “Vâng, thưa Tổng tài.”
“Nhưng có rất nhiều chuyện tôi không thể nói ra, ngài buộc phải tự mình đi xem.”
Anh ta nhìn tôi, giọng điệu mang sự nghiêm túc lạ kỳ, tựa như một lời hứa hẹn.
“Tổng tài, trong bất cứ hoàn cảnh nào, tôi cũng sẽ không làm ngài bị thương.”
Tôi nhắm mắt lại.
“Đưa tay đây.”
Anh ta ngẩn ra một lúc, rồi thuận theo đưa tay ra.
Tôi mở danh bạ liên lạc khẩn cấp của anh ta, bên trên trống không.
Tôi cài số điện thoại của mình vào.
“Hợp đồng anh ký là hợp đồng trọn đời, công ty có nghĩa vụ bảo vệ quyền lợi hợp pháp của nhân viên.”
“…Anh là nhân viên mà tôi coi trọng nhất, đừng làm tôi thất vọng.”
Tôi buông cổ tay anh ta ra.
Anh ta cười cong cong mắt với tôi.
“Vâng, thưa Tổng tài.”
———
Cơ quan đặc biệt của nhà nước đã tiến hành phân tích, nhắm thẳng vào những kẻ công lược xuất hiện xung quanh tôi.
Dường như năng lực của chúng ngày càng mạnh hơn.
Kẻ công lược có khả năng sửa đổi ký ức, phạm vi mà chúng có thể thay đổi cũng ngày một lớn.
Kẻ công lược xuất hiện từ hư không, kỹ năng mang theo ngày một mạnh.
Còn những kẻ xuyên hồn chiếm đoạt thân xác, cơ thể mà chúng chiếm giữ lại ngày càng có mối quan hệ thân thiết với tôi.
Dựa theo suy đoán, mức độ ưu tiên của các thân xác bị kẻ xuyên hồn chiếm đoạt sẽ được xem xét tổng hợp dựa trên hai phương diện: “Mức độ thân mật” và “Thời gian tiếp xúc” với tôi.
May mà cha và mẹ tôi quanh năm đi hưởng tuần trăng mật, du lịch khắp thế giới, nếu không thì với cái nết của đám công lược giả kia, tôi không thể không nghi ngờ rằng, chúng sẽ cầm mấy kịch bản kiểu “Phụ Từ Tử Hiếu”, “Con Trai Tình Nhân” đến để hủy hoại danh tiếng của cha mẹ tôi.
Sau khi thảo luận về sự kiện xâm nhập của mấy kẻ xuyên hồn, hội đồng thẩm định phát hiện ra rằng, đối tượng có mức độ ưu tiên cao hơn cả gia đình anh cả, chính là các nhân viên cấp quản lý trở lên trong công ty của tôi.
Bởi vì bọn họ có nhiều thời gian tiếp xúc với tôi hơn, đồng thời lại không có quan hệ huyết thống, nên khả năng tôi chấp nhận bọn họ sẽ lớn hơn.
Và trong số những người này, người có mức độ ưu tiên cao nhất, đó chính là Trợ Lý của tôi.
Về điểm này thì tôi đã sớm liệu được.
Không chỉ vì thời gian tôi và Trợ Lý ở bên nhau mỗi ngày rất dài, mà còn vì, trong lời kể của cậu thiếu gia thật, nữ trợ lý bên cạnh tôi ở kiếp trước cuối cùng suýt chút nữa đã trở thành vợ tôi.
Xét đến hành động vùng lên bắn chết người của tôi, tôi suy đoán, nữ trợ lý kia cũng là một kẻ công lược.
Cậu thiếu gia thật từng đề cập rằng, sau nữ trợ lý đó, có vô số người muốn sao chép con đường của cô ta.
Nếu kiếp trước đã có người muốn sao chép, thì kiếp này, có lẽ cũng sẽ có.
Suy cho cùng thì, thế giới này đã “khởi động lại”, nhưng các thế giới khác thì không bị ảnh hưởng. Trong mắt những kẻ công lược đó, con đường của nữ trợ lý kia chính là một cuốn cẩm nang có sẵn.
