Chương 97: Âm Mưu

 

Chương 97: Âm Mưu

 

Ánh mắt đảo qua những hành khách đang chen chúc nhau, có thể thấy bọn họ thực sự đang rất cần tiền.

 

“Tốt tốt tốt, tốt lắm!” Chu Kỳ An nhìn những tờ tiền trong tay, ván này coi như đã được tiền bạc cứu vớt.

 

Cậu nhìn hai kẻ tình nghi cuối cùng, nhướng mày, “Giả bộ, sao không giả bộ nữa đi?”

 

Không giống như trong các kịch bản giết người thông thường, nơi mọi người đều cố gắng thoát khỏi diện tình nghi, những người ở đây dường như đang cố tình làm màu, hận không thể tự thêm đất diễn cho mình.

 

Kiểu “Thêm đất diễn” này sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến phán đoán của thám tử.

 

Chẳng qua là……

 

“Thêm đất diễn thì đã sao,” Dù mắt gần như nhắm lại, Chu Kỳ An vẫn tỏ ra kiêu ngạo, “Thêm tiền mới là lợi hại nhất.”

 

Tôn trọng người già, yêu thương trẻ nhỏ, Chu Kỳ An nhìn về phía bà lão: “Bà nói trước đi.”

 

Bà lão ho khan vài tiếng, Chu Kỳ An không quen với kiểu cố tình câu giờ này, lập tức quay đầu định hỏi người tiếp theo.

 

Thấy rõ ý đồ của cậu, bà lão không vòng vo nữa, chỉ vào nữ hành khách tự xưng là thất tình, nói: “Tôi thấy cô gái này đang cãi nhau với người khác, lúc cô ta chạy ra từ con hẻm đã đụng trúng cháu gái tôi.”

 

Cô cháu gái bên cạnh gật đầu: “Lúc đó cốc trà nóng trong tay cháu còn hắt vào tay cô ta.”

 

Trên váy của nữ hành khách thất tình có một vết bẩn rõ ràng, trên tay cũng có một vết bỏng.

 

Bà lão: “Chắc chắn cô ta không phải ra ngoài giải sầu vì thất tình, có khi là vừa mới thất tình, trong lúc tức giận đã chọn cách giết người.”

 

Hệ thống hiện thông báo, [Manh mối 4: Lời khai của bà lão.]

 

Trong lòng Chu Kỳ An trầm xuống, đây chỉ là manh mối, không thể coi là bằng chứng kết tội quan trọng.

 

Người phụ nữ thất tình vẫn giữ vẻ yếu đuối, nhưng ánh mắt lại độc ác pha chút đắc ý, nói: “Tôi chỉ là tâm trạng không tốt, xảy ra chút xung đột với người khác thôi mà.”

 

Chu Kỳ An trực tiếp nhét cho bà lão một nghìn tệ, sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cậu mở cửa sổ xe, một tay thò ra ngoài.

 

Vì Chu Kỳ An đã buồn ngủ đến mức sắp đứng không vững, số tiền trong tay cứ như thể sẽ bị gió cuốn bay bất cứ lúc nào. Nếu có ai đang ấp ủ ý định chờ cậu chết đi để lục soát thi thể thì đừng có mơ tưởng hão huyền.

 

Những hành khách xung quanh tức giận nhìn cậu chằm chằm.

 

Chu Kỳ An tiếp tục nói: “Cái tôi cần là manh mối quan trọng, có thể trực tiếp chỉ ra hung thủ.”

 

Cậu bé có vết bớt đen lên tiếng: “Ở phố cổ, cháu thấy một chị đeo kính râm đen đưa cho ông chú đã chết một chai nước, còn xin lỗi nói rằng mình quá nóng nảy, chú xem trong túi cô ta có kính râm không. Nhưng cháu không chắc chắn về kiểu dáng.”

 

[Manh mối 5: Lời khai của đứa trẻ.]

 

“Ngoan lắm.” Chu Kỳ An nhét cho cậu bé hai tờ tiền, loại manh mối này thì khỏi cần nói cũng được.

 

Không đủ giá trị.

