Chương 96: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 6 )

 

Chương 96: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 6 )

 

Trong đoạn nhật ký của Lăng Trường Dạ, ghép từ lại với nhau tạo thành gợi ý: “Nhị Oa nở hoa trắng nhỏ”.

 

Nhị Oa có thể nở hoa trắng nhỏ là chuyện mới xảy ra gần đây, người ngoài không thể biết được.

 

Đây là gợi ý của Lăng Trường Dạ dành cho cậu, cho Lận Tường và Hoa Hạo Minh.

 

Đoạn cuối cùng không có gợi ý, nhưng anh vẫn viết ra, đó là nội dung anh muốn nhấn mạnh.

 

Lăng Trường Dạ viết trang nhật ký này sau Lận Tường, anh đã đọc nhật ký của Lận Tường rồi mới viết.

 

Lận Tường nhắc đến lục phủ ngũ tạng, anh liền đề cập đến việc trong cơ thể có thần, hai điều này kết hợp lại, Hạ Bạch nghĩ đến Ngũ Tạng Thần.

 

Có một loại thuyết pháp cho rằng, trong cơ thể con người có rất nhiều vị thần, Ngũ Tạng Thần phụ trách vận hành các cơ quan trong cơ thể.

 

Tất nhiên, Ngũ Tạng Thần ở đây không phải là mấu chốt.

 

Mấu chốt là, một khi đã biết đến Ngũ Tạng Thần, nhất định sẽ biết đến thứ khác gắn liền với nó, đó là Thất Phách.

 

Nói đến Thất Phách thì phải nhắc đến Tam Hồn.

 

Trong học thuyết Đạo gia, con người có Tam Hồn Thất Phách, hồn thuộc dương, phách thuộc âm, âm dương điều hòa, hợp nhất làm một.

 

Cũng có giả thuyết nói rằng, phách có màu đen nhạt, giống như Âm quỷ. Hồn có màu đỏ, giống như Dương thần.

 

Hạ Bạch cúi đầu nhìn trang phục trên người, một màu đen kịt, chỉ xuất hiện vào ban đêm.

 

Cậu nhớ rõ lần đầu tiên tỉnh lại, trong nhật ký cậu đọc được có người viết hắn ta mặc đồ đỏ, xuất hiện vào ban ngày.

 

Lớp sương mù trong đầu Hạ Bạch dần tan đi, mơ mơ màng màng chạm đến một tia sáng.

 

Bọn hắn là Tam Hồn Thất Phách, giống như Âm quỷ và Dương thần, cùng tồn tại trong một cơ thể.

 

Người chơi Tam Hồn xuất hiện vào ban ngày, trang phục màu đỏ. Người chơi Thất Phách xuất hiện vào ban đêm, trang phục màu đen.

 

Mỗi người đều có trách nhiệm riêng, cùng nhau duy trì hoạt động bình thường của cơ thể, sống sót.

 

Thậm chí Hạ Bạch còn biết được mình là phách nào trong Thất Phách.

 

Thất Phách gồm: Thôn Tặc, Thi Cẩu, Trừ Uế, Xú Phế, Tước Âm, Phi Độc, Phục Thi.

 

Cậu là Thi Cẩu, Thi Cẩu tượng trưng cho tính cảnh giác vào ban đêm, có thể hình dung như con chó canh giữ nhà cửa, vì vậy nên mỗi khi đêm xuống cơ thể cậu rất căng thẳng, chỉ cần có chút động tĩnh là sẽ cảnh giác, đồng thời cảm giác của cậu cũng trở nên vô cùng nhạy bén, ngay cả tiếng ma sát nhỏ giữa da thịt và sàn nhà mà trước đây không nghe thấy thì bây giờ cũng có thể nghe thấy.

 

Đồng thời, Thất Phách có liên quan đến cảm xúc của con người, ngay từ ngày đầu tiên cậu đã cảm thấy tâm trạng của mình khá tốt, dù cô đơn cũng không thấy khó chịu, đó là bởi vì Thi Cẩu tượng trưng cho “hỉ” trong cảm xúc.

 

Cơ thể cậu gặp vấn đề, không phải là hình phạt do vi phạm quy tắc, mà là do những người chơi khác, cũng chính là những hồn phách khác gặp vấn đề.

 

Lần đầu tiên tỉnh dậy bị khó thở là do Xú Phế trong Thất Phách gặp vấn đề, Xú Phế phụ trách điều hòa hô hấp, đồng thời tượng trưng cho cảm xúc “bi”.