Nếu đã như vậy, vị trí trợ lý này lại càng trở thành miếng mồi béo bở khiến người ta thèm muốn.
Tôi nhíu mày, nghĩ đến những vết thương trên người Trợ Lý.
Vết thương của anh ta, liệu có liên quan đến suy đoán này không?
Vì đã xem xét đến mức độ quan trọng của Trợ Lý, viện nghiên cứu đã ưu tiên cấp cho anh ta một phần sản phẩm thử nghiệm mới được phát triển – Máy Chặn Công Lược Giả.
Máy chặn có thể ngăn chặn hiệu quả sự xâm nhập của kẻ công lược. Một mặt, nó giải phóng năng lượng để gây nhiễu loạn quá trình đoạt xác của linh hồn ngoại lai; mặt khác, nó giúp ổn định thần hồn, làm cho linh hồn và thể xác gắn kết chặt chẽ hơn, tăng cường độ khó của việc đoạt xác.
Máy chặn có hình dạng một chiếc kẹp cà vạt, đơn giản mà thanh lịch, trông cũng không tệ.
Tôi cầm lấy chiếc máy chặn, định lát nữa về công ty sẽ tiện đường mang cho Trợ Lý.
Ngay khi mọi người đang thảo luận xem có nên cử người đến bảo vệ và giám sát xung quanh Trợ Lý hay không, thì màn hình Trí Não của tôi đột nhiên sáng lên ánh sáng đỏ.
Cuộc gọi khẩn cấp từ người liên lạc khẩn cấp?
Thiết bị tự động định vị, màn hình vạch ra một lộ trình rõ ràng, chỉ thẳng đến một khu biệt thự cạnh công ty.
Trợ Lý của tôi sống ở đó.
Cả nhóm lập tức hành động, còn tôi thì nhảy thẳng lên xe bay.
Xe bay có tốc độ rất nhanh. Hiện tại, “Luật Giao thông Hàng không” đang được soạn thảo, đợi khi dự luật được thông qua, xe có thể chính thức đưa ra thị trường.
Hiện tại, số xe bay có giấy phép bay chỉ đếm được trên đầu ngón tay, và xe bay của tôi là một trong số đó.
Chỉ là, chiếc xe bay đặt làm lúc trước là loại một chỗ ngồi, không thể chở thêm người, nên tôi đi trước một mình.
Trên đường đi, ánh sáng đỏ trên Trí Não không những không yếu đi, mà ngược lại còn ngày càng sáng hơn.
Đây là cảnh báo cho thấy Trợ Lý đang liên tục gặp nguy hiểm.
Xe bay đưa tôi dừng thẳng ở tầng hai, tôi trèo vào qua cửa sổ, liền ngửi thấy một mùi máu tanh nồng nặc.
Lông mày tôi giật giật, tôi nắm chặt con dao găm trong tay, tiến về phía có mùi máu tanh nồng nhất.
Tôi dừng lại trước cửa phòng tắm.
Bên trong rất yên tĩnh, chỉ có tiếng nước chảy khe khẽ.
Tôi lùi lại vài bước, tung một cú đá đạp tung cánh cửa ra.
Cửa phòng bật mở, mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mặt. Tôi thấy Trợ Lý đang ngồi trong bồn tắm, tay phải cầm một con dao găm, đang rạch một đường trên cánh tay trái. Máu thi nhau tuôn ra từ vết thương, nhỏ xuống chiếc áo sơ mi trắng của anh ta, nhỏ xuống chiếc quần tây đen của anh ta, rồi nhỏ xuống bồn tắm của anh ta.
Vòi nước vẫn đang mở, dòng nước xối rửa vết máu, nhưng vì tốc độ thoát nước không đủ nhanh, nên đã đọng lại một lớp nước trong bồn tắm.
Nước bị máu nhuộm đỏ, biến thành một bồn tắm đỏ như máu.
Trợ Lý cứ ngồi trong vũng máu đó, một dao, rồi lại một dao.
Khi làm những việc này, anh ta thế mà vẫn đang cười, thể hiện một sự điên cuồng đến lạnh người.
Tôi giật phắt con dao găm khỏi tay anh ta, bẻ quặt hai tay anh ta ra sau lưng, đè anh ta lên tường.