 

Với tốc độ hiện tại, chưa đầy một phút nữa sẽ lại đi qua đường hầm, Chu Kỳ An bất đắc dĩ phải thúc giục thêm một lần nữa: “Mọi người hãy nhớ lại kỹ hơn xem nào.”

 

Cho dù là sức lực hay thời gian, cậu đều không đủ để chơi trò tìm kiếm manh mối với đám NPC này.

 

“Biết cậu đang gấp rồi, nhưng cậu đừng gấp,” Cặp đôi đang khôi phục ảnh từ lưu trữ đám mây, “Chúng tôi còn gấp hơn cậu.”

 

Gấp rút muốn lấy tiền.

 

Còn một người đàn ông trung niên cũng đang vắt óc suy nghĩ. Chu Kỳ An nhìn những người này hối hả rớt mồ hôi, ai cũng giống như kiến ​​trên chảo nóng.

 

“…”

 

Vì tiền, các người cũng thật là vất vả.

 

“Tìm thấy rồi.” Ảnh trên đám mây đã được khôi phục hoàn toàn, lần này cặp đôi đưa điện thoại cho cậu xem: “Cậu xem tấm này đi!”

 

Góc độ của bức ảnh này chụp rõ ràng cảnh nữ hành khách thất tình đang ôm người chết, đôi mắt đỏ hoe của người phụ nữ và vẻ mặt không kiên nhẫn của người đàn ông tạo nên sự đối lập rõ rệt.

 

[Bằng chứng quan trọng 1: Bức ảnh]

 

Chu Kỳ An nhét bốn nghìn còn lại vào túi cặp đôi: “Của các cô cậu đấy.”

 

Sau đó, cậu cười mà như không cười nhìn nữ hành khách thất tình: “Đây chính là cái gọi là không quen biết của cô?”

 

Sau khi bằng chứng này được đưa ra, đường hầm phía trước sắp đi vào đột nhiên trở nên xa hơn một cách kỳ lạ.

 

Xe khách dường như vẫn không có ý định dừng lại.

 

Nữ hành khách thất tình thản nhiên nói: “Thất tình rồi, muốn tự hủy hoại bản thân, tùy tiện tìm một người để dây dưa thôi.”

 

Lần này, ánh mắt cô ta không còn nhìn chằm chằm vào Chu Kỳ An nữa, mà như thể muốn xuyên qua kính chắn gió nhìn thấy đường hầm ở phía xa hơn, có phần kích động liên tục xoa xoa bộ móng tay được cắt tỉa gọn gàng, như thể đang nóng lòng muốn chờ đợi điều gì đó.

 

Chu Kỳ An biết cô ta đang chờ đợi, chờ đợi đường hầm tiếp theo.

 

“Sinh mạng rất đáng quý.” Nữ hành khách thất tình nhẹ nhàng nói, “Anh nhất định phải nhanh chóng đòi lại công bằng cho người đã khuất.”

 

“Nhất định rồi.” Chu Kỳ An gật đầu, sau đó lại móc ra một xấp tiền.

 

Nữ hành khách thất tình sững người, sau đó trợn tròn mắt: “Anh…”

 

Sao anh ta còn tiền?!

 

Không nói đâu xa, trong phụ bản trước, chỉ riêng [Tiền âm phủ nhuốm máu] thôi Chu Kỳ An đã vơ vét được kha khá.

 

Cậu mỉm cười ngại ngùng: “Người tôi chả có gì ngoài tiền cả.”

 

Tin tốt là sau nhiều năm tốt nghiệp, cuối cùng cũng trở thành người giàu có nhờ nỗ lực của bản thân.

 

Tin xấu là, tất cả đều là tiền âm phủ.

 

Cặp đôi kia đang vui vẻ đếm tiền, cảnh tượng này vô tình kích thích những người khác, nhất thời mọi người đều bắt đầu ồn ào.

 

Các hành khách gần như xếp hàng để lên tiếng, Chu Kỳ An: “Người tiếp theo.”

 

Lại đến giai đoạn yêu thích nhất của cậu – đánh bài ngửa. Bạn biết tôi là thám tử, tôi cũng biết bạn là hung thủ, xem ai chết trước.