 

Người chơi Xú Phế gặp vấn đề, vấn đề này có thể là do bị thương nặng, thậm chí là đã chết, cho nên cơ thể không thể hô hấp bình thường được, càng lúc càng khó thở, đồng thời cũng không cảm nhận được cảm xúc bi thương.

 

Lần thứ ba tỉnh dậy cảm thấy uể oải, là do Phục Thi trong Thất Phách gặp vấn đề, Phục Thi phụ trách bài trừ độc tố trong cơ thể vào ban đêm, đi tiểu, đồng thời tượng trưng cho cảm xúc “Nghĩ”.

 

Ban đêm ngủ vốn là để dưỡng tinh tụ khí, nhưng cậu tỉnh dậy lại chỉ cảm thấy mệt mỏi, là bởi vì người chơi Phục Thi đã chết, độc tố tích tụ trong cơ thể không được bài trừ, cậu cũng không đi tiểu, cơ thể nặng nề, uể oải.

 

Lần thứ tư tỉnh dậy, ngay từ đầu cậu đã cảm thấy hình phạt xuất tinh là hơi kỳ lạ, là do Tước Âm trong Thất Phách gặp vấn đề, Tước Âm phụ trách chức năng sinh dục, đồng thời tượng trưng cho cảm xúc “Sợ”.

 

Người chơi Tước Âm đã chết, chức năng cơ thể không thể khôi phục bình thường, liền xuất hiện hiện tượng xuất tinh, cơ thể này cũng không còn cảm nhận được sự sợ hãi nữa.

 

Mọi thứ đều trùng khớp. Chỉ có một điểm là, số lượng người không đúng.

 

Trên thực tế, đối với hầu hết mọi người, có thể không biết Tam Hồn Thất Phách cụ thể là gì, tượng trưng cho điều gì, nhưng nhất định đã từng nghe qua câu nói con người có Tam Hồn Thất Phách.

 

Đã từng nghe qua câu nói này, có thể không thể đối chiếu với các triệu chứng cụ thể, nhưng một khi nghĩ đến việc người chơi đều ở trong cùng một cơ thể thì việc có mười người chơi cũng không khó để liên tưởng đến Tam Hồn Thất Phách.

 

Vấn đề là nhóm người chơi của bọn hắn chỉ có chín người.

 

Bọn hắn vốn là mười chọn chín, cho rằng trò chơi này mười người là không được, nhất định phải là chín người, còn thảo luận rất lâu về ý nghĩa của số “chín” khi trò chơi đang ở trạng thái khóa, tại sao lại là chín người.

 

Cho nên, ngay cả cậu, khi phủ nhận suy đoán của Lận Tường cũng là dùng số lượng không đúng, lấy chín người chơi làm cơ sở quan trọng để suy luận.

 

Ban đầu Cục Quản lý Trò Chơi cũng cho bọn hắn hạn ngạch mười người chơi, mười người chơi không phải là do bọn hắn tùy tiện nói ra, mà là có máy móc kiểm tra của Viện Nghiên Cứu cộng với số liệu thống kê nhân sự của Bộ Hậu Cần sau đó mới đưa ra con số này.

 

Tất nhiên là sẽ có sai sót, nhưng rất có thể ban đầu đã có mười người chơi bước vào.

 

Mười người chơi bước vào, tương ứng với Tam Hồn Thất Phách, nếu mười người chơi cùng nhau hợp tác thảo luận, việc nghĩ đến điều này không phải là khó, sau đó cùng nhau cố gắng, tìm ra quy tắc chính xác, sống thật tốt, rồi tìm kiếm sự thật của tòa lâu đài cổ này, cùng nhau thông quan trò chơi.

 

Điều này không khó, vì vậy độ khó ban đầu của trò chơi này được đánh giá là ba sao.

 

Nhưng dựa trên bản chất cạnh tranh của con người, đặc biệt là sự cạnh tranh trong trò chơi, điều đầu tiên mà mọi người nghĩ đến có thể là đa nhân cách.

 

Nếu là đa nhân cách, có thể loại bỏ những người chơi khác để bản thân sống sót.

 

Nhưng nếu là Tam Hồn Thất Phách, loại bỏ những người chơi khác thì sao? Sẽ trở thành hồn bay phách lạc.