“Anh đang làm cái gì vậy?!”
Tôi vừa kinh ngạc vừa tức giận.
Anh ta nghiêng đầu, bị ép trên tường, ánh mắt nhìn về phía tôi. Ngay khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi giao nhau, tôi cảm nhận được cơ thể đang căng cứng dưới tay mình chợt thả lỏng.
Biểu cảm trên mặt anh ta đột nhiên bắt đầu thay đổi, tựa như có hai linh hồn khác nhau đang tranh giành quyền kiểm soát cơ thể.
Công lược giả.
Phải nhanh chóng quay về viện nghiên cứu, tiến hành thí nghiệm tách rời.
Vết thương trên cánh tay Trợ Lý vẫn đang chảy máu, nhuộm đỏ cả áo sơ mi của anh ta.
Môi anh ta trắng bệch.
Chết tiệt, rốt cuộc là anh ta đã mất bao nhiêu máu rồi!
Chẳng trách phải xin nghỉ, mất máu đến mức này mà anh ta lại có thể tỏ ra như không có chuyện gì, nghỉ ngơi vài ngày là đi làm lại!
Một tay tôi giữ chặt hai cổ tay anh ta, một tay rút thắt lưng ra trói lại, sau khi khống chế được anh ta, tôi bèn kéo cà vạt ra dùng làm băng gạc để cầm máu cho anh ta.
May mà anh ta vì mất máu nên đã kiệt sức, nếu không tôi muốn khống chế anh ta cũng phải tốn chút công sức.
Đội hỗ trợ cũng đã đến nơi, một nhóm người đưa Trợ Lý đến viện nghiên cứu.
Sau khi băng bó sơ qua, Trợ Lý người đầy máu được đưa vào phòng thí nghiệm để tiến hành thí nghiệm tách rời.
Thí nghiệm diễn ra rất nhanh. Lần này có vẻ rất thành công, ngay từ lần tách rời đầu tiên, Trợ Lý đã trở lại.
Qua tấm kính, Trợ Lý trả lời trôi chảy các câu hỏi về thông tin cơ bản của nghiên cứu viên.
Năm mươi câu hỏi đều thông qua, kiểm tra hành vi không có gì bất thường, nghiên cứu viên chuẩn bị cho qua.
Tôi nhìn khuôn mặt tươi cười của Trợ Lý, trong lòng cứ cảm thấy có gì đó kỳ quái.
Thỉnh thoảng Trợ Lý trông sẽ giống như một người máy, nhưng không phải là người máy thật sự.
Anh ta cũng có những dao động cảm xúc.
Tôi nheo mắt lại, gọi anh ta: “Trợ Lý.”
“Tôi đây.”
Anh ta nhìn tôi, nụ cười vẫn không đổi.
Tôi phất tay: “Chưa tách rời thành công, tiếp tục thí nghiệm.”
Khi đối diện với tôi, nụ cười của Trợ Lý không giả tạo đến thế.
Quan trọng hơn là, anh ta không gọi tôi là “Tổng tài”.
Trợ Lý luôn có thói quen thêm một tiếng “Tổng tài” vào trước mỗi cuộc đối thoại với tôi.
Lần thứ hai…
Lần thứ ba…
Lần thứ tư…
Cho đến lần thí nghiệm thứ bảy, tấm chắn được mở ra, qua lớp kính trong suốt, anh ta nhìn tôi, cười cong cong đôi mắt.
“Tổng tài.”
“Thí nghiệm thành công.”
Cửa phòng thí nghiệm mở ra, Trợ Lý lảo đảo bước ra ngoài, nhân viên cứu hộ vội vàng tiến lên, chuẩn bị xử lý vết thương cho anh ta.
Cơ thể anh ta đã suy yếu đến cực điểm, vừa ra khỏi cửa đã được đặt nằm ngay ngắn trên cáng.
Nhìn đôi môi trắng bệch của anh ta, tôi nhíu chặt mày, bước về phía anh ta.
Giọng anh ta khe khẽ, mỉm cười nói với tôi: “Ngài lại nhìn thấy tôi rồi.”
Hết chương 96.