 

Chu Kỳ An cảm thấy dù sao thì người chết cũng sẽ không phải là mình. Cậu có tiền, hiện tại cậu rất mạnh.

 

“Hình như là hôm qua, cô ta đến cửa hàng tôi mua đồ lưu niệm, đặc biệt chọn một chiếc vòng cổ có chữ cái C.”

 

Có thể trùng khớp với chữ cái đầu tiên của tên tiếng Anh được xăm trên người nạn nhân.

 

[Manh mối 6: Vòng cổ chữ cái.]

 

[Lời nhắc: Thu thập đủ bảy manh mối thông thường có thể chuyển đổi thành bằng chứng quan trọng.]

 

[Lời nhắc: Thu thập đủ hai manh mối quan trọng có thể chuyển đổi thành bằng chứng quan trọng.]

 

[Vui lòng ghi nhớ mẹo nhập vai: Lượng biến sinh ra chất biến.]

 

Tâm trạng Chu Kỳ An trở nên vui vẻ, nếu vậy, chỉ cần thêm một NPC lên tiếng nữa, cậu sẽ thắng. Cậu nhìn nữ hành khách thất tình vẫn đang chờ đợi đường hầm, ánh mắt khi nhìn xuống mang theo sự phán xét.

 

Tôi, sắp, thắng, rồi.

 

Môi mấp máy, Chu Kỳ An không khỏi uể oải ngáp một cái.

 

Ngực nữ hành khách thất tình phập phồng dữ dội, cơ thể bắt đầu run lên, khuôn mặt thiếu máu trở nên hung dữ, độc ác. Ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm phải cái nhìn khinh thường của Chu Kỳ An, sợi dây trong đầu nữ hành khách thất tình hoàn toàn đứt đoạn, cô ta lao về phía trước, hàm răng sắc nhọn nhắm thẳng vào cổ họng yếu ớt của chàng trai.

 

Chu Kỳ An khẽ kêu lên.

 

Người cuối cùng vi phạm luật chơi, tấn công người khác vô cớ là Tuân Nhị.

 

NPC tấn công người chơi vô cớ sẽ bị trò chơi giảm sức mạnh đáng kể, Chu Kỳ An dùng ánh mắt nhìn con mồi để đối mặt với hung thủ mất kiểm soát này, bình tĩnh giơ cây gậy lên, nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực đánh về phía trước.

 

Một cú đánh mạnh mẽ, nữ hành khách thất tình bị đánh ngã xuống đất.

 

[Bạn đã bắt được hung thủ thực sự.]

 

Nữ hành khách thất tình cố gắng bò dậy, nhưng cú đánh bằng gậy kia gần như đã đánh gãy eo cô ta. Cô ta chống tay xuống, ngẩng nửa mặt lên, trên mặt tràn ngập oán độc và không cam lòng.

 

“Lừa dối tôi, còn muốn bỏ rơi tôi, chính hắn ta mới là người đáng chết!”

 

“Hắn ta đáng chết!”

 

Tiếng nguyền rủa vang lên, cùng với cơn buồn ngủ tan biến là đường hầm sâu hun hút ở phía xa. Chu Kỳ An dùng đầu gậy ghì chặt vào vết thương của người phụ nữ, đề phòng hung thủ phản kháng liều chết, đồng thời nhét số tiền còn lại vào túi.

 

Cặp đôi là những người đầu tiên hoàn hồn, hai mắt sáng rực nhìn Chu Kỳ An: “Cậu thật lợi hại, rất lâu về trước cũng có một điều tra viên xuất sắc như cậu vậy!”

 

Chu Kỳ An không đáp lời, hồi tưởng lại bức ảnh mà cặp đôi đã chụp.

 

Thực ra còn một chuyện rất kỳ lạ.

 

Trong bức ảnh mà cặp đôi cung cấp lần thứ hai, trên cúc áo ở ngực người chết có đeo một sợi dây chuyền đồng hồ bỏ túi. Nhưng trước đó khi kiểm tra thi thể, Chu Kỳ An xác định là không hề nhìn thấy chiếc đồng hồ bỏ túi nào.

 

Tích, tích, tích.

 

Dường như là tiếng tích tắc của đồng hồ, âm thanh kỳ quái này cắt ngang dòng suy nghĩ của Chu Kỳ An, cậu chỉ cảm thấy tiếng chuông này như vọng lại từ hướng phố cổ xa xôi, lại như vang lên trực tiếp trong đầu.

 

“Vở kịch [Án mạng xe khách], hồi một của [Chuông Vang] đã kết thúc.”

 

“Bạn đã tham gia hoàn thành diễn xuất xuất sắc.”

 

[Nhiệm vụ phụ thứ hai “Nhập vai” đã hoàn thành.]

 

[Tiếp theo: Cathy vừa khóc lóc vừa nói về sự căm hận của mình đối với người chết, nói rằng mãi đến khi chia tay cô ta mới biết được đối phương đã có vợ, gã đàn ông cặn bã này lừa dối vợ mình, chữ cái được xăm trên người hắn ta là của bà cố đã khuất, lần này ra ngoài là để về quê tế tổ, vì vậy Cathy quyết định tiễn hắn ta đi bán muối luôn, để hắn ta thực sự đoàn tụ với người thân dưới suối vàng.

 

Thật là một vụ án mạng vì tình vô cùng cẩu huyết, bạn thầm nghĩ điều đó trong lòng, nhưng vẻ mặt lại không chút cảm xúc.

 

Nhưng điều bạn thực sự quan tâm là chiếc đồng hồ bỏ túi đó, tại sao chiếc đồng hồ bỏ túi được người chết đeo trên người trong bức ảnh lại đột nhiên biến mất?

 

Ngay lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên trong xe khách——]

 

Ầm!

 

Chu Kỳ An vừa đọc xong dòng chữ cuối cùng, kính xe đột nhiên vỡ vụn, từng cơn gió lạnh điên cuồng ùa vào, nữ hành khách không ngừng nói nhảm nhí để đánh lạc hướng mọi người, bỗng nhiên nhảy ra khỏi cửa sổ.

 

Cậu theo bản năng triệu hồi Bạch Lăng muốn kéo người quay lại, nhưng chỉ còn thiếu một chút nữa là chạm tới, trên người người phụ nữ bung ra một cái túi khí chỉ có thể thấy trong phim hoạt hình.

 

Toàn bộ khung cảnh vừa hài hước vừa phi lý.

 

Cô ta nhai kẹo cao su, bay ra ngoài như một cánh diều đứt dây, giọng nói rõ ràng đến mức khó tin lọt vào tai Chu Kỳ An.

 

“Nếu không đi nữa, e rằng thân phận tên trộm của tôi sẽ bị bại lộ mất.”

 

“Tạm biệt, thầy bói thông minh, à không, giàu có, tiếng chuông báo tử thực sự bây giờ mới chính thức vang lên.”

 

[Đang đánh giá điểm số tham gia diễn xuất của bạn…]

 

[Điểm số: 9.0

 

Đánh giá: Phong cách diễn xuất độc đáo, mang vốn vào đoàn quả nhiên đáng sợ.]

 

[Phần thưởng tham gia đã được gửi.]

 

[Phần thưởng: Manh mối về Ông vua sân khấu kịch]

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

[Ông vua sân khấu kịch: Một kẻ dàn dựng vở kịch rất tàn nhẫn, cô độc, mắc chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội, hãy cố gắng thu thập manh mối để tìm ra hắn ta! Nếu không bạn sẽ phải đối mặt với những vở kịch ngày càng phi lý hơn.]

 

[Manh mối 1 về Ông vua sân khấu kịch: Hắn ta rất thích hoa, trong nhà và trong vườn trồng đầy hoa, ngày ngày bầu bạn với hoa tươi. Vì dưới những ham muốn nở rộ đó, chôn vùi vô số thi thể mục nát.]

 

Xe đột ngột phanh gấp.

 

Giọng nói giận dữ của tài xế vang lên: “Tôi đổ thêm xăng cho xe, các người trói chặt tên hung thủ lại! Muộn chút nữa tôi sẽ chở đến đồn cảnh sát trong thành phố, tiện thể báo án.”

 

“…Cái con khốn dám đập vỡ cửa kính xe của tôi, tốt nhất là đừng để tôi bắt được.”

 

Cửa sau xe từ từ mở ra, Chu Kỳ An nhìn thấy bến xe Hoa Cổ quen thuộc.

 

Cũng giống như ngày đầu tiên, người đến người đi, trong đó không thiếu những du khách quen mặt, bọn họ đã mua vé đi đi lại lại từ ngày đầu tiên, hôm nay cũng vậy.

 

Điện thoại rung lên ba lần.

 

Lúc xuống xe, Chu Kỳ An mở ra thì thấy một tin nhắn chưa đọc, thời gian gửi tin nhắn là hai mươi phút trước, nhưng bây giờ cậu mới nhận được.

 

[Anh Chu, anh đã trở về bến xe an toàn chưa?]

 

Một tin nhắn mới đột nhiên hiện lên.

 

[Anh Chu, sau khi thấy tin nhắn có thể gọi điện cho em bất cứ lúc nào.]

 

Chu Kỳ An bấm số gọi đi, chỉ một giây sau khi tiếng chuông vang lên, đầu dây bên kia lập tức bắt máy: “Alo, anh Chu, anh không sao chứ, lâu như vậy không thấy tin tức gì khiến em sợ muốn chết.”

 

Ngắt lời đối phương đang nói nhảm, Chu Kỳ An: “Mấy người vẫn còn ở phố cổ à?”

 

Cuối cùng cậu sinh viên đại học cũng học được cách chọn điểm chính: “Vâng, mọi người vừa mới tụ tập ăn cơm xong, nhiệm vụ kiếm tiền mà bọn họ nhận được đều là bắt đầu vào buổi tối.”

 

“Được rồi, bật loa ngoài đi.”

 

Cậu sinh viên đại học không do dự làm theo lời cậu nói.

 

Cô Tề vẫn luôn bám theo sau lưng cậu, Chu Kỳ An nhíu mày, nhanh chóng hạ giọng: “Tôi đã có chút manh mối, tôi nghi ngờ phó bản này được tạo thành từ những vở kịch nối tiếp nhau.”

 

Vở kịch mà cậu vừa tham gia chỉ là hồi một, chắc chắn còn có một số hồi khác.

 

Khi cậu nói ra điều này, rõ ràng cảm thấy bên kia im lặng hẳn đi.

 

“Người dàn dựng vở kịch là Ông vua sân khấu kịch, nếu có thể tìm thấy hắn ta, chúng ta có thể rời khỏi phó bản này.” Chu Kỳ An tiếp tục nói: “Vừa rồi tôi đã kích hoạt hồi một của một vở kịch có tên là [Chuông Vang].”

 

Nhanh chóng thuật lại nội dung chính của cốt truyện, ánh mắt của Cô Tề như có thể xuyên qua lỗ chân lông nhìn thấu cậu, Chu Kỳ An nói ngắn gọn: “Vừa hay mấy người vẫn còn ở phố cổ, hãy thử xem có thể kích hoạt những hồi khác hay không.”

 

Nói xong, cậu cúp máy ngay lập tức.

 

Cô Tề đã từ phía sau đi tới bên cạnh cậu: “Anh Chu, lát nữa có thể anh cần phải đến phố cổ để phối hợp ghi chép.”

 

Chu Kỳ An: “Chờ cảnh sát liên lạc với tôi rồi nói sau.”

 

Nụ cười chuyên nghiệp trên gương mặt Cô Tề lộ ra vẻ kinh ngạc, dường như rất ngạc nhiên trước lời từ chối của đối phương. Cô ta đã tiếp xúc với không ít khách hàng, trong trường hợp bình thường, khách hàng nhất định sẽ đi theo xe buýt trở về phố cổ.

 

Chu Kỳ An không cần nhìn cũng biết cô ta đang nghĩ gì, bèn thản nhiên nói: “Hôm nay khối lượng công việc của tôi đã quá tải rồi.”

 

“?”

 

Chu Kỳ An không có đức tính người có năng lực làm việc nhiều, nếu không thì mỗi lần lập kế hoạch cũng sẽ không chỉ đạt trình độ bảy tám mươi điểm.

 

Trong quá trình nhập vai vừa rồi, hệ thống nhắc nhở bảy manh mối có thể tạo ra sự thay đổi về chất, chỉ ra hung thủ cuối cùng. Nếu quy luật này là chung, vậy thì phó bản này ít nhất có bảy vở kịch.

 

“Vẫn nên để người khác làm diễn viên đi.”

 

Chu Kỳ An đến máy bán hàng tự động mua một chai nước giải khát, trở lại phòng chờ mượn giấy bút của quầy bán vé.

 

Không có người chơi khác, Chu Kỳ An trở thành thú tiêu khiển duy nhất của tất cả mọi người trong bến xe. Nhân viên an ninh chán nản nghịch máy dò, ánh mắt đã liếc nhìn cậu ba lần.

 

Chu Kỳ An vẫn điềm tĩnh như thường.

 

Sau khi đại khái hiểu rõ hoàn cảnh, cậu đã thành công miễn dịch. Không phải chỉ là bị nhìn một chút thôi sao? Sau khi đi làm, có hai cái camera giám sát, còn có ông sếp âm hồn bất tán, so với kiểu giám sát lao động đó, đám NPC này thì tính là cái gì?

 

Lúc này, Chu Kỳ An đang cúi đầu viết gì đó lên tờ giấy trắng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

 

Từ góc độ của người đứng xem, đường nét từ má đến cổ của chàng trai gần như hoàn mỹ đến mức khó tin, bàn tay đang cầm bút vẽ, thậm chí cả móng tay cũng đều lộ ra chút phấn hồng nhàn nhạt. Nếu như lúc này mạch máu dưới ánh đèn có thể nổ tung, nhất định sẽ là một bức tranh thủy mặc hoàn mỹ nhất.

 

Đáng tiếc, cảnh tượng đẫm máu không hề xuất hiện dưới ánh mắt nóng bỏng của đám NPC.

 

……..

 

Phố cổ.

 

Những người chơi lúc này đã tản ra khắp nơi.

 

Người đàn ông điềm tĩnh dẫn đồng đội đi vào sâu trong phố cổ, người đàn ông nước ngoài và đồng đội rẽ vào một con hẻm nhỏ rồi biến mất, người chơi trượt patin dường như vẫn đang quan sát phố cổ, vừa đi vừa dừng.

 

Mẹ Chu ăn cơm xong thì buồn ngủ, vẫn đang nghỉ ngơi trong phòng riêng của nhà hàng, bà nhắm mắt lại, dáng vẻ buồn ngủ rất giống Chu Kỳ An.

 

Trong nhà hàng chỉ còn lại ba người.

 

Thẩm Tri Ngật ngồi bên cạnh, im lặng uống trà, trông rất hiền hòa dễ gần, người không biết còn tưởng rằng đây là một người có tính tình rất tốt.

 

Cậu sinh viên đại học không nhịn được, nói: “Em cảm thấy những người đó hình như không có ý định cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.”

 

Bởi vì trước đó là Chu Kỳ An cung cấp thông tin, tiền ăn của bọn họ là do những người khác chi trả, điều này cho thấy trong số những người đó nhất định có người đã hoàn thành nhiệm vụ kiếm tiền.

 

Nếu thực sự muốn kích hoạt những hồi khác, ít nhiều gì cũng sẽ hỏi han thảo luận một chút, ít nhất cũng sẽ nhờ bọn họ gọi điện thoại hỏi thăm tình hình cụ thể của Chu Kỳ An, không thể dễ dàng rời đi như vậy được.

 

“Uổng công anh Chu tốt bụng nhắc nhở bọn họ, đúng là lương tâm mang cho chó…” Cậu sinh viên đại học thực sự không nói ra được câu “Lương tâm cho chó cắn”, cuối cùng chỉ có thể phẫn nộ, nói: “Đám người đó thật là vô lương tâm.”

 

Người khác bênh vực con trai mình như vậy, mẹ Chu lại chẳng hề bận tâm, tâm tư bà đặt hết vào chuyện khác.

 

Hiện tại tâm trạng bà rất tốt.

 

Những người trẻ tuổi trong thành phố này thật đáng yêu, không chỉ chủ động tìm đến bà, đưa ra một loạt yêu cầu hà khắc, còn tuyên bố nếu không tìm được đối tượng cho họ thì sẽ giết bà, khát vọng kết hôn mãnh liệt này khiến bà cảm thấy vô cùng vui vẻ.

 

Đương nhiên mẹ Chu cũng không phụ lòng mong mỏi của bọn họ.

 

Bởi vì tâm trạng tốt, giọng điệu của mẹ Chu hòa nhã đến kỳ lạ: “Thứ tốt đẹp nhất, một khi cho không thì sẽ mất đi giá trị của nó.”

 

Cậu sinh viên đại học dường như đã hiểu ra điều gì đó, người bình thường có được tin tức quan trọng như vậy sẽ không mang ra thảo luận.

 

“Bọn họ cảm thấy anh Chu là bị ép buộc mới chia sẻ manh mối?!”

 

Nếu cần phải liên tục tham gia diễn xuất, chỉ dựa vào một mình Chu Kỳ An thì không thể hoàn thành được. Những người chơi khác có lẽ là vì muốn giảm bớt nội bộ, trên diễn đàn có nói người chết càng nhiều, độ khó của trò chơi sẽ giảm xuống, cũng có thể là vẫn đang chờ Chu Kỳ An chủ động chia sẻ thêm.

 

Cậu sinh viên đại học chỉ đoán đúng một nửa, đội ngũ do người đàn ông điềm tĩnh dẫn đầu và đội ngũ của người đàn ông nước ngoài tham gia phó bản này vì mục đích chung, nhưng lại là hai phe đối lập. Liều lĩnh tham gia diễn xuất, một khi có tổn thất rất có thể sẽ bị đối phương nắm lấy cơ hội tiêu diệt toàn bộ.

 

Dù sao cũng chỉ mới là ngày đầu tiên của phó bản, trước khi tìm được thêm manh mối, mọi việc cứ phải cẩn thận là trên hết.

 

Cậu sinh viên đại học không khỏi nhíu mày, nhất định là anh Chu đã suy nghĩ chu toàn hơn cậu ta rất nhiều, biết rõ sẽ như vậy, tại sao còn muốn cho không thông tin?

 

Thẩm Tri Ngật cúi đầu, nhìn chằm chằm vào con cá còn sót lại trên bàn, khóe môi thoáng hiện ý cười.

 

“Câu cá thôi.”

 

Trên đời không có bữa cơm nào là miễn phí cả. Nếu không chủ động chia sẻ, có lẽ những người chơi này vẫn có khả năng vô tình kích hoạt cốt truyện, một khi đã nói ra, một đám người bụng dạ khó lường ngược lại sẽ cố ý tránh né.

 

Cậu sinh viên đại học ngơ ngác nhìn.

 

Thẩm Tri Ngật thuận miệng nói ra bốn chữ: “Nhiệm vụ thứ hai.”

 

Cậu sinh viên đại học ban đầu vẫn chưa phản ứng kịp, âm thầm suy nghĩ tại sao lại liên quan đến nhiệm vụ thứ hai?

 

Nhưng học hành bao nhiêu năm nay không phải là vô ích, khả năng đọc hiểu ăn sâu vào máu khiến cậu ta dần dần phát hiện ra điểm bất thường. Khoảng chừng hai phút sau, cuối cùng cậu sinh viên đại học cũng nghĩ đến điều gì đó, cơ thể khẽ run lên.

 

Ngay sau đó là cảm giác sợ hãi tột độ.

 

Nhiệm vụ đầu tiên là chọn trang phục, liên tục ám chỉ bọn họ rằng trang phục đại diện cho nghề nghiệp.

 

Nhiệm vụ thứ hai thuận nước đẩy thuyền để người chơi thông qua việc thực hiện nghĩa vụ của nghề nghiệp mà kiếm tiền.

 

Hoạt động ăn uống, đi ở trong phố cổ quả thực cần phải có tiền, Cô Tề cũng đã nhắc nhở bọn họ về tầm quan trọng của việc kiếm tiền, vì vậy người chơi đã tiếp xúc với NPC, kích hoạt nhiệm vụ làm thêm.

 

Sau đó, người chơi phát hiện ra âm mưu về thời gian.

 

Cho nên hiện tại, tâm điểm mà mọi người quan tâm là làm thế nào để kiếm đủ tiền, đồng thời thuận lợi quay trở lại bến xe để check-in.

 

Sự dẫn dắt vô hình đó đã khiến bọn họ dần dần bỏ qua một việc.

 

Nhiệm vụ phụ thứ hai là nhập vai, không phải kiếm tiền.

 

Câu đầu tiên trong nội dung nhiệm vụ mà trò chơi công bố cũng là: “Cuộc đời như một vở kịch, vở kịch như cuộc đời.”

 

Nếu như không tham gia diễn xuất, chẳng phải là đại diện cho việc nhiệm vụ [Nhập vai] thất bại sao? Nói cách khác, người chơi không nên né tránh việc kích hoạt cốt truyện, mà nên tranh nhau nhập vai mới đúng.

 

Cậu ta không nhịn được liếc nhìn Thẩm Tri Ngật, đối phương đang nhắm hờ mắt, tạm thời không có ý định rời khỏi nhà hàng, dường như đang chờ đợi điều gì đó.

 

“Vậy chúng ta…”

 

Thẩm Tri Ngật lạnh lùng ngắt lời: “Chờ.”

 

Cậu sinh viên đại học không dám nói nhảm, ngoan ngoãn ngồi tại chỗ, trong đầu như một mớ hỗn độn, phố cổ rộng lớn như vậy, làm sao mới có thể kích hoạt được cốt truyện đây?

 

Bọn họ còn phải chờ cái gì nữa?

 

Trong lúc đang hoang mang lo lắng, điện thoại đột nhiên rung lên vài cái.

 

Thẩm Tri Ngật mở mắt ra, cầm lấy điện thoại.

 

Là tin nhắn MMS do Chu Kỳ An gửi đến, cậu sinh viên đại học cũng nhận được.

 

Nội dung tin nhắn MMS được tạo thành từ những bức tranh liên hoàn sống động như thật, chỉ với vài nét vẽ đơn giản, từng nhân vật liền hiện lên rõ ràng trên mặt giấy, có thể thấy được kỹ thuật vẽ tranh đáng sợ của người vẽ.

 

Chu Kỳ An đã vẽ lại tất cả các cảnh trong hồi một, sau đó gửi cho bọn họ.

 

Khác với việc thuật lại bằng lời nói, thông qua bức tranh, có thể biết rõ được diện mạo cụ thể của hành khách trên xe, đặc biệt là những đặc điểm ngoại hình của người phụ nữ ăn trộm kia.

 

Phó bản này chỉ có hai bản đồ quan trọng là phố cổ và bến xe, tám chín phần tên trộm sẽ quay trở lại phố cổ để tiêu thụ tang vật.

 

Lời nhắn kèm theo: [Tôi tan ca trước đây, mấy người tìm được cô ta, rất có thể sẽ kích hoạt được hồi hai của cốt truyện.]

 

Cậu sinh viên đại học hít vào một ngụm khí lạnh, anh Chu của cậu ta, thế mà từ trong ra ngoài đều đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi!

 

Hết chương 97.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Chu Kỳ An [Mỉm cười.jpg]: Đoàn kết là sức mạnh, tôi muốn chủ động nói cho tất cả người chơi biết manh mối. Tôi gọi đây là kế hoạch Ngọn lửa, mọi người cùng nhau góp củi thì ngọn lửa mới cao.

 

Cậu sinh viên đại học [Run rẩy]: Xác định không phải là kế hoạch Máy hút bụi chứ?

 

Thẩm Tri Ngật: Không được phép sỉ nhục lòng tốt của em ấy.

 

 

Cậu sinh viên đại học: …

Chương 97: Âm Mưu

Ngày đăng: 17 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên