Chương 97: Không Phải Con Ruột
Tạm biệt luật sư xong, Tiêu Dã kéo Quý Nam Tinh đến phố ăn vặt. Tối nay hắn mới chỉ uống một ly cocktail, ngay cả hoa quả cũng chẳng ăn được mấy miếng, vậy nên đã đói meo cả bụng rồi.
Quý Nam Tinh đã ăn tối nên không đói lắm, nhưng sau khi bị Tiêu Dã nhét cho một viên cá viên, cậu vẫn ăn. Vừa nuốt xong thứ trong miệng, ngay sau đó lại là một xiên bánh gạo.
Quý Nam Tinh lắc đầu, đẩy tay hắn ra: “Tôi ăn tối rồi, không ăn nổi nữa đâu.”
Tiêu Dã thấy cậu đúng là no thật, không ăn nổi nữa, đành tiếc nuối thu tay lại. Một tay hắn dắt Quý Nam Tinh, một tay cầm xiên que vừa đi vừa ăn. Đồ trên tay nhiều quá cầm không xuể, hắn còn khoác tay cậu vào cánh tay mình, nhất quyết không chịu buông ra.
Quý Nam Tinh lại rút tay về: “Cậu cứ ăn đồ của cậu đi, ở đây cũng không đông người, tôi có phải con nít ba tuổi đâu.”
Không cần phải dắt với khoác tay kiểu này, thật sự xem cậu là đứa trẻ không có khả năng tự lo cho bản thân rồi.
Tiêu Dã đành phải nhượng bộ một lần nữa: “Thế thì cậu đút tay vào túi áo tôi đi.”
Quý Nam Tinh: “Không cần, tôi không lạnh.”
Tiêu Dã làm mặt hung dữ: “Nhanh lên, nghe lời đi, không thì ăn đòn bây giờ.”
Quý Nam Tinh nhéo thẳng vào tai hắn: “Ăn đồ của cậu đi!”
Tiêu Dã kêu oai oái, bị Quý Nam Tinh nhéo cho một cái đau điếng vào tai rồi mới thấy toàn thân dễ chịu. Mấy hôm trước hắn cũng không biết mình bị làm sao, lại nảy ra ý định giữ khoảng cách với Quý Nam Tinh. May mà hắn mới chỉ nghĩ chứ chưa thực hiện, nhưng dù chỉ là nghĩ thôi cũng đã thấy không nỡ rồi.
Nhìn người bên cạnh rõ ràng đang vui ra mặt, Quý Nam Tinh lên tiếng: “Tâm trạng tốt vậy? Đánh nhau đã ghiền rồi à?”
Tiêu Dã liếm vụn thức ăn dính trên môi, quay sang nhìn người bên cạnh: “Quý Nam Tinh.”
Trong lòng Quý Nam Tinh thoáng dâng lên một cảm giác khác lạ, Tiêu Dã rất hiếm khi gọi cả họ tên cậu, lại còn với giọng điệu trịnh trọng thế này.
Tiêu Dã vuốt lại mấy sợi tóc mai trước trán cho cậu, nhìn thẳng vào mắt cậu, ánh mắt vừa chuyên chú vừa nghiêm túc: “Trước đây cậu từng nói, vì âm khí trên người nên cả đời này cậu chưa từng nghĩ sẽ ở bên một ai. Con đường tương lai còn rất dài, Quý Nam Tinh à, trước khi cậu thay đổi suy nghĩ đó, tôi sẽ ở bên cậu, mãi mãi ở bên cậu.”
Lúc Tiêu Dã nói những lời này, xung quanh là khói lửa và bầu không khí ồn ào náo nhiệt, khóe miệng hắn thậm chí còn vương vệt dầu bóng loáng. Rõ ràng đây không phải một dịp trang trọng, trông hết sức tùy tiện, nhưng Quý Nam Tinh lại nhìn thấy trong mắt hắn sự nghiêm túc chưa từng có.
Quý Nam Tinh khẽ siết chặt tay, đầu ngón tay bấm nhẹ vào lòng bàn tay. Cậu nhìn Tiêu Dã gật đầu, đáp lại một tiếng: “Được.”
Cậu không bận tâm Tiêu Dã có thể ở bên mình bao lâu, cũng chẳng màng lời hứa mãi mãi của hắn có thể kéo dài đến lúc nào, thậm chí cậu còn chẳng để ý xem lời cam kết này có phải chỉ là một phút cao hứng nhất thời hay không. Chỉ cần giây phút này đây, trong lòng Tiêu Dã thật sự đã nghĩ như vậy, cậu thấy thế là đủ rồi.
Ít nhất đã từng có một người như vậy, có một khoảnh khắc như vậy, xem cậu vô cùng, vô cùng quan trọng, quan trọng đến mức sẵn lòng trao đi một lời hứa hẹn như thế này.
Tiêu Dã xoa đầu Quý Nam Tinh, kéo cậu tiếp tục lang thang trước những quầy hàng trong khu phố ăn vặt.
———-
Ở bên kia, vì mẹ của Hàn Chiêm Văn một mình đứng ra lo liệu mọi chuyện bồi thường sau đó, cộng thêm việc đã hòa giải với một đương sự khác, nên Hàn Chiêm Văn cũng được thả ra.
Người vừa được thả ra, mặt vẫn còn đầy vẻ căm phẫn, đôi mắt chứa chan những toan tính độc địa. Nhìn ánh mắt của hắn ta, Triệu Anh biết trong lòng Hàn Chiêm Văn bất bình, đang nung nấu ý đồ xấu xa, muốn tìm cơ hội báo thù.
Nếu là trước đây, nhất định Triệu Anh sẽ khuyên can dỗ dành, nhưng lúc này bà không muốn nói gì cả, trong đầu chỉ văng vẳng câu nói về xét nghiệm quan hệ huyết thống của cậu trai kia.
Triệu Anh có chút sợ hãi, sợ rằng mọi chuyện đúng như lời cậu thiếu niên đó nói, rằng Hàn Chiêm Văn không phải con của mình, nhưng trong lòng lại len lỏi một niềm mong đợi thầm kín, lỡ như thật sự không phải thì sao.
Bao năm qua, vì đứa con trai này, Triệu Anh có thể nói là đã dốc hết tâm huyết. Hàn Chiêm Văn có thể lớn lên thành bộ dạng như bây giờ thật sự đã bào mòn của bà không biết bao nhiêu công sức.
Ban đầu, diện mạo đứa trẻ này có chút khác thường, hai mắt hơi lồi, khoảng cách giữa hai mắt rộng một cách bất thường. Trong lòng Triệu Anh đã có một dự cảm không lành, chỉ là, lúc đó mọi người xung quanh đều an ủi rằng, trẻ con mới sinh, đợi lớn thêm chút nữa là ổn.
Thế nhưng qua giai đoạn nhăn nheo ban đầu, diện mạo của nó ngày càng không ổn. Triệu Anh đã đưa con đến bệnh viện kiểm tra, kết quả chẩn đoán là gen siêu nam.
Hàn Chiêm Văn là đứa con mồ côi cha lúc còn trong bụng mẹ. Khi bà mang thai gần sáu tháng thì chồng bà qua đời vì tai nạn. Tình cảm của bà và chồng rất tốt, cả đời chỉ có nhau. Ai mà ngờ được, ngay lúc họ đang hạnh phúc nhất, bà lại phải chịu nỗi đau mất chồng.
Người thân bạn bè khuyên bà nên bỏ đứa bé đi, nói rằng một người phụ nữ một mình nuôi con sẽ rất vất vả. Bà còn trẻ, vài năm nữa nguôi ngoai rồi vẫn có thể bắt đầu lại, một khi đã sinh con ra thì những ngày tháng sau này sẽ không dễ dàng gì.
Nhưng đó là con của bà và người bà yêu, là niềm hạnh phúc mà họ hằng mong đợi. Chồng mất rồi, niềm trông mong duy nhất của bà chính là đứa con này. Bà đã cắn răng kiên quyết sinh nó ra.
Ai ngờ, một tờ giấy chẩn đoán như sét đánh ngang tai giáng xuống. Triệu Anh thậm chí còn tự trách mình, khoảng thời gian đó bà mải lo hậu sự cho chồng, chẳng còn tâm trí nào nghĩ đến chuyện khác, rất nhiều lần kiểm tra đều bỏ lỡ. Nếu lúc mang thai kiểm tra kỹ hơn, biết là gen siêu nam, bà nhất định sẽ không cố chấp sinh con ra.
Nhưng đứa trẻ đã chào đời, việc bà có thể làm là cố gắng nuôi nấng nó nên người.
Gen siêu nam của Hàn Chiêm Văn không phải là thừa một nhiễm sắc thể Y, mà là thừa đến hai. Triệu Anh không biết có phải vì lý do này mà sự hung bạo trong người Hàn Chiêm Văn gần như là bẩm sinh hay không, lúc chưa biết nói đã biết đánh đập, phá phách.
Thậm chí sữa mẹ cũng chẳng bú được mấy tháng, vì ngay từ lúc còn là trẻ sơ sinh, nó đã bắt đầu cắn xé đến chảy máu.
Đứa trẻ còn quá nhỏ, không thể tiếp nhận quá nhiều thuốc điều trị. Bác sĩ nói, nếu được định hướng từ nhỏ, người có gen siêu nam cũng không phải là không thể sống như người bình thường.
Nhưng chỉ cần hơi không vừa ý là đập phá, ra ngoài thì đột nhiên nổi điên làm người khác bị thương, cảm xúc mất kiểm soát, bẩm sinh không có lòng thương xót. Người chưa từng trải qua sẽ không bao giờ thấu hiểu được nỗi cơ cực khi nuôi dạy một đứa trẻ như vậy.
Bà vừa phải gồng gánh công ty chồng để lại, vừa phải định hướng và kiềm chế sự phát triển của con trai, thực sự quá khó khăn.
Sau khi Hàn Chiêm Văn lớn lên, tuy đã lý trí hơn nhiều so với hồi nhỏ, nhưng cùng với tuổi tác, sức lực của hắn ta cũng tăng lên. Có lần hắn ta suýt đánh mù mắt người khác, Triệu Anh biết, đã đến lúc phải can thiệp bằng thuốc.
Bà đưa Hàn Chiêm Văn đến một bệnh viện chuyên khoa để điều trị bằng thuốc và liệu pháp tâm lý. Hiệu quả đương nhiên là có, Hàn Chiêm Văn quả thực đã ngoan ngoãn được một thời gian, thậm chí còn biết xuống nước, nói rằng ở bệnh viện không có tự do, rằng nó sẽ ngoan, rằng nó nhớ mẹ.
Triệu Anh mềm lòng, đó là đứa con duy nhất của bà và chồng cơ mà. Thế là bà lại đón Hàn Chiêm Văn về.
Sau đó, Hàn Chiêm Văn quả thực đã có thể kiềm chế hành vi của mình, không còn tùy tiện như trước. Hàn Chiêm Văn của bây giờ, chính là bộ dạng đã có thể dùng lý trí để kiềm chế bản thân sau khi điều trị.
Triệu Anh thực sự đã mệt mỏi quá rồi. Thỉnh thoảng bà lại nảy ra ý nghĩ buông xuôi mặc kệ, nhưng rất nhanh sau đó lại tự trách mình vì đã từng có suy nghĩ như vậy.
Đứa bé là do bà kiên quyết sinh ra, dù lúc đó bà không biết nó có gen siêu nam, nhưng là bà đã mang nó đến thế giới này, bà phải có trách nhiệm.
Tình mẫu tử dành cho con trai sớm đã bị bào mòn hết, thứ còn lại chỉ là tinh thần trách nhiệm trong bản tính của bà.
Nhưng hôm nay, lời nói của cậu thiếu niên kia đã khiến lòng bà nứt ra một kẽ hở. Nếu Hàn Chiêm Văn thật sự không phải con của bà thì sao.
Nhìn chiếc xe đang chạy về phía trước, Triệu Anh đột nhiên lên tiếng: “Đến bệnh viện.”
Trợ lý đang lái xe và thư ký ngồi ở ghế phụ nhìn nhau, gần như ngay lập tức hiểu được ý của sếp. Bọn họ không nói một lời, liền đổi hướng đến bệnh viện.
Ngược lại, Hàn Chiêm Văn ngồi bên cạnh quay đầu nhìn Triệu Anh, vẻ mặt rất mất kiên nhẫn: “Đến bệnh viện làm gì, con mệt lắm, con muốn về nghỉ ngơi!”
Hắn ta ở trong đồn cảnh sát không nghe thấy những lời của Quý Nam Tinh nói, dĩ nhiên là không nghĩ ra lúc này Triệu Anh đưa mình đến bệnh viện là để làm xét nghiệm quan hệ huyết thống.
Triệu Anh vẫn như thường lệ, vỗ nhẹ vào cánh tay hắn ta: “Đến bệnh viện kiểm tra vết thương trên người. Con ngoan, chỉ một lát thôi, nhanh lắm, đừng làm mẹ lo lắng, được không.”
Hàn Chiêm Văn đâu phải người biết nghe lời, hắn ta không ngừng giật khóa cửa xe: “Không đi, không đi, phiền chết đi được!”
Sắc mặt Triệu Anh vẫn không đổi, tiếp tục nhỏ nhẹ: “Không phải con vẫn luôn muốn một chiếc xe sao, con nghe lời, mẹ sẽ mua cho con.”
Hàn Chiêm Văn đã trưởng thành từ lâu, với gia cảnh của hắn ta, muốn một chiếc xe căn bản không phải là chuyện gì to tát. Nhưng Triệu Anh không dám mua cho hắn ta, sợ hắn ta lái xe gây chuyện. Bị người ta nắm giữ kinh tế, xe rẻ thì Hàn Chiêm Văn không thèm, xe đắt thì mua không nổi, hắn ta vẫn luôn làm ầm ĩ ở nhà vì chuyện mua xe.
Lúc này nghe Triệu Anh xuống nước, Hàn Chiêm Văn có chút ngạc nhiên, sau đó vui mừng hỏi: “Thật không?”
Triệu Anh gật đầu: “Thật.”
Lúc này Hàn Chiêm Văn mới đồng ý, chỉ là, chân vẫn không ngừng rung lên, thể hiện hắn ta rất mất kiên nhẫn. Triệu Anh không nhìn hắn ta nữa mà quay đầu đi, vẻ mặt phức tạp nhìn ra ngoài cửa sổ, bàn tay bà khẽ siết chặt chiếc túi xách.
Hàn Chiêm Văn ngồi bên cạnh vừa thấy dễ chịu được vài phần, rất nhanh lại không vui. Hắn ta chỉ muốn một chiếc xe thôi mà, vậy mà Triệu Anh lại dùng chuyện này để khống chế hắn ta rất lâu, đủ các loại hạn chế, đủ các loại yêu cầu.
Hắn ta tức tối nghĩ, sao bà ta không thể đoản mệnh như bố hắn ta chứ, như vậy công ty và tiền bạc đều là của hắn ta, cũng không còn ai khống chế hắn ta nữa!
Sau khi sắp xếp bác sĩ làm một loạt kiểm tra cho Hàn Chiêm Văn, còn rút mấy ống máu, Triệu Anh lấy cớ có việc khác rồi để hắn ta về trước.
Hàn Chiêm Văn không thích bệnh viện, hắn ta từng bị nhốt trong bệnh viện một thời gian, đó là ký ức hắn ta không muốn nhớ lại nhất. Mất tự do, ngày nào cũng phải uống thuốc, tiêm thuốc. Uống những loại thuốc đó vào khiến cả người lờ đờ, không còn chút sức lực, nên hắn ta rất ghét bệnh viện.
Khó khăn lắm mới được cho đi, hắn ta đi thẳng một mạch không quay đầu lại.
Triệu Anh nhìn bóng lưng hắn ta rời đi, rồi nói với bác sĩ: “Giúp tôi làm một xét nghiệm quan hệ huyết thống.”
Kết quả giám định ra rất nhanh, chưa đầy ba tiếng đã có. Triệu Anh không đi đâu cả mà ngồi đợi ngay tại bệnh viện. Tờ kết quả này đối với bà mà nói, chính là một bản tuyên án, tuyên án xem tương lai của bà có còn khả năng nào khác không, hay là khiến bà dập tắt hy vọng, gánh vác trách nhiệm và đừng bao giờ có những suy nghĩ khác nữa.
Nhân viên cầm báo cáo xét nghiệm đi ra. Khoảnh khắc nhìn thấy kết quả, hai chân Triệu Anh mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.
Trợ lý và thư ký vội vàng đỡ bà dậy, một người một bên. Bọn họ liếc nhìn tờ báo cáo trong tay sếp, trong mắt cả hai là sự kinh ngạc không hề che giấu. Thật sự không phải.
Toàn thân Triệu Anh run rẩy, nhưng lúc này bà hoàn toàn không khóc nổi, chỉ có sự mông lung và hoảng loạn tràn ngập trong lòng: “Nó không phải… Vậy con tôi đâu, con ruột của tôi đâu?!”
Đứa con bà mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, đứa con bà gắng sức sinh thường, bà thậm chí còn nhớ rõ cảm giác nhẹ nhõm và mong đợi khi đứa trẻ được sinh ra khỏi cơ thể mình.
Bà đã nuôi Hàn Chiêm Văn bao nhiêu năm, dốc hết tâm sức vì nó, khóc không biết bao nhiêu đêm ngày, vậy mà đứa trẻ đó lại không phải của bà. Vậy con của bà đâu, con của bà và Hàn Phi đâu!
Thư ký vội vàng an ủi: “Chúng tôi sẽ đi điều tra, đến bệnh viện tra, tra những đứa trẻ sinh ra ở bệnh viện vào ngày hôm đó, tìm từng đứa một, nhất định sẽ tìm được!”
Triệu Anh mông lung nhìn trợ lý, như thể vớ được cọc cứu sinh mà xác nhận lại: “Thật không, nhiều năm như vậy rồi, có thể tìm được không?”
Thư ký và trợ lý cùng gật đầu: “Chắc chắn sẽ được.”
Cả hai đã vào công ty nhiều năm, từ những người mới ra trường không biết gì, đều do một tay Triệu Anh dìu dắt. Những năm qua, sự vất vả của Triệu Anh khi nuôi dạy Hàn Chiêm Văn họ đều thấy cả. Dù là việc công hay việc tư, họ đều hy vọng Triệu Anh sẽ được tốt hơn.
Trợ lý nói: “Nhưng trước khi tra, tôi đề nghị chị nên đưa Chiêm Văn đến bệnh viện trước. Hắn ta là một quả bom hẹn giờ, nếu biết mình không phải con của chị Triệu, không biết sẽ nổi điên làm ra chuyện gì nữa.”
Nghĩ đến tính cách không thể kiểm soát của Hàn Chiêm Văn, hắn ta nổi điên giết người cũng là chuyện có thể xảy ra.
Triệu Anh được hai người đỡ đứng dậy. Bà không thể yếu đuối, bà còn phải tìm lại con trai ruột của mình, còn Hàn Chiêm Văn cũng không thể cứ để mặc như vậy.
Suy nghĩ một lúc, Triệu Anh gọi điện cho bệnh viện tâm thần.
————
Một tuần sau, thông qua thông tin liên lạc của luật sư mà sở cảnh sát lưu lại, Triệu Anh đã liên lạc được với Quý Nam Tinh.
Quý Nam Tinh cũng đoán được ý định của Triệu Anh, nên đã hẹn gặp ở một nhà hàng gần trường.
Nhìn hai người mặc đồng phục trung học bước vào, Triệu Anh còn ngẩn người một lúc. Bà biết hai cậu trai này không lớn tuổi, nhưng nghĩ ít nhất cũng phải là sinh viên đại học.
Tuy nhiên, Triệu Anh không hề thất vọng vì tuổi tác của đối phương. Ngoài tiền bồi thường, bà còn đưa thêm cho Quý Nam Tinh một khoản tiền cảm ơn: “Hôm đó cảm ơn cháu đã nhắc nhở cô. Nếu không có lời nhắc của cháu, cô hoàn toàn không nghĩ đến việc đi làm xét nghiệm, cũng sẽ không biết nó thật sự không phải con trai mình.”
Quý Nam Tinh: “Không cần khách sáo. Cháu có nhắc nhở cũng chỉ là một câu nói, bản thân cô cũng phải tin tưởng nữa mới được.”
Triệu Anh đưa hai phong bì qua: “Dù sao đi nữa, trong lòng cô cũng rất cảm kích hai cháu. Đây là một chút lòng thành, hy vọng hai cháu có thể nhận lấy.”
Nói rồi Triệu Anh nhìn sang Tiêu Dã: “Chuyện Chiêm Văn đánh nhau với cháu hôm đó, cô biết chắc chắn là nó sai. Cảm ơn cháu hôm đó đã không chấp nhặt, thật sự xin lỗi cháu.”
Quý Nam Tinh cũng không từ chối phong bì nữa, nhìn tướng mạo Triệu Anh cũng là người không thiếu tiền, không cần phải vì chút tiền này mà đẩy qua đẩy lại lãng phí thời gian.
Tiêu Dã nói: “Nếu hắn ta không phải con trai cô thì cô không cần thay hắn ta xin lỗi đâu. Nhưng đã xác định hắn ta không phải con trai cô, vậy sau này hắn ta…”
Triệu Anh nói: “Người như nó không thể tự kiểm soát cảm xúc, tốt nhất là dùng thuốc để khống chế. Cô đã đưa nó đến bệnh viện rồi, trước đây vẫn luôn không nhẫn tâm để nó tiếp nhận điều trị chính thức, vẫn luôn cảm thấy bệnh viện lạnh lẽo, việc kiểm soát bằng thuốc đơn thuần chỉ là chữa phần ngọn chứ không chữa phần gốc. Cô đã nghĩ mình có thể kiềm chế được nó, không ngờ vẫn đi đến bước đường này.”
Đương nhiên là Hàn Chiêm Văn không muốn đến bệnh viện, đặc biệt là bệnh viện tâm thần. May mà bệnh viện rất có kinh nghiệm đối với những bệnh nhân dạng này, vậy nên đã đưa người đi rất thuận lợi.
Dù sao cũng là đứa trẻ mình nuôi nấng bấy nhiêu năm, cũng thật sự đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết, không thể nào vừa biết nó không phải con ruột là hoàn toàn cắt đứt được. Vì vậy Triệu Anh đã chọn một bệnh viện khá tốt, để Hàn Chiêm Văn điều trị trước.
Sau khi đưa Hàn Chiêm Văn vào viện, Triệu Anh cũng không cần lo lắng hắn ta biết sự thật sẽ gây ra chuyện gì. Sau đó, bà cầm báo cáo xét nghiệm, gởi một tờ đơn kiện thẳng bệnh viện, buộc bệnh viện phải dốc sức phối hợp với mình tìm con.
Hồ sơ sinh con năm đó thật sự đã khá lâu, là chuyện của hơn hai mươi năm trước, nhưng hồ sơ lưu trữ thì vẫn còn.
Ngày hôm đó, bệnh viện có tổng cộng mười tám đứa trẻ chào đời, mười một bé trai, bảy bé gái.
Triệu Anh chắc chắn mình sinh con trai, vì bà sinh thường. Sau khi sinh xong, y tá có cho bà xem đặc điểm sinh lý của con, chỉ là, lúc đó vì mất sức quá nhiều, bà lơ mơ không nhìn rõ mặt con. Nhưng dù có nhìn rõ cũng vô dụng, trẻ sơ sinh mới ra đời thì đứa nào cũng xấu như nhau.
Bảy bé gái thì không cần tra, còn mười một bé trai, dựa theo thông tin bệnh viện lưu lại, đã liên lạc được với năm người, nhưng cả năm đều không phải. Năm đứa trẻ đó chỉ cần nhìn là biết con ruột của bố mẹ chúng, trông rất giống bố mẹ, không cần làm xét nghiệm.
Còn sáu người nữa vì chuyển nhà và các lý do khác nên tạm thời chưa tìm được.
Triệu Anh tìm thẳng đến giới truyền thông, công khai chuyện này. Bất kể là do sơ suất của bệnh viện dẫn đến nhầm lẫn con, hay là bị kẻ có ý đồ tráo đổi, trách nhiệm của bệnh viện là không thể chối cãi được.
Bây giờ mạng internet phát triển, mượn sức mạnh của cộng đồng là cách duy nhất bà có thể nghĩ ra lúc này.
Chỉ là, hiện tại vẫn chưa có tin tức gì.
Triệu Anh hẹn gặp Quý Nam Tinh, ngoài việc cảm ơn lời nhắc nhở của cậu lúc đó, bà cũng muốn xem liệu phương diện huyền học có thể giúp được gì không. Dù chỉ là chỉ ra một phương hướng đại khái, cũng còn hơn là tìm kiếm như ruồi không đầu.
Sợ chuyện mình nói ra sẽ làm khó người khác, Triệu Anh nói: “Cô chỉ muốn hỏi xem có cách nào không. Nếu không có cũng không sao, cô đã chuẩn bị tâm lý tìm người lâu dài rồi. Dù sao đi nữa thì chuyện này vẫn phải cảm ơn hai cháu.”
Quý Nam Tinh đã biết ý định của bà, dĩ nhiên cũng đã có chuẩn bị trước khi đến.
“Cháu có thể giúp cô tính xem con trai cô có còn sống hay không, hiện đang ở đâu. Nhưng chi tiết cụ thể hơn thì e là vẫn cần cô tự mình tìm.”
Triệu Anh vội nói: “Được như vậy là tốt lắm rồi, có được phương hướng để tìm là tốt lắm rồi.”
Quý Nam Tinh báo giá thẳng: “Mười vạn.”
Triệu Anh không chút do dự lục túi, nhưng không thấy tập séc đâu, vội nói: “Chuyển khoản được không, cô chuyển cho cháu ngay.”
Quý Nam Tinh: “Không vội đâu cô. Cô cho cháu một sợi tóc, ngoài ra, cô chắc vẫn nhớ ngày tháng năm sinh và giờ sinh cụ thể của con trai mình chứ, càng chi tiết càng tốt.”
Hàn Chiêm Văn không phải con trai bà, nhưng thời gian sinh con của mình thì Triệu Anh sẽ không nhầm được. Sau khi đứa bé chào đời, y tá có báo giờ bên cạnh, trên một số giấy tờ chứng sinh cũng có ghi.
Triệu Anh giật mấy sợi tóc đưa cho Quý Nam Tinh, rồi nói cho cậu thời gian cụ thể.
Quý Nam Tinh lấy từ trong cặp ra một hộp gỗ cỡ lòng bàn tay, mở hộp ra, bên trong ngoài lá phù trống còn có một ngăn nhỏ đựng nhang thẻ.
Viết sinh thần bát tự của con trai Triệu Anh lên giấy phù, Quý Nam Tinh quấn tóc vào cây nhang, tiện tay lấy một cái bát trống trên bàn, bỏ giấy phù vào đốt, rồi đặt cây nhang vào đốt cùng.
Rất nhanh, từng làn khói trắng từ từ bay lên, tụ lại thành một cột khói, mãi mà vẫn không tan, cuối cùng, hướng khói bay về phía Triệu Anh.
Quý Nam Tinh chớp mắt, thứ cậu nhìn thấy không phải là khói, mà là một sợi chỉ đỏ của số mệnh. Sợi chỉ không đứt, còn rất chắc chắn mà quấn về phía bà.
Tiêu Dã hỏi: “Khói bay về phía cô ấy có nghĩa là gì?”
Triệu Anh cũng căng thẳng ra mặt, nhưng không vội hỏi, mà ánh mắt nhìn Quý Nam Tinh vô cùng mong đợi.
Quý Nam Tinh nói: “Cột khói tụ lại mà không tan, chứng tỏ người có bát tự này vẫn còn sống. Làn khói bay về phía cô, chứng tỏ con trai cô không ở đâu xa, có thể là ngay tại thành phố này.”
Triệu Anh vốn nghĩ có thể tính ra một phương hướng đại khái đã là tốt lắm rồi, không ngờ lại cụ thể đến mức ngay tại thành phố này.
Tuy thành phố Ngọc Lan rất lớn, muốn tìm người cũng không phải chuyện dễ dàng gì, nhưng vẫn tốt hơn là tìm kiếm không có mục tiêu.
Trong lòng bà đang kích động, cậu trai tên Tiêu Dã lại tò mò hỏi: “Trên đời này chắc có không ít người sinh cùng lúc nhỉ, vậy làm sao xác định được bát tự này tính ra chính là anh ta?”
Quý Nam Tinh gõ gõ vào vành bát: “Bát tự có thể trùng, nên cần tóc của mẹ ruột để hỗ trợ.”
Triệu Anh kích động đến đỏ cả mắt, bà lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, cầm điện thoại định chuyển khoản cho Quý Nam Tinh, còn nói rằng đợi tìm được con trai nhất định sẽ đến cảm tạ lần nữa.
Triệu Anh có chút vội vàng, bà muốn liên lạc thêm với các đài truyền hình và báo chí địa phương, chẳng còn tâm trạng nào để ăn cơm. Nghĩ rằng hai thiếu niên chắc cũng không muốn ăn cơm cùng người lớn tuổi, Triệu Anh gọi cho họ rất nhiều món, thanh toán hóa đơn rồi đi trước.
Một bàn đầy ắp thức ăn, hai người căn bản không ăn hết, đành phải gọi điện thoại kêu người tới.
Quý Nam Tinh dùng nước rửa sạch cái bát đã đốt giấy phù và nhang, lại lấy khăn giấy lau khô, rồi bỏ vào một cái túi bên cạnh: “Lúc đi nhớ nói với chủ quán một tiếng, mua lại cái bát này.”
Tiêu Dã hiểu ý cậu, dù sao cũng là đồ dùng để ăn, đốt giấy phù rồi sợ thực khách khác để ý, tuy người khác chưa chắc đã biết. Hắn chỉ thấy hơi buồn cười: “Cậu đã mua bao nhiêu cái bát kiểu này rồi?”
Quý Nam Tinh dùng nước nóng tráng đũa: “Không nhiều, bảy tám cái.”
Có lúc là chén trà, có lúc là bát, tóm lại, những thứ đã dùng qua đều cố gắng mang đi.
Tiêu Dã tò mò hỏi: “Vậy những thứ cậu mua đều để đâu? Vứt thẳng đi à?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Dùng để đựng thức ăn cho mèo, cho chó hoặc nước cho chó mèo hoang.”
Chỉ là, những thứ đó nhiều nhất cũng chỉ tồn tại được hai ba ngày, sau đó không biết là bị người dọn dẹp coi như rác thu đi, hay là bị ai đó vứt mất rồi.
———
Chuyện Hàn Chiêm Văn không phải con trai của Triệu Anh, có thể nói là kẻ vui người sầu. Hàn Chiêm Văn tạm thời vẫn chưa biết, phía bệnh viện không nói cho hắn ta.
Hắn ta bây giờ vẫn đang căm hận Triệu Anh lại đưa mình vào bệnh viện, đang cố gắng giả vờ ngoan ngoãn, nghĩ bụng đợi khi ra ngoài, hắn ta sẽ không còn lấy lòng hay khách sáo với Triệu Anh nữa. Hắn ta sẽ cho bà ta biết, hậu quả của việc chọc giận mình.
Còn người vui mừng, ngoài Triệu Anh ra còn có Phương Tuần. Cô biết được chuyện này từ miệng một bạn học. Triệu Anh không chỉ một lần đến trường xử lý chuyện của Hàn Chiêm Văn, nên có người biết tên và cũng đã gặp bà.
Thấy một số tin tức trên mạng, tuy tên của Hàn Chiêm Văn đã được làm mờ, nhưng người bạn học đó vẫn kinh ngạc tìm Phương Tuần: “Sau này chắc cậu sẽ không bị cái tên thần kinh đó làm phiền nữa đâu.”
Phương Tuần ồ một tiếng, kinh ngạc hỏi: “Thật hay giả vậy, tại sao? Cậu ta ra nước ngoài rồi à?”
Người bạn học gửi tin tức trên mạng cho cô xem: “Cậu xem đây có phải mẹ của Hàn Chiêm Văn không. Bà ấy phát hiện Hàn Chiêm Văn không phải con trai mình, bây giờ đang đi khắp nơi tìm con ruột. Bà ấy còn đăng cả ảnh của mình và chồng lên, chỉ muốn mọi người xem có thanh niên nào khoảng hai mươi tuổi trông giống họ không.”
Phương Tuần đã từng gặp mẹ của Hàn Chiêm Văn. Trước đây Hàn Chiêm Văn làm phiền cô như vậy, nhà trường đã cảnh cáo mấy lần, cũng yêu cầu gia đình hắn ta đến trường giải quyết, cô đã gặp ít nhất hai lần.
Cô nhớ mẹ của Hàn Chiêm Văn là một người phụ nữ rất xinh đẹp, gương mặt thanh tú, nói chuyện cũng dịu dàng, rất khách sáo, không hề bao che cho con trai mình, cứ một mực xin lỗi cô. Lúc đó trong lòng cô còn nghĩ, một người tính cách tốt, biết điều như vậy sao lại sinh ra một đứa con như Hàn Chiêm Văn.
Không ngờ thật sự không phải con ruột.
Phương Tuần lướt ngón tay trên điện thoại, nhìn thấy bức ảnh một người đàn ông trẻ tuổi bên dưới. Đó hẳn là chồng của Triệu Anh, chỉ là, người này trông có chút quen mắt.
Đang xem tin tức thì nhận được tin nhắn của bạn trai, nói rằng đã đợi cô ở cửa rồi.
Ký túc xá của Phương Tuần ở tầng hai, từ cửa sổ nhìn ra vừa vặn thấy được cổng lớn của tòa nhà. Cô thấy Giang Vi Chỉ đang đứng dưới lầu, vội vàng gọi một tiếng: “Đợi chút, em xuống ngay.”
Giang Vi Chỉ ở dưới lầu mỉm cười với cô: “Không vội, cứ từ từ.”
Phương Tuần đặt điện thoại xuống, vội vàng thay quần áo, kết quả lại liếc thấy bức ảnh người đàn ông trên điện thoại.
Phương Tuần ngẩn người. Cô nhìn người trong điện thoại, đột nhiên biết tại sao lại thấy quen mắt rồi, vì người này trông rất giống bạn trai của cô.
Hết chương 97.