 

Nhóm người chơi thứ ba tiến vào trò chơi, do người chơi của đội tấn công dẫn dắt, đội hình rất mạnh. Có thể bọn họ cũng là những người đầu tiên nghĩ đến đa nhân cách và tâm thần phân liệt, cộng thêm vận may không tốt, trước khi bọn họ nhận ra Tam Hồn Thất Phách, chủ hồn trong Tam Hồn đã chết, không còn cơ hội rời đi nữa.

 

Tam Hồn là Thai Quang, Sảng Linh và U Tinh, trong đó Thai Quang là chủ hồn, là sinh mệnh, nếu Tam Hồn Thất Phách có thể đại diện cho “tôi”, thì nhất định là Thai Quang, người chơi là chủ hồn đã chết, bọn họ liền kết thúc, tất cả đều chết.

 

Còn về lý do tại sao bọn họ chỉ có chín người, làm sao để tương ứng với Tam Hồn Thất Phách.

 

Hạ Bạch lật đến nhật ký của Hoa Hạo Minh, cậu nghĩ mình đã biết tại sao rồi, cậu cũng biết tại sao thân phận trò chơi của Hoa Hạo Minh lại là 【Song Diện Nhân】.

 

Hắn mới chính là người thật sự có hai nhân cách.

 

Hai nhân cách, hai linh hồn, một mình hắn ta đã là hai vị trong Tam Hồn Thất Phách.

 

Tam Hồn Thất Phách, trò chơi này quả thực cần mười người chơi, nhưng bởi vì Hoa Hạo Minh có hai nhân cách, cho nên Tỉnh Duyên không thể bước vào được.

 

“Hô — Hô hô — Hô hô hô —”

 

Hạ Bạch cảm thấy hô hấp của mình càng lúc càng khó, cậu không biết bản thân mình còn có thể thở được bao lâu nữa.

 

Mất phách sẽ không giống như mất chủ hồn mà chết ngay lập tức, nhưng thời gian lâu dài, con người cũng không thể sống nổi, huống chi hiện tại đã mất ba phách rồi, lần sau tỉnh lại cậu không biết sẽ mất thêm mấy hồn mấy phách nữa, thậm chí còn không biết có thể tỉnh lại được hay không.

 

Trong nhật ký của Lăng Trường Dạ đã ghi 【Không biết ngày thứ bao nhiêu】, có thể anh cũng đã nghĩ đến Tam Hồn Thất Phách rồi, bọn họ nắm bắt thời gian là dựa theo ngày và đêm để phân chia, hồn là ban ngày, phách là ban đêm.

 

Có vẻ như cậu nắm giữ một đêm hoàn chỉnh, một phách một đêm, hiện tại còn lại bốn phách, lần sau cậu tỉnh lại, hẳn là ba ngày sau, sẽ có ba hồn và ba phách xuất hiện.

 

Ba ngày này, sáu người chơi này lại không biết sẽ làm gì, trải qua những gì.

 

Chắc chắn cậu đã từng vi phạm nội quy, nhưng cậu vẫn chưa chết, tử vong hẳn là do số lần vi phạm quy tắc tích lũy lại, khi số lần vi phạm đạt đến một con số nhất định, sẽ bị thứ gì đó trong nhà vệ sinh hay dưới gầm giường trong tòa lâu đài này giết chết.

 

Nếu còn có người chơi tiếp tục vi phạm quy tắc, còn có người chơi dẫn đường sai lệch, cùng với số lần phạm lỗi tích lũy tăng lên, ba ngày này có thể sẽ không chỉ chết một người.

 

Lần này nhất định phải viết nhật ký thật rõ ràng, bao gồm cả Tam Hồn Thất Phách, không thể tự giết hại lẫn nhau, bao gồm cả quy tắc chính xác mà cậu biết.

 

Nếu không, có thể cậu sẽ không còn cơ hội tỉnh lại nữa.

 

Hiện tại điều duy nhất khiến cậu yên tâm là, Lăng Trường Dạ và một nhân cách chính diện của Hoa Hạo Minh đều tỉnh dậy vào ban ngày, nói cách khác, bọn họ đều là hồn, khả năng rất lớn là chủ hồn, bọn họ không dễ bị hại chết như vậy, vì an toàn tính mạng của chủ hồn phải được nâng cao.

 

Nếu không, đổi lại là một người chơi không lợi hại như vậy, chủ hồn vừa tắt, bọn hắn sẽ chết hết.

 

Nhất định phải khiến những người khác trong đội tin tưởng, nhưng làm cách nào để bọn họ tin rằng chín người chơi đều là Tam Hồn Thất Phách?

 

Ánh mắt Hạ Bạch đảo qua thư phòng một vòng, tập trung vào giá sách.

 

Khi ánh mắt lướt qua phía trên, đột nhiên dừng lại.

 

Vậy mà lại nhìn thấy một cuốn 《Nhật ký quan sát nội chứng》.

 

Đầu óc choáng váng, ngón tay Hạ Bạch không khỏi run lên.

 

Trò chơi này quả thực không khó, chỉ cần mười người nghĩ đến Tam Hồn Thất Phách là biết được phương hướng, cho dù không biết thì sách trên giá sách cũng đã cho bọn hắn câu trả lời chính xác và chi tiết.

 

Chỉ là, có lẽ ngoại trừ sinh viên y khoa và những người đọc nhiều sách thì có thể không biết 《Nhật ký quan sát nội chứng》 là gì, nội quy trong thư phòng lại yêu cầu bọn hắn phải xem những cuốn sách phù hợp, một cuốn sách mà ngay cả tên sách cũng không biết là gì thì hẳn là người chơi sẽ không mạo hiểm xem.

 

Mà trên thực tế, trong cuốn sách thiên về Đông y này đã giảng giải rất chi tiết về Tam Hồn Thất Phách.

 

Thân phận hiện tại của cậu là học sinh trung học, đáng lẽ phải xem sách giáo khoa, nhưng cậu đã hoàn thành nhiệm vụ học tập, xem sách ngoại khóa trong thời gian không học tập, không tính là vi phạm quy tắc?

 

Cho dù có vi phạm một quy tắc, Hạ Bạch cũng phải xem.

 

Hạ Bạch thở hổn hển mấy hơi, sau đó mơ mơ màng màng suy nghĩ một lúc.

 

Nếu điều này tính là vi phạm quy tắc, liệu có phải thêm một lần này là đủ số lần tử vong hay không?

 

Dù sao cậu cũng không phải là người cẩn thận, đã vi phạm không chỉ hai lần, không biết bao nhiêu lần, đã bị thứ gì đó trong nhà vệ sinh và gầm giường cảnh cáo rồi.

 

Nếu cậu mặc kệ, chỉ nhắc nhở đến Tam Hồn Thất Phách, liệu người chơi tiếp theo có thể hiểu và tin tưởng hay không?

 

Cậu đoán người chơi tiếp theo, cũng chính là ban ngày, hẳn là một trong Tam Hồn, ngoài Lăng Trường Dạ và Hoa Hạo Minh, Lăng Trường Dạ vừa mới viết nhật ký, Hoa Hạo Minh ở trước cậu.

 

Người chơi đó không phải là Lận Tường, Lận Tường xuất hiện vào ban đêm.

 

Vậy thì chỉ có thể là người chơi của hai đội còn lại, bọn họ sẽ không dễ dàng tin tưởng cậu, trừ phi cậu có lời giải thích đầy đủ. Chỉ cần không tin tưởng, có thể sẽ tiếp tục hãm hại những người chơi khác, cậu cũng không biết liệu mình có thể tỉnh lại hay không.

 

Hạ Bạch đứng dậy.

 

Cậu trèo lên chiếc thang trước giá sách, khó thở, không có sức lực, hiện tại ngay cả leo thang cũng run rẩy.

 

Bàn tay run rẩy lấy ra cuốn 《Nhật ký quan sát nội chứng》, Hạ Bạch ngồi xuống, bắt đầu lật xem cuốn sách này.

 

Sau khi xem xong thì đặt cuốn sách lên bàn, cầm bút viết nhật ký.

 

[Tối nay tỉnh dậy vẫn là lúc tám giờ, tôi xác nhận xem cửa nhà vệ sinh đã đóng hay chưa, sau khi nhìn thấy đã đóng, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Ngay lập tức, tôi vừa thở hổn hển vừa chạy đến thư phòng học bài, từ tám giờ đến chín giờ tối là thời gian học tập, trong khoảng thời gian này tôi phải học hành cho tốt.

 

Gần đến tám giờ rưỡi, tôi vừa cầm sách giáo khoa vừa đi về phòng ngủ, tám giờ rưỡi nằm trên giường ngủ, vừa qua tám giờ rưỡi thì lập tức đứng dậy học bài, quay trở lại thư phòng.

 

Hôm nay tôi có xem một cuốn sách ngoại khóa, có tên là 《Nhật ký quan sát nội chứng》, thấy được cách giải thích hoàn toàn mới về Tam Hồn Thất Phách trong sách, hóa ra Tam Hồn màu đỏ, Thất Phách màu đen. Học được Thất Phách là Thôn Tặc, Thi Cẩu, Trừ Uế, Xú Phế, Tước Âm, Phi Độc, Phục Thi, cũng biết được tác dụng của chúng, Xú Phế là quản điều hòa hô hấp, Tước Âm là quản khôi phục chức năng sinh dục, còn có Phục Thi, quản bài trừ độc tố, đi tiểu……

 

Đồng thời, tôi cũng học được từ trong sách, Tam Hồn Thất Phách là cùng nhau hợp tác, không thể thiếu bất kỳ ai, nếu không sẽ trở thành hồn bay phách lạc, đặc biệt là chủ hồn trong Tam Hồn, nếu như biến mất, mạng người cũng đến hồi kết thúc.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Không có ban ngày sẽ không còn ban đêm, không có chủ hồn thì không thể sống. Cho dù chỉ là mất đi một phách, con người cũng có thể không sống tốt được.

 

Tôi còn nhìn thấy một số thứ không giống như ghi chép trên sách giáo khoa:

 

[Thật thích anh trai.]

 

[Muốn ở bên anh trai mãi mãi.]

 

. . . . . .

 

Viết xong nhật ký, tôi định rời đi. Lần này rời khỏi thư phòng muộn, bởi vì không muốn quay về phòng ngủ, tối hôm qua hình như có thứ gì đó dưới gầm giường, may là tôi không nhúc nhích, cuối cùng lại thiếp đi.

 

Đúng rồi, lần này rời khỏi thư phòng thì đừng đóng cửa nữa, đừng bất cẩn.

 

—— Ngày thứ bao nhiêu không biết]

 

Viết xong nhật ký, Hạ Bạch đã kiệt sức, chỉ một đoạn đường ngắn quay về phòng ngủ thôi mà cậu đã phải dừng lại nghỉ hai lần.

 

Kéo cơ thể nặng nề trở về phòng ngủ, gõ gõ điện thoại, đặt điện thoại lên bàn, cậu nằm vật xuống giường, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Hơi thở khó khăn, phải rất lâu sau mới thở ra được.

 

Thật sự rất khó chịu, nhưng cơ thể cậu vẫn như đang trong tình trạng cảnh giác cao độ.

 

Bây giờ Hạ Bạch đã biết mình là Thi Cẩu, chấp nhận sự căng thẳng này, Thi Cẩu là phải canh giữ nhà cửa, bảo vệ cơ thể và những hồn phách khác, nếu tối nay nhà vệ sinh còn có thứ gì đó chui ra, cậu nhất định phải tiêu diệt nó, bảo vệ cho những người chơi khác.

 

Cậu đoán, nếu nhà vệ sinh còn có thứ gì đó chui ra, nhất định sẽ chọn lúc thứ dưới gầm giường chui ra mà xuất hiện, bởi vì lúc thứ dưới gầm giường chui ra, cậu phải tuân theo nội quy phòng ngủ, phải nằm yên trên giường ngủ, không thể làm gì được.

 

Vì vậy cậu đã chào em gái Tuyết Mộc từ trước.

 

Quả nhiên đúng như cậu dự đoán, chúng xuất hiện cùng lúc.

 

Khi dưới gầm giường xuất hiện tiếng bò rất nhỏ thì trên cửa kính nhà vệ sinh cũng có máu tươi bắt đầu tràn lên.

 

Hạ Bạch nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở tanh tưởi và âm lãnh kia càng ngày càng đến gần, giống như lần trước, thứ đó lơ lửng trên người cậu, nhìn chằm chằm vào cậu, còn có thứ gì đó lạnh lẽo, nhầy nhụa, gồ ghề bò lên cổ tay cậu.

 

Lần trước chỉ có cổ tay, lần này còn có bàn chân và bắp chân, lạnh thấu xương, bên trong thứ nhầy nhụa kia hình như là xương.

 

Chưa đến giờ đi ngủ, Hạ Bạch đã sắp ngất xỉu rồi, không phải vì sợ hãi, mà là bị mùi máu tanh xộc vào mũi.

 

Tước Âm đã chết, cậu không còn cảm xúc sợ hãi, điều này vừa có lợi vừa có hại.

 

Lợi là lúc này cậu không hề cảm thấy sợ hãi, cho dù biết rõ thứ đang bò trên người mình có thể là một con ma thối rữa.

 

Tất nhiên lần trước cậu cũng không sợ hãi lắm, bởi vì thối rữa luôn khiến cậu liên tưởng đến thi thể, yêu ai yêu cả đường đi lối về, cảm giác thân thiết khiến cậu cảm thấy con ma thối hoắc này cũng không đáng sợ lắm.

 

Hại là, đã là con người thì thật sự không thể không có sợ hãi, không có sợ hãi sẽ không khẩn trương, sẽ không cảm thấy cấp bách, nhìn thấy nhật ký cậu viết, có thể có người cũng không cảm thấy có gì, vẫn sẽ hãm hại những người chơi khác vì phần thưởng.

 

Nghĩ như vậy, cơ thể Hạ Bạch vẫn căng thẳng, cậu vểnh tai nghe ngóng động tĩnh của em gái Tuyết Mộc.

 

Cuối cùng, khi nghe thấy tiếng nôn mửa rất nhỏ phát ra từ nhà vệ sinh, Hạ Bạch mới yên tâm.

 

Trò chơi này thật sự khiến em gái Tuyết Mộc phải chịu nhiều ấm ức, đến mức Nhị Oa nghe thấy chắc cũng phải rơi lệ, đợi rời khỏi trò chơi, nhất định cậu phải bù đắp thật nhiều cho em gái Tuyết Mộc.

 

—— Nếu có thể rời khỏi trò chơi này.

 

Lần trước Hạ Bạch vô cùng mong chờ được chìm vào giấc ngủ, lần này cậu lại không muốn ngủ nữa, cho dù là đang đối mặt với một con ma thối hoắc. Cậu không biết liệu mình còn có thể tỉnh lại nữa hay không.

 

Dường như càng không muốn ngủ thì giấc ngủ càng đến sớm hơn, cậu cảm nhận được cơn buồn ngủ không thể cưỡng lại được đang ập đến, ý thức cuối cùng là cầu nguyện cho đồng đội của mình đáng tin cậy hơn một chút, có thể để cậu tỉnh lại một lần nữa, hoặc là trực tiếp đưa cậu rời khỏi trò chơi này.

 

*****

 

Tống Thu mở mắt.

 

Cậu ta xuống giường, nhìn thời gian trên điện thoại, vừa mới qua bảy giờ sáng.

 

Tiếng thở dồn dập vang lên trong phòng ngủ, cậu ta đứng im trước bàn học vài giây, cảm nhận tình trạng mới xuất hiện trên cơ thể mình, sau đó đi đến tủ quần áo thay quần áo.

 

Thay xong quần áo, cậu ta nhét điện thoại vào túi, rời khỏi phòng ngủ, đi ngang qua phòng khách, nhìn lướt qua 《Quy tắc sinh hoạt ở Trang viên Hoa Hồng Đỏ》 không biết đã bị sửa đổi bao nhiêu lần, sau khi bị sửa đổi nhiều lần như vậy, có một điều vẫn luôn không thay đổi.

 

Thứ nhất, ăn ngủ đúng giờ, sinh hoạt điều độ.

 

Cậu ta liếc mắt nhìn, cầm lấy chiếc chăn mỏng trên ghế sofa, đi đến phòng ăn ở tầng một, cúi người dùng chăn mỏng che tấm gương bên cạnh bàn ăn lại.

 

Đầu bên kia phòng ăn là nhà bếp, cửa nhà bếp mở toang, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy 《Nội quy nhà bếp ở Trang viên Hoa Hồng Đỏ》, đây là tờ nội quy ít bị sửa đổi nhất trong toàn bộ Trang viên Hoa Hồng Đỏ.

 

Chỉ có cậu ta sửa đổi một lần.

 

Tống Thu nhìn chằm chằm vào nội quy kia hai lần, trong mắt không có chút cảm xúc nào.

 

《Nội quy nhà bếp ở Trang viên Hoa Hồng Đỏ》

 

Thứ nhất, tự mình động thủ, cơm no áo ấm.

 

Thứ hai, dinh dưỡng cân bằng, không được kén ăn, ba bữa một ngày không được ăn trùng nguyên liệu nấu ăn.

 

Thứ ba, mỗi ngày từ bảy giờ rưỡi đến tám giờ rưỡi sáng là thời gian ăn sáng, mười một giờ đến mười hai giờ trưa là thời gian ăn trưa, sáu giờ rưỡi đến bảy giờ rưỡi tối là thời gian ăn tối.

 

Thứ tư, vui lòng giữ yên lặng khi dùng bữa, không được chơi điện thoại, không được vứt rác bừa bãi.

 

Thứ năm, sau khi dùng bữa xong, vui lòng để đồ về chỗ cũ, đóng cửa nhà bếp lại.

 

Đóng cửa nhà bếp lại, vậy mà lúc này cửa nhà bếp lại đang mở.

 

Người sử dụng nhà bếp trước đó, đã nhìn ra 【Đóng cửa nhà bếp lại】 là quy tắc giả, nhìn ra từ lần đầu tiên.

 

Tống Thu không tò mò người trước đó là ai, cậu ta bình thản đi vào nhà bếp, tìm thấy một phần cơm chiên trứng trong tủ lạnh, lấy ra hâm nóng, rồi mang ra phòng ăn ăn.

 

Vì khó thở, cậu ta phải mất rất lâu mới ăn xong bữa sáng này.

 

Cho dù ăn rất khó khăn, nhưng cậu ta vẫn ăn hết sạch, không sót một hạt cơm nào.

 

Bởi vì hiện tại《Quy tắc nhà bếp ở Trang viên Hoa Hồng Đỏ》đã thiếu mất một điều 【 Quý trọng lương thực, phải ăn hết bữa sáng.】

 

Còn về lý do tại sao chỉ có bữa sáng phải ăn hết, chẳng lẽ bữa trưa và bữa tối không có cơm sao?

 

Ăn xong, dọn dẹp vệ sinh xong, Tống Thu không đóng cửa nhà bếp, kéo chăn mỏng trên gương xuống, trở về tầng ba.

 

Vừa mới qua tám giờ sáng không lâu, cậu ta liền đi đến thư phòng, cửa thư phòng không đóng, người sử dụng thư phòng trước đó lần nào cũng đều không đóng cửa thư phòng, lần nào cũng đều không vi phạm quy tắc.

 

Khi ngồi xuống bàn học, vẫn chưa đến giờ học bài, cậu ta rất thong dong, nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người một lúc.

 

Mặt trời sắp ló dạng rồi. Mặt trời không xuất hiện.

 

Bầu trời u ám, hình dạng của những đám mây kia rõ ràng như vậy, ánh sáng không quá chói chang chiếu lên khuôn mặt thanh tú khó phân biệt được là nam hay nữ của cậu ta, u ám như ánh mắt của cậu ta vậy.

 

Trang viên Hoa Hồng Đỏ không có cửa, nhưng trong mắt cậu ta có cửa.

 

Không chỉ có cửa, mà còn có người đứng bên ngoài cửa, trong đó có hai người nắm tay nhau, một người nói người kia là bạn trai của mình.

 

Cậu ta ngẩn người một lúc, cúi đầu nhìn bàn tay mình, nhìn vô cùng kỹ lưỡng, như thể đang đánh giá vậy.

 

Một lúc sau, bàn tay còn lại của cậu ta nắm lấy bàn tay kia, nhẹ nhàng cọ xát vào lòng bàn tay này, lại bị bàn tay này nắm chặt, từ từ biến thành mười ngón tay đan vào nhau.

 

Trong đôi mắt u ám kia cuối cùng cũng lộ ra một chút ý cười.

 

Gần đến chín giờ, cậu ta mới lấy hai cuốn sổ nhật ký lật ra xem.

 

Lật đến trang mới nhất, nhìn chằm chằm vào dòng chữ【Tam Hồn Thất Phách】 một lúc lâu, sau đó đứng dậy lấy cuốn 《Nhật ký quan sát nội chứng》 được nhắc đến trong nhật ký từ trên giá sách xuống, vội vàng lật xem.

 

Vừa đến chín giờ, cậu ta cầm một cuốn sách toán lớp mười lên xem, lại nhìn thấy những đường nét vặn vẹo trong ghi chép, có cái quấn chặt vào nhau, có cái thì vặn vẹo dữ tợn.

 

Xem đến mười một giờ, cậu ta đứng dậy, mang cuốn sổ nhật ký viết về Tam Hồn Thất Phách đến phòng khách, bật TV lên.

 

Vừa xem TV, cậu ta vừa xé trang nhật ký viết về Tam Hồn Thất Phách ra, xé vụn đến mức không nhìn thấy chữ, nhẹ nhàng ném vào thùng rác.

 

Sau đó vừa xem TV, vừa suy nghĩ nội dung trong nhật ký, viết lại một trang nhật ký khác.

 

[Giống như lần trước, tối nay tỉnh dậy vẫn là lúc tám giờ, tôi kiểm tra xem cửa nhà vệ sinh đã đóng hay chưa, sau khi nhìn thấy cửa đang mở, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Giày ở ngay cạnh giường, tôi lập tức thở hổn hển xỏ giày vào, phát hiện ra một chuyện ngại ngùng. Đầu tiên là khó thở, tiếp theo là không có tinh thần, lần này lại xuất hiện chuyện ngại ngùng này, có thể là cơ thể tôi có vấn đề rồi.

 

Đáng lẽ nên đến bệnh viện xem sao, nhưng không được.

 

Lý do là, từ tám giờ đến chín giờ tối là thời gian học tập, tôi phải đến thư phòng học bài, nhưng đến tám giờ rưỡi lại phải ngủ cho thật ngon, vì vậy tôi mở tủ quần áo, chọn một bộ quần áo màu đen thay vào, sau khi thay xong không vứt rác bừa bãi, lại ném quần áo bẩn vào thùng rác, bây mới cố gắng kìm nén sự xấu hổ này xuống, nằm lên giường đến tám giờ rưỡi, vừa qua tám giờ rưỡi, lập tức đến thư phòng học bài, nửa tiếng đồng hồ này cũng đủ để tôi hoàn thành nhiệm vụ rồi.

 

Tôi có xem sách toán, nguyên tắc số học là chân lý không thể phủ nhận, giống như con số 9, cho dù đảo ngược là 6, thì nó cũng là kết quả của 11-2.

 

Toán học là đơn giản nhất, không có nhiều quanh co phức tạp, không cần phải suy nghĩ quá nhiều, suy nghĩ quá nhiều ngược lại sẽ ra đáp án sai. Toán học cũng là môn khoa học chân thật nhất, có thể phá vỡ mọi thứ quỷ thần huyền học.

 

Tối hôm qua dưới gầm giường có tiếng động, nhà vệ sinh còn có máu, tôi đã tốn rất nhiều công sức mới có thể xóa đi vết máu trong nhà vệ sinh và tiếng động dưới gầm giường, hôm nay càng mệt mỏi hơn.

 

Viết xong nhật ký tôi phải nhanh chóng quay về ngủ, dưỡng sức chờ đợi trận chiến tiếp theo.

 

Đúng rồi, lần này nhất định không được quên đóng cửa thư phòng, chỉ phạm sai lầm một lần là đủ rồi, nhiều lần nữa sẽ nguy hiểm.

 

—— Ngày thứ không biết bao nhiêu]

 

Sau khi đặt bút xuống, cậu ta xem TV xong, đi đến cửa thư phòng, nhẹ nhàng ném một cái, ném chính xác cuốn sổ nhật ký lên bàn học.

 

Nếu là đa nhân cách, giết chết những nhân cách khác, nhân cách chủ đạo cuối cùng sống sót là có thể thông quan được trò chơi.

 

Nếu là Tam Hồn Thất Phách, chỉ cần có một người không hợp tác, người đó chính lại là chủ hồn vậy những hồn phách khác đều sẽ biến mất, chủ hồn cũng có thể sống sót, mang theo một người biết được chân tướng.

 

Tống Thu biết, cậu ta, người đã xem qua tất cả nội quy không có dấu vết sửa đổi, chính là Thai Quang, chính là chủ hồn, còn người viết nhật ký về Tam Hồn Thất Phách, sắp sửa tìm ra chân tướng chính là Hạ Bạch.

 

Hai người bọn hắn sống sót là đủ rồi.

 

Nếu không sống nổi, vậy thì, cùng chết đi.

 

Chết trong cùng một cơ thể.

 

Như vậy cũng rất tốt.

 

Hết chương 96.

 

 

Chương 96: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 6 )

Ngày đăng: 20 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên